Khi tôi đã vào hè năm ba thì lại tất bật cho việc đi thực tập, cậu ấy lại bắt đầu cho kì rèn luyện hè nên thời gian dành cho nhau cũng khá ít, có tuần cậu ấy bận nên không thể sang với tôi, tôi đành đón xe đến trước trường cậu ấy và chỉ gặp cậu ấy đúng ba mươi phút nhưng điều ấy cũng làm cả hai hạnh phúc. Đến một ngày cuối tuần cậu ấy nói với tôi sẽ đi tiệc sinh nhật bạn cùng lớp nên có lẽ sẽ về trễ, nhưng hứa khi về sẽ gọi điện thoại cho tôi, tối đến tôi làm đồ án thực tập xong thì cũng gần mười một giờ nhưng chưa thấy cậu ấy liên lạc, tôi lo lắng liền nhắn tin hỏi cậu ấy đã về chưa, cậu ấy vẫn chưa trả lời, thế là tôi nằm xem phim và đợi cậu ấy, đến gần mười hai giờ có tin nhắn đến tôi vội mở ra xem thì điều ấy làm tôi khá sốc, tôi không tin vào mắt mình khi nhìn những bức ảnh kia, cậu ấy đang ôm ấp một cô gái khác và họ đang nằm trên giường cùng với nhau, trông cô gái ấy rất xinh đẹp, nhìn tiếp một bức ảnh khác khiến tim tôi đau thật đau, tôi bật khóc như một đứa trẻ, lấy hết can đảm tôi nhấc máy gọi thì đầu dây bên kia lên tiếng:
- Cho hỏi chị là ai vậy? Anh Gia Luật đang ngủ, chị có nhắn gì với anh ấy không mai tôi sẽ nói lại, còn bây giờ trễ rồi, tôi xin phép cúp máy nhé!
Tiếng tút tút vang lên, tôi thất vọng, buồn bã, cậu ấy lại đối xử với tôi như thế sao, tôi trằn trọc mãi, không tài nào ngủ được, có thể nói đó là một đêm thức trắng đối với tôi.
* * *
Về phía cậu ấy, sau khi thức dậy thấy mình đang nằm cạnh Uyển Chi thì hết sức ngạc nhiên, cậu ấy ngồi bật dậy và hỏi Uyển Chi tại sao lại ở đây, cô ấy với nét mặt buồn trả lời cậu ấy:
- Anh quên rồi sao, tối qua sau khi xong tiệc sinh nhật anh hứa sẽ đưa em về nhà, mà cuối cùng lại đưa em vào đây, giờ anh hỏi em là sao?
Gia Luật cố nhớ lại đoạn kí ức tối qua nhưng không thể nào nhớ được, chợt nhớ điều gì đó cậu ấy lập tức gọi cho tôi, nhưng tôi không nghe máy, cậu ấy vội vã thay đồ và rời đi nhưng Uyển Chi không cho phép, cô ấy nói:
- Anh như vậy là có ý gì? Tối qua chính anh đã làm ra chuyện gì anh cũng nên chịu trách nhiệm đi chứ!
- Tôi không có ấn tượng về tối qua, chắc chắn có hiểu lầm gì đó!
Uyển Chi tức giận chỉ đóng quần áo rơi lộn xộn dưới nền nhà và nói như hét vào mặt Gia Luật.
- Anh nhìn đi, nhìn cho kĩ đi, như thế mà bảo là hiểu lầm sao?
Gia Luật vò đầu bức tóc vì thực sự cậu ấy không thể nhớ được tối qua đã xảy ra những điều gì, cậu ấy thật sự rối bời không biết giải quyết làm sao, nhưng cậu ấy vẫn nhất quyết rời đi và hứa sẽ gọi điện cho Uyển Chi sau đó. Nhìn Gia Luật rời đi, Uyển Chi thu lại nét mặt đau khổ vừa rồi mà thay vào đó là nụ cười đắc ý.
* * *
Gia Luật đến tìm tôi cũng vừa lúc tôi thức dậy, vừa nhìn thấy cậu ấy tôi liền đóng sầm cửa lại nhưng cậu ấy đã chắn tay lại, thế là cả hai cùng vào trong, và ngồi xuống, cậu ấy nói xin lỗi tôi, tôi vẫn im lặng, cậu ấy nắm nhẹ tay tôi và nói xin lỗi một lần nữa, tôi vội rụt tay về, tôi nói với cậu ấy tôi cần một lời giải thích, nhưng khó khăn lắm cậu ấy mới lên tiếng:
- Tôi thật sự không biết phải giải thích như thế nào? Tối qua tôi uống quá nhiều nên không nhớ những gì mình đã làm, nhưng có một điều tôi chắc chắn đó là không làm gì có lỗi với cậu!
Nói rồi tôi đưa những bức hình mà tối qua cô gái kia đã gửi cho tôi, cậu ấy lại xin lỗi tôi, tôi xua tay đi và nói:
- Những lời xin lỗi lúc này cũng vô ích, cậu về đi, tôi muốn yên tĩnh, khi nào bình tĩnh chúng ta sẽ ngồi lại nói chuyện.
Cậu ấy ngạc nhiên khi tôi điềm tĩnh đến vậy, cậu ấy lại ôm tôi nhưng tôi tránh đi:
- Đừng dùng cái ôm mà cậu đã ôm người khác để thương hại tôi ngay lúc này.
- Không phải như vậy, cậu đừng lạnh lùng với tôi như vậy. Tôi.. tôi..
Lúc này điện thoại cậu ấy chợt đổ chuông là Uyển Chi gọi, cậu ấy e dè nhìn tôi và nhấc máy, đầu dây bên kia Uyển Chi đang khóc vì gia đình đã phát hiện và muốn Gia Luật đến ngay lập tức, Gia Luật lại nhìn tôi, tôi quay mặt đi hướng khác, cậu ấy ngập ngừng một lúc:
- Tôi sẽ quay lại nhanh thôi!
Tôi thật sự không thể nói thêm được lời nào nữa chỉ biết nhìn cậu ấy rời đi, có lẽ kể từ lúc ấy chúng tôi đã dần có khoảng cách, tôi khóc cho chính mình, khóc cho mối tình đầu của tôi, khóc cho những mộng tưởng về tương lai tốt đẹp của hai đứa.
* * *
Nhiều ngày sau đó cậu ấy vẫn nhắn tin gọi điện cho tôi nhưng tôi không hề trả lời, bỗng cuối tuần cậu ấy lại sang với tôi trông cậu ấy có vẻ rất mệt mỏi, khi tôi đi làm thêm về thì thấy cậu ấy đã đứng trước cửa phòng tôi, tôi và cậu ấy cùng đến một quán cafe nhỏ gần đó, vẫn là cậu ấy mở lời trước hỏi tôi:
- Tại sao cậu không trả lời điện thoại của tôi? Dạo này trông cậu gầy đi hẳn rồi.
- Dạo này tôi rất bận, cậu nói nhanh đi, cũng đã khá trễ rồi, tôi muốn về nghĩ ngơi.
Sau câu nói của tôi cả hai rơi vào im lặng, cậu ấy ngập ngừng:
- Gia đình Uyển Chi muốn tôi kết hôn với cô ấy, nhưng người tôi muốn bên cạnh lại là cậu, chúng ta cùng nhau rời khỏi đây được không?
Cậu ấy trông chờ vào câu trả lời của tôi, tôi cố gắng kìm nén cảm xúc của chính mình và lên tiếng:
- Cậu nghĩ bỏ trốn sẽ giải quyết được mọi thứ sao? Chúng ta chưa hẳn gọi là trưởng thành nhưng cũng ở độ tuổi đủ chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm, tôi không thể từ bỏ ước mơ của mình được.
- Vậy chúng ta trở về quê đi, tôi không học ở đó nữa, cũng không muốn quay lại đó nữa, chúng ta cùng về đi!
Giọng nói của cậu ấy có chút nghẹn, khóe mắt đỏ hoe, cậu ấy nắm tay tôi và khẽ cúi thấp đầu xuống và nói:
- Tuệ Liên, tôi thật sự xin lỗi cậu!
Tôi rút tay ra và nói:
- Chúng ta.. chúng ta chia tay đi! Khoảng thời gian bên cậu là khoảng thời gian đẹp nhất đối với tôi, nhưng người ta thường nói không gì là mãi mãi!
Tôi lại ngập ngừng, nước mắt đã từ từ tuôn dài:
- Hạnh phúc đến rồi đi như một cơn gió, cậu cũng vậy, như một cơn gió thoảng qua đời tôi trong những năm tháng
thanh xuân tươi đẹp nhất, nhưng tôi không thể giữ cậu lại bên mình, cho nên tôi buông tay rồi, cậu.. cậu.. đi đi!
Lời nói vừa nói ra thật không dễ chút nào, dù cố kìm nén nhưng nước mắt tôi vẫn rơi, cậu ấy lại ôm tôi vào lòng, cả hai lúc này đều khóc vì nhau, cảm giác này thật ấm áp nhưng tiếc rằng có thể sẽ là lần cuối chúng tôi như vậy, thật lâu cậu ấy mới buông tôi ra, cậu ấy nói xin lỗi tôi rất nhiều nhưng hiện tại thứ tôi cần không phải là lời xin lỗi mà là cần cậu ấy bên cạnh. Cậu ấy đưa tôi về, giây phút chia li nhưng trong lòng vẫn còn hình bóng đối phương khiến cả hai thật sự rất đau, tôi không đủ can đảm nhìn cậu ấy rời đi, tôi chỉ biết cấm đầu chạy về phía trước mà không ngoảnh đầu lại, cậu ấy đứng phía sau nhìn theo bóng lưng tôi mà nước mắt rơi, vậy là chúng tôi chia tay thật rồi!
* * *
Cảm giác chia tay mối tình đầu khiến tinh thần tôi tụt dốc hẳn, tôi buông lơi cho việc học, cả việc làm thêm tôi cũng không màn, tôi chỉ biết nằm dài trên giường và suy nghĩ vẫn vơ, Hạo Dân thấy vậy liền rủ tôi đi chơi cho vui vẻ nhưng tôi chẳng muốn đi. Gia Luật cũng dần như mất tích hẳn trên các trang mạng xã hội, lâu lắm cậu ấy chỉ nhắn tin hỏi tôi có khỏe không, tôi vui lắm nhưng chằng dám trả lời vì biết càng lưu luyến càng khiến tôi đau lòng hơn, bỗng một ngày một tin nhắn từ cậu ấy khiến tôi như tỉnh ngộ khi biết cả hai sẽ chẳng còn cơ hội nào để bên nhau được nữa:
- 'Mọi lời xin lỗi lúc này tôi biết đều vô nghĩa đối với cậu, có lẽ cả đời này tôi nợ cậu một lời hứa, lời hứa bên nhau thật hạnh phúc mãi về sau. Chỉ vì một cuộc chơi mà tôi đã đánh mất cậu, tuần sau là ngày cưới của tôi và Uyển Chi, tôi thật sự không muốn điều ấy xảy ra, chỉ cần sau tin nhắn này cậu đồng ý cùng tôi rời khỏi thành phố này tôi sẽ nguyện ý từ bỏ tất cả bởi vì điều tôi cần là cậu, tôi cố gắng lâu nay cũng vì tương lai của hai chúng ta chứ không hề vì tôi và một người khác, cậu có thể nào suy nghĩ lại không?'
Tôi đắn đo suy nghĩ và rồi lại bật khóc, tôi không muốn phá vỡ hạnh phúc phía trước của cậu ấy, tôi chỉ dám trả lời:
- Chúc cậu hạnh phúc! Sau này chúng ta đừng liên lạc với nhau nữa!
Sau ngày hôm ấy tôi bỏ luôn số di động ấy, các trang mạng xã hội tôi cũng khóa luôn, có lẽ vết thương lòng này khá lớn khiến tôi không thể nào chấp nhận được. Ngày cậu ấy tổ chức lễ cưới tôi được biết thông qua những người bạn chung của tôi và cậu ấy, nhìn cậu ấy thật bảnh bao, cô gái bên cạnh cậu ấy cũng xứng đôi, nhìn những bức ảnh ấy mà lòng tôi cười ra nước mắt, tôi lặng lẽ nhìn lại những bức ảnh tôi và cậu ấy chụp chung rồi lại xóa đi hết, có lẽ đến lúc tôi nên quên đi đoạn kí ức thanh xuân cùng cậu ấy!