Nó bật dậy khỏi chiếc giường đơn với cái đầu bù xù chẳng kém gì tổ quạ, lao vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt với tốc độ ánh sáng rồi thay đồ, với lấy cặp sách trên bàn học mà lao xuống nhà.
- Sao
mẹ không gọi con dậy, con sắp muộn học rồi này. - Nó càu nhàu, vội với lấy chiếc bánh mỳ trên đĩa nhét vào miệng, đeo balo lên vai lao ra khỏi nhà với chiếc xe đạp mà không kịp nghe thấy mấy lời mẹ nó nói.
Trên con đường quê quen thuộc với hai hàng cây đang chuyển sang sắc vàng, gió thu mát dịu nhè nhẹ thôi qua tán lá, cảnh sắc trời thu đẹp đấy, sáng mùa thu dễ chịu đấy, mà nó vội nên chẳng thấy cũng như chẳng thấy bữa sáng đủ đầy trên bàn mẹ nó dành cho nó. Lao trên con xe xanh lá nó phóng vèo vèo tới trường vừa kịp tiếng trống vào lớp, nó chạy tới chỗ ngồi, vứt balo lên ghế mà thở hồng hộc, đưa tay lau mồ hôi trên trán, nó nhìn sang cô bạn thân cùng bàn mà hổn hển:
- Vừa kịp.. mày thấy tao có phi thường không? 10 phút.. gần 3 cây số. Ôi trời!
Cô bạn liếc mắt nhìn, lấy cuốn tập làm quạt, phe phẩy quạt cho nó rồi tiếp lời:
- Mày lại thức đêm cày truyện chứ gì, rồi ngủ mơ thấy hoàng tử hay gì mà không dậy đúng giờ được? Có biết chậm xíu nữa là mày đứng ngoài không? Không nhớ tiết đầu của cô chủ nhiệm à?
- Đâu, tại mẹ tao không chịu gọi tao dậy đấy chứ. Tao có khùng cách mấy cũng không dám đi trễ tiết cô chủ nhiệm đâu. - Nó nhanh nhảy đáp lời.
- Vậy mà..
Cô bạn chưa nói hết câu thì cô chủ nhiệm bước vào lớp.
- Cả lớp nghiêm! Chào! - lớp trưởng dõng dạc hô.
- Chúng em chào cô ạ!
Cô nhẹ gật đầu đáp lời, cho cả lớp ngồi và đi về phía bục giảng.
- Cả lớp tập trung ôn bài đi!
Tất cả cúi đầu tìm sách vở, không nhốn nháo, không ồn ào, mọi người đều cúi đầu nhìn vào trang sách. Nó quay sang thì thầm:
- Cho tao mượn vở bài tập chép cái coi.
- Không. Mày lười vừa vừa thôi. Cô mà phát hiện là ngồi sổ đầu bài đấy.
Nó lè lưỡi làm mặt quỷ rồi nhanh tay chộp lấy cuốn vở bài tập của nhỏ bạn, cắm đầu vào chép. Bài tập nó được giao là viết về
ước mơ của chính mình. Ước mơ á, nó có cả một đống, nào là thi đỗ đại học để tận hưởng cuộc sống sinh viên xa nhà chẳng ai quản thúc, nào là kiếm nhiều tiền để bay đi du lịch trời Âu ngắm nhìn thế giới.. nhiều lắm, nhưng trong ước mơ của nó hiện giờ lại không thấy gia đình.
15 phút truy bài qua đi, tiếng trống vào tiết một vang lên, cô chủ nhiệm hỏi lại sỹ số lớp và bắt đầu kiểm tra đầu giờ.
- Có bạn nào xung phong trả bài không? Đứng tại chỗ đọc bài văn của mình nói về ước mơ của các em. - Cô chủ nhiệm cất tiếng hỏi, cả lớp im lặng, nó cảm giác như mình nghe được cả tiếng đứa bàn cuối đang vội vàng chép bài nốt vậy. Cúi đầu, chẳng mấy đứa dám nhìn giáo viên lúc đầu giờ như này đâu, chỉ có vài thành phần được cả lớp cho là siêu nhân mới dám tự tin mà thẳng cái sống lưng vào giờ phút này. Nó cũng vậy, cúi cho thật thấp mong cô chẳng thấy mình, hay là có ai đó giơ tay đi, chỉ cần 1 cánh tay là bao sinh mạng được cứu rồi, mấy thành phần đội sổ môn văn như nó lúc nào cũng chờ đợi điều ấy.
- Không có bạn nào à? Vậy cô chỉ định nha. Ừm, hôm nay là thứ 2 ngày 18, mời bạn Trà My sinh ngày 18 tháng 2 nào.
Rồi xong, sao mà nó xui tận mạng vậy, sáng thì dậy trễ chút xíu là đi học muộn, giờ lại được gọi tên trả bài ngay tiết đầu, nó khóc chẳng ra nước mắt nữa rồi. Nó đứng dậy, ấp úng nói với cô:
- Thưa cô! Em mới viết được một nửa ạ.
Cô giáo chẳng mấy ngạc nhiên vì đã quá quen với cái tình trạng lười biếng này của nó, nó thích các môn tự nhiên, khô khan với những công thức luôn luôn đúng chứ chẳng phải cái mộng mơ, bay bổng hay cái ấm áp yêu thương mà nhà văn, nhà thơ nào đó thể hiện qua ngòi bút. Cô kêu nó đọc nửa bài đã viết, nó lại ấp úng:
- Em viết linh tinh lắm ạ.
Cô ơi, em xin mai nộp lại được không ạ?
Cái trò xin xỏ của nó vẫn luôn có tác dụng bởi lẽ cô chủ nhiệm rất hiền nhưng mai mà không nộp thì sẽ trừ điểm bài kiểm tra nên lần nào khất nợ với cô là nó đều đau hết cả đầu mà cày cuốc trả bài. Cô lại cho nó qua, tới lần này, có một cánh tay rụt rè đưa lên, cô liền tuyên dương tinh thần xung phong và nói:
- Cô rất vui vì có bạn chịu làm bài đầy đủ và xung phong trả bài, nếu có thể cô mong cả lớp học được tinh thần này từ bạn Quang. Nào, Quang đọc bài của em lên để cả lớp cùng tham khảo.
"Ui, xịn thật, lại là Quang, thanh niên hướng nội nhất lớp nhưng có cây bút thần." - Nó vụng trộm suy nghĩ.
Quang rụt rè đứng dậy, gãi đầu rồi lí nhí nói xin phép cô, em đọc bài. Giọng nói trầm, hơi có chút khàn vì tới tuổi dậy thì của Quang cất lên: "Ước mơ, với nhiều người có lẽ ước mơ lớn lắm nhưng dễ thực hiện lắm bởi nó trong tầm tay. Ước mơ là điều gì đó sẽ thành hiện thực trong tương lai nếu con người ta chịu vì nó mà tiến bước. Còn với tôi, ước mơ là được gặp mẹ."
Nghe đến đây cả lớp lại rơi vào im lặng bởi ai cũng biết, Quang - cậu học sinh chuyên văn đạt giải nhì cuộc thi cấp huyện, giải khuyến khích cuộc thi cấp tỉnh hai năm liên tiếp không còn mẹ nữa. Ngày sinh nhật của cậu bạn ấy cũng là ngày cậu nhóc ấy chẳng còn mẹ. Giọng của Quang hơi nghẹn lại rồi tiếp tục đọc bài văn của mình, giọng đọc trầm thấp của cậu nhóc 15 tuổi vang lên trong không gian, chẳng còn tiếng động nào ngoài giọng nói ấy, chẳng ai cười đùa hay làm việc riêng nữa, tất cả lặng yên nghe ước mơ không thể nào thực hiện được của Quang. Người ta bảo, ước mơ cứ kiên trì theo đuổi rồi sẽ có ngày hái được quả ngọt. Ấy thế mà, cậu bạn cùng lớp của nó lại mơ một giấc mơ không thấy kết quả. Quang lặng lẽ đọc từng con chữ:
"Mẹ ơi, mẹ có ước mơ không? - Tôi ngây ngô hỏi mẹ của mình. Mẹ mỉm cười xoa đầu tôi mà nói:" Mẹ có chứ, ước mơ của mẹ là Quang lớn lên học thật giỏi, trở thành một người ưu tú để mẹ được tự hào. "Tôi híp mắt cười hì hì:" Sau này lớn lên, con sẽ trở thành phi công, con sẽ lái máy bay bay trên bầu trời, con sẽ đưa mẹ đi du lịch khắp nơi, mẹ nha! "Mẹ tôi cười, nhìn tôi, ánh mắt đầy yêu thương trìu mến." Quang, Quang, dậy đi con, sao lại ngủ gục trên bàn thế hả? Muộn rồi, làm xong bài chưa thì lên giường ngủ đi, gục đấy cho muỗi đốt à? "- bố tôi lay tôi dậy, vậy hóa ra..
Giọng Quang vẫn đều đều như thế, nhưng sao nó thấy nặng nề đến lạ, không phải chỉ là một bài văn thôi à, cái bộ môn mà nó chúa ghét vì phức tạp lại đòi hỏi tính nghệ thuật, nó còn chả phân biệt được đâu là biểu cảm, đâu là nghị luận, ấy thế mà, nó thấy nặng nề với ước mơ của 1 người bạn. Quang dừng lại, kết thúc bài văn của mình, cả lớp không một tiếng động, cô giáo nhẹ nhàng chỉ ra những điểm chưa thỏa đáng trong bố cục, và không quên cho Quang một điểm 9 vì tinh thần tự giác cộng lối hành văn rất tốt, lập luận logic và chặt chẽ nhưng cũng không hề thiếu đi cảm xúc dẫn lối người đọc. Cả lớp bắt đầu lật sách bắt đầu bài học mới, còn nó lại miên man trong suy nghĩ của riêng mình. Nó cũng có ước mơ, không giống Quang và cũng chẳng thể giống bắt cứ ai khác đâu nhỉ vì làm gì có ai trùng ước mơ với một người xa lạ. Ước mơ của nó có thể thực hiện, ước mơ của nhiều người khác cũng thế, nhưng cũng có ước mơ như của cậu bạn ấy, chẳng bao giờ thực hiện được." Ơ, thế có khi nào, có ai đó cũng có ước mơ, nhưng lại dần quên đi ước mơ ấy vì một điều gì khác không nhỉ? "- nó tự hỏi. Cứ thế miên man trong suy nghĩ của mình, nó ghi bài mà chẳng hiểu cô nói gì, trông bộ thì chăm chú lắm nhưng đầu nó vẫn là câu hỏi kia" có ai có ước mơ mà lại bỏ qua ước mơ của mình vì một điều gì khác không nhỉ? "
Trống báo hết tiết vang lên, không khí lớp học thay đổi hẳn, náo nhiệt hơn, ồn ào hơn, lũ con trai kéo nhau ra sân đá cầu, tụi con gái thì chia nhóm ngồi nói chuyện với nhau, nó quay xuống, Quang vẫn ngồi nguyên, lưng thẳng, mắt chăm chú nhìn vào cuốn sách ngữ văn trên bàn. Nó không ít lần nhìn thấy cậu bạn ấy như thế, một mình một thế giới, lặng yên chẳng muốn ồn ào, tự tách mình khỏi tụi con trai mồ hôi nhễ nhại ngoài kia.
Bài văn của Quang vẫn còn quanh quẩn trong đầu nó, nó tò mò sao cậu làm được, nhưng chẳng bao giờ nó hỏi. Cứ thế, bài tập về nhà hôm nay của nó vẫn như các bạn chỉ là có thêm bài văn dang dở xin nợ lại với cô chủ nhiệm.
Nó đeo balo, ùa vào bầy chim vỡ tổ mà phi về nhà trong cái nắng thu nhè nhẹ, nó vẫn băn khoăn làm sao viết được bài như Quang, mà thôi giờ chỉ cần viết được một góc người ta để trả bài cho cô là tốt lắm rồi. Chẳng mấy chốc nó về tới nhà, ngôi nhà thân thuộc với nó mà có lúc nó thoáng nghĩ" lớn nhanh, rời khỏi đây, để khỏi nghe mẹ càm ràm ". Nó cất xe, vào nhà, nhìn ngó xung quanh để tìm mẹ" mẹ ơi, con đi học mới về "rồi nhanh nhảu vặt mấy quả nho cho vào miệng. Mẹ nó từ trong bếp đi ra:" Tay con chưa rửa đâu cô nương ạ. "Nó cười xuề, đi thay đồ rồi xuống phụ mẹ cơm nước. Trong phòng bếp nho nhỏ ấy, nó tay nhặt cọng rau cải, đầu thì vẫn băn khoăn điều gì mà bản thân nó cũng không rõ nữa. Nó hình như có nghĩ về nhà sẽ hỏi mẹ nó điều gì ấy, mà quên mất rồi." Con định nhặt rau hay vò rau thế hả?"- mẹ nó quay ra hỏi. Nó nhìn xuống, đám rau nó nhặt hơi nát rồi, nó hậu đậu thế đấy, đến rau nhặt cũng không nên hồn, không có mẹ, nó lấy cái gì mà ăn nhỉ? Nó thoáng nghĩ, rồi lại cho qua, bây giờ đi chợ họ nhặt sẵn rồi, đem về rửa là nấu được, cua cá hay thịt họ cũng làm theo yêu cầu hết, cứ có tiền, gì chả làm được, cần gì phải biết làm. Nó chống đối lại mẹ trong suy nghĩ non nớt của mình. Không phải nó được chiều sinh hư, chỉ là tuổi dậy thì đứa nào chả cho rằng mình là người lớn, mà người lớn có ai thích bị áp đặt đủ điều đâu. Nó cũng vậy, nó thấy nó lớn rồi, đâu phải con nít mà suốt ngày mẹ nó chăm như em bé. Thế rồi điều muốn hỏi mà chưa kịp nhớ ra ấy, nó quên luôn rồi.