0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Chương 1: "Nếu có kiếp sau.. Em sẽ không để anh chết nữa"

Tiếng chuông trường vang lên lần thứ hai trong ngày.

"Reng!"

Âm thanh kéo dài, sắc lạnh, như kéo luôn cả ý thức của Lạc Hy Nhi trở lại.

Cô mở mắt.

Không gian trắng sáng đập vào tầm nhìn.

Trần nhà lớp học.

Quạt trần quay chậm.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ, đổ xuống những vệt sáng nghiêng trên bàn gỗ.

Một giây.

Hai giây.

Hy Nhi không cử động.

Không phải vì mệt.

Mà vì não cô đang cố xác nhận một điều gần như phi lý.

"Đây.. Là đâu?"

Giọng cô rất nhỏ.

Nhưng đủ để chính cô nghe thấy sự run nhẹ trong đó.

Cô từ từ đưa tay lên.

Bàn tay nhỏ hơn, trắng hơn, không còn vết chai của những năm tháng sau này.

17 tuổi.

Không phải bệnh viện.

Không phải đêm mưa cuối cùng.

Không phải tiếng xe cứu thương chói tai.

Không phải máu.

Không phải cái chết.

Mà là lớp 11A3.

Hy Nhi siết tay lại.

Tim đập mạnh đến mức như muốn phá ngực.

"Không thể nào.."

Nhưng mọi thứ quá thật.

Tiếng bút viết.

Tiếng học sinh thì thầm.

Tiếng gió lùa qua cửa sổ.

Và cả-

Một ánh mắt ở cuối lớp.

Cô khựng lại.

Trần Dịch Hàn.

Anh đang ngồi đó.

Áo đồng phục trắng đen chỉnh tề.

Ánh mắt lạnh, không nhìn ai cụ thể.

Nhưng lại giống như đang tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới này.

Không quan tâm.

Không cảm xúc.

Không tồn tại kết nối.

Nhưng Hy Nhi lại không thể rời mắt.

Kiếp trước..

Cô đã từng nhìn thấy ánh mắt này.

Rất nhiều lần.

Nhưng khi đó, cô chưa từng hiểu.

Chưa từng hiểu rằng-

Người này đã cứu cô.

Và cũng chết vì cô.

Ngực cô nhói lên.

"Trần Dịch Hàn.."

Cô vô thức gọi rất khẽ.

Nhưng anh không nghe.

Hoặc đúng hơn là.. Không quan tâm.

"Lạc Hy Nhi!"

Giọng giáo viên vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ.

Cả lớp quay lại nhìn.

Cô đứng dậy theo phản xạ.

Không ai thấy được rằng tay cô đang hơi run.

"Câu này trả lời thế nào?"

Ánh mắt cô lướt qua bảng.

Một câu hỏi đơn giản.

Kiến thức lớp 11.

Nếu là kiếp trước, cô có thể không quan tâm.

Nhưng kiếp này..

Mọi thứ đã khác.

Cô trả lời:

"Đáp án B."

Giáo viên gật đầu.

"Đúng."

Cả lớp tiếp tục.

Nhưng Hy Nhi không ngồi xuống ngay.

Cô vẫn nhìn về phía cuối lớp.

Trần Dịch Hàn.

Một suy nghĩ lặp lại trong đầu cô.

"Kiếp này.. Mình không được để anh chết."

Tan học.

Sân trường bắt đầu ồn ào.

Học sinh chạy ra cổng.

Tiếng cười nói xen lẫn nhau.

Nhưng Hy Nhi đi chậm hơn mọi người.

Cô đang quan sát.

Quan sát anh.

Trần Dịch Hàn bước ra khỏi lớp.

Một mình.

Luôn luôn một mình.

Không bạn bè.

Không ai đi cạnh.

Như một đường thẳng không giao với bất kỳ ai.

Hy Nhi bước theo.

Không che giấu.

Không né tránh.

Một người bạn cùng lớp nhìn thấy.

"Cậu theo dõi cậu ấy à?"

