- Xu
- 754,681,727
6915
12
Vừa Đi Vừa Khóc là một ca khúc buồn của Cao Tùng Anh, viết về tình yêu đầu – thứ tình cảm trong trẻo, non nớt nhưng lại để lại vết thương sâu nhất. Bài hát mang giai điệu nhẹ, chậm, đủ để người nghe không bị cuốn vào bi lụy, mà rơi dần vào cảm giác trống trải quen thuộc của những mối tình đã từng rất đẹp, rồi rất đau. Ca khúc chọn cách kể mộc mạc, từ những hạnh phúc ban đầu cho đến khoảnh khắc hai người rẽ sang hai con đường khác nhau.
Có những mối tình khi bắt đầu, ta tin đó là phép màu. Mọi thứ đều giản đơn: một cái nắm tay giữa phố đông, một cái ôm vụng về, một nụ hôn đầu còn run rẩy. Nhưng cũng chính những điều đầu tiên ấy, khi mất đi, lại trở thành thứ khiến người ta đau lâu nhất. Chia tay không chỉ là rời xa một người, mà là mất đi một phiên bản rất trong trẻo của chính mình – phiên bản đã từng yêu hết lòng, không đề phòng, không giữ lại đường lui.
Điều đau nhất trong bài hát không nằm ở việc em yêu người mới, mà ở chỗ cả hai bước ngang qua nhau như chưa từng quen biết. Hai thế giới tách rời, hai cuộc sống khác nhau, và ký ức thì bị bỏ lại ở giữa. Có những người đến sau, nhưng không ai thay thế được vị trí của người đầu tiên. Không phải vì người sau không tốt, mà vì cảm xúc ấy đã không còn nguyên vẹn như lần đầu ta biết yêu là gì.
Vừa Đi Vừa Khóc không trách móc, cũng không oán hận. Nó chỉ lặng lẽ thừa nhận một sự thật rất buồn: có những mối tình sinh ra không phải để đi cùng nhau đến cuối, mà để dạy ta biết yêu, biết đau, rồi mang theo vết thương ấy bước tiếp. Và đôi khi, điều duy nhất ta có thể làm, là vừa đi vừa khóc cho một tình yêu đầu đã không thể quay lại.
Tình yêu ban đầu
Tựa như là phép nhiệm màu
Hạnh phúc đơn sơ
Là những cái ôm đầu tiên
Là lúc nắm tay
Hẹn hò tung tăng
Giữa phố đông người
Thẹn thùng trao nhau
Cảm giác chiếc hôn đầu tiên
Và đến bây giờ
Thì con tim em cũng đã hững hờ
Lời nói chia tay
Của em lòng anh đau nhói
Hạnh phúc mong manh
Sao em vội vàng đánh mất hỡi người
Dù yêu người mới
Cũng chỉ là người thứ hai
Chẳng thể được như người yêu đầu
Đến khi mình chia tay
Anh và em chẳng còn thấy nhau
Hai người 2 thế giới
2 cuộc sống, 2 đường đi
Em thì yêu người mới
Anh thì tới với người sau
Mình đi qua nhau
Như chưa bao giờ quen biết nhau
Em sẽ chẳng tìm thấy
Người nào yêu em nhiều hơn anh
Anh cũng chẳng tìm ra
Người làm anh khóc như em đâu
Phải chăng mình sinh ra
Để yêu nhau để rồi cách xa
Để bước qua nhau
Mà làm nhau đau mãi mãi sau
Vừa đi vừa khóc cho tình yêu đầu.
Có những mối tình khi bắt đầu, ta tin đó là phép màu. Mọi thứ đều giản đơn: một cái nắm tay giữa phố đông, một cái ôm vụng về, một nụ hôn đầu còn run rẩy. Nhưng cũng chính những điều đầu tiên ấy, khi mất đi, lại trở thành thứ khiến người ta đau lâu nhất. Chia tay không chỉ là rời xa một người, mà là mất đi một phiên bản rất trong trẻo của chính mình – phiên bản đã từng yêu hết lòng, không đề phòng, không giữ lại đường lui.
Điều đau nhất trong bài hát không nằm ở việc em yêu người mới, mà ở chỗ cả hai bước ngang qua nhau như chưa từng quen biết. Hai thế giới tách rời, hai cuộc sống khác nhau, và ký ức thì bị bỏ lại ở giữa. Có những người đến sau, nhưng không ai thay thế được vị trí của người đầu tiên. Không phải vì người sau không tốt, mà vì cảm xúc ấy đã không còn nguyên vẹn như lần đầu ta biết yêu là gì.
Vừa Đi Vừa Khóc không trách móc, cũng không oán hận. Nó chỉ lặng lẽ thừa nhận một sự thật rất buồn: có những mối tình sinh ra không phải để đi cùng nhau đến cuối, mà để dạy ta biết yêu, biết đau, rồi mang theo vết thương ấy bước tiếp. Và đôi khi, điều duy nhất ta có thể làm, là vừa đi vừa khóc cho một tình yêu đầu đã không thể quay lại.
Lời bài hát
Tình yêu ban đầu
Tựa như là phép nhiệm màu
Hạnh phúc đơn sơ
Là những cái ôm đầu tiên
Là lúc nắm tay
Hẹn hò tung tăng
Giữa phố đông người
Thẹn thùng trao nhau
Cảm giác chiếc hôn đầu tiên
Và đến bây giờ
Thì con tim em cũng đã hững hờ
Lời nói chia tay
Của em lòng anh đau nhói
Hạnh phúc mong manh
Sao em vội vàng đánh mất hỡi người
Dù yêu người mới
Cũng chỉ là người thứ hai
Chẳng thể được như người yêu đầu
Đến khi mình chia tay
Anh và em chẳng còn thấy nhau
Hai người 2 thế giới
2 cuộc sống, 2 đường đi
Em thì yêu người mới
Anh thì tới với người sau
Mình đi qua nhau
Như chưa bao giờ quen biết nhau
Em sẽ chẳng tìm thấy
Người nào yêu em nhiều hơn anh
Anh cũng chẳng tìm ra
Người làm anh khóc như em đâu
Phải chăng mình sinh ra
Để yêu nhau để rồi cách xa
Để bước qua nhau
Mà làm nhau đau mãi mãi sau
Vừa đi vừa khóc cho tình yêu đầu.
Chỉnh sửa cuối:

