13 ❤︎ Bài viết: 21 Tìm chủ đề
29 0
Tác giả: Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)

Chương 1: Sương lạnh cửa thiền và lời thần bí (phần 1)

Khúc dạo đầu: Mùa đông tuyết phủ Vân Nam và khói sương chùa Phật Linh

Vân Nam vào những ngày giữa đông tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ bằng những nét mực bạc và xám tro. Cái lạnh của vùng cao nguyên phương Nam này không hanh hao như miền bắc đất Bắc Kinh, mà nó mang một thứ độ ẩm thấu xương, len lỏi qua từng lớp áo bông dày, thấm vào da thịt, làm tê dại cả những đầu ngón tay của kẻ lữ hành. Trên những đỉnh núi nhấp nhô bao bọc lấy vùng thung lũng, tuyết đã phủ một lớp dày trắng xóa, lấp lánh dưới ánh mặt trời mùa đông yếu ớt và bợt bạt. Gió từ hướng dãy núi tuyết Ngọc Long thổi về, mang theo hơi thở của băng giá, rít lên từng hồi qua những rặng thông già, khiến những cành cây trơ trụi lá phải run rẩy trong làn sương mù dày đặc.



Tọa lạc trên một ngọn núi cao quanh năm mây phủ ở ngoại ô phủ thành, ngôi chùa cổ Phật Linh hiện lên như một ốc đảo bình yên và biệt lập giữa trần thế. Kiến trúc của ngôi chùa mang đậm dấu ấn thời gian với những mái ngói rêu phong cong vút lên trời xanh, những bức tường gạch đỏ đã phai màu sương gió, và những ô cửa gỗ chạm khắc hoa văn bách điểu, tùng cúc nay đã ngả sang màu nâu đen cổ kính. Chùa Phật Linh từ lâu đã nổi tiếng khắp vùng Vân Nam là chốn linh thiêng, nơi cửa Phật thanh tịnh có thể che chở cho những linh hồn lầm lạc và ban phước lành cho chúng sinh vạn dặm.

Hôm nay là ngày rằm tháng Chạp. Đối với người dân nơi đây, ngày rằm cuối cùng của năm là dịp vô cùng quan trọng để cầu xin sự che chở của chư Phật trước khi bước sang một năm mới đầy biến động. Ngay từ sáng sớm, khi tiếng chuông chùa đầu tiên vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch của màn sương sớm, hàng ngàn thiện nam tín nữ đã rồng rắn kéo nhau lên núi. Con đường dốc đá dẫn lên tam quan chùa chật kín người qua lại. Tiếng bước chân thình thịch trên đá hộc, tiếng thở dài vì mệt nhọc trộn lẫn với tiếng khấn vái lầm rầm tạo nên một thứ âm thanh đặc quánh của lòng thành kính.

Bước qua cổng tam quan, không gian bên trong chánh điện bừng lên một bầu không khí đối lập hoàn toàn với cái lạnh giá bên ngoài. Khói hương nghi ngút, đậm đặc như một làn sương thứ hai, bao phủ lấy toàn bộ không gian điện thờ. Hương trầm thượng hạng quyện với mùi nến sáp thơm tạo nên một mùi hương vừa ấm áp, vừa tịch mịch, khiến bất cứ ai bước vào cũng cảm thấy tâm can như được gột rửa. Hàng trăm ngọn nến đại đăng thắp sáng trưng, phản chiếu ánh sáng vàng rực lên ba pho tượng Tam Thế Phật bằng đồng hun cao lớn đồ sộ đang ngự trên tòa sen. Những gương mặt Phật từ bi, đôi mắt khép hờ nhìn xuống chúng sinh đang quỳ rạp dưới sàn đại điện, như thấu suốt mọi nỗi bi hoan, ly hợp của cõi hồng trần.

Tiếng mõ tụng kinh của chư tăng vang lên đều đặn, nhịp nhàng như nhịp đập trái tim của ngôi chùa cổ. Tiếng chuông khánh thỉnh thoảng ngân lên một hồi dài, thanh thoát, kéo dài rồi tan loãng vào khoảng không gian cao vút của mái điện. Khách hành hương chen chúc nhau, người dâng sớ, người quỳ lạy, người lại thành kính dâng lên những đóa hoa mai mùa đông trắng muốt vừa hái dọc đường. Khói sớ đốt ở lư đồng ngoài sân bay lên nghi ngút, quyện vào mây sương Vân Nam, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa ảo, tựa như cõi bồng lai tiên cảnh đang hiện hữu giữa nhân gian.

Mời xem tiếp tại HỒN MA Ở LÂU ĐÀI TỪ CUNG LÃNH
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back