Hy Nhi trả lời rất thẳng:

"Ừ."

Người kia khựng lại.

"Cậu bị gì vậy?"

"Không."

Chỉ một chữ.

Rồi cô tiếp tục đi.

Khoảng cách giữa cô và Trần Dịch Hàn không xa.

Nhưng đủ để anh cảm nhận được sự tồn tại của cô.

Anh dừng lại.

"Cậu đang làm gì vậy?"

Giọng anh lạnh.

Không cao.

Nhưng rõ ràng.

Hy Nhi không dừng.

Cô bước thêm một bước.

Rồi đứng ngang hàng.

"Xem cậu."

Không khí khựng lại trong một giây.

Trần Dịch Hàn nhìn cô.

Lần đầu tiên trong ngày.

Ánh mắt anh không thay đổi nhiều.

Nhưng có một chút khó hiểu.

"Cậu rảnh à?"

"Không."

"Vậy tránh ra."

"Không."

Hai chữ.

Rõ ràng.

Không do dự.

Anh nhíu mày nhẹ.

"Cậu đang gây phiền phức."

Hy Nhi khẽ cười.

"Cậu quen rồi sẽ không thấy phiền nữa."

Câu nói đó khiến anh im lặng nửa giây.

Rồi anh quay đi.

Không nói thêm.

Nhưng Hy Nhi biết-

Cô đã bước vào cuộc sống của anh.

Dù anh chưa thừa nhận.

Cô đứng yên nhìn theo bóng lưng đó.

Rồi rất khẽ nói:

"Lần này.. Em sẽ giữ anh lại."
 
0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
chương 2: "Cậu không nên quen với ánh mắt của tớ"

Sáng hôm sau, trời không mưa.

Nhưng không khí trong lớp 11A3 lại có cảm giác như vừa bị kéo xuống thấp hơn một tầng.

Không ai nói rõ lý do.

Chỉ là.. Từ khi Lạc Hy Nhi bắt đầu thay đổi, mọi thứ trong lớp đều có chút lệch đi.

Cô đến sớm hơn mọi ngày.

Ngồi xuống bàn.

Không nói chuyện với ai.

Nhưng ánh mắt lại đặt đúng một hướng.

Cuối lớp.

Trần Dịch Hàn vẫn ngồi đó.

Như mọi ngày.

Không thay đổi.

Không giao động.

Nhưng hôm nay, có một thứ khác.

Anh cảm nhận được ánh nhìn.

Không phải thoáng qua.

Mà là liên tục.

Anh hơi nhíu mày.

Rồi quay sang.

Ánh mắt chạm nhau.

Chỉ một giây.

Nhưng đủ để không khí giữa hai người khựng lại.

"Cậu đang nhìn gì?" anh hỏi.

Hy Nhi không né.

Cô trả lời rất thẳng:

"Cậu."

Cả lớp phía trước hơi im một nhịp.

Có vài người quay lại nhìn.

Trần Dịch Hàn không biểu cảm.

Chỉ hỏi tiếp:

"Có vấn đề gì à?"

"Có."

Câu trả lời khiến anh khựng lại rất nhẹ.

"Gì?"

Hy Nhi nhìn thẳng anh.

Ánh mắt rất rõ ràng.

Không còn mơ hồ như hôm qua.

"Cậu không nên ngồi một mình ở đó."

Không gian yên đi một nhịp.

Trần Dịch Hàn nhìn cô.

Rất lâu.

Rồi anh hỏi:

"Đó là lý do cậu nhìn tôi cả buổi sáng?"

"ừ."

"Cậu rảnh đến vậy à?"

Hy Nhi khẽ lắc đầu.

"Không."

"Nhưng tớ cần nhìn."

Câu nói đó không có gì quá đặc biệt.

Nhưng lại khiến ánh mắt anh thay đổi rất nhẹ.

Một chút khó hiểu.

Một chút cảnh giác.

"Cậu đang cố làm gì?" anh hỏi.

Hy Nhi im lặng một giây.

Rồi trả lời:

"Cứu cậu."

