Nghe tin Nguyên Cảnh chính là người xấu số giống cô, Bùi Hi choáng váng. Có đến mức như vậy không?
Hỏi thăm về tình trạng bạn hữu, hắn bị chấn thương đầu, mấy chỗ do kính thủy tinh gim vào khá sâu mất nhiều máu, nói chung là hao hao cô, tỉnh sớm hơn Bùi Hi một ngày.
Đây là có nạn cùng chịu, còn phúc thì chưa thấy đâu, đợi chút, nghe cứ là lạ, phúc gì mà cả hai cùng hưởng? Dập tắt ý niệm chớm nở trong đầu, lại quay về thương cảm cho hai người, quá đen đủi mà!
Ăn ăn ngủ ngủ, Bùi Hi thấy bản thân đã béo hơn một vòng, nằm viện không ra ngoài, da cũng trắng nhiều, đúng là trong hại được lợi, không biết nên khóc hay nên cười.
Toàn thân đau nhức cũng đỡ nhiều, nhưng để đứng dậy hoạt động thì tuyệt đối không thể. Vậy mà.. nhìn người đang đi qua đi lại trước mặt, biểu cảm thoải mái, bước chân nhẹ nhàng, thong dong, còn cười vui sướng.
Bùi Hi: .
Khác biệt cũng quá lớn rồi!
Nằm xoài trên giường bệnh, mắt vô hồn, Bùi Hi sắp chán chết. Cha bận, thỉnh thoảng mới đến, mẹ thì không bận lắm nhưng cũng không rảnh, không thể ở cùng cô cả ngày. Ông bà hai bên đều lớn tuổi, Bùi Hi không cho họ đến nhiều, nhỡ đâu xảy ra chuyện thì cô hối hận cả đời.
Cửa phòng mở ra, là Nguyên Cảnh. Hắn hầu như ngày nào cũng đến thăm cô, kể các loại chuyện thú vị, các nơi hắn từng đi, nhờ vậy Bùi Hi mới bớt nhàm chán, có được nguồn giải trí. Vậy mà, yếu tố giải trí nhỏ bé một tuần sau cũng đi rồi, cô biết làm gì bây giờ..
May mắn, bác sĩ nói cô hồi phục khá tốt, có thể ngồi thoải mái, Bùi Hi liền làm nũng, năn nỉ ỉ ôi đòi cha mang giấy đến, cô muốn vẽ, thỏa mãn đam mê còn giết thời gian, khá tốt.
Vì vậy, hôm nay Nguyên Cảnh đến thăm, thấy tiểu cô nương đối hắn không niềm nở như trước, chỉ chăm chú vẽ tranh, đến đầu cũng không thèm ngẩng! Chợt hối hận, có ý định muốn quăng hộp quà trong tay vào thùng rác!
Hoàn thiện nét vẽ cuối, Bùi Hi mĩ mãn cười, duỗi lưng một cái, thấy Nguyên Cảnh u oán nhìn cô, bị dọa không nhẹ.
Khi vẽ tranh Bùi Hi vô cùng tập chung, mọi chuyện xung quanh gần như mờ nhạt, chỉ còn màu sắc rực rỡ, nét vẽ múa nhảy trong tranh.
Biết bản thân như vậy là không đúng, vội xin lỗi đối phương, Nguyên Cảnh đương nhiên không chấp mấy cái này. Hỏi thăm tình hình sức khỏe, biết đều tốt liền lấy hộp quà sau lưng đưa cô.
Hộp màu xanh lam, chiếc nơ to bao quanh rất xinh xắn, Bùi Hi tò mò mở ra.
"Oaaa!"
Phản ứng tốt như vậy, Nguyên Cảnh thấy công hắn nhờ người đặt bên nước ngoài, vận chuyển về tận đây là đáng.
Là một hộp cọ vẽ, nguyên một hộp to, tạo hình như chiếc tủ mini, các loại đầu cọ khác nhau, đếm sơ qua phải gần năm mươi cái. Đặc biệt thân cọ là màu hồng phấn, kim tuyến lấp lánh như sao, Bùi Hi yêu thích vô cùng, cầm lên ngắm từng cái một.
"Cảm ơn anh, tôi rất thích, ra viện lập tức mời anh đi ăn ngon, được không?"
Tiểu cô nương mắt trong veo, mở to, long lanh nhìn hắn, Nguyên Cảnh tâm đều mềm, mẹ nó! Đừng bảo đi ăn chuyện được lợi này, đó là muốn hắn đi hái sao chắc hắn cũng thử.
Tỏ ra bình tĩnh đồng ý, đúng lúc này Bùi Sâm bước vào.
Thiếu niên trước mặt này ông biết, là người Hi Hi quen, lại cùng bị tai nạn với con bé, ban đầu ông cũng rất thương tiếc, dù sao hai người cùng gặp nạn.
Chỉ là.. ngày nào nhóc con cũng sang thăm Hi Hi, còn khiến con bé nói cười vui vẻ. Hơn nữa như hôm nay, đã xuất viện rồi còn đến thăm, này có vấn đề, ông không thể làm ngơ được nữa.
Thẳng sống lưng ngồi xuống cạnh con gái, nhìn thẳng người trước mặt, Nguyên Cảnh cũng nhận ra được, nhạc phụ tương lai không hòa khí với hắn, đề phòng hắn như trộm. Cũng đúng thôi, hòn ngọc quý nâng trên tay đang nằm trong kế hoạch bị hắn cướp mất, không cảnh giác mới là lạ.
Hiểu chuyện đứng lên đi về, Bùi Hi thấy hắn phải đi rất luyến tiếc, lâu lâu mới đến thăm cô mà. Nhưng cô không nói gì chỉ cười dặn.
"Nhớ hẹn nhé, lần sau gặp."
"Được, chú ý nghỉ ngơi, lần sau gặp."
"..."
Ông vô hình đúng không? Ngồi lù lù ở đây mà hai người còn dám hẹn nhau.
Tuy nhiên, con gái lớn rồi, ông không muốn tra hỏi nhiều, về công ty sẽ để thư kí tìm hiểu, tiểu tử thối nhà ai, dám rình ngó bảo bối của ông!
Vừa ngâm khúc vừa đi đến bãi đậu xe, tâm trạng Nguyên Cảnh phi thường tốt! Con thỏ cuối cùng cũng coi hắn như bạn bè, còn rủ hắn đi ăn a, chủ động khó có được, phải nhân cơ hội lấy chút hảo cảm, hắn thực sự muốn tiểu cô nương nhanh chóng là của mình!
Tiểu trích
Bùi Sâm: "
Nhóc con cẩn thận, bảo bối nhà ta không dễ bắt cóc như vậy đâu!"
Bùi Hi: "Cha, chúng con chuẩn bị kết hôn."
"..."
Ai đó vui vẻ cười.