Dung đã đi hết đoạn đường quanh co khó đi nhất, ra được tới đường lớn là cô thấy mừng lắm. Thật bất ngờ bác sĩ Tùng nhìn ra Dung nên quay đầu xe chạy theo. Anh ta tới sát, qua mặt cô thì mới dừng và chặn lại, Dung hết hồn ú ớ rồi mới nhìn ra bác sĩ, anh ta hỏi ngay:
"Em giận Hắn à, sao lần này đi lâu vậy?" Dung hơi bối rối. Bác sĩ Tùng lại tiếp: "Em lên xe đi anh chở về cho mau, đi bộ vầy khi nào mới tới?" Dung ngại ngần đáp lại:
"Dạ thôi bác sĩ, em không quen đi xe đâu!" Tùng hơi bất ngờ nhưng ngẫm lại, cô ấy nói đúng mà, anh được biết nhà Dung ở miệt dưới, phương tiện đi lại chủ yếu là đi bộ và đi bằng ghe, xuồng thôi.
"Nhưng em cũng nên thử ngồi xe đi chứ! Cậu em tôi bệnh nặng lắm đấy, em không muốn nhanh về sao?" Nghe đến đây thì Dung như mất bình tĩnh hẳn:
"Anh Hắn bệnh như thế nào nữa vậy bác sĩ? Nặng như thế nào vậy ạ?"
"Nặng lắm, e là chỉ có em
chữa lành thôi, tôi thật muốn bó tay rồi, ngày nào cũng truyền một ít đạm cho cậu ấy hết, không ăn uống gì cả! Em mà đi thêm tháng nữa thì tôi không đoán được chuyện gì đâu!" Dung nhìn bác sĩ như vừa tin vừa ngờ:
"Thôi, vậy bác sĩ chở em về mau đi, em sốt ruột quá rồi"
Bác sĩ Tùng hướng dẫn cho cô cách ngồi an toàn. Trên đường đi, Tùng đã kể cho Dung nghe toàn bộ câu chuyện về Hắn. Bây giờ Dung mới rõ ràng cặn kẽ hơn, thì ra Hắn không phải là người điên vì chữ như mọi người đồn đoán. Trước đây Hắn tuy học giỏi, lập dị nhưng Hắn có một người bạn gái rất thân thiết, là người bạn duy nhất và cũng là mối tình đầu kiểu không thể nào quên, không ai có thể thay thế được. Vào năm cuối cấp ba, bất ngờ cô bạn gái ấy chuyển trường theo gia đình lên hẳn trên Sài Gòn sinh sống để tiện sau này đi định cư nước ngoài luôn. Vì cách chia tay của cô gái là âm thầm và lặng lẽ, chắc cô ta cũng sợ chia ly nên không thể nói ra được. Cú sốc của một chàng trai mới lớn chỉ có một người bạn thân duy nhất và cũng là người yêu đầu đời nên mới dẫn tới nông nổi như vậy đó. Cậu học hành sa sút hẳn, bao con mắt của bạn bè đổ dồn về, bao nhiêu niềm tin và hy vọng của thầy cô, trường lớp và quan trọng là ba mẹ, gia đình gần như sụp đổ. Hắn cũng tự sụp đổ. Dung nghe xong câu chuyện mà thấy xót xa cho Hắn quá. Bác sĩ Tùng lại kết luận: "Lần nay em bỏ đi, có lẽ Hắn lại nhớ chuyện xưa và sốc tinh thần lần nữa. Tôi nghĩ vậy, vì Hắn nghiêng về tâm bệnh nhiều hơn, phải chữa lành cái này trước, em hiểu không? Tôi nghĩ Hắn có tình cảm với em thật, nhưng cái khó giờ là cậu ta chưa chịu nói thôi chứ không hẳn là không nói được, nếu em thương Hắn thì phải kiên trì nhé!"
Nghe bác sĩ nói mà Dung như giải tỏa được nhiều điều. Cô lắng nghe và chỉ biết "dạ" rồi "cám ơn bác sĩ" thôi. Bác sĩ chở Dung về tới cổng rồi tạm biệt đi ngay tránh để ông bà Chơn nhìn thấy mà sinh hiểu lầm như lần trước thì tội nghiệp Dung. Anh là người chu đáo và biết nghĩ cho người khác, thật ra anh cũng có cảm tình với một cô gái dễ mến như Dung thật, nhưng nó tréo ngoe và anh không thể làm trái lương tâm mình được, mà biết là không được thì chỉ nên quan sát và âm thầm giúp đỡ thôi, quan niệm về tình yêu của anh là như thế, nên anh chưa lần nào có một biểu hiện lạ gì khiến Dung phải suy nghĩ cả.
Ông bà Chơn thấy Dung về thì mừng không tả nổi. Dung nhìn hai ông bà già kém ăn mất ngủ mà chỉ biết áy náy và xin lỗi, mắt cô muốn lưng tròng. Bà Chơn lại an ủi: "Con về là tốt rồi, không thể còn gì tốt hơn nữa, thôi con vào phòng đi, chắc thằng Hắn nó mong con lắm!" Sau khi Dung đi rồi, bà còn quay sang nói với ông: "Chắc là tôi phải năn nỉ nó lại, ba năm cũng nhanh mà ông hả?" Ông thì thào đáp lại: "Rồi sau ba năm đó không có con Dung thì ai chăm nổi nó đây! Tui với bà rồi cũng già, cũng đi theo ông theo bà, nếu từ đầu mình không sắp đặt như vậy thì có khi nó cứ như vậy hoài cũng dễ tính hơn!" Bà lại bị khui chuyện cũ ra để trách móc thì cảm thấy không vui chút nào. Đôi lúc bà cũng nghĩ tới chuyện gia đình đang bị quả báo, quả báo lên chính đứa con yêu quý nhất của mình. Vì thế mà bà đã nghỉ hẳn chuyện cho vay từ lâu rồi. Nhà bà đất điền còn nhiều vô kể, không cần cho vay nữa thì của còn lại cũng dư sức cho cậu Hắn sống tới cuối đời mà không cần làm gì cả nếu chẳng may không hết bệnh. Hai thằng con trai lớn thỉnh thoảng có gửi tiền cho bà. Hai vợ chồng bà không hề dùng đến mà còn trích thêm từ tiền bán dừa ở nhà để mua gạo giúp cho nhiều nhà nghèo ở quê nhẹ bớt nỗi lo nữa.
Dung bước vào căn phòng quen thuộc của mình. Cô nhìn thấy Hắn vẫn mê man ngủ, trên đầu giường là chai nước biển vẫn còn đang truyền. Cô tiến lại gần nhìn Hắn mà thấy tim mình nhoi nhói. Cô đưa tay đặt lên trán Hắn, rất bình thường, không còn nóng sốt gì hết như lời mẹ chồng nói, nhưng Hắn đang lười tỉnh dậy, lười mọi thứ, bác sĩ Tùng đã nói với cô như vậy. Bây giờ cô phải làm sao đây, không lẽ tất cả là tại cô sao và Dung đã khóc bên giường của Hắn..