Bạn được Nguyentg mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
9 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
1961 69
Kiếm tiền
Persephone đã kiếm được 19610 đ
Short Creepypasta - Truyện ngắn kinh dị Persephone kể bạn nghe

Tác giả: Persephone

Thể loại: Truyện ngắn kinh dị


images


Bạn có đang ở nhà một mình không?

Bạn có sắp đến một nơi xa lạ để nghỉ dưỡng, du lịch không?

Bạn có hay về nhà vào lúc khuya muộn không?

Điều gì đang chờ đợi bạn?​
 
Last edited by a moderator:
9 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề

Những cuộn phim​


Bạn của tôi, An Nhi là một đứa đam mê chụp các bức ảnh về thiên nhiên hoang dã. Cuối tuần vừa rồi nó đã quyết định dành một ngày một đêm túc trực ở bìa rừng ngoài thị trấn để chụp cánh rừng và cuộc sống hoang dã một cách chân thực nhất cho vào bộ sưu tập lác đác chỉ có vài tấm chụp trâu chụp bò của nó. An Nhi tuyên bố bản thân không hề sợ hãi khi đi một mình vì đã tự đi cắm trại rất nhiều lần rồi và không cần chúng tôi đi theo.

Theo lời nó kể thì nó đã chọn một khoảng trống nhỏ sạch sẽ ở giữa rừng rồi bắt đầu tự dựng lều, dành cả ngày hôm đó để chụp ảnh đó đây. Kết quả nó chụp đầy cả bốn cuộn phim mang theo luôn. Tuy nhiên, sau khi trở về An Nhi phát hiện có một số thứ quái lạ trong các cuộn phim này. Những gì nó nhìn thấy đã ám ảnh nó cho đến tận bây giờ khi ngồi lại kể với chúng tôi mà tôi nghĩ là sẽ không bao giờ nó dám đi chụp ảnh một mình trong rừng nữa.

Một trong số các tấm hình chính là hình nó đang ngủ ở trong lều vào lúc giữa đêm.

Con chó hoang​


Hải Anh là một nhân viên của quán bar, lúc nào cũng về khuya. Buổi tối tan làm Hải Anh thường được đồng nghiệp cho đi nhờ xe đến đầu ngõ rồi tự mình đi bộ về phòng vì con đường về phòng là đường đất đỏ rất hẹp, xe ô tô không thể quay đầu. Từ đầu ngõ đến phòng Hải Anh cũng rất gần, đi bộ tầm mười phút là đến nơi.

Mấy ngày gần đây ở giữa con đường đất đỏ lại xuất hiện một con chó hoang. Con chó lông vàng, khá to bự, đôi mắt nó sáng hoắc trông mặt rất tinh khôn. Mỗi lần Hải Anh đi ngang đều thấy nó đang nằm ngủ dưới cây cột điện, nhưng nó không sủa cậu.

Hôm nay Hải Anh tan làm như mọi ngày, hơn mười hai giờ đêm. Vừa xuống xe của đồng nghiệp Hải Anh đã thấy mọi người bu đông bu đỏ trước ngõ, còn có công an giăng dây, máu văng khắp đường. Hỏi mấy cô tình báo trong xóm mới biết thì ra vừa mới có tai nạn giao thông, một thanh niên bị xe tải cuốn vào gầm, nát bét cả đầu. Hải Anh buột miệng: "Mấy thằng phóng xe như cô hồn sớm muộn gì cũng có ngày này."

Hải Anh lại đi bộ vào phòng, gặp con chó vàng trên đường. Tuy nhiên lần này con chó hung hăng khác lạ, vừa thấy Hải Anh từ xa nó đã đứng dậy gầm gừ, đôi mắt long lên sòng sọc, sau đó nó sủa Hải Anh inh ỏi, sủa rất lớn tiếng. Hải Anh mặc kệ nó, cứ vậy đi từ từ ngang chỗ con chó, rồi đi về phòng.

