3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
123 0
XƯỚNG NGÔN

Tác giả: Mèowmeo29

Thể loại: Kinh dị, Trinh thám, Linh dị, Đô thị, Hiện đại, Đam mỹ, Sáng tác, HE

20260814-030959-4809a93029.png


Giới thiệu truyện:

Thành phố chìm trong những cái chết quái dị không lời giải, mỗi thảm án nổ ra đều mang theo hơi thở u uất của tà khí và sự sắp đặt tàn nhẫn của một thế lực vô hình.

Vô tình nhặt được một vật thể cổ mang những vệt mực tím kỳ quái, cậu sinh viên trẻ bất ngờ bị kéo thẳng vào trung tâm của vòng xoáy hắc ám. Sự hoảng loạn, hoang mang và những cơn mộng mị chết chóc liên tục vây hãm, nhấn cậu chìm sâu vào những lời nguyền báo trước.

Giữa bóng tối mịt mù và vô số lời hoài nghi, vị điều tra viên sắc bén đã chọn bước lại gần, trở thành chiếc neo vững chắc đứng ra che chở cho cậu. Anh không chỉ đập tan từng sự đe dọa ẩn nấp trong đêm muộn, tự tay xoa dịu những tổn thương của cậu, mà còn sẵn sàng đối đầu với lực lượng hắc ám để giữ cậu được an toàn.

Cuộc đua nghẹt thở để bóc tách những bí mật kinh hoàng của quá khứ chính thức bắt đầu.

"Cậu không điên, cũng chẳng phải điềm xui xẻo. Nhắm mắt lại và đi theo tôi, tôi sẽ dẫn cậu ra khỏi bóng tối."

Mục lục:

Chương 1 - Chương 2
 
Chỉnh sửa cuối:
3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 1: Quyển sổ bọc da

Tiếng mưa rào đầu mùa lộp độp trút xuống đống phế liệu ven đường, bắn những hạt nước li ti qua ô cửa kính mờ hơi sương của chiếc xe khách liên tỉnh. Hoàng tựa đầu vào thành ghế lạnh ngắt, đôi mắt lặng lẽ nhìn theo những vệt nước dài ngoằng đang chảy dài trên kính, nuốt chửng cảnh vật đồng quê mộc mạc lùi dần về phía sau để tiến thẳng vào thành phố tấp nập.

Con đường bước chân vào đại học của Hoàng không trải đầy hoa hồng, mà được trải bằng những vệt mực tím trên xấp giấy khen lộn xộn và nỗi cô đơn tích tụ qua nhiều năm tháng. Mẹ mất sớm khi cậu còn chưa kịp nhớ rõ gương mặt bà, chỉ được nghe xóm giềng kể lại bằng những ánh mắt thương hại kiêm dè chừng. Cha nối gót theo sau vào một đêm đông lạnh giá vài năm trước, để lại căn nhà dột nát cùng lời dặn dò trước lúc nhắm mắt:

"Con trai hãy làm người tốt, lớn lên bình yên, khỏe mạnh. Hãy ráng mà học, có một cuộc đời ổn định, vậy là cha mẹ vui lắm rồi."

Hoàng chưa bao giờ dám quên lời dặn đó. Ban ngày tranh thủ đi làm thêm đủ nghề, tối đến cậu lại cày xới từng trang sách dưới ngọn đèn dầu, rồi đến ánh đèn đường vàng vọt, đánh đổi bằng vô số đêm thức trắng để có tên trong top đầu của khối. Việc chọn ngành, chọn trường của cậu đơn giản đến mức thực dụng: Chỉ cần trường nào miễn học phí và cấp học bổng toàn phần, cậu chọn trường đó. Cậu không dám mơ mộng hão huyền, cậu chỉ muốn đảm bảo bản thân sống sót và không phụ lòng người quá cố.

Bánh xe lăn dài rồi dừng lại ở bến xe trung tâm. Cái oi nồng quyện mùi khói xe và tiếng còi inh ỏi của đô thị lập tức bủa vây lấy cậu sinh viên mới.

Mọi thứ sau đó diễn ra nhanh hơn Hoàng tưởng. Theo sự hướng dẫn nhiệt tình của các anh chị tình nguyện viên, cậu hoàn tất thủ tục nhập học rồi ôm chiếc vali nhỏ chuyển vào phòng ký túc xá ở tầng ba. Căn phòng bốn giường gọn gàng, một cậu trai đến từ tỉnh bên đón cậu bằng một nụ cười xởi lởi:

"Xin chào, tôi tên Tuấn, đến ký túc xá trước cậu một ngày. Hai người bạn cùng phòng kia nghe đâu tối muộn mới tới, cậu cứ chọn đại một chiếc giường trống đi. Mà cậu muốn mua sách gì không? Tôi định tối nay ghé hiệu sách cũ gần trường mua mấy cuốn giáo trình cho rẻ, cậu đi cùng cho vui?"

Hoàng gật đầu đồng ý. Cả hai ghé vào một quán ăn bình dân đối diện cổng trường, thưởng thức bữa tối đầu tiên của đời sinh viên rồi mới tản bộ vào một con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo để tìm hiệu sách.

Sau khi chọn xong vài cuốn giáo trình cần thiết, hai người xách túi nilon đi về. Đang đi được một đoạn, Hoàng khựng lại khi chợt nhớ ra mình quên mua chiếc thước kẻ kim loại chuyên dùng cho môn vẽ kỹ thuật. Cậu bảo Tuấn về phòng trước, còn mình quay ngược lại con hẻm hun hút.

Hiệu sách lúc này đã thưa khách, chỉ còn tiếng quạt trần quay kêu lạch cạch đều đều. Hoàng tìm được chiếc thước kẻ, nhưng khi tiến về phía bàn thanh toán, tầm mắt cậu vô tình lướt qua một kệ gỗ bám đầy bụi mịn ở góc tối.

Nằm khiêm tốn giữa những chồng sách cũ mối mọt là một cuốn sổ tay bọc da màu nâu thẫm. Nó không có tên tác giả, không có tiêu đề, bề mặt da hơi sần sùi và trầy xước mấy vệt trông kỳ quặc.

Một cảm giác thân thuộc đến lạnh người bất ngờ chạy dọc sống lưng Hoàng. Trong lòng cậu đột nhiên nảy lên một sự thôi thúc mãnh liệt, bảo cậu phải sở hữu bằng được vật này. Hoàng vô thức bước tới, đưa tay cầm lấy cuốn sổ. Lớp da lạnh ngắt chạm vào da thịt khiến cậu rùng mình. Cậu trả tiền cho chủ hiệu sách cùng cây thước kẻ mà chẳng hề đắn đo thêm.

Bước ra khỏi hiệu sách, Hoàng ngồi xuống băng đá dưới gốc cây cổ thụ ven đường. Cậu lật đi lật lại cuốn sổ tay trong tay, đột nhiên cảm thấy hối hận và khó hiểu. Trước đây cậu luôn chắt chiu từng đồng lẻ, chưa bao giờ tiêu tiền vào những thứ vô bổ không có mục đích như thế này.

"Cậu trẻ ơi, cậu cầm quyển sách gì mà nhìn lạ thế?"

Một giọng nói khàn khàn, đứt quãng vang lên ngay bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của Hoàng. Cậu ngẩng đầu. Một ông lão ăn mặc chỉn chu nhưng hai mắt đã đục ngầu, tay chống chiếc gậy mây chậm rãi ngồi xuống đầu bên kia của băng đá. Ông lão mỉm cười, chỉ ngón tay gầy guộc vào đôi mắt mình:

"Hồi trẻ ông mê đọc sách lắm, bây giờ già rồi, mắt mờ tịt chẳng đọc nổi chữ nào nữa. Trông quyển sổ trên tay cháu lạ quá, hình như ông chưa thấy bao giờ. Cháu đọc cho ông nghe thử một đoạn được không? Cho ông lão này nghe nhờ chút chữ nghĩa.."

Nhớ lời cha dặn phải luôn sống tử tế, Hoàng nuốt ngụm nước bọt, cứng đờ gật đầu: "Vâng.. Để cháu đọc thử một trang ạ."

Cậu lật trang đầu tiên của cuốn sổ da ra. Khác với vẻ ngoài mộc mạc bám bụi, những dòng chữ bên trong được viết bằng loại mực tím đã phai màu, nét chữ nghiêng nghiêng, uốn lượn một cách kỳ quái và u uất. Hoàng hít một hơi sâu, cất giọng đọc chậm rãi:

"Ngày xửa ngày xưa dưới mái tranh,

Nàng Cám ngã cành, gãy cổ xanh.

Chú Cuội cuồng điên ghì dây thắt,

Sói già gãy răng, nuốt máu lành.

Mụ phù thủy già ôm ngọn lửa,

Cổ tích vặn vẹo, kết thúc nhanh."

Ngay khi cất lên dòng đầu tiên, Hoàng đột nhiên thấy lồng ngực mình thắt lại dữ dội. Một luồng khí lạnh buốt từ đâu xộc thẳng vào cuống họng cậu. Càng đọc tiếp những câu từ cổ tích bị biến tấu tàn nhẫn ấy, ngực Hoàng càng nặng trĩu như có đá đè, cảm giác buồn nôn lẫn bồn chồn khó tả xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Cả người cậu chợt run lên bần bật.

Trời sập tối rất nhanh. Đèn đường hai bên phố bật sáng phụt một cái, hắt xuống những bóng râm ngoằn ngoèo. Cảm thấy sự khó chịu ngày càng dâng cao đến mức ngột ngạt, Hoàng vội vã gập mạnh cuốn sổ da lại, thở dốc:

"Ông ơi.. Trời tối rồi, chắc cháu phải về ký túc xá điểm danh. Cháu xin phép ông cháu về."

Ông lão gật đầu từ tốn, gương mặt trầm tư không nói gì thêm. Hoàng ôm chặt cuốn sổ vào lòng, vội vã bước đi nhanh như đang chạy trốn khỏi một thế lực vô hình đang âm thầm bám theo sau lưng.

Về đến phòng ký túc xá, Hoàng nhanh tay nhét tống cuốn sổ da vào góc sâu nhất trong ngăn kéo bàn học, khóa lại rồi thả mình xuống giường. Cậu nhắm chặt mắt, cố gắng dập tắt nỗi bất an mơ hồ đang cào xé lồng ngực. Cậu tự trấn an bản thân rằng có lẽ do đi đường xa mệt mỏi, cộng với không khí lạ lẫm của thành phố nên mới sinh ra ảo giác nhảm nhí như vậy.

Cùng lúc đó, tại một căn hộ chung cư bình dân cách khu đại học vài cây số.

Tiếng nước chảy róc rách trong bồn rửa chén vừa dứt. Người mẹ đơn thân lau khô tay vào chiếc tạp dề sờn màu, quay sang nhìn đứa con trai năm tuổi đang ngồi ngoan ngoãn xếp gỗ trên ghế sofa. Bà mỉm cười dịu dàng, cất giọng trìu mến gọi con:

"Bé ngoan ơi, rửa tay chân rồi vào giường đi con. Đến giờ đi ngủ rồi."

Đứa trẻ lon ton nhảy tót xuống ghế, ôm lấy con gấu bông nhỏ rồi ngước đôi mắt tròn xoe, ngây thơ nhìn mẹ:

"Mẹ ơi.. Hôm nay mẹ kể cho con nghe chuyện cổ tích đi mẹ!"
 
3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 2: Đêm cổ tích đầu tiên

Căn phòng ngủ chìm trong ánh sáng vàng cam dìu dịu. Người mẹ ngồi bên mép giường, bàn tay thon gầy nhẹ nhàng xoa đầu đứa con trai nhỏ đang ôm chặt con gấu bông.

"Hôm nay mẹ kể cho con nghe truyện Tấm Cám nhé?"

Đứa trẻ reo lên thích thú, ngoan ngoãn kéo chăn đắp ngang ngực. Người mẹ cất giọng trầm ấm, bắt đầu dẫn dắt đứa trẻ vào thế giới kỳ diệu của cô Tấm, quả thị và khung cửi. Nhưng khi câu chuyện dần đi đến hồi kết, ánh mắt người mẹ bỗng dưng.. Nó không còn sự linh hoạt của con người mà trở nên đờ đẫn, trống rỗng. Nụ cười dịu dàng trên môi bà cứng lại, khuôn mặt tái xám như một chiếc mặt nạ gỗ bị bỏ quên.

Giọng nói dịu êm ban nãy biến mất, thay vào đó là những âm thanh đều đều, lạnh lẽo, không chút cảm xúc:

".. Lúc Cám trèo lên cây cau hái quả mừng giỗ cha, Tấm đứng dưới gốc, cầm dao đốn gốc cau. Cây cau đổ gục, Cám ngã từ trên cao xuống, cổ ngoẹo ngược ra sau, tiếng xương gãy rắc rắc khô khốc vang vọng giữa không gian. Đôi mắt nó trợn ngược, trắng dã nhìn thẳng vào mặt trời.."

Đứa trẻ trong chăn ngơ ngác, hơi sợ hãi rúc sâu hơn vào gấu bông: "Mẹ ơi.. Sao kết truyện lạ thế ạ? Con không thích kết này đâu."

Người mẹ không trả lời, cũng không nhìn đứa trẻ. Bà đứng dậy, lặng lẽ tắt đèn ngủ rồi bước ra ngoài, để lại căn phòng chìm sâu vào bóng đêm đặc quánh.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa kính ký túc xá, Hoàng bị đánh thức bởi tiếng bước chân và đồ đạc va chạm sột soạt. Cậu nheo mắt ngồi dậy, thấy hai người bạn cùng phòng mới đang xách vali, kéo bao tải đồ đạc bước vào.

Không khí căn phòng lập tức trở nên náo nhiệt. Hai người bạn mới cởi mở, nhanh chóng giới thiệu tên tuổi rồi bắt tay vào dọn dẹp. Chỉ trong chốc lát, phòng bốn đứa đã râm ran tiếng cười nói như thể quen biết từ lâu. Cả đám rủ nhau xuống căng tin trường ăn sáng.

Căng tin giờ cao điểm đông đúc, tràn ngập tiếng bát đũa khua và tiếng chuyện trò háo hức của đám tân sinh viên. Đúng lúc ấy, bản tin ca nhạc trên chiếc tivi treo tường bị cắt ngang bởi một thông báo khẩn cấp:

".. Bản tin an ninh khẩn cấp: Vào lúc 8 giờ sáng nay tại Trung tâm Thương mại VXX, một vụ án mạng kinh hoàng đã xảy ra ngay giữa giếng trời tầng bốn. Nạn nhân là một phụ nữ 42 tuổi. Theo các nhân chứng và hình ảnh trích xuất từ camera, người phụ nữ này đang đi trên thang cuốn thì đột ngột tự tay bẻ ngoặt cổ mình 180 độ ra sau rồi gieo mình xuống dưới.."

Trên màn hình tivi, đoạn clip quay bằng điện thoại dù đã bị làm mờ nhưng vẫn thấy rõ khung cảnh hỗn loạn. Tiếng la thất thanh của đám đông hòa lẫn vào vệt máu loang lổ trên sàn đá hoa cương.

Căng tin như lặng đi trong vài giây. Mấy đứa bạn cùng phòng của Hoàng xuýt xoa, mặt tái đi: "Kinh dị thật chứ! Tự bẻ cổ mình rồi nhảy lầu.. Cứ như bị ma nhập ấy!"

Hoàng đứng hình, chiếc thìa trong tay suýt rơi xuống bàn. Sống lưng cậu truyền đến một luồng khí lạnh ngắt như có ai áp đá vào gáy. Cổ ngoẹo ngược.. Ngã từ trên cao.. Những từ ngữ ấy lặp lại trong đầu cậu như một bản án. Hoàng siết chặt tay, lắc đầu nguầy nguậy để xua tan đi ý nghĩ quái gở: "Chắc chỉ là sự trùng hợp thôi.. Thành phố lớn đáng sợ thật, mới lên một ngày mà đã xảy ra đống chuyện kỳ dị."

Tại hiện trường vụ án

Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi, hòa cùng mùi hóa chất tẩy rửa gắt gao. Giữa sảnh lớn trung tâm thương mại, dải băng phong tỏa màu vàng chăng kín thành một vòng tròn. Thi thể người phụ nữ nằm gập ngược trên sàn đá, biến dạng đến mức khó nhận diện.

Trung tá Nam, người đảm nhận vụ án, đứng khoanh tay, khuôn mặt đăm chiêu nhìn từng tốp kỹ thuật hình sự đang tỉ mỉ thu thập mẫu vật. Bên cạnh ông là điều tra viên Hải, chàng trai trẻ vừa lau mồ hôi trên trán, vừa đưa bản báo cáo sơ bộ cho cấp trên với đôi tay vẫn còn run rẩy.

"Khám nghiệm ban đầu thế nào?" Trung tá Nam trầm giọng.

"Báo cáo Trung tá, hiện trường cực kỳ bất thường." Hải hít một hơi sâu. "Chúng tôi đã trích xuất toàn bộ 12 góc camera an ninh. Nạn nhân đi lên thang cuốn, thái độ hoàn toàn bình thường. Sau đó, đúng 8 giờ 02 phút, bà ta dừng bước, đứng chết trân giữa lối đi ở sảnh."

"Có dấu hiệu xô xát hay va chạm không?"

"Không ạ." Hải lắc đầu. "Xung quanh lúc đó có ít nhất chục vị khách, nhưng không ai chạm vào bà ta. Điều ghê rợn nhất là: Bà ta đứng yên khoảng 5 giây, rồi hai tay tự giơ lên ôm lấy cằm và sau đầu mình.. Với một lực siết phi nhân loại, bà ta tự vặn mạnh một phát, gãy nát toàn bộ đốt sống cổ."

Trung tá Nam nhíu chặt đôi lông mày: "Tự vặn gãy cổ?"

"Vâng, ngoẹo ngược đúng 180 độ ra đằng sau!" Hải thì thầm, da gà nổi khắp người. "Sau khi tự bẻ gãy cổ, mắt bà ta trợn trắng, khóe miệng lại kéo giật lên tạo thành một nụ cười quái dị. Trong tư thế đầu quay ngược ra sau lưng, bà ta vẫn tự bước thêm ba bước về phía lan can kính rồi gieo mình xuống. Sức người bình thường không thể làm được như vậy!"

Trung tá Nam nhìn vào tấm hình chụp gương mặt nạn nhân: Đôi mắt trợn trừng không tròng đen, nụ cười méo mó in hằn vết máu tươi khiến một vị sĩ quan dày dặn kinh nghiệm phải dè chừng.

"Xác minh danh tính thế nào?"

"Nạn nhân tên Trần Thị Lý, 42 tuổi, chủ chuỗi cửa hàng thời trang. Gia đình báo bà Lý không có tiền sử bệnh tâm thần, cũng không nợ nần. Tuy nhiên, khi rà soát lý lịch thời học sinh, có thông tin bà Lý từng liên quan đến một vụ bạo lực học đường tại quê nhà. Nhưng vụ việc đã bị ém xuống từ lâu, hồ sơ bị xóa gần hết nên chúng tôi chưa tìm ra đầu mối cụ thể."

Trung tá Nam thở dài, chắp tay sau lưng: "Vụ bắt nạt bị ém xuống từ hàng chục năm trước.. Xem ra cái chết này không đơn giản là tự sát. Tiếp tục đào sâu tìm kiếm hồ sơ cũ đi, có biến động phải báo cáo ngay!"

Trở lại với Hoàng, ngày đầu tiên của đời sinh viên trôi qua trong sự gượng ép. Hoàng cùng các bạn nghe phổ biến quy chế, tìm thư viện, tối đến lại quây quần tâm sự. Sự ấm áp của tình bạn mới khiến cậu tạm thời quên đi nỗi lo âu.

Nhưng cậu không biết rằng, vòng quay định mệnh vẫn đang âm thầm lăn bánh.

Đêm hôm đó, tại căn hộ chung cư.

Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong không gian tĩnh lặng. Đứa trẻ nằm trên giường chờ đợi. Người mẹ bước vào, ngồi xuống bên cạnh. Đôi mắt bà lại một lần nữa mất đi thần thái, trở nên vô hồn, u uất. Bà cất giọng nhẹ nhàng nhưng âm sắc lại phẳng lặng, lạnh lẽo:

"Hôm nay mẹ sẽ kể cho con nghe chuyện Chú Cuội ngồi gốc cây đa.."

Đứa trẻ gật đầu. Người mẹ bắt đầu kể:

".. Cuội tìm được cây thuốc quý, nhưng vợ Cuội lại vô tình làm bẩn gốc cây. Cây đa bật gốc bay lên trời, Cuội tiếc cây nên lấy móc sắt quặp vào rễ, định giữ cây lại.."

Giọng người mẹ trầm xuống, chói tai như tiếng sắt thép ma sát vào nhau:

"Nhưng sức cây quá mạnh, kéo Cuội bay lên không trung. Dây móc sắt siết chặt lấy cổ Cuội, siết mãi, siết mãi.. Cuội quẫy đạp, đôi mắt trợn ngược, lưỡi lè dài ra tím tái. Trong cơn cuồng điên và nghẹt thở, chính tay Cuội ghim chặt sợi dây vào cổ mình đến khi trút hơi thở cuối cùng. Bây giờ, Cuội vẫn treo lơ lửng trên cành đa, nhìn xuống thế gian bằng khuôn mặt tím tái vặn vẹo.."

Đứa trẻ run rẩy, kéo chăn trùm kín đầu, không dám thở mạnh. Người mẹ đứng dậy, gương mặt không chút cảm xúc, lẳng lặng bước ra khỏi phòng, để lại lời tiên đoán chết chóc.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back