Xuyên Không Tình Yêu Ngăn Cấm Giữa Hai Thế Giới - Esther Nguyễn

Thảo luận trong 'Đã Hoàn Thành' bắt đầu bởi Esther Nguyễn, 8/8/2018.

  1. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXI"
    Chương XXI

    Đêm nay tôi không ngủ được, bèn chạy đi dạo xung quanh. Bất ngờ, tôi phát hiện một ngôi nhà còn ánh đèn. Đến gần, tôi mới biết rằng đấy là quán rượu. Tôi mở cửa bước vào, những người trong quán ngạc nhiên rồi bỗng nhiên cười lớn:

    - Đây có phải là cô gái hồi chiều không?

    - À.. vâng, là tôi

    - Mời ngồi, mời ngồi

    Thế là tôi bị kéo vô, người ta đưa cho tôi một cốc rượu đỏ, tôi nhấp môi một chút. Bỗng một người đàn ông to lớn bên vỗ vai tôi một cái rồi hỏi:

    - Thật sự cô là kỵ sĩ?

    - Đúng vậy

    - Haha, lần đầu tiên tôi thấy nữ kỵ sĩ đấy - mọi người trong quán đều cười ồ lên

    - Không biết cô tìm công tước để làm gì?

    - À.. chỉ là chút chuyện ân oán thôi

    - Cô ở đâu? Tôi nhìn người mảnh mai như cô thì cô là một tiểu thư thì đúng hơn

    - Xin lỗi, cái này hơi khó nói

    - Cô là quý tộc?

    Tôi hơi khựng lại. Quý tộc? Tôi có hơi bị nhiều thân phận nên chính tôi cũng chẳng biết mình là ai nữa. Nhưng ở thế giới này, tôi cũng thể tính là quý tộc, có điều nếu tôi khẳng định điều đó thì không biết mọi người ở đây sẽ phản ứng như thế nào nữa. Những dân đen thường rất ghét bọn quý tộc. Vì thế, có lẽ tôi sẽ không được chào đón ở đây

    - Không, tôi không hẳn là quý tộc. Bọn họ khác tôi, tôi không thích xem thường người khác, cũng lại không thích bắt nạt người khác. Với lại.. ban đầu tôi cũng là một tù binh.

    - Vậy ư?

    Bỗng nhiên mọi người lại phát cười. Dường như họ rất thoải mái khi nghe những lời đó.

    - Cô có giao du với quý tộc không?

    - Ít lắm

    Thật ra thì ngoại trừ Duagloth thì tôi rất ít khi được tiếp xúc với nhiều người. Suốt thời gian tôi ở thé giới những quý tộc mà gặp tôi gặp là: Cha con bá tước Brow và hoàng đế La Mã, và.. phụ thân của Duagloth

    - Đúng rồi, cô đã gặp công tước chưa?

    - Rồi

    - Cô thấy như thế nào?

    Thấy như thế nào hả? Làm sao tôi biết, nếu mà nói sự thật thì chắc bị đánh chết quá, tốt nhất là nên hỏi ngược lại

    - Vậy mọi người nghĩ sao về công tước?

    Thế là một màn nói xấu bắt đầu. Mọi người kể đủ thứ tội thì gần một nửa thì tôi thấy đúng, nhưng tôi chưa tận mắt thấy bao giờ. Nói chung là có lẽ vì tôi là em gái nên Duagloth cũng không làm gì trước mặt tôi nhưng tôi nghĩ một số điều thì có lẽ cũng có thể xảy ra. Bỗng nhiên một người lên tiếng:

    - Không biết bao nhiêu cô gái trẻ đã qua tay hắn rồi nhỉ?

    Câu nói này làm tôi giật mình, đỏ mặt. Chuyện này thì.. có lẽ cũng có thể xảy ra (* Ruth: "Không ngờ cậu lại nghĩ như vậy luôn" *). Lần trước tôi cũng nghe Fen nói về những cô gái bị bắt. Nhưng sự thật thì đó giờ ở lâu đài, tôi chẳng thấy người nào cả. Thực hư thế nào cũng chưa rõ, không thể tự tiện khẳng định được. Nhưng, nhiều người ở đây đã có người thân, có thể là con gái, vợ hay chị em đã bị bắt đi. Rất ít người được trở về, nhưng họ bị sốc tinh thần rất nặng, không thể nói gì cả. Tôi thật sự rất tò mò không biết họ đã bị gì a

    Bỗng, một người đàn ông khá già, có lẽ biết khá nhiều về Duagloth kể:

    - Lúc trước, khi ta còn làm việc ở lâu đài. Ta đã nghe rất nhiều chuyện. Dường như hắn đang tìm kiếm một cô gái mà hắn quen lúc nhỏ. Các ngươi cũng biết lúc 8 tuổi hắn được phong tước, nhưng trước đó đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Còn nữa, có lẽ một số người các ngươi cũng nghe được từ bọn quý tộc là mẫu thân của công tước một.. kỹ nữ

    - Haha, đúng là có cao sang đi nữa thì gốc tích vẫn rất dơ bẩn

    - Haha, đúng rồi

    Tất cả người trong quán rượu đều cười một cách khinh bỉ. Tôi cũng muốn phản biện cho Duagloth nhưng không dám. Tôi sợ mọi người ở đây. Nhưng tôi cũng biết rõ tại sao Duagloth lại rở nên độc ác

    - Mà mọi người, trước khi nói một ai đó là độc ác thì trước hết phải xem quá khứ đã làm gì người đó cả. Biết đâu đều là do thời gian ban tặng sao

    Sau khi nghe tôi nói xong mọi người lại cười. Một cô gái hầu rượu nhanh chóng giải thích

    - Em không hiểu đâu. Một khi đã bị ghét rồi thì người ta sẽ không quan tâm đến quá khứ của người đó đâu. Dù lúc nhỏ hắn có như thế nào thì cũng chẳng ai thương cảm đâu

    Thì ra là vậy. Một con người thông minh như tôi cũng có thể hiểu được điều đó. Nhưng tôi muốn mọi người tôn trọng Duagloth hơn, nhất là mẫu thân của anh ấy. Mặc dù anh ấy đã chịu khổ nhiều vì chính mẫu thân của mình

    - Này, cô lại ngơ ngác rồi, hay đã say

    - Không. Tôi có thể trọ một đêm không?

    - Được chứ. Thoải mái đi

    Chị gái hầu rượu dẫn tôi lên một căn phòng nhỏ trên gác. Mặc dù không đầy đủ nhưng cũng khá sạch sẽ. Sau khi dọn giường xong thì cô gái ấy cũng đi ra. Khi thấy không còn ai thì tôi chạm vào viên đá trái tim ở giữa vòng cổ, nó bắt đầu phát sáng:

    - Gì thế, Ngọc? Không phải ở thế giới của cậu đang tối à?

    - Cậu nghĩ Duagloth có làm chuyện đó không?

    - Chuyện gì?

    - Đừng giả ngơ nữa. Cậu biết mà

    - Được rồi, được rồi. Tớ nghĩ có lẽ không đâu

    - Tại sao?

    - Vì hắn yêu cậu. Từ khi cậu vắng mặt thì năng lượng tình yêu nhận được rất nhiều, cậu cũng hiểu mà

    - Hừ, tớ tưởng đó là từ Lyted chứ

    - C.. cậu! Cậu kì thật. Bọn tớ có gì đâu

    - Tớ tưởng hai người đã "làm chuyện đó" với nhau luôn rồi chứ

    Ruth có vẻ rất ngượng ngùng rồi cắt liên lạc luôn. Gì chứ? Vậy là "làm" thiệt rồi hả? Sao ai cũng vậy hết trơn. Chỉ còn mình tôi.. haiz.. Thôi ngủ sớm
     
    Admin thích bài này.
  2. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXI"
    Chương XXI

    Đêm nay tôi không ngủ được, bèn chạy đi dạo xung quanh. Bất ngờ, tôi phát hiện một ngôi nhà còn ánh đèn. Đến gần, tôi mới biết rằng đấy là quán rượu. Tôi mở cửa bước vào, những người trong quán ngạc nhiên rồi bỗng nhiên cười lớn:

    - Đây có phải là cô gái hồi chiều không?

    - À.. vâng, là tôi

    - Mời ngồi, mời ngồi

    Thế là tôi bị kéo vô, người ta đưa cho tôi một cốc rượu đỏ, tôi nhấp môi một chút. Bỗng một người đàn ông to lớn bên vỗ vai tôi một cái rồi hỏi:

    - Thật sự cô là kỵ sĩ?

    - Đúng vậy

    - Haha, lần đầu tiên tôi thấy nữ kỵ sĩ đấy - mọi người trong quán đều cười ồ lên

    - Không biết cô tìm công tước để làm gì?

    - À.. chỉ là chút chuyện ân oán thôi

    - Cô ở đâu? Tôi nhìn người mảnh mai như cô thì cô là một tiểu thư thì đúng hơn

    - Xin lỗi, cái này hơi khó nói

    - Cô là quý tộc?

    Tôi hơi khựng lại. Quý tộc? Tôi có hơi bị nhiều thân phận nên chính tôi cũng chẳng biết mình là ai nữa. Nhưng ở thế giới này, tôi cũng thể tính là quý tộc, có điều nếu tôi khẳng định điều đó thì không biết mọi người ở đây sẽ phản ứng như thế nào nữa. Những dân đen thường rất ghét bọn quý tộc. Vì thế, có lẽ tôi sẽ không được chào đón ở đây

    - Không, tôi không hẳn là quý tộc. Bọn họ khác tôi, tôi không thích xem thường người khác, cũng lại không thích bắt nạt người khác. Với lại.. ban đầu tôi cũng là một tù binh.

    - Vậy ư?

    Bỗng nhiên mọi người lại phát cười. Dường như họ rất thoải mái khi nghe những lời đó.

    - Cô có giao du với quý tộc không?

    - Ít lắm

    Thật ra thì ngoại trừ Duagloth thì tôi rất ít khi được tiếp xúc với nhiều người. Suốt thời gian tôi ở thé giới những quý tộc mà gặp tôi gặp là: Cha con bá tước Brow và hoàng đế La Mã, và.. phụ thân của Duagloth

    - Đúng rồi, cô đã gặp công tước chưa?

    - Rồi

    - Cô thấy như thế nào?

    Thấy như thế nào hả? Làm sao tôi biết, nếu mà nói sự thật thì chắc bị đánh chết quá, tốt nhất là nên hỏi ngược lại

    - Vậy mọi người nghĩ sao về công tước?

    Thế là một màn nói xấu bắt đầu. Mọi người kể đủ thứ tội thì gần một nửa thì tôi thấy đúng, nhưng tôi chưa tận mắt thấy bao giờ. Nói chung là có lẽ vì tôi là em gái nên Duagloth cũng không làm gì trước mặt tôi nhưng tôi nghĩ một số điều thì có lẽ cũng có thể xảy ra. Bỗng nhiên một người lên tiếng:

    - Không biết bao nhiêu cô gái trẻ đã qua tay hắn rồi nhỉ?

    Câu nói này làm tôi giật mình, đỏ mặt. Chuyện này thì.. có lẽ cũng có thể xảy ra (* Ruth: "Không ngờ cậu lại nghĩ như vậy luôn" *). Lần trước tôi cũng nghe Fen nói về những cô gái bị bắt. Nhưng sự thật thì đó giờ ở lâu đài, tôi chẳng thấy người nào cả. Thực hư thế nào cũng chưa rõ, không thể tự tiện khẳng định được. Nhưng, nhiều người ở đây đã có người thân, có thể là con gái, vợ hay chị em đã bị bắt đi. Rất ít người được trở về, nhưng họ bị sốc tinh thần rất nặng, không thể nói gì cả. Tôi thật sự rất tò mò không biết họ đã bị gì a

    Bỗng, một người đàn ông khá già, có lẽ biết khá nhiều về Duagloth kể:

    - Lúc trước, khi ta còn làm việc ở lâu đài. Ta đã nghe rất nhiều chuyện. Dường như hắn đang tìm kiếm một cô gái mà hắn quen lúc nhỏ. Các ngươi cũng biết lúc 8 tuổi hắn được phong tước, nhưng trước đó đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Còn nữa, có lẽ một số người các ngươi cũng nghe được từ bọn quý tộc là mẫu thân của công tước một.. kỹ nữ

    - Haha, đúng là có cao sang đi nữa thì gốc tích vẫn rất dơ bẩn

    - Haha, đúng rồi

    Tất cả người trong quán rượu đều cười một cách khinh bỉ. Tôi cũng muốn phản biện cho Duagloth nhưng không dám. Tôi sợ mọi người ở đây. Nhưng tôi cũng biết rõ tại sao Duagloth lại rở nên độc ác

    - Mà mọi người, trước khi nói một ai đó là độc ác thì trước hết phải xem quá khứ đã làm gì người đó cả. Biết đâu đều là do thời gian ban tặng sao

    Sau khi nghe tôi nói xong mọi người lại cười. Một cô gái hầu rượu nhanh chóng giải thích

    - Em không hiểu đâu. Một khi đã bị ghét rồi thì người ta sẽ không quan tâm đến quá khứ của người đó đâu. Dù lúc nhỏ hắn có như thế nào thì cũng chẳng ai thương cảm đâu

    Thì ra là vậy. Một con người thông minh như tôi cũng có thể hiểu được điều đó. Nhưng tôi muốn mọi người tôn trọng Duagloth hơn, nhất là mẫu thân của anh ấy. Mặc dù anh ấy đã chịu khổ nhiều vì chính mẫu thân của mình

    - Này, cô lại ngơ ngác rồi, hay đã say

    - Không. Tôi có thể trọ một đêm không?

    - Được chứ. Thoải mái đi

    Chị gái hầu rượu dẫn tôi lên một căn phòng nhỏ trên gác. Mặc dù không đầy đủ nhưng cũng khá sạch sẽ. Sau khi dọn giường xong thì cô gái ấy cũng đi ra. Khi thấy không còn ai thì tôi chạm vào viên đá trái tim ở giữa vòng cổ, nó bắt đầu phát sáng:

    - Gì thế, Ngọc? Không phải ở thế giới của cậu đang tối à?

    - Cậu nghĩ Duagloth có làm chuyện đó không?

    - Chuyện gì?

    - Đừng giả ngơ nữa. Cậu biết mà

    - Được rồi, được rồi. Tớ nghĩ có lẽ không đâu

    - Tại sao?

    - Vì hắn yêu cậu. Từ khi cậu vắng mặt thì năng lượng tình yêu nhận được rất nhiều, cậu cũng hiểu mà

    - Hừ, tớ tưởng đó là từ Lyted chứ

    - C.. cậu! Cậu kì thật. Bọn tớ có gì đâu

    - Tớ tưởng hai người đã "làm chuyện đó" với nhau luôn rồi chứ

    Ruth có vẻ rất ngượng ngùng rồi cắt liên lạc luôn. Gì chứ? Vậy là "làm" thiệt rồi hả? Sao ai cũng vậy hết trơn. Chỉ còn mình tôi.. haiz.. Thôi ngủ sớm

    .

    .

    .

    Sáng hôm sau..

    Vừa mở mắt dậy, tôi đã nghe gì đó rất ồn ào rồi. Vừa vươn vai, dụi mắt nhìn qua cửa sổ, tôi bỗng giật mình. Dân làng đã bị tập trung lại giữa đường, binh lính vây quanh khắp nơi. Và ở giữa, một bóng người quen thuộc. Ánh mắt bạch kim dường như khác với mọi lần tôi thấy. Không còn ôn nhu, dịu dàng nhìn tôi nữa, chỉ còn một ánh mắt vô tình lạnh như băng.

    Tôi sực nhớ lại lời hứa với mọi người. Đã đến lúc phải ra mặt rồi
     
    Admin thích bài này.
  3. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXII"
    Chương XXII

    - Híc.. Em xin lỗi đã nghĩ xấu về anh

    Duagloth nhìn, rồi vuốt nhẹ mái tóc dài đen của tôi, cười như không cười đáp

    - Không sao. Anh cũng chẳng tốt lành gì đâu!

    - Cảm.. ơ.. n

    Chưa kịp nói hết câu tôi đã ngất đi. May mà Duagloth đỡ kịp, nếu không tôi đã té nhào xuống đất

    * * *

    8 tiếng trước..

    Tôi từ trên phòng nhìn xuống, chỉ cần chạm phải ánh mắt của Duagloth thì tôi cũng đã cảm thấy lạnh sống lưng rồi. Bây giờ làm sao xuất hiện đây? Tôi nghĩ mãi vẫn chưa ra cách thì tình hình đã càng ngày càng tệ. Nếu tôi không xuất hiện thì ắt có người vô tội sẽ chết. Bỗng, một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu. Tôi mở cánh cửa sổ ra tạo nên một tiếng động lớn. Duagloth đã nhận ra tôi nhận ra tôi nhưng không nói gì, chỉ im lặng nhìn. Cánh cửa sổ này cũng khá lớn, đủ để tôi chui lọt. Cứ thế, tôi nhắm mắt mà nhảy xuống. Thật sự thì cũng không thể chết được, cùng lắm chỉ bị trầy xát một chút nhưng tại sao tôi lại chẳng cảm thấy gì cả? Vừa hé mắt ra, tôi đã nhanh chóng nhắm lại. Bây giờ tôi đang nằm trọn trong lòng của Duagloth. Chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp nên tốt nhất cứ nhắm mắt mặc cho số phận. Không bị gì là tốt rồi!

    Duagloth cứ thế mà đưa tôi đi không nói một lời nào. Dường như người dân cũng được thả ra, họ bàn tán đủ điều về tôi nhưng chính tôi biết cũng là chẳng có điều gì tốt lành cả. Sau khi đi xa ngôi làng vào một khu rừng. Tôi mới bắt đầu mở mắt ra gọi nhỏ tên của Duagloth nhưng anh ấy lại làm ngơ tôi đi. Rồi bỗng nhiên..

    Bịch..

    Duagloth không thương tiếc mà ném tôi xuống đất. Tôi gắng đứng dậy, phủi bụi, mắng một câu:

    - Biết đau lắm không hả?

    Nhưng Duagloth vẫn làm ngơ tôi, ra hiệu cho binh lính trở về trước. Khi tất cả binh sĩ vừa đi khuất, tôi cảm thấy bầu không khí trở nên đặc lại đến khó thở. Vừa nuốt nước bọt vừa càu nhàu:

    - Sao không trở về, ở đây làm chi?

    - Không phải em rất thích à?

    Ngữ khí lạnh lùng với chút trêu đùa làm tôi bắt đầu nổi điên lên. Tôi niệm chú, từ dưới đất mọc lên những cây gai quấn lấy chân con ngựa làm nó đau đến hóa điên. Duagloth rút gươm ra, không thương tiếc đâm chết con ngựa rồi lại gần tôi. Hai khuôn mặt cách nhau chưa đầy một mét. Thanh gươm vẫn còn đẫm máu, sát khí dường như càng ngày càng dày. Vậy mà tôi vẫn cười với một câu đùa

    - Anh cưỡi ngựa cao quá, em mỏi cổ lắm. Đứng như vầy dễ nói chuyện hơn rồi

    -..

    Duagloth dường như chịu thua tôi. Lấy tay xoa đầu tôi như xoa đầu một đứa nhóc, thở dài. Căn bản, Duagloth không thể làm gì tôi được nhưng có lẽ đã giận tôi vụ trốn đi chơi. Bây giờ tốt nhất nên xin lỗi một câu

    Thế là tôi nhào vô, bất ngờ ôm lấy Duagloth, dụi dụi vào vai, thỏ thẻ bên tai

    - Em xin lỗi

    Duagloth thoáng chút bất ngờ nhưng rồi cũng để mặc tôi làm gì thì tùy. Đáp lại một câu cũng như an ủi

    - Không sao. Cũng tại anh..

    Thế là tôi bắt lấy ngay cơ hội

    - Vậy anh chuộc lỗi đi. Dẫn em đi Roma nha

    - Không!

    - Có cần lạnh lùng vậy không? Em muốn đi mà. Tại sao chứ?

    - Khi nào em hết quậy phá thì anh sẽ đồng ý

    - Gì chứ! Đồ đáng ghét

    Tôi buông Duagloth, làm giận dỗi chạy đi. Gì chứ? Dám nói tôi quậy phá, tôi chỉ là không nghiêm túc với một chút trẻ con thôi mà. Hứ, không thèm Duagloth dẫn đi, tôi tự xử. Bay từ lãnh địa của Duagloth đến Roma chỉ mất vài tiếng, đêm nào đó tôi trốn đi cũng được.

    Duagloth vẫn đi theo sau tôi. Tôi phải bái phục anh ấy, đi bộ trong rừng mà còn tỉnh bơ. Tôi có phép thuật mà còn sợ vậy mà Duagloth chẳng có chút phản ứng nào. Từ đây về lâu đài hơn 10 dặm đường mà nãy giờ chỉ đi chưa đầy 2 dặm. Kiểu này chắc đến tối cũng chưa về tới nơi. Tôi cũng muốn bay lắm nhưng trong rừng rậm rạp thì không thể dùng phép thuật gió được, phải tìm một nơi nào đó thoáng hơn. Nhưng.. đi mãi vẫn chưa ra đến bìa rừng là tôi muốn nổi điên

    Bỗng, tôi liếc trộm Duagloth. Quả thật mấy ngày không gặp, tôi nhớ anh ấy thật. Đúng là có anh trai đẹp thật tuyệt. Mặc dù Lyted và Vamp rất soái nhưng tôi vẫn thích Duagloth hơn. Tôi sẽ không nhường anh ấy cho bất cứ cô gái nào.

    Đột nhiên tôi lại nhớ lại chuyện gì đó, tôi dừng bước, quay lại, mặt đối mặt

    - Duagloth!

    - Chuyện gì?

    - Em hỏi câu này, anh phải trả lời thật lòng

    -..

    - Những cô gái anh mang về lâu đài từ các ngôi làng, anh đã làm gì họ?

    -..

    - Trả lời đi chứ!

    - Không có cô gái nào vào lâu đài cả

    - Nói dối! Em đã nghe nói hết rồi. Anh không lừa được em đâu!

    - Có vẻ em tin bọn họ hơn là tin anh nhỉ? - Duagloth trả lời với giọng trêu chọc

    - Em giận anh! - tôi phùng má

    Hứ, đồ đáng ghét. Tôi ghét những con người như vậy, làm không chịu nhận. Thôi bỏ đi, chẳng thèm quan tâm nữa

    - Em.. ghen tỵ sao?

    - Hứ, ai thèm chứ!

    Đột nhiên Duagloth bật cười. Tôi thật không hiểu có gì vui mà anh ấy lại cười thoải mái như thế chứ. Tôi sắp phun trào rồi đây này

    - Những việc đó.. không phải anh làm

    - Ai thèm tin anh nữa chứ!

    - Không tin thì thôi. Những việc đó đều do những trưởng thâu thuế làm. Lãnh địa của anh chia làm bốn phần, mỗi phần đều có một trưởng thâu thuế toàn quyền làm việc. Những việc đó chắc đều do bọn chúng làm. Anh không liên quan

    - Anh.. anh còn nói vậy được

    Tôi mừng đến rơi nước mắt. Tôi tin là Duagloth nói thật

    - Híc.. xin lỗi anh. Em lại nghĩ xấu anh rồi

    Duagloth nhìn tôi rồi vuốt nhẹ mái tóc của tôi, khẽ cười

    - Không sao. Anh cũng kh..

    Tôi chưa kịp nghe Duagloth nói hết câu đã thấy chóng mặt. Tại sao chứ? Tại sao tôi lại quên việc quan trọng như thế chứ?

    Cứ thế mắt tôi mờ dần đi rồi ngã xuống. Bây giờ, tôi chỉ còn nghe tiếng gọi vì bất ngờ của Duagloth rồi ngất đi

    * * *

    Ở một hành tinh khác..

    - Buông anh ra, anh phải xử lí con nhỏ đó

    Một cô gái xinh đẹp đang ôm lấy một người con trai bực bội

    - Thôi mà, chỉ là cậu ấy làm nhiệm vụ nên quên thôi mà

    - Anh phải đánh nó một trận. Đến kiểm tra định kì rồi uống thuốc cũng quên được. Nó mà có mệnh hệ gì rồi sao anh dám nói chuyện với thiên vương chứ!

    - Được rồi, để em đi cho. Anh cứ ở đây, làm việc thay em đi

    - Nhưng.. lễ đính hôn

    - Đừng lo. Em sẽ đưa cậu ấy về trước lễ đính hôn mà

    - Haiz.. Được rồi. Em đi đi
     
    Admin thích bài này.
  4. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXIII"
    Chương XXIII

    - Híc.. Em xin lỗi đã nghĩ xấu về anh

    Duagloth nhìn, rồi vuốt nhẹ mái tóc dài đen của tôi, cười như không cười đáp

    - Không sao. Anh cũng chẳng tốt lành gì đâu!

    - Cảm.. ơ.. n

    Chưa kịp nói hết câu tôi đã ngất đi. May mà Duagloth đỡ kịp, nếu không tôi đã té nhào xuống đất

    * * *

    8 tiếng trước..

    Tôi từ trên phòng nhìn xuống, chỉ cần chạm phải ánh mắt của Duagloth thì tôi cũng đã cảm thấy lạnh sống lưng rồi. Bây giờ làm sao xuất hiện đây? Tôi nghĩ mãi vẫn chưa ra cách thì tình hình đã càng ngày càng tệ. Nếu tôi không xuất hiện thì ắt có người vô tội sẽ chết. Bỗng, một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu. Tôi mở cánh cửa sổ ra tạo nên một tiếng động lớn. Duagloth đã nhận ra tôi nhận ra tôi nhưng không nói gì, chỉ im lặng nhìn. Cánh cửa sổ này cũng khá lớn, đủ để tôi chui lọt. Cứ thế, tôi nhắm mắt mà nhảy xuống. Thật sự thì cũng không thể chết được, cùng lắm chỉ bị trầy xát một chút nhưng tại sao tôi lại chẳng cảm thấy gì cả? Vừa hé mắt ra, tôi đã nhanh chóng nhắm lại. Bây giờ tôi đang nằm trọn trong lòng của Duagloth. Chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp nên tốt nhất cứ nhắm mắt mặc cho số phận. Không bị gì là tốt rồi!

    Duagloth cứ thế mà đưa tôi đi không nói một lời nào. Dường như người dân cũng được thả ra, họ bàn tán đủ điều về tôi nhưng chính tôi biết cũng là chẳng có điều gì tốt lành cả. Sau khi đi xa ngôi làng vào một khu rừng. Tôi mới bắt đầu mở mắt ra gọi nhỏ tên của Duagloth nhưng anh ấy lại làm ngơ tôi đi. Rồi bỗng nhiên..

    Bịch..

    Duagloth không thương tiếc mà ném tôi xuống đất. Tôi gắng đứng dậy, phủi bụi, mắng một câu:

    - Biết đau lắm không hả?

    Nhưng Duagloth vẫn làm ngơ tôi, ra hiệu cho binh lính trở về trước. Khi tất cả binh sĩ vừa đi khuất, tôi cảm thấy bầu không khí trở nên đặc lại đến khó thở. Vừa nuốt nước bọt vừa càu nhàu:

    - Sao không trở về, ở đây làm chi?

    - Không phải em rất thích à?

    Ngữ khí lạnh lùng với chút trêu đùa làm tôi bắt đầu nổi điên lên. Tôi niệm chú, từ dưới đất mọc lên những cây gai quấn lấy chân con ngựa làm nó đau đến hóa điên. Duagloth rút gươm ra, không thương tiếc đâm chết con ngựa rồi lại gần tôi. Hai khuôn mặt cách nhau chưa đầy một mét. Thanh gươm vẫn còn đẫm máu, sát khí dường như càng ngày càng dày. Vậy mà tôi vẫn cười với một câu đùa

    - Anh cưỡi ngựa cao quá, em mỏi cổ lắm. Đứng như vầy dễ nói chuyện hơn rồi

    * * *

    Duagloth dường như chịu thua tôi. Lấy tay xoa đầu tôi như xoa đầu một đứa nhóc, thở dài. Căn bản, Duagloth không thể làm gì tôi được nhưng có lẽ đã giận tôi vụ trốn đi chơi. Bây giờ tốt nhất nên xin lỗi một câu

    Thế là tôi nhào vô, bất ngờ ôm lấy Duagloth, dụi dụi vào vai, thỏ thẻ bên tai

    - Em xin lỗi

    Duagloth thoáng chút bất ngờ nhưng rồi cũng để mặc tôi làm gì thì tùy. Đáp lại một câu cũng như an ủi

    - Không sao. Cũng tại anh..

    Thế là tôi bắt lấy ngay cơ hội

    - Vậy anh chuộc lỗi đi. Dẫn em đi Roma nha

    - Không!

    - Có cần lạnh lùng vậy không? Em muốn đi mà. Tại sao chứ?

    - Khi nào em hết quậy phá thì anh sẽ đồng ý

    - Gì chứ! Đồ đáng ghét

    Tôi buông Duagloth, làm giận dỗi chạy đi. Gì chứ? Dám nói tôi quậy phá, tôi chỉ là không nghiêm túc với một chút trẻ con thôi mà. Hứ, không thèm Duagloth dẫn đi, tôi tự xử. Bay từ lãnh địa của Duagloth đến Roma chỉ mất vài tiếng, đêm nào đó tôi trốn đi cũng được.

    Duagloth vẫn đi theo sau tôi. Tôi phải bái phục anh ấy, đi bộ trong rừng mà còn tỉnh bơ. Tôi có phép thuật mà còn sợ vậy mà Duagloth chẳng có chút phản ứng nào. Từ đây về lâu đài hơn 10 dặm đường mà nãy giờ chỉ đi chưa đầy 2 dặm. Kiểu này chắc đến tối cũng chưa về tới nơi. Tôi cũng muốn bay lắm nhưng trong rừng rậm rạp thì không thể dùng phép thuật gió được, phải tìm một nơi nào đó thoáng hơn. Nhưng.. đi mãi vẫn chưa ra đến bìa rừng là tôi muốn nổi điên

    Bỗng, tôi liếc trộm Duagloth. Quả thật mấy ngày không gặp, tôi nhớ anh ấy thật. Đúng là có anh trai đẹp thật tuyệt. Mặc dù Lyted và Vamp rất soái nhưng tôi vẫn thích Duagloth hơn. Tôi sẽ không nhường anh ấy cho bất cứ cô gái nào.

    Đột nhiên tôi lại nhớ lại chuyện gì đó, tôi dừng bước, quay lại, mặt đối mặt

    - Duagloth!

    - Chuyện gì?

    - Em hỏi câu này, anh phải trả lời thật lòng

    * * *

    - Những cô gái anh mang về lâu đài từ các ngôi làng, anh đã làm gì họ?

    * * *

    - Trả lời đi chứ!

    - Không có cô gái nào vào lâu đài cả

    - Nói dối! Em đã nghe nói hết rồi. Anh không lừa được em đâu!

    - Có vẻ em tin bọn họ hơn là tin anh nhỉ? - Duagloth trả lời với giọng trêu chọc

    - Em giận anh! - tôi phùng má

    Hứ, đồ đáng ghét. Tôi ghét những con người như vậy, làm không chịu nhận. Thôi bỏ đi, chẳng thèm quan tâm nữa

    - Em.. ghen tỵ sao?

    - Hứ, ai thèm chứ!

    Đột nhiên Duagloth bật cười. Tôi thật không hiểu có gì vui mà anh ấy lại cười thoải mái như thế chứ. Tôi sắp phun trào rồi đây này

    - Những việc đó.. không phải anh làm

    - Ai thèm tin anh nữa chứ!

    - Không tin thì thôi. Những việc đó đều do những trưởng thâu thuế làm. Lãnh địa của anh chia làm bốn phần, mỗi phần đều có một trưởng thâu thuế toàn quyền làm việc. Những việc đó chắc đều do bọn chúng làm. Anh không liên quan

    - Anh.. anh còn nói vậy được

    Tôi mừng đến rơi nước mắt. Tôi tin là Duagloth nói thật

    - Híc.. xin lỗi anh. Em lại nghĩ xấu anh rồi

    Duagloth nhìn tôi rồi vuốt nhẹ mái tóc của tôi, khẽ cười

    - Không sao. Anh cũng kh..

    Tôi chưa kịp nghe Duagloth nói hết câu đã thấy chóng mặt. Tại sao chứ? Tại sao tôi lại quên việc quan trọng như thế chứ?

    Cứ thế mắt tôi mờ dần đi rồi ngã xuống. Bây giờ, tôi chỉ còn nghe tiếng gọi vì bất ngờ của Duagloth rồi ngất đi

    * * *

    Ở một hành tinh khác..

    - Buông anh ra, anh phải xử lí con nhỏ đó

    Một cô gái xinh đẹp đang ôm lấy một người con trai bực bội

    - Thôi mà, chỉ là cậu ấy làm nhiệm vụ nên quên thôi mà

    - Anh phải đánh nó một trận. Đến kiểm tra định kì rồi uống thuốc cũng quên được. Nó mà có mệnh hệ gì rồi sao anh dám nói chuyện với thiên vương chứ!

    - Được rồi, để em đi cho. Anh cứ ở đây, làm việc thay em đi

    - Nhưng.. lễ đính hôn

    - Đừng lo. Em sẽ đưa cậu ấy về trước lễ đính hôn mà

    - Haiz.. Được rồi. Em đi đi
     
    Admin thích bài này.
  5. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXIV"
    Chương XXIV

    Tôi đúng là ngu ngốc, đến kiểm tra định kỳ cũng quên. Thế nào Lyted cũng nổi điên lên, mắng tôi một trận. Cơ thể tôi từ nhỏ đã khác thường, nhưng khi tôi có phép thuật, cơ thể này khoảng một thời gian thì suy yếu hẳn đi. Cứ một ngày sẽ mất một giác quan, qua ngày hôm sau sẽ có lại giác quan đó nhưng mất một giác quan khác nữa. Cứ như thế mà không được uống thuốc tôi sẽ không còn khả năng sử dụng phép thuật và trở thành một con người bình thường.

    Mặc dù bây giờ tôi đã có lại ý thức nhưng thật sự tôi chẳng muốn mở mắt dậy. Mất một giác quan là một chuyện rất lớn, ảnh hưởng đến chính bản thân tôi và những người xung quanh. Có điều, nếu tôi không tỉnh lại thì Duagloth sẽ rất lo lắng. Tôi không muốn làm anh ấy lo lắng

    Cố gắng cử động những ngón tay, tôi chớp chớp mắt. Cả cơ thể bây giờ thật nặng nề. Mắt - vẫn còn thấy, tai - tuy nghe hơi nhỏ nhưng còn được, mũi - vẫn ngửi được mùi mốc ẩm, vậy chỉ còn vị giác và xúc giác, thứ nào sẽ mất đây?

    Bỗng nhiên có một giọng một bé nhỏ vui mừng vang lên:

    - Ah! Chị Esther tỉnh rồi!

    Là nhóc Bell, sau tiếng của cô bé là tiếng động lớn và tiếng bước chân. Bell ôm chầm lấy tôi, vui vẻ đỡ tôi dậy. Fen và Duagloth cũng xuất hiện

    - Tỉnh rồi?

    Vẫn là giọng lạnh lùng đó, mà sao tôi cảm thấy ấm áp đến thế. Tim tôi cứ đập thình thịch. Cảm giác này là?

    - Em không sao. Anh đừng lo, chỉ là bệnh cũ tái phát thôi

    Tên Fen đáng ghét khi thấy tôi đã tỉnh táo rồi thì trêu chọc tôi mấy câu

    - Y sĩ mà bị bệnh thì chữa bệnh như thế nào? Đúng là con gái nhà giàu yếu đuối.

    - Hứ, im đi nhóc con. Chị đây có thể tự chữa bệnh chứ không vô dụng như nhóc đâu

    - C.. cô.. Cô đang nói gì thế? Tôi mà là nhóc con. Tôi đã 16 tuổi rồi đó

    - Xì.. Tôi hai mươi rồi

    - Nói dối! Cô bằng tôi thì có

    - Tôi nói thật đấy, phải không?

    Tôi liếc mắt qua Duagloth. Anh ấy suy nghĩ một tí rồi gật đầu. Tôi thì chênh lệch so với Duagloth khoảng vài tuổi thôi, mà Duagloth đã gần 22 rồi. Mà tuổi thật của tôi cũng nhiêu đó. Tuổi thọ của những người có phép thuật và những người con lai kì dị như tôi thì hơn mấy trăm ngàn. Nhưng, không biết phụ mẫu đã ếm bùa gì lên tôi mà mới 16 tuổi thì tôi đã hết phát triển trong khi những người khác đến 20 tuổi mới dừng phát triển. Vì thế một số bộ phận cơ thể vẫn chưa hoàn hảo (đặc biệt là ngực), thân hình trẻ con (mặc dù đã 1m7), giọng nói bình thường chẳng có chút uy nghiêm nào và đặc biệt còn bonus thêm cái bệnh kì lạ này. Lâu lâu lại tái phát làm tôi mệt mỏi chế tạo thuốc để kìm hãm nhưng vẫn chưa có cách điều trị tận gốc. Ruth đã cố gắng tìm hiểu nhưng chẳng có kết quả nào. Thật là khổ!

    - Đúng rồi! Anh này là phu quân của chị hả?

    Câu hỏi bất ngờ của Bell làm tôi giật mình, điên cuồng lắc đầu

    - Không, Dua.. Duarte là anh của chị

    - Vậy ư?

    Bell tươi cười với Duagloth. Đúng là nguy hiểm quá, dù gì cũng phải dấu tên thật của Duagloth để tránh phiền phức. Duarte chỉ là thuận miệng nói ra, nhưng nghe cũng được đấy chứ.

    - Mà sao em lại ở đây vậy?

    Tôi quay qua hỏi Duagloth. Anh ấy chưa kịp trả lời thì Fen đã chen vô

    - Tôi đi trong rừng vô tình thấy hai người. Cô thì đang ngất đi nên tôi bảo hắn đưa cô về đây. Cô đã mê man như thế gần một ngày rồi

    - Một ngày?

    Tôi cảm thấy mừng trong lòng. Lần trước đã ngủ gần 1 tuần và Ruth lo lắng thái hóa nên đút thuốc cho tôi bằng.. m.. Mà thôi, chuyện kinh dị không nên kể.

    - Em bệnh gì?

    Duagloth đột nhiên hỏi, làm tôi bối rối không biết trả lời. Bệnh này thì cũng bị lâu nhưng tôi vẫn chưa biết tên hay nguyên nhân của nó

    - Em không biết. Nhưng sẽ có người đưa thuốc cho em. Anh đừng lo

    - Là hai người đó?

    Hai người đó? Ý anh ấy là Lyted và Vamp? Hai người đó đã xuất hiện khi tôi bị ngất ở Roma. Có lẽ lần này cũng sẽ có người xuất hiện và giúp tôi như lần trước. Quả thật, Duagloth rất thông minh nhưng tôi cầu mong Lyted đừng bao giờ xuất hiện. Cậu ấy sẽ đánh tôi một trận vì tội quên khám định kì và uống thuốc mất

    - Ừm, nhưng có thể không phải là hai người đó

    Fen thấy tôi nói chuyện vừa khó hiểu vừa thiếu tự nhiên nên cầm tay Bell, đi ra ngoài, lại còn ném một câu

    - Cặp phu thê các người nói gì thì nói đi. Chúng tôi không làm phiền nữa

    - Gì chứ! Đã bảo là anh em rồi mà!

    - Hiểu rồi, hiểu rồi

    Fen vẫy vẫy tay đắc ý, rồi đóng cửa cái rầm.

    Bây giờ trong phòng nhỏ xíu này chỉ còn tôi và Duagloth đang ngồi đối diện. Anh ấy cũng chẳng tò mò tại sao tôi quen bọn họ, chỉ im lặng nhìn tôi. Mà thứ tôi ghét nhất là bầu không khí yên lặng này, nó khó chịu đến đáng sợ. Bỗng nhiên, một ý nghĩ điên rồ xoẹt lên.

    Tôi vẫy tay ra hiệu cho Duagloth lại gần

    - Em có chuyện này, anh lại đây

    Duagloth cứ làm theo lời tôi nói

    - Gần tí nữa

    Rồi bất ngờ, tôi vươn tay, kéo Duagloth lại. Hai đôi môi "vô tình" chạm vào nhau. Vì bất ngờ, Duagloth đẩy nhẹ tôi ra. Tôi cười thỏa mãn. Đột nhiên..

    - Ưm..

    Tôi bị cưỡng hôn a. Đừng nói là quả báo, tôi không chịu đâu. Đã vậy, cơ thể tôi còn phải ứng rất mạnh mẽ. Tôi xấu hổ đến đỏ mặt, tim cứ đập thình thịch. Cơ thể bắt đầu mềm nhũn ra, không thể phản kháng lại được.

    Kiêu ngạo tôi còn đâu? Đúng là không lời nào diễn tả được

    Sau khi thấy tôi không thể làm gì được nữa. Duagloth thả tôi ra, đặt tôi nằm xuống, rồi cười cảnh báo

    - Lần sau đừng ngu ngốc mà chọc anh

    Lần sau? Không có lần nào nữa đâu. Tôi sợ rồi!
     
    Admin thích bài này.
  6. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXV"
    Chương XXV

    Sau nửa ngày nghỉ ngơi, tôi cũng lấy lại sức lực. Phép thuật của tôi gần 50% đã bị vô hiệu. Vì không muốn làm phiền anh em bọn họ, tôi và Duagloth quyết định rời khỏi. Fen giúp tôi trở lại nơi tôi đã gặp cậu ấy. Mọi việc đều rất suông sẻ ngoài trừ..

    - Ai da, mỏi quá đi. Bao giờ mới tới hả?

    Tôi than vãn. Bị tụt lại rất xa, chân thì rã rời. Lần đầu đi con đường này tôi thấy rất ngắn nhưng bây giờ lại xa như ngàn dặm.

    - Này, nãy giờ cô đã nghỉ nhiều lắm rồi đó

    Fen buộc lòng phải quay lại, ném cho tôi một câu đáng ghét. Nếu không phải là tôi bị bệnh thì tôi chắc chắn là hắn đang ở trên

    - Lên đi!

    Bỗng nhiên Duagloth lại quay lưng lại, khuỵu xuống. Tôi bối rối

    - Còn không mau!

    Tôi giật mình, nhanh chóng làm theo. Bây giờ hết lo mỏi chân rồi. Có điều không biết tôi có nặng không nữa. Bình thường tôi ăn như hạm, bây giờ chỉ muốn khóc. Nhờ Duagloth cõng tôi mà tốc độ nhanh hơn rất nhiều. Có điều.. ngại thật đấy!

    - Nặng không? - Tôi quan tâm

    - Ừ

    - Ừ là sao chứ?

    - Bớt ăn đi, để sau này dễ gả đi..

    - Hứ, đồ đáng ghét. Ai bảo anh cõng đâu - tôi đánh yêu vài cái vào vai Duagloth

    - Nếu không gả được thì gả cho anh

    Tôi giật mình, như thế có tính là tỏ tình không vậy? Nhìn Duagloth nói mà không chút phản ứng, chỉ có hai lí do để giải thích: Một là do mặt của anh ấy quá dày, hai là tôi không phải người duy nhất nghe câu này

    - Ai thèm gả cho anh chứ. Biết bao người muốn một cái nhìn của em còn không được. Chẳng thèm nghe mấy lời giả tạo của anh đâu

    * * *

    - Hai người thôi mấy trò ân ái đó đi. Khi nào trở về nhà mấy người rồi muốn làm gì thì làm. Thật không biết hiểu cho người khác

    Tên Fen đã không chịu nổi hai anh em nhà tôi, bắt đầu "bùng nổ". Tôi cười đùa

    - Fen, cậu lấy vợ vừa rồi đấy

    - Hứ, ai thèm lấy kẻ nghèo như tôi chứ. Lại còn Bell và Delta nữa, tôi phải lo cho bọn họ

    - Vậy lấy tôi đi..

    Chưa nói hết câu, tôi đã cảm giác thấy mình như đang ở trên một cỗ sát khí đáng sợ. Bây giờ tôi thật muốn rút lại lời nói đùa lúc nãy. Thật xin lỗi Fen nhé.

    Cứ thế mà không khí ảm đạm bao trùm suốt quãng đường. Cho đến khi đến đồng cỏ - nơi tôi gặp Fen lần đầu. Cậu ấy bỏ hai anh em tôi lại nhanh chóng quay trở về. Tôi chỉ kịp cảm ơn một câu cảm ơn thì cậu ấy đã chạy vào rừng rồi

    - Để em xuống được chưa?

    Nãy giờ tôi vẫn còn ở trên lưng Duagloth. Thật kì quá đi. Duagloth cứ thế mà thả tôi một cái bịch, làm tôi suýt ngã. Không nhẹ nhàng được hay gì?

    - Em không có cảm giác à?

    - Cảm giác gì cơ?

    Theo hướng mắt của Duagloth. Tôi mới nhìn xuống dưới chân. Toàn là thứ màu đỏ. Mất xúc giác tuyệt ghê, không đau tí nào..

    AAAAAAAAAAA..

    Đùa nhau à? Sao lại bị thương chứ? Đôi chân mềm mại, không tì vết của tôi "đi đời" rồi. Thật muốn khóc quá đi.

    - Sao thế? - Duagloth nhìn tôi đang bị đứng hình hỏi

    - K.. không sao

    Không sao mới lạ. Nếu không vì ở trước mặt người khác thì nơi này đã bị nhấn chìm trong nước mắt của tôi rồi. À, mọi người đừng bảo tôi ngu nhé, tôi có thể dùng những lọ thuốc yêu quý. Nhưng, những vết thương là do cây rừng tạo ra, thuốc tôi cũng từ cây rừng mà ra nên thuốc vô dụng, đó là sự bất tiện của nó. Không gì là hoàn hảo, không lọ thuốc có thể chữa lành tất cả. Tôi đành đợi thời gian giúp đỡ thôi. Mong là không để lại sẹo.

    - Về thôi

    Tiếng Duagloth như vực tôi dậy từ hố sâu không đáy. Tôi gượng cười đáp lại

    - Ừ, về.. t.. th..

    Tôi thoáng nghĩ không biết đồng cỏ này nằm ngủ có được không nữa. Tôi thật sự không muốn làm phiền Duagloth, nhưng thật xin lỗi nhé, anh trai nuôi. Lần này nhờ anh đưa về rồi

    * * *

    Ngất lên ngất xuống là điều thường gặp khi tôi bị bệnh. Mà mỗi lần lấy được ý thức, tôi lại chẳng muốn tỉnh dậy vì lo rằng mình sẽ hôn mê một lần nữa. Nhưng, lúc này tôi lại thấy "sở thích" của mình lại "hữu ích" như vậy.

    Ý thức của tôi đã tỉnh dậy, chỉ đơn giản là không muốn mở mắt. Tôi vẫn còn nghe rõ tiếng của Duagloth kế bên.

    - Esther.. Không biết em còn nhớ không? Lần đầu, chúng ta gặp nhau.. Anh đã rất sợ em. Nghe thật buồn cười, nhưng đó là sự thật. Từ đó, anh đã bất chấp tất cả để được quyền lực, chỉ để xứng với em, để có thể cho em mọi thứ khi em quay trở lại. Anh không muốn bức em, nhưng anh chỉ muốn nhốt em lại, khiến em là của anh. Anh không muốn em rời khỏi anh..

    Đó chỉ đơn giản là lời tâm sự thật lòng của Duagloth, nhưng tôi thật rất cảm động đến nỗi "vô ý" rơi nước mắt. Duagloth ngạc nhiên

    - Em tỉnh rồi?

    - Vâng

    Tôi mở đôi mắt ướt đẫm ra. Kéo Duagloth lại rồi ôm lấy. Tôi chỉ muốn duy trì như thế này mãi. Nhưng..

    - Thật xin lỗi.. Em không thuộc về thế giới này..
     
    Admin thích bài này.
  7. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXVI"
    Chương XXVI

    Bỗng nhiên, tôi sực nhớ ra một điều, liền đẩy mạnh Duagloth ra.

    - Bây giờ là mấy giờ rồi?

    - Gần nửa đêm

    - A.. AAAA..

    Cả người tôi nóng ran, mắt đau kinh khủng. Nó bắt đầu chuyển hóa rồi, bệnh của tôi

    - Em sao thế

    Duagloth lo lắng, kéo tay của tôi đang vung vẫy cố định lại

    - M.. mắt của em

    Màu mắt tôi nhạt đi, mọi thứ đều mờ ảo rồi chìm trong bóng đêm. Chính xác là tôi bị mất thị giác, không còn nhìn thấy gì nữa. Thật muốn điên quá đi

    - Đi ra

    * * *

    - Em bảo anh đi ra đi

    - Sao thế

    - ĐI ĐI

    Bỗng nhiên, một tiếng "bốp" vang lên. Tôi điếng cả người, lần đầu tiên tôi bị người con trai đánh. Lại trong tình huống như thế này. Tuy không nhìn được nhưng tôi biết chắc Duagloth cũng không vui vẻ gì. Tôi bị nắm tay lôi đi trong vô định.

    Chẳng thấy gì, nhưng tôi cũng có thể cảm nhận được, tôi bị "dắt đi dạo" ở vườn phía sau lâu đài. Bây giờ tôi cũng bình tĩnh lại. Lần đầu không thấy gì trong thời gian dài, tôi có hơi khó chịu. Lại càng không muốn người khác thấy sự vô dụng của bản thân. Tôi thật ngốc

    - Sao em biết?

    Đột nhiên, Duagloth lại bất ngờ hỏi tôi

    - Biết gì cơ?

    - Tên của anh

    - Tên? Anh không phải là Duagloth à?

    - Duarte Rodrigues là tên đầy đủ của anh. Duagloth chỉ là danh hiệu

    - Hả?

    Tôi vô tình phát hiện được tên thật của Duagloth chỉ vì một tên giả do thuận miệng thôi ư? Ảo ghê. Mà nghĩ lại tôi cũng thấy mình thật ngốc, bản thân tôi cũng có hai tên, vậy mà sao không nghĩ ra chứ?

    - Ngọc

    - Sao thế?

    - Đó là tên thật của em. Không phải ai cũng biết đâu. Anh nên cảm thấy may mắn đi

    - Ừ

    Hờ hững như vậy luôn hả? Thật muốn giết người quá đi. Tên của tôi là thiên cơ bất khả lộ, mà tôi đã lộ rồi thì Duagloth làm như "anh biết lâu rồi, giờ mới nói". Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét..

    - Anh đã biết?

    Cuối cùng tôi cũng phải hỏi

    - Nghe lén

    Phụt..

    Mắc cười chết tôi rồi. Anh là công tước mà lại đi nghe lén một cô gái. Mắc cười chết tôi rồi.

    - Haha.. hồi nào, haha.. vậy..

    - Lúc ở Roma, còn cả những lúc em nói chuyện một mình

    Đó giờ tôi đã xem thường Duagloth rồi. Quả thật anh ấy rất thông minh, lại tinh ý. Chắc sau này bao nhiêu bí mật của tôi sẽ lộ hết mất. Để duy nghĩ mình có làm gì phật lòng Duagloth không? Để còn "tự thú", nếu không thì hậu quả chắc đang sợ lắm.

    - Em muốn về phòng

    - Sao thế, ngủ nửa ngày vẫn còn chưa đủ?

    - Anh còn đùa được, đưa em về

    Duagloth bỗng nhiên buông tay tôi, rồi bước đi.

    - Muốn thì tự đi đi

    - Anh.. anh..

    Dẫn tôi ra đây mà không đưa về, thật muốn tự sát quá đi. Nhưng tôi đâu phải kẻ ngốc. Phép thuật chỉ để làm cảnh thôi ư? Đây là lúc phép thuật tỏa sáng. Dịch chuyển tức thời

    * * *

    Tèn ten, về phòng rồi. Ngã lưng tí nào.

    * * *

    Ưm.. ư.. Cái gì mềm mềm vậy. Lại còn ướt ướt nữa. Nước đâu ra vậy, miệng tôi đầy nước rồi. Ực.. Lỡ nuốt mất rồi. Cơ thể cũng cảm thấy tốt hơn rồi. Mắt cũng nhìn được rồi, có điều..

    - AAAAAAAAAAAAAA.. D.. Duagloth

    Trước mặt tôi là khuôn mặt phóng to của Duagloth. Giật cả mình, vậy thứ nước hồi nãy là..

    - Ngốc, là thuốc đấy

    Cái giọng điệu quen quen này là.

    - Ruth!

    Cô gái vẫy vẫy tay phía sau Duagloth là con bạn của tôi, Ruth, tên thật là Linh.

    - Sao cậu ở đây?

    - Tớ đưa thuốc. Lúc nãy nhờ công tước cho cậu thuốc giúp tớ. Con gái với nhau đâu làm được

    Ý như thế là.. Muốn giết con nhỏ trước mặt quá đi

    - Mà này, ngủ ở phòng người khác không tốt đâu, bạn thân ạ - Ruth cười châm chọc

    Phòng.. Không phải phòng của tôi à

    - Chắc cậu bị bệnh nên phép thuật cũng ảnh hưởng nên cậu dịch chuyển đến phòng của công tước rồi

    Thôi, tôi lìa đời đây. Bái bai

    * * *

    Sau khi được Ruth kể lể mọi việc từ lúc cậu ấy đến đây cho đến lúc tôi uống thuốc thì tôi lại càng muốn băm chết con nhỏ đó thành trăm mảnh. Đừng hỏi là chuyện gì, vì nó rất kinh dị. Hai người đó hùa nhau hại tôi. Một người là bạn thân từ thuở nhỏ, một người là anh trai nuôi nghe thật hoa mỹ, nhưng thật sự chẳng tốt tí nào.

    - Sao lại ngơ ngác rồi? - Ruth kéo tôi về hiện thực

    - Không có gì cả, chỉ là lâu rồi không động tay chân. Muốn giết người quá đi

    - Vậy tự do đi, lâu đài này cậu muốn giết ai cũng được, phải không công tước - Ruth lại còn cười, nháy mắt với Duagloth làm tôi phát điên

    - Đấu với tớ - tôi rút thanh kiếm của Duagloth chĩa thẳng vào người của Ruth

    - Ai da, nổi giận rồi? Vậy tớ không khách sáo - Ruth cũng rút thanh kiếm trong người ra, chỉ ngược về phía tôi

    Sát khí nổ lên, màn huynh đệ tương tàn bắt đầu

    - Hai người muốn gì thì ra ngoài mà làm - Duagloth đang bị "kẹp" ở giữa cũng bắt đầu lên tiếng

    - Vâng! - Cả hai người tôi bỗng nhiên trở nên ngoan hiền lạ kì

    Đương nhiên là phải "ngoan hiền" rồi. Chúng tôi đang "ở nhờ" chỗ của Duagloth, nên cũng phải "ngoan" một tí. Tí nữa ra sân, xem tớ "xử lí" cậu thế nào, Ruth

    * * *

    Giữa sân..

    Hai cô gái xinh đẹp đối mặt nhau. Những tên người hầu cũng nhiều chuyện đến xem nhưng bị Duagloth liếc mắt một cái liền sợ, biến đi hết.

    - Thế nào? Muốn đấu thể loại nào?

    - Sinh tử

    - Ồ, tớ đâu có làm gì sai mà cậu muốn đấu sinh tử nhỉ?

    - Đừng nhiều lời, đỡ đi..
     
    Admin thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 28/9/2018
  8. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXVII"
    Chương XXVII

    Trận chiến "sinh tử" của hai vị "nữ hoàng" diễn ra như thế này đây:

    - Đồ Ngọc heo ú

    - Linh lùn

    - Nữ hoàng lười

    - Con mọt sách

    * * *

    * * *

    Vâng, trận chiến "sinh tử" của bọn họ chiến là cuộc "đấu khẩu" của mấy đứa trẻ. Duagloth cũng không thể nhịn được bật cười. Bọn họ trông thật là ngốc

    - Cười gì hả?

    Nhìn bọn họ bực tức trông thật đáng yêu. Duagloth cũng không thể cầm lòng mà cười tiếp

    - Được rồi, nghiêm túc thôi

    Ruth bắt đầu khai chiến. Một tia sét từ tay cô ấy bắn vào người tôi. Tôi nhanh chóng né tránh và đáp lại bằng một loạt gai băng.

    - Hừm, cậu ăn gian. Không chơi phép thuật.

    Bởi vì biết bản thân đấu phép không lại nên tôi đã phòng trước (vì mới khỏi bệnh nên chưa hồi phục hết)

    - Được thôi. Đấu kiếm thì đấu kiếm

    Hai thanh kiếm bắt đầu gần nhau, rồi cả hai đều giáng một đòn thật mạnh.

    Keng..

    Hai người đang thù địch bỗng nhiên hai đổi 180°

    - Ê, gãy kiếm của Duagloth rồi

    - Tại cậu đấy. Lấy kiếm của hắn chi?

    - Cậu có thanh nào khác không?

    - Không, toàn những thanh kiếm "nữ tính" không phù hợp đâu

    - Lấy cái nào cũng được

    - Vậy thanh gươm Ulfberth mà tớ mới phục chế và tân trang lại

    Nói rồi, một vài sợi ánh sáng từ bàn tay Ruth hiện lên, một thanh gươm màu đen huyền bí xuất hiện

    * * *

    - Gì đây? Sao không tiếp tục?

    Duagloth nhìn tôi đang cúi đầu nâng thanh gươm lên ngang tầm mắt của anh ấy.

    - Thật xin lỗi, em làm gãy thanh kiếm của anh. Xem như em đền bù

    Duagloth nhìn thanh gươm một hồi vẫn không có động tĩnh gì. Tôi thì mỏi sắp gãy tay mà không dám nhúc nhích. Làm gì đi chứ!

    May mắn là cuối cùng Duagloth cũng cầm lấy. Nhưng tôi vừa ngước mắt lên thì từ trong người Ruth bay ra một vỏ kiếm rồi tự tra vào thanh kiếm. Còn Ruth lại cười tinh nghịch trong sự ngơ ngác của tôi

    - Tầng 2, kệ phía Tây, hàng thứ ba, cột thứ bảy

    Ruth bất ngờ "tuôn" ra một "địa chỉ". Tôi ngây ngốc không hiểu gì. Thấy thế cậu ấy liền giải thích

    - Cậu có nhớ lọ thuốc ở vị trí đó không?

    Tôi bắt đầu lục lại trí nhớ

    - A! Lọ thuốc đó là..

    - Tớ đã lấy thứ dung dịch trong lọ đó pha với nước để cường hóa thanh kiếm này

    - K.. không thể nào..

    - Thuốc không phải chỉ để trị thương hay giết người mà nó còn là một lời nguyền gián tiếp. Thanh kiếm huyền thoại được ngâm trong thứ dung dịch ấy chỉ có thể sử dụng để bảo vệ bản thân, bảo vệ người khác hoặc bảo vệ danh dự. Còn lại nếu vì dã tâm thì thanh kiếm sẽ không tự ra khỏi vỏ

    - Như vậy cậu đưa cho Duagloth thanh kiếm vô dụng rồi

    Tôi vừa nói xong thì nguyên thanh kiếm cùng vỏ được "gõ" thẳng lên đầu tôi

    - Em nói đúng mà. Thanh kiếm tốt như vậy mà vào tay anh cũng như vô dụng rồi..

    Thế là đầu tôi nổi thêm một cục u. Duagloth mặc kệ tôi, bỏ đi vào lâu đài.

    - Haha, cho chừa cái tật đụng vào lòng tự ái của đàn ông

    "Con bạn thân" thấy như thế mà còn cười trêu tôi. Thật tức quá đi. Tôi nói đúng sự thật mà!

    - Được rồi, thôi những trò ngốc nghếch này đi. Tớ cảm nhận được cái gì đó

    - Là sao? - tôi tò mò

    - Cứ vào trong lâu đài sẽ biết

    * * *

    Quả nhiên linh cảm của Ruth rất đúng. Duagloth có thư từ giáo hoàng muốn anh ấy đến Roma có việc. Anh ấy cũng muốn đem tôi theo. Nếu không có Ruth ở đây thì tôi đã đồng ý rồi.

    - Anh cứ đi một mình. Em sẽ ở lại với Ruth

    - Em chắc chứ?

    - Đương nhiên rồi

    Duagloth đành ra hiệu cho người hầu chuẩn bị. Tôi còn mặt dày chìa tay đòi đồ

    - Gì?

    - Nhẫn, huy hiệu. Đi cũng phải để quyền lực lại cho em chứ!

    Duagloth hừ một cái rồi lấy một chiếc nhẫn nhỏ ném cho tôi

    - Giữ luôn đi. Những thứ khác ở trong phòng

    - Em là con gái mà bắt vào phòng anh

    Không để Duagloth kịp nói tiếp, Ruth đã nhảy vào

    - Có phải lần đầu đâu mà sợ?

    Tôi thật muốn giết đứa con gái trước mặt. Không để cho tôi chút hình tượng thục nữ.

    - Người như cậu mà cũng để ý hình tượng

    Ruth như nắm được ý nghĩ của tôi liền trêu chọc.

    - Cậu tin tớ cho cậu thành heo quay không?

    - Xí, tớ nhấn cậu trong biển nước luôn bây giờ

    - Tớ sẽ nhốt cậu trong lồng cây, mỗi ngày có "thú cưng" của tớ đến "chăm sóc" cậu

    - Tớ sẽ cho sấm đánh cậu cho xù tóc luôn đấy

    - Cậu.. Dám

    - *%$%..

    - $&*#..

    Duagloth đã nhanh chóng rời khỏi cái "chiến trường" ồn ào đấy. Ban đầu cuộc sống của hắn rất tĩnh lặng cho đến khi gặp Esther, và đặc biệt là sự xuất hiện của cô bạn - Ruth. Hắn thật không hiểu tại sao ngần ấy năm hắn lại luôn luôn tìm kiếm cô gái ồn ào đấy. Liệu đây có phải là người sẽ thay đổi cuộc đời của hắn.. Hay chỉ là một người em gái bình thường?
     
    Admin thích bài này.
  9. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXVIII"
    Chương XXVIII

    Được rồi. Thời gian vui chơi đã kết thúc, đến lúc nghiêm túc rồi..

    - Chán quá đi.. Không còn ai để vòi vĩnh nữa rồi!

    - Chứ bình thường như thế nào?

    - Cũng vậy thôi

    * * *

    * * *

    Ngày đầu tiên vắng Duagloth ở cùng Ruth..

    - Chúng ta làm gì giờ?

    Tôi bắt đầu than vãn

    - Chứ bình thường cậu làm gì?

    Ruth bắt đầu bực bội sau khi bị tôi nhét đầy vào tai những lời than vãn

    - Chẳng làm gì cả?

    - Thì bây giờ cũng vậy đi

    - Không được.. Chán lắm..

    - Chịu thua cậu. Vậy chúng ta ra khỏi lâu đài đi

    Nói đến đây tôi bỗng sực nhớ một điều.

    - A.. Ruth, cậu có thể kiểm tra ADN không?

    - Được chứ

    - Tớ muốn 10 phút sau có kết quả

    Tôi đưa cho Ruth hai lọ máu nhỏ

    - Kiểm tra ADN chứ có phải xét nghiệm máu đâu. Chỉ cần mẫu tóc là được rồi.

    - Nhiều chuyện. Tớ thích máu đấy. Làm gì nhau nào!

    - Chịu thua cậu

    Ruth nhận lấy hai lọ máu rồi bắt đầu đi kiểm tra. Cậu ấy đọc rất nhiều sách, nên cậu ấy rất giỏi và biết làm nhiều thứ vượt qua khả năng của người bình thường. Dù gì đó cũng do di truyền từ mẹ tôi mà (). Nói thật là tôi không hiểu mẫu thân tôi và phụ thân của Ruth đã làm gì mà tôi và cậu ấy lại đặc biệt đến như thế: Tôi sinh ra lại có sở thích về dược liệu và điều chế của phụ thân Ruth, còn Ruth lại thích thú về kiến thức giống mẫu thân của tôi. Haiz.. Có khi nào tôi và cậu ấy là chị em ruột không nữa? Nếu không vì sự ra đời khác biệt của tôi và Ruth thì tôi chắc chắn đã nghi ngờ lâu rồi. Tôi và Ruth đều sinh ra nhờ ma thuật từ máu. Ma thuật này không khó nhưng nó khá phức tạp về nguyên liệu để tạo ra một đứa con hoàn hảo. Vì cha mẹ tôi không thể ăn nằm với nhau nên đã quyết định dùng ma thuật để tạo ra tôi. Cha mẹ Ruth cũng ham vui làm theo. Hai "ông già" đã hứa hôn cho chúng tôi nếu tạo ra một trai một gái. Ai ngờ cả hai đều là gái chứ? Tôi lại được còn nghe mẫu thân kể khi thi triển ma thuật thì cần máu của cả hai người vợ chồng nhưng phụ thân lại sợ mẫu thân đau nên không cho cắt tay để lấy máu. Hai người giành co nhau. Thế là mẫu thân vô ý cắt sâu vùng động mạch ra cả một chén huyết. Nên tôi được thừa hưởng từ mẹ nhiều hơn. Nghe thật hài phải không? Và từ đó, cha tôi ghét tôi vì tôi đã làm mẹ đau. Haiz.. Đúng là cuồng vợ mà bỏ con cái..

    - Này! Có kết quả rồi nè! Lại ngẩn ngơ gì đó?

    - A! Xin lỗi. Kết quả thế nào?

    - Chủ nhân của hai lọ máu ấy có quan hệ xa

    - Là sao?

    - Tức là có thể là chú cháu hoặc là ông cháu đấy *cốc*. Ngốc quá đi

    Vừa nói, Ruth vừa gõ đầu tôi một cái đau điếng.

    - Hả? Không ngờ Duagloth lại già như thế

    - Của hắn à? Không nhất thiết là già đâu. Có thể là con cháu của anh em hắn đấy. Việc này cũng dễ hiểu mà. Chỉ là quan hệ họ hàng thôi. Hơn nữa.. *cốc* Người ta trẻ vậy mà bảo già. Cái này đánh thay cho hắn

    Nói rồi, đầu tôi lại bị nổi thêm cục u nhỏ. Xoa xoa đầu với khuôn mặt ủy khuất nhìn Ruth. Xui thật. Sao ai cũng nhắm đầu tôi mà đánh vậy

    - Tại cậu ngốc quá mà? - Ruth như nắm được ý tôi

    - Ai bảo ngốc hả? Chỉ là làm biếng suy nghĩ thôi! - tôi phản bác lại - Đi thôi!

    - Đi đâu?

    - Gặp chủ nhân lọ máu còn lại

    * * *

    Bây giờ tôi thấy Ruth bảo tôi ngốc là rất đúng. Sau khi thoát khỏi cái đám người hầu ồn ào thì chúng tôi lại bị lạc trong rừng.

    Đi đâu cũng lại cây, thật chóng mặt, chẳng biết phương hướng nào. Đã vậy, lại còn mùi ẩm mốc, cây rừng chằng chịt khó đi. Thật bực.

    Bỗng nhiên trong bụi rậm gần chỗ tôi đứng có động. Cả hai người chúng tôi đều rút kiếm để phòng trường hợp xấu nhất. Nhưng không ngờ, một cái đầu quen thuộc nhoi lên, với cái điệu bộ quen thuộc

    - A, cô lại lạc đường à?

    - Fen!

    * * *

    Thật không hiểu tôi có duyên với Fen đến như thế hay là cái lãnh địa chết tiệt này ghét tôi đến như thế mà lúc nào ra khỏi lâu đài tôi cũng bị lạc và cũng bị Fen dắt về ngôi nhà tồi tàn này

    - Chị Esther

    Bell thấy tôi liền chạy ra ôm chầm lấy, nhanh chóng hỏi thăm

    - Ủa, không phải chịu tìm được người thân rồi à? Sao còn quay lại đây

    - Chị trở lại để thực hiện lời hứa đấy. Chị sẽ chữa bệnh cho Delta. Lần này chị có đủ "đồ nghề" rồi

    Tôi xoay đầu nó cười hiền. Nhanh chóng lục khắp người, tôi bỗng phát hiện thuốc của tôi đã bị "mất tích"

    - Sao thế?

    Ruth lo lắng nhìn tôi hỏi

    - Mất rồi?

    - Mất cái gì?

    - Viên thuốc dạng con nhộng của tớ không thấy đâu cả. Có khi nào để quên ở lại không?

    - Ai da, tớ bảo cậu ngốc là phải

    Nói rồi Ruth lấy trong người ra một viên thuốc dạng con nhộng đưa cho tôi

    - Cậu để quên trên bàn đấy. Lần sau đừng gắng mà nhớ

    - Cảm ơn nhé

    Tôi cười trong sự nhẹ nhõm. May mà Ruth có lấy giúp nếu không thì phải chạy về lâu đài rồi. Bỗng tôi sực để ý một điều

    - Delta đâu rồi?

    - Anh Delta đang ngoài bờ suối. Anh ấy bảo muốn đi dạo cho khỏe

    Bell nhanh chóng cung cấp "thông tin" cho tôi rồi còn chỉ hướng đi ra bờ suối. Sau khi bí mật dặn dò Ruth vài điều. Tôi quyết định sẽ đến đó, vừa chữa tận gốc bệnh của Delta, vừa hỏi cho rõ thân phận thật sự của bọn họ. Dù gì cậu ấy cũng là anh cả, chắc chắn sẽ biết gì đó. Thậm chí còn nhiều hơn thế nữa. Và tôi cầu mong rằng đừng đúng như suy đoán của tôi, nếu không thì..
     
    Admin thích bài này.
  10. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXIX"
    Chương XXIX

    - A! Delta, anh không khỏe mà sao lại có thể đi xa thế

    Tôi mệt mỏi, thở dốc. Tìm được Delta cũng muốn xỉu, đường đi xa lắc xa lơ, đi muốn gãy chân. Ban nãy đến đây đã mệt rồi, bây giờ còn mệt hơn nữa.

    Delta cũng tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi nhưng rồi cũng cười hỏi

    - Sao cô quay lại? Cô đã gặp được người thân rồi mà!

    - Haha - tôi gãi đầu - chỉ là trở lại thực hiện lời hứa thôi. Tôi đâu phải là kẻ khoác lác

    Delta kéo tôi lại ngồi trên một tảng đá đầy rêu gần dòng suối. Tôi lấy viên thuốc đưa cho Delta chỉ cậu ấy cách sử dụng. Uống xong thuốc, Delta trông tươi tỉnh hơn rất nhiều.

    - Delta, tại sao cậu bị bệnh này? Nói thật thì tôi cũng chẳng biết rõ bệnh này là gì nữa

    Tôi bất ngờ hỏi. Delta quay mặt nhìn tôi với con mắt nửa ngạc nhiên. Nhưng rồi bỗng nhiên cậu ta nghiêm túc kể sự thật

    - Cô không biết bệnh gì mà vẫn chữa được. Hay thật đó

    - Quá khen

    - Thật sự, từ nhỏ bác sĩ bảo bệnh tôi rất lạ. Nếu tôi càng thông minh thì tuổi thọ tôi càng giảm

    - Nghe giống như lời nguyền nhỉ?

    - Ừ

    Delta nhìn về phía xa xăm rồi nói tiếp

    - Thật xin lỗi đã giấu cô. Anh em chúng tôi có nửa dòng máu là quý tộc

    Tôi cũng không ngạc nhiên gì về lời nói thật này mấy. Bởi gì, nếu không tính Fen và Bell còn nhỏ không biết gì thì Delta là người lớn nhất. Cách xử sự của cậu ấy rất giống một thiếu gia được học từ nhỏ. Delta quay lại nhìn tôi và nói tiếp

    - Chúng tôi chỉ là con của vợ lẽ có thân phận thấp hèn nên cũng chẳng được coi trọng mấy. Cũng vài năm trước, bốn mẹ con chúng tôi bị vợ cả đuổi đi. Sau một thời gian lưu lại thì cũng định cư ở đây. Nhưng rồi cách đây không lâu, cha tôi, vợ cả của cha, anh em cùng cha khác mẹ của tôi cùng với chú bác bên cha đều bị giết. Mẹ tôi nghe tin thì liền tự tử để lại anh em chúng tôi bơ vơ nơi này..

    Delta nghỉ một chút rồi dùng ánh mắt sắc bén hỏi tôi

    - Cô có biết ai đã giết cha tôi không?

    Mặc dù đã đoán chín phần nhưng tôi vẫn lắc đầu. Tôi muốn nghe mọi chuyện từ miệng của Delta

    - Chính là Hắc Công Tước Duagloth

    Một làn sát khí mỏng tỏa ra từ Delta làm tôi rợn người. Bình thường cậu ấy yếu đuối, nhưng bây giờ lại có vẻ ngoài đáng sợ đến vậy

    - Cũng từ lúc đó, Fen đã trở nên ghét hắc công tước vì hắn đã giết phụ mẫu của nó - dừng một chút, Delta lại hỏi tôi - Cô có biết phụ thân của tôi là ai không?

    - Cháu của giáo hoàng à?

    Tôi không ngần ngại trả lời. Delta bỗng nhiên cười lớn

    - Quả nhiên là em gái của đứa con được giáo hoàng sủng ái. Rất thông minh

    - Anh đã biết?

    - Đương nhiên. Kể từ lúc Fen mang hai anh em các người đến đây, tôi đã biết. Mặc dù hắn không còn vẻ lạnh lùng vô cảm ấy nhưng tôi vẫn nhận ra được. Dù gì tôi cũng có lần tiếp xúc hắn. Hơn nữa, lúc nhỏ, tôi đã theo dõi hắn nhiều lần

    Đồng tử của tôi giãn ra. Tôi không tự chủ nắm lấy cổ áo Delta hỏi dồn

    - Anh biết tuổi thơ của Duagloth?

    - Sao lại kích động thế? Không phải hai người là anh em à? Hay là đúng như tôi nghĩ, các người không cùng huyết thống?

    Tôi nhanh chóng gật đầu

    - Anh có thể kể cho tôi biết tuổi thơ của Duagloth không?

    - Ha, cũng chẳng có gì đặc biệt ngoại trừ hai sự kiện lớn làm thay đổi cuộc đời hắn

    - Là gì?

    - Đừng gấp gáp thế? Buông tôi ra trước đi

    Tôi liền thả tay ra nhưng mắt vẫn không rời khỏi Delta. Còn cậu ấy có vẻ rất thoải mái, từ từ kể lại chuyện cũ

    - Chắc cô cũng biết thân phận của mẹ công tước và mẹ tôi. Cũng chính vì thế, những người như bọn tôi đều bị các đứa con quý tộc chính thống chán ghét, thậm chí là khinh thường và trêu ghẹo quá mức, có lúc là đánh đập, hành hạ như nô lệ. Mà chính Duagloth là mục tiêu của nhiều người

    Tôi không tin vào tai mình. Tại sao Duagloth lại bị đối xử bất công như thế? Có lẽ tôi không bao giờ hiểu được vì lúc mới ra đời, tôi đã là một công chúa cao quý rồi. Delta thấy biểu cảm tôi thì lắc đầu rồi kể tiếp

    - Có một ngày kia, cũng như thường lệ. Tên công tước lúc nhỏ ấy lại bị bọn quý tộc đáng ghét kia đánh đập. Tôi cũng chỉ biết đứng ở xa nhìn, bởi vì tôi cũng bất lực. Như bỗng nhiên, một cô gái kì lạ xuất hiện, tự xưng là thiên thần của Chúa và dùng phép thuật đuổi bọn chúng đi. Rồi đem Duagloth đi mất.

    Vâng, và cô gái ấy không ai khác là tôi. Dù gì chuyện đó cũng lâu rồi, cũng có gì đặc biệt đâu. Nhưng khúc tiếp theo của câu chuyện mới làm tôi để ý

    - Hôm sau, Duagloth xuất hiện, tính cách cũng có chút thay đổi, có vẻ khá vui. Nhưng rồi.. một tuần sau đó, chính hắn đã giết tất cả các đứa con của những người quý tộc có địa vị cao đã hành hạ hắn. Sau việc đó, đã nhiều người muốn trừ khử hắn, nhưng giáo hoàng lại đứng ra bảo vệ, còn giúp hắn trở thành công tước. Mọi việc đều rối lên. Các đây chưa đầy một năm, cha tôi đã cấu kết với một số người cháu của giáo hoàng khác là chú, bác của tôi để lên kế hoạch ám sát hắn. Nhưng có lẽ thất bại rồi

    Quả nhiên là có ẩn khuất sau việc thay đổi của Duagloth. Có gì đó không đúng ở đây

    Delta bỗng nhiên đứng dậy, đưa tay ra:

    - Chúng ta giới thiệu lại từ đầu nhé. Tôi là Delta Rodrigues

    - Esther Vamprahigh Angel

    Tôi cũng đưa tay ra, Delta đỡ lấy. Hôn nhẹ lên như một quý ông thực thụ.
     
    Admin thích bài này.
  11. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXX"
    Chương XXX

    - Esther! Sao cậu đi lâu vậy?

    Còn hỏi nữa, bạn thân mà vậy đó. Biết có người khác không thể sử dụng phép thuật bừa bã mà còn hỏi. Nếu không phải đi chung Delta, tôi đã bay về luôn cho rồi, cần gì phải lết bộ cho mỏi chân. Chán thật, tự nhiên cứu người cái rồi lồi ra kẻ thù mới.

    Như mọi người đã biết, gia đình của Delta đã bị Duagloth giết, và tôi lại là em gái của kẻ thù họ chứ. Không nên ở đây lâu, tìm cách trốn thôi. Chuyến đi này có nhiều việc để làm lắm, không phải chỉ chữa cho Delta rồi hỏi chuyện mà còn một việc rất quan trọng nữa. Đó chính là..

    - Này, cô định đi đâu thế?

    - À.. Tôi trở về. Bệnh của cậu không còn đáng lo ngại nữa. Cứ yên tâm. Chúng tôi về.

    - Vậy để tôi tiễn các cô

    - Anh mới khỏi thôi mà - Bell lên tiếng. Cô bé có vẻ rất thương anh hai của mình

    - Không sao, anh sẽ về sớm thôi. Thế nào

    Tôi hừ lạnh

    - Theo được thì theo

    Hiện tại chỉ có mình Delta là đã biết thân phận của tôi. Tôi không muốn kéo Fen và Bell vào

    - Này, có được không. Hành trình của chúng ta chưa kết thúc mà. - Ruth nói nhỏ

    - Đừng lo, cậu quên tớ là vua kế hoạch à? Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cứ đi đi

    Chúng tôi cùng Delta đi về hướng ngược lại lâu đài.

    - Này, cô đi nhầm đường rồi

    - Đúng đấy

    Delta hơi nheo mắt

    - Cô không phải là em gái của hắc công tước à? Lâu đài đâu phải hướng đó

    - Tôi đã khẳng định chưa?

    * * *

    Tôi cười nhẹ. Trong cuộc trò chuyện lúc nãy, tôi vẫn chưa chính miệng bảo tôi là em gái Duagloth mà. Trêu hắn một chút vậy

    - Này, tôi mỏi quá. Anh lấy giúp tôi chút nước được không?

    Nghe tôi nói vậy, Delta bất giác nhìn vào bình nước, rồi không nói một lời đưa cho tôi

    - Này, hết nước rồi

    Tôi chẳng thèm mở nắp ra mà trả lại cho Delta. Hắn có chút bất bình nhưng cảm giác thấy bình nước đã nhẹ đi rất nhiều, rõ ràng lúc nãy vẫn còn nước mà.

    Ruth cũng đã hiểu ra chuyện thì nở một nụ cười. Quả nhiên bạn thân của cô rất thông minh

    - Nếu muốn đuổi tôi đi thì cứ nói thẳng

    Delta bất ngờ lên tiếng. Tôi cũng "nhẹ nhàng" đáp lại

    - Đúng vậy. Chuyện của Duagloth đã làm thế nào với gia đình anh, tôi không quan tâm nhưng anh không có định kiến tốt với Duagloth, lại còn có ý không tốt với Duagloth. Tôi sẽ không bỏ qua đâu

    - Quả nhiên cô với hắn giống nhau như đúc. Chỉ quan tâm đến bản thân mà không đoái hoài đến sống chết của người khác

    - Tôi quan tâm đến bản thân ư?

    Delta im lặng rồi bỏ đi. Tôi thở phào nhẹ nhõm mà không biết rằng Delta đang cười thỏa mãn: "Điều tôi cần xác thực đã rõ rồi, thiên thần nhỏ"

    - Ngọc

    - Hử, sao thế?

    - Cái tên đó. Theo nửa dòng máu phù thủy của tớ nói rằng hắn đã bị nguyền rủa

    Ruth vừa nhìn bóng lưng của Delta đang đi xa dần vừa nói

    - Tớ đã biết. Có cách giải không?

    Tôi đáp lại, nhân tiện hỏi luôn cách giải. Dù gì cậu ấy cũng là nửa phù thủy mà

    - Không chắc

    Ruth lắc đầu. Tôi chỉ biết cười trừ. Quả nhiên chỉ còn cách đó thôi nhưng cứ tiếp xúc một thời gian vậy. Tốt nhất là đợi Delta trở thành người của mình vẫn là tốt nhất. Đợi khi nào cậu ta thề trung thành, tôi sẽ giúp cậu ấy giải lời nguyền.

    - Cậu định làm gì nữa?

    Ruth bất ngờ hỏi tôi

    - À, bây giờ lãnh địa này là của tớ. Cứ tung hoành thôi

    - Kế thế nào?

    Tôi liền nở một nụ cười, thì thầm vào tai Ruth

    - Hay lắm

    Nghe xong, Ruth không thể nhịn được mà nở một nụ cười tinh quái

    - Vậy tớ sẽ trở về lâu đài chuẩn bị. Có gì liên lạc qua thần giao nha

    - Ừm. Nhớ là làm cho giống đấy nhé. Hơn nữa phải đúng thời gian nữa, nếu không tớ sẽ không kiềm chế được mà giết người mất

    - Tớ sẽ không làm cậu thất vọng đâu

    Nói rồi, Ruth vẫy tay chào rồi bay đi. Tôi cũng tiếp tục di chuyển. Đi một lúc cũng ra khỏi khu rừng đến một con đường mòn nhỏ. Thoải mái tản bộ theo dọc con đường, tôi tin rồi sẽ đến một nơi nào đó. Vì ở đây rất ít phương tiện nên đường mòn này chắc chắn do di chuyển qua lại nhiều lần. Mà di chuyển thì chắc chắn phải là từ làng này đến làng khác hoặc khu vực này đến khu vực khác. Hơn nữa, ở trên con đường lại còn có vết bánh xe, nhất định là như thế rồi. Muốn đến đích nhanh nhất là cứ nằm dài trên con đường này.

    Đùa thôi, tôi không ở bẩn như thế đâu. Nhưng.. Không còn cách khác nữa rồi. Haiz.. Hy sinh chút vậy..

    * * *

    Ở một nơi khác..

    Một chú bồ câu trắng lượn vài vòng rồi đậu trên vai mĩ nam vận hắc trang. Mở bức thư trên chân bồ câu. Hắn nở một ý cười lạnh hơn gió mùa đông.

    - Mới vài ngày mà đã bắt đầu rồi. Thật không yên tâm khi để con bé ấy lại

    Nói rồi, hắn lấy trong người ra một tờ giấy nhỏ buộc lại vào chân con bồ câu ấy thả đi

    - Để xem thiên thần nhỏ sẽ làm gì?

    Một mĩ nam khác ở không xa nhìn hắn rồi hỏi

    - Là em gái ngươi?

    - Đúng vậy. Nó sẽ đến đây sớm thôi, bệ hạ. Mong người đừng quá để ý con bé

    - Ha, cô gái thú vị như thế. Ngươi bảo ta không nên để ý là sao, công tước?

    - Vì con bé là của ta

    Vừa trả lời, hắn vừa ném cho kẻ đối diện một cái nhìn đáng sợ mang theo một ý đe dọa.

    Không cần biết Esther có bao nhiêu anh chị em..

    Chỉ cần biết, cô gái ấy là của hắn..
     
    Admin thích bài này.
  12. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXXI"
    Chương XXXI

    Tôi di chuyển trên con đường lát sỏi, hai bên là sự kiểm soát của những tên lính mà không thể kiềm chế, nở một nụ cười khinh bỉ. Vận trên người một bộ cánh mỏng manh, khiêu gợi. Phía sau là vài cô gái giống tôi. Chúng tôi được đưa vào một căn phòng cuối hành lang. Trong lòng tôi đầy khí lạnh. Kể từ khi đến đây, tôi đã rất phẫn nộ. Tôi biết Duagloth vốn chẳng hiền lành, nhưng không ngờ, bọn người này lại hoành hành như thế. Tôi không muốn nghe bất cứ một lời nói xấu nào nữa.

    ~~~***~~~

    - Trưởng thâu thuế phía tây, sỉ nhục em gái công tước. Tội không thể tha. GIẾT

    Trong phòng ngập mùi máu. Tôi nhìn những cô gái lúc đầu đã vào chung tôi, rồi ra hiệu cho những người khác không cần đụng đến bọn họ

    Vừa ra khỏi cửa, đã gặp phải Ruth. Cậu ấy vẫn vẻ mặt trêu chọc ấy, hỏi

    - Sao thế? Hiếm khi thấy cậu như thế đấy!

    - Từ khi đến đây, việc này không có hiếm nữa

    - Delta sẽ thay thế vị trí của tên béo biến thái ấy

    - Miễn thuế trong lãnh địa một năm

    - Đem chuyện này đến những khu vực còn lại để răn đe những kẻ cầm quyền

    - Giảm thuế một nửa

    - Mọi lệnh phát ra dưới danh nghĩa của ta

    Hàng loạt lệnh được ban hành. Tất cả chỉ răm rắp làm theo. Không dám ý kiến một lời. Những trưởng thâu thuế khu vực phía nam, bắc, đông cũng sợ hãi. Việc này cũng đã kinh động đến Roma nhưng tôi không quan tâm. Đó cũng là chủ ý của tôi

    * * *

    Hai tuần sau..

    Tôi và Ruth đang thảnh thơi đánh cờ thì Emma-một người hầu của tôi xông đến

    - Công nương, có chuyện rồi

    Tôi nheo mắt

    - Là chuyện gì?

    - Công tước đại nhân gửi thư cho ngài

    Vừa nói, Emma vừa đưa tôi bức thư. Trên phong bì có dấu ấn của hoàng tộc

    - Sao ngươi biết là của công tước. Các dấu ấn của anh ấy đều do ta giữ, hơn nữa đây là dấu của hoàng tộc

    - À.. nô tỳ thấy ngài rất ít giao du với hoàng tộc nên trộm nghĩ, có lẽ là của công tước đại nhân

    Emma giọng run run đáp lại. Tôi thở dài

    - Được rồi, ngươi đi làm việc của mình đi

    - Vâng, nô tỳ xin lui

    Thấy Emma đã đi khuất, tôi mới mở ra lấy thư. Bên trong đúng là chữ của Duagloth. Nhưng..

    "Đến Roma, có việc muốn gặp"

    Tôi không lời nào diễn tả được cảm xúc. Thư này quá ngắn đi, lại không đầu đuôi rõ ràng. Chỉ vỏn vẹn 6 chữ. Đúng là anh trai có tâm

    - Sao thế? Tình ý ngọt ngào quá nên không nói nên lời chứ gì?

    Vẫn là giọng điệu ấy. Tôi đập thẳng bức thư vào mặt kẻ đối diện

    - Cái gì ngọt với ngào. Đọc đi

    Ruth nhanh chóng lấy bức thư, lướt nhanh. Năm phút vẫn chưa thấy động. Đúng là đứng hình thật rồi

    - Chuyện này là..

    - Có lẽ anh ấy muốn nói chuyện với tớ. Có lẽ là việc của mấy tuần nay

    - Ừ, có lẽ vậy

    Ruth lắc đầu, đặt bức xuống bàn. Đến nàng cũng không hiểu được tâm tư của hắn. Không một lời hỏi thăm, cũng không đầu đuôi. Cả bức thư chỉ vài chữ

    - Cậu nghĩ nó có ý nghĩa khác không?

    Ruth nhìn tôi hỏi. Tôi cũng lắc đầu

    - Không, chắc chắn cũng không đơn giản vì mấy việc tớ đã làm. Từ lúc tớ đòi quyền lực, anh ấy không suy nghĩ mà chiều tớ. Thì chắc chắn không phải là việc này.

    - Vậy là việc gì?

    Ánh mắt Ruth phức tạp nhìn tôi

    - Cậu nghĩ một nam nhân muốn gặp một nữ nhân thì là vì lí do gì?

    Bỗng nhiên, cả hai chúng tôi như nghĩ ra cái gì đó, đồng thanh nói

    - Đừng nói là như thế nhé!

    * * *

    -

    - Công nương, đã sắp xuất phát, ngài nhanh lên

    Mới sáng sớm, Emma đã hối thúc tôi. Trong bộ áo đầm nhiều lớp cùng với áo choàng lông. Tôi khó khăn mới yên vị trong chiếc xe ngựa.

    Ruth ngồi đối diện tôi. Cậu ấy vẫn nhắm mắt dưỡng thần từ lúc tôi bước lên. Trang phục của cậu ấy nhẹ nhàng và đơn giản hơn tôi rất nhiều. Chúng tôi đã quyết định, thân phận của Ruth là người hầu thân cận của tôi. Cậu ấy không quan tâm đến thân phận lắm. Dù gì tôi cũng biết mục đích cậu ấy ở đây là gì

    Kinh thành Roma không xa lắm. Chỉ một ngày đường là đến cổng thành. Sau đó chỉ mất vài canh giờ để đến hoàng cung.

    Mọi việc rất thuận lợi. Vừa đến nơi, tôi đã thấy Duagloth đứng đợi đón tôi

    - A! Duagloth!

    Tôi định lao đến thì bị Ruth kéo ngược lại. Cậu ấy nhắc nhỏ

    - Cẩn thận. Nên biết lễ nghi chút đi

    Nghe nói xong, tôi đành "ngoan ngoãn" hành lễ. Duagloth kéo tôi lại

    - Sau này không cần phiền phức thế đâu

    Tôi cười, nhanh chóng đáp lại

    - Vâng..

    Nhưng bỗng tôi nghe Ruth ho nhẹ đành tránh ra

    - Công tước đại nhân đùa rồi, Esther không dám

    Duagloth khẽ cười, vuốt tóc tôi

    - Được rồi, em ngồi xe đã lâu vậy rồi, anh đưa em về nghỉ trước. Ngày mai sẽ đến cung điện

    - Vâng, cảm ơn công tước đại nhân

    Chúng tôi đi trên con đường lát đá khoảng mười phút thì dừng lại trước một tòa nhà lớn. Duaaloth để tôi lại rồi đi mất. Bảo là có việc, hôm sau sẽ đến đón chúng tôi.

    Bơ vơ giữa tòa nhà rộng lớn. Rất nhiều người hầu vây xung quanh, tôi cũng nhanh chóng đổi một bộ đồ nhẹ nhàng hơn. Nằm dài trên chiếc giường kingsize, tôi cũng nhanh chóng rơi vào giấc ngủ. Hôm nay đã rất mệt, nhưng sau này sẽ mệt hơn nữa
     
    Admin thích bài này.
  13. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXXII"
    Chương XXXII

    Sáng sớm hôm sau, Duagloth đã đến tìm người. Mở cửa phòng bước vào, hắn chỉ thấy một cô gái ngồi trên ghế, hai chân gác lên bàn, váy được kéo lộ hai cặp đùi trắng

    - A, mới sáng sớm công tước đại nhân đã đến tìm bé Est ư?

    Nàng ta cười, nói. Duagloth không quan tâm, chỉ hỏi lại

    - Em ấy đâu?

    - Ai da, gấp gáp gì thế? Sáng sớm cậu ấy đã đi, chỉ gửi lời nhắn lại

    Nói rồi, Ruth đặt hai chân xuống, đứng dậy, tiến lại gần hắn

    - Tòa nhà này khá rộng nhỉ? Tổng cộng hơn 27 phòng và 73 người hầu kể cả binh lính phải không? Esther nói cậu ấy muốn chơi trốn tìm. Nội trong ngày, nếu công tước tìm được cậu ấy, thì cậu ấy sẽ đi theo công tước. Nhưng ngược lại thì ngày mai quay lại đây

    Duagloth nghe Ruth nói xong thì quay lưng rời đi.

    - Đừng gấp thế

    Ruth gọi. Hắn cũng dừng lại

    - Cậu ấy bảo tôi cho anh gợi ý: Đừng nghĩ tìm theo đặc điểm bên ngoài có thể thấy được cậu ấy. Cậu ấy có thể đổi màu mắt và màu tóc đấy. Hehe, tôi thấy nên kiểm tra ngực thì hơn đấy. Vòng một cậu ấy nhỏ lắm. Hehe..

    Ruth chưa nói hết câu thì hắn đã ra khỏi phòng, đóng rầm cửa. Nàng lắc đầu

    - Đúng là.. Vẫn chưa nói hết cơ. Tôi cũng có thể tham gia tìm chung anh mà. Hơn nữa nếu ngày hôm nay không tìm được cậu ấy thì hôm nay phạm vi không phải trong tòa nhà này thôi, mà là cả thành Roma này. Nếu không quan tâm thì thôi, tôi sẽ đợi xem, anh có thể làm gì con nhóc quậy phá đó

    ~~~***~~~

    Đó là tất cả những sự việc sáng hôm nay. Tôi đang nhí nhố trong trang phục người hầu ở nhà bếp. Thật sự ban đầu tôi cũng không có ý dĩ chơi trò trốn tìm này. Nhưng tối hôm qua, Ruth và tôi đè nhau. Đổi đủ kiểu tóc, màu mắt. Thế là sáng hôm sau, mới ra khỏi phòng đã bị nhận nhầm là người hầu. Nhưng không sao, dù gì cũng không phải lần đầu. Tôi bị rất nhiều lần, và tôi cũng rất hưởng thụ nó. Cảm giác rất tuyệt

    - Ngọc, nghe không?

    Viên đá hình trái tim giữa vòng cổ tôi phát sáng. Tôi nhanh chóng lấy tay che nó lại, nhỏ giọng

    - Gì thế?

    - Duagloth đã biết

    -

    (chữ in nghiên là đối thoại giữa Esthet và Ruth qua phép thuật)

    - Anh ấy đâu?

    - Mới ra khỏi cửa thôi

    - Cậu đi theo báo vị trí cho tớ được không?

    - Chơi ăn gian nhỉ?

    - Nhiều lời

    - Được rồi, bây giờ đã xuống đại sảnh

    Tôi nghe nói thế bèn cố gắng trốn ra khu vườn hoa phía sau

    - Bây giờ hắn đã xuống phòng bếp

    Ruth thông báo cho tôi. Tôi thở phào, quả nhiên rời khỏi đó là quyết định đúng đắn. Duagloth biết tôi ham ăn nên thế nào cũng thế. Nhưng tôi thông minh và nhanh chân hơn nhé

    - Nay, hắn đã quay lại sảnh. Triệu tập những người hầu mắt ngân sắc đấy

    - Đúng anh ấy. Cũng đã phát hiện tớ sẽ thể đổi màu giống anh ấy. Nhưng tiếc thay là ngược lại

    Đúng thế, tôi muốn thay đổi vẻ ngoài giống anh ấy. Nhưng tóc tôi màu bạch kim và đôi mắt lại màu đen. Tiếc thật đấy. Duagloth không thể nghĩ ra đâu. Lần này tôi thắng chắc

    - Cậu đang đâu?

    - Tớ đang trên gác mái. Trốn đây tốt nhất

    Tôi đang cười thỏa mãn trong sự chắc chắn, chiến thắng đã nằm gọn trong tay. Bỗng nhiên, có tiếng bước chân gần đấy. Một giọng quen thuộc vang lên

    - Esther, ra đi. Ở đó chật lắm đấy

    Tôi giật mình, là giọng của Duagloth. Nhưng làm sao có thể chứ. Bỗng nhiên, tôi mới nhận ra một việc.

    Tôi lao ra, nắm lấy cổ áo của đứa con gái đang đứng sau lưng Duagloth, đè xuống gằn giọng

    - CẬU PHẢN BỘI TỚ

    Ruth vẫn cười cười với giọng châm chọc

    - Không phải tớ cũng được tham gia à? Cậu tin người quá rồi

    - C.. cậu..

    - Được rồi, cả hai đứng dậy đi. Như vậy còn hệ thống gì nữa?

    Duagloth cố gắng làm dịu tôi lại. Tôi bực bội đứng dậy, chỉnh lại quần áo. Theo Duagloth trở về phòng. Ruth cũng lẽo đẽo theo sau

    * * *

    Chúng tôi quay lại căn phòng ngủ. Tôi và Ruth ngồi xuống bàn, rót một tách trà. Duagloth dựa lưng vào tường nhìn bọn tôi. Một lúc lâu sau, anh ấy cất tiếng

    - Anh muốn nói với em vài chuyện

    Nói rồi Duagloth nhìn qua Ruth

    - Cậu ấy không phải người ngoài. Không sao

    Nhưng Ruth lại bước ra ngoài, xua xua tay

    - Thôi, thôi. Hai anh em các người nói gì nói đi. Tôi ra ngoài trước. Dù gì, có ở đâu thì tôi vẫn biết hai người nói gì.

    Sau khi Ruth đã đóng lại. Ánh mắt Duagloth chuyển lên người tôi. Giọng không nóng không lạnh, hỏi

    - Sao em làm thế?

    Tôi khẽ cười, mắt đối mắt

    - Em nghĩ khi anh cho em quyền lực, anh cũng tính đến nước này chứ?

    - Đúng thế. Nhưng anh muốn biết lí do

    Tôi không vội trả lời. Chỉ im lặng nhìn bình hoa trên bàn. Khỏi nói cũng biết đây là thành quả của Ruth. Cách cắm rất đẹp, kỹ thuật và cách phối hợp rất tuyệt. Tôi đưa tay, rút ra một búp hoa. Quay nhìn Duagloth hỏi

    - Anh biết ý nghĩ của lưu ly không?

    Đưa búp hoa lên, đôi môi tôi khẽ chạm, liền nở thành một bông lưu ly xinh xắn

    - Xin đừng quên tôi. Đó là ý nghĩ của bông hoa này. Em làm vậy cũng chỉ muốn mọi người tôn trọng anh hơn thôi

    - Tại sao?

    - Không phải anh rất cô đơn à? Như thế mà anh vẫn muốn mọi người khinh sợ à? Anh biết em sợ nhất điều gì không? Đó là sự quên lãng. Em không muốn khi bản thân chết đi, ai cũng không nhớ đến em, lại càng không muốn khi em mất, mọi người lại vui mừng thay vì khóc lóc. Em cũng muốn anh được tôn trọng. Em càng không muốn mọi người nhìn anh bằng ánh mắt sợ hãi và khinh thường. Em ghét như thế, rất ghét

    Không khí trầm xuống. Duagloth nhìn tôi, vẫn bằng ánh mắt bạc ấy, nhưng bây giờ nó lại có một tia cảm xúc khó hiểu gì đó.

    Duagloth thở dài, đến gần, gõ vào đầu tôi một cái

    - Ngốc này, anh không cô đơn. Anh có em. Anh không cần bọn người đó tôn trọng. Anh chỉ cần em

    - A.. anh.. Đúng là nói gì anh cũng không hiểu

    Mặc dù vẻ ngoài như thế như trong lòng tôi lại có một cảm xúc ấm áp trào lên. Tôi thật hạnh phúc khi nghe Duagloth nói như thế
     
    Admin thích bài này.
  14. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXXIII"
    Chương XXXIII

    Bước ra khỏi phòng, tôi đã thấy Ruth đang dựa từng, mái tóc màu xám tro tung bay, ánh mắt tử sắc nhìn vào khoảng không không như đang suy nghĩ điều gì đó. Nhưng vừa thấy tôi ra, ánh mắt ấy đã chuyển lên tôi, trở lại giọng điệu đáng ghét ấy

    - Xong rồi à? Hai người làm gì mà lâu thế. Mà cũng nhờ ơn cậu mà sáng giờ, tớ vẫn chưa có gì trong bụng nè. Trong khi hai người lại no như thế rồi..

    - No mới lạ. Con điên ni, mi trở lại phong thái của một nữ hoàng nghiêm nghị được không. Bỏ cái giọng điệu trêu chọc ấy đi

    - Á, không được rồi. Tại 'vợ chồng son' mấy người chướng mắt quá mà

    - Ai là vợ chồng chứ?

    - Không phải? Hai người cũng có hai đứa con rồi mà

    - Có con hồi nào hả?

    - Vậy là khẳng định hai người là vợ chồng rồi

    - Không có

    Ruth và tôi lại bắt đầu cãi nhau. Duagloth thì đi trước, hắn đâu có rãnh mà chịu trận. Dù việc này hắn cũng đã quen. Cuộc sống vẫn vậy, mặc dù có chút ồn ào hơn, nhưng bình thường vẫn thế mà. Từ khi lưu Esther ở bên, hắn đã trải nghiệm nhiều cảm giác trước đó chưa từng có. Cũng rất vui vẻ, và cũng rất ấm áp

    * * *

    - Đói quá đi, sáng sớm chưa ăn gì đã vận động mạnh, thật mệt

    Tôi than vãn, trượt dài trên cái bàn ở nhà ăn

    - Coi kìa, cư xử cho đúng mực đi

    Ruth cầm cây quạt gõ gõ lên đầu tôi

    - Cũng tại cậu mà còn than gì nữa? Lần sau đừng có thay đổi ngoại hình nữa, cứ như vậy được rồi

    - Tại cậu mà còn nói

    Tôi lí nhí. Trở lại vẻ ban đầu, tôi cũng không hài lòng lắm. Đối với tôi thì tôi thích màu trắng hơn tất cả màu khác, vì nó rất tinh khiết. Nhưng vì ban đầu tôi đã xuất hiện với ngoại hình khác nên không thể đổi được. Nếu như vậy sẽ xem là phù thủy mất, rất nguy hiểm. À, mà dù có bị cho là phù thủy rồi đem hỏa thiêu tôi cũng không sợ, chỉ sợ gây phiền phức cho Duagloth thôi, và cũng ảnh hưởng đến địa vị mà tôi khó khăn xây đắp. Thôi kệ, màu tóc đen huyền này cũng đẹp, cả đôi mắt ngọc bích này cũng rất hút hồn.

    - Duagloth, thật sự anh gọi em đến đây chỉ có nhiêu đó?

    - Ừ

    - Đùa à?

    Tâm trạng tôi tụt không phanh. Gặp chỉ nói vài câu thôi? Thật rãnh nhỉ?

    - Nếu em thích thì vào cung với anh

    - Thật ư?

    Mắt tôi sáng lên. Lần trước tôi đã quấy rối Duagloth để được đến hoàng cung nhưng mà anh ấy không quan tâm tí nào. Nhưng lần này tại sao lại..

    Duagloth dường như đoán được ý tôi bèn giải thích

    - Sau này sẽ ở Roma một thời gian.. dài

    - Vậy ư? Thật tốt!

    Tôi cũng không quá ngạc nhiên về câu trả lời. Nhưng Duagloth có vẻ hơi khó chịu.

    - Em vui như thế sao?

    - Đương nhiên

    Tôi vui vẻ trả lời, nhưng lại không hề để ý biểu cảm đang biến hóa trên khuôn mặt luôn lạnh lùng của anh ấy

    - Này, người ta đang giận đấy! - Ruth hảo tâm nhắc nhở

    - Giận gì cơ ?

    * * *

    * * *

    Sau một hồi đấu tranh tư tưởng với Duagloth thì tôi cũng được chấp nhận. Chúng tôi quyết định đi bộ đến hoàng cung, mặc dù từ đây đến đó cách gần 2 dặm

    - Oa, Roma thật là.. là..

    - Hào nhoáng phải không?

    - Ừ, ừ, đúng rồi Linh

    * * *

    Duagloth chỉ im lặng đi theo sau làm tôi cảm thấy mình đang ức hiếp anh ấy vậy.

    Như cái mà tôi ghét nhất là ánh mắt của những nữ nhân bên đường. Họ nhìn Duagloth, rồi đỏ mặt, bàn tán gì đó. Cảm giác thật khó chịu. Đặc biệt là đứng cạnh Ruth, tôi thấy mình thật thiệt thòi. Trái với vẻ đẹp tươi sáng và ngoại hình xinh đẹp "bốc lửa" của cậu ấy, thì tôi có vẻ u ám và trông có vẻ mệt mỏi vì sau vụ việc hồi sáng. Tôi cảm thấy rằng Ruth như một tiểu thư cao quý, Duagloth là chàng kỵ sĩ phong nhã còn tôi chẳng khác gì một nữ tì

    - Thôi mà, cậu vẫn rất xinh đẹp đấy thôi

    Lần đầu tiên (hoặc ít ra là rất lâu rồi) tôi thấy Ruth tốt bụng đến thế. Cậu ấy xoa xoa đầu tôi an ủi. Việc đó làm tôi cảm động muốn rơi nước mắt

    - Linh, cậu thật tốt bụng. Đúng là không cùng huyết thống nhưng chảy cùng dòng máu (*)

    - Haha.. Đương nhiên rồi. Vì cậu không bao giờ đẹp bằng tớ. Chỉ số đo ba vòng thôi cũng kém tớ rất nhiều rồi. Thân là bạn thân nên an ủi một chút là phải

    * * *

    Tôi xin được rút lại lời nói lúc nãy. Quả nhiên con người này không thể tin tưởng được

    Gì chứ! Cậu tưởng ba vòng đẹp hơn tớ à? 80-70-75 của tớ so với 90-65-85 của cậu thì có thua kém gì đâu

    * * *

    Thôi! Sự thật mất lòng, không nên nghĩ nữa

    - Haha, xem như là trả thù nhé!

    Ruth búng một cái đau điếng vào giữa trán tôi rồi chạy đi

    - Này! Đúng lại!

    Tôi cũng nhanh chóng đuổi theo

    Duagloth chỉ biết thở dài. Bây giờ hắn thật tiếc nuối những ngày "yên bình" của hắn. Hai cô gái này.. Đặc biệt là cô gái mới đến làm cho những việc xung quanh hắn ồn ào lạ thường. Nhưng xem ra, hắn phải học cách đối mặt nó mỗi ngày rồi. Đành cứ xem như là một trận chiến cam go vậy.
     
    Admin thích bài này.
  15. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXXIV"
    Chương XXXIV

    Đến hoàng cung. Bỏ ngoài tai những lời bàn tán. Tôi và Duagloth chẳng cần bàn bạc mà thống nhất, ném Ruth vào căn phòng của Duagloth rồi rời đi.

    Bước đi bên cạnh Duagloth trên hành lang dài vắng bóng người, tôi và Duagloth chẳng nói một lời. Không khí bây giờ khá là tĩnh mịch, hoàn toàn đối lập với lúc sáng.

    Bây giờ mặt trời đã đứng bóng. Nhưng vì bữa sáng ăn khá trễ nên tôi cũng không thấy đói. Cho dù tôi là một người sành ăn, nhưng thực tế chỉ cần một chén cơm trắng, hoặc một ổ bánh mì cũng có thể cầm cự ba ngày. Vì tôi phải bôn ba khắp nơi mà. Không phải nơi nào tôi cũng có cuộc sống thoải mái như bây giờ. Hơn nữa, tôi cũng là một kẻ sống dai mà.

    Bỏ qua việc ấy đi. Quan trọng bây giờ là làm sao cho không khí bớt nặng nề một chút. Nhưng tôi biết nói gì bây giờ?

    - Anh ở đây là vì chiến tranh à?

    - Ừ

    * * *

    Sao lại khó xử nữa rồi.

    - Với người Saxon à?

    - Ừ

    - Anh sẽ đến Anh Quốc?

    - Ừ

    - Vậy em theo anh nhé!

    - Không

    Hừ, tưởng anh chỉ biết ừ thôi chứ.

    - Đi mà, em sẽ ngoan mà. Cho em theo đi

    - Nguy hiểm

    - Sao nay anh kiệm lời thế?

    * * *

    Haiz.. Hết nói nổi. Hôm nay anh ấy bị sao vậy. Hay là còn để ý việc lúc sáng.

    - Xin lỗi anh. Lúc sáng em có hơi quá. Nhưng anh cho em theo đi. Em sẽ ngoan ngoãn, không quậy đâu. Vì thế cho em theo đi - tôi bật chế độ "moe"

    * * *

    Tôi tiếp tục làm phiền Duagloth cho đến khi anh ấy bỗng hơi nghiêng người như cúi chào một ai đó. Tôi mới để ý đến người xuất hiện trước mắt.

    - G.. giáo hoàng đại nhân!

    Tôi bối rối, chỉnh lại trang phục, hành lễ.

    Giáo hoàng liếc nhìn tôi một cái rồi quay qua hỏi Duagloth:

    - Ngươi đến gặp hoàng đế bệ hạ?

    - Vâng!

    Tôi bỗng nhận ra cách nói chuyện của Duagloth rất khác lạ.

    Tôi cũng đã từng gặp giáo hoàng, cũng đã từng nghe hai người nói chuyện với nhau. Nhưng lúc đó, tôi không quá để ý đến ngữ điệu và cách nói chuyện. Hoặc là lúc đó do tôi quá hứng thú với Roma.

    Thực tế, Duagloth có một phần tôn kính, nhưng cũng có một phần lạnh nhạt đối với giáo hoàng đại nhân. Khác hẳn với cách dịu dàng, sủng nịnh với tôi. Hoặc lãnh đạm với những người dưới quyền.

    Những chuyện sau đó tôi cũng không nghe. Nhưng cuộc đối thoại ngắn gọn cũng nhanh chóng kết thúc. Trước khi rời đi, giáo hoàng để lại một cái nhìn quan tâm trên Duagloth, rồi bảo tôi có thời gian thì đến gặp ngài ấy nói vài việc. Tôi cũng lễ phép chào. Sau khi giáo hoàng đã khuất rồi. Chúng tôi tiếp tục cất bước.

    Chúng tôi cũng không nói gì sau đó nữa. Tôi vẫn im lặng khi anh ấy gặp hoàng đế, chỉ trả lời vài câu xã giao, sau đó vẫn hoàn im lặng cạnh anh ấy khi bàn bạc về chiến thuật. Cho đến lúc trở về, tôi cũng chẳng nói gì.

    Đứng trước cánh cửa lớn phòng của Duagloth. Tôi định mở cửa thì Duagloth đã ngăn lại.

    - Sao thế?

    - Em, có thích chiến tranh không?

    - Hả?

    Tôi ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của Duagloth.

    Câu trả lời của tôi đương nhiên là: Có. Cũng vì lí do đó mà tôi phải rong ruổi khắp nơi. Lúc mới lên ngôi, chưa gì tôi đã bị đuổi. Ruth vì hiểu rõ tính hiếu chiến của tôi nên bảo tôi đi tìm năng lượng khắp nơi thay vì cậu ấy. Đương nhiên là chúng tôi có quyền lực bằng nhau nhưng tôi lại không có mặt ở lâu đài thường xuyên.

    - Có, đã từng.

    Sau một hồi suy nghĩ, tôi cũng trả lời thật lòng

    - Vậy sao?

    - Nhưng.. bây giờ có lẽ là không. Em cảm thấy nó thật nhàm chán. Anh biết không, hồi đó, em thì thích chiến tranh còn Ruth lại thích hòa bình. Có lần, em đã hỏi Ruth tại sao cậu lại thích hòa bình, và cậu ấy trả lời là..

    - Chiến tranh ai cũng có thể tạo, nhưng hòa bình chỉ có những con người thật sự tài giỏi và dũng cảm mới có thể xây dựng được. Chiến tranh có thể tự có trong tiềm thức, nhưng hòa bình phải tự tay con người làm ra. Chúng ta mặc dù không có nhiệm vụ bảo vệ hòa bình hoặc tạo ra hòa bình. Nhưng chúng ta có thể tạo ra sự khác biệt cho bản thân để ghi danh lịch sử. Và để cho mọi người không khinh thường và công nhận chúng ta.

    Một giọng quen thuộc cắt ngang câu nói của tôi. Đương nhiên không ai khác là..

    - Ruth!

    - Aiz.. Hai người thiệt là. Bao nhiêu vấn đề không nói lại nói vấn đề này.

    - Sao cậu có thể thoát khỏi kết giới của tớ

    - Ối dời, dễ như ăn cháo. Nhưng tớ có hơi mệt với một ma pháp khác

    Vừa nói, Ruth vừa liếc mắt qua Duagloth. Tôi chẳng thèm để ý mà mở cửa, kéo Duagloth vào. Tôi hoàn toàn "bơ" Ruth.

    - Này, này, đừng xem tớ như không khí chứ!

    - Hừ, Duagloth, em muốn "tâm sự" với anh. Linh, cút!

    - Con nhỏ đáng ghét!
     
    Admin thích bài này.
  16. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXXV"
    Chương XXXV

    - Duagloth, em nghĩ em có vài thứ có thể giúp anh trong cuộc chiến sắp tới..

    Tôi bối rối nói. Ba người chúng tôi đều ngồi chung trên một chiếc bàn tròn. Bây giờ, tôi đang liên tưởng đến hội bàn tròn của vua Arthur, mặc dù bây giờ nó vẫn chưa xuất hiện. Nhưng điều tôi chắc chắn là cái hội bàn tròn đó sẽ không thể có được bầu không khí khinh khủng như ở đây bây giờ.

    Trong căn phòng kín mít. Ánh sáng yếu từ vài cây nến tạo cảm giác rùn rợn mặc dù bây giờ vẫn còn là ban ngày. Tôi không hiểu tại sao Duagloth có thể ở trong căn phòng ngột ngạt không có cửa sổ như thế này. Vì ý thích chăng? Hay đơn giản là anh ấy không quan tâm? Tôi không hiểu nổi. Và đặc biệt hơn là Ruth vẫn có thể bày tiệc trà được. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên, nhưng tôi cảm thấy không được thoải mái cho lắm.

    - Sao, anh cần em giúp không?

    Đây là cách duy nhất để có thể phá bầu không khí kì cục này.

    - Ừ, em có ý gì?

    Duagloth thản nhiên uống tách trà

    - À.. Thì.. Trong thời gian em rãnh lúc còn ở lâu đài. E.. em đã chế tạo ra một thứ.. rất thú vị

    Vừa nói, tôi vừa lấy trong người ra một cái hộp nhỏ, bên trong đầy những viên tròn như viên bi

    - Đây là ma đan. Anh cho ai ăn nó, thì người đó sẽ tuyệt đối trung thành với anh. Nếu người đó phản lệnh sẽ bị ma đan trừng trị.

    Tôi nhanh chóng giải thích cách đơn giản nhất.

    - Làm sao để khởi động nó?

    - Chỉ cần chút máu của anh thôi. Như thế này..

    Nói rồi, tôi lấy một viên ra khỏi lọ. Tự cắn tay mình rồi nhỏ vài giọt máu lên. Ma đan liền tỏa ra ánh sáng màu đỏ.

    - Đấy, như thế là được. Nói chung là cách sử dụng rất đơn giản. Nhưng quan trọng là anh làm sao để đối phương chấp nhận nuốt nó mới quan trọng. Ủa?

    Tôi vừa nói xong thì nhìn lại viên ma đan thí nghiệm của tôi đã biến mất

    - Này, đừng nói là anh đã ăn nó nhé?

    - Ừ.

    Có cần thờ ơ như thế không! Tôi không hiểu là Duagloth có để ý việc quan trọng khi sử dụng ma đan này không. Người nuốt nó chẳng khác nào làm nô lệ cho người khác vậy. Cả tính mạng cũng bị nguy hiểm, không biết lúc nào sẽ chết nữa. Thật sự là Duagloth không để ý ư?

    - Anh quyết định làm nô lệ cho cậu ấy ư?

    Ruth nãy giờ im lặng cũng lên tiếng

    - Tôi nghĩ anh cũng hiểu được sự ràng buộc của nó chứ? Hay là tôi đánh giá anh quá cao?

    Ánh mắt sắc bén của Ruth như xoáy sâu vào con ngươi màu bạc của Duagloth

    - Tôi hiểu.

    Sau một hồi im lặng, Duagloth cũng trả lời

    - Nhưng tôi tin Esther. Dù gì em ấy cũng không cần tôi giúp em ấy việc gì. Đúng không?

    Duagloth quay qua nhìn tôi. Tôi khẽ gật đầu, nhưng cũng lên tiếng phản bác

    - Dù gì anh cũng quá tin tưởng em rồi. Nếu một ngày nào đó, em sẽ phản bội anh thì sao?

    Duagloth thở dài, nhìn thẳng vào mắt tôi trả lời

    - Anh tin em.

    "Anh tin em" - một câu nói đơn giản nhưng nó đã lấy được niềm tin của tôi.

    - Anh ngốc thật!

    Tôi không biết phải nói gì nữa. Anh ấy đã hoàn toàn tin tưởng tôi.

    Nhớ lúc trước anh ấy vẫn còn nghi ngờ và có ý định lợi dụng tôi. Nhưng bây giờ hoàn toàn khác. Tôi không hiểu vì sao anh ấy lại thay đổi như thế. Tâm tư của anh ấy thật khó đoán. Tôi vẫn có thể tìm hiểu, nhưng tôi vẫn muốn thần bí như thế này. Thứ tôi muốn là chính miệng Duagloth nói ra tất cả chứ không phải là suy nghĩ trong đầu tôi.

    Nhưng tôi cũng nhận ra rằng, tâm của tôi đối với anh ấy càng ngày càng thật lòng

    - Mà anh cũng nên nhớ rõ, Esther không thuộc về anh.

    Ruth hảo tâm nhắc nhở làm không khí vốn nặng nề lại càng nặng nề hơn.

    - Bao lâu?

    Duagloth đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi

    - Khoảng 1 tháng nữa

    Ruth nhàn nhã trả lời

    - Nhưng mà..

    Ruth ra hiệu tôi im lặng, rồi nhìn thẳng vào Duagloth

    - Anh muốn làm gì thì nhanh lên đi.

    - Thôi nào Ruth, có phải tớ đi mà không trở lại đâu.

    Tôi lay nhẹ Ruth. Đừng có nói như kiểu tôi một đi không trở về chứ.

    - Tôi hiểu rồi. Đêm nay, hai người cứ ngủ ở đây, tôi sẽ tìm phòng khác

    Duagloth đứng dậy rồi rời đi.

    - Duagloth, đợi em. Ruth ở đây nha

    Tôi đuổi theo Duagloth.

    - Duagloth, anh đừng để ý lời của Ruth. Em sẽ trở lại mà

    Tôi vừa theo bước Duagloth vừa giải thích

    - Anh hiểu, em không cần giải thích

    Duagloth cứ bước đi không nhìn về phía tôi.

    - Anh.. trận chiến sắp tới, em theo cùng nhé

    - Được

    Duagloth không còn từ chối nữa. Anh ấy không suy nghĩ mà đồng ý.

    - Tuần sau sẽ khởi hành đến Anh Quốc, em chuẩn bị đi.

    Tôi dừng lại, giọng trầm xuống, tôi nói chậm rãi

    - Không cần, chúng ta sẽ sử dụng ma pháp..

    Duagloth cũng dừng bước

    - Anh.. em muốn anh trả lời thật lòng.. Có phải.. anh biết hắc ma pháp?

    Duagloth quay đầu lại nhìn tôi, khẽ cười rồi đi tiếp

    - Đúng vậy

    Duagloth cứ thế khẳng định

    - Tại sao? Tại sao lại giấu em?

    - Là em không hỏi thôi.

    Tôi nắm chặt bàn tay thành nắm đấm

    - Đừng như thế chứ!

    Đừng đánh thức tôi khỏi giấc mộng này..

    Một giọt lệ lăn dài trên má tôi.

    Tôi đã phát hiện ra một điều, là tôi đã phạm điều cấm kị: Yêu một người.

    Hơn nữa, người ấy chỉ là NPC trong một trò chơi.

    Tôi không mong người ấy sẽ là [.. ] , nhưng tôi mong rằng tôi sẽ không bao giờ yêu anh ấy cũng như bao giờ cũng nhớ rằng: Đây chỉ là game.

    Nhưng trái tim tôi không thể nói dối.
     
    Admin thích bài này.
  17. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXXVI"
    Chương XXXVI

    Mấy ngày sau. Tôi và Ruth đều ở lì trong phòng. Ngoài trừ một vài lúc đi dạo ở khu vườn nhỏ gần đấy thì chúng tôi đều ở phòng tập trung làm việc và nghiên cứu. Dù ở đâu thì chúng tôi cũng không thể quên trách nhiệm của một nữ hoàng. Một mình Lyted không thể gánh vác được hết nên chúng tôi phải giúp đỡ hắn.

    Duagloth cũng rất ít đến đây. Ngoại trừ những buổi chiều để dùng bữa ăn chung thì dường như anh ấy rất ít có mặt ở phòng. Mà cũng phải, hoàng cung đâu có nhỏ. Có lẽ anh ấy đã tìm một nơi khác để nghỉ ngơi. Tôi kể từ lần ấy cũng ít nói chuyện với Duagloth. Ngoài trừ những câu xã giao hoặc những câu quan tâm tối thiểu của một anh trai với một em gái nên có. Có lẽ vì sắp chiến tranh nên anh ấy không để ý lắm. Tôi mong là vậy.

    Nơi đây khá vắng vẻ, rất ít người hầu qua lại. Nhưng mỗi lần có người thì tôi lại nghe những câu chuyện về tôi và Duagloth. Có lẽ tôi nổi tiếng thật rồi.

    Tôi cũng muốn gặp giáo hoàng đại nhân nhưng thời gian trôi qua quá nhanh nên cũng đã đến lúc tôi và Duagloth khởi hành đến Anh quốc. Kể từ khi đến đây, tôi vẫn chưa thấy hoàng đế La Mã, nhưng tôi cũng không mong được gặp hắn lần nữa. Tôi đã quá mệt mỏi rồi.

    .

    .

    Theo như kế hoạch, tôi, Ruth và Duagloth đến Anh Quốc bằng hắc ma pháp do Duagloth thi chuyển. Nhờ thế tôi rất đỡ mất sức. Nhưng như thế, trái tim của tôi rất đau. Và tôi hiểu tại sao..

    * * *

    Xứ Wales..

    Vì một số trục trặc kĩ thuật, có thể cho là vậy. Tôi bị tách khỏi Duagloth và Ruth. Tôi đã đến một khu vực của những nông dân thay vì là lâu đài lãnh chúa.

    Ở đây tôi đã gặp một cô gái tóc đen, mắt đen. Đó là người chơi!

    Tôi lén theo dõi cô ta. Cho đến khi tôi gặp được Parsi Fal - một tên bị nguyền rủa có hai nhân cách.

    Hắn đã hợp tác với Lâm Linh giúp một cô gái khỏi tay lãnh chúa nơi này. Tôi thật mắc cười khi cô ta cải trang thành cô gái tóc vàng. Trông thật ngu ngốc. Tôi tự hỏi tại sao Duagloth lại có thể có cảm giác với cô ta được.

    Lén theo chân Lâm Linh vào lâu đài. Thì bỗng nhiên, tôi đã bị Ruth kéo đi. Cậu ấy dẫn tôi đến một tòa tháp, bảo tôi đợi Duagloth. Thật không hiểu nổi.

    - Tại sao chỗ này nhiều muỗi vậy?

    Tôi vừa đập muỗi vừa càm ràm. Tại sao thời này nhiều muỗi thế?

    - Suỵt, im lặng tí nào. Có người kìa

    Ruth đứng gần cầu thang nhìn xuống, ra hiệu cho tôi im lặng. Tôi tò mò, đến gần. Cầu thang xoáy ốc nên tầm nhìn bị che khuất rất nhiều nhưng những cái bóng và tiếng động đã nói lên tất cả. Có hai người đang ở đó!

    Tôi từ từ đi xuống, rồi nấp ở một góc khuất nhìn những người ở dưới.

    Lâm Linh đang chật vật với tên lãnh chúa béo ú thì Duagloth xuất hiện.

    Tôi nhìn hết cả đối thoại giữa Lâm Linh. Cả cái cách mà tên lãnh chúa ấy phạm phải điều cấm kỵ và cả cái cách Duagloth giết hắn cách nhanh gọn. Cả cái cách Lâm Linh xin sự tự do cho những người nông dân và đặc biệt là cái điện thoại bị rơi ra của Lâm Linh. Cả quá trình Duagloth đều rất bình tĩnh.

    Sau khi Lâm Linh đi khuất, tôi mới bước ra

    - D.. Duagloth!

    Tôi khẽ gọi tên anh ấy

    - Là em à? Do một vài trục trặc nên anh nhờ Ruth tìm em. Em ổn không?

    Ánh mắt Duagloth dịu đi khi nhìn tôi. Đưa tay dẫn tôi đi qua cái xác đầy máu

    - Thế nào?

    - Em cũng nghe rồi đấy. Tất cả đều theo ý. Em thích gì ở đây cứ lấy.

    Duagloth vuốt nhẹ mái tóc tôi, cưng chiều như một món đồ quý

    Tôi phùng má, ôm anh ấy

    - Em cần anh thôi!

    - Thế đã nghĩ thông rồi?

    - Ừ, hiện tại chúng ta còn bao nhiêu thời gian thì cứ tận hưởng. Em không muốn sau này phải hối hận.

    Tôi khẽ đặt đôi môi hồng lên của Duagloth. Một cách nhẹ nhàng, không cuồng nhiệt, không mạnh mẽ đoạt chiếm, chỉ đơn giản là khẽ chạm nhau. Một cách nhẹ nhàng.

    - Em chắc chứ?

    Duagloth buông tôi ra, hai đôi mắt đối diện nhau.

    - Ruth không ngăn cản thì chẳng có việc gì cả. Em