Và sau cùng, t đứng về phe nhan sắc nha, Sesshomaru vẫn là ck quốc dân nha![]()
Đọc kĩ chưa á..

Người ta đọc kĩ từ đầu đến cuối nhé. Ko sót chữ nào. Mà đọc xong nó còn mỗi cái chữ shesshomaru biết làm sao giờ![]()
Có một ý đầu tiên mình muốn nói, cũng vì mình nhận ra nó trước nhất: Không riêng bài của bạn, bài của bé Lâm Thiên Nguyệt (Hoa ly giữa trận chiến tàn khốc), của bạn Hoa Phụng Nguyệt (Đông Phương Bất Bại – bi kịch của kẻ dám đi đến tận cùng).. Phần mở bài mang vẻ gì đó giống bài văn nghị luận của thời trung học phổ thông. Ừm, vừa đọc lên là nó làm mình liên tưởng tới luôn. Phần thân bài và kết bài cũng tương tự. Nó vẫn hay, chỉ là mình không nghĩ mọi người lại viết theo phong cách như vầy. Trừ bé Lâm Thiên Nguyệt ra, con nhỏ nó đang học cấp II thôi không nói; nhưng mình đã nghĩ bạn và bạn Hoa Phụng Nguyệt, khi đã bước vào tuổi trưởng thành (ý là ở độ tuổi đủ để nói rằng từng trải đời), cách viết nghị luận sẽ khác đi, nhất là với những người thường xuyên viết. Thành ra chỗ này mình có hơi bất ngờ á.
Kế tới là nhân vật mà bạn nêu cảm nhận. Vì truyện Inuyasha này mình chưa đọc, mình không thể biết mức độ cảm nhận của bạn có đủ sâu sắc, thấu tình đạt lý và chuẩn xác về họ hay chưa nên mình không bàn tới; mình chỉ nói về cách cảm nhận nhân vật của bạn thôi ha.
Bạn có điểm mạnh về tư duy lý luận đó. Qua câu từ diễn đạt của bạn, ít nhất mình cũng hình dung ra được tính cách và giá trị của nhân vật dù mình chưa có đọc một chữ nào về họ. Cách bạn liên hệ ba nhân vật với lối sống hiện thực của thời đại cũng hay. Nó đúng. Thực tế là nó có nhiều biểu hiện như vậy (nhất là trong những môi trường sống cạnh tranh cao, kiểu người như Naraku rất dễ gặp; còn kiểu người như Inuyasha thì ở đâu cũng có; chỉ duy nhất hình mẫu Sesshomaru, hiếm có khó tìm, thậm chí là không thể gặp được ở những người còn trẻ tuổi, vì để xây dựng được cho mình cái nội lực đó thường phải trải qua rất nhiều thăng trầm, đau thương mất mát mới trui rèn nên được). Chứng tỏ bạn cũng là người có con mắt quan sát và chịu khó chiêm nghiệm, suy ngẫm.
Có một chi tiết mình thấy chưa ổn lắm. Đề bài nêu là cảm nhận riêng của mỗi người về nhân vật bất kỳ, mình nghĩ trong lối diễn đạt chỉ nên nói rằng đại loại nhân vật đó cho tôi thấy, giúp tôi hiểu, chỉ mình "tôi" thôi, là góc nhìn chủ quan thôi; ở trên kia, nhiều chỗ bạn ghi chữ "ta", nó sẽ mang nghĩa khác: Áp đặt suy nghĩ, cảm nhận, tư tưởng, quan điểm của bạn cho mọi (hoặc nhiều) người. Điều này làm cho tinh thần bài viết bị thay đổi. Ví dụ điển hình: "Có những lúc, ta cần mang trong mình sự ngạo khí của Sesshomaru để tin vào thực lực [..]", "Và có những lúc, ta cần sự ngoan cường của Inuyasha để ôm lấy phần bán yêu đầy khiếm khuyết [..]", "Trong một thế giới luôn tôn sùng sự hoàn hảo không tì vết, hành trình của họ nhắc nhở ta rằng [..]".