Đêm hôm sau, Hải Anh đi bộ về vẫn bị con chó vàng hung hăng chạy đến sủa lớn. Tiếng nó sủa điếc cả tai, Hải Anh bắt đầu có chút bực mình khó chịu. Hải Anh thận trọng chầm chậm đi ngang chỗ con chó, sợ nó cắn cho. Tuy nhiên nó chỉ kích động sủa lớn chứ không định tấn công. Hải Anh vẫn đi bộ được về phòng, tuy nhiên thấy rất khó chịu với con chó đó.

Đêm thứ ba, hôm nay Hải Anh bị sếp mắng mấy câu tâm trạng không tốt nên mới đi uống với đồng nghiệp mấy chai. Hải Anh ngà ngà say, đi bộ về phòng. Con chó vàng lại lao ra sủa inh ỏi, sủa điếc cả tai nhức cả đầu. Nó cứ nhìn Hải Anh chằm chằm rồi sủa lớn tiếng, bộ dạng nó kích động dữ dội. Tâm trạng Hải Anh hôm nay không được tốt, lại đang say nên tiếng chó sủa càng làm Hải Anh điên tiết. Cậu cầm lấy viên gạch bên đường ném con chó vàng. Ban đầu chỉ định ném hù dọa cho nó bỏ đi nhưng không hiểu sao lại trúng vào đầu nó. Con chó ngưng sủa nằm vật ra đất, chỉ nghe nó ư ử mấy tiếng rồi im bặt. Hải Anh mặc kệ, cứ thế đi về phòng.

Đồng hồ điểm gần 3h sáng, Hải Anh vào nhà vệ sinh rửa mặt. Đèn trong nhà vệ sinh chớp tắt mấy cái, sau đó tắt hẳn. Hải Anh móc điện thoại trong túi ra bật đèn flash. Lúc này trong gương phản chiếu sau lưng Hải Anh có một gương mặt bê bết máu, mắt bị lòi cả ra ngoài, trên đầu hắn vỡ một mảng to nên óc và máu cứ vậy chảy xuống. Chỉ nghe thấy một giọng thì thào đến rợn người.

"Cảm ơn mày đã đập chết con chó chết tiệt đó, nhờ vậy mà tao mới theo mày về được đến đây."

Tiếng khóc​


Tôi và Khánh An là bạn cùng phòng ký túc xá, giường của nó đối diện giường của tôi. Tuần này do vào kỳ nghỉ lễ nên tất cả mọi người trong ký túc xá đều về nhà hết, chỉ còn hai đứa tụi tôi ở lại vì phải đi làm thêm.

Đêm hôm đó tôi đi làm về muộn, thấy Khánh An đã ngủ rồi nên tôi tắt đèn xong nhỏ nhẹ đi về giường. Tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ ngon sau một ngày làm việc mệt mỏi. Nhưng một lúc sau đó tôi bị tiếng khóc thút thít của ai đó đánh thức. Tôi hé nhẹ chăn nhìn sang giường Khánh An, trong không gian tối om tôi thấy lờ mờ là nó đang nằm yên. Tôi không dám gọi nó. Tiếng khóc nghe nấc nghẹn, lúc có lúc không. Vì quá sợ nên tôi trùm chăn kín đầu, không dám nhúc nhích. Vừa trùm chăn vừa niệm phật rồi ngủ quên đến sáng.

Sáng dậy tôi hỏi nó có nghe thấy tiếng khóc giống tôi không, gương mặt nó trắng bệch bảo đó là do nó khóc. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, nghĩ có thể là do nó thất tình hay gì đó. Nhưng những gì nó nói sau đó mới khiến tôi chết điếng.

Nó nói đêm qua thấy có một người phụ nữ mặc đồ trắng tóc dài đến tận gót chân đứng ở đầu giường của tôi nhưng nó không dám gọi tôi, vì quá sợ nên nó che miệng lại khóc.
 
Last edited by a moderator:
9 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề

Tiếng ru​


Duy Phong và vợ vừa mới chuyển đến một ngôi nhà nhỏ trong một con hẻm ở ngoại ô thành phố vì công việc làm ăn của anh bị sa sút. Vợ anh vừa sinh em bé, đứa bé mới vừa được bốn tháng tuổi. Vì phải nỗ lực làm việc để nhanh trả hết nợ nên anh thường tăng ca làm khuya đến tối muộn mới về.

Hôm nay cũng vậy, hơn mười hai giờ đêm anh mới có mặt ở nhà. Duy Phong lững thững đi vào nhà, mệt mỏi ngồi xuống cái ghế dài ở phòng khách. Anh thận trọng nhẹ nhàng rót một cốc nước để cứu rỗi cơn khát. Duy Phong không dám lớn tiếng vì nghĩ vợ và con đang ngủ trong phòng, căn phòng cách chỗ anh ngồi chỉ mấy bước chân.

Không gian yên ắng chợt vang lên một tiếng ru: "Ầu ơ.. Con ngoan.. Con ngủ đi con..". Âm thanh có hơi kỳ lạ, nghe có chút rờn rợn. Duy Phong thắc mắc sao hôm nay giọng của vợ lại khác như vậy, anh còn nghĩ chắc mình thoáng nghe qua nên nhầm. Vả lại trước đến giờ vợ anh chưa bao giờ hát ru con cả. Có lẽ hôm nay anh mệt quá nên không được tỉnh táo.

Duy Phong cất giọng nhỏ nhẹ: "Em còn thức à vợ? Anh về rồi nè!"

Không có tiếng vợ đáp lời anh, nhưng từ trong phòng giọng hát ru đó lại vang lên, tiếng ru rõ mồn một:

"Ầu ơ.. Con ngoan.. Con ngủ đi con.."

Duy Phong đẩy người đứng dậy, định tiến vào phòng xem hai mẹ con. Bất ngờ, cửa nhà cũng mở ra. Vợ anh đi vào nhà, trên tay cô ấy cầm bịch hủ tiếu còn nóng hổi.

"Hôm nay em không có nấu cơm nên tranh thủ lúc con ngủ em đi bộ ra đầu hẻm mua hủ tiếu cho anh nè"

Duy Phong lúc này lạnh người, mặt anh tái mét: "Vậy tiếng ru đó của ai?"

Cô vợ nghệt mặt ra không hiểu chuyện gì. Duy Phong mở toang cửa phòng, chỉ thấy đứa nhỏ vẫn đang ngủ trên giường, ngoài ra trong phòng không có một ai.

Tiếng gõ cửa​


Bố mẹ tôi đều ra nước ngoài du lịch, chỉ còn một mình tôi ở nhà. Đêm hôm đó vào lúc nửa đêm đang ngủ say trong phòng, tôi mơ màng nghe có tiếng gõ cửa "cộc cộc". Cố nén cơn buồn ngủ, tôi xuống giường mở cửa ra xem có phải là bố mẹ đã quay về hay không.

Cửa mở ra, không có ai.

Tôi nghĩ là mình nằm mơ thôi thế là quay về giường tiếp tục ngủ. Được một lúc, tiếng gõ cửa lại vang lên "cộc cộc". Lần này tôi tỉnh ngủ thực sự, cứ nghĩ mình nghe nhầm, tôi lại mở cửa ra xem. Vẫn chẳng có ai cả.

Tôi quay về giường ngồi đó, trầm ngâm một lúc. Tiếng gõ "cộc cộc" đó lại vang lên.

Nhưng lần này tôi nhận ra rằng nó phát ra từ dưới giường của tôi.

