501 ❤︎ Bài viết: 328 Tìm chủ đề
123 0
Trường An Nguyệt - Lưu Vũ - OST Trường An 24 Kế


"Trường An Nguyệt" không cố gắng kể lại một câu chuyện cụ thể nào, bởi bản thân nó đã là một miền ký ức. Đó là một thứ ký ức không có hình dạng rõ ràng, chỉ hiện hữu tựa như ánh trăng treo lơ lửng trên thành Trường An: luôn ở đó, hiện diện một cách hiển nhiên, nhưng vĩnh viễn không cách nào chạm tới. Khi lắng nghe ca khúc này, người ta dễ có cảm giác thời gian như tạm ngưng đọng, còn lòng người thì vô thức bị kéo ngược về những điều đã cũ, những chuyện đã qua mà chẳng bao giờ có cơ hội để sửa lại. Toàn bộ cấu trúc âm nhạc của "Trường An Nguyệt" gần như không có lấy một cao trào bùng nổ, nhưng chính sự thiếu vắng ấy lại tạo nên một chiều sâu thăm thẳm. Bài hát không cố đẩy cảm xúc của người nghe lên cao, bởi lẽ nỗi lòng trong đó đã vượt qua giai đoạn cần được bộc lộ. Đây là kiểu "nỗi buồn sau nỗi buồn", là khi con người ta không còn nhu cầu giải thích hay sức lực để chống cự, chỉ lặng lẽ đứng yên nhìn thời gian chảy trôi qua kẽ tay. Trăng vẫn sáng, Trường An vẫn sừng sững, nhưng những gì từng gắn bó mật thiết với nơi ấy thì đã chẳng thể nào quay lại nguyên vẹn như xưa.

Giọng hát của Lưu Vũ mang đến một khí chất vô cùng đặc biệt: nó trong trẻo, điềm tĩnh và có một khoảng cách rất "xa". Anh không hát như người trong cuộc đang chịu đựng nỗi đau, mà hát như kẻ đứng bên ngoài chính cuộc đời mình, nhìn lại mọi hỉ nộ ái ố bằng sự bình thản pha chút tiếc nuối mơ hồ. Không có tiếng nức nở, không có bi thương rõ rệt, chỉ có những khoảng lặng được kéo dài một cách tinh tế trong từng câu chữ. Chính sự im lặng ấy lại khiến cảm xúc trở nên sâu sắc và ám ảnh hơn bất kỳ nốt cao hay sự gào thét nào. Điều đáng nói là dù âm sắc của Lưu Vũ rất sáng, nhưng trong giọng hát lại tuyệt nhiên không có sự non nớt. Đó là tiếng lòng của một người đã thấu hiểu rằng có những thứ mất đi không phải vì biến cố bất ngờ, mà đơn giản là mất đi vì quy luật nghiệt ngã của thời gian. Và một khi đã chấp nhận điều đó, người ta không còn đau đớn dữ dội nữa, chỉ còn lại một cảm giác trống trải rất dài, rất lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy.

"Trường An Nguyệt" vì thế không đơn thuần là bài hát nói về sự chia ly giữa người với người, mà là lời tự sự về sự bất lực của kiếp người trước cái vĩnh hằng. Trăng đại diện cho những gì bất biến, còn con người mãi mãi chỉ là những vị khách vội vã đi ngang qua cuộc đời. Dưới ánh trăng ấy, mọi lựa chọn quyết liệt, mọi mưu lược sắc bén, hay cả những yêu ghét nồng nàn cuối cùng cũng chỉ trở thành một mảnh kỷ niệm nhạt nhòa. Ca khúc không một lời than trách, chỉ lặng lẽ chấp nhận như một lẽ đương nhiên. Khi nốt nhạc cuối cùng tan đi, điều đọng lại trong lòng người nghe không phải là một giai điệu bắt tai, mà là một cảm giác rất khó để gọi tên - một sự thức tỉnh mơ hồ rằng mình vừa đi ngang qua một đoạn đời nào đó của chính mình. Chính ở khoảnh khắc ấy, giọng hát của Lưu Vũ vẫn còn vương vấn đâu đó, nhẹ bẫng và xa xăm nhưng đầy dai dẳng, hệt như ánh trăng Trường An: soi sáng được mọi ngóc ngách của quá khứ, nhưng tuyệt nhiên không soi sáng được con đường để quay trở lại.


Lời bài hát – Lyrics:

一花一木姹紫嫣紅顏色千百種

春來秋去因果輪轉草木又一冬

遙望 芸芸眾生

求一絲 靈犀相通

換生死 與共



回眸一笑光陰顛倒一瞬成雋永

天地恢弘前路不同孔雀各西東

舉頭 皓月當空

望故鄉 山高水重

揮手便牽動風起雲湧



婆娑世界 不生不滅 繁華一時榮

長安一片月 萬戶燈火通明

家國故夢 系我心胸

渺渺一念 唯求四海升平

Pinyin:

Yī huā yī mù chàzǐyānhóng yánsè qiān bǎi zhǒng

Chūnlái qiū qù yīnguǒ lúnzhuǎn cǎomù yòu yī dōng

Yáowàng yúnyúnzhòngshēng

Qíu yīsī língxī xiāngtōng

Hùan shēngsǐyǔgòng



Húimóu yīxìao guāngyīn diāndǎo yīshùn chéng jùanyǒng

Tiāndì huīhóng qían lù bùtóng kǒngquè gè xī dōng

Jǔ tóu hàoyuè dāngkōng

Wàng gùxiāng shāngāo shuǐ zhòng

Huīshǒu bìan qiāndòng fēngqǐyúnyǒng



Pósuō shìjiè bù shēng bù miè fánhúa yīshí róng

Cháng'ān yīpìan yuè wàn hù dēnghuǒ tōngmíng

Jiā guó gù mèng xì wǒ xīnxiōng

Miǎomiǎo yīnìan wéi qíu sìhǎi shēngpíng

Lời Việt:

Mỗi hoa, mỗi cành, muôn hồng nghìn tía, ngàn vạn sắc màu

Xuân đến thu đi, nhân quả luân chuyển, cỏ cây lại qua đông

Lặng lẽ ngóng trông muôn kiếp nhân sinh

Chỉ cần một chút thấu hiểu đồng tâm

Sinh tử cũng đổi, cùng gánh vác



Ngoảnh đầu mỉm cười, thời gian đảo lộn một khoảnh khắc trở thành vĩnh cửu

Trời đất mênh mang, đường ai nấy bước, khổng tước chia đôi đường

Ngẩng đầu, trăng treo giữa trời

Trông về cố hương, non cao nước sâu

Chỉ một cái phất tay, phong vân liền dậy sóng



Cõi đời nhiễu nhương, không sinh không diệt, phồn hoa cũng chỉ là thoáng qua

Trường An trăng trải khắp thành, muôn nhà đèn lửa sáng trưng

Mộng xưa cố quốc, trĩu nặng lòng ta

Tâm niệm nhỏ nhoi, chỉ cầu thiên hạ thái bình​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back