Anh cảm nhận được một dòng chất lỏng chảy ra từ mũi, đưa tay sờ.
"Chết tiệt!" Anh thấy máu dính trên ngón tay, vùng da giữa trán nheo lại, miệng chửi rủa.
"Chảy nhiều máu quá! Anh mau cầm lại đi!" Cô lúng túng lấy giấy khô chặn ngay mũi anh. Cô định dìu anh xuống phòng y tế nhưng anh lại hất tay cô ra.
"Không cần!" Anh đứng dậy, nhấc từng bước khó khăn đi nhanh ra cửa.
Cô cứng đầu, níu anh lại, cầm tay anh khoác lên vai mình. Anh nhìn cô tỏ vẻ khó chịu.
"Tôi đã nói không cần!"
"Đây không phải lúc cần hay không! Anh đừng hành động như con nít nữa. Để tôi dìu anh xuống phòng y tế." Cô dùng ánh mắt kiên quyết nhìn thẳng vào mắt anh.
Cô dìu anh tới phòng y tế, anh liền đứng thẳng dậy đẩy cô ra.
"Cô về lớp trước đi, tôi chút về sau! Đừng vào trong!" Nói rồi, anh mở cửa đi vào trong.
Cô y tế sau khi khám xong cho anh thì kinh ngạc, trừng mắt nhìn anh.
"Cậu bị.."
"Đúng vậy, chỉ xin cô đừng tiết lộ chuyện này ra, đặc biệt là cô ấy!" Anh cầm bông chặn máu cam chảy ra ngay mũi, ngồi dậy.
"Cô hứa với em! Nhưng cô khuyên em nên nhập viện để theo dõi.. Quá nguy hiểm!" Cô y tế đi tới mở tủ, lấy một viên thuốc đưa cho anh: "Thuốc này giúp em cầm máu tạm thời."
Anh lấy thuốc cho vào miệng, tay cầm ly nước lọc trên bàn bên cạnh uống.
"Em biết!"
"Em hãy đi bệnh viện khi còn kịp nếu không.."
"Không kịp nữa rồi! Thưa cô, em đi." Anh nói, ánh mắt ẩn chứa nỗi buồn. Anh đứng dậy, mở cửa ra khỏi phòng y tế thì nhìn thấy cô ngồi trước cửa, đầu gục vào hai đầu gối. Anh thấy thế, liền quỳ một chân trước cô, tay lay lay vai cô:
"Nè cô dậy đi!"
"Anh xong rồi à?" Cô ngước đầu dậy, tay dụi dụi mắt, mệt mỏi nhìn anh.
"Tôi nói cô về trước rồi mà, sao còn ngồi đây?"
"Tôi không yên tâm. Anh đột nhiên bị chảy nhiều máu vậy, làm người khác lo lắm biết không!" Cô đánh nhẹ vào lồng ngực anh, miệng nói ra những lời oán trách nhưng thật ra là lo lắng..
"Cô quan tâm tôi? Chẳng phải cô rất ghét tôi sao?" Nhìn cô đang lo lắng cho anh, anh mừng lắm. Ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
"Tôi với anh dù gì cũng là bạn cùng bàn, với lại đồng ý là lần đầu gặp anh tôi có ghét anh thật nhưng tiếp xúc một thời gian tôi thấy anh cũng không đến nỗi nên mọi định kiến trước đây tôi đều quên hết!" Cô cười ngại ngùng nói.
"Chúng ta về lớp." Anh cười, tay xoa đầu cô.
"Tôi dìu anh!" Cô đứng dậy, cầm tay anh khoác lên vai mình.
"Anh nặng quá, giảm cân đi!" Cô dìu anh đi, miệng không ngừng trêu chọc anh, tay chọc chọc hông anh.
"Không phải do tôi mập là do cô ốm, nên ăn nhiều vào mới được. Chút tan học tôi dẫn cô đi ăn món bún cô thích." Anh cũng trêu đùa lại cô, tay sờ bụng cô. Cô lấy tay hất tay anh ra.
"Anh bao?"
"Được!"
"Vậy tôi không khách khí!" Cô cười tươi, tay vỗ vỗ bụng.
* * *
Tan học.
"Cô thích ăn bún đây lắm hả?" Anh nhìn cô ăn ngấu nghiến.
"Đây là món ba tôi thích.." Cô hơi dừng lại nhưng rồi bình tĩnh tiếp tục ăn, ánh mắt xuất hiện màn sương mờ.
"Xin lỗi, tôi.." Anh áy náy khi câu hỏi của mình vô tình chạm đến nỗi đau của cô.
"Không sao! Anh ăn đi!" Cô gạt đi giọt nước trên khoé mắt, nở nụ cười tươi nhìn anh.
Anh biết cô đang dùng nụ cười che dấu vết thương của mình. Anh có thể thấy rõ nỗi bi thương trong đôi mắt cô, anh cũng từng như cô, tuy ba anh là bỏ đi nhưng ông ấy đã bỏ mẹ con anh. Kể từ đó anh đã xem như mình không còn ba.
Cô và anh đi dạo qua công viên Ninh Xuân, nơi đây lại gợi nhớ kí ức cho anh. Cô dìu anh tới ghế đá ngồi, anh chủ động đưa tay nắm lấy tay cô. Cô có hơi bất ngờ trước hành động của anh nhưng vẫn để mặc anh nắm tay mình. Cô đối với đàn ông rất ghét đụng chạm, cô không biết tại sao với anh cô lại không chán ghét hành động này. Ở bên anh cô cảm thấy an toàn.
"Mát quá! Ngồi ở đây tôi cảm thấy đầu óc minh mẫn hơn nhiều!" Anh lên tiếng trước.
"Còn tôi.. Chỉ giờ phút này tôi cảm thấy tâm hồn mình bình an." Cô ngửa đầu, tham lam hít lấy hương thơm của hoa anh đào.
"Anh thích em." Ánh mắt anh chứa đựng sự
yêu thương cùng tia hy vọng, nhìn cô chăm chú.
"Anh nói gì?" Cô kinh ngạc nhìn anh, không tin hỏi lại anh một lần nữa.
"Anh nói anh thích em." Anh nói lại từng chữ rõ ràng cho cô nghe.
"Anh đừng đùa nữa!"
"Không! Anh nghiêm túc!"
"Tôi vẫn chưa.." Cô đang nói, lời chưa dứt khỏi miệng thì anh đưa tay kéo cô lại gần, tay kia nâng cằm cô lên, đặt môi anh lên môi cô. Anh hôn cô rất mãnh liệt nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Cô bất ngờ vùng vẫy kịch liệt.
Chát! Cô đẩy anh ra, giáng một cái tát ngay mặt anh. Cô đưa tay che miệng, mặt đã đỏ ửng, tức giận bỏ đi để mặc anh ngồi đấy.
Anh đưa tay sờ vào bên mặt bị tát, nhếch môi tuyệt vọng. Anh yêu thầm cô mười năm, làm đủ mọi cách để tiếp cận cô chỉ vì một phút nông nổi mà phá đi mọi thứ! Cô có chán ghét anh không? Có rời xa anh không? Nếu cô.. cô biết anh chỉ còn sáu tháng thì sao? Cô sẽ thương hại mà chấp nhận anh sao? Một dòng chất lỏng màu cam chảy ra từ mũi anh, anh móc trong cặp ra một túi giấy, lấy một tờ lau đi phần máu đó.