Hàng xóm "đáng yêu"​


Trước đây khi còn là sinh viên, tôi từng thuê một phòng của chung cư ngay tại ngoại ô thành phố. Tôi nhớ tôi ở đối diện một hàng xóm, gã ta trông rất bí ẩn. Hắn cao gầy, mái tóc dài lởm chởm nhiều ngày không cắt. Hình như hắn không có việc làm, tôi thấy hắn ta chỉ ở trong nhà, ít khi ra ngoài. Tôi từng vài lần chạm mặt hắn trên hành lang khi về đến phòng. Trên người gã tỏa ra một mùi chua khó chịu như thể nhiều ngày không tắm gội. Phòng của hắn cũng vậy, khi hắn ta mở cửa bước vào nhà, một loại mùi hôi xộc vào mũi tôi trong vài giây ngắn ngủi khiến tôi muốn nôn chết đi được.

Có một lần, khi gặp nhau trên hành lang hắn đã hỏi tôi rằng tại sao tôi lại khóa trái cửa khi đang ở trong nhà. Tôi đã hỏi vặn lại hắn ta tại sao lại biết tôi khóa trái cửa. Gã ta trả lời tôi với gương mặt tỉnh bơ, thái độ vô cùng điềm nhiên nhưng nụ cười tựa như không mới là thứ khiến tôi lạnh sống lưng.

Hắn nói đã cố gắng mở cửa nhà tôi nhiều lần vào ban đêm để say hi với tôi nhưng không mở cửa được.

Tôi đã dọn đi ngay sau đó.

Bài hát cũ​


Tôi đưa đứa con gái bốn tuổi về quê Ngoại chơi sau hơn gần mười năm sống ở thành phố. Nhà mẹ tôi ở vùng quê yên bình ngay sát cạnh một con sông. Chiều hôm ấy, tôi để con bé ngồi chơi ngoài bờ ao cùng với mấy đứa bé trong xóm. Còn tôi và bà Ngoại con bé ngồi nói chuyện ở gần đó để trông chừng. Tôi thấy hình như con bé rất vui vẻ.

Tối hôm đó khi tôi dỗ nó ngủ, nó nằng nặc đòi tôi hát cho nó bài hát đó. Nhưng tôi không biết bài hát con bé đang muốn nghe là bài nào. Con bé ngân nga hát một đoạn, điều đó làm tôi chết điếng. Tôi hỏi nó làm sao con biết bài này, con bé trả lời đã có hai chị dạy cho nó lúc chiều. Chị Chi và chị Thơm, họ đã tạm biệt nó rồi đi về bờ sông.

Đó là hai đứa bạn lúc nhỏ của tôi. Tụi nó bị đuối nước, mất hơn hai mươi năm rồi.
 
Last edited by a moderator:
5 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
0YuHw3E.jpg


Những câu chuyện ngắn kinh dị

Câu chuyện số 1:

Vào kỳ nghỉ, hai anh em cùng lái xe về quê thăm gia đình. Trên đường về, họ bị kẹt lại một lúc lâu do vụ tai nạn xe. Thấy đã trễ, họ định ghé vào một khách sạn để nghỉ lại. Nhưng những khách sạn họ nhìn thấy đều đóng cửa nên hai anh em quyết định sẽ lái xuyên đêm để về.

Vì đường xa, quá mệt mà người anh trai đã đổi lái cho em trai và ra ghế sau chợp mắt một lát. Đến một ngã ba thì người em không biết rẽ bên nào, hắng giọng hỏi anh thì người anh bảo rẽ trái. Nhưng vừa rẽ sang trái thì có 1 chiếc ô tô xông đến, may là người em đánh lái kịp rồi trách anh trai sao lại chỉ hướng đó. Bỗng nhiên nghe thấy anh trai nói "aaa.. Thật tiếc quá".

Em trai bực mình quay lại nhìn thì vẫn thấy người anh đang ngủ say.

Câu chuyện số 2:

Hôm nay là sinh nhật của một đứa bạn nên nhóm chúng tôi có hẹn nhau tụ tập lại dẫy đầm đến tận hơn 1h sáng mới về. Chơi vui lắm luôn, nhưng khi nghĩ đến việc phải về phòng trọ lạnh lẽo một mình là trong lòng tôi lại sợ hãi.

