Gã tình nhân còn chưa hiểu ra sao, đang định hỏi lại Minh Thư có ý gì thì phía trên tế đàn đã có chuyện.
"Tư tế, sao đến giờ vẫn chưa có gì xảy ra."
Một kẻ xem có vẻ là tín đồ thật tiến lại gần lão tư tế nói: "Vẫn chưa thấy báo lại, có khi nào có chuyện gì đó xảy ra không?"
Mặt lão tư tế nháy mắt đen lại, lão thoáng cúi đầu, không bao lâu lại ngẩng đầu lên, đáy mắt nổi lên sát ý: "Hôm nay nhất định phải thành công."
Lão tư tế lướt một vòng đám người bên dưới, sau đó dừng ánh mắt trên người Minh Thư.
Lão tư tế chỉ vào Minh Thư rồi ra lệnh: "Kéo cô ta lên đây đi."
Một đám người xung quanh Minh Thư còn chưa hiểu gì nên không có phản ứng. Thấy mọi người không động đậy, lão tư tế mất kiên nhẫn chỉ tay vào gã nhân tình: "Cậu, lôi cô ta lên đây."
Gã nhân tình chỉ tay lên mặt mình hỏi lại: "Tôi ư?"
Gã đưa mắt khẽ liếc nhìn Minh Thư do dự, mười triệu so với ba mươi triệu, gã đương nhiên nghiêng về phía ba mươi triệu hơn rồi.
Thấy gã vẫn không hành động, lão tư tế mất kiên nhẫn thúc giục: "Nhanh lên."
"Cứ đưa tôi lên đi." Giọng Minh Thư thoát ra nơi cổ họng nhưng miệng không hề mấp máy, người ngoài nhìn vào cũng không phát hiện ra là cô đang nói chuyện.
Gã tình nhân quay lưng kéo Minh Thư đứng dậy, nhân cơ hội nói nhỏ: "Tình hình có vẻ không ổn lắm."
Người đằng sau thấy vậy nhắc: "Mấy người nhanh lên, chắc chỉ là thủ tục hắt nước thánh lên người rửa tội gì đó thôi. Làm nhanh nhanh còn về đi ngủ." Không hiểu sao hắn thấy cả người càng ngày càng lạnh, cảm giác vô cùng ghê rợn.
Gã tình nhân nghe vậy thấy cũng đúng. Chỉ là một lễ tế thần vớ vẩn thôi mà tự dưng làm căng như vậy làm gì chứ.
Sau khi Minh Thư được mang lên, lão tư tế híp mắt đánh giá Minh Thư từ đầu đến chân: "Vận khí trên người không tệ."
Minh Thư bật cười: "Ồ! Ông nhìn thấy được vận khí trên người tôi sao?"
Lão tư tế thoáng sững người: Sao lão nghe ra giọng nói này có chút ngạo mạn?
"Ta được thần ban cho đôi mắt thần, đương nhiên có thể nhìn thấy. Chỉ cần một mình cô là đã bằng trăm người khác cộng lại rồi. Thế nên.. Cô hãy ngoan ngoãn dâng sinh mạng của mình để chào đón thánh sứ đi."
Khi lão nói xong đáy mắt đã tràn đầy sát khí, kẻ tín đồ đứng bên cạnh lão liền bước lên, trên tay người này không biết xuất hiện con dao từ lúc nào. Lưỡi dao sắc nhọn nhanh chóng đâm về trái tim Minh Thư.
Minh Thư tay nhanh mắt lẹ nghiêng người né tránh, còn tiện chân đạp vào bụng tên đó một phát khiến hắn lùi về sau mấy bước.
Dây thừng trên người cô đã sớm được gã nhân tình kia cởi ra trước đó cũng từ từ buông lỏng rồi rơi xuống đất.
Sự việc xảy ra nhanh đến nỗi mấy người ngồi phía dưới chỉ kịp há mồm ngơ ngác.
Mấy tên tín đồ còn lại cũng nhanh chóng rút đồ giấu trong người ra, ánh mắt lạnh lùng vô cảm chĩa về hướng Minh Thư và đám người đang quỳ.
Gã tình nhân hồn vía đã lên mây, một lâu sau mới lắp bắp: "Mấy.. Mấy người.. Giết người.. Giết.. Giết.. Giết.."