Cả lớp gần như im hẳn.

Một vài người bật cười nhỏ.

"Cậu ấy nói gì vậy.."

"Cứu Trần Dịch Hàn á?"

Nhưng Trần Dịch Hàn không cười.

Anh chỉ nhìn cô.

Rất lâu.

"Cậu bị gì à?" anh hỏi.

Hy Nhi không chớp mắt.

"Không."

"Chỉ là tớ biết trước một số chuyện."

Câu nói này khiến không khí lập tức thay đổi.

Trần Dịch Hàn nhíu mày rõ rệt hơn.

"Biết trước?"

"ừ."

"Ví dụ?"

Hy Nhi dừng lại.

Cô không thể nói "kiếp trước".

Không phải bây giờ.

Nên cô nói một cách khác:

"Ví dụ như.. Cậu không nên đi qua sân sau vào chiều thứ Sáu."

Anh im lặng.

"Vì sao?"

Hy Nhi nhìn thẳng:

"Vì sẽ có tai nạn."

Không khí đứng lại.

Một vài người nghe được bắt đầu nhìn sang.

Trần Dịch Hàn khẽ thở ra.

"Cậu đang đùa?"

"Không."

Anh nhìn cô rất lâu.

Rồi nói:

"Cậu đang cố kiểm soát tôi à?"

Hy Nhi khựng lại.

Câu này..

Không sai.

Nhưng cũng không đúng.

"Không phải kiểm soát."

"Vậy là gì?"

Hy Nhi siết nhẹ tay.

"Là giữ cậu sống."

Không gian im lặng hoàn toàn.

Không còn tiếng nói chuyện.

Không còn tiếng ghế kéo.

Trần Dịch Hàn nhìn cô.

Lần này lâu hơn bình thường.

Ánh mắt anh không còn chỉ là lạnh.

Mà có một thứ gì đó rất nhỏ..

Nhưng sắc.

"Cậu biết không?" anh nói chậm lại.

"Gì?"

"Cậu đang làm tôi thấy phiền."

Hy Nhi gật nhẹ.

"Ừ."

"Cậu sẽ quen."

Anh nhíu mày.

"Không có lý do gì để tôi quen với chuyện này."

Hy Nhi đứng dậy.

Cô bước một bước về phía anh.

Khoảng cách rút ngắn.

"Có."

Anh nhìn cô.

"Lý do gì?"

Hy Nhi nói rất khẽ:

"Vì cậu sẽ bắt đầu tin tớ."

Một giây.

Hai giây.

Trần Dịch Hàn không trả lời.

Nhưng ánh mắt anh không rời đi.

Hy Nhi quay lại bàn.

Ngồi xuống.

Như chưa từng xảy ra gì.

Nhưng chỉ có cô biết.

Từng bước hôm nay..

Đều là một phần trong kế hoạch cô đã nhìn thấy từ trước.

Và Trần Dịch Hàn..

Đã bắt đầu xuất hiện trong "quỹ đạo" của cô.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
Chương 3: "Có những thứ cậu không nên biết trước"

Sáng hôm nay, lớp 11A3 có một sự thay đổi nhỏ nhưng rõ ràng.

Không ai nói ra.

Nhưng tất cả đều cảm nhận được.

Lạc Hy Nhi không còn chỉ "nhìn" Trần Dịch Hàn như hôm qua nữa.

Mà là quan sát có mục tiêu.

Cô ghi lại từng thói quen nhỏ của anh.

Giờ ra về.

Lối đi.

Những nơi anh hay dừng lại.

Như thể đang sắp xếp lại một thứ gì đó mà chỉ mình cô nhìn thấy.

Trần Dịch Hàn nhận ra rất nhanh.

Giờ ra chơi.

Anh đứng ở hành lang.

Không có ai bên cạnh.

Như mọi khi.

Nhưng lần này-

"Cậu đang ghi chép gì vậy?"

Giọng anh vang lên phía sau.

Hy Nhi không giật mình.

Cô đóng cuốn sổ lại rất bình tĩnh.

"Thói quen."

Anh nhìn cuốn sổ.

"Của ai?"

"Cậu."

Một chữ.

Rõ ràng.

Không do dự.

Không khí lập tức im xuống một nhịp.

Trần Dịch Hàn nhìn cô.

Rất lâu.

"Cậu theo dõi tôi?"

"Không."

"Vậy là gì?"

Hy Nhi ngẩng lên.

Ánh mắt rất thẳng.

"Là cứu cậu."

Câu nói này khiến anh nhíu mày rõ hơn.

"Cậu nói câu đó lần thứ hai rồi."

"ừ."

"Và tôi vẫn không hiểu."

Hy Nhi im lặng một giây.

Rồi nói:

"Cậu không cần hiểu ngay."

Anh khẽ thở ra.

"Cậu đang làm mọi thứ trở nên kỳ lạ."

Hy Nhi gật nhẹ.

"Vì vốn dĩ nó đã không bình thường."

Trần Dịch Hàn nhìn cô rất lâu.

Rồi nói:

"Cậu nên dừng lại."

Hy Nhi khựng lại.

"Dừng cái gì?"

"Dừng việc cố thay đổi tôi."

Không khí trầm xuống.

Hy Nhi nhìn anh.

Rất lâu.

Rồi cô nói:

"Không được."

Một câu.

Nhẹ.

Nhưng dứt khoát.

Trần Dịch Hàn không nói gì.

Chỉ nhìn cô như đang cố đọc ra điều gì đó.

Nhưng không đọc được.

"Cậu đang giấu gì?" anh hỏi.

Hy Nhi hơi khựng lại.

Một giây rất ngắn.

Rồi cô đáp:

"Không có gì."

Nhưng chính khoảnh khắc đó.

Trần Dịch Hàn đã nhận ra.

Cô đang nói dối.

Giờ tan học.

Sân trường bắt đầu thưa người.

Hy Nhi đứng ở cầu thang tầng hai.

Nhìn xuống.

Cô đang đợi.

Không phải đợi Trần Dịch Hàn.

Mà đợi một tình huống.

Kiếp trước, hôm nay sẽ có một sự việc nhỏ.

Nhưng đủ để tạo ra hiểu lầm đầu tiên giữa cô và anh.

Và cô phải chặn nó.

Nhưng lần này-

Có gì đó khác.

Một nhóm học sinh đứng gần sân sau.

Có cả nữ sinh lớp khác.

Hy Nhi khựng lại.

"Không đúng.."

Cô bước nhanh xuống cầu thang.

Nhưng đã muộn.

Một tiếng "rầm" nhỏ vang lên.

Một chiếc cặp bị rơi xuống đất.

Một cô gái ngã nhẹ về phía Trần Dịch Hàn.

Góc nhìn rất dễ hiểu sai.

Ngay khoảnh khắc đó-

Có tiếng máy ảnh.

"Tách"

Hy Nhi đứng lại.

Ánh mắt tối đi ngay lập tức.

Nữ phụ.

Cô ta đứng cách đó không xa.

Điện thoại vẫn còn mở camera.

Trần Dịch Hàn đỡ cô gái kia đứng dậy.

Chỉ là phản xạ.

Không có gì khác.

Nhưng góc chụp..

Đã đủ.

"Xong rồi.." Hy Nhi khẽ nói.

Cô hiểu.

Tin đồn sẽ bắt đầu.

Ngay từ bây giờ.

Trần Dịch Hàn nhìn thấy Hy Nhi.

Anh khẽ cau mày.

"Lại đây."

Hy Nhi không đi.

Cô nhìn anh.

Rất lâu.

Rồi quay người.

"Không cần."

Cô bước đi.

Không quay lại.

Phía sau.

Trần Dịch Hàn đứng yên.

Ánh mắt lần này không còn bình thường nữa.

Mà là lần đầu tiên có sự khó chịu rõ ràng.

Không phải vì hiểu lầm.

Mà vì-

Cô đang rời khỏi anh.
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back