Bởi vì sau khi thuê căn phòng này tôi mới nghe kể về việc có một cô gái từng sống một mình ở đây, rồi bị giết chết. Nếu biết sớm thì tôi đã ở chung với mấy nhỏ bạn thân rồi.

Dạo gần đây mấy ngọn đèn đường ở trên đường về tự nhiên bị hư gần hết, tôi phải mở đèn flash trên điện thoại để soi đường. Khoảnh khắc đèn sáng lên, phía sau tôi bỗng xuất hiện một cái bóng đen. Tôi quay lại thì nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, anh ta đội mũ và đeo khẩu trang kín mít nên tôi không nhìn rõ mặt mũi thế nào.

Tôi căng thẳng, bước chân cũng dần nhanh hơn, không ngờ người đàn ông đó cũng bước nhanh hơn. Khi sắp đến nhà trọ, tôi bắt đầu chạy. Phía sau lưng tôi cũng bắt đầu xuất hiện tiếng chạy nặng nề của anh ta. Tim gan tôi cứ như sắp rớt ra ngoài luôn.

Tôi ngước lên nhìn thấy ánh đèn đường ảm đạm ở dưới lầu, trước cửa thang máy dán 1 tờ thông báo: Đang sửa chữa. Tiếng bước chân kia ngày càng gần. Tôi nhìn lên lối cầu thang bộ tối đen như mực, rồi cắn răng bước lên.

Một tầng, hai tầng, ba tầng.. Cuối cùng tôi cũng đã đến trước cửa phòng mình, luống cuống vội vàng lấy chìa khóa. Khoảnh khắc lấy được chùm chìa khóa, tôi lại nghe có tiếng cười khúc khích của một cô gái phát ra từ căn phòng trước mặt tôi, nhưng vấn đề là tôi sống một mình cơ mà. Phía sau, người đàn ông kia đã đặt chân lên bậc thang cuối cùng. Mà cánh cửa phòng của tôi cũng "cạch" một tiếng, tự mở ra.

Câu chuyện số 3:

Một chàng trai vừa mua một chiếc đồng hồ từ ông lão bản hàng cũ bên đường. Tuy cũ kĩ nhưng vẫn còn hoạt động tốt và trông có vẻ gì đó rất đẹp. Anh treo nó ở ngay giữa phòng khách để có thể ngắm nhìn nó mọi lúc. Càng nhìn càng thấy nó cuốn hút một cách kỳ lạ.

Khuya, anh thức giấc vì phải đi vệ sinh, nhìn vào đồng hồ trên tường thấy đã 11h56'. Vội vàng bước đến nhà vệ sinh nhưng anh vẫn không quên liếc nhìn chiếc đồng hồ ở phòng khách. Và cái khoảnh khắc chiếc đồng hồ điểm 12h cũng là lúc trên chiếc đồng hồ xuất hiện số 13. Thời gian vẫn tiếp tục trôi..

Sáng hôm sau, theo lời báo của người dân, cảnh sát tìm thấy xác của anh ta. Cơ thể bị đâm rất nhiều nhát, máu loang ra khắp nơi. Xem lại camera gắn trong nhà, người ta kinh hãi khi thấy anh ta hoảng loạn chạy khắp nhà cho đến khi tự anh ta dùng dao đâm liên tục vào cơ thể mình cho đến chết. Camera vụt tắt. Tất cả chuyện đó chỉ xảy ra trong 1 tiếng.

Câu chuyện số 4:

Từ nhỏ tôi đã sợ búp bê có hình người, nhưng mà vào hôm tiệc mừng tôi tốt nghiệp lại có người tặng tôi thứ đồ đó. Nhìn con búp bê có chiều cao ngang ngửa mình ở ngay trước mặt, trong lòng tôi cực kì khó chịu. Tôi mà biết ai cố tình tặng tôi con búp bê ấy thì người đó nhất định sẽ không yên với tôi đâu. Tôi cất con búp bê ấy trong góc phòng.

Hôm nay bạn bè đến chơi thực sự rất đông, may mà có nhỏ bạn thân tôi giúp nên cũng không đến nỗi nào. Mọi người chơi đến tận khuya rồi mới dần rời đi.

Tiễn họ xong, tôi về phòng nhìn con búp bê kỳ quái kia, càng nhìn lại càng thấy sợ. Nhỏ bạn thân đứng sau lưng kéo tay tôi, hỏi: "Con búp bê này đẹp thật đó, cậu không thích nó hả?"

Tôi nói: "Có phải là cậu không biết đâu, mình ghét nhất là cái thứ đồ này mà".

Bạn tôi cũng im lặng không nói gì. Cuối cùng tôi vẫn quyết định vứt nó đi, sau khi xử lý con búp bê kia xong, trong lòng tôi cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Đêm đã khuya, hai đứa chúng tôi khoác tay nhau đi về trọ, vừa đi vừa kể mấy câu chuyện cười. Trên đường đi lâu lâu lại có vài người đi ngang qua, vừa đi vừa len lén nhìn tôi.

Tôi cười nói với cô bạn: "Hôm nay mình đẹp đến lắm hả? Nãy giờ cũng nhiều người quay đầu nhìn mình lắm rồi á". Cô ấy cười nhưng không nói gì.

Về đến dưới phòng trọ, trên đường có người phụ nữ dắt theo một đứa trẻ đi lướt qua chúng tôi. Đứa bé đó hình như còn nói gì đó, tôi vừa đi vừa nghĩ ngợi.

Bỗng nhiên, toàn thân tôi như bị điện giật, bởi vì vừa rồi đứa bé kia nói: "Mẹ ơi, sao chị kia lại kéo theo một con búp bê đi trên đường vậy?"

Tôi đưa mắt nhìn sang, "cô bạn thân" của tôi đã biến thành búp bê từ lúc nào, từ từ quay đầu sang nhìn tôi, bật cười khanh khách.

Câu chuyện số 5:

Trong một trường tiểu học có lịch sử vô cùng lâu đời. Ở nơi xa xôi nhất của trường có một dãy nhà vệ sinh, ngoại trừ những bạn học lớp 1, 2 trong trường thì bình thường cũng chẳng có thầy cô hay những bạn lớp lớn khác sử dụng.. Nơi đó vì vậy cũng luôn bao phủ một bầu không khí âm u đáng sợ, mà căn phòng thứ ba của nhà vệ sinh luôn bị khóa lại.

Một buổi chiều nọ, có một bạn nam học lớp trên phải đi ngoài gấp, tất cả các phòng đều có người, cậu thật sự không nhịn được nữa, vì vậy đã dùng sức kéo cửa nhà vệ sinh thứ ba ra. Nói đến đây cũng kì lạ thật, bình thường có kéo cỡ nào cửa cũng không mở được, nhưng hôm nay tại sao.. Mà thôi kệ, nhanh chóng giải quyết việc trước mắt đã. Ngay lúc cậu thở ra một hơi sảng khoái thì đột nhiên phía dưới có cảm giác lành lạnh.. Cậu nhanh chóng nhìn xuống. Trời ạ! Một cánh tay gầy gò từ dưới đưa lên, cậu la lớn lên, sau đó từ túi quần móc ra một chiếc dao nhỏ đâm liên tục vào cánh tay kì quái ấy rồi nhanh chóng xông ra ngoài. Từ đó về sau cậu ấy chẳng dám bước chân vào phòng vệ ainh ấy lần nào nữa.