Đám người quỳ bên dưới cũng phản ứng, bắt đầu tan đàn xẻ nghé. Ai nấy đều túm quần bỏ chạy.
"Xuất hiện được rồi đó!" Minh Thư đột nhiên hét lên.
Lão tư tế nghe vậy liền nhíu mày. Con nhóc này còn có đồng bọn?
Vậy thì nó xuất hiện ở đây không phải là vô tình đi lạc rồi.
Minh Thư vừa dứt lời, một giây sau, một bóng đen xuất hiện, bay xuống trước mặt Minh Thư và quay lưng về phía cô.
Lão tư tế đánh giá người đàn ông có phần đẹp mắt, vừa nhìn là biết không phải người.
Còn Minh Thư thì khẽ nghiêng đầu: Cái dáng này cứ thấy sai sai sao á?
Khoảnh khắc hắn xuất hiện, tất cả mọi người đều yên lặng khác thường. Lão tư tế và mấy tín đồ cũng không dám manh động.
Gã thần chết nhếch mép, sau đó quay người lại nhìn Minh Thư.
Khi Minh Thư nhìn thấy rõ mặt tên thần chết, cô xuýt nữa đã muốn chửi thề.
Bá Khải chỉ liếc nhìn Minh Thư một cái rồi lại quay lại nhìn đám người kia, nói: "Ở đây cũng đông vui quá nhỉ? Hầy, đáng tiếc tế đàn này đã thất bại, cái thứ bẩn thỉu kia cũng chẳng thể xuất hiện."
Bá Khải thở dài, nói với giọng như vô cùng tiếc nuối, thành công chọc cho lão tư tế mặt nổi đầy gân xanh.
"Thì ra là các ngươi."
Tên tín đồ vừa rồi cầm dao đâm Minh Thư nghiến răng chửi rủa: "Cái lũ chó chết tiệt, bộ ăn no rửng mỡ không có việc gì làm à mà đi phá hoại chuyện tốt của người khác."
Bá Khải chả hiểu sao hếch cằm với Minh Thư nói: "Chúng đang mắng cô kìa."
Minh Thư: "..."
Rõ ràng là đang mắng cả hai.
Lão tư tế đột nhiên hành động, túm lấy một người đang đứng ngay trụ lửa rồi nhanh chóng đâm con dao găm vào tim gã. Dòng máu từ tim theo dao găm chảy từ từ vào trụ lửa.
Người bị đâm chính là tín đồ thật, hắn không ngờ người bị xử đầu tiên là mình, chỉ có thể trợn trắng mắt nhìn lão tư tế.
Bên dưới, một đám người càng hoảng loạn: "Giết.. Giết người.. Mấy người.. Sao dám.." Một buổi truyền giáo vớ vẩn lại biến thành hiện trường giết người thảm khốc, ai nấy đều sốc nặng.
Một vài người đã bắt đầu lùi về phía sau muốn chạy ra khỏi nơi này nhưng sau đó lại luẩn quẩn trở lại. Nơi này đã được bố trí hư cảnh, không thể thoát ra được.
Mặc cho khung cảnh hoảng loạn, lão tư tế nhắm mắt niệm chú, tay kết ấn liên tục.
Ở trong căn phòng trọ chật chội, ấn ký hắc ám sau gáy của gã điên bỗng lóe lên, giây sau đôi mắt lồi hốc hác của gã mở to giống như một cái xác không hồn. Gã nắm lấy một vật sắc nhọn phập ngay trước ngực, một màu đỏ thẫm theo đó chảy ra, miệng gã cứ ngâm nga rồi lắc lư cái đầu, một ngọn lửa bỗng bùng lên đốt cháy cả người gã. Trong ngọn lửa gã gào rên đau đến rồi lê lết thân mình đến bên đống thuốc nổ, chỉ có điều khi gã chạm được đến thì ngọn lửa vụt tắt. Gã vật lộn trên sàn cùng tiếng xì xèo và tiếng rên gào, chẳng mấy chốc ngọn lửa tắt lịm để lại một tảng than đen có hình dạng kỳ quái.
Minh Thư không hiểu lão tư tế đang làm gì, nhưng trong lòng lại thấy khẩn trương. Cô nhìn tên thần chết kia thì đang khoanh tay trước ngực liền tiến lại hỏi hắn: "Ông ta đang làm gì vậy?"
