Sau ngày cầu hôn hôm ấy, người lớn hai nhà nhanh có có buổi gặp mặt cuối cùng cũng chọn được ngày cưới vào tháng sau. Thời gian hôn lễ được tổ chức gấp rút, nhưng Lục Đình đã làm mọi thứ rất chu toàn.
Ánh đèn trong phòng trang điểm dịu lại, chiếu lên tấm gương lớn nơi phản chiếu hình dáng Tô Mạn với bộ váy cưới trắng tinh khôi, mái tóc búi cao cài những viên pha lê nhỏ lấp lánh như sương mai.
Cô nhìn chính mình trong gương mà vẫn chưa tin được.. Bản thân mình thật sự sắp kết hôn.
Trái tim vừa hồi hộp, vừa hạnh phúc. Lâm Thư đứng cạnh, hai tay chống hông nhìn cô không chớp mắt.
"Trời ơi! Còn đẹp hơn công chúa trong truyện cổ tích nữa! Mạn Mạn, hôm nay cậu chính là nữ chính của cả vũ trụ này luôn á!"
Lưu Tuyết Nhiễm thì đã đỏ hoe mắt từ bao giờ, ôm lấy Tô Mạn.
"Hu hu.. Mạn Mạn kết hôn rồi.. Có chồng rồi cũng không được bỏ rơi bạn bè đâu đấy!"
Tô Mạn bật cười, vừa dỗ vừa vỗ nhẹ lưng cô ấy.
"Yên tâm đi, dù có chồng rồi thì hai cậu vẫn là bảo bối của tớ."
"Thật không?"
"Đương nhiên là thật rồi, đàn ông sao quan trọng bằng tình chị em suốt nhiều năm của chúng ta chứ."
Lâm Thư và Lưu Tuyết Nhiễm nghe xong thì nghẹn ngào, ôm chầm lấy Tô Mạn khóc thút thít.
Nhân viên trang điểm chỉnh lại mạng che mặt lần cuối, nói "Cô dâu sẵn sàng rồi."
Tô Mạn hít sâu, trái tim bất giác đập nhanh hơn.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra. Một dáng người cao lớn bước vào là Lục Đình.
Anh mặc lễ phục đen được cắt may hoàn hảo, cúc áo bạc lấp lánh.. Nhưng thứ tỏa sáng nhất vẫn là ánh mắt anh khi nhìn cô.
Anh đứng sững lại như thể không gian và thời gian đều dừng lại.
"Mạn Mạn.."
Giọng anh khàn đi mất một nhịp ".. Hôm nay em đẹp đến mức anh chẳng dám chớp mắt nữa."
Mặt Tô Mạn đỏ bừng, nhưng tim thì mềm như kẹo tan.
"Anh cứ nói linh tinh.."
"Mạn Mạn của anh sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất trên thế gian này."
Một câu nói khiến hai cô bạn ở phía sau suýt xỉu vì ghen tị.
Lưu Tuyết Nhiễm khoanh tay lẩm bẩm "Đấy, lại đường mật.. Bảo sao con bé này mê đến vậy."
Lâm Thư khẽ đẩy lưng Tô Mạn "Đi đi công chúa! Hoàng tử của cậu đã đến rồi!"
Lục Đình bước đến bên cô, đưa tay ra.
Tô Mạn nhìn tay anh một giây.. Rồi đặt tay mình vào đó vững vàng, tin tưởng.
Anh khẽ cúi người, hôn lên mu bàn tay cô.
"Đi thôi. Hôm nay, anh sẽ đưa em đến nơi thuộc về em.."
"Anh nói nơi nào?" Tô Mạn khẽ hỏi.
Lục Đình mỉm cười "Bên cạnh anh."
Hai người nắm tay nhau bước ra ngoài, cánh cửa mở ra.. Ánh sáng vàng kim rực rỡ tràn ngập.
Âm nhạc vang lên. Mọi ánh mắt đều hướng về họ.
Hôn lễ diễn ra tốt đẹp dưới sự chúc phúc của gia đình bạn bè hai bên. Tô Khải Thiên nãy giờ vẫn chăm chú nhìn Lâm Thư.
Kể từ hôm cùng đi thử đồ phụ rể, lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Thư mặc váy cưới, chẳng hiểu sao Tô Khải Thiên lại bị vẻ đẹp ấy làm cho mê mẩm, trái tim cũng vì thế mà rung động.
Từ đó anh cứ luôn muốn được nhìn thấy Lâm Thư, dĩ nhiên một cơ hội hiếm có như hôm nay anh sẽ không thể bỏ qua được. Thấy Lâm Thư nghe điện thoại của ai đó, sắt mặt rất không vui, sau đó cô rời khỏi sảnh cưới.
Tô Khải Thiên lập tức đi theo sau. Ngoài cổng nhà hàng, gió đêm khẽ thổi, cuốn theo những chiếc lá rụng rơi trong gió.
Lâm Thư đứng dựa một bên tường, ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt.
"Anh còn tìm tôi làm gì? Chúng ta chia tay rồi."
Tên bạn trai cũ chau mày, vẻ khó chịu hiện rõ.
"Chia tay? Chỉ vì anh lỡ đi với người khác thôi sao? Ba năm quen nhau, em không chịu một lần lên giường với anh! Anh cũng là đàn ông, phải có nhu cầu chứ!"
Lâm Thư cười lạnh, ánh mắt khinh bỉ.
"Vậy là lỗi của tôi rồi."
Hắn ta bước lên ép sát "Đừng giả thanh cao nữa. Em nghĩ trên đời này có ai
yêu nổi tính khí cứng nhắc như em? Không có anh thì ai cần em?"
Lâm Thư siết chặt nắm tay, cười mà như không.
"Cho dù không có ai cần tôi, thì cũng không đến lượt anh đâu. Huống hồ tôi đã có bạn trai rồi, anh ấy rất yêu tôi. Cho nên sau này anh đừng đến làm phiền tôi nữa."
"Em đúng là nói dối không biết ngượng, em đừng nghĩ anh không biết gì, em không.."
Hắn ta còn chưa nói hết câu, Tô Khải Thiên đã bước tới bàn tay mạnh mẽ nắm lấy eo Lâm Thư kéo vào lòng.
Tô Khải Thiên xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm như bước ra từ tạp chí thời trang. Ánh mắt không giấu được sự sắc bén.
Giọng anh trầm thấp nhưng từng chữ như dao "Anh biết gì về bạn gái của tôi?"
Cả Lâm Thư và gã bạn trai cũ đồng loạt sững sờ, Lâm Thư chỉ định nói vậy để hắn ta hết hy vọng thôi, không ngờ Tô Khải Thiên lại xuất hiện, còn tự nhận mình là bạn trai của cô.
Gã bạn trai cũ giọng lắp bắp "Anh là.."
"Tô Khải Thiên người thừa kế tương lai của Tô thị."
Sắc mặt hắn ta biến đổi, nhưng vẫn cố gắng chống chế.
"Cô ta chỉ đang dùng anh làm bia đỡ đạn thôi. Cô ta.."
"Tôi biết rất rõ cô ấy là người thế nào."
Ánh mắt Khải Thiên nhìn Lâm Thư dịu xuống.
"Chuyện này nói ra còn phải cảm ơn anh, nhờ anh mà tôi mới có thể bước vào cuộc đời của cô ấy."
Lâm Thư mở to mắt, trái tim loạn nhịp.
Tên kia tức giận đến run "Anh.."
"Biến." Chỉ một chữ, lạnh lẽo, đanh thép.
"Tôi không muốn nói lần thứ hai."
Người đàn ông bị khí thế của Tô Khải Thiên dọa sợ, cuối cùng đành bỏ đi trong nhục nhã.
Không gian lập tức tĩnh lại. Lâm Thư vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, môi mím chặt.
"Thật ra tôi có thể giải quyết được chuyện này, không cần anh phải xen vào đâu."
Tô Khải Thiên chỉ nhìn cô một giây.. Rồi nghiêng người cúi xuống gần sát.
"Không xen vào.. Lỡ đâu em thật sự quay lại với hắn ta thì sao?"
Giọng anh thấp và ghen đến rõ ràng.
Lâm Thư bất ngờ bật cười "Đầu óc tôi rất là bình thường đó."
Tô Khải Thiên khẽ siết eo cô thêm một chút "Tốt, vì anh.. Sẽ không để em có cơ hội chọn sai lần nữa."
Ánh mắt hai người giao nhau. Điện trong không khí như muốn nổ tung.
Đúng lúc đó trong sảnh vang lên tiếng pháo hoa và tiếng reo hò "Hôn đi! Hôn đi!" dành cho cô dâu chú rể.
Không biết có phải bị ảnh hưởng hay không.. Mà Tô Khải Thiên bỗng cúi xuống..
Lâm Thư giật mình nghiêng đầu tránh, đỏ mặt đến tận tai "Anh làm gì vậy?"
Tô Khải Thiên mỉm cười, giọng trầm thấp.
"Không hôn, nhưng.. Anh có thể theo đuổi em từ bây giờ chứ?"
Tim Lâm Thư đập loạn. Cô hắng giọng, gồng mình giữ bình tĩnh.
"Anh điên à, em không muốn gọi Mạn Mạn là cô nhỏ đâu."
Nói xong Lâm Thư bước nhanh vào trong sảnh. Chả hiểu sao cô lại thấy mặt mình nóng bừng như vậy.
Tô Khải Thiên nói vọng theo "Em sẽ là người tiếp theo mặc váy cưới vì anh."
Lâm Thư nghe xong thì như chạy trối chết, cô sống hơn 25 năm rồi, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên có người khiến cô khó xử đến vậy.