- Xu
- 127,126
2172
225
Viết đoạn văn nghị luận xã hội:
Cuộc đời của mỗi người đều xuất phát ở một vạch giống nhau, không ai mới sinh ra đã biết chạy, không ai mới chào đời đã gọi tiếng "mẹ ơi", ai cũng phải trải qua quá trình sinh, lão, bệnh, tử, ai rồi cũng trở về nơi đất mẹ thiên nhiên. Thế nhưng trong suốt chặng đường dài của cuộc sống thì mỗi người lại có một cách sống, một suy nghĩ riêng, thế nên mới có nhiều mẫu chuyện đời chuyện người mà ta vẫn hay đọc. Những mẫu chuyện đó đều rút ra được bài học dạy ta cách làm người và lối sống tốt, một trong số đó ấn tượng nhất chính là bài học về sự bản lĩnh đương đầu khó khăn "Có những người không dám bước đi vì sợ gãy chân, nhưng sợ gãy chân mà không dám bước thì khác nào chân đã gãy". Cuộc sống vốn là gập ghềnh, nhiều gian nan, thử thách và không có con đường nào là thẳng tấp cả, phải có lúc cong, lúc vẹo. Thế nên nếu vì sự khó khăn trước mắt mà ta trùng bước thì sẽ mãi dậm chân tại chỗ, chấp nhận thất bại và nhìn người khác từ từ bước lên chạm đến thành công. Không có thành quả nào mà không đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt cả, nếu có chăng thì cũng chỉ là nhờ vào lòng thương hại của kẻ khác. Chúng ta những con người lành lặn có đủ hai chân, thì còn chần chừ gì mà không bước đi, với tài năng, bản lĩnh của mình thì dù cho có vất vả một tí cũng sẽ đi đến đích, chỉ sợ lòng kiên trì và nhẫn nại bị mai một, không dám bước tiếp mới thất bại mà thôi, như thế thì chẳng khác nào bị mất đi đôi chân. Nhưng hiện tại có rất nhiều người dù không có đôi chân nhưng người ta vẫn có thể tiếp tục không ngừng cố gắng để chạm đến ước mơ, chính vì thế tại sao chúng ta lại không dám thử thách chính mình, bức phá để về đích. Tóm lại bài học từ câu nói "Có những người.. Chân đã gãy" là hết sức nhân văn và ý nghĩa, mỗi người chúng ta cần phải suy ngẫm lại và kiên trì với ước mơ của mình.
Có thể nói, dám hành động, dám chấp nhận thất bại là yếu tố vô cùng quan trọng để đạt được những thành công trong cuộc sống. Turgot – một nhà kinh tế học người Pháp từng nói: "Có những người không dám bước đi vì sợ gãy chân, nhưng sợ gãy chân mà không dám bước thì khác nào chân đã gãy rồi". Đó là một câu danh ngôn vô cùng đúng đắn và đầy cảm hứng nhưng trước hết, để có thể bàn luận cụ thể hơn về câu nói trên, chúng ta cần hiểu "dám bước đi" và "sợ gãy chân" là gì? Theo nghĩa đen, "bước đi" là một hình thức vận động của con người được thực hiện chủ yếu bởi các hệ cơ, xương ở "chân", còn "gẫy chân" là một hậu quả có thể xảy ra, gây tổn thương cho người thực hiện hành động "đi". Sâu xa hơn, về mặt nghĩa bóng, "bước đi" được hiểu là hành động làm một điều gì đó, còn "gãy chân" là những thất bại mà ta có thể gặp phải trong quá trình thực hiện mục tiêu của mình. Như vậy, toàn bộ câu nói ấy có nghĩa là nếu như ta không dám làm, không dám hành động vì sợ thất bại thì bản thân chúng ta mặc định đã trở thành một kẻ thất bại rồi. Vì bất kỳ một thành quả nào đạt được trên thế gian này đều cần phải trải qua ba giai đoạn: Suy nghĩ, hành động và kết quả. Nếu chỉ dám ngồi một chỗ đắn đo suy nghĩ, chần chừ mà không dám bắt tay vào làm thì sẽ chẳng bao giờ có thể đạt được kết quả. Biểu hiện của những người không dám hành động và sợ đương đầu thử thách rất dễ nhận thấy. Họ thường là những người chỉ dám lên kế hoạch rồi để đó và trì hoãn, luôn kể về những điều mình muốn làm nhưng chẳng bao giờ thực hiện. Hoặc thậm chí, có nhiều người còn không có một mục tiêu cụ thể nào, phó mặc đời mình cho cuộc sống mặc sức đưa đẩy, luôn tránh làm những điều lớn, tránh đi những "con đường" ít người đi và luôn suy nghĩ tiêu cực về thất bại.
Một minh chứng rõ nét cho hành động đó là câu chuyện khởi nghiệp của Bill Gate và bạn của ông. Bill Gate không phải người đầu tiên và duy nhất nghĩ ra phần mềm máy tính và khát khao phát triển nó một cách rộng rãi, mà một người bạn học của ông cũng có cùng mong muốn ấy. Nhưng nếu như người bạn kia vẫn đang lo sợ, tính toán về những thiệt hại rủi ro mà mình có thể gặp phải, thì Bill Gate - cậu sinh viên trẻ khi ấy, đã hoàn thiện sản phẩm, hàng ngày đem "đứa con tinh thần" của mình đến gõ cửa từng văn phòng công ty về máy tính thời đó để thuyết phục họ hợp tác. Sau bao lời từ chối và những nỗ lực, ông đã nhanh chóng thành công, thành lập một doanh nghiệp lớn mạnh và mời người bạn khi xưa về làm nhân viên cho công ty mình. Như vậy, việc không dám hành động, sợ khó khăn sẽ khiến cuộc sống chúng ta trở nên ì chệ, cuộc đời ta trở nên vô nghĩa, sẽ luôn cảm thấy cuộc sống thật tối tăm, nhàm chán.. Nếu hiện tại chúng ta không chịu nhấc chân lên mà đi thì tương lai sẽ còn khó khăn, còn phải vất vả gấp bội phần, "nếu ta không tự xây ước mơ của mình thì sẽ có người thuê chúng ta xây ước mơ cho họ".
Một xã hội có quá nhiều những con người như vậy thì xã hội ấy sẽ trở nên chậm tiến về mọi lĩnh vực, ngập trong những dự thảo, dự kiến, ý tưởng nhưng chẳng bao giờ thành hiện thực. Mặc dù vậy, bên cạnh đó, cũng có rất nhiều người không chỉ có một mục tiêu rõ ràng mà còn luôn dám thực hiện điều đó hàng ngày, hàng giờ, luôn tìm tòi và chăm chỉ mài giũa, luyện tập. Không chỉ vậy họ còn luôn suy nghĩ tích cực về khó khăn, coi thử thách là cách để học hỏi, để tôi luyện và làm đầy "kho" kinh nghiệm của bản thân, từng ngày đạt được rất nhiều những mục tiêu và đóng góp cho xã hội. Tuy vậy, chấp nhận thất bại không có nghĩa là chúng ta sẽ vẫn lặp đi lặp lại sai lầm ấy mà cần phải rút ra cho mình những bài học để sau những vấp ngã ấy, ta sẽ biết cách bước đi vững vàng hơn. Như vậy, mỗi người chúng ta cần nhận thức được tầm quan trọng của hành động và có một cái nhìn tích cực trước thất bại. Đồng thời nhanh chóng bắt tay vào thực hiện những dự định, mục tiêu đã đặt ra. Cuộc đời này rộng lớn, bao la, có biết bao nhiêu điều cần học hỏi, trải nghiệm, nhưng cũng ngắn ngủi, vô thường, thời gian sẽ trôi qua rất nhanh và đã qua đi rồi sẽ không lấy lại được. Vì vậy đừng sợ sai, đừng tự giới hạn bản thân vào một cuộc sống nhỏ bé, tầm thường, hãy vươn rộng mình ra, đón nhận lấy những điều tuyệt vời trong cuộc sống này để khi nhắm mắt buông tay, nhìn lại không còn gì hối tiếc. Thất bại cũng giống như việc ăn một trái ớt, dù cay nóng nhưng lại đem đến cho ta trải nghiệm hấp dẫn mà không có bất kỳ hương vị ngọt ngào nào có được.
Trong hành trình trưởng thành, mỗi người đều có lúc cần đến sự giúp đỡ, dìu dắt của gia đình, thầy cô, bạn bè hay những người xung quanh. Nhưng không ai có thể sống thay cuộc đời của người khác, cũng không ai có thể mãi dựa vào một bàn tay để tiến về phía trước. Muốn thực sự trưởng thành và làm chủ tương lai, mỗi chúng ta cần học cách bước đi trên chính đôi chân của mình.
"Bước đi trên chính đôi chân của mình" trước hết là một cách nói giàu hình ảnh về tinh thần tự lập, tự chủ và chủ động trong cuộc sống. Đó là khi con người biết dựa vào khả năng của bản thân để học tập, lao động, giải quyết khó khăn và chịu trách nhiệm trước những lựa chọn của mình. Điều đó không có nghĩa là từ chối mọi sự giúp đỡ hay cố gắng sống tách biệt với mọi người. Tự lập không phải là cô độc. Tự lập là biết khi nào cần lắng nghe, khi nào cần học hỏi nhưng cuối cùng vẫn phải tự mình suy nghĩ, lựa chọn và hành động.
Cuộc sống vốn không phải một con đường bằng phẳng. Trên đường đời sẽ luôn có những thất bại, những lần vấp ngã và cả những thời điểm ta không biết nên đi về đâu. Nếu một người từ nhỏ đã quen được người khác sắp đặt mọi thứ, khi gặp khó khăn họ rất dễ hoang mang, chán nản hoặc tìm cách trốn tránh. Ngược lại, người có tinh thần tự lập thường bình tĩnh hơn trước thử thách. Họ hiểu rằng thất bại không phải dấu chấm hết mà là một phần của quá trình trưởng thành. Mỗi lần tự mình đứng dậy sau vấp ngã, con người lại trở nên mạnh mẽ và bản lĩnh hơn.
Bước đi bằng chính đôi chân của mình còn giúp chúng ta khám phá khả năng thật sự của bản thân. Khi luôn sống dưới sự bảo bọc của người khác, ta khó biết mình có thể làm được những gì. Chỉ khi tự giải quyết một vấn đề, tự hoàn thành một công việc, tự đưa ra quyết định và chấp nhận kết quả của quyết định ấy, con người mới hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu của mình. Có những việc ban đầu tưởng như quá khó, nhưng khi dám thử sức, chúng ta mới nhận ra rằng bản thân có khả năng tiến xa hơn những gì từng nghĩ.
Tinh thần tự lập cũng là nền tảng tạo nên thành công bền vững. Thành công không thể chỉ dựa vào may mắn hay sự nâng đỡ của người khác. Một người có thể được trao cơ hội, nhưng nếu thiếu năng lực, ý chí và sự chủ động thì cơ hội ấy cũng nhanh chóng trôi qua. Những người tạo được dấu ấn trong học tập, công việc hay cuộc sống thường là những người không ngồi chờ hoàn cảnh thay đổi mà chủ động tìm cách thay đổi hoàn cảnh. Họ dám đặt mục tiêu, dám hành động và dám chịu trách nhiệm.
Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn không ít người có tâm lý ỷ lại. Có người học tập chỉ vì cha mẹ nhắc nhở, gặp bài khó liền chờ người khác giải hộ; có người trưởng thành nhưng vẫn muốn gia đình quyết định thay từ công việc đến cuộc sống cá nhân; cũng có người khi thất bại thì đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác mà không nhìn lại chính mình. Sự phụ thuộc kéo dài có thể khiến con người đánh mất khả năng tự quyết và trở nên yếu đuối trước những biến động của cuộc sống.
Bên cạnh đó, cũng cần hiểu đúng rằng tự lập không đồng nghĩa với bảo thủ hay từ chối sự giúp đỡ. Không ai có thể biết tất cả và làm tốt mọi việc một mình. Một người trưởng thành là người biết lắng nghe lời khuyên, biết học hỏi kinh nghiệm nhưng không phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Khi cần thiết, việc nhờ giúp đỡ không phải biểu hiện của yếu đuối. Điều quan trọng là sau khi nhận được sự hỗ trợ, chúng ta phải biết tự mình tiếp tục bước đi.
Để có thể đứng vững trên đôi chân của mình, mỗi người nên bắt đầu từ những việc nhỏ. Học sinh có thể tự giác học tập, chủ động chuẩn bị bài, tự sắp xếp thời gian và tự chịu trách nhiệm với kết quả của mình. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta nên tập tự giải quyết những công việc phù hợp với khả năng thay vì việc gì cũng trông chờ vào người khác. Khi mắc sai lầm, thay vì tìm lý do để biện minh, hãy dũng cảm thừa nhận và tìm cách sửa chữa. Chính những thói quen nhỏ ấy sẽ dần hình thành nên bản lĩnh lớn.
Cuộc đời mỗi người giống như một hành trình dài mà không ai có thể đi thay. Cha mẹ có thể yêu thương và bảo vệ chúng ta, thầy cô có thể chỉ dẫn, bạn bè có thể đồng hành, nhưng người quyết định mình sẽ đi đến đâu cuối cùng vẫn là chính mình. Bước đi trên chính đôi chân có thể chậm, có thể đôi lúc vấp ngã, nhưng đó là những bước chân của tự do, trưởng thành và trách nhiệm. Và có lẽ, điều đáng quý nhất không phải là ta đi nhanh hơn người khác bao nhiêu, mà là sau mỗi khó khăn, ta vẫn đủ bản lĩnh để tự đứng dậy và tiếp tục con đường mình đã chọn.
Có những người không dám bước đi vì sợ gãy chân, nhưng sợ gãy chân mà không dám bước thì khác nào chân đã gãy.
Bài làm
Cuộc đời của mỗi người đều xuất phát ở một vạch giống nhau, không ai mới sinh ra đã biết chạy, không ai mới chào đời đã gọi tiếng "mẹ ơi", ai cũng phải trải qua quá trình sinh, lão, bệnh, tử, ai rồi cũng trở về nơi đất mẹ thiên nhiên. Thế nhưng trong suốt chặng đường dài của cuộc sống thì mỗi người lại có một cách sống, một suy nghĩ riêng, thế nên mới có nhiều mẫu chuyện đời chuyện người mà ta vẫn hay đọc. Những mẫu chuyện đó đều rút ra được bài học dạy ta cách làm người và lối sống tốt, một trong số đó ấn tượng nhất chính là bài học về sự bản lĩnh đương đầu khó khăn "Có những người không dám bước đi vì sợ gãy chân, nhưng sợ gãy chân mà không dám bước thì khác nào chân đã gãy". Cuộc sống vốn là gập ghềnh, nhiều gian nan, thử thách và không có con đường nào là thẳng tấp cả, phải có lúc cong, lúc vẹo. Thế nên nếu vì sự khó khăn trước mắt mà ta trùng bước thì sẽ mãi dậm chân tại chỗ, chấp nhận thất bại và nhìn người khác từ từ bước lên chạm đến thành công. Không có thành quả nào mà không đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt cả, nếu có chăng thì cũng chỉ là nhờ vào lòng thương hại của kẻ khác. Chúng ta những con người lành lặn có đủ hai chân, thì còn chần chừ gì mà không bước đi, với tài năng, bản lĩnh của mình thì dù cho có vất vả một tí cũng sẽ đi đến đích, chỉ sợ lòng kiên trì và nhẫn nại bị mai một, không dám bước tiếp mới thất bại mà thôi, như thế thì chẳng khác nào bị mất đi đôi chân. Nhưng hiện tại có rất nhiều người dù không có đôi chân nhưng người ta vẫn có thể tiếp tục không ngừng cố gắng để chạm đến ước mơ, chính vì thế tại sao chúng ta lại không dám thử thách chính mình, bức phá để về đích. Tóm lại bài học từ câu nói "Có những người.. Chân đã gãy" là hết sức nhân văn và ý nghĩa, mỗi người chúng ta cần phải suy ngẫm lại và kiên trì với ước mơ của mình.
Bài số 2
Có thể nói, dám hành động, dám chấp nhận thất bại là yếu tố vô cùng quan trọng để đạt được những thành công trong cuộc sống. Turgot – một nhà kinh tế học người Pháp từng nói: "Có những người không dám bước đi vì sợ gãy chân, nhưng sợ gãy chân mà không dám bước thì khác nào chân đã gãy rồi". Đó là một câu danh ngôn vô cùng đúng đắn và đầy cảm hứng nhưng trước hết, để có thể bàn luận cụ thể hơn về câu nói trên, chúng ta cần hiểu "dám bước đi" và "sợ gãy chân" là gì? Theo nghĩa đen, "bước đi" là một hình thức vận động của con người được thực hiện chủ yếu bởi các hệ cơ, xương ở "chân", còn "gẫy chân" là một hậu quả có thể xảy ra, gây tổn thương cho người thực hiện hành động "đi". Sâu xa hơn, về mặt nghĩa bóng, "bước đi" được hiểu là hành động làm một điều gì đó, còn "gãy chân" là những thất bại mà ta có thể gặp phải trong quá trình thực hiện mục tiêu của mình. Như vậy, toàn bộ câu nói ấy có nghĩa là nếu như ta không dám làm, không dám hành động vì sợ thất bại thì bản thân chúng ta mặc định đã trở thành một kẻ thất bại rồi. Vì bất kỳ một thành quả nào đạt được trên thế gian này đều cần phải trải qua ba giai đoạn: Suy nghĩ, hành động và kết quả. Nếu chỉ dám ngồi một chỗ đắn đo suy nghĩ, chần chừ mà không dám bắt tay vào làm thì sẽ chẳng bao giờ có thể đạt được kết quả. Biểu hiện của những người không dám hành động và sợ đương đầu thử thách rất dễ nhận thấy. Họ thường là những người chỉ dám lên kế hoạch rồi để đó và trì hoãn, luôn kể về những điều mình muốn làm nhưng chẳng bao giờ thực hiện. Hoặc thậm chí, có nhiều người còn không có một mục tiêu cụ thể nào, phó mặc đời mình cho cuộc sống mặc sức đưa đẩy, luôn tránh làm những điều lớn, tránh đi những "con đường" ít người đi và luôn suy nghĩ tiêu cực về thất bại.
Một minh chứng rõ nét cho hành động đó là câu chuyện khởi nghiệp của Bill Gate và bạn của ông. Bill Gate không phải người đầu tiên và duy nhất nghĩ ra phần mềm máy tính và khát khao phát triển nó một cách rộng rãi, mà một người bạn học của ông cũng có cùng mong muốn ấy. Nhưng nếu như người bạn kia vẫn đang lo sợ, tính toán về những thiệt hại rủi ro mà mình có thể gặp phải, thì Bill Gate - cậu sinh viên trẻ khi ấy, đã hoàn thiện sản phẩm, hàng ngày đem "đứa con tinh thần" của mình đến gõ cửa từng văn phòng công ty về máy tính thời đó để thuyết phục họ hợp tác. Sau bao lời từ chối và những nỗ lực, ông đã nhanh chóng thành công, thành lập một doanh nghiệp lớn mạnh và mời người bạn khi xưa về làm nhân viên cho công ty mình. Như vậy, việc không dám hành động, sợ khó khăn sẽ khiến cuộc sống chúng ta trở nên ì chệ, cuộc đời ta trở nên vô nghĩa, sẽ luôn cảm thấy cuộc sống thật tối tăm, nhàm chán.. Nếu hiện tại chúng ta không chịu nhấc chân lên mà đi thì tương lai sẽ còn khó khăn, còn phải vất vả gấp bội phần, "nếu ta không tự xây ước mơ của mình thì sẽ có người thuê chúng ta xây ước mơ cho họ".
Một xã hội có quá nhiều những con người như vậy thì xã hội ấy sẽ trở nên chậm tiến về mọi lĩnh vực, ngập trong những dự thảo, dự kiến, ý tưởng nhưng chẳng bao giờ thành hiện thực. Mặc dù vậy, bên cạnh đó, cũng có rất nhiều người không chỉ có một mục tiêu rõ ràng mà còn luôn dám thực hiện điều đó hàng ngày, hàng giờ, luôn tìm tòi và chăm chỉ mài giũa, luyện tập. Không chỉ vậy họ còn luôn suy nghĩ tích cực về khó khăn, coi thử thách là cách để học hỏi, để tôi luyện và làm đầy "kho" kinh nghiệm của bản thân, từng ngày đạt được rất nhiều những mục tiêu và đóng góp cho xã hội. Tuy vậy, chấp nhận thất bại không có nghĩa là chúng ta sẽ vẫn lặp đi lặp lại sai lầm ấy mà cần phải rút ra cho mình những bài học để sau những vấp ngã ấy, ta sẽ biết cách bước đi vững vàng hơn. Như vậy, mỗi người chúng ta cần nhận thức được tầm quan trọng của hành động và có một cái nhìn tích cực trước thất bại. Đồng thời nhanh chóng bắt tay vào thực hiện những dự định, mục tiêu đã đặt ra. Cuộc đời này rộng lớn, bao la, có biết bao nhiêu điều cần học hỏi, trải nghiệm, nhưng cũng ngắn ngủi, vô thường, thời gian sẽ trôi qua rất nhanh và đã qua đi rồi sẽ không lấy lại được. Vì vậy đừng sợ sai, đừng tự giới hạn bản thân vào một cuộc sống nhỏ bé, tầm thường, hãy vươn rộng mình ra, đón nhận lấy những điều tuyệt vời trong cuộc sống này để khi nhắm mắt buông tay, nhìn lại không còn gì hối tiếc. Thất bại cũng giống như việc ăn một trái ớt, dù cay nóng nhưng lại đem đến cho ta trải nghiệm hấp dẫn mà không có bất kỳ hương vị ngọt ngào nào có được.
Nghị luận
Hãy bước đi trên chính đôi chân của mình
Trong hành trình trưởng thành, mỗi người đều có lúc cần đến sự giúp đỡ, dìu dắt của gia đình, thầy cô, bạn bè hay những người xung quanh. Nhưng không ai có thể sống thay cuộc đời của người khác, cũng không ai có thể mãi dựa vào một bàn tay để tiến về phía trước. Muốn thực sự trưởng thành và làm chủ tương lai, mỗi chúng ta cần học cách bước đi trên chính đôi chân của mình.
"Bước đi trên chính đôi chân của mình" trước hết là một cách nói giàu hình ảnh về tinh thần tự lập, tự chủ và chủ động trong cuộc sống. Đó là khi con người biết dựa vào khả năng của bản thân để học tập, lao động, giải quyết khó khăn và chịu trách nhiệm trước những lựa chọn của mình. Điều đó không có nghĩa là từ chối mọi sự giúp đỡ hay cố gắng sống tách biệt với mọi người. Tự lập không phải là cô độc. Tự lập là biết khi nào cần lắng nghe, khi nào cần học hỏi nhưng cuối cùng vẫn phải tự mình suy nghĩ, lựa chọn và hành động.
Cuộc sống vốn không phải một con đường bằng phẳng. Trên đường đời sẽ luôn có những thất bại, những lần vấp ngã và cả những thời điểm ta không biết nên đi về đâu. Nếu một người từ nhỏ đã quen được người khác sắp đặt mọi thứ, khi gặp khó khăn họ rất dễ hoang mang, chán nản hoặc tìm cách trốn tránh. Ngược lại, người có tinh thần tự lập thường bình tĩnh hơn trước thử thách. Họ hiểu rằng thất bại không phải dấu chấm hết mà là một phần của quá trình trưởng thành. Mỗi lần tự mình đứng dậy sau vấp ngã, con người lại trở nên mạnh mẽ và bản lĩnh hơn.
Bước đi bằng chính đôi chân của mình còn giúp chúng ta khám phá khả năng thật sự của bản thân. Khi luôn sống dưới sự bảo bọc của người khác, ta khó biết mình có thể làm được những gì. Chỉ khi tự giải quyết một vấn đề, tự hoàn thành một công việc, tự đưa ra quyết định và chấp nhận kết quả của quyết định ấy, con người mới hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu của mình. Có những việc ban đầu tưởng như quá khó, nhưng khi dám thử sức, chúng ta mới nhận ra rằng bản thân có khả năng tiến xa hơn những gì từng nghĩ.
Tinh thần tự lập cũng là nền tảng tạo nên thành công bền vững. Thành công không thể chỉ dựa vào may mắn hay sự nâng đỡ của người khác. Một người có thể được trao cơ hội, nhưng nếu thiếu năng lực, ý chí và sự chủ động thì cơ hội ấy cũng nhanh chóng trôi qua. Những người tạo được dấu ấn trong học tập, công việc hay cuộc sống thường là những người không ngồi chờ hoàn cảnh thay đổi mà chủ động tìm cách thay đổi hoàn cảnh. Họ dám đặt mục tiêu, dám hành động và dám chịu trách nhiệm.
Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn không ít người có tâm lý ỷ lại. Có người học tập chỉ vì cha mẹ nhắc nhở, gặp bài khó liền chờ người khác giải hộ; có người trưởng thành nhưng vẫn muốn gia đình quyết định thay từ công việc đến cuộc sống cá nhân; cũng có người khi thất bại thì đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác mà không nhìn lại chính mình. Sự phụ thuộc kéo dài có thể khiến con người đánh mất khả năng tự quyết và trở nên yếu đuối trước những biến động của cuộc sống.
Bên cạnh đó, cũng cần hiểu đúng rằng tự lập không đồng nghĩa với bảo thủ hay từ chối sự giúp đỡ. Không ai có thể biết tất cả và làm tốt mọi việc một mình. Một người trưởng thành là người biết lắng nghe lời khuyên, biết học hỏi kinh nghiệm nhưng không phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Khi cần thiết, việc nhờ giúp đỡ không phải biểu hiện của yếu đuối. Điều quan trọng là sau khi nhận được sự hỗ trợ, chúng ta phải biết tự mình tiếp tục bước đi.
Để có thể đứng vững trên đôi chân của mình, mỗi người nên bắt đầu từ những việc nhỏ. Học sinh có thể tự giác học tập, chủ động chuẩn bị bài, tự sắp xếp thời gian và tự chịu trách nhiệm với kết quả của mình. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta nên tập tự giải quyết những công việc phù hợp với khả năng thay vì việc gì cũng trông chờ vào người khác. Khi mắc sai lầm, thay vì tìm lý do để biện minh, hãy dũng cảm thừa nhận và tìm cách sửa chữa. Chính những thói quen nhỏ ấy sẽ dần hình thành nên bản lĩnh lớn.
Cuộc đời mỗi người giống như một hành trình dài mà không ai có thể đi thay. Cha mẹ có thể yêu thương và bảo vệ chúng ta, thầy cô có thể chỉ dẫn, bạn bè có thể đồng hành, nhưng người quyết định mình sẽ đi đến đâu cuối cùng vẫn là chính mình. Bước đi trên chính đôi chân có thể chậm, có thể đôi lúc vấp ngã, nhưng đó là những bước chân của tự do, trưởng thành và trách nhiệm. Và có lẽ, điều đáng quý nhất không phải là ta đi nhanh hơn người khác bao nhiêu, mà là sau mỗi khó khăn, ta vẫn đủ bản lĩnh để tự đứng dậy và tiếp tục con đường mình đã chọn.
Last edited by a moderator:
