130
0
Phần 1: Những Ngày Đầu
Mưa rơi ngoài cửa sổ lớp học. Hoàng Khánh ngồi ở ghế cuối, tay vẫn cầm bút nhưng mắt lại nhìn ra ngoài. Những giọt mưa trượt xuống kính, tạo thành những đường nước mơ hồ. Cô giáo đang giảng bài, nhưng tiếng cô ấy như vang vang xa xôi, không thể nào chạm vào tâm trí anh.
Hoàng Khánh là một cậu bé lặng lẽ, không nổi bật, không có nhiều bạn. Anh thích ngồi một mình, nhìn ra ngoài, và tưởng tượng về những thế giới khác. Lớp 11 đã là năm thứ ba anh ở trường này, nhưng anh vẫn cảm thấy như một người lạ.
Cho đến khi cô ấy xuất hiện.
Khánh Vân chuyển đến vào giữa năm học. Cô bé có mái tóc dài đen như đêm, đôi mắt sáng như sao. Khi cô ấy bước vào lớp, cả phòng học dường như sáng lên. Mọi người quay lại nhìn cô ấy, nhưng Khánh Vân chỉ mỉm cười nhẹ và ngồi vào chiếc ghế trống ở hàng trước Hoàng Khánh.
Từ ngày đó, Hoàng Khánh không thể tập trung vào bất cứ điều gì nữa.
Anh nhìn thấy cô ấy mỗi ngày. Cô ấy luôn ngồi yên tĩnh, lắng nghe bài giảng, viết bài tập. Cô ấy không phải là cô gái nổi bật, không phải là cô gái được tất cả bọn trai theo đuổi. Nhưng có cái gì đó ở cô ấy khiến Hoàng Khánh không thể rời mắt.
Có lần, Khánh Vân quay lại và bắt gặp ánh mắt của anh. Cô ấy cười, một nụ cười nhẹ nhàng, và Hoàng Khánh cảm thấy trái tim mình như dừng lại. Từ đó, anh bắt đầu tìm cách để nói chuyện với cô ấy.
