tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường thôi không có đam mê với thứ gì cả, đừng ai đánh giá tôi cao quá làm gì vì cuộc sống mỗi người đâu phải cứ thích là được, xã hội nó là một mớ hỗn độn mà đừng kỳ vọng gì nhiều, hết.
Trong những số hiếm lần đi chơi có chủ đích với bạn thân thì chúng tôi cũng nói một hai lần về một vấn đề nên diễn ra trong cuộc sống mà nó có thể diễn ra nhanh và cũng có kết quả sớm. Đúng là hơi kỳ vì sao bạn thân lại ít khi đi chơi với nhau lại còn phải có chủ đích nữa. Thật sự thì cũng không thể giải thích được có lẽ nó lên là vậy để chúng tôi có thể chơi được với nhau. Đi chơi có mấy đứa con trai nên cũng chán nên việc lôi chuyện bạn gái ra nói là điều gần như xảy ra trong bất cứ cuộc trò chuyện nào. Rồi cứ thế chúng tôi nói về tất cả các cô gái đã từng gặp . để rồi thôi không viết nữa lộ hết bí mật
các bạn phải hiểu rằng tôi nghiệm game siêu cấp vũ trụ luông, trước giờ thi đầu vào lớp 10 tôi vẫn ôm máy tính cho đến trước lúc thi 30p, thi đại học cũng vậy, thi lại đại học thì còn cầm máy tính đến phòng thi chơi luôn. Thì bạn nghĩ sao tôi rảnh để làm lễ chia tay khi đang ôm máy tính xem phim sẽ và sọc quân liên tuc
"Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên.
Và
- Bệnh nhân chết dưới bàn tay của các bác sĩ của nền giáo dục đấy.
- Các tòa nhà sụp đổ dưới bàn tay của các kỹ sư của nền giáo dục đấy..
- Tiền bị mất trong tay của các nhà kinh tế và kế toán của nền giáo dục đấy..
- Nhân loại chết dưới bàn tay của các học giả tôn giáo của nền giáo dục đấy..
- Công lý bị mất trong tay các thẩm phán của nền giáo dục đấy.
- Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia."