Xe giao hoa của cô đến nơi, Vân Du đang phụ giúp nhân viên đem hoa vào sảnh và giao cho quản lý, cô đang làm thì nghe được lời bàn tán xôn xao chuyện về hai người con trai của chủ tịch từ phía nhân viên của công ty, tuy họ nói rất nhỏ nhưng đủ để cô nghe thấy ở một khoảng cách gần.
"Nghe nói con trai lớn của chủ tịch đã về nước, hôm nay còn đi làm nữa chứ." Nữ nhân viên kia nói tiếp: "Mà chưa đâu nha nghe đâu anh ấy hôm nay đến để nhậm chức phó chủ tịch mà chủ tịch đã để trống bấy lâu nay á nha."
"Chứ không phải cái ghế đó là chủ tịch muốn để cho cậu con trai thứ hai của mình sao?" Một nhân viên khác hỏi.
"Suỵt.." Một nhân viên nam đưa ngón tay lên miệng bảo những nhân viên khác nói nhỏ thôi sau đó chính nhân viên đó lại tiếp lời: "Hình như chủ tịch đã gây ra lỗi lầm gì đó với vị phu nhân trước dẫn đến cái chết của bà nên ông muốn bù đắp lại cho cậu lớn bằng chiếc ghế phó chủ tịch đó."
"Hả.. thật không?" Một đám nhân viên tò mò câu chuyện tiếp theo sẽ như thế nào thì từ xa một vị quản lý thấy nhân viên đang tụ tập không chuẩn bị cho buổi lễ nên nhanh chân bước lại.
"Các người làm gì vậy? Sao không đi làm việc mà đứng một đám ở đó tán gẫu."
"Vâng ạ." Đám nhân viên đáp sau đó nhanh tay nhanh chân cho buổi tiệc.
Về phía Vân Du sau khi giao hoa xong cô cùng nhân viên giao hoa lên xe chuẩn bị về cửa hàng thì đoàn xe của chủ tịch đến.
"Ôi trời! Trước giờ em chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh tượng như thế này, trời ạ! Ngưỡng mộ quá đi mất." Đó là tiếng của cậu em theo cô giao hoa đến đây, câu ấy tên là Tiểu Chung.
"Đi thôi." Cô cất giọng, nhưng không biết có phải lần đầu thấy được khí thế của tập đoàn giàu có hay không mà tiểu chung lại láy xe mà không chú ý quan sát, khi đó Vân Du đang gửi tin nhắn cho cô chủ tiệm vừa mới ngẩn đầu nhìn lên thì xe của cô không may va đầu vào một xe khác 'toi rồi, toi rồi, lần này toi thật rồi, làm sao đây?'Vân Du đang bấn loạn trong đầu nhìn sang Tiểu Chung mặt thì xanh mét không còn chút máu.
"Tiểu Chung mau xuống xe, nhanh lên." Cô vừa nói vừa lật đật xuống xe, bên kia một người cũng đang xuống xe quát to: "Cậu có biết láy xe hay không vậy?" Anh ta nói tiếp: "Cậu là nhân viên bộ phận nào của công ty?"
"Dạ.. dạ.." Trong lúc tiểu Chung đang bối rối thì Vân Du đứng lên che trước mặt Tiểu Chung.
"Chúng tôi là nhân viên giao hoa,
xin lỗi vì là lần đầu đến giao hoa đã gây ra rắc rối cho anh, nếu xe của anh bị hư hỏng gì chúng tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm, xin anh thông cảm bỏ qua, lần sau.. lần sau chúng tôi nhất định sẽ chú ý hơn."
Cô đang tỏ ra khá bình tĩnh nhưng thực chất trong lòng thì dậy sóng bởi chiếc xe trước mặt giá trị chắc chắn gấp nhiều lần xe của cô thế thì toi rồi lần này dù cô có bán tim, gan hay lột sạch lục phủ ngũ tạng của cô và tiểu Chung để bán thì cũng không đủ đền.
"Lần sau, cô nghĩ bọn cô còn có lần sau sao?" Người đàn ông đó hình như đang có ý không bỏ qua cho cô và tiểu Chung thì bỗng bên trong xe của người đó còn một người đàn ông khác, anh ta bước ra với bộ vest đen lịch lãm, không thắt cavat nhưng những người nhân viên khác thay vào đó anh để hở một cúc áo trước ngược, phong thái cành tỏa ra vô cùng sang trọng.
"Xe có sao không?" Anh ta mở lời.
"Dạ thưa cậu chủ xe của chúng ta bị xây xát phần đầu." Người đàn ông đó trả lời.
Hóa ra đây là xe của nhân vật lớn lại còn là cậu chủ nữa, thế lần này toi thật rồi. Người cậu chủ đó bước lên phía trước liếc nhìn chiếc xe thoáng qua sau đó quay đầu lại nhìn đám người của Vân Du, trời ạ điều này làm cô toát cả mồ hôi lạnh.
Anh ta nhìn Vân Du từ trên xuống dưới sau đó khóe miệng khẻ mỉm cười mà nói: "Không sao, cô đi đi." Chuyện gì thế này, cô thật sự có thể đi mà không cần đền bù gì sao, quao anh ta là thần phải không vậy?
Dù vậy cô vẫn nói thêm lần nữa: "Thưa anh chúng tôi sẽ đền bù theo lẽ mới phải ạ." Vừa nói cô vừa rút danh thiếp của mình ra đưa cho anh nhưng lại bị người quản lý kế bên lấy thay: "Tôi tên Quách Vân Du, số điện thoại liên lạc đã có sẵn trong danh thiếp, nếu cần gì anh có thể liên lạc với tôi."
Thấy cô muốn đền bù như vậy anh ta cũng không muốn làm cô thất vọng. "Thôi được vậy để lần sau rồi đền bù, bây giờ tôi có việc phải đi trước."
Nói xong anh quay đầu chuẩn bị bước lên xe thì bỗng quay đầu lại nhìn cô, mỉm khóe môi lên cười rồi lên xe đi vào trong, hành động vừa rồi càng khiến Vân Du đổ mồ hôi nhiều hơn.
Vân Du sau khi thấy xe của anh ta đi hồi lâu mới hoàn hồn lại, ơn trời mà cô đã thoát được ngày hôm nay. Còn về phía Tiểu Chung cậu ta bối rối xin lỗi Vân Du
"Em xin lỗi ạ, là do em không xem đường trước nên mới vậy.."
Vân Du chỉ nhìn Tiểu Chung bằng ánh mắt cảm thông cho lần đầu của cậu ấy "Xin lỗi gì chứ, đi thôi, nhanh về chị Diệp đang đợi."
"Vâng ạ." Tiểu Chung ngoan ngoãn đáp.
Tại biệt thự Lưu thị.
Lưu Kỳ đang đang ngồi ở sofa phòng khách uống trà đọc báo thì vợ của ông, chính là mẹ của Lưu Hạo bước nhanh vào.
"Hóa ra, hóa ra ông đã tính từ trước rồi đúng không? Ông để trống vị trí đó suốt bao nhiêu năm qua là để lại cho đứa con trai lớn
yêu quý của ông. Vậy bao năm qua mẹ con tôi ở trong nhà này vì ông mà làm bao nhiêu việc thế mà Lưu Hạo chẳng là gì trông mắt ông cả." Phu nhân tức giận cằn nhằn, còn về phần Lưu Kỳ ông chẳng mải mai quan tâm lời nói của bà, ông nhẹ nhàng nâng cốc trà lên uống một ngụm sau đó thông thả nói.
"Lưu Hạo tính tình nóng nảy, không quyết đoán lại được bà nuông chiều từ nhỏ cái gì cũng không tự mình làm chủ, không có năng lực lãnh đạo. Còn Lưu Chính, thằng bé rất giống tôi, tuy ít nói nhưng lại rất thông minh lại còn đi du học lâu như vậy học được rất nhiều thứ, nó lãnh đạo chắc chắn làm tôi yên tâm hơn."
"Ông đừng hồng mà lấy cớ năng lực hay không có năng lực." Phu nhân cười khổ rồi lại nói tiếp: "Là do ông thấy áy náy với cái chết của mẹ nó, nên muốn bù đắp cho nó thì cứ nói thẳng ra, không cần phải lấy lý do năng lực ra bày trò."
Lưu Kỳ không muốn so đo với bà ấy và cũng không muốn người làm trông nhà nghe thấy nên vội đặt tờ báo lên bàn đi thẳng lên lầu. Phu nhân thấy ông đi lên thì cũng vội vàng vừa theo sau vừa trách móc vì ông không để vị trí phó chủ tịch cho con trai bà.
Nhà Lưu Chính.
Lưu Chính sau khi về nước vì không muốn chung sống với bố và mẹ con mẹ kế nên đã mua cho mình một căn nhà cho mình. Anh sống ở đây rất thoải mái, anh rất thích vẽ vì thế khu vườn của anh luôn có rất nhiều hoa, mỗi sớm anh thường ra khu vườn của mình chọn một bông hoa đẹp nhất mà vẽ. Đó cũng là điều được ảnh hưởng từ mẹ ruột của anh, bà ấy khi còn sống là một họa sĩ khi Lưu Chính còn nhỏ bà thường dạy anh ta vẽ bà từng nói vẽ chính là cách con người thể hiện nỗi lòng của mình khi không thể nói cho ai khác. Vì thế anh luôn học theo cách mẹ nói, mỗi khi tâm trạng không tốt anh lại tìm một nơi nào đó để vẽ như bãi biển, leo lên núi cao hay bất cứ nơi đâu.
Hôm nay thật là mệt mỏi, đây là lần đầu tiên về nước anh bước chân vào tập đoàn của bố. Anh vốn dĩ không mong đợi gì ở vị trí ấy chỉ là cảm thấy bà nội của anh đã rất hy vọng anh ngồi vào vị trí đó. Lưu chính thở dài rồi lại đặt bút vẽ tiếp.