Rất lâu sau đó, sự việc này cũng bị cậu học sinh ấy quên bén đi. Một ngày nọ, cậu cùng vài ba người bạn của mình chơi bóng rổ trong sân gần dãy nhà vệ sinh ấy. Ở hướng đối diện, cậu học sinh đó vô tình làm bóng bay vào dãy nhà vệ sinh. Bạn học đều trách cậu ấy chuyền quá mạnh tay, bảo cậu ấy nhanh chóng đến đó nhặt bóng. Cậu ấy vừa đi vừa càu nhàu. Từ xa đã thấy một cụ bà nhặt bóng đi ra khỏi nhà vệ sinh, cậu nhanh chóng chạy đến chỗ bà ấy, muốn lấy lại bóng. Lạ thay, từ đầu đến cuối bà cụ cũng chưa từng ngẩng mặt lên, nhưng vết sẹo của dao trên cánh tay bà đã hấp dẫn sự chú ý của cậu. Cậu hỏi: "Bà ơi, sao trên tay bà lại có dấu vết như bị dao rạch qua vậy ạ?" Chỉ thấy bà từ từ ngước mặt lên, mở to mắt nhìn chằm chằm cậu bé, cười lạnh nói: "Đây là do mày rạch đấy, mày quên rồi sao?" Cậu bé chỉ kịp a lên một tiếng rồi ngất đi mất.

Nghe nói cậu học sinh này sau khi trải qua sự việc ấy thì trở nên ngốc nghếch, còn dãy nhà vệ sinh ấy không lâu sau đó cũng bị đập bỏ.

Câu chuyện số 6:

Tôi là một người sợ cô đơn, bởi vì mỗi khi phải ở một mình, tôi sẽ luôn cảm thấy có ma quỷ lảng vảng xung quanh. Vậy nên tôi thường xuyên hẹn bạn bè tụ tập. Ở trong đám người đông đúc, tôi luôn tìm được cảm giác an toàn.

Hôm nay tôi đi tham gia party của một người bạn. Đèn trong sảnh nhá nhem, người cũng rất nhiều. Bên tai tôi là tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Nhưng mà tôi vẫn cảm thấy có gì đó là lạ. Sau khi chơi một lúc thì tôi lên nhà vệ sinh ở tầng trên.

Thật kỳ lạ, nhà vệ sinh không một bóng người. Mọi người uống nhiều bia như vậy mà lại không mắc vệ sinh à? Khoan đã, sao tôi lại không nghe thấy tiếng nhạc bên ngoài nữa nhỉ? Tôi hoang mang mở cửa ra, tiếng nhạc xập xình lại tiếp tục truyền đến.

Có một người đứng gần đó kéo tôi vào trong đám người, nhưng tôi từ chối.

Trở lại phòng vệ sinh, tiếng nhạc lại lần nữa biến mất. Căn phòng này cách âm tốt ghê - tôi thầm nghĩ. Đi vệ sinh xong, ra khỏi cửa tôi lại nghe thấy tiếng nhạc.

Ủa, ban nãy khi tôi đi vệ sinh thì ở ngoài cũng mở đúng bài hát này, cũng tiết tấu này, cũng câu hát đó luôn, nhưng sao khi tôi đi ra lại vẫn như thế, sao trùng hợp vậy ta. Tôi lại chui vào nhà vệ sinh một lần nữa, dán tai lên cửa lắng nghe kỹ càng, hoàn toàn yên tĩnh. Không thể nào, một cánh cửa thủy tinh mỏng như thế này thì làm sao mà cách âm tốt vậy được.

Tôi hé cửa, lần này bên ngoài không còn tiếng nhạc nữa, tôi sợ đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Từ từ đẩy cửa ra, bên ngoài vẫn yên tĩnh. Tôi dứt khoát mở toang cửa, tiếng nhạc bên ngoài đã hoàn toàn tắt. Thậm chí ngay cả tiếng nói chuyện của mọi người cũng không có luôn. Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cùng lắm là khi bước ra thì ở bên ngoài chẳng còn một ai hết.

Tôi bước ra ngoài, ơ tất cả mọi người ở trong sảnh đều đang ở nguyên chỗ cũ, bọn họ đồng loạt ngẩng đầu nhìn tôi. Trong ánh đèn màu lập lòe, những gương mặt của họ trông có gì đó là lạ. Bọn họ đang đợi tôi.

Sưu tầm.
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back