- Xu
- 25,600
370
0
Pháp Trận Hư Vô
Truyện thơ: Trọng Sinh - Pháp Trận Nghịch Chuyển: Mười Kiếp Cô Độc - Thời Không
Nguyên tác: Thời Không
Thể loại: Thơ Lục Bát
Mười đời nghịch chuyển thời không,
Bánh xe số phận xoay vòng hư hao.
Linh căn bóp nát máu trào,
Vong Xuyên xương trắng lấp vào hố sâu.
Sư đồ một thuở đậm sâu,
Giờ thành nợ máu nhuộm màu hận thù.
Chàng đi vào cõi âm u,
Ngũ quan tự cắt, mịt mù khói sương.
Đổi mình thành đá dẫn đường,
Cho người ngạo nghễ lên tòa đế vương.
Sen tàn trong bão thê lương,
Người về hóa thạch, đoạn trường chia ly.
Bánh xe số phận xoay vòng hư hao.
Linh căn bóp nát máu trào,
Vong Xuyên xương trắng lấp vào hố sâu.
Sư đồ một thuở đậm sâu,
Giờ thành nợ máu nhuộm màu hận thù.
Chàng đi vào cõi âm u,
Ngũ quan tự cắt, mịt mù khói sương.
Đổi mình thành đá dẫn đường,
Cho người ngạo nghễ lên tòa đế vương.
Sen tàn trong bão thê lương,
Người về hóa thạch, đoạn trường chia ly.
Toàn bộ cuộc đời của Lạc Tuyết Nghiên và Giang Nguyệt Ninh là một ván cờ mà con xúc xắc đã được đổ bằng máu từ mười kiếp trước. Lạc Tuyết Nghiên không yêu theo cách của một vị thần cứu thế; chàng yêu như một kẻ tử tù tự nguyện bước vào gông xiềng. Việc chàng dùng pháp trận nghịch chuyển không phải để tìm kiếm một kết thúc có hậu, mà là để mua lấy sự tồn tại cho người mình yêu bằng cách tự tay xé nát bản thân. Cái giá của mười kiếp luân hồi không chỉ là thời gian, mà là sự biến mất dần dần của một con người: từ một vị Thần Tôn kiêu hãnh trở thành một pho tượng đá không nghe, không thấy, không cảm giác.
Về phần Nguyệt Ninh, nỗi đau của nàng là một quá trình bị lừa dối vĩ đại. Nàng bị đẩy vào đường ma, bị tước đoạt linh căn, bị ép phải hận thù để mạnh mẽ hơn. Nhát kiếm nàng đâm xuyên tim Tuyết Nghiên ở kiếp cuối cùng thực chất là đỉnh điểm của sự giải thoát mà chàng đã sắp đặt sẵn. Chàng muốn nàng giết mình, vì chỉ khi chàng chết đi dưới tay nàng, mọi nợ nần với Thiên đạo mới được xóa sạch, và nàng mới có thể đường hoàng đứng trên đỉnh cao mà không còn bị truy sát.
Cái kết với đóa sen đá nở giữa điện Linh Tiêu chính là sự mỉa mai cay đắng nhất của số phận. Nó nhắc nhở rằng chiến thắng của Nguyệt Ninh là một chiến thắng rỗng tuếch. Nàng có cả tam giới trong tay, nhưng lại vĩnh viễn mất đi người duy nhất dám chống lại cả đất trời để giữ cho nàng hơi thở. Sự cô độc của nàng không nằm ở ngôi cao, mà nằm ở chỗ nàng phải sống để chứng kiến sự hy sinh của chàng hóa thành những phiến đá lạnh ngắt. Tình yêu của họ không thể đơm hoa kết trái theo nghĩa thông thường, nó hóa thạch để trở thành một phần của vĩnh hằng, để lại một nỗi ám ảnh khôn nguôi về việc người ta có thể tàn nhẫn với nhau đến mức nào để bảo vệ nhau khỏi sự diệt vong.
Chỉnh sửa cuối:

