tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường thôi không có đam mê với thứ gì cả, đừng ai đánh giá tôi cao quá làm gì vì cuộc sống mỗi người đâu phải cứ thích là được, xã hội nó là một mớ hỗn độn mà đừng kỳ vọng gì nhiều, hết.
Trong những số hiếm lần đi chơi có chủ đích với bạn thân thì chúng tôi cũng nói một hai lần về một vấn đề nên diễn ra trong cuộc sống mà nó có thể diễn ra nhanh và cũng có kết quả sớm. Đúng là hơi kỳ vì sao bạn thân lại ít khi đi chơi với nhau lại còn phải có chủ đích nữa. Thật sự thì cũng không thể giải thích được có lẽ nó lên là vậy để chúng tôi có thể chơi được với nhau. Đi chơi có mấy đứa con trai nên cũng chán nên việc lôi chuyện bạn gái ra nói là điều gần như xảy ra trong bất cứ cuộc trò chuyện nào. Rồi cứ thế chúng tôi nói về tất cả các cô gái đã từng gặp . để rồi thôi không viết nữa lộ hết bí mật
các bạn phải hiểu rằng tôi nghiệm game siêu cấp vũ trụ luông, trước giờ thi đầu vào lớp 10 tôi vẫn ôm máy tính cho đến trước lúc thi 30p, thi đại học cũng vậy, thi lại đại học thì còn cầm máy tính đến phòng thi chơi luôn. Thì bạn nghĩ sao tôi rảnh để làm lễ chia tay khi đang ôm máy tính xem phim sẽ và sọc quân liên tuc
Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.
Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".
Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.
"Lâu rồi không gặp," cậu nói.
Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.
Đó là tôi-của nhiều năm về trước.
Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.
"Dạo này cậu sao rồi?"
Tôi cười gượng:
"Ổn.. Chắc vậy."
Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.