Mình không biết bạn viết bài này chỉ để dự thi thôi hay thực sự trong suy nghĩ của bạn đã chân thành viết ra những dòng tư tưởng đó (điều mình nhìn thấy qua cách bạn ca ngợi tố chất mạnh mẽ, bản lĩnh và nội lực tự thân của Sesshomaru; cách bạn đề cao ý chí, nghị lực, đạo đức của Inuyasha khi lựa chọn con đường đi mà bạn và có lẽ đa số độc giả đều ủng hộ; cách bạn mỉa mai, phê phán những mặt yếu kém, hèn mọn của Naraku). Nếu bạn viết chỉ vì thỏa niềm đam mê nghị luận thì không có gì đáng nói hết, nhưng nếu vế sau của mình đúng thì chắc hẳn bạn là người vẫn giữ được thiên tính thiện lương. Cái này đáng khen.
Một vài góp ý nhỏ:
Có đôi chỗ dùng từ "sang" quá, người đọc phổ thông chưa chắc hiểu được ý bạn. Như mình đây là ví dụ, nhỏ giờ nổi tiếng là "gáo dừa bảo kê đậu phụ" nên phải đọc kỹ mấy lần để viết bài rì-viu cho bạn đây.
Vẫn như lần trước, dùng từ chưa đúng lắm đâu nghe: "[..] điều khiến tôi dừng lại lâu nhất khong phải là những trận chiến hoành tráng". Hoành tráng để mô tả không gian thôi, còn nói về mức độ máu lửa của trận chiến thì nên dùng tàn khốc, cam go, ác liệt, bi tráng (bi thương – hùng tráng), vv. Bình thường nói chuyện với nhau người ta hay dùng sai từ này, kệ. Nhưng khi thi viết, nó là lỗi.
Đoạn so sánh giữa anh hùng và tiểu nhân mình thấy không tương xứng á. Anh hùng là hình ảnh đối lập của phàm phu hoặc thất phu, còn quân tử mới là hình ảnh đối lập của tiểu nhân. Xét về giá trị, ý nghĩa của mỗi từ, lấy anh hùng để so sánh với tiểu nhân nó không phù hợp.
Kết: Nhìn chung, mình thấy bạn mạnh về mảng nghị luận, tư duy biện chứng (mình ấn tượng nhất đoạn bạn nói về Naraku nghe). Không chỉ ở bài này, có một vài bài của bạn mình đọc trước đó cũng cho thấy rõ sở trường của bạn. Còn sở đoản thì đúng như bạn từng bảo: "Tui dân kinh tế [..]", có đôi chỗ câu từ mình thấy chưa hợp lý thôi. Này chuyện nhỏ, sửa cũng dễ chớ không khó. Bạn dư sức làm được nên mình hổng bàn thêm, ha.
Đáng ra mình có thể nhận xét chi tiết hơn nhưng bữa nay mình kẹt thời gian quá. Bữa nào rảnh rảnh mình rì-viu thêm cho (nếu muốn), còn không thì hẹn bài khác (nếu cần – nhưng phải đáp lại mình vì người xưa bẩu rồi: "Có qua có lại mới toại lòng nhau" bạn ơi).
Cuối cùng, chúc bạn sẽ đoạt giải.
Có một ý đầu tiên mình muốn nói, cũng vì mình nhận ra nó trước nhất: Không riêng bài của bạn, bài của bé Lâm Thiên Nguyệt (Hoa ly giữa trận chiến tàn khốc), của bạn Hoa Phụng Nguyệt (Đông Phương Bất Bại – bi kịch của kẻ dám đi đến tận cùng).. Phần mở bài mang vẻ gì đó giống bài văn nghị luận của thời trung học phổ thông. Ừm, vừa đọc lên là nó làm mình liên tưởng tới luôn. Phần thân bài và kết bài cũng tương tự. Nó vẫn hay, chỉ là mình không nghĩ mọi người lại viết theo phong cách như vầy. Trừ bé Lâm Thiên Nguyệt ra, con nhỏ nó đang học cấp II thôi không nói; nhưng mình đã nghĩ bạn và bạn Hoa Phụng Nguyệt, khi đã bước vào tuổi trưởng thành (ý là ở độ tuổi đủ để nói rằng từng trải đời), cách viết nghị luận sẽ khác đi, nhất là với những người thường xuyên viết. Thành ra chỗ này mình có hơi bất ngờ á.
Kế tới là nhân vật mà bạn nêu cảm nhận. Vì truyện Inuyasha này mình chưa đọc, mình không thể biết mức độ cảm nhận của bạn có đủ sâu sắc, thấu tình đạt lý và chuẩn xác về họ hay chưa nên mình không bàn tới; mình chỉ nói về cách cảm nhận nhân vật của bạn thôi ha.
Bạn có điểm mạnh về tư duy lý luận đó. Qua câu từ diễn đạt của bạn, ít nhất mình cũng hình dung ra được tính cách và giá trị của nhân vật dù mình chưa có đọc một chữ nào về họ. Cách bạn liên hệ ba nhân vật với lối sống hiện thực của thời đại cũng hay. Nó đúng. Thực tế là nó có nhiều biểu hiện như vậy (nhất là trong những môi trường sống cạnh tranh cao, kiểu người như Naraku rất dễ gặp; còn kiểu người như Inuyasha thì ở đâu cũng có; chỉ duy nhất hình mẫu Sesshomaru, hiếm có khó tìm, thậm chí là không thể gặp được ở những người còn trẻ tuổi, vì để xây dựng được cho mình cái nội lực đó thường phải trải qua rất nhiều thăng trầm, đau thương mất mát mới trui rèn nên được). Chứng tỏ bạn cũng là người có con mắt quan sát và chịu khó chiêm nghiệm, suy ngẫm.
Có một chi tiết mình thấy chưa ổn lắm. Đề bài nêu là cảm nhận riêng của mỗi người về nhân vật bất kỳ, mình nghĩ trong lối diễn đạt chỉ nên nói rằng đại loại nhân vật đó cho tôi thấy, giúp tôi hiểu, chỉ mình "tôi" thôi, là góc nhìn chủ quan thôi; ở trên kia, nhiều chỗ bạn ghi chữ "ta", nó sẽ mang nghĩa khác: Áp đặt suy nghĩ, cảm nhận, tư tưởng, quan điểm của bạn cho mọi (hoặc nhiều) người. Điều này làm cho tinh thần bài viết bị thay đổi. Ví dụ điển hình: "Có những lúc, ta cần mang trong mình sự ngạo khí của Sesshomaru để tin vào thực lực [..]", "Và có những lúc, ta cần sự ngoan cường của Inuyasha để ôm lấy phần bán yêu đầy khiếm khuyết [..]", "Trong một thế giới luôn tôn sùng sự hoàn hảo không tì vết, hành trình của họ nhắc nhở ta rằng [..]".
Mình không biết bạn viết bài này chỉ để dự thi thôi hay thực sự trong suy nghĩ của bạn đã chân thành viết ra những dòng tư tưởng đó (điều mình nhìn thấy qua cách bạn ca ngợi tố chất mạnh mẽ, bản lĩnh và nội lực tự thân của Sesshomaru; cách bạn đề cao ý chí, nghị lực, đạo đức của Inuyasha khi lựa chọn con đường đi mà bạn và có lẽ đa số độc giả đều ủng hộ; cách bạn mỉa mai, phê phán những mặt yếu kém, hèn mọn của Naraku). Nếu bạn viết chỉ vì thỏa niềm đam mê nghị luận thì không có gì đáng nói hết, nhưng nếu vế sau của mình đúng thì chắc hẳn bạn là người vẫn giữ được thiên tính thiện lương. Cái này đáng khen.
Một vài góp ý nhỏ:
Có đôi chỗ dùng từ "sang" quá, người đọc phổ thông chưa chắc hiểu được ý bạn. Như mình đây là ví dụ, nhỏ giờ nổi tiếng là "gáo dừa bảo kê đậu phụ" nên phải đọc kỹ mấy lần để viết bài rì-viu cho bạn đây.
Vẫn như lần trước, dùng từ chưa đúng lắm đâu nghe: "[..] điều khiến tôi dừng lại lâu nhất khong phải là những trận chiến hoành tráng". Hoành tráng để mô tả không gian thôi, còn nói về mức độ máu lửa của trận chiến thì nên dùng tàn khốc, cam go, ác liệt, bi tráng (bi thương – hùng tráng), vv. Bình thường nói chuyện với nhau người ta hay dùng sai từ này, kệ. Nhưng khi thi viết, nó là lỗi.
Đoạn so sánh giữa anh hùng và tiểu nhân mình thấy không tương xứng á. Anh hùng là hình ảnh đối lập của phàm phu hoặc thất phu, còn quân tử mới là hình ảnh đối lập của tiểu nhân. Xét về giá trị, ý nghĩa của mỗi từ, lấy anh hùng để so sánh với tiểu nhân nó không phù hợp.
Kết: Nhìn chung, mình thấy bạn mạnh về mảng nghị luận, tư duy biện chứng (mình ấn tượng nhất đoạn bạn nói về Naraku nghe). Không chỉ ở bài này, có một vài bài của bạn mình đọc trước đó cũng cho thấy rõ sở trường của bạn. Còn sở đoản thì đúng như bạn từng bảo: "Tui dân kinh tế [..]", có đôi chỗ câu từ mình thấy chưa hợp lý thôi. Này chuyện nhỏ, sửa cũng dễ chớ không khó. Bạn dư sức làm được nên mình hổng bàn thêm, ha.
Đáng ra mình có thể nhận xét chi tiết hơn nhưng bữa nay mình kẹt thời gian quá. Bữa nào rảnh rảnh mình rì-viu thêm cho (nếu muốn), còn không thì hẹn bài khác (nếu cần – nhưng phải đáp lại mình vì người xưa bẩu rồi: "Có qua có lại mới toại lòng nhau" bạn ơi).
Cuối cùng, chúc bạn sẽ đoạt giải.
Xem số bài thi nhiều nhân vật anime quá hen, mà toàn nhân vật t biết kkkk
T xem phim này thời cấp hai và thứ t nhớ nhất là sự "tự vả" của Sesshomaru, với sự đẹp trai điềm tĩnh của ảnh dù "tự vả" không trượt phát nào.
Còn về cảm nhận văn của bà thì t k đánh giá, vì t k bắt bà phải sâu sắc theo ý t muốn, t đó giờ chỉ đọc để hiểu nội tâm mọi người, hiểu câu chuyện và nhân vật mà bà và mng chia sẻ. Nên t nghĩ t chưa đủ sâu để đánh giá bà. T đọc chỉ để hiểu và cảm nhận những thứ đơn giản bằng trái tim đơn giản.
Mình muốn bạn mãi mãi review cho mình. I need some one like you. Bởi vì mình thực sự nghiêm túc trong mảng này và cần ai đó thực sự am hiểu ngôn từ như bạn để hướng dẫn mình nên làm sao cho đúng
Và đương nhiên cũng đủ dịu dàng để ko đấm mình gục ngã - vì mình yếu, ha ha ha. Bạn và một chị nữa (là mod) trong này.
Mình sẽ giúp, chỗ nào mình có khả năng là mình giúp thôi. Nhưng mình vẫn nhắc trước là chưa chắc mình đúng, vẫn có thể mình sai nên đừng tin mình quá nghen. Nếu bạn có thêm ai đó hỗ trợ thì càng tốt nữa. Nhiều góc nhìn sẽ tốt hơn đó bạn.
Còn cái vụ dịu dàng thì mình hổng chắc đâu nghe. Mới đầu sợ bạn mong manh dễ vỡ nên mình cho bạn làm quen dần lấy trớn thôi; chớ về lâu về dài, biết đâu mình nghiêm khắc hơn á. Hổng giỡn.
Có người chịu kèm thì mình chịu học, bạn an tâm mình ko mù quáng đâu, đúng thì mình nghe, ko đúng thì.. Ta đem ra bàn luận lại
Nghiêm khắc càng tốt.
Ông bà ta có câu "thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi"
Tiểu thuyết của bạn mình vẫn đang xem, vẫn cố gắng đáp lễ thật chu đáo nha.
À, ra là thích nghiêm khắc. Ok, tới thôi.
Riêng về cái vụ đọc truyện thì mình cám ơn 1000 cái like xin khất nợ, nhưng đừng thức khuya mà đọc, kẻo mai dậy hổng nổi, trễ giờ làm, bị sếp la, trừ sổ lương, mình hổng biết đền bù sao đâu á.
Đọc truyện của bạn là một marathon vì tui biết bạn sắc sảo, nên tuyệt đối ko dám qua loa, như plan tôi đã nhắn cho bạn đó
Dân tài chính làm gì cũng phải có hoạch định rõ ràng, vậy mới đủ sức đi xa
Ha ha ha
Ok, ngoắc tay hén. Mình chờ.