Bá Khải chậc lưỡi lắc đầu: "Đại khái là làm cho con quỷ kia xuất hiện."
Tại sao? Lửa ở vị trí thứ tám đâu có cháy? Lúc này Minh Thư mới để ý, ngoài bảy ngọn lửa đang cháy đỏ rực kia, có một trụ lửa không biết từ lúc nào đã có chút tàn đỏ mờ mờ.
".. Sao anh không ngăn cản?"
Bá Khải liếc Minh Thư khó hiểu: "Sao tôi phải làm vậy? Tôi còn đang muốn đánh một trận với con quỷ kia đây."
Minh Thư: ahihi thằng điên.
Gã tư tế mở mắt, liếc mắt ra với một vài người, trên tay mấy người đó liền lôi ra mấy con dao. Muốn tiếp tục ra tay đâm người lấy huyết. Ngoài Minh Thư ra thì những người khác đã bị pháp trận vô hình áp lên người khiến họ ngay lập tức quỳ rạp xuống, không thể nhúc nhích.
Chuyện này chẳng khác nào gà nằm trên thớt, mặc người làm thịt.
Khi vừa tới đây, Nhất Nguyên đã nhắc nhở Minh Thư ở đây có một thần chết khác, vậy nên hắn mới vội vàng quăng cô xuống còn hắn thì lủi mất.
Không hiểu sao Nhất Nguyên rất kiêng kị chạm mặt những thần chết khác. Vừa nãy cô là gọi Nhất Nguyên xuất hiện nhưng không nghĩ tên này lại ra mặt còn Nhất Nguyên thì không biết đang núp ở xó nào.
Minh Thư nhìn tên thần chết vẫn khoanh tay trước ngực, xem ra hắn không có ý định ngăn cản. Trong lòng Minh Thư thở dài. Lúc này chỉ có thể trông chờ vào nắm đấm của cô thôi.
Không trung bỗng lóe lên ánh vàng kim, bốp một cái, một tên cầm dao ôm đầu lảo đảo lùi lại. Hắn đưa mắt nhìn cái thứ vừa chọi vào đầu hắn đang nằm dưới đất, thì ra là một thỏi vàng.
Minh Thư liên tiếp ném ra mấy thỏi vàng. Mấy tên cầm dao bị chọi trúng thì đứng ngơ ngác nhìn mấy thỏi vàng rơi lốp bốp trên mặt đất.
Bên dưới, một đống người đang quỳ bất động cũng phải há hốc mồm trợn mắt nhìn người ta ném cục vàng chẳng khác nào ném cục đất, hận không thể chạy tới nhặt lên phủi vài cái.
Đương nhiên cũng có kẻ có cùng suy nghĩ của bọn họ.
Tên thần chết giây trước còn đứng khoanh tay lạnh lùng, lúc này đã quỳ phục dưới mặt đất, hai tay nhặt thỏi vàng lên thổi thổi, còn lấy tà áo lau đi lau lại mấy lần.
Sau khi chu mông nhặt hết tất cả mấy thỏi vàng ở dưới đất lên liền bay vèo đến trước mặt Minh Thư chất vấn: "Cô, sao có thể tùy tiện ném vàng lung tung như vậy chứ?"
Minh Thư khó hiểu nhìn tên thần chết: "Nếu anh ngăn cản bọn họ thì số vàng đó sẽ là của anh."
Bá Khải hít sâu một hơi, mắt nhìn Minh Thư mang theo trách móc: "Sao không nói sớm."
Minh Thư: "..."
Thần chết này có bệnh không nhẹ.
Bá Khải quay người nhìn mấy tên bên lão tư tế rồi nhấc tay, lập tức mấy tên đó liền bị nhấc bổng rồi văng ra xa.
Lão tư tế thấy vậy đột nhiên vứt ra một lá bùa về phía tế đàn, lá bùa bay lơ lửng trên cỗ quan tài, tỏa ra khí đỏ chết chóc. Lập tức cuồng phong gào thét, những luồng khí đỏ từ bảy hướng đổ về, riêng một hướng thì có một ít khí đen mỏng manh bay tới. Tất cả tụ tập bao quanh cỗ quan tài rồi được cỗ quan tài hút sạch sẽ.
Lão tư tế mặt biến sắc. Sao lại là khí đỏ?
Lão còn chưa kịp nghĩ gì thì cỗ quan tài đã chấn động kịch liệt.
Minh Thư nhìn cỗ quan tài, đừng nói là trong đó cất giấu một cái xác ướp nhé. Mấy kẻ điên này tính luyện cương thi à?
Lão tư tế như hóa điên lẩm bẩm: "Tử khí của ta đâu hết rồi?"
Minh Thư nhớ lão pháp sư nói để tạo ra thứ quỷ quái này thì cần tử khí để tạo ra lửa đen ở tám hướng. Nhưng cô lại thu nhận những linh hồn kia về biệt thự ma nên tử khí cũng bị tiêu trừ đi. Thế nên dù không biết bọn họ định tạo ra thứ quái quỷ gì nhưng chắc chắn nó cũng không thể xong.
Cỗ quan tài chấn động một hồi thì dừng lại, Minh Thư còn tưởng là xong, nào ngờ giây sau nó càng rung lắc kịch liệt hơn, nắp quan tài bật bung ra như nồi áp suất không chịu nổi khí nén mà nổ tung.
Một bàn tay đen thù lù thò ra nắm bên mép quan tài, rồi một cái đầu đen ngoi lên. Một bóng đen thù lù xuất hiện trước mắt tất cả, nó lảo đảo bước về phía trước, được vài bước thì ngã thụp xuống. Nó ngẩng đầu lên, vốn chẳng có mắt mũi miệng rồi bỗng nảy ra một con mắt, hai con mắt, rồi tai, mũi, miệng lần lượt mọc ra.
Ngay cả lão tư tế vốn tưởng mọi việc đã hết hy vọng nhưng không ngờ phút cuối lại thành công. Lão vội quỳ dập đầu hô to: "Cung nghênh thánh sứ!"
Minh Thư bỗng chốc nổi ra gà. Cô nhìn bộ dáng đen từ đầu đến chân của con quỷ, không hiểu sao cô có cảm giác, trên người nó có thứ gì đó liên tục di chuyển.
Trên tay Bá Khải xuất hiện một thanh kiếm, chuôi kiếm nạm ngọc, lưỡi kiếm tỏa ra khí lạnh.
Minh Thư ngừng nhìn hắn vài giây. Hắn là thần chết cầm kiếm lần đầu tiên Minh Thư gặp, giống như một kỹ sĩ bóng đêm đầy kiêu ngạo.
Cảm nhận được ánh mắt của Minh Thư, Bá Khải quay lại nói: "Tôi diệt được con quỷ này thì cô tính cho tôi bao nhiêu?"
"?" Mày Minh Thư nhíu lại. Tên này nghèo đến phát dồ hay gì, lúc này là lúc nào rồi mà còn..
Thấy con quỷ đen kia đã bắt đầu duỗi ra mấy mảnh sợi đen, Minh Thư vội nói: "Gấp đôi lúc nãy."
"Được!"
Bá Khải
hài lòng xoay người đưa một đường kiếm xé gió mà tới, cắt chiếc quan tài ra làm hai nửa rồi văng xa.
Mặc dù mới được sinh ra nhưng có vẻ con quỷ này cũng không ngu, nó nhanh chóng né được. Đôi mắt vốn đen xì bỗng chuyển sang màu đỏ lòm. Có vẻ nó rất tức giận, nhanh chóng chuyển hướng tấn công.
Bá Khải mặt lạnh thẳng tay chém những sợi tua kia, nhưng những sợi tua bị chém xong lại nhanh chóng mọc lại, có vẻ như chẳng có điểm dừng.
Tốc độ hồi phục của con quỷ dần chậm lại, những sợi tua bị chém nát rơi đầy đất. Minh Thư nhanh chân né, không muốn dây vào cái thứ bẩn thỉu này. Cô cúi đầu quan sát vài sợi tua dưới chân, khẽ cau mày.
Sao nhìn thấy giống như những sợi tóc thế nhỉ?
Khi cô còn đang suy nghĩ thì những thứ đen mảnh kia như vật sống, bỗng uốn éo tụ tập lại một chỗ. Minh Thư suýt nhảy cẫng lên, sởn da gà.
Cái thứ kinh tởm gì đây?