14,899 ❤︎ Bài viết: 3286 Tìm chủ đề
882 5
Sự Tích Con Đom Đóm

Ðêm hôm ấy, trời tối đen như mực. Những đám mây dầy đặc đã che phủ cả bầu trời, và không một ngôi sao nào chịu hé ra một chút tia sáng. Giữa cảnh thinh lặng nặng nề trên sa mạc, bỗng nhiên người ta nghe thấy tiếng sụt sùi thút thít. Thế là một đàn côn trùng li ti kéo nhau về phía phát ra dấu hiệu duy nhất của sự sống trên cánh đồng vắng lặng.

55440398432_012f811a85_o.png


Một con lừa và một người đàn ông đang ngủ trên mặt cát, kề sát nhau để lấy hơi ấm. Ngồi bên cạnh là một thiếu phụ quấn mình trong chiếc khăn rộng, tay bồng đứa con nhỏ đang ngủ. Chị ta khóc nấc lên. Một con trùng đáp xuống trên chiếc khăn của chị và hỏi: "Tại sao bà khóc vậy?"

Chị ta giật mình, nhưng sau khi thấy mấy con vật nhỏ bé không làm gì hại mình, chị tự trấn an và thuật truyện cho chúng như sau:

"Ông vua Hêrốt tàn bạo ghét đứa con nhỏ của tôi, và ra lệnh giết nó. Nhưng một thiên thần đã báo tin cho chúng tôi, cho nên chúng tôi đã trốn kịp thời. Tuy vậy, các thuộc hạ của vua đã truy được dấu vết của chúng tôi và đang truy nã chúng tôi. Có lẽ sáng mai họ sẽ đuổi kịp, bởi vì chúng tôi di chuyển chậm chạp còn họ thì phóng ngựa như bay. Vì vậy chúng tôi cố gắng lợi dụng ban đêm để đi xa chừng nào hay chừng đó. Nhưng mà trời tối quá.. Chồng tôi và con tôi đang ngủ. Còn tôi vì không thấy mệt lắm, và cứ lo sợ họ bắt được chúng tôi, cho nên tôi không chợp mắt được.. Bây giờ tôi sẽ đánh thức chồng tôi dậy và tiếp tục lên đường. Cầu mong sao đừng rơi vào cái hố nào hay đi trật đường! Thật là khó định hướng khi không có ngôi sao hướng dẫn! Tôi lo không chừng mình lại đi ngược chiều đâm đầu vào chính đồn công an thì tàn đời!"

Một con vật lên tiếng thay cho tất cả bọn: "Chúng cháu thấy rõ đường cả lúc tối trời. Chúng cháu sẽ đưa bà đi tới biên giới cách đây không xa lắm đâu. Bà đừng lo, chúng cháu sẽ dẫn hướng cho bà và báo cho bà biết những nguy hiểm dọc đường."

Người thiếu phụ mừng rỡ: "Ôi may quá. Cám ơn các cháu. Chúa sẽ trả ơn cho các cháu. Nào, chúng ta lên đường. Ý tứ cẩn thận nhé, vì có nhiều gập ghềnh đấy."

Người đàn ông cũng được đánh thức dậy, và sau khi bàn tính về đề nghị của các côn trùng, ông ta vui vẻ nhận lời và thắt yên ngựa lên đường.

Người thiếu phụ bế con cưỡi trên lưng lừa, còn người đàn ông dẫn con vật dựa theo tiếng vo ve của loài côn trùng: "Rẽ qua trái! Ðường gồ ghề! Coi chừng hòn đá! Trước mặt có hố!"

Sau ba giờ đi bộ giữa đêm tối, họ đã tới con lạch đánh dấu biên giới của vua Hêrốt. Họ lội qua dòng nước và thở ra cái phào nhẹ nhõm. Người thiếu phụ lên tiếng: "Thế là thoát rồi! Cám ơn các cháu vì đã giúp chúng tôi và bé Giêsu. Chà, giá mà bé tỉnh giấc thì chắc sẽ cám ơn các cháu đấy. Nhưng thôi, để bé tiếp tục ngủ."

Các côn trùng đáp lại xuống gần em bé. Chúng thấy một khuôn mặt hồng với vài sợi tóc vàng óng ánh. Chúng lần lượt đáp xuống trên mái đầu xinh xinh ấy để tặng một cái hôn trìu mến.

Ơ kìa, lạ chưa. Khi cất cánh bay lên không trung, thì phần thân thể của chúng đã chạm vào mái tóc óng ánh của bé Giêsu trở nên sáng lung linh như những tia sáng của các vị sao trên bầu trời còn tối đen.

Người đàn ông hỏi chúng: "Các cháu tên gì? Tôi muốn biết tên các cháu để sau này kể ơn các cháu cho thiên hạ biết."

Bọn côn trùng rầu rĩ thưa: "Chúng cháu thân sâu bọ thấp hèn quá, cho nên chẳng ai đoái hoài đặt tên cho chúng cháu cả."

Người thiếu phụ xen vào: "Ðược rồi, tôi sẽ đặt tên cho. Các cháu sẽ mang tên là con đom đóm, các cháu sẽ mang tia đóm của sao trên trời xuống trên mặt đất này nhé."
 
Last edited by a moderator:
1 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Bài thơ: Sự tích con đom đóm​


Đêm tối đen như mực

Mây che phủ bầu trời

Ánh sáng, không một chút

Bỗng có tiếng sụt sùi.


Giữa không gian vắng lặng

Đám côn trùng vo ve

Tiếng khóc cứ văng vẳng

Chúng yên lặng lắng nghe.


Một con lừa đang ngủ

Và một người đàn ông

Cạnh đó, một thiếu phụ

Ôm con nhỏ trong lòng.


Côn trùng bay lại đáp

Trên khăn của chị ta

Rồi chúng hỏi ngượng ngập:

- Sao cô khóc xót xa?


Chị phụ nữ nín bặt

Nhìn con vật chăm chăm

Rồi bao nhiêu vướng mắc

Tuôn ra như suối ngầm:


- Vua Hêrốt tàn bạo

Muốn giết con của tôi

Một thiên thần đã báo

Chúng tôi trốn kịp thời.


Tuy vậy các thuộc hạ

Đang truy nã chúng tôi

Chúng tôi thấy lo quá

Họ sắp đuổi kịp rồi.


Chúng tôi đi chậm chạp

Họ phóng ngựa như bay

Chỉ cầu sao bão táp

Đừng xộc đến nơi đây.


Một con vật lên tiếng

Thay cho đám côn trùng:

- Cháu xin có ý kiến

Muốn được góp sức cùng.


Chúng cháu nhìn rất rõ

Đường đi dẫu tối trời

Biên giới cũng gần đó

Mọi người sẽ tới nơi.


Người thiếu phụ mừng rỡ:

- Cảm ơn các cháu nhiều

Cảm ơn vì giúp đỡ

Các cháu thật đáng yêu.


Người đàn ông khe khẽ

Đang đánh thức con lừa

Họ lên đường lặng lẽ

Không một tiếng động khua.


Thiếu phụ bế con nhỏ

Trên lưng lừa nín khe

Người đàn ông nhớ rõ

Dựa theo lời vo ve:


- Chú ý, rẽ qua trái!

- Cẩn thận, đường gồ ghề!

- Coi chừng hòn đá đấy!

- Trước mặt có hồ nghe!


Sau ba giờ ì ạch

Giữa đêm tối lạnh lùng

Họ đã tới con lạch

Đánh dấu biên giới chung.


Họ lội qua dòng nước

Và nhẹ nhõm thở phào

Quả đúng như mong ước

Họ vui mừng biết bao.


Người thiếu phụ lên tiếng:

- Thế là ta thoát rồi!

Và liền đó xuất hiện

Một nụ cười rất tươi.


- Cảm ơn, cảm ơn nhé

Đã cứu giúp chúng tôi

Ra đi thật suôn sẻ

Xin ghi nhớ suốt đời.


Nếu Giêsu tỉnh giấc

Sẽ nói cảm ơn thôi

Các côn trùng nhất nhất

Đậu trên tóc cậu rồi.


Mái tóc vàng óng ánh

Vàng như giọt sao rơi!

Và khi chúng đập cánh

Một điều thật tuyệt vời.


Phần thân thể của chúng

Chạm vào tóc, và rồi

Lập tức nơi khoang bụng

Sáng như sao trên trời!


Người đàn ông đã hỏi:

- Các cháu tên là gì?

Để sau này ta nói

Cho mọi người khắc ghi!


Bọn côn trùng rầu rĩ:

- Thân sâu bọ thấp hèn

Nên chẳng ai thèm nghĩ

Đặt cho một cái tên.


Thiếu phụ nói cặn kẽ:

- Các cháu tự trời cao

Mang tia đóm đẹp đẽ

Gọi: Đom đóm đi nào!


Thế là từ khi đó

Bầy côn trùng nhà ta

Là con đom đóm nhỏ

Bay khắp trời bao la!

Tác giả: Bùi Thị Ngọc Điệp
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back