- Xu
- 130
Chương 20. Nguy kịch
Lục Đình được đưa lên xe cấp cứu, bác sĩ bắt đầu sơ cứu vết thương cho anh, nhưng có lẽ vì mất quá nhiều máu. Sắc mặt Lục Đình càng lúc càng khó coi từ nhợt nhạt cho đến đến trắng bệch. Tô Mạn trong lòng hoản loạn, ký ức xưa cũ lại không hẹn mà ùa về.
Tô Mạn nắm lấy tay Lục Đình trấn an "Không sao đâu chúng ta sắp tới bệnh viện rồi."
Lục Đình theo bản năng muốn nở một nụ cười trấn an Tô Mạn, nhưng vì cái cảm giác đau đớn nơi vết thương, công với thần trí càng lúc càng trở nên mơ hồ, anh cũng chỉ có thể gắng gượng thì thào nói ra mấy chữ.
"Đừng lo cho anh, sẽ không.."
Thấy Lục Đình bất tỉnh, Tô Mạn hoản hốt không ngừng gọi anh.
"Lục Đình, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại đi."
Bác sĩ thấy Lục Đình ngất cũng trở nên lo lắng.
"Không ổn bệnh nhân mất máu quá nhiều, cần phải truyền máu gấp. Nhưng mà thời gian đi tới bệnh viện còn hơn hai mươi phút nữa, chỉ sợ bệnh nhân không thể chờ lâu như vậy được."
Tô Mạn "Vậy phải làm sao bây giờ hả bác sĩ?"
Nữ y tá "Cần phải truyền máu ngay lập tức cho bệnh nhân."
Nam y tá "Nhưng chúng ta không biết nhóm máu của anh ấy thì truyền thế nào?"
Tô Khải Thiên "Cậu ấy nhóm máu O, trước kia cùng đi khám sức khỏe với cậu ấy nên tôi biết."
Nữ y tá "Ở đây có ai nhóm máu O không ạ."
Tô Mạn "Tôi máu O, hãy lấy máu của tôi truyền cho anh ấy đi."
Nam y tá "Vậy cô mau nằm xuống đây chúng tôi sẽ tiến hành rút và truyền máu cho bệnh nhân."
Tô Khải Thiên lo lắng "Cô nhỏ."
Tô Mạn "Không sao đâu, cứu người là quan trọng, vả lại cậu ấy vì cô nhỏ mà bị thương."
Tô Khải Thiên "Vậy nếu có khó chịu cô nhỏ phải nói với bác sĩ, không được cố sức quá đâu."
Tô Mạn nằm trên băng ca y tế, nhìn ống dẫn máu đang được rút từ cơ thể mình bắt đầu di chuyển. Cũng chẳng biết qua bao lâu, chỉ biết đầu óc Tô Mạn dần trở nên choáng váng vô cùng khó chịu.
Nam bác sĩ "Chúng ta đã rút hơn 500cc máu rồi, nếu rút nữa chỉ sợ sẽ nguy hiểm tới người hiến máu."
Nữ bác sĩ nhìn biểu đồ nhịp tim đập của Lục Đình nói.
"Dừng không rút nữa, bệnh nhân đã đủ máu để qua cơn nguy kịch rồi."
Tô Khải Thiên thấy Tô Mạn nằm bất động lo lắng không thôi, anh nhích người tới gọi cô.
"Cô nhỏ không sao chứ?"
Tô Mạn cả người không còn chút sức lực, đến mở miệng nói chuyện cũng trở nên khó khăn hơn.
Nam bác sĩ "Người nhà yên tâm, bệnh nhân mệt mỏi do mất máu quá nhiều. Chúng tôi đã truyền dịch tình trạng của bệnh nhân sẽ ổn lên nhanh thôi."
Tô Khải Thiên nghe vậy thì yên tâm hơn chút, anh lại nhìn Lục Đình, rồi lại nhìn Tô Mạn. Trong lòng lại thở dài một hơi. Rõ ràng đây là một chuyến đi dã ngoại rất vui vẻ nhưng tại sao nó lại biến thành đau thương như thế này?
Khi Tô Mạn tỉnh lại thấy mình đã nằm trong bệnh viện, cô chống tay ngồi dậy, nhưng chẳng đủ sức lực để ngồi chỉ đành nằm trở lại giường.
Tô Khải Thiên đang ngủ gật bên giường nghe động tĩnh liền thức dậy. Anh vội đỡ Tô Mạn ngồi dựa vào ghế.
"Nào cô nhỏ có thấy khó chịu chỗ nào không?"
"Lục Đình sao rồi?"
"Đã ổn rồi ạ, cũng may có cô nhỏ truyền máu kịp thời nếu không sẽ rất nguy hiểm. Cậu ấy hiện tại vẫn còn hôn mê."
"Vết thương ở vai của cậu ấy có nặng lắm không?"
"Bị nứt xương vai và gãy xương tay trái. Máu chảy quá nhiều là do trên hung khí có vật sắc nhọn nên.. Nói tóm lại cậu ấy hiện tại đã không sao rồi, cô nhỏ người đừng lo lắng quá."
"Đám người đó xử lý thế nào rồi?"
"Cảnh sát đã đưa họ vào tù rồi, bên phía Ôn Diễn đã làm bảng tường trình sự việc với phía cảnh sát rồi. Theo thông tin điều tra họ là tội phạm bỏ trốn đang bị truy nã ở thành phố A."
Tô Mạn gật đầu, chuyện xảy ra cô cứ nghĩ là do đối thủ cạnh tranh hay kẻ thù nào đó chứ, nếu chỉ là tội phạm truy nã thì có thể yên tâm rồi.
"Đỡ cô nhỏ dậy đi."
"Cô nhỏ muốn đi đâu?"
"Gặp Lục Đình."
"Haizzz cô nhỏ nghe con nói đi, bác sĩ nói người hiện đang rất yếu cần ở một chỗ tĩnh dưỡng. Người có biết người mất bao nhiêu máu rồi không? Lục Đình đợi cậu ấy tỉnh lại chúng ta đến thăm cũng không muộn đúng không? Sức khỏe của cô nhỏ mới là quan trọng nhất, nếu để ông bà nội biết nhất định.."
"Tuyệt đối không được để cho bọn họ biết."
"Vâng cô nhỏ yên tâm, bây giờ cô nhỏ ngoan ngoãn nằm ở đây nghỉ ngơi đi, cháu sẽ đi mua đồ ăn cho người bồ bổ lại."
"Được rồi đi đi."
Tô Khải Thiên đi ra tới cửa vẫn không quên ngoái lại nói vọng vào.
"Phải ngoan ngoãn đó không được đi đâu hết."
"Được rồi, biết rồi mà."
Tô Mạn nằm trên giường ngẩn đầu nhìn lên trần nhà, nhớ lại cảnh tượng khi Lục Đình lao tới chắn cho cô. Nhớ tới vẻ mặt tái mét vì mất máu của anh, nhưng vẫn cố gượng cười trấn an cô. Trái tim trong ngực lại không tự chủ mà lỡ nhịp.
"Đúng là ngốc mà."
Tô Mạn nắm lấy tay Lục Đình trấn an "Không sao đâu chúng ta sắp tới bệnh viện rồi."
Lục Đình theo bản năng muốn nở một nụ cười trấn an Tô Mạn, nhưng vì cái cảm giác đau đớn nơi vết thương, công với thần trí càng lúc càng trở nên mơ hồ, anh cũng chỉ có thể gắng gượng thì thào nói ra mấy chữ.
"Đừng lo cho anh, sẽ không.."
Thấy Lục Đình bất tỉnh, Tô Mạn hoản hốt không ngừng gọi anh.
"Lục Đình, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại đi."
Bác sĩ thấy Lục Đình ngất cũng trở nên lo lắng.
"Không ổn bệnh nhân mất máu quá nhiều, cần phải truyền máu gấp. Nhưng mà thời gian đi tới bệnh viện còn hơn hai mươi phút nữa, chỉ sợ bệnh nhân không thể chờ lâu như vậy được."
Tô Mạn "Vậy phải làm sao bây giờ hả bác sĩ?"
Nữ y tá "Cần phải truyền máu ngay lập tức cho bệnh nhân."
Nam y tá "Nhưng chúng ta không biết nhóm máu của anh ấy thì truyền thế nào?"
Tô Khải Thiên "Cậu ấy nhóm máu O, trước kia cùng đi khám sức khỏe với cậu ấy nên tôi biết."
Nữ y tá "Ở đây có ai nhóm máu O không ạ."
Tô Mạn "Tôi máu O, hãy lấy máu của tôi truyền cho anh ấy đi."
Nam y tá "Vậy cô mau nằm xuống đây chúng tôi sẽ tiến hành rút và truyền máu cho bệnh nhân."
Tô Khải Thiên lo lắng "Cô nhỏ."
Tô Mạn "Không sao đâu, cứu người là quan trọng, vả lại cậu ấy vì cô nhỏ mà bị thương."
Tô Khải Thiên "Vậy nếu có khó chịu cô nhỏ phải nói với bác sĩ, không được cố sức quá đâu."
Tô Mạn nằm trên băng ca y tế, nhìn ống dẫn máu đang được rút từ cơ thể mình bắt đầu di chuyển. Cũng chẳng biết qua bao lâu, chỉ biết đầu óc Tô Mạn dần trở nên choáng váng vô cùng khó chịu.
Nam bác sĩ "Chúng ta đã rút hơn 500cc máu rồi, nếu rút nữa chỉ sợ sẽ nguy hiểm tới người hiến máu."
Nữ bác sĩ nhìn biểu đồ nhịp tim đập của Lục Đình nói.
"Dừng không rút nữa, bệnh nhân đã đủ máu để qua cơn nguy kịch rồi."
Tô Khải Thiên thấy Tô Mạn nằm bất động lo lắng không thôi, anh nhích người tới gọi cô.
"Cô nhỏ không sao chứ?"
Tô Mạn cả người không còn chút sức lực, đến mở miệng nói chuyện cũng trở nên khó khăn hơn.
Nam bác sĩ "Người nhà yên tâm, bệnh nhân mệt mỏi do mất máu quá nhiều. Chúng tôi đã truyền dịch tình trạng của bệnh nhân sẽ ổn lên nhanh thôi."
Tô Khải Thiên nghe vậy thì yên tâm hơn chút, anh lại nhìn Lục Đình, rồi lại nhìn Tô Mạn. Trong lòng lại thở dài một hơi. Rõ ràng đây là một chuyến đi dã ngoại rất vui vẻ nhưng tại sao nó lại biến thành đau thương như thế này?
Khi Tô Mạn tỉnh lại thấy mình đã nằm trong bệnh viện, cô chống tay ngồi dậy, nhưng chẳng đủ sức lực để ngồi chỉ đành nằm trở lại giường.
Tô Khải Thiên đang ngủ gật bên giường nghe động tĩnh liền thức dậy. Anh vội đỡ Tô Mạn ngồi dựa vào ghế.
"Nào cô nhỏ có thấy khó chịu chỗ nào không?"
"Lục Đình sao rồi?"
"Đã ổn rồi ạ, cũng may có cô nhỏ truyền máu kịp thời nếu không sẽ rất nguy hiểm. Cậu ấy hiện tại vẫn còn hôn mê."
"Vết thương ở vai của cậu ấy có nặng lắm không?"
"Bị nứt xương vai và gãy xương tay trái. Máu chảy quá nhiều là do trên hung khí có vật sắc nhọn nên.. Nói tóm lại cậu ấy hiện tại đã không sao rồi, cô nhỏ người đừng lo lắng quá."
"Đám người đó xử lý thế nào rồi?"
"Cảnh sát đã đưa họ vào tù rồi, bên phía Ôn Diễn đã làm bảng tường trình sự việc với phía cảnh sát rồi. Theo thông tin điều tra họ là tội phạm bỏ trốn đang bị truy nã ở thành phố A."
Tô Mạn gật đầu, chuyện xảy ra cô cứ nghĩ là do đối thủ cạnh tranh hay kẻ thù nào đó chứ, nếu chỉ là tội phạm truy nã thì có thể yên tâm rồi.
"Đỡ cô nhỏ dậy đi."
"Cô nhỏ muốn đi đâu?"
"Gặp Lục Đình."
"Haizzz cô nhỏ nghe con nói đi, bác sĩ nói người hiện đang rất yếu cần ở một chỗ tĩnh dưỡng. Người có biết người mất bao nhiêu máu rồi không? Lục Đình đợi cậu ấy tỉnh lại chúng ta đến thăm cũng không muộn đúng không? Sức khỏe của cô nhỏ mới là quan trọng nhất, nếu để ông bà nội biết nhất định.."
"Tuyệt đối không được để cho bọn họ biết."
"Vâng cô nhỏ yên tâm, bây giờ cô nhỏ ngoan ngoãn nằm ở đây nghỉ ngơi đi, cháu sẽ đi mua đồ ăn cho người bồ bổ lại."
"Được rồi đi đi."
Tô Khải Thiên đi ra tới cửa vẫn không quên ngoái lại nói vọng vào.
"Phải ngoan ngoãn đó không được đi đâu hết."
"Được rồi, biết rồi mà."
Tô Mạn nằm trên giường ngẩn đầu nhìn lên trần nhà, nhớ lại cảnh tượng khi Lục Đình lao tới chắn cho cô. Nhớ tới vẻ mặt tái mét vì mất máu của anh, nhưng vẫn cố gượng cười trấn an cô. Trái tim trong ngực lại không tự chủ mà lỡ nhịp.
"Đúng là ngốc mà."

