Mặc dù sau ngày đó Linh đã rời khỏi quán cà phê nhưng đôi khi Linh vẫn ghé đến quá và gây khó dễ cho nhân viên của quán. Điều này khiến bầu không khí giữa Lâm và Tiffany vẫn còn đọng lại sự căng thẳng gượng gạo. Nhưng chẳng ai nói thêm gì nữa. Tiffany không phải là người thích phải lên tiếng giải thích về mọi chuyện, và Lâm cũng vậy. Cả hai đều biết rằng mọi thứ đã quá rõ ràng, không cần phải kéo dài cuộc trò chuyện về vấn đề vừa nãy nhưng cũng có những lo sợ giữa hai người nảy sinh.
Tiffany liếc nhìn qua cửa sổ, ánh sáng vàng ấm áp của đèn đường len lỏi qua khe cửa, in bóng những hình dáng của người qua lại trên vỉa hè. Lâm nhìn Tiffany, cảm thấy một sự gần gũi trong lòng nhưng lại không biết phải làm gì tiếp theo. Anh không thể phủ nhận rằng mối quan hệ giữa họ đã thay đổi, nhưng không biết liệu có thể quay lại như xưa hay không.
"Cảm ơn vì đã hiểu cho anh, Tiffany. Anh không ngờ mọi chuyện lại căng thẳng như vậy. Anh đã nói rõ với Linh nhưng cô ấy còn trẻ và không chịu trưởng thành. Anh thật sự đã nghĩ đến việc uy hiếp cô ấy để không phá rối quán cà phê." Lâm phá vỡ im lặng, nhìn cô với ánh mắt chân thành.
Tiffany mỉm cười, lần này là nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. "Anh không cần phải làm quá thế đâu, Lâm. Em không muốn mọi chuyện đi quá xa. Dù sao cô ấy cũng mới ra trường chưa va vấp nên em tạm cho qua vậy, hơn nữa cô ấy chưa làm gì quá đáng quá nên không sao, nhưng nếu vượt quá giới hạn thì chắc chắn sẽ chẳng ai vui vẻ được."
Lâm gật đầu, trầm tư một lúc. Anh không ngờ Linh lại kiên trì đến mức đó, nhưng giờ mọi thứ đã rõ ràng. Anh đã từ bỏ mối quan hệ với cô ta từ lâu, nhưng Linh vẫn không chịu buông tha. Và Tiffany, dù có chút bối rối khi phải đối mặt với chuyện này, nhưng cô đã cho anh thấy một sự kiên định và mạnh mẽ. Điều đó làm anh cảm thấy an tâm hơn, vì ít nhất giờ đây, họ đã có thể nhìn nhau với ánh mắt rõ ràng hơn.
Bất chợt, một giọng cười ngây ngô vang lên từ phía cuối quán. Lâm quay lại và nhận ra là Daisy, con gái của Tiffany, đang ngồi chơi với một con búp bê. Cô bé nhìn lên, nở một nụ cười thật tươi khi thấy anh.
"Chú Lâm! Chú mau đến chơi với con!" Daisy nói bằng giọng nhỏ nhẹ, trong đôi mắt ngây thơ của cô bé là sự thích thú và một sự thân thiện gắn bó không thể diễn tả được.
Lâm mỉm cười, bước lại gần bàn của Daisy. "Chào Daisy. Hôm nay con ngoan lắm à?"
Cô bé gật đầu, đôi mắt sáng ngời. "Con vừa chơi với mấy con búp bê, con thích con búp bê này nhất!" Daisy hồn nhiên giơ lên một con búp bê có tóc vàng và mắt màu xanh dương.
Lâm ngồi xuống đối diện với cô bé, cười hiền hậu. "Con có thể chỉ cho chú mấy búp bê khác của con được không? Chú biết một chỗ bán búp bê cũng đẹp lắm, đợi khi nào rảnh thì chú đưa con đi xem nhé."
Daisy nhìn Lâm với ánh mắt đầy hào hứng, rồi nhanh chóng cầm con búp bê lên và bắt đầu mô tả về từng chi tiết của nó, từ bộ váy hồng đến mái tóc dài. Mỗi câu chuyện của cô bé lại khiến Lâm cảm thấy thật sự ấm lòng. Những ngày qua, anh chưa từng nghĩ mình sẽ lại tìm được một cảm giác bình yên như thế này, đặc biệt là khi được trò chuyện với một đứa trẻ. Nó như một liều thuốc tinh thần khiến anh tạm quên đi mọi căng thẳng, lo âu trong cuộc sống.
Tiffany ngồi bên cạnh, quan sát cảnh tượng trước mặt. Trong lòng cô, dù không nói ra, nhưng cũng có một chút xúc động. Daisy chưa bao giờ dễ dàng kết thân với ai, nhưng từ khi Lâm đến quán cà phê này, cô bé luôn tìm cách thu hút sự chú ý của anh. Mỗi lần Lâm đến, Daisy luôn cố gắng đến gần anh, khiến Tiffany cảm thấy dường như giữa họ có một sợi dây vô hình đang dần hình thành. Dù cô không nói ra, nhưng cảm giác này thật sự khiến trái tim cô rung động.
Khi Lâm và Daisy đang trò chuyện vui vẻ, Tiffany đứng dậy và đi ra phía quầy bar để chuẩn bị một vài món mới cho khách. Quán cà phê tuy nhỏ xinh, nhưng cô rất yêu công việc này. Nó là nơi cô tìm thấy sự yên bình giữa những ồn ào của cuộc sống, cũng là nơi cô tìm thấy được chút ít sự an ủi trong những ngày tháng khó khăn khi trước.
Trong lúc Tiffany đang bận rộn với công việc ở quầy, một người khách quen của quán bước vào. Cô là một người phụ nữ trung niên, tên là Phương, khá thân thiết với Tiffany từ những ngày đầu cô mở quán cà phê. Chị Phương là bà chủ của tiệm giày tây bên cạnh. Dù không phải là khách hàng đặc biệt và ít khi ghé đến quán, nhưng chị Phương là người luôn vui vẻ và mang đến những câu chuyện thú vị mỗi khi ghé quán.
"Tiffany. Lâu rồi không gặp em, quán làm ăn tốt chứ." Phương mỉm cười khi nhìn thấy Tiffany đang chuẩn bị đồ uống.
"Chị Phương. Dạo này công việc thế nào? Bận lắm sao?" Tiffany cười đáp lại, vừa tiếp đón vừa lấy một cốc cà phê cho Lan.
Câu chuyện giữa họ bắt đầu như những lần gặp gỡ trước, nhưng lần này, câu chuyện của Phương lại khiến Tiffany suy nghĩ nhiều hơn.
"Nghe nói ngày nào cũng có anh chàng đến trực quán hộ em phải không? Cứ dăm hôm lại đỗ cái xe sang ngay đầu phố, khách của chị còn tưởng là xe của chị, sau mới biết thì ra là của con ong nào đó đang theo đuổi bé Tiffany quá bên cạnh." Lan cười, giọng nhẹ nhàng nhưng cũng đầy ẩn ý.
Tiffany hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn Phương, rồi cười nhẹ.
"Cũng không hẳn là theo đuổi đâu. Chỉ là người quen cũ nên hay đến quán cà phê ủng hộ thôi."
Phương nhìn Tiffany với ánh mắt sắc bén, như thể đã hiểu rõ điều gì đó.
"Em nghĩ thế nào về anh ấy, Tiffany? Mà anh chàng này trông hơi quen mắt, giống anh chàng trong bữc ảnh mà ngày xưa em khoe với chị, lẽ nào anh chàng này là người mà em nhắc tới hồi mới quyết định mở quán? Mối
tình đầu đó ý. Thật sự giống quá, càng nhìn càng giống nè."
"Dạ, là anh ấy, không ngờ cả hai lại gặp được sau nhiều năm."
"Thật sự? Ôi trời duyên số đó. Bây giờ nhìn anh chàng này đâu ai nghĩ là chàng lái xe bặm bụi ngày xưa chứ, chắc hiện tại làm ăn phát đạt lắm hả, mà hai đứa ngày xưa chả phải vì bị cha mẹ ngăn chặn mới chia tay đó thôi, nếu hiện tại người ta có điều kiện theo đuổi được em, em có mở lòng không?"
Tiffany hơi nhíu mày. Câu hỏi của Phương khiến cô cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng rồi cô cũng không thể gạt bỏ được sự do dự đang xuất hiện trong lòng mình.
"Em không biết. Mọi thứ đã quá lâu rồi, anh ấy cũng đã có những mối quan hệ khác. Em sợ mình không còn đủ can đảm để bước thêm vào mối quan hệ nào nữa."
Lan im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên tay Tiffany. "Đôi khi, điều quan trọng là có hay không sự dũng cảm để mở cửa trái tim mình thêm lần nữa. Nếu hai người thực sự có thể bắt đầu lại, cho nhau thêm cơ hội thì đừng để sự lo lắng ngăn cản bản thân tiến tới hạnh phúc. Phải không? "
Tiffany nhìn Phương, lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Cô luôn biết rằng Lâm là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình, nhưng liệu họ có thể vượt qua được tất cả những khó khăn và tổn thương đã qua hay không? Liệu tình yêu ấy có thể trở lại hay lại một lần nữa tan vỡ?
Tiffany cảm thấy như mình đang đứng giữa ngã ba đường. Một phần trong cô muốn mở lòng, muốn đón nhận Lâm lại trong cuộc đời mình, nhưng phần khác lại sợ rằng mọi chuyện sẽ lại kết thúc như trước.