Hắn quay lại bàn tiếp tục ngồi đọc và mãi đọc, thỉnh thoảng lại lườm lườm nhìn về phía Dung. Cô thì nhìn dáo dát khắp phòng, chốc chốc cũng len lén nhìn anh. Đến khi cả người đã quá rã rời vì thấm mệt, nhìn chiếc giường ngủ được trang hoàng đẹp đẽ nhưng cô không dám lên đó nằm sợ lại bị anh đẩy bởi một lực rất mạnh như lúc nãy, nếu cô không phải nhà nông quen làm vất vả thì thể nào cô cũng té nhào xuống sàn đau đớn. Cơn buồn ngủ làm Dung không thể nào chịu đựng tiếp, nhìn quanh tò mò tới chán đôi mắt rồi cô đành nằm co ro ngay dưới chỗ ngồi của mình mà thiếp đi không hay biết.
Bấy giờ cũng chỉ vừa tầm hơn mười một giờ
đêm, hai người anh của Hắn đi đâu đấy mới về tới. Họ bắt gặp ngay mẹ mình đang len lén, rình rập, lo lắng ngoài cửa phòng của em, thì chạy lại ngăn mẹ:
"Mẹ, mẹ làm gì thế!"
"Lỡ rồi, để mai rồi tính. Mẹ cứ ngủ đi, em dâu rất hiền, chắc cũng dễ để mở lời mẹ à!"
"Mẹ thấy có lỗi với nó quá. Tính chờ xem nó có mở cửa phòng chạy ra ngoài không, mẹ sẽ kêu nó sang ngủ cùng mẹ, mà nãy giờ hơn hai tiếng đồng hồ, sao thấy im ru à. Không biết tụi nó ngủ như thế nào, muốn gõ cửa mà.."
"Trời ơi, thấy chưa! Mẹ làm chi rồi giờ có yên tâm gì đâu!" Cậu lớn nói.
"Thôi, anh đừng trách mẹ nữa. Để em he hé mở cửa thử xem nào."
"Bậy quá! Thôi cả nhà đi ngủ hết đi. Có lẽ là không sao đâu. Sáng tính!"
Mọi người, ai về phòng nấy, và mỗi người cùng trằn trọc như nhau. Khuya, độ chừng hai, ba giờ sáng thì Dung bất ngờ bừng tỉnh dậy. Cô bàng hoàng ngỡ mình vừa trải qua một cơn ác mộng. Nhưng không, đó là sự thật. Cô không biết kêu than với ai, đành ngậm ngùi nuốt ngược cay đắng vào trong. Cô nhìn quanh, thấy anh chồng đã yên vị ngon lành trên chiếc giường đẹp đẽ kia. Dáng anh ngủ rất thư thái, chỉ khi này nhìn anh thật hiền, thật đẹp, không dữ tợn như lúc thức. Cô chợt nghĩ tới mẹ chồng và tuyệt nhiên cô không có chút giận bà gì cả nữa. Ngược lại cô còn thấy lòng đầy cảm thông với bà. Có lẽ chồng cô học rất giỏi, giỏi lắm mới có cả một kệ sách to thế kia, chắc anh bị bệnh thì mẹ là người buồn đau nhất, chắc là mệt mỏi quá không đủ sức chăm sóc anh nữa nên mới cưới cô về đây mà. Thôi thì mình cứ sống và làm việc cho nhà này, chủ yếu để có chỗ ăn, chỗ ngủ là tốt lắm rồi, xem ra thì cũng đỡ hơn sống với mẹ kế! Chỉ khi suy nghĩ ra được như thế thì lòng cô thấy dễ chịu hơn. Cô đã không bận lòng về chuyện không vui xảy đến với mình nữa.
Phòng của hai vợ chồng cô có cả nhà vệ sinh rất hiện đại riêng trong ấy luôn, rất rộng và thoáng, ngoài kệ sách to nằm dọc bức tường, kế đến là cái giường ngủ, một cái bàn dài hình chữ nhật mà chồng cô thường ngồi đấy đọc đọc gì ấy, một tủ đồ của anh, và một tủ đồ mới tinh của cô. Một cánh cửa mở ra là thông với cả gia đình, còn hai bên hông phòng là hai cửa sổ. Giữa trần nhà có một cái quạt to quay đều đều suốt. Cô thầm nhủ, có mơ thì cũng không dám nghĩ đến việc được sống trong một căn phòng sang trọng khoáng đãng, thoáng mát như thế này. Cô tỉnh hẳn, vệ sinh cá nhân xong thì Dung nhẹ nhàng quét dọn, lau căn phòng của mình thật sạch sẽ. Cô còn gom đồ dơ của Hắn còn để trong nhà tắm mà giặt hết để giết thời gian. Xong, cô mở nhẹ cánh cửa sổ nhìn thấy bên ngoài trời thấy bắt đầu sáng dần lên. Cô mở cửa phòng đi ra. Nhìn thấy mẹ chồng, cũng điệu bộ giống hôm qua, cô cười tươi với bà và lễ phép chào hỏi.
"Thưa mẹ!"
"À, ờ con. Hồi hôm con ngủ có được không?"
Bà ấp úng từng lời một.
"Dạ được, con không sao đâu mẹ!"
Bà thở phào nhẹ nhõm.
"Thằng Hắn, nó, nó dậy chưa con?"
"Dạ, vẫn chưa!"
Cô nhìn người mẹ thật đáng thương, thái độ bà đối với cô cũng như con cái trong nhà, thay vì sẽ uất ức, tủi phận, trách móc nhà chồng lường gạt cô, thì ngược lại cô lại thấy thương họ thật sự như thương thể chính mình. Cô như không màng đến việc hôm qua, cô đã ổn định tinh thần, họ coi mình là người giúp việc cũng được, cô sẽ làm tốt công việc này.
Buổi sáng đó, hai người anh chồng phải trở lên Sài Gòn lại để đi làm. Cô được mẹ chồng dắt đi chợ xã. Mẹ đi trước, con dâu xách giỏ theo sau. Gặp người quen là bà hãnh diện giới thiệu ngay: "Nó, là con dâu tui, vợ thằng Hắn". Và đáp lại thường là những lời hỏi thăm, khen ngợi cậu út. Đến khi gặp được hai cô giáo đã từng dạy cậu Hắn thì Dung mới loáng thoáng hiểu thêm rằng, ngày trước anh ấy quả thật là một người học cực giỏi, thông minh nhất trường, học và đọc nhiều nên đầu bị đau chữa mãi không hết được nên mới sanh bệnh nặng như vậy..
Suốt ngày phụ mẹ chồng những việc lặt vặt cơm nước, nhà cửa, chặt củi, gom dừa. Thời gian còn lại rảnh rỗi là nỗi ám ảnh của Dung. Mẹ chồng cứ bảo cô không có gì làm thì vào phòng nằm nghỉ, cô ậm ờ dạ dạ rồi cũng phải vô lại giang sơn riêng của chồng. Mà gọi là chồng chứ cô thấy xa cách lắm. Hắn vẫn trừng trừng nhìn Dung từng động tác, mà cô có dám làm gì đâu, chỉ quẩn quanh đứng ngay cửa sổ nhìn ra ngoài mãi. Cứ mỏi chân thì thun mình lại nằm tại một gốc đã thành thân quen.