Lúc đầu cả ba người Bắc Đẩu, Thất Tinh, Thiên Tinh ngạc nhiên với câu hỏi của Thảo Vân, nhưng rồi Bắc Đẩu cười, vẻ mặt trông tùy ý, nhưng đôi mắt lại trầm sâu, tĩnh lặng, anh nói:
- Ừ, có lẽ sẽ tách ra. Tụi anh cũng có dự định phát triển sự nghiệp cá nhân rồi. - Anh im lặng một chốc, rồi tiếp - Buồn à? Không sao đâu. Em nhìn đi, trên trời có rất nhiều rất nhiều những
vì sao, chúng nó ở xa nhau, nhưng đều cùng nằm trên bầu trời. Không có bữa tiệc nào không tàn cả. Nhưng nếu không có nỗi buồn buổi biệt li, sẽ không có niềm vui khi hội ngộ. Hơn nữa nói tách ra cũng không đúng, tụi anh chỉ ít khi biểu diễn cùng nhau thôi.
Nói làm sao nhỉ, lúc nghe được tin ấy, tim cô nhói một cái, đau. Lòng cô khó chịu lắm, tai thì ong ong mà dòng suy nghĩ thì hỗn độn, xô bồ. Buồn, hụt hẫng, bao cảm xúc hỗn tạp trong người cô. Nhưng cô không khóc được, lấy lí do gì mà khóc đây. Mỗi người đều có một hướng đi riêng của mình, có thể không nỡ, nhưng nếu yêu quý một người, không nên giữ họ mãi mãi bên mình, mãi mãi sống trong quá khứ. Nhưng, tin rằng, trên mỗi con đường đều sẽ có giao lộ, và ta sẽ gặp được giao lộ đó, nếu ta dũng cảm tiến về phía trước. Thảo Vân nhìn các anh, nói:
- Em sẽ mãi mãi ủng hộ các anh!
- Cảm ơn em! - Thiên Tinh, Bắc Đẩu, Thất Tinh nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến, đáp.
- À đúng rồi, em có viết một quyển sổ muốn tặng các anh. Nhưng em viết bằng tiếng Việt rồi, sau này nếu có thể gặp lại, em sẽ tặng các anh một quyển viết bằng tiếng X ạ.
Thiên Tinh nhận lấy, ấm áp nói:
- Tụi anh sẽ trân trọng nó! Em tặng quà như này, tụi anh nên tặng lại mới phải nhỉ?
- Dạ thôi, các anh mời em ăn bánh gạo rồi mà, hôm nay em vui lắm!
Trong lúc Vân và Thiên Tinh đang nói chuyện, Thất Tinh đặt bên cạnh cô một chiếc kẹo mút, nhẹ nhàng nói:
- Cho em.
Vân bất ngờ, gương mặt cô ửng hồng, râm ran nóng. Cô nhìn Thất Tinh, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô cười, hạnh phúc:
- Cảm ơn anh!
Ông Hai bước ra, tay cầm một cái máy ảnh cũ, bảo:
- Mấy đứa cùng chụp một tấm hình nhé!
Rồi ông bấm máy, ghi lại hình ảnh là kỉ niệm tuyệt vời của tôi, và có lẽ cũng là bức ảnh dán vào bức tường Khoảnh khắc, lấp lại lỗ trống cuối cùng. Ông nói:
- Đây là khoảnh khắc cuối cùng, là bức ảnh cuối cùng của bức tường này, nhớ nhé!
Thiên Tinh quay sang hỏi cô:
- Em tên gì?
- Thảo Vân!
* * *
- THẢO VÂN!
Vân giật mình tỉnh dậy, dáo dác nhìn xung quanh. Đây là.. căn phòng ngủ quen thuộc của cô mà. Ôi, tám giờ sáng rồi cơ à. Như vậy, hóa ra tất cả chỉ là mơ thôi sao?
- Dậy chưa Vân? Con gái con lứa gì mà ngủ tới trưa trời trưa trật thế này! Dù chủ nhật cũng phải ra ngoài vận động chứ!
- Dạ mẹ, con dậy rồi!
Vân trả lời mẹ như vậy, nhưng đầu óc cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Cô vẫn bần thần ngồi xếp bằng giữa đống mền gối lộn xộn. Hóa ra tất cả đều là mơ sao? Nên buồn hay nên vui nhỉ? Buồn vì không gặp được các anh thực, hay nên vui vì dù chỉ là ảo giác, nhưng cũng là loại ảo giác mà ngàn người mong muốn cũng không có được. Thảo Vân ngồi đó bần thần hồi lâu, cô quyết định đứng dậy, đi rửa mặt thì đột nhiên tay chạm phải vật gì đó cứng cứng.. Một viên kẹo mút?
Thảo Vân ngỡ ngàng, chuyện gì vậy? Đây chẳng phải là viên kẹo mút Thất Tinh đã tặng cho cô sao? Thảo Vân vội đứng dậy, mở ngăn kéo tủ, quyển sổ của coi không còn trong đó nữa, thay vào đó là một tấm ảnh, của cô và các anh. Bên cạnh nó còn có một tờ giấy ghi chú với dòng chữ được viết bằng tiếng nước X: "Luôn ủng hộ họ nhé! Giúp ta hoàn thành bức tường Khoảnh khắc với bức ảnh này." Vân cười, hai tay run run cầm lấy tấm ảnh, một giọt nước mắt lấp lánh lăn xuống gò má ửng hồng, chảy vào đôi môi mỏng đang cong lên mang lại vị mặn nơi đầu lưỡi, nhưng lại ngọt lịm nơi trái tim nồng.
Cô không biết bằng cách nào, điều kì diệu này đã xảy ra, có thể là xuyên không, hay một điều tương tự, Thảo Vân không rõ. Nhưng bây giờ cô cũng không muốn biết nữa, cô chỉ biết những hạnh phúc đó là thực, không phải ảo giác. Nó đến bất ngờ, khỏa lấp nỗi trống vắng và cô đơn trong cô bao lâu nay, và cũng giúp cô có động lực hơn, để vững bước trên con đường chinh phục ước mơ của mình. Các anh là STARS, là những ngôi sao nơi bầu trời xa xôi, còn cô, một ngọn cỏ nhỏ nhoi trên mặt đất, song, cô không cam lòng. Sẽ có một ngày, nhất định có một ngày, không xa, cô sẽ biến thành mây, bay đến chỗ các anh, để nói một câu xin chào.
* * *
Nước X - Cùng thời điểm - Tại một căn phòng của một khách sạn sang trọng, thiết kế đặc biệt với ba chiếc giường trắng đối diện nhau. Trên từng chiếc giường, có dáng hình những chàng trai đang chìm vào giấc ngủ sâu. Vẻ đẹp của các anh, cho dù ánh sáng có nhỏ bé đến mấy, cho dù bóng đêm có cường đại đến đâu, cũng không che mờ đi được. Thiên Tinh nằm nghiêng sang phải, mái tóc mềm mại rũ xuống che khuất đi đôi mắt, cái áo sơ mi trắng mở bung hai cúc đầu, lộ rõ xương quai xanh và một vài giọt mồ hôi chảy xuống cổ, vương trên yết hầu, đẹp như một bức tượng điêu khắc của nhà nghệ sĩ tài ba nhất thời đại.
Thất Tinh thì dù nằm ngủ, vẫn cho người khác cảm nhận được sự trầm tĩnh, yên bình và trưởng thành. Anh có đôi lông mi cong dài tuyệt đẹp, gương mặt chữ điền, làn da trắng ẩn hiện trong làn sáng mờ nhạt.
Bắc Đẩu tùy ý nhất, cà vạt kéo ra, tùy ý vứt trên giường, áo sơ mi chỉ còn mỗi hai nút áo ở giữ, phần nút áo đầu và dưới bụng bụng cả ra rồi. Anh chẳng thèm đắp chăn, nên lộ rõ phần bụng sáu múi săn chắc mê người.
Các anh ngủ say sưa thế này, hẳn là do mệt quá đi. STARS vừa hoàn thành buổi biểu diễn ở nước Trung, liền lập tức bay về nước. Các anh vẫn còn ở một khách sạn ngoại thành, cách thủ đồ hai mươi ki lô mét để nghỉ ngơi một đêm, thậm chí đến áo quần vẫn chưa thay ra mà các anh đã ngủ, thật đau lòng thay các anh.
- Thất Tinh, Bắc Đẩu, Thiên Tinh, các cậu dậy đi nào! - Chị Lý, quản lý của nhóm nhạc STARS gọi. Chị lại kéo rèm cửa ra, ánh sáng chói mắt rọi vào ngay lập tức, xua đi sự u ám và tối tăm của căn phòng.