Nhưng giờ tôi đã ở đây rồi thì thằng cha già kia với thằng top kia đừng hòng mà có thể hành hạ bé con của tôi.
À giải thích thêm bộ truyện mà tôi đọc thuộc thể loại Boylove truyện ngược luyến não tàn và quá khứ đáng thương này đương nhiên là bot rồi. Đã xuyên thành người
mẹ của bot tôi sẽ giúp con tránh xa top tra nam, bạo ngược mới được.
Trong nguyên tác bé con đáng yêu nhà ta bị người cha vô tâm đem cho top làm vật thay thế cho đứa con gái của ông ta, hy sinh bot để củng cố tài vận của công ty. Mà cái thằng top kia cũng có phải dạn vừa đâu, thấy bot nhà ta đáng yêu dễ bắt nạt thế là giam cầm ẻm. Ngày ngày làm abcxyz với bé con khiến nó không thể xuống giường. Tức hơn nữa là còn đem bé ra làm quà tặng để cho đám bạn hắn chơi nữa mới cay chứ. Bộ truyện nớ đúng rác rưởi hèn chi bị đánh gia xấu như vậy.
Tôi vừa thay đồ vừa nghĩ kế hoạch cho tương lai khi bước ra khỏi phòng thay đồ thì tôi nhìn thấy cậu nhóc cũng đã bận một bộ đồ mới.
Quả nhiên, nguyên chủ chẳng đối xử tốt với đứa trẻ này gì cả. Bộ đồ đứa bé mặt trên người nhìn cũng đã hơi cũ, nhưng vẫn được giữ gìn rất nghĩ. Tôi bất lực thở dài, liền lấy ra trong tủ một chiếc áo khoác trong có vẻ ấm áp ra mặc cho cậu bé.
"Con mặc vào đi kẻo bị cảm lạnh!"
Cậu bé nhìn tôi, trong đôi mắt ánh lên sự vui mừng khó tả. May mà tôi xuyên sớm vài ngày mọi chuyện lúc này vẫn còn cứu vãn được.
Tôi cùng cậu bé đi ra khỏi nhà, vừa khóa cổng xong đối diện trước chúng tôi là một chiếc xe Maybach đen. Không nghĩ nhiều tôi nắm tay cậu bé đi bộ đến một cửa tiệm nhỏ gần nhà.
Vừa vào trong quán đã thấy quán đông nghẹt người, hơi ấm tờ quán xua tan đi cái lạnh mùa đông ở nơi này.
Ngồi xuống bàn trống gọi hai phần phở bò, đang đợi bà chủ làm để đem ra thì phía sau nghe thấy tiếng đế giày cao gót và giày da, kèm theo một giọng nói thảo mai vang lên.
"Ôi trời chị Nguyệt, không ngờ lại gặp chị ở đây!"
Tôi chả thèm liếc mắt đến người vừa nói kia, tay thảnh thơi sờ lên đôi má bị lạnh của bé yêu.
Người kia thấy tôi phớt lờ dậm chân một cái, làm mọi người trong quán xoay lại xem chuyện gì. Ả ta vội vàng xua tay, chỉ là có kiến bám lên chân em thôi mà.
Tôi biết cô ta là nhân vật pháo hôi quần chúng là chất kích thích làm mẹ bot hành hạ bot.
Và nguyên chủ tên đầy đủ là Trần Thiên Nguyệt - ngôi sao nổi tiếng nhưng đã hết thời.
Tôi thờ ơ nhìn hai người họ. Cô ta có vẻ bực bội khi tôi thờ ơ với ả. Lông mày hơi nhiếu hại nhưng rồi cô ta bắt đầu diễn làm nũng với người đàn ông bên cạnh.
"Anh~, coi chị đối xử với em kìa!"
Người đàn ông kia không chịu được mỹ nhân kế liền lên tiếng bênh vực.
"Cô đừng có mà không biết điều, kẻo tôi bảo anh hai tôi không để ý đến cô nữa bây giờ!"
Cậu nói này làm tất cả mọi người trong tiệm đều quay ngoắt lại xem kịch vui. Đến cả bà chủ đang làm việc miệt mài cũng ló ra hóng hớt.
Mọi người xung quanh đều không ngớt lời bàn tán xôn xao. Người chỉ chỉ chỏ chỏ, có người còn rút điện thoại ra quay lại.
Haizz đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp trường hợp như thế này, nên tôi quyết định thay vì ngồi ở đây nữa thì thôi sẽ đứng dậy đi về.
"Ế chị đi đâu vậy?"
Giọng cô ta vang lên đầy chói tai. Tôi không đáp lại mặc kệ cô ta, bước vòng qua hai người họ.
"Đúng là loại tiện nhân, sinh ra một đứa tạp chủng!"
Câu nói này làm tôi không nhịn được nữa, máu dồn lên não tôi mắng lại:
"Nè cô nói ai là tạp chủng hả, cả nhà cô đều là tạp chủng."
Cô kia khá bất ngờ trước thái độ của tôi.
"Dù sao đây cũng là con của tôi, dù gia đình các người không thích tôi cũng không được phép lăng mạ con trai tôi!"
"Với lại tôi sẽ ly hôn với anh trai của mấy người nên từ giờ trở đi các người đừng đến làm phiền tôi nữa và tôi cũng sẽ chẳng làm phiền gia đình mấy người nữa cho nên đừng đến đây gây chuyện với tôi, cẩn thận tôi kiện mấy người tội phỉ bán đó."
Sau một tràn câu nói của tôi hai người kia đứng sững người lại một chút, vẻ mặt không tin nổi, họ đã quen thói xu nịnh khúm núm của nguyên chủ cho nên mới làm thế, còn tôi hả.. Thì sẽ không cúi đầu trước ai cả.
Bỏ lại hai người kia tôi cần tay bé con này qua một quán khác để ăn sáng.
Cậu bé cầm tay tôi ánh mắt chan chứa nỗi buồn, cuối cùng mở miệng nói:
"Là do con chưa đủ tốt để khiến ba chú ý đến mẹ nhiều hơn, con xin lỗi mẹ!"
Câu nói này làm tôi khựng lại, vội ngồi xuống mắt chạm mắt với bé.
"Bé con đừng tự trách, con là niềm tự hào mẹ, và còn sinh ra trên đời này không gần phải sống theo ý người khác! Hãy là chính con, đừng cố làm hài lòng người khác!"
Bé con nghe vậy nước mắt từ đâu như viên ngọc trai đứt dây cứ thế tuôn hơi trên khuôn mặt. Tôi vội vã dùng tay lau đi những giọt nước mắt kia, nhẹ nhàng ôm cậu bé vào lòng. Tôi biết bé con đã chịu nhiều ấm ức rồi, lần này tôi đến đây chính là viết lại cho con một tuổi thơ hạnh phúc và một cuộc đời viên mãn hơn.
Vừa ôm bé con mặt lem nhem nước mắt chúng tôi tiến vào một cái cửa hàng quần áo trẻ em.
Đừng hỏi tôi vì sao lại làm thế bởi vì tôi chỉ muốn mua cho em một vài bộ đồ mới và đẹp thôi
Tôi xin nhân viên vài cái khăn giấy, lau đi khuôn mặt kia, rồi chọn một vài bộ quần áo xinh xắn, đáng yêu phù hợp với bé.
Khi vừa thay xong bộ quần áo mới, em như lột xác trở thành người mẫu nhí, đúng là người đẹp vì lụa mà.