Bạn được Hly0208 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
14056 51
Ánh Trăng Của Anh

anh-ngon-tinh-hien-dai_030908787.jpg


Tác giả: Chim yến nhỏ

Thể loại: Ngôn tình

Giới thiệu:

Nhã Hi vừa bước qua tuổi 18 không lâu, gia đình cô gặp phải biến cố lớn, tài sản của gia đình phải đem bán hết để trả nợ. Ba cô bỏ đi, cô cùng vợ sau của ông thuê một căn phòng trọ nhỏ ở tạm qua ngày. Sau khi ba cô đi mọi khó khăn, vất vả, mọi nổi uất ức và bàn tán cô đều phải vươn mình chống đỡ.

Sau một khoảng thời gian ba cô bỏ đi, các chủ nợ vẫn còn tìm đến gây khó dể. Để ba cô không bị họ kiện ra tòa, cô đã đồng ý gã đi cho một người đàn ông xa lạ để đổi lấy tiền cưới, trả nợ cho ba cô.

Cuộc hôn nhân đó đã khiến cuộc sống của cô thay đổi hoàn toàn. Thay đổi như thế nào? Thay đổi điều gì? Và đến cùng Nhã Hi có hạnh phúc với cuộc hôn nhân đó hay không? Mời các bạn đọc truyện Ánh trăng của anh để biết được câu trả lời nhé!
 
Last edited by a moderator:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 1: Lọ lem

Tiếng chuông báo kêu lên réo rắc phá đi sự im lặng của phòng thi. Một giám thị lên tiếng nhắc nhở: "Đã hết giờ làm bài, các em dừng bút, xem kỹ lại thông tin của mình từ Họ và tên, tên trường, lớp, số báo danh rồi nộp bài ra đầu bàn."

Âm thanh lật qua lật lại của giấy thi đồng thanh vang lên sột xoạt. Có đứa còn cố gắng viết thêm vài chữ liền bị giám thị nhắc nhỡ: "Bạn nữ bàn cuối dừng bút, nếu em viết thêm sẽ lập biên bản thi."

Dưới lời nói nghiêm nghị của giám thị và những ánh nhìn của các bạn học trong lớp người đó cuối cùng cũng dừng bút. Dù sao đây cũng là kỳ thi Tốt nghiệp nên không dám quá phận, nếu không công sức mười hai năm đèn sách sẽ thành công dã tràng mất.

Nhã Hi chậm rãi xem lại thông tin của mình lần cuối rồi đem bài thi để ra đầu bàn. Cô muốn nhanh chóng nộp bài, ký tên rồi bữa ra khỏi căn phòng ngột ngạt này.

Nộp bài xong, cô bước ra khỏi phòng thi một cách dứt khoát không nán lại dù chỉ một chút. Các phòng thi khác học sinh cũng vừa nộp bài xong ào ra ngoài như bầy ong vỡ tổ, mỗi một người là một vẻ mặt khách nhau. Người thì uể oãi vì học hành quá độ, người thì vui vẻ vì ôn bài đến đâu trúng đến đó, có nhóm thì tụ lại một góc để hỏi đáp án _ thật náo nhiệt.

Ra khỏi cổng trường khung cảnh trước mắt khiến cô tủi thân vô cùng. Một đám người rất đông, họ là phụ huynh đang đứng đợi để đón con về. Ngày hôm qua cũng không có đông đến như vậy. Có lẽ hôm nay là ngày thi cuối nên người nhà đến cũng đông hơn.

Mỗi người ai nấy đều thi nhau quan tâm, yêu thương con của họ, duy chỉ mỗi cô như đang lạc lõng giữa đám đông.

Một màn trước mắt khiến cô chợt nhớ đến một chuyện, có người đã hứa sẽ đưa cô đi thi Tốt nghiệp và sẽ đứng trước cổng trường đợi cô thi xong.

Nhưng hiện giờ người đó đang ở đâu? Đang làm gì? Có biết rằng hai hôm nay cô phải thi Tốt nghiệp hay không?

Trong đầu cô hiện lên câu trả lời rõ rệt và cứng nhắc: "Không biết."

Mọi chuyện đến với cô trong những ngày qua thật sự muốn bức cô đến điên người. Cô không thể tin được cô vẫn kiên trì đến tận ngày hôm nay. Mãi miên man trong những suy nghĩ thì cô nghe có tiếng gọi:

"Nhã Hi. Đợi mình với!" Giọng nói trong trẻo ấy là Hà Yên, cô bạn thân học cùng lớp với cô.

Hà Yên mang balo nặng nề từ xa chạy đến: "Nè sao cậu đi nhanh quá vậy? Mình vừa nộp bài xong thì chạy qua phòng thi của cậu tìm, nhưng không thấy cậu đâu. Hôm nay cậu làm bài được không?"

"Cũng tạm. Cậu thi ổn không?" Nhã Hi nhẹ nhàng trả lời.

"Cậu còn lạ gì với việc học của mình nữa, chỉ cần không rớt tốt nghiệp là được rồi. Dù sao mình cũng không muốn học Đại học." Hà Yên trả lời một cách vô ưu vô lo rồi như nhớ ra chuyện gì đó nói tiếp: "À, lúc nãy hình như Lãnh Quân cũng tìm cậu đó."

Nhã Hi không hứng thú nói: "Vậy hả."

Cô đang suy nghĩ hai chữ "Đại học" mà Hà Yên vừa nói. Cô.. còn có thể không? Cô cũng muốn bản thân mình được bước vào cánh cổng Đại học, cũng muốn được trải qua khoảng thời gian sinh viên. Nhưng cô còn có thể không? Chắn chắn.. là không rồi. Vì hoàn cảnh trước mắt đã nói cho cô biết điều đó. Ngày trước chuyện học Đại học đối với cô là chuyện hiễn nhiên, vậy mà bây giờ chuyện đó lại khó khăn vô cùng.

Hà Yên nhìn vẻ mặt suy tư của Nhã Hi ấp úng hỏi: "Nhã Hi cậu.. cậu vẫn ổn chứ?"

Nhã Hi biết cô đang nói chuyện gì, chỉ cười gượng nói: "Mình ổn."

Thực ra chuyện liên quan đến cô cả trường đều biết. Cả giáo viên chủ nhiệm cũng gọi đến nhà để hỏi thăm và động viên. Sau ngày hôm ấy, khi cô đi học những bạn học trong trường nhìn cô bằng ánh mắt tò mò có, thương hại có, chỉ trích cũng có. Mới đầu cô thực sự không quen chút nào nhưng dần dần cô cảm thấy không đáng bận tâm, rồi mọi người cũng sẽ quên chuyện này nhanh thôi.

Cách 1 tuần trước khi thi tốt nghiệp, giáo viên chủ nghiệp lại gọi đến để an ủi và động viên tinh thần cho cô, mong cô có thể hoàn thành kì thi thật tốt rồi mọi chuyện tính sau.

Hà Yên đang định nói thêm gì đó thì một chiếc xe hơi hiệu KIA đời cũ chạy tới, cô bỗng lên tiếng: "Là ba mình tới đón mình. Mình nhờ ba đưa cậu về luôn nhé."

Nhã Hi vội đáp: "Không cần đâu. Mình tự về là được rồi."

Bước xuống xe là một đôi vợ chồng và một cậu nhóc khoảng chừng 4-5 tuổi. Vừa thấy Hà Yên đi đến cậu nhóc liền chạy lại ôm chặt luôn miệng gọi: "Chị hai, chị hai." Rồi lại thêm một màn ân cần quan tâm trước mắt khiến cô buồn phiền. Thấy ba mẹ Hà Yên nhìn về hướng mình, cô gật đầu chào rồi tạm biệt với Hà Yên.

Sau khi chiếc xe đó rời đi, cô cũng đi. Cô không can đảm đứng lại đó thêm một khắc nào nữa nếu không cô sẽ tủi thân mà khóc mất. Nếu cô khóc thật cộng thêm hoàn cảnh hiện tại, cô chắc khác gì một cô bé Lọ Lem cả.
 
Chỉnh sửa cuối:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 2: Ba!

Đi bộ khoảng một tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng về đến căn phòng trọ nhỏ của mình. Căn phòng rộng 18m vuông, nhìn vào hơi cũ, màu sơn trên tường không còn sáng, trên trần nhà có vài tơ nhện, bức tường có một vài vết nứt nhỏ theo thời gian. Trong phòng đặt một cái giường tầng, một bộ bàn bằng gỗ nhỏ, một cái tủ đựng đồ bằng thiếc, ở bếp thì lưa thưa mấy dụng cụ nấu nướng. Cô vừa vào phòng, mùi ẩm mốc do cơn mưa tối qua để lại sộc vào mũi khiến cô khó chịu. Cơ thể không còn sức, đôi chân mỏi đến không chịu nổi. Cô đi đến nằm dài ra chiếc giường nhỏ hẹp kia để nghĩ ngơi.

Chưa nằm được bao lâu bụng của cô đói meo, từ sáng đến giờ cô vẫn chưa ăn gì cả, đành phải đứng dậy lê thân thể mệt mỏi đến bếp. Cô nhớ mình mới mua vài gói mì và xúc xích để ăn kèm ngày hôm qua. Vậy mà giờ tìm mãi trong mấy túi nilong cũng không tìm ra được gói mì nào. Nhìn qua bồn rửa thấy vài cái bát bên trong: "Chắc bà ấy đã ăn hết rồi, cả bát còn chưa rữa kia mà." Cô thở dài rồi thầm nghĩ.

Đành phải ra ngoài mua đồ ăn thôi!

Cô đi đến lấy ba lô của mình, mở ngăn kéo nhỏ bên ngoài lấy ra một cái ví đựng tiền. Mở ví ra, cầm lấy mấy tờ giấy trên tay cô đờ người rồi đếm đi đếm lại thật kỹ: "Bảy nghìn? Ha, thật là nghèo nàn mà."

Đã lâu rồi cô không dùng đến thẻ ngân hàng. Nhớ lúc ấy, trong tài khoảng của cô còn được hơn 5 triệu. Cô đã rút ra hết để chi trả rất nhiều thứ, đến giờ chỉ còn lại mấy tờ giấy nhăn nhó kia.

Bao nhiêu đó có đủ mua một gói mì không?

Cô tự hỏi chính mình rồi lại ngồi thất thần. Vì sao lại thành ra thế này? Vì sao từ một cô công chúa không phải suy nghĩ đến cơm áo gạo tiền lại trở thành bộ dạng khốn đốn như thế này?

Cơn đói kéo hồn cô về với thực tại, quyết định không suy nghĩ những vấn đề đó nữa. Điều quan trọng nhất bây giờ là cô phải tìm cách lấp đầy cái bụng đói của mình.

Cô kéo vali của mình từ dưới gầm giường lên mở ra, bên trong có vài cái túi xách, và mấy đôi giày hàng hiệu. Quần áo và vật dụng cá nhân cô đã để ra ngoài hết, những thứ này vì không có tủ nên cô đành bỏ trong vali. Cô lôi ra hết rồi bỏ vào một túi nilong to chỉ để lại một đôi giày và một cái túi xách màu hồng. Cô bỏ hai thứ đó trở ngược lại vali, thay một bộ đồ khác rồi xách túi to kia đi.

Đến một cửa hàng thu mua đồ hàng hiệu, phía trước có một quầy tiếp khách, cô chủ đang ngồi ở đó lướt điện thoại. Cô bước vào, bà chủ dùng ánh mắt hờ hững để chào đón cô. Thoáng thấy ánh mắt đó làm Nhã Hi có chút bối rối: "Chào cô. Con muốn bán mấy cái túi xách và giày."

Cô chủ bỏ điện thoại xuống nhìn cô, lạnh lùng đáp: "Đưa xem thử."

Cô mở túi nilong ra đặt lên bàn ba cái túi xánh và hai đôi giày. Đó đều là sản phẩm của cách thương hiệu nổi tiếng và đắt đỏ. Bà chủ xem qua một lượt, cũng nhìn sơ qua Nhã Hi một lượt rồi định giá: "Hết chổ này tôi mua vào 5 triệu, bán không?"

Nhã Hi nghe con số mà hai bên tai nhức nhói, mấy món này cô đã dùng gần 200 triệu của ba mới có thể mua được. Cô vội hỏi: "Chỉ 5 triệu thôi ạ? Nhiêu đây con đã mua rất nhiều tiền, chỉ mới sài không quá bốn lần, đều là hàng nổi tiếng hết. Cô.. Cô có thể mua cao hơn một chút được không ạ? Con thật sự đang khó khăn."

Con số đó là bà chủ đang thử xem thái độ của cô như thế nào. Thật không ngờ.

Nhìn thái độ gấp gáp của cô, cộng thêm những lời vừa rồi bà đã chắc chắn đây chỉ là một con cừu non. Bà liền giả vờ như hiểu sự khó khăn của cô rồi nói: "Thôi được rồi. Thấy con thật thà. Cô cho con thêm 1 triệu, là 6 triệu. Bán không? Cô không thêm được nữa đâu? Đồ của con còn mới và của thương hiệu nổi tiếng thật. Nhưng không phải mẫu giới hạn vã lại đã sài qua vài lần rồi, giá đó là cô không có lợi nhuận gì luôn đó. Con đi chổ khác bán không được giá này đâu."

Cô nghe một tràng rồi cũng quyết định bán hết chúng. Bà chủ thấy cô đồng ý liền hỏi: "Con muốn lấy tiền mặt hay chuyển khoản?"

Nhã Hi rầu rĩ trã lời: "Tiền mặt ạ."

Dù sao tiền chuyển vào thẻ rồi vẫn phải rút ra hết, thế thì lấy tiền mặt cho xong khỏi phải tốn thời gian đi rút tiền ra.

Cầm tiền trong tay rồi nhìn từng món đồ yêu thích của mình được bà chủ cất vào tủ thật sự không nỡ rời đi chút nào. Nhưng còn cách nào khác, với hoàn cảnh hiện tại của cô, nếu ôm khư khư đống đồ đó chỉ có thể chết đói mà thôi.

Hai món đồ mà cô đã bỏ lại đó là đôi giày cô rất thích, cô đã phải đặt mua rất lâu mới có, còn chiếc túi xách màu hồng kia là món quà sinh nhật mười tám tuổi mà ba cô đã tặng cho cô. Cô đã do dự không biết nên bán hay không. Nhưng nghĩ lại cuộc sống hiện tại của cô quá mệt mỏi và áp lực, giữ lại một món đồ mình yêu thích nhất đôi khi cũng có thể giúp an ủi bản thân. Còn về cái túi xách màu hồng của ba cô, đó là vật duy nhất ba cô để lại cho cô trước khi bỏ đi. Cô không biết hiện giờ ba cô thế nào nên muốn giữ lại để còn có cái mà nhớ về ba.

Nhắc đến ba, cô lại tủi thân. Ba cô đã bỏ lại cô mà đi không nói một lời nào. Cô cũng không có cách nào liên lạc được với ông. Từ ngày ấy đến bây giờ cũng đã hơn một tháng rồi.

Ba! Ba đang ở đâu? Ba có ổn không? Con rất nhớ ba!
 
Last edited by a moderator:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 3: Say nắng

Có tiền trong túi rồi, cô tìm đường ra chợ mua một ít đồ về để nấu ăn. Lúc cô đến cũng đã hơn 12 giờ, trong chợ chỉ còn lưa thưa một vài người bán. Dạo một vòng trong chợ nhỏ, cô mua một ít thịt, mấy quả trứng, một ít rau để xào. Đến một tiệm tạp hóa lớn mua thêm vài gói mì, cá hộp và 5kg gạo.

Trong phòng trọ không có tủ lạnh nên chỉ mua những thứ có thể để lâu bên ngoài. Đi một vòng lớn quanh chợ cô mua cũng gần như đầy đủ. Cô ôm túi gạo phía trước ngực, hai bên tay thì xách mấy túi đồ ăn tiếp tục đi bộ về phòng trọ.

Chợ cách chổ cô ở khoảng 1km, cô không có xe nên đành phải đi bộ. Giữa trưa nắng, cô chỉ mặc một chiếc áo hoodie mỏng, cô lấy nón của áo khoác phũ lên đầu mình cho đỡ nắng.

Cảm giác nóng bức thừ ánh nắng mặt trời chiếu xuống, từ mặt đất phả lên, cộng thêm việc quá đói lại còn phải xách nhiều đồ đi bộ như vậy. Cô bắt đầu không nhìn thấy rõ phía trước nữa. Bước chân bắt đầu loạn choạng. Hai tay cầm đồ cũng dần mất đi sức lực.

Cố gắng đi vài bước, ngay đó là một cái cua quẹo, cô thấy phía bên kia đường có một hàng cây lớn rất mát. Còn chổ cô đang đứng một bên là nhà dân, một bên là bãi đất trống. Thoáng nghĩ đi qua đó ngồi một lát cho đỡ choáng rồi đi tiếp. Từ trên vỉa hè cô bước xuống đường để đi qua đó nhưng chân vừa đi được vài bước thì cô nghe có tiếng bóp còi rất lớn và kéo dài liên tục.

Rét

Tiếng phanh xe gấp gáp vang lên giòn tan làm cô giật mình ngã xuống đường.

Người ở trong xe liền bổ nhào về phía trước do thăng gấp. Có một người đang dựa lưng ngủ ở phía ghế phụ bị làm cho giật mình mà quát lớn: "Con mẹ nó mày chạy xe kiểu gì vậy?"

Thành Hạo ngồi im ở ghế lái, tay vẫn còn để trên vô lăng nhưng hơi run nhẹ, mắt nhìn chằm chằm vào chổ Nhã Hi vừa té xuống.

"Anh ơi, em đụng trúng người rồi." Thành Hạo nói.

Hàn Trung sau khi nghe lời nói vừa rồi, vội nhìn ra phía trước đầu xe, có một cái đầu nhỏ nhô lên.

"Còn không biết xuống xem người ta như thế nào. Mày định ngồi im trên xe đợi công an tới hả?" lời vừa nói xong, anh tháo dây an toàn mở cửa xe bước xuống.

Nhã Hi chống hai tay xuống đất cố gắng ngồi dậy nhưng cơ thể không còn chút sức lực nào hết. Mọi thứ trước mắt như sắp tối sầm lại. Bỗng cô cảm giác có người tới đỡ bã vai mình lên

"Em có sao không?" Hàn Trung cuối người xuống nhìn sơ qua người cô xem như thế nào, cũng may không bị trầy xướt gì hết. Nhưng đồ ăn thì nằm lăng lốc, mấy quả trứng cũng bễ tan nát, túi gạo cũng đỗ ra ngoài một ít.

Cô nghe anh hỏi liền ngước mặt lên nhìn, chỉ thấy một dáng người nam mơ hồ và mái tóc húi cua. Cô định trả lời lại nhưng không nổi nữa, trước mắt bắt đầu tối sầm lại, không còn thấy gì, cô cũng không còn ý thức được chuyện gì nữa. Cô ngất đi.

Hàn Trung đỡ lấy cô hối hả gọi: "Này, này, tỉnh lại."

Anh lay nhẹ người cô rồi dùng tay vỗ vỗ vào mặt nhưng không thấy cô tỉnh lại. Anh vội bế cô lên. Thành Hạo thấy vậy mới mở cửa bước xuống lắp bắp hỏi: "Chết.. chết.. chết rồi hả.. anh?"

"Mày bị điên hả? Mở cửa xe đưa người ta đi bệnh viện. Mày cứ đứng im đó là người ta chết thiệt đó."

"Dạ dạ."

Thành Hạo liền chạy vòng qua bên phía anh mở cửa xe, lấy balo đựng đồ ở ghế sau ra. Hàn Trung bế cô vào xe rồi ngồi vào, để cô gối đầu lên đùi mình. Thành Hạo nhanh nhẹn bỏ túi đồ lên ghế trước rồi vòng qua ghế lái ngồi vào.

"Bây giờ mình đi đâu anh?" Có lẽ anh vẫn chưa hoàng hồn, gương mặt vẫn còn xanh như lá.

"Tìm bệnh viện nào gần nhất đi."

Thành Hạo dạ một cái rồi lái xe đi.

Hàn Trung tựa lưng ra sau ghế, nhìn xuống ngương mặt đỏ ửng vì nắng nóng kia. Anh cảm giác có chút gì đó ngại ngùng không hiểu được.

Đến bệnh viện huyện, anh bế cô vào phòng cấp cứu. Y tá đến xem rồi để hai người ra ngoài cửa đợi.

Khoảng 20 phút sau y tá bước ra nói: "Cô ấy bị say nắng với lại do quá đói nên mới ngất đi. Tôi đang truyền nước, truyền nước xong khi nào tỉnh thì có thể về. Bây giờ một người theo tôi đi đóng viện phí."

Hàn Trung liếc Thành Hạo một cái: "Sao còn đứng đó làm gì? Chuyện do mày làm ra mà."

"Em đi liền." nói xong anh đi nhanh theo cô y tá kia, nếu anh còn đứng đó thêm một chút nữa thế nào cũng sẽ bị anh tặng cho một cú đá.

Hành lang phòng cấp cứu chỉ còn lại mình anh. Đây là một bệnh viện nhỏ của huyện nên người đến khám bệnh cũng ít. Chỉ thưa thớt một vài người ở khu vực khám bệnh. Còn khu vực cấp cứu thì chỉ có mình anh.

Anh tựa lưng vào tường, tay bỏ vào túi quần, nhìn về chiếc giường cô đang nằm thông qua cửa sổ mà lẩm bẩm trong miệng: "Quá đói nên ngất xỉu? Hay thật!"
 
Chỉnh sửa cuối:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 4: Về nhà

Đóng viện phí xong, Thành Hạo trở lại chổ anh. Thành Hạo đưa điện thoại qua: "Anh, mẹ muốn nói chuyện với anh."

"Alo mẹ."

"Hạo nói hai đứa con đang ở bệnh viện, người đó có sao không con?"

"Dạ không sao. Một lát nữa con sẽ về liền. Mẹ yên tâm."

"Ừa. Mẹ chuẩn bị mọi thứ sẵn rồi chỉ chờ con về thôi."

"Dạ." anh cúp máy, trả lại điện thoại cho Thành Hạo.

Nhìn qua khung cửa sổ vào phòng bệnh lần nữa, anh thấy cô động đậy liền đi vào xem.

Cô đã tỉnh, nhìn xung quanh một cái cô liền biết đây là bệnh viện. Cơ thể vẫn còn mệt nhưng không đáng kể, cô nghiêng người định ngồi dậy liền thấy hai chàng trai đi đến chổ mình.

Thành Hạo hơi áy náy lên tiếng: "Em có sao không? Có cảm thấy chổ nào khó chịu không?"

Cô nhíu mày như cố nhớ xem chuyện gì xảy ra nhưng mãi cũng không nhớ nổi, liền hỏi: "Anh là.."

Lời của cô chưa nói hết thì Thành Hạo đã tranh lời nói: "À, anh là người lúc nãy đã lái xe tông trúng em đó. Anh xin lỗi nha. Nhưng tại em qua đường gấp quá nên anh xử lý tay lái không kịp."

À, cô nhớ ra rồi. Lúc đó cô muốn qua bên đường ngồi dưới bóng cây một chút, vừa qua đường thì đầu óc quá choáng. Cùng lúc đó chiếc xe vừa tới, tiếng còi inh ỏi làm đầu óc cô quay cuồng mà ngã xuống.

"Anh không cần xin lỗi đâu, anh không có tông trúng em. Là em tự ngã."

"Thật sao?".

Cô gật đầu một cái

Nghe cô nói, anh như nhẹ cả người rồi nhìn qua Hàn Trung. Từ lúc bước vào đến giờ anh luôn im lặng không nói câu nào, cuối cùng anh cũng lên tiếng: "Y tá nói em tỉnh dậy thì có thể về."

Nghe anh nói cô ngước mặt sang nhìn anh. Giọng nói này, hình như cô đã nghe được trước lúc ngất đi. Là anh sao?

Cô cứ nhìn anh mãi đến khi Thành Hạo lên tiếng: "Nhà em ở đâu? Để anh đưa em về."

Lúc này cô mới dời tầm mắt trả lời câu hỏi kia: "Không cần đâu. Em tự về được."

Giọng nói kia lần nữa lên tiếng: "Em muốn bị ngất xĩu lần nữa hả?"

Cô nhìn sang anh lần nữa, gương mặt kia không một chút biểu cảm cũng không có lại có phần hơi lạnh lẽo. Khí thế của anh làm cô hơi sợ. Cô mím môi không dám lên tiếng mà chỉ thầm phán xét trong bụng: "Người gì đâu mà thô lỗ muốn chết."

Cuối cùng cô cũng lên xe để họ đưa về.

Từ bệnh viện về nhà cô cũng không xa lắm, ngồi xe khoảng 15 phút là tới. Chiếc xe cô đang ngồi là Mercedes S650 sang trọng. Lúc trước gia đình cô cũng có một chiếc nhưng là loại Mercedes E250. Xét về giá cả hay sự sang trọng đều thua xa so với chiếc xe này.

Gần đến nơi Thành Hạo liền hỏi: "Nhà em là căn nào vậy?"

"Là dãy phòng trọ ở cuối đường."

Nghe câu này cái người nhắm mắt tựa lưng vờ ngủ từ đầu đến giờ bỗng mở mắt, vì có một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh. Ở trọ sao?

Đến nơi, cô lịch sự nói cám ơn rồi xuống xe. Lúc này Thành Hạo cũng xuống xe kêu cô chờ một lát rồi ra mở cốp xe phía sau lấy đồ. Đó là một thùng sữa tươi, bánh và nước yến.

"Đây là anh mua tặng em, em nhận nhé, đừng ngại."

Cô nhìn anh rồi lại nhìn đống đồ trên tay anh cô nói: "Không cần phải.."

Lời chưa kịp nói hết thì Thành Hạo lại nói tiếp: "Để anh mang vào cho em nhé. Cũng khá nặng đó."

Cô cũng không lên tiếng nữa chỉ nhìn vào người đàng ông trong xe một cái rồi đi vào. Thành Hạo hiểu ý liền đi theo.

Đến cửa phòng cô, anh đặt đồ xuống nói: "Giữ sức khoẻ nha cô bé." rồi nhanh chóng ra về.

Trở lại trong xe anh nói "Nhiệm vụ đã xong."

Hàn Trung liếc anh một cái: "Là việc nên làm, không phải nhiệm vụ."

"Ồ. Em nhìn không ra nha. Dáng vẻ này của anh là mới ra tù sao? Rất tốt bụng cơ mà."

Thấy anh lại liếc mình một cái nữa, mà ánh mắt đó như muốn giết anh đến nơi vậy. Liền biết mình đùa quá trớn nên liên tục nói xin lỗi anh.

Anh thu lại ánh mắt trả lời một cách tự nhiên: "Ở tù là do dùng thuốc cấm, không phải phóng hỏa giết người."

Thành Hạo nghe xong cũng không dám đùa nữa. Lái xe đưa anh về nhà.

Thành Hạo nói anh tốt bụng chính là vì đống đồ vừa nãy, là anh đã kêu Thành Hạo lúc đi lấy xe qua đón rồi mua về. Thành Hạo nghĩ người cũng không đụng trúng, dù sao cũng đưa đến bệnh viện và thanh toán viện phí dùm là đã tốt lắm rồi, nhưng anh lại kêu mua thêm ít đồ cho cô. Điều này khiến Thành Hạo khó hiểu. Anh chỉ nói: "Giúp người thì giúp cho trót."

Hôm nay là ngày anh được ra khỏi trại cai nghiện. Trước khi được về thì phải tham gia lễ ra trại và làm một số giấy tờ nên đến trưa mới xong. Thành Hạo đến đón anh nhưng vừa từ trại giam ra về được một đoạn thì lại gặp phải chuyện này. Lúc cả hai về được đến nhà thì cũng đã gần chiều.

Vừa vào cổng lớn anh đã thấy mẹ anh đứng đợi sẵn. Thấy anh bước xuống xe bà chạy lại mừng rỡ ôm lấy anh

"Cuối cùng cũng được về rồi. Quá tốt rồi."

"Con chào mẹ." Anh nói một cách nhỏ nhẹ.

Bà buông anh ra đưa hai tay lên sờ mặt anh, rồi nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới.

"Ở trong đó cực khổ lắm phải không?"

Anh nhìn bà, phát hiện bà đã khóc, ở khoé mắt còn đọng lại một vệt nước. Anh nói: "Không cực. Mọi người đều giống nhau."

Bà kéo anh đi vào nhà, ở phía trước cửa nhà có một chậu thang lớn. Bà nhìn anh nói: "Con bước qua chậu thang này đi bước 7 lần. Mau lên con."

Anh cũng không nói gì, vẻ mặt hiện lên sự bất đắc dĩ rồi làm theo lời bà.

Vừa vào đến phòng khách, anh chưa kịp làm gì hết bà lại hối anh lên phòng để tắm lá bưởi. Thấy anh cứ đứng mãi một chổ chưa chịu đi, bà lại tới trực tiếp lôi anh lên phòng.

Anh thầm nghĩ: "Mấy chuyện vớ vẫn này chắc là do nhóm bạn của mẹ bày ra đây mà."

Nhưng anh vẫn làm theo không phản đối, miễn sao khiến bà vui là được.

Thành Hạo đứng bên cạnh nhịn cười muốn đau cả bụng. Thầm nghĩ: "Đúng là con trai ngoan của mẹ mà."
 
Last edited by a moderator:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 5: Một khởi đầu mới.

Hàn Trung vừa tắm xong, mẹ lại lên gọi anh xuống ăn cơm. Lúc anh xuống bàn ăn đã có ba người đợi sẵn, là ba mẹ anh và Thành Hạo. Anh hơi bất ngờ vì hôm nay ba anh cũng ở nhà để ăn cơm. Trong mắt anh, ông ấy là một người rất bận rộn chỉ mỗi tối chủ nhật là chịu ở nhà ăn cơm với mẹ. Nhưng hôm nay không phải chủ nhật.

Ba của anh là tổng giám đốc của công ty bất động sản quy mô lớn. Ông cũng đã hơn 50 tuổi nhưng vẫn còn rất ham công tiếc việc. Công ty ngày càng phát triển thì thời gian ông giành cho gia đình lại không có. Dần dần anh cũng đã quen với việc ông thường xuyên đi sớm về khuya.

"Con chào ba." Anh bước đến.

"Ngồi vào ăn cơm đi. Sắp nguội hết rồi." ông Trạch Hàn nghiêm nghị nói.

Anh kéo ghế ra ngồi cạnh Thành Hạo. Trên bàn ăn rất nhiều món ngon hầu như đều là món anh thích ăn cả. Bà Tuệ Chi liền tục gắp thức ăn vào chén anh từ đầu đến cuối, đến nổi không còn chổ chứa nữa rơi rớt ra ngoài. Ông Trạch Hàn khó chịu lên tiếng: "Bà để nó tự gắp. Không phải trẻ con cần người giúp đỡ."

Lời ông Trạch Hàn vừa nói khiến bà ngừng đũa, có chút lúng túng.

"Mẹ để con tự ăn là được." Hàn Trung an ủi mẹ.

Bà Tuệ Chi ừ một tiếng rồi lẳng lặng ăn cơm. Không khí yên lặng không lâu, ông Trạch Hàn lại nói: "Được về rồi thì phải biết thay đổi. Không được ngựa quen đường cũ."

Bà Tuệ Chi nhìn Hàn Trung một cái rồi nhìn qua ông Trạch Hàn. Dưới bàn ăn, bà lấy tay vỗ nhẹ đùi ông để ngăn ông lại. Chỉ sợ ông nói ra thêm những lời không hay làm tỗn thương con mình.

Hàn Trung đáp ngắn gọn "Con biết rồi."

Bữa cơm ấy cuối cùng cũng ăn xong. Hàn Trung ăn cũng nhiều hơn mọi khi, có lẽ do hợp khẩu vị và đồ ăn cũng đa dạng hơn. Cơm nhà vẫn ngon nhất.

Cơm nước xong xuôi, anh trở về phòng mình. Lúc này anh mới có thời gian nhìn xung quanh phòng của mình một lượt. Mọi thứ từ khi anh đi đến nay vẫn không thay đổi gì cả. Mặc dù anh không ở nhà nhưng bà Tuệ Chi đều cho người dọn dẹp thường xuyên nên rất sạch sẽ.

Anh đến bên giường nằm xuống, hai tay gối đầu và nhắm mắt lại. Anh cảm nhận sự êm dịu của chiếc gối, của tấm nệm cao cấp còn có mùi hương dễ chịu của nước xả vải. Thật thoải mái.

Anh tự nhũ với mình: "Được tự do rồi!"

Ngày hôm sau, sau khi thức dậy Nhã Hi cảm thấy cơ thể mình đã đỡ mệt hơn hôm qua rất nhiều. Cô bước xuống giường xếp chăn gối lại ngay ngắn. Cửa phòng vệ sinh bất ngờ mở ra, một người phụ nữ xuất hiện, mái tóc đen buông dài mượt mà óng ả, làm da trắng mịn, dáng người mãnh khảnh, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng, trên người mặt một chiếc váy màu đen được cắt may tỉ mỉ.

Bà ấy thật sự rất đẹp. Một vẻ đẹp kiêu kỳ khiến người khác nhìn vào liền bị thu hút. Dù hiện giờ bà đã gần 40 tuổi nhưng vẻ đẹp ấy lại không phai nhạt đi mà lại càng quyến rũ hơn xưa.

Chẳng trách, ba cô lại đem lòng yêu bà mê mệt.

Thấy cô dờ đẫn bà Diệp Lan hỏi: "Thảnh thơi nhỉ? Ngủ đến giờ này mới dậy. Không cần đi học nữa à?"

"Con vừa thi xong tốt nghiệp hôm qua."

Bà không nói gì, đi đến tủ quần áo lấy ra chai nước hoa xịt lên người, rồi nhìn vào chiếc gương được gắn trên tủ quần áo chỉnh lại tóc.

"Mấy hôm nay dì đi đâu vậy? Con về nhà thường không thấy dì." Nhã Hi nhìn bà hỏi.

Diệp Lan dừng động tác khi nghe cô hỏi nhưng rất nhanh bà liền tự nhiên nói "Thì dì đi hỏi thăm tung tích của ba con. Với lại, ba con còn nợ vài người một số tiền lớn, họ muốn kiện ba con nên dì phải đi gặp mặt để thương lượng một chút."

Cô cúi mặt không nói gì nữa. Quả thật chuyện làm ăn của ba, cô không biết gì hết. Cũng may, trong tình thế này người mẹ kế của cô cũng không đến nổi tệ, có thể giúp ba cô ở đây trấn an mọi người để họ không làm chuyện gây khó dễ cho ông.

Cô và Diệp Lan nói là thuận hòa thì cũng không phải mà đối nghịch nhau thì cũng không phải. Giữa họ không có mâu thuẫn. Cô làm việc của cô, bà làm việc của bà. Chỉ khi ba cô có ở nhà thì sẽ cùng nhau ăn cơm nhưng cũng không nói chuyện với nhau được mấy câu. Vì thế, cũng bình yên sống chung một nhà với nhau đến giờ.

Diệp Lan nhìn trong gương thấy bản thân đã chỉnh chu, bà với tay lên trên giường lấy chiếc túi xách nói: "Dì đi đây. Còn một vài chuyện chưa giải quyết xong."

Đi gần đến cửa bà quay lại nhìn cô nói: "À mấy hủ yến trưng kia của con rất ngon. Không rẻ nhỉ?"

"Không phải con mua, hôm qua con bị ngất xĩu ngoài đường, có người tốt bụng mua cho con."

Bà cười cười "Con tốt số thật."

Diệp Lam đi rồi, Nhã Hi cũng thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi đi ra ngoài. Hôm nay cô cũng có một số việc cần phải làm.

Vừa khóa cửa phòng xong, cách đó một căn phòng có một bà lão lớn tuổi đang ngồi ghế đá trước cửa phòng, trên tay cầm cây quạt được đan bằng cây lục bình. Vừa trông thấy cô thì lên tiếng: "Con đi đâu vậy?"

Nhã Hi mĩm cười nói: "Con chào bà. Hôm nay con đi ra ngoài có công việc."

"Con bắt xe đi à?"

Nhã Hi vẫn đứng ở cửa phòng mình mà trả lời bà: "Dạ không. Con đi bộ một lát là tới nơi rồi."

"Con biết đi xe đạp không?" Bà hỏi.

"Dạ?" Nhã Hi ngạc nhiên.

"Bà có một chiếc xe đạp, là của cháu ngoại bà. Nhưng nó đi thành phố học rồi nên không đi nữa. Nếu con biết đi thì bà cho con mượn. Đi lại cũng thuận tiện hơn."

Nhã Hi suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: "Vậy bà cho con mượn nhé!"

Bà lão đứng lên nói: "Qua đây lấy đi."
 
Chỉnh sửa cuối:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 6: Xin việc làm.

Chiếc xe đạp của bà lão thật sự rất đáng yêu. Sườn xe có màu hồng nhạt, phía trước xe có một cái rỗ đựng đồ màu trắng, chiếc xe cũng còn rất mới. Tuy rằng đi xe đạp cũng hơi vất vả nhưng so với việc đi bộ thì tốt hơn nhiều.

Đi khoảng hai mươi phút thì đến nơi. Đây là một nhà hàng có tên là Hương Rừng. Cô dừng xe bước xuống, vừa thấy cô bác bảo vệ đi tới: "Con tới đây dùng bữa à?"

Cô liền đáp: "Dạ không. Con tới để xin việc. Con thấy ở đây có đăng tin tuyển dụng ạ."

"À, vậy con tới cửa rồi rẽ phải. Có quản lý ở đó." ông hướng dẫn cho cô.

"Dạ con cám ơn bác." nói rồi cô đi vào bên trong.

Cô vào không lâu thì bước ra. Thấy vẻ mặt thất vọng của cô bác bảo vệ liền hiểu. Ông đi đến mang chiếc xe đạp qua cho cô. Lúc vừa thấy cô đến xin việc, ông cũng biết khả năng cao là cô không được nhận rồi.

Nhà hàng này tuyển nhân viên tiêu chuẩn rất cao. Hầu như những nhân viên ở đây đều rất tháo vác, dáng người thì cao ráo, gương mặt thì xinh đẹp quyến rũ, lại biết cách ăn nói. Còn cô gái này giống như một cô công chúa nhỏ vừa mong manh, yếu đuối lại quá mức trong sáng nên không phù hợp cho lắm.

Cô vừa rời đi, một chiếc xe BMW màu đen chạy đến. Bảo vệ nhìn thấy chiếc xe ấy, liền vội chạy đến mở cửa xe. Một dáng người cao ráo bước xuống, anh mặc một chiếc áo thun đen, quần jean màu xanh nhạt, chân đi giày thể thao trông rất năng động và khoẻ khoắn.

Vừa vào trong, quản lý thấy anh liền đi tới chào hỏi: "Cậu Trung vẫn khoẻ chứ?"

Hàn Trung cười đáp "Con chào chú. Con vẫn ổn. Chú khoẻ không?"

"Chú khoẻ."

"Công việc ở đây sao rồi chú?"

"Nhà hàng hiện tại rất ổn định. Đang đang thiếu nhân viên phục vụ. Chú đã đăng bài tuyển dụng nhưng chưa tìm được người phù hợp. Sổ sách của nhà hàng, Phong nhờ chú gửi qua mail cho cháu đều đặn mỗi tháng. Khi nào rảnh thì cháu xem qua nha."

Hàn Trung cười cười: "Không cần đâu. À, Phong có ở đây không chú?"

"Hôm nay vẫn chưa thấy tới."

"Vậy thôi con đi đây. Định ghé qua tìm nó một lát." Nói xong anh rời đi.

Hương rừng là nhà hàng mà anh cùng Kỳ Phong góp vốn kinh doanh. Nhưng anh không thường xuyên đến đây, mọi việc đều do Kỳ Phong trực tiếp quản lý. Thành ra ở nhà hàng này, ngoài Kỳ Phong và chú quản lý ra thì không ai biết anh cũng là chủ nơi này.

Nhã Hi đạp xe đến một quán cafe cách nhà hàng không xa nhưng nơi này lại không có vị trí đắt địa như nhà hàng kia. Từ đường lớn phải đi vào hai con đường nhỏ mới tới. Cô để xe bên ngoài rồi vào trong. Ở quầy pha chế có một chị gái đoán chừng lớn hơn cô khoảng 5-6 tuổi, cô đi đến hỏi: "Dạ em chào chị. Em đến để xin việc làm ạ."

"Em là Nhã Hi?" Cô gái ấy dịu dàng hỏi lại.

"Dạ đúng."

"Qua đó ngồi đi. Chị sẽ trao đổi công việc với em kỹ hơn." Cô vừa nói vừa chỉ tay về phía một bàn nhỏ có hai cái ghế đặt đối diện nhau.

Cả hai qua đó ngồi xuống.

"Chị tên là Lục Anh, chủ quán cafe này. Chị đang cần tuyển thêm một người để phụ việc. Công việc sẽ là nhân viên phục vụ và giúp chị chăm sóc vườn hoa. Em làm được không?"

"Dạ được ạ." Nhã Hi tự tin nói.

"Công việc bắt đầu lúc 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Buổi trưa em sẽ có một tiếng để nghỉ ngơi và ăn trưa. Bữa trưa chị sẽ chuẩn bị cho em hoặc nếu em muốn tự chuẩn bị cũng được. Tiền lương tháng đầu của em là 4 triệu 500 nghìn. Chị sẽ xem xét cách làm việc của em rồi tăng lương ở những tháng sau. Em thấy sao?"

"Dạ được ạ". Cô hào hứng trả lời.

"Vậy bây giờ chị sẽ hướng dẫn công việc cho em. Ngày mai đúng 7 giờ em đến đây làm nhé!" Lục Anh ân cần nói.

Nhã Hi ngơ ngác hỏi "Vậy là em được nhận rồi ạ?"

Lục Anh gật đầu cười.

Nhã Hi mừng muốn khóc, liên tục nói "Em cám ơn chị. Em sẽ cố gắng làm thật tốt."

Lúc sáng cô xin việc ở nhà hàng kia không được thuận lợi lắm khiến cô hơi nãn lòng. Nhưng vừa đến đây thì liền được nhận vào làm, cô cảm thấy bản thân thật sự rất may mắn.

Sau đó, Lục Anh dẫn cô đi tham quan quán và hướng dẫn chi tiết công việc cho cô. Quán cafe này chuyên dành cho những người thích sự yên tĩnh và thiên nhiên. Phía trước quán là quầy pha chế và một vài cái bàn nhỏ, ở vách tường còn có mấy tủ sách. Phía sau quán là một khu vườn rộng có cả một hồ nước để trồng hoa sen. Xung quanh khu vườn cũng được trồng rất nhiều loài hoa như hoa hồng, hoa giấy, hoa mười giờ, hoa sao nhái và một số loài hoa nữa nhưng cô không biết tên, bàn ghế cũng được bày rãi rát khắp nơi. Không gian thật sự rất yên tĩnh và trong lành.

Công việc cũng đã tìm được, cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Số tiền cô bán những món đồ kia cũng đủ để cô có thể sống đến lúc nhận được lương. Cô thấy công việc ở quán cafe này cũng rất tốt, chị Lục Anh nhìn có vẻ rất tốt bụng và ân cần. Như vậy đối với cô đã đủ lắm rồi.

Từ nay về sau, cô sẽ phải tự đi trên đôi chân của mình, tự lo cho cuộc sống của mình. Phía sau không còn ai chống đỡ, cuộc sống không có ai bảo vệ và che chở nữa. Cô phải cố gắng sống thật tốt để đợi ba trở về.
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 7: Bàn tán.

Ở một nơi khác, trong căn phòng khách rộng lớn được trang hoàng lộng lẫy với những món đồ nội thất đắt tiền. Bốn người phụ nữa ngồi trên một chiếc bàn nhỏ, trên tay mỗi người đều cầm một sấp giấy hình chữ nhật nhỏ như đốt ngón tay, đủ màu sắc vàng, trắng, đỏ, xanh. Trên đó còn ghi những nét chữ khó hiểu.

Mỗi người thay nhau bỏ vài phiến giấy xuống bàn theo vòng tròn, đến lượt Diệp Lan bà cười lớn rồi nói "Ây da, tôi hết bài rồi nha. Thắng nữa rồi."

Một người phụ nữ trong số họ lên tiếng: "Thôi không chơi nữa. Từ sáng đến giờ tôi đã thua sạch túi luôn rồi."

Một người phụ nữ khác tựa lưng vào ghế thở dài nói: "Hơi, đúng là đen tình đỏ bạc mà. Mấy hôm nay bà đã gom hết bao nhiêu tiền của tụi tôi rồi?"

Diệp Lan cười giòn tan: "Cũng không nhiều lắm."

Điệu bộ sảng khoái này khiến hai người phụ nữ kia khó chịu bỏ về. Lúc này chủ nhà mới lên tiếng: "Này, chồng bà có tin tức gì không?"

Diệp Lan đang ngồi đếm sấp tiền vừa thắng ván bài lúc nãy, nghe Lý Hà hỏi bà ngừng lại vài giây rồi tiếp tục đếm. Bà vừa xếp những tờ liền cho ngay ngắn lại vừa nói: "Ông ấy nói sẽ đi tìm cái thằng lừa đảo đó để lấy lại tiền. Bây giờ ông ấy ở đâu, có tìm được hay không tôi cũng không biết."

Lý Hà hỏi tiếp: "Bà không liên lạc với ông ấy à?"

Diệp Lan nhàn nhã trả lời: "Không". Rồi mở túi xách bỏ tiền vào.

Buổi chiều Hàn Trung trở về nhà, vừa vào phòng khách thì thấy Thành Hạo ngồi đó chơi game. Anh lên tiếng hỏi: "Sao hôm nay đi làm về sớm vậy?"

Nghe tiếng Hàn Trung, Thành Hạo dừng chơi game nhìn anh trả lời: "Mẹ gọi em về đưa mẹ đi siêu thị mua ít đồ."

Hàn Trung không trả lời, xoay người định đi lên lầu. Nhưng chân vừa bước được vài bước thì đã bị Thành Hạo gọi lại: "Anh. Hôm nay mẹ nghe được mấy lời nói về anh không hay cho lắm."

Hàn Trung đứng im tại chổ, xoay người lại nhìn anh, ánh mắc chứa đầy sự khó hiểu.

"Họ nói anh.." Thành Hạo muốn nói thẳng ra nhưng lại sợ làm anh khó chịu. Đang nói dỡ rồi lại thôi.

"Họ nói gì? Nói mau!" Giọng nói của anh trầm xuống, ánh mắt nhìn Thành Hạo cũng lạnh lùng hơn.

"HIV"

Thành Hạo cảm giác như đây là câu nói mà anh khó nói ra nhất trong cuộc đời này. Nhưng với thái độ đó của Hàn Trung, anh không nói cũng khó bề được yên ổn.

Hàn Trung nghe xong cảm thấy thật chói tai, cơ thể cũng lạnh đi mấy phần. Bàn tay anh bỏ trong túi quần đã bị anh siết thành nắm đấm.

"Còn nói gì nữa không?" Anh hỏi tiếp.

"Nói gia đình mình vô phúc. Đời sau, khó có được con cháu nối dõi."

Từng câu từng chữ Thành Hạo nói ra có lực sát thương vô cùng mạnh. Anh cố bình tĩnh hỏi "Chuyện từ lúc nào?"

"Sáng nay em và mẹ đi tập thể dục quanh khu này thì nghe được."

Lúc này, anh thật sự rất tức giận. Quay người sang dùng tay đấm mạnh vào tường. Anh tức giận không phải bị họ nghĩ anh như vậy, mà bỡi vì họ nói ra những điều khiến mẹ của anh phải lo nghĩ. Sức khoẻ của bà không được tốt, anh không muốn vì chuyện này khiến bà đỗ bệnh.

Thành Hạo thấy anh như vậy cũng không dám nói gì nữa chỉ ngồi im một chỗ.

Miệng lưỡi thiên hạ thật sự rất đáng sợ. Những lời bàn tán, bình luận của họ tưởng chừng như vô tình không có ý xấu rồi cũng vô tình làm tổn thương người khác.
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 8: Mẹ!

Sau khi nén cơn giận xuống, Hàn Trung ra sau vườn tìm bà Tuệ Chi. Đây là khu vườn mà bà đã tự tay trồng nên, bà rất thích hoa cũng am hiểu về hoa rất nhiều. Khu vườn này đã được bà chăm sóc mười mấy năm rồi, hoa nhiều vô số, lúc nào trong vườn cũng đều có hoa nở.

Anh đi đến chổ bà hay ngồi để tìm thử, quả thật bà đang ở đó uống trà ngắm hoa.

Bà thấy anh từ xa đi tới liền cười dịu dàng nói: "Trung, qua đây ngồi với mẹ đi."

Anh đi đến ngồi xuống cạnh bà.

"Công việc của con ổn hết phải không?" Bà lên tiếng hỏi.

"Dạ ổn."

Hàn Trung tốt nghiệp đại học ngành Tài chính nhưng anh không đi làm theo ngành học của mình, cũng không vào làm ở công ty của ba anh. Anh cùng Kỳ Phong góp vốn mở nhà hàng Hương Rừng. Anh còn mở thêm một quán net khá lớn, ngoài ra còn làm chủ một sân đá bóng và đầu tư cổ phiếu. Tuy anh không kiếm được nhiều tiền như ba mình. Nhưng lợi nhuận hằng tháng từ những nơi đó cũng đủ để anh bình tĩnh sống mà không cần phụ thuộc vào gia đình.

Anh nhìn bà Tuệ Chi, thấy nét mặt bà có chút buồn rầu. Anh nói: "Con nghe Hạo kể lại chuyện lúc sáng rồi. Mẹ đừng lo, sức khoẻ con rất tốt, không như họ nói."

Nghe anh nói, bà cuối mặt: "Mẹ biết chứ. Nhưng họ bàn tán như vậy ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con."

"Mẹ yên tâm. Hiện tại con rất tốt. Mẹ đừng lo nhiều sẽ đỗ bệnh." Anh nắm tay bà an ủi.

Nghe anh nói vậy bà cũng mĩm cười tỏ vẻ yên tâm nhưng trong lòng bà lại nặng trĩu vô cùng.

Anh đã từng là một chàng trai vui vẻ, hoạt bát chứ không ảm đạm, lạnh lùng như bây giờ. Anh cũng đã từng muốn giúp ba anh phát triển công ty tốt hơn nhưng mọi thứ đã thay đổi cũng chỉ vì ba anh đã làm một việc khiến anh phẩn uất. Khiến anh điên cuồng, khiến anh buông thả bản thân, mất luôn phương hướng và thành ra hoàn cảnh như bây giờ.

Trong căn phòng trọ cũ kỹ kia, Nhã Hi ngồi trên giường hai tay đang nâng một tấm ảnh. Đó là mẹ cô.

Ba và mẹ cô ly hôn lúc cô vừa được 12 tuổi. Họ đến với nhau là do gia đình mai mối, thật không có tình yêu. Lúc trước gia đình cô ở một huyện khác chứ không phải nơi này.

Ba cô làm về đầu tư đất đai nên khi nghe đất ở đâu có tiềm năng thì sẽ đến nơi đó xem tình hình thử, rồi đầu tư tiền vào mua đất nơi đó.

Khi ba cô đến nơi này đã gặp được bà Diệp Lan rồi đem lòng yêu bà. Sau khi về nhà, ông đã thú thật với mẹ cô và nói muốn ly hôn. Mẹ cô vì muốn cho cô có một gia đình trọn vẹn nên cũng đã khuyên nhủ ông rất nhiều. Nhưng ông không đồng ý. Cô còn nhớ lúc đó ông đã không về nhà khoảng hai tháng. Sau đó thì cách mỗi tháng ông về một lần để thăm cô rồi lại đi tiếp.

Đến một hôm, mẹ cô đã nói với ông rằng bà sẽ đồng ý ly hôn. Mãi đến sau này, cô mới biết lý do bà đồng ý ly hôn với ba là vì bà biết bà không còn sống được bao lâu nữa. Trong cơ thể của bà đã sản sinh rất nhiều tế bào ung thư. Mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây các tế bào ây đều đang nhiều hơn.

Một tháng trước khi bà qua đời, ba cô đã về chăm sóc bà không rời nữa bước. Sau này lại phụ giúp dì út của cô lo liệu hậu sự cho mẹ một cách vẹn toàn. Chính vì vậy, cho dù ông ly hôn với mẹ để yêu một người khác, cô cũng không hận ông. Trước khi bà mất, bà muốn ông đưa cô đi cùng và phải bảo vệ cô thật tốt. Còn nếu ông không làm được thì hãy để cô ở lại với dì út. Cuối cùng sau 100 ngày mất của mẹ, ông đã đến đưa cô đi. Căn nhà đó thì để lại cho dì út của cô ở để tiện thờ phụng mẹ cô. Mỗi năm cô sẽ về đó hai lần là ngày tết và ngày giỗ của mẹ cô.

Cô gái nhỏ nhìn bức ảnh rồi rơi nước mắt: "Mẹ ơi. Bây giờ con đã tự lo cho bản thân mình được rồi. Tháng sau là ngày giỗ của mẹ, con sẽ về thăm mẹ. Con.. rất nhớ mẹ." Câu cuối cô nói rất khó khăn vì cô khóc ngày càng lớn và không cách nào ngăn lại được.

Sự ra đi của bà đã khiến cô chênh vênh rất nhiều, nhưng lúc ấy cô vẫn có ba bảo bọc và yêu thương mình. Hiện giờ, ba cô lại gặp phải biến cố, bỏ lại cô nơi này còn phải sống chung với mẹ kế. Cô thật sự rất cô đơn và lạc lõng. Cô chỉ còn cách gắn gượng để đợi ba trở về. Điện thoại của ông vẫn đỗ chuông nhưng không ai bắt máy, cũng không biết ba cô đang ở đâu. Muốn tìm cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Vậy nên chỉ con cách là đợi người trở lại.
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 9: Đòi nợ.

Những ngày sau đó Nhã Hi chăm chỉ đến quán cafe làm việc, chiều đến thì mua một ít đồ ăn về nấu mấy món đơn giản rồi ăn cho qua bữa.

Cô không biết nấu nhiều món, những món cô có thể nấu được cũng chỉ có trứng chiên, canh hầm, thịt luộc, rau xào, tôm luộc. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy món này.

Cũng may, lúc trước cô đã nhờ người giúp việc chỉ cho mình nấu ăn. Nếu không bây giờ ngay cả thịt cô cũng không biết phải luộc như thế nào.

Như mọi ngày, sau khi ghé ngang chợ mua thức ăn, cô đạp xe về phòng trọ của mình. Hôm nay, cô vừa về đến trước khu trọ đã thấy có vài chiếc xe hơi đậu ở đó, còn có cả mấy chiếc xe tay ga nữa. Cô đạp xe đi vào thêm một đoạn thì thấy có một nhóm người bước ra. Phụ nữ có, đàn ông có, có người còn xăm trổ đầy mình trông rất đáng sợ.

Cô không bận tâm đến họ lắm nhưng vừa vào đến phòng, cô đã thấy đồ đạc nằm ngỗn ngang. Bàn ghế bị đá văng loạn xạ. Còn có chiếc túi xách của dì Lan nằm trên sàn nhà.

Bà Diệp Lan ngồi ở chổ giường của cô, vẻ mặt rất tức giận, hơi thở cũng nhanh hơn bình thường.

Cô hỏi: "Có chuyện gì vậy dì? Sao phòng lại bừa bộn như vậy?"

Bà Diệp Lan quát lớn: "Là chuyện tốt ba cô làm đó."

Tiếng quát của bà làm cô giật mình. Suy nghĩ một chút cô như hiểu ra vấn đề: "Họ tới để đòi tiền ạ?". Nhã Hi bối rối hỏi tiếp.

"Chứ còn chuyện nào khác nữa? Ba cô giỏi thật. Gây ra chuyện rồi bỏ trốn. Bao nhiêu rắc rối đều đổ lên đâu tôi." Giọng nói của bà ngày càng lớn, gương mặt cũng dữ tợn hơn mất phần.

Đây là lần đầu tiên Nhã Hi trông thấy bà như vậy. Từ lúc sống cùng bà chung một nhà đến giờ, bà luôn tỏ vẻ cẩn trọng, dịu dàng và hiền thục. Nhưng hôm nay, bà như biến thành một người khác_ một người cô chưa từng quen biết.

"Ba con không có bỏ trốn. Ba nói sẽ đi tìm cái người đã lừa ba để đòi lại tiền." Cô nói.

Bà Diệp Lan hừ lớn: "Chỉ có cô mới tin những lời ông ấy nói thôi. Ai cũng biết sẽ không tìm được thằng khốn đó, mà cho dù có tìm được cũng không đòi được tiền. Chỉ có ba cô vẫn ngu muội nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy."

Nhã Hi thấy sự tức giận của bà cũng hơi sợ, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô thấy bà hung dữ đến như vậy. Cô chỉ biết cuối mặt im lặng dọn dẹp lại phòng.

Thế nhưng cơn giận vẫn chưa lắng xuống, bà Diệp Lan tiếp tục nói: "Cũng hay thật. Người gây ra chuyện thì tìm cách trốn chạy. Để lại người vô tội như tôi phải ở đây chống đỡ mọi chuyện, còn phải canh chừng một đứa con riêng nữa chứ. Đúng là một thằng đàn ông bất tài vô dụng."

Nhã Hi nghe đến đây cũng không im lặng được nữa, đang dọn dẹp liền dừng tay đứng dậy nói: "Con mong dì đừng nói ba con như vậy. Lần này là do ba con bị người ta gài bẫy. Nếu không, dì cũng không có cơ hội nói ra bốn chữ kia đâu."

Vừa nói Nhã Hi vừa nhìn thẳng vào mặt bà, sự sợ hãi lúc nãy cũng không còn nữa.

Bà Diệp Lan càng tức giận hơn, đứng lên nói: "Miệng lưỡi cũng ghê gớm thật. Nhưng cô cũng chẳng khác gì ba cô cả. Có bản lĩnh thì đứng ra giải quyết mớ hỗn độn của ba cô đi. Đừng ở đây mà lên mặt với tôi."

"Nếu như có cách kiếm được thật nhiều tiền để trả nợ cho ba thì con đã làm từ lâu rồi." Cô cũng cao giọng nói.

Nói xong, Nhã Hi bỏ đi.

Cô không đi xe đạp mà đi bộ. Cô rất tức giận khi nghe được những lời nói của dì Lan. Và thế là liền đi ra khỏi phòng, cứ đi mãi mà không biết mình sẽ đi đâu.

Ba cô thật sự rất yêu thương dì Lan. Cô có thể cảm nhận được ông ấy đã dành hết sự ân cần, chu đáo cho bà. Luôn muốn mang đến cho bà những điều tốt đẹp nhất.

Ông không thích những người chơi bài, nhưng đối với dì Lan lại khác. Bà thường đi chơi bài với mấy người bạn của bà cả ngày có khi đến đêm mới về, ông cũng không hề trách mắng. Ông biết những người bạn của bà hay khoe khoang nên cứ thấy túi xách hoặc quần áo đẹp đều sẽ mua cho bà, dù đắt đến mấy nếu trong khả năng của mình ông đều sẽ mua. Chỉ để bà có cái mà khoe với đám bạn. Bà không chịu được mùi thuốc lá, ông liền kiên trì bỏ thuốc. Mọi thứ ông làm đều vì muốn bà vui lòng.

Nhưng nếu như hôm nay, ông nghe được bà nói ông là một kẻ bất tài vô dụng, ông sẽ thất vọng đến mức nào đây? Nghĩ đến đây, cô lại thấy đau lòng cho ba mình.

Đang mãi suy nghĩ cô chợt phát hiện trời đã sập tối, bầu trời lại đầy mây đen, gió thổi nhè nhẹ mang theo một chút hơi lạnh. Đúng lúc này, bụng cô lại đói cồn cào. Từ sáng đến giờ, cô chỉ mới ăn một ít cơm chiên do chị Lục Anh làm, định rằng sẽ về nhà nấu bữa tối nhưng lại cãi nhau với dì Lan. Kết quả là hiện giờ, cô đã ở cách phòng trọ của mình khoảng 3km.

Không còn cách nào khác, cô quyết định tìm cái gì đó ăn đỡ rồi quay lại phòng nấu ăn sau. Nếu không lại ngất xĩu giống lần trước
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 10: Gặp lại.

Vừa định đi tìm chổ bán đồ ăn thì trời lất phất mưa. Thấy mưa cũng không lớn lắm, cô lại đi tiếp. Nhưng không lâu sau mưa bắt đầu nặng hạt, có cả gió lớn làm cát trên đất bay vào mặt khiến cô khó chịu.

Nhã Hi đành phải tìm chỗ để trú mưa trước, nhưng xui thật ở đây không có chổ để trú. Đi thêm một đoạn, cô nhìn thấy ở phía xa có một trụ ATM lớn nên đành vào đó trú đỡ.

Cô đứng ở đó đợi trời tạnh mưa, nhưng mưa càng ngày càng lớn, từng cơn gió mang hơi nước phả vào người khiến cô lạnh run.

Có người đến rút tiền, cô đành phải đứng né sang một bên để họ vào. Mái che không lớn lắm khiến một bên người cô bị dính mưa. Người đó nhìn thấy Nhã Hi đang đứng cạnh ATM, họ tỏ vẻ ái ngại, còn cẩn thận che đi khi nhấn mật khẩu. Cô liền hiểu ý mà quay đầu sang chổ khác.

Rút tiền xong người đó rời đi. Một lúc sau phía trước có chiếc xe hơi dừng lại. Một dáng người cao nhanh chân bước xuống xe chạy thẳng vào chổ Nhã Hi đang đứng. Tốc độ chạy rất nhanh, thoáng chốc đã đứng cạnh cô.

Anh mở bóp lấy thẻ ra cho vào máy. Lúc này anh cảm giác như có người đang nhìn chằm chằm mình nên dời tầm mắt nhìn sang Nhã Hi đang đứng cạnh.

Anh nhìn cô vài giây rồi nhận ra ngay. Cô gái này anh vừa gặp mấy ngày trước và cách gặp mặt cũng khác gay cấn nên để lại cho anh ấn tượng mạnh.

"Là em à?" Hàn Trung lên tiếng hỏi.

Nhã Hi nhìn anh gật đầu, không nói gì.

Anh quay sang bấm rút tiền và nhập mật khẩu trên màn hình. Thấy anh quay đi cô cũng quay ra chổ khác.

Gió lại thổi mạnh, cô lấy hai tay ôm lấy cơ thể mình cho đỡ lạnh. Cô cảm thấy thật mất mặt, mỗi lần cô chật vật nhất thì lại gặp phải anh, lần trước cũng vậy, lần này cũng vậy.

Nhận tiền từ máy xong, anh quay sang hỏi cô: "Em ở đây làm gì?".

"Trú mưa." Cô nhìn anh trả lời.

Hàn Trung nhìn ngoài trời rồi nói: "Để anh đưa em về."

Nhã Hi ngạc nhiên trước đề nghị này của anh. Nhưng rồi cũng đồng ý để anh đưa về. Còn về lý do tại sao để anh đưa về thì cô cũng không rõ. Lúc nghe được câu nói ấy của anh, cô chỉ nghe thấy nhịp tim đập nhanh như muốn hối thúc cô phải đồng ý ngay.

Thấy cô đồng ý, anh cỡi áo khác da bên ngoài ra, đứng sát lại gần cô hơn, vòng tay ra sau, lấy áo trùm lên đầu cả hai. Hành động của anh khiến hô hấp cô như bị dừng lại vài giây, hai tay cũng siết chặc cơ thể hơn. Cô cúi mặt nhìn xuống đất không dám nhìn anh.

Thấy cô cứ đứng đơ người một chỗ, anh lên tiếng: "Đi nhanh ra xe."

Lúc này cô mới bình tĩnh lại, theo anh đi nhanh ra xe.

Vào trong xe, anh bật điều hòa lên cao rồi mới lái xe rời đi.

Mưa thật sự rất lớn, nước mưa trút xuống xối xả, lái xe cũng khó khăn hơn. Mặc dù nhiệt độ trong xe ấm hơn bên ngoài nhưng có lẽ cô đã bị nhiễm lạnh lúc trú mưa, bắt đầu hắt hơi liên tục vài cái.

Hàn Trung nhìn qua: "Lạnh à?"

"Dạ đỡ hơn lúc nãy rồi."

Bầu không khí trong xe lại trở nên im lặng, không ai nói thêm gì nữa. Chạy đến một đoạn, Hàn Trung tấp xe vào lề đường, quay sang nói: "Đợi anh một chút".

Anh tháo dây an toàn, tay nắm chốt mở cửa. Anh vừa định bước xuống thì quay lại nhìn cô hỏi thêm câu nữa: "Đã ăn gì chưa?"

"Dạ?" Nhã Hi tỏ vẻ ngạc nhiên rồi từ từ nhìn anh lắc đầu.

Hàn Trung nghe xong câu trả lời thì bước xuống xe chạy nhanh vào phía cửa hàng tiện lợi. Lúc anh mở cửa bước vào xe thì cả người đã ướt mem.

Anh đưa qua cho cô túi nilong nhỏ. Trong đó có một cái khăn, một cái bánh hamburger và một ly cacao nóng.

"Mua cho em đó." Hàn Trung nói.

Thấy cô có vẻ ngại ngùng anh liền nói: "Anh không muốn có người ngất xĩu trên xe mình."

Cô cảm thấy hai má của mình nóng ran đến khó chịu. Cô nhìn anh, thấy người anh ướt không sót chổ nào, áo thun ướt đẫm dính vào thân người anh, làm lộ ra thân hình rắn chắc và khoẻ khoắn. Khung cảnh này càng làm cho Nhã Hi thêm đỏ mặt ngượng ngùng.

Cô vội quay qua, lấy chiếc khăn trong túi nilong, tháo sợi dây ruy băng buộc bên ngoài ra. Cô mở khăn, rồi đưa qua cho anh: "Anh lau người đi."

Hàn Trung nhìn chiếc khăn cô đưa qua rồi ngước lên nhìn cô.

Nhã Hi bối rối nói: "Người anh ướt hết rồi."

Hàn Trung cười thầm, nhận lấy rồi lau sơ qua người mình.

Cô quay sang hướng khác, ngồi lặng lẽ một bên vừa ăn hamburger vừa uống cacao nóng, mắt hướng ra phía cửa xe nhìn cơn mưa bên ngoài. Còn anh thì ngồi bên này lau khô người, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô một cái.

Đợi cô ăn xong, Hàn Trung mới lái xe đưa cô về nhà.
 
Chỉnh sửa cuối:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 11: Đền đáp.

Xe dừng lại ở trước khu trọ, ngoài trời vẫn còn mưa lất phất.

Nhã Hi quay sang thận trọng nói: "Lúc nãy anh mua đồ cho em hết bao nhiêu tiền? Để em gửi trả lại."

Hàn Trung một tay để trên vô lăng, một tay gát lên cửa xe nhàn nhã trả lời: "Không có bao nhiêu. Em không cần trả lại."

Nhã Hi vẫn luôn nhìn anh, cô cảm thấy anh là dạng người ngoài lạnh trong ấm. Từ lần đầu gặp mặt, anh đã lạnh lùng và kiệm lời như vậy, sắc mặt cũng không vui vẻ gì. Nhưng anh lại có vẻ chu đáo, tốt tính và không cần đến đáp. Qua hai lần tiếp xúc với anh, linh cảm đã cho cô biết như vậy.

Cô không muốn nợ ân tình của ai đặc biệt là người lạ. Cô muốn sòng phẳng với anh nhưng anh lại từ chối. Sự lạnh lùng và thô lỗ của anh khiến cô có cảm giác sợ anh. Anh đã từ chối, cô cũng không dám làm trái.

"Dạ. Vậy nếu có cơ hội, em sẽ đền đáp cho anh xứng đáng."

Nghe câu này của cô, anh khẽ cười nhìn cô.

Nụ cười ấy khiến Nhã Hi ngây người. Thật sự.. rất đẹp. Anh cười lên rất đẹp. Cô không biết vì sao anh lại cười. Nhưng nụ cười ấy làm cô rung động.

Cô vẫn còn đang ngây ngây ngô ngô thì Hàn Trung lên tiếng: "Thế nào là đền đáp xứng đáng? Dùng thân báo đáp à?"

Nhã Hi nghe xong câu vừa rồi của anh mà hai bên tai nhức nhói, hai mắt muốn nổi đom đóm.

Dùng thân báo đáp? Anh ấy đang nói cái gì vậy? Cô không phải ý đó. Cô muốn nói là nếu anh cần sự giúp đỡ, trong khả năng của mình thì cô sẽ giúp anh. Sao anh lại hiểu thành là dùng thân báo đáp? Cô luống cuống, lắc tay liên tục nói: "Không.. Không phải. Ý em không phải vậy. Ý em là.."

"Thôi được rồi." Hàn Trung ngắt lời. "Trễ rồi. Em vào nhà đi."

Nhã Hi nhìn anh, thấy anh cũng đang nhìn mình. Cô lại bối rối, rồi nhanh chân mở cửa xe bước ra. Trước khi đóng cửa xe lại, cô quay người cúi xuống nhìn anh: "Em.. cám ơn anh."

Nói rồi, cô đóng cửa xe lại bước nhanh vào trong.

Hàn Trung ngồi trong xe, nhìn cô bước vào khu trọ đến khi khuất bóng người rồi mới rời đi.

Nhã Hi về đến phòng, mọi thứ lúc chiều vẫn còn ở yên đó. Chỉ có bà Diệp Lan là không thấy đâu.

Những ngày sau đó, bà cũng không về nhà. Nhã Hi cũng không bận tâm lắm. Hiện giờ cô chỉ biết chăm chỉ làm việc ở quán cafe của chị Lục Anh thật tốt, để kiếm tiền lo cho cuộc sống của mình. Còn về phần bà, cô nghĩ bà cũng có thể lo được cho mình, không cần cô phải lo lắng.

Chiều hôm nay cô có hẹn với Hà Yên cùng đi ăn mì cay. Sau khi tan làm cô vội về nhà tắm rửa thay đồ rồi đến chổ hẹn.

Từ ngày thi tốt nghiệp đến nay cũng đã một tháng rồi cả hai không gặp nhau. Chỉ những lúc rảnh Hà Yên có hỏi thăm về chuyện gia đình cô qua tin nhắn, Nhã Hi cũng chỉ trả lời qua loa rồi thôi. Hôm nay là ngày đặc biệt nên cô muốn hẹn cô bạn thân nhất của mình đi chơi một hôm.

Quán mì cay cách nhà cô không xa nên cô đi bộ đến. Hôm nay cô mặc một chiếc đầm babydoll dáng dài màu xanh lam, mái tóc uống nhẹ xỏa dài, một bên mái tóc cài chiếc nơ nhỏ cùng màu với chiếc váy, bờ môi tô một ít son màu hồng cam. Trông cô giống như một cô công chúa bước ra từ truyện cổ tích, vừa xinh đẹp lại ngọt ngào. Khiến người đi đường trông thấy cô phải nhìn đắm đuối, có lúc cô còn nghe được tiếng chọc ghẹo của mấy thanh niên đi ngang qua cô.

Lâu rồi cô mới mặc như vậy ra đường. Cảm giác như được quay về những ngày tháng yên bình kia. Cô vẫn là cô công chúa nhỏ của ba. Chỉ cần chăm chỉ học hành, vui chơi thõa thích còn mọi việc đã có ba chống đỡ.
 
Chỉnh sửa cuối:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 12: Bạn thân.

Nhã Hi đến tiệm mì thì Hà Yên đã ở đó. Hà Yên từ xa thấy cô đang đi đến liền dậy, vẫy tay ra hiệu cho Nhã Hi.

Khi cô đến gần thì phát hiện chổ bàn Hà Yên đang ngồi còn có một người.

Người đó thấy Hà Yên đứng dậy vẫy tay cũng quay người lại nhìn, lúc này cô mới nhận ra người đó là ai.

Là Lãnh Quân_cậu bạn học cùng lớp của Nhã Hi và Hà Yên.

Cô đi đến ngồi xuống bên cạnh Hà Yên ngại ngùng nói: "Xin lỗi. Hôm nay mình đi làm về hơi trễ nên đến muộn."

Hà Yên vui vẻ lên tiếng: "Không sao, không sao. Tụi mình cũng vừa mới tới thôi."

Lãnh Quân: "Hôm nay mình đi ăn cùng hai cậu, cậu có ngại không?"

Nhã Hi hơi bối rối: "Không ngại. Tụi mình là bạn học mà."

Nói không ngại là thật nhưng Nhã Hi hơi bất ngờ vì gặp Lãnh Quân ở đây.

Đúng lúc này, phụ vụ đến để order món ăn.

Hà Yên xôn xáo đáp nhanh mà không cần nhìn đến menu: "Cho em một tô mì hải sản và một tô mì bò. Đều là cấp độ 4 hết."

Nói xong cô quay sang hỏi Lãnh Quân: "Còn cậu ăn gì?"

Lãnh Quân nhìn menu một hồi không biết phải chọn cái nào, vì đây là lần đầu tiên anh đi ăn mì cay. Anh không ăn được cay nên món này anh chưa từng nghĩ tới.

Thấy phục vụ đợi lâu nên anh chọn bừa: "Một tô mì hải sản không cay."

Phụ vụ: "Cấp độ không ạ?"

Lãnh Quân gật đầu.

Gọi món xong, Lãnh Quân hỏi Nhã Hi: "Cậu đang đi làm thêm à?"

Nhã Hi nhàn nhã gật đầu.

Lãnh Quân lại hỏi tiếp: "Cậu dự định học ngành gì?"

Nghe câu này, Hà Yên ngồi bên cạnh dùng chân đá vào chân Lãnh Quân ra hiệu, mắt thì nhìn Lãnh Quân mà nhấp nháy liên tục.

Lãnh Quân nhìn hành động của Hà Yên nhưng không hiểu chuyện gì. Đến khi nghe được câu trả lời của Nhã Hi.

"Mình không có dự định học tiếp. Mình đã xin việc làm rồi. Sau này nếu kinh tế tốt hơn sẽ suy nghĩ đến việc đó."

"Nhưng ở trường đại học có rất nhiều chính sách cho sinh viên khó khăn mà. Hay mình nhờ ba mình giúp cậu việc học nha. Nếu không có bằng cấp cậu khó mà tìm được một công việc ổn định." Lãnh Quân tiếp lời.

Nghe câu cuối, tâm trạng của Nhã Hi bỗng chốc khó tả. Nhưng cô không thể hiện ra bên ngoài chỉ cười nhẹ rồi đáp: "Không cần đâu."

Hà Yên ngồi bên cạnh đầu muốn bốc khói, ôm trán tự trách mình sao lại đồng ý cho Lãnh Quân đi theo mình chứ. Cậu ta không hiểu tính cách của Nhã Hi hay sao? Cho dù có khó khăn đến mấy Nhã Hi cũng sẽ cố gắng vượt qua. Việc của ba Nhã Hi đã là cú sốc rất lớn nhưng Nhã Hi vẫn chịu đựng đến bây giờ, ba của cô cũng ngõ ý muốn giúp đỡ chút ít những Nhã Hi không nhận.

Chuyện mà Lãnh Quân nói, Nhã Hi sẽ không bao giờ làm. Nếu không, không đến lượt cậu ta lên tiếng muốn giúp đỡ.

Sau màn đối thoại của Nhã Hi và Lãnh Quân không khí trở nên gượng gạo hơn. Lãnh Quân cũng không nói gì nữa, chỉ ngồi một bên nghe hai cô gái nói chuyện.

Đến khi tính tiền Lãnh Quân nhất quyết muốn trả tiền, mặt dù Nhã Hi cự tuyệt thế nào cũng không được. Đành phải để cậu ta trả.

Ra khỏi tiệm, Nhã Hi và Hà Yên còn muốn đi dạo trò chuyện nên Lãnh Quân ra về trước.

Lãnh Quân đi rồi Hà Yên áy náy nói: "Xin lỗi Nhã Hi. Mình không nên để Lãnh Quân đi cùng."

"Không sao. Cậu ấy là bạn học của tụi mình mà."

Hà Yên vẫn nét mặt hối lỗi mà nhìn Nhã Hi không rời.

Nhã Hi liền thở dài, nhìn cô cười cười: "Mình không sao. Mình không để ý đến những điều cậu ấy nói đâu. Thật đó."

Nói rồi cô khoát tay Hà Yên kéo cô đi dạo. Cả hai lâu ngày không gặp, có hàng tá câu chuyện muốn nói với nhau. Nhưng toàn là những chuyện trên trời dưới đất. Cả hai vừa đi vừa nói nói cười cười rất vui vẻ, cũng không còn rảnh rỗi để nhớ đến chuyện lúc nãy nữa.

Bà Tuệ Chi đang cắm vài bình hoa hồng thì người giúp việc đi đến nói: "Bà chủ, có cô Lý Hà đến tìm bà."

"Được, tôi ra liền." Bà dừng tay nói.

Bà bê một bình hoa to bước ra phòng khách. Lý Hà vừa thấy bà liền cười nói: "Đúng là người yêu hoa, lúc nào tôi đến cũng thấy trong nhà bà ngập tràn hoa."

"Hoa này tôi mới hai ngoài vườn vào. Chưng một ít ở phòng khách cho thơm."

Bà để bình hoa xuống giữa bàn trà rồi ngồi xuống ghế nói: "Sao hôm nay bà đến chơi mà không nhắn tin cho tôi biết. Trưa nay ở lại ăn cơm với tôi nha."

Bà rót trà mời Lý Hà.

"Để hôm khác tôi ở lại ăn cơm. Hôm nay tôi đi công việc nên ghé ngang đây chơi. Tôi nghe nói Hàn Trung về nhà rồi phải không?"

Bà thở dài trả lời: "Ừ."

"Được về là tốt rồi. Như vậy bà cũng đỡ lo cho nó."

Lý Hà thấy nét mặt của bà thoáng chút buồn nên hỏi thêm: "Có chuyện gì sao?"

Nghe Lý Hà hỏi vậy bà liền trải lòng mình: "Sau khi nó về, mấy người xung quanh đây cứ bàn ra tán vào, nói nó bị.. HIV." Bà khó khăn nói ra ba từ ấy.

"Nhưng nó đã kiểm tra sức khoẻ rồi. Mọi thứ đều âm tính. Tôi sợ nó nghe được những lời đó nó sẽ buồn rồi lại đi vào đường cũ. Bây giờ, tôi không biết phải làm sao hết." Tuệ Chi rũ mắt buồn rầu.

Nghe bà nói, Lý Hà liền cảm thán: "Sao mà ác mồm ác miệng thật. Mà bà đừng suy nghĩ nhiều, chắc Hàn Trung nó sẽ không như vậy đâu."

Bà Tuệ Chị gật đầu rồi lại thở dài.

Lý Hà chợt lên tiếng: "Hay tôi có cách này. Bây giờ mình cưới vợ cho nó đi. Biết đâu có vợ rồi, nó sẽ thay đổi. Người ngoài nhìn vào cũng không còn bàn tán nữa. Cưới về thì liền sinh cháu. Cho dù trường hợp xấu nhất xảy ra, bà cũng không phải lo không có người nối dõi."

Bà Tuệ Chi nghe ý nghĩ này thấy cũng khá hợp lý những rồi lại nói: "Chuyện cháu nối dõi tôi không quan trọng, chỉ mong Hàn Trung nó hạnh phúc và yên bề gia thất. Nhưng bây giờ người ta đang đồn đại về nó như vậy, với lại nó từng đi cai nghiện về. Con gái nhà ai mà dám lấy nó chứ."

"Bà lại lo nhiều rồi. Gia thế bà như vậy, Hàn Trung cũng là một thanh niên đẹp trai sợ gì không có người chịu." Lý Hà ngồi lại gần bà hơn, hăng hái nói.

"Nhưng cũng không thể cho bừa một người được. Quan trọng là Hàn Trung phải ưng ý. Dù sao hôn nhân cũng không thể tuỳ tiện." Tuệ Chi lo lắng nói.

"Thì mình nhờ người mai mối, cho hai bên gặp mặt, nếu nó ưng thì mình xin cưới liền. Còn không thì cứ cho nó đi xem mắt đến khi nào chọn được người phù hợp thì thôi."

Bà Tuệ Chị nghe thấy cũng hợp lý, liền nhờ Lý Hà tìm người mai mối, chọn giúp bà vài cô gái có gia cảnh tốt để giới thiệu cho Hàn Trung.
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 13: Xem mắt.

Bà Lý Hà làm việc rất nhanh lẹ. Mọi chuyện chưa được một tuần, bà đã tìm được cho Tuệ Chi một danh sách dài các cô gái xinh đẹp để làm đối tượng xem mắt. Tuệ Chi chỉ việc làm theo sự sắp xếp của Lý Hà mà thôi.

Hôm nay, Hàn Trung đến quán nét khá sớm vì anh mới mua thêm một số máy móc mới cho quán. Thời gian anh không ở đây, Thành Hạo vừa bận chuyện công ty vừa giúp anh trông coi mấy cửa hàng cũng bấn tối mắt, không có thời gian để thay mới thiết bị.

Lần này anh về, anh thay hết máy móc cũ trong quán, trang hoàng lại cho mới. Không những quán nét mà cả sân bóng đá anh cũng cải tạo lại mọi thứ.

Bận đến trưa, anh nhận được điện thoại của mẹ.

"Alo mẹ."

"Trung à, trưa nay con ra ngoài ăn cơm với mẹ nha. Lâu rồi mẹ không ra ngoài ăn." Bà Tuệ Chi nói.

"Dạ được. Để con về nhà đón mẹ." Hàn Trung đáp.

Bà Tuệ Chi vội vàng nói: "Không cần. Mẹ đã đặt chỗ ở nhà hàng của con rồi. Nếu con xong việc thì qua đấy nhé. Mẹ đợi."

"Dạ." Hàn Trung cúp máy, thu xếp mọi việc nhanh chóng rồi đi đến nhà hàng.

Đến nhà hàng, anh trực tiếp đến quầy lễ tân hỏi: "Em kiểm tra giúp anh xem có khách nào đặt bàn tên Tuệ Chi không?"

"Dạ được. Anh chờ em một lát."

"Dạ có. Đang ở phòng 203 ạ." Lễ tân đáp.

Nghe xong, anh hơi khó hiểu, vì sao hôm nay mẹ lại đến đây, còn đặt phòng riêng? Từ khi anh mở nhà hàng này đến giờ, bà chỉ đến đây vào hôm khai trương, cũng chưa từng đến đây thêm lần nào nữa. Bà từng nói những món ăn ở đây không phải là khẩu vị của bà.

Anh bước đến phòng mà lễ tân nói, thận trọng gõ cữa trước rồi mới mở cửa bước vào.

Vừa mở cửa, anh thấy bà đang ngồi cũng hai người phụ nữ khác. Một người thì tầm tuổi bà, còn một người thì nhìn có vẻ nhỏ tuổi hơn anh.

Thấy anh đến, bà Tuệ Chi đứng dậy kéo anh qua giới thiệu.

"Giới thiệu với hai người đây là con trai tôi Hàn Trung. Còn đây là cô Minh Châu người quen của mẹ."

Hàn Trung lễ phép nói: "Con chào cô." Rồi nhìn cô gái bên cạnh gật đầu, cười nhẹ.

Người phụ nữ kia cũng vui vẻ trả lời: "Chào con. À, còn đây là con gái của dì, nó tên là Nhi Quỳnh."

Nghe mẹ giới thiệu, Nhi Quỳnh tỏ vẻ ngượng ngùng, nhìn anh cười cười.

Chào hỏi xong, anh gọi phục vụ mang lên những món ngon nhất của quán để tiếp đãi. Nhưng thái độ của anh thì không nhiệt tình cho lắm. Vì hiện giờ, anh đã rõ mục đích của bữa cơm này chính là muốn anh đi xem mắt. Anh chỉ ngồi một bên nghe hai người lớn nói chuyện cũng không quan tâm đến cô gái kia.

Bữa cơm vẫn đang rôm rã thì điện thoại Nhi Quỳnh hiện lên một dòng tin nhắn trên màn hình. Cô liếc nhìn màn hình, rồi đột nhiên cô gấp gáp cầm điện thoại lên mở tin nhắn vừa được gửi đến. Cô đọc xong, sau đó nhìn sang Hàn Trung một cái. Cô quay sang mẹ, đưa điện thoại cho mẹ đọc tin nhắn ấy. Bà cũng nhìn Hàn Trung, rồi nhìn sang Tuệ Chi.

Bà Tuệ Chi đang vui vẻ thì thấy thái độ không đúng của hai mẹ con họ nên lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Bà Minh Châu hỏi lại: "Con của chị vừa đi cai nghiện về sao?"

Nghe câu hỏi này, Hàn Trung đang ngồi một bên bóc vỏ tôm cho mẹ bỗng dừng tay vài giây. Anh chỉ khẽ nhếch môi, cũng không nhìn đến thái độ của họ mà tiếp tục bóc vỏ tôm.

Bà Tuệ Chi ấp úng: "À.. chuyện là vầy.. Trung.."

Bà chưa kịp nói hết đã bị cắt ngang: "Xin lỗi! Gia đình tôi còn có việc. Hai mẹ con tôi xin phép về trước. Cám ơn bà đã mời cơm."

Lời nói của bà Minh Châu rất dứt khoát, thái độ cũng đã rất rõ ràng, bà Tuệ Chi cũng không còn cách nào khác chỉ có thể tiễn họ ra về.

Từ nhà hàng về đến nhà, Hàn Trung không nói một lời nào. Vừa về đến nhà, anh liền lao thẳng lên phòng. Bà cũng không muốn làm phiền anh. Bà biết chuyện hôm nay không nói rõ với anh trước, mà đặt anh vào tình huống như vậy, cộng thêm câu hỏi của bà Minh Châu chắc chắc đã làm cho Hàn Trung không vui.

Mọi chuyện cứ như vậy mà kết thúc. Người đầu tiên trong danh sách xem mắt cũng là người cuối cùng.

Tuệ Chi lại càng thêm rầu rỉ mà không làm được gì.
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 14: Bệnh cũ tái phát.

Vài ngày sau, bà Tuệ Chi đổ bệnh.

Hôm nay ông Trạch Hàn ở nhà một ngày để đưa bà Tuệ Chi đi khám bệnh, mọi chuyện ở công ty thì giao cho Thành Hạo lo liệu.

Mấy ngày nay Hàn Trung bận rộn việc sửa sang lại quán, thường xuyên đi sớm về muộn nên cũng không để ý đến bà mấy. Vừa nghe tin bà đổ bệnh, anh liền bỏ hết mọi việc còn đang dang dỡ chạy thẳng về nhà.

Bệnh của bà Tuệ Chi là do năm xưa khi sinh Hàn Trung để lại. Lúc ấy, sức khoẻ của bà vốn không tốt lại sinh khó, mất máu quá nhiều nên cơ thể không chống đỡ nổi. Cũng may, cuối cùng mẹ tròn con vuông. Nhưng sức khoẻ của bà Tuệ Chi lại tệ hơn trước rất nhiều.

Trước khi tốt nghiệp đại học Hàn Trung đã ra ở riêng, về sau do bà đỗ bệnh, anh đành trở về nhà ở để bà đỡ lo lắng hơn.

Khi anh bị bắt vì dùng thuốc cấm ở quán bar, lúc ấy bà cũng đỗ bệnh một trận vì lo cho anh. Nhưng cả nhà không cho anh hay tin.

Lần này, cũng vì lo lắng cho anh mà bà lại đổ bệnh lần nữa.

Bà Tuệ chi nằm trên giường lớn, gương mặt hốc hác, mái tóc dài cũng không được chải búi gọn gàng như mọi ngày. Trông bà rất tiều tuỵ.

Hàn Trung về đến nhà liền chạy thẳng lên phòng mẹ. Anh gõ cữa.

"Mẹ ơi. Con vào được không?" Anh gọi.

Nghe giọng anh, bà lồm cồm ngồi dậy, dựa lưng vào giường.

"Con vào đi." Bà nói.

Anh mở cửa bước vào. Khi nhìn thấy bà, anh giật mình. Anh không nghĩ chỉ mấy ngày anh bận việc mẹ lại bệnh nhiều đến vậy. Hôm hẹn anh ăn cơm ở nhà hàng bà vẫn rất tươi tắn, không như bây giờ.

Anh đến ngồi cạnh bà.

"Mẹ còn mệt nhiều không? Sao mẹ bệnh mà không nói cho con biết?"

Bà nắm tay anh, cười nói: "Mẹ không sao. Bệnh cũ thôi mà. Sáng nay ba đã đưa mẹ đi khám, bác sĩ nói không sao hết. Nghĩ ngơi nhiều là tốt lên thôi."

Anh nhìn bà một lúc lâu, rồi nhỏ giọng lên tiếng: "Mẹ lo lắng cho con nên mới đổ bệnh đúng không?"

Bà nghe anh hỏi, tay vẫn nắm tay anh nhưng đôi mắt lại cụp xuống. Bà xoa xoa tay anh rồi nói: "Sức khoẻ mẹ không tốt. Mẹ không biết mình sẽ trụ được bao lâu. Con cũng đã 28 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa. Mẹ muốn nhìn thấy con yên bề gia thất. Mẹ mới yên tâm được. Chuyện xem mắt là lỗi của mẹ, mẹ đã không hỏi ý kiến của con trước mà đặt con vào tình huống đã rồi như vậy. Nhưng mẹ chỉ muốn tốt cho con." Nói đến đây, bà dừng lại một lúc nhìn anh.

"Mẹ biết chuyện trước kia đã khiến con tổn thương và mất đi lòng tin rất nhiều. Nhưng làm người phải biết tiến về phía trước chứ con. Mình không thể sống trong quá khứ mãi được. Cũng không thể vì mình từng bị tổn thương mà nghĩ rằng ai cũng xấu, cũng không đáng tin tưởng được."

Từ câu từng chữ mà mẹ nói, anh đểu nghe rất chăm chú. Anh nhìn bà, một thân ảnh tiều tuỵ, thiếu sức sống. Rồi anh nhớ đến hình ảnh bà tươi cười rạng rỡ của bữa cơm ở nhà hàng. Giây phút này, anh quyết định sẽ làm theo ý bà. Chỉ cần việc khiến bà vui lên, anh sẽ làm. Bà vì anh mà đã cực khổ rất nhiều, anh không thể cứ mãi làm theo ý mình, mặc cho bà suốt ngày lo lắng cho anh được.

Anh dùng hai tay nắm lấy tay bà, cười nói: "Mẹ. Con sẽ đi xem mắt. Mẹ tìm vài cô gái xinh đẹp mà mẹ ưng ý để con tìm hiểu thử nhé."

Hàn Trung vừa dứt câu, người bà như có ai đó tiếp thêm sức sống. Bà ngồi thẳng dậy, nắm tay anh chặt hơn, mừng rỡ nói: "Con chịu đi xem mắt hả?"

Thấy sự khởi sắc của bà, anh cười nói: "Dạ. Con cũng không còn nhỏ nữa, phải yêu đương, cưới vợ, sinh con thôi."

Nghe câu này, bà lại càng vui hơn. Bà liên tục nói: "Được. Được. Được. Mẹ ưng được một vài cô gái. Để mẹ hẹn giúp con."

"Dạ."

Lúc nãy anh còn thấy bà ủ rủ mệt mỏi, vậy mà nghe anh chịu đi xem mắt bà liền vui vẻ, phấn khởi như chưa bị bệnh vậy. Khiến anh có cảm giác như bị mắc bẩy của bà.

Hiện giờ sức khoẻ của bà ấy mới là quan trọng nhất. Không chỉ là xem mắt, nếu mẹ thích một cô gái nào đó, muốn anh cưới họ anh cũng sẽ đồng ý. Chỉ cần không quá bất đồng quan điểm thì cũng có thể cố gắng sống cùng nhau được.

Còn tình yêu đối với anh, anh đã không muốn va vào nó nữa rồi. Anh đã yêu một lần, anh đã dùng quá nhiều tình yêu của mình cho họ. Nhưng đến cùng, họ lại dùng tình yêu của anh để đổi lấy tiền. Từ khoảnh khắc ấy, trái tim của anh, niềm tin của anh đã sụp đổ hoàn toàn.
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 15: Đối tượng xem mắt.

Những ngày sau đó của Hàn Trung chỉ có hai từ "xem mắt". Nhưng kết quả không tốt lắm, những cô gái anh gặp, anh đều không có ấn tượng tốt. Họ đều hỏi về gia đình anh. Khi họ nghe nói, anh không nối nghiệp gia đình mà tự kinh doanh riêng thì liền tỏ thái độ khác hẳn. Một vài cô gái có lẽ là nghe phong phanh chuyện gì đó nên khi gặp anh lại thể hiện sự dè chừng hoặc không coi trọng anh lắm.

Danh sách các cô gái mà bà Lý Hà tìm, anh cũng đã gặp hết. Nhưng vẫn không có cô gái nào phù hợp. Anh cũng không bận tâm nhiều. Mọi việc anh làm cũng chỉ muốn mẹ đỡ lo cho anh hơn mà thôi.

Hôm nay, nhà Lý Hà khá yên tĩnh, đã lâu rồi bà không cùng mấy người bạn chơi bài.

Lý Hà đang ngồi ở phòng khách uống trà và lướt điện thoại thì Diệp Lan đến.

"Xin chào. Lâu quá rồi không ghé chơi bài. Tôi ngứa tay lắm rồi nè. Bà gọi hai người kia qua đi. Làm vài ván chơi." Diệp Lan vừa bước vào ngồi xuống ghế vừa nói.

"Hơn nữa tháng nay bà đi đâu vậy? Gọi điện thoại cũng không được." Lý Hà thấy bà liền lên tiếng hỏi.

Diệp Lan thoãi mái rót trà cho mình, uống một ngụm tỏ vẻ đang thưởng thức trà rồi mới trả lời: "Có một số việc bận."

"Bị bọn chủ nợ lấy hết tiền phải không?" Lý Hà nhìn bà nói.

Câu nói ấy khiến Diệp Lan sượng mặt, hành động nhất thời chậm đi vài nhịp. Diệp Lan hỏi: "Sao bà biết chuyện này?"

"Chủ nợ của gia đình bà có một vài người quen biết với chồng tôi. Họ kể lại."

Diệp Lan thở dài, đặt tách trà xuống rồi ngã lưng ra ghế.

"Tôi không biết chuyện này khi nào mới kết thúc nữa. Sao chồng tôi có thể ngu ngốc để bị lừa một số tiền lớn như vậy chứ? Nếu không, tôi đâu phải sống khổ như vậy. Bây giờ đào đâu ra số tiền đó mà trả cho người ta? Còn phải chăm sóc con gái dùm ông ấy nữa chứ."

"Con bé đang ở với bà sao?" Lý Hà hỏi.

"Nó có thể đi đâu được. Đúng là của nợ mà." Diệp Lan bực dọc nói.

"Con bé được bao nhiêu tuổi rồi."

"Vừa qua tuổi 18 thì phải."

Nghe câu trả lời này, bà Lý Hà như nghĩ ra chuyện gì đó, liền ngồi gần lại Diệp Hà nói: "Hay.. Bây giờ bà gã con bé đi đi. Đòi tiền sính lễ cao một chút. Sau đám cưới bà cũng sẽ có được một ít tiền để trả bớt nợ."

Vừa nghe xong, Diệp Lan đột nhiên phá lên cười lớn, bà nói: "Bà đang nghĩ cái quái quỷ gì vậy? Nhà tôi đang nợ một đống tiền. Chủ nợ thì đến đập cửa nhà mỗi ngày. Ai lại điên đến mức lao đầu vào gia đình tôi để hỏi cưới vợ? Với lại, con bé ấy cũng chẳng xinh đẹp hay tài giỏi gì, ai mà cần tới."

"Nếu có thì sao?"

Nghe câu này Diệp Lan không cợt nhã nữa, nghiêm túc nhìn Lý Hà hỏi: "Bà có ý gì?"

"Bà biết công ty bất động sản Lý Hàn không?"

"Biết." Diệp Lan trả lời một cách nhanh gọn.

Tất nhiên là Diệp Lan biết đến công ty này. Chồng bà làm về bất động sản, tuy ông không thành lập công ty nhưng cũng được coi là có chổ đứng ở tỉnh này. Có một vài lần ông nói với bà, muốn hợp tác làm ăn gì đó với công ty này nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội.

"Chủ của công ty này có một người con trai, đang đến tuổi lập gia đình. Nếu bà đồng ý, tôi sẽ giúp bà để gia đình họ gặp con riêng của bà. Biết đâu lại có duyên với nhau." Lý Hà nói với vẻ nhiệt tình.

Diệp Lan cười nói: "Vậy bà nói xem, đứa con trai của ông chủ kia có phải là người tàn tật hay khuyết tật không? Hay là mắc bệnh nan y không chữa được?"

"Này. Đừng có nói nặng lời như vậy. Thằng bé đó rất tốt." Lý Hà khẽ vỗ nhẹ lên chân Diệp Lan.

Diệp Lan khoanh tay trước ngực nói: "Tốt? Nếu tốt như lời bà nói, thì không đến lượt bà phải ngõ ý với đứa con riêng của tôi đâu. Bà nói thật đi."

Lý Hà ngập ngừng một lúc rồi nói: "Thật ra thì.. Thằng bé đó từng đi cai nghiện về. Hiện giờ sức khoẻ rất tốt. Nhưng lại bị thiên hạ ác miệng đồn đại là nó bị HIV. Nên.. Nhưng bà yên tâm, tôi chắc chắn với bà nó rất khoẻ mạnh."

Lý Hà nhìn ra được thái độ phân vân của bà nên bèn tiếp lời thêm: "Bà nghĩ thử coi, nếu bây giờ bà gã con bé đó vào một gia đình giàu có như vậy, chuyện tiền sính lễ bà muốn bao nhiêu mà không được. Bà gã nó đi, vừa có tiền trả nợ vừa thoát khỏi nó. Còn nữa, nếu như sau này chồng bà quay trở về, biết được bà đã gã con gái ông ấy vào một gia đình tốt như vậy, thì chẳng phải ông ấy càng biết ơn bà nhiều hơn hay sao?"

Nghe Lý Hà nói một tràng, bà ngẫm nghĩ thấy cũng khá hợp lý. Dù sao chuyện này chỉ có lợi cho bà chứ không có hại. Bà ngồi thẳng dậy: "Được. Tôi sẽ về nói chuyện với con bé đó. Rồi liên lạc với bà sau."

Nói rồi, Diệp Lan xách túi vội vã ra về.

Lý Hà ngồi đó cười thầm. Bà còn đang lo không biết tìm cách nào để giúp bà Tuệ Chi, may sao Diệp Lan xuất hiện. Mọi việc coi như đã có bước đi mới.
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 16: Hi sinh một chút.

Diệp Lan về đến căn phòng trọ cũ kỹ kia, liền thấy Nhã Hi đang ở bên trong dọn dẹp phòng.

Hôm nay cô không đi làm nên muốn tranh thủ quét dọn phòng cho sạch sẽ một chút. Dạo trước, cô mãi bận đi làm nên căn phòng khá bừa bộn. Cô đang loay hoay thì phát hiện Diệp Lan đang đứng ở cửa. Cô nhớ đến trận cãi nhau hôm trước nên cũng không muốn nói chuyện với bà.

Diệp Lan bước vào phòng, đi đến chiếc bàn gỗ ngồi xuống. Bà lên tiếng: "Nhã Hi, qua đây ngồi đi. Dì có chuyện muốn nói với con."

Nhã Hi nghe bà nói cũng dừng tay, chậm chạp đi đến ngồi xuống đối diện bà.

"Mấy hôm nay bọn chủ nợ lại đến đây đúng không?"

Nhã Hi cuối mặt gật đầu.

Diệp Lan nói tiếp: "Bọn họ nói với dì, nếu trong vòng hai tháng nữa không trả tiền cho họ, thì mỗi một người sẽ nộp một tờ đơn để kiện ba con ra tòa."

Nghe vậy, Nhã Hi lo lắng nhìn bà, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe. Cô hỏi: "Vậy bây giờ phải làm sao đây dì?"

Diệp Lan nhàn nhã trả lời: "Trả nợ."

"Nhưng con không có tiền, dì cũng.." Nhã Hi gấp gáp nói.

"Dì có một cách, có thể trả nợ cho ba con. Nhưng con phải chịu hi sinh một chút."

"Là cách gì?" Nhã Hi nghi hoặc hỏi.

"Con lấy chồng."

"Lấy chồng? Là sao? Con không hiểu?" Nhã Hi vội đáp.

"Dì có một người bạn. Gia đình rất có điều kiện, họ đang muốn cưới vợ cho con trai. Liền nhớ đến dì có một đứa con riêng là con. Người bạn đó muốn kết thông gia với dì. Dì muốn hỏi ý con như thế nào. Nếu con đồng ý thì hai bên sẽ gặp mặt nhau trước, cảm thấy hợp thì sẽ tính đến chuyện cưới hỏi."

Nhã Hi nghe câu trả lời này cảm thấy cô lý vô cùng. Cô hỏi lại: "Vậy thì liên quan gì đến việc trả nợ cho ba con?"

Diệp Lan nhẹ nhàng giải thích: "Gia đình họ rất giàu. Dì sẽ đòi tiền sính lễ cao một chút, sau đám cưới dì sẽ dùng số tiền đó trả bớt nợ cho ba con, để họ không kiện ba con nữa."

"Không được. Con không thể lấy chuyện hôn nhân của con ra để đổi lấy tiền được." Nhã Hi phản bác.

Diệp Lan thấy thái độ thanh cao đó của cô liền mất kiên nhẫn, thái độ nói chuyện cũng không dịu dàng như vừa nãy nữa: "Vậy con muốn ba con ngồi tù đúng không? Một khi họ nộp đơn kiện. Rất nhanh con sẽ nhận được giấy triệu tập của ba con từ tòa án. Đối với con hôn nhân quan trong hơn, hay tự do của ba con quan trọng hơn?"

"Nhưng ba bị người ta hại, ba không có lừa tiền của họ." Nhã Hi uất ức nói.

"Bằng chứng đâu?" Diệp Lan lớn giọng nói.

"Nếu như có bằng chứng thì ba cô đã không bỏ đi. Không để tôi và cô phải rơi vào hoàn cảnh này rồi. Bây giờ chúng ta phải tìm cách để họ không kiện ba cô ra tòa. Chứ không phải ngồi ở đây thể hiện sự thanh cao của mình."

Nhã Hi im lặng, không nói được gì.

Thấy bộ dạng đó của cô, bà Diệp Lan tức giận đứng dậy bỏ đi. Nhưng trước khi rời đi bà nói: "Suy nghĩ cho kỹ. Đó đã là cách duy nhất rồi. Nhưng nếu cô muốn đi thăm nuôi ba cô, thì cô cứ việc làm theo ý mình."

Nhã Hi bật khóc, từng câu từng chữ mà Diệp Lan nói khiến nước mắt của cô cứ tuông rơi không ngừng. Cô chưa từng yêu nhưng cô hiểu một cuộc hôn nhân không có tình yêu sẽ như thế nào. Bỡi vì, ba mẹ cô là ví dụ rõ ràng nhất. Cô không muốn bản thân mình đi vào vết xe đổ của họ.

Đối với cô, cô rất tôn thờ tình yêu và xem trọng chuyện hôn nhân. Nhưng hôm nay, bà Diệp Lan lại muốn cô dùng hôn nhân để đổi lấy một khoảng tiền. Cuộc hôn nhân toan tính như vậy ngay cả nghĩ cô cũng chưa từng nghĩ đến huống chi là bắt cô làm.

Nhưng đây là chuyện liên quan đến tự do của ba cô, là cách duy nhất để có một số tiền lớn trả món nợ to đùng kia. Cô phải làm sao đây?

Những lời nói của bà Lý Hà cứ quanh quẩn mãi bên tai Nhã Hi. Cô cảm thấy bà ấy nói rất đúng. Ba cô bị lừa nhưng không có bằng chứng chứng mình điều đó. Nếu không trả hết tiền, ba cô sẽ phải ngồi tù. Đến lúc đó liệu cô có hạnh phúc được không? Cô sống thanh cao nhưng ba cô lại mang tù tội vậy thì sự thanh cao đó có ý nghĩa gì?

Cô thà chịu mang tiếng xấu một chút nhưng có thể giúp ba cô giải quyết nợ nần, ông ấy cũng có thể quay về mà không cần phải lo nghĩ gì. Như thế cũng xứng đáng.

Thế là sau khi khóc một trận, chậm rãi suy nghĩ mọi chuyện. Cô quyết định nghe theo lời của dì Lan.
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 17: Người quen.

Sau khi nhận được tin nhắn của Nhã Hi, Diệp Lan vui mừng như trúng số. Bà liền gọi cho Lý Hà để sắp xếp cho hai bên gặp nhau.

Sáng nay, bà Tuệ Chi cho người đến đón Diệp Lan và Nhã Hi đến nhà mình dùng cơm. Bà đã nghe Lý Hà nói sơ qua về gia cảnh hiện tại của họ. Bà cũng không để tâm lắm, chỉ muốn gặp người trước rồi mọi chuyện tính sau.

Tuệ Chi lên phòng gọi Hàn Trung nhưng anh đã đi từ sớm. Tối hôm qua anh về nhà khá muộn nên bà vẫn chưa kịp nói chuyện này với anh.

Hàn Trung đang ở sân bóng đá theo dõi việc sửa chữa, anh định một lát xong việc sẽ ghé qua nhà hàng gặp Kỳ Phong để bàn một số việc. Nhưng anh lại nhận được điện thoại của mẹ. Bà bảo anh phải về nhà gấp vì có khách đến nhà chơi.

Gọi điện thoại cho Hàn Trung xong, bà xuống bếp dặn dò người làm chuẩn bị cơm. Còn bà thì chuẩn bị trà và hoa quả mang ra phòng khách. Đang loay hoay thì bà nghe tiếng xe chạy vào nhà, bà niềm nở chạy ra đón.

Xe của bà Lý Hà đi phía trước, phía sau là xe mà Tuệ Chi đã chuẩn bị đi đón Diệp Lan và Nhã Hi.

Nhã Hi nghe Diệp Lan nói gia đình này rất có điều kiện nhưng không nghĩ là lại giàu có đến mức này. Xe vừa vào cổng lớn cô đã thấy sự hoành tráng của căn biệt thự này. Hai bên lối đi vào được trồng nhiều cây cảnh và hoa, đi vào khoảng 100m thì có một hồ nước nhỏ, có cả đài phun nước. Xe chạy vòng qua hồ nước đó thì đến cửa chính của biệt thự. Nơi này rất giống những căn biệt thự mà cô đã thấy trong phim Thái Lan, vừa có hoa viên rộng lớn, biết thự cũng rộng rãi không kém.

Cô đang mãi mê nhìn ngắm xung quanh thì xe dừng lại. Cô thấy có một người phụ nữ khoảng chừng 50 tuổi đang đứng cách xe không xa. Cô nhìn bà, trên gương mặt ấy toát lên vẻ hiền dịu, nụ cười trên môi rất tự nhiên khiến cho người đối diện cảm thấy rất thoãi mái.

Bà đi đến chiếc xe cô đang ngồi, người lái xe mở cửa cho Diệp Lan bước xuống trước, rồi lại vòng qua mở cửa cho cô xuống sau.

Cô bước xuống xe, lễ phép cúi chào bà Tuệ Chi: "Con chào dì."

Câu nói nghe có vẻ trơn tru, nhưng có ai hay hiện giờ người cô đang run lẫy bẫy, hay tay đan chặt vào nhau, dây thần kinh đang căng ra như dây đàn vậy. Đây là lần đầu tiên cô gặp mặt phụ huynh trong tình cảnh này, nên cô như vậy cũng phải thôi.

Bà Tuệ Chi vừa nhìn thấy Nhã Hi liền ưng bụng ngay. Cô mặt một chiếc váy trắng dáng dài gần đến mắt cá chân, chân mang giày búp bê, mái tóc uốn cong nhẹ và buộc một nữa ra sau trông cô rất đẹp_một vẻ đẹp thuần khiết. Cô không xinh đẹp bằng những cô gái bà đã chọn, nhưng cô lại mang đến cho bà một thiện cảm rất tốt từ ánh nhìn đầu tiên. Sự rụt rè, e thẹn của cô gái mới lớn; sự lễ phép của một cô gái được giáo dục tốt; và cả vẻ ngoài thanh thuần của cô đều rất thật, rất tự nhiên. Khiến bà rất thích.

Lý Hà xuống xe, thấy Tuệ Chi cứ mãi nhìn Nhã Hi, bà liền đi đến nói: "Không định mời khách vào nhà sao?"

Lúc này, bà mới giật mình nhớ ra. Liền chào hỏi mọi người rồi mời họ vào nhà.

Vào đến phòng khách, Lý Hà giới thiệu: "Giới thiệu với bà, đây là Diệp Lan còn đây là con gái của bà ấy, tên là Nhã Hi. Đây là Tuệ Chi. Mọi người đều là người quen biết của tôi cả."

"Xin chào, xin chào." Cả hai bên liền chào hỏi nhau.

"Con trai tôi vừa sáng sớm có việc gấp nên phải ra ngoài. Nó đang trên đường về đây. Thật xin lỗi vì đã đón tiếp không chu đáo." Tuệ Chi áy náy nói.

Diệp Lan liền trả lời: "Không sao cả. Thanh niên biết lo cho sự nghiệp là chuyện tốt. Chị không cần phải xin lỗi."

Bà Tuệ Chi cười dịu dàng, quay sang nhìn Nhã Hi hỏi: "Cháu bao nhiêu tuổi rồi? Hiện giờ cháu vẫn đi học phải không?"

Nhã Hi hơi ngượng ngùng trả lời: "Dạ.. Cháu 18 tuổi, vừa thi tốt nghiệp cấp ba xong. Cháu đang làm phục vụ ở một quán cafe nhỏ ạ."

Nghe câu trả lời này, Tuệ Chi liền nhớ lại những gì mà Lý Hà đã nói về gia đình cô. Bà liền nói: "Cháu rất giỏi!"

Đang nói chuyện dỡ thì Hàn Trung về đến. Tuệ Chi thấy Hàn Trung bước vào, liền tươi cười nói: "Trung à. Mau qua đây để mẹ giới thiệu một chút."

Anh nhanh chân bước đến, từ xa anh nhìn thấy có thêm ba người khác nữa, là bà Lý Hà và một người phụ nữ anh chưa gặp qua. Người còn lại anh chỉ thấy được dáng người mãnh mai có mái tóc dài che gần hết lưng.

Anh đến bên cạnh mẹ. Bà kéo tay anh giới thiệu: "Đây là con trai tôi, Hàn Trung. Còn đây là Dì Lan, đây là con gái của dì tên là Nhã Hi."

Tuệ Chi giới thiệu xong, anh chào hỏi bà Diệp Lan trước. Rồi quay sang nhìn Nhã Hi, vừa nhìn thấy cô anh không khỏi bất ngờ. Anh vẫn còn đang nhìn cô thì cô quay sang chào anh: "Em chào.. anh."

Chữ cuối cùng, vì quá bất ngờ mà cô hạ giọng xuống thấp lúc nào không hay. Lúc này cô đang trợn to mắt mà nhìn anh. Cô không nghĩ người mình đi xem mắt lại là anh. Thảo nào, lúc xe đến đón cô, cô đã thấy chiếc xe này khá quen. Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều.

Anh thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô, liền khẽ cười, nói: "Là em à?"

Nghe anh hỏi, cô vẫn im lặng nhìn anh, cô không biết phải trả lời anh như thế nào nữa.

Mọi người nghe anh hỏi vậy liền nhìn nhau. Lý Hà hỏi: "Hai con đã biết nhau trước rồi sao?"

"Dạ." Hàn Trung trả lời.

Nhã Hi quay sang nhìn mọi người rồi gật đầu thừa nhận.

Lý Hà liền cười nói: "Thì ra là đã quen nhau từ trước. Xem ra, hai cháu thật có duyên với nhau đó. Phải không?"

Nghe câu này, Tuệ Chi và Diệp Lan liền nói theo:

"Đúng vậy!"

"Đúng vậy! Đều là người quen."

Và thế là ngày hôm đó nhà Tuệ Chi được một hôm náo nhiệt. Nhưng chỉ toàn tiếng cười nói của ba người phụ nữ lớn tuổi, còn anh và Nhã Hi thì ngồi hai bên nhìn họ. Nhã Hi ngại ngùng ngay cả nhìn anh cũng không dám, còn Hàn Trung thỉnh thoảng liếc nhìn Nhã Hi một cái rồi lại khẽ cười.
 
Chỉnh sửa cuối:
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 18: Tìm hiểu.

Từ bữa cơm ấy, những lúc nhàn rỗi bà Tuệ Chi sẽ gọi điện thoại nói chuyện với Nhã Hi, đôi lúc lại để Hàn Trung đưa đón cô sang nhà dùng cơm. Bà Diệp Lan nói với cô rằng mọi chuyện đã được bà và bà Tuệ Chi bàn tính kỹ lưỡng rồi, cô chỉ cần tiếp xúc với Hàn Trung nhiều hơn để cả hai hiểu nhau là được.

Những lần đầu, cô cảm thấy khá áp lực nhưng rồi dần dần sự dịu dàng và chu đáo của bà Tuê Chi khiến cô thoãi mái hơn. Trước mặt ông Trạch Hàn bà cứ khen Nhã Hi không ngớt lời, khiến ông cũng cảm thấy tò mò về cô gái này. Nhưng do công ty quá nhiều việc, ông vẫn chưa có cơ hội gặp Nhã Hi.

Ngày hôm đó, sau khi đi làm về Thành Hạo đã khá sốc khi biết được chị dâu tương lại của mình lại là cô bé ngày hôm ấy. Anh không ngờ lại có chuyện tình cờ đến như vậy xảy ra. Bà Tuệ Chi nhớ đến chuyện suýt chút nữa thì tông trúng Nhã Hi liền trách cứ anh lái xe không cẩn thận, rồi cằn nhằn anh mãi.

Sau bữa tối, Hàn Trung đang ở trong phòng thì Thành Hạo lên tìm anh.

Thành Hạo tựa người ở cửa phòng, hai tay bỏ trong túi quần. Giọng điệu trêu chọc nói: "Anh chuẩn bị cưới vợ đến đâu rồi?"

Hàn Trung đang ngồi ở bàn làm việc gõ máy tính, nghe Thành Hạo nói anh liếc nhìn một cái rồi tiếp tục làm việc.

Thành Hạo bước vào phòng, đi đến bàn làm việc của anh tiếp tục nói: "Mà em thấy anh với con bé đó có duyên thật. Biết bao nhiêu người nhưng mẹ chỉ ưng mỗi em ấy. Hai người lại gặp nhau từ trước nữa chứ."

Thấy anh vẫn không trả lời, Thành Hạo im lặng một lúc rồi nghiêm túc hỏi: "Anh. Anh thật sự sẽ cưới con bé đó sao?"

Nghe đến đây, anh dừng gõ bàn phiếm máy tính. Anh ngước mặt lên nhìn Thành Hạo, khoanh tay trước ngực ngã lưng ra ghế:

"Không được hả?" Hàn Trung nói.

"Được thì được. Nhưng tuổi tác của anh với em ấy cách nhau gần một thập kỉ. Anh đã trưởng thành, còn em ấy là một cô gái mới lớn. Anh không sợ cuộc sống sau này sẽ có nhiều bất đồng sao?" Thành Hạo thành thật trả lời.

"Hôn nhân đôi lúc sẽ có bất đồng, cũng là chuyện bình thường."

Thành Hạo im bặt, đơ người khi nghe anh nói câu này.

Hàn Trung khẽ cười nhếch mép nói: "Không cần lo xa vậy đâu. Chỉ mới tìm hiểu thôi."

Thành Hạo "Ồ" một tiếng rồi bỏ về phòng. Hàn Trung lại tiếp tục làm việc.

Thời gian cứ vậy mà thấm thoát trôi qua, mới đây mà cô đã làm ở quán Lục Anh được hai tháng. Nhã Hi đã thành thạo công việc rất nhanh. Từ việc dọn dẹp, pha chế, chăm sóc hoa mọi thứ cô đều làm rất trơn tru. Quan hệ của cô và Lục Anh cũng rất tốt, Lục Anh cũng rất tin tưởng cô. Có lúc, Nhã Hi đã cảm thấy bản thân mình thật may mắn vì đã gặp được Lục Anh. Nhờ có cô mà cuộc sống của Nhã Hi đỡ vất vả hơn rất nhiều.

Hôm nay, cô vừa đến quán cafe thì thấy một người đàn ông mặc vest đứng ở quầy pha chế. Cô đến định chào hỏi thì chị Lục Anh từ nhà kho đi ra.

"Em đến rồi à." Lục Anh nói.

"Dạ. Chị, anh đó là ai vậy ạ?" Nhã Hi ngập ngừng hỏi.

Lúc này, Lục Anh mới nhìn vào quầy pha chế rồi quay lại nhìn Nhã Hi cười nói: "À, đây là chồng của chị, Nam Minh. Hôm nay chị nhờ anh ấy chở chị qua đây. Nãy giờ chị đang bận trong kho nên nhờ xem quán dùm."

"Chị kết hôn rồi hả?" Nhã Hi ngạc nhiên hỏi.

"Ừa." Lục Anh tươi cười rạng rỡ trả lời.

Nghe vậy, cô quay sang gật đầu chào anh. Nhưng cô lại phát hiện Nam Minh đang nhìn mình bằng ánh mắt rất lạ, thêm cả nụ cười như có như không kia, làm cô cảm giác có điều gì đó rất thâm sâu khó đoán. Nhưng rồi cô cũng không để tâm lắm, dù sao cũng không cần tiếp xúc nhiều.

Sau lần gặp đó, Lục Anh cũng kể về chồng mình rất nhiều cho cô nghe. Lục Anh nói, cô và anh là kiểu vừa gặp đã yêu. Họ yêu nhau và kết hôn cũng được 3 năm rồi. Anh rất cưng chiều và yêu thương chị. Cả quán cafe này, là do anh biết chị thích nên đã đầu tư mọi thứ để chị làm. Lục Anh chỉ cần quản lý quán cafe này là được, còn mọi việc anh đều lo liệu chu toàn. Lục Anh nói chồng cô đang làm giám đốc tài chính cho một công lớn, cộng thêm quán cafe này kinh doanh cũng rất tốt nên cuộc sống hôn nhân cũng rất thoãi mái, không có gánh nặng về kinh tế.

Khi kể về anh, Nhã Hi nhận ra được Lục Anh rất hạnh phúc và có chút gì đó rất tự hào về người chồng này của mình. Cô cảm thấy thật ngưỡng mộ Lục Anh. Rồi cô lại nghĩ về bản thân mình, liệu rằng cô có may mắn có được hạnh phúc hay không?
 
118 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 19: Thỏa thuận.

Hôm nay là ngày gia đình hai bên gặp mặt nhau để bàn chuyện kết hôn. Lễ cưới sẽ được tổ chức ngoài trời tại khuôn viên nhà bà Tuệ Chi. Mọi việc bà Tuệ chi đã cho người sắp xếp, Nhã Hi và Hàn Trung chỉ cần chọn địa điểm chụp ảnh cưới, chọn váy cưới và lên danh sách những người cần mời là được.

Sau bữa cơm thân mật, Diệp Lan viện cớ có việc bận nên để Hàn Trung đưa Nhã Hi về.

Những lần đi cùng Hàn Trung, anh rất chu đáo với cô. Nhưng mọi thứ vẫn rất chừng mực. Cả hai cũng không nói chuyện với nhau nhiều. Anh vốn ít nói, cô lại không biết nói về vấn đề gì với anh. Thành ra, bầu không khí giữa hai người lúc nào cũng im lặng như tờ.

Nhưng hôm nay lại khác. Trên đường đưa cô về, anh lái xe đến một bờ kè ven sông. Nhã Hi phát hiện ra không phải hướng về nhà, quay đầu sang nhìn anh định hỏi thì thấy anh tắt máy xe nói: "Anh và em nói chuyện một chút được không?"

"Có chuyện gì sao?" Nhã Hi hỏi.

Hàn Trung nhìn cô, nghiêm túc hỏi: "Vì sao em lại đồng ý gả cho anh?"

Nhã Hi thấy ánh mắt của anh nhìn chằm chằm mình, liền có chút bối rối. Cô quay đầu sang chổ khác không dám nhìn anh.

Cô nhớ đến cuộc thõa thuận của cô và Bà Tuệ Chi. Bà ấy nói, nếu cô và Hàn Trung kết hôn, ngoài quà cưới gia đình cho, bà sẽ cho riêng cô một số tiền lớn để Diệp Lan đứng ra trả hết nợ cho ba cô. Nhưng cô tuyệt đối không được nói chuyện này cho Hàn Trung biết, tuyệt đối phải giữ bí mật.

Cô vội vàng nghĩ gì nói nấy: "Gia đình anh rất tốt, ai lại không muốn làm dâu nhà hào môn chứ? Với lại, anh cũng rất.. đẹp trai."

Câu cuối, đó là lời thật lòng của cô, nhưng khi nói ra lại ngượng vô cùng.

Anh nghe vậy liền hỏi: "Chỉ vậy thôi? Vậy em có biết những chuyện về anh không?"

Nhã Hi ấp úng nói: "Là chuyện anh từng.. cai nghiện hả?"

Hàn Trung không trả lời, ánh mắt vẫn nhìn cô.

Nhã Hi nói tiếp: "Em biết. Bác gái nói sức khoẻ anh hiện giờ rất tốt. Không như những lời người khác nói."

"Em không bận tâm sao?"

Nhã Hi nhìn anh dõng dạc trả lời: "Không bận tâm. Ai mà không mắc sai lầm. Chỉ cần biết sửa sai là được."

Thái độ thành thật của cô khiến anh bật cười. Rồi lại trêu cô: "Vậy mà anh lại nghĩ, em gả cho anh là vì muốn dùng thân báo đáp anh chuyện lần trước."

Nghe câu này, Nhã Hi ngơ ngác nhớ lại chuyện hôm trước cô gặp anh ở trụ ATM. Cô cũng không ngờ, cô và anh hiện giờ lại sắp về chung một nhà. Đúng là cuộc sống thật nhiều điều bất ngờ. Cô lại quay sang hỏi anh:

"Vậy còn anh? Tại sao lại muốn cưới em?"

Hàn Trung ngập ngừng đôi chút rồi trả lời: "Anh già rồi. Cần phải lập gia đình."

"Nhưng điều kiện của anh rất tốt. Sao lại chọn em?"

"Vì mẹ anh rất thích em!"

Nghe câu này, Nhã Hi chỉ "Ồ" một cái rồi không nói gì nữa.

"Em yên tâm. Nếu đã kết hôn, anh sẽ chịu trách nhiệm với em đến cùng." Hàn Trung nói xong liền khởi động xe rời đi.

Và thế là cuộc nói chuyện kết thúc. Họ cứ như vậy mà chuẩn bị thành vợ chồng của nhau. Hàn Trung không hay biết rằng. Câu cuối cùng mà anh nói ra đã khiến trái tim của Nhã Hi đập mạnh liên tục, lý trí cũng vì vậy mà rối bời.

Trước ngày cô đến gặp gia đình anh, cô đã rất lo lắng và cảm thấy tương lai của cuộc hôn nhân này rất mờ mị. Nhưng khi gặp bà Tuệ Chi, khi biết cô sẽ gả cho anh, đột nhiên cô cảm thấy nhẹ nhõm. Không biết vì lí do gì nhưng nếu là anh, cô cảm thấy rất yên tâm mà gả đi.

Vài ngày sau đó, cô xin Lục Anh nghỉ làm hai ngày về quê để giỗ mẹ cô. Cô đi xe khách khoảng hai tiếng thì đến nhà. Vừa về, cô liền vào phụ dì làm mấy món để cúng mẹ. Mỗi năm, cô sẽ cùng ba cô về đây, nhưng năm nay chỉ có mỗi cô.

Khi ba cô xảy ra chuyện, dì út muốn cô về đây sống với dì nhưng cô không muốn. Cô biết cuộc sống của dì và dượng ở đây cũng không khá lắm còn phải vất vả nôi một đứa con đang đi học cấp hai nữa. Cô không muốn làm gánh nặng cho dì.

Bà cũng từng ngõ ý muốn cô bán căn nhà mà bà đang ở đi, để trả nợ cho ba cô. Nhưng đó là căn nhà mà gia đình cô từng sống, những kí ức đẹp đẽ nhất của cô đều ở đó, cô không thể làm vậy. Vã lại, nếu bán đi rồi gia đình dì phải sống ở đâu?

Cúng cơm xong, cô nói với dì rằng mình sẽ kết hôn vào tháng sau. Dì cô rất sốc. Dì cứ hỏi cô mãi vì nghĩ rằng có thể cô đã mang thai nên mới kết hôn vội như vậy, hoặc là có chuyện gì đó mà cô đã giấu dì. Phải mất cả buổi mới có thể trấn an được dì. Nhưng dì vẫn rất lo cho cô, bà cũng hỏi về Hàn Trung và gia đình anh rất nhiều. Cuối cùng, bà vẫn tôn trọng quyết định của Nhã Hi và hứa sẽ đến dự lễ cưới của cô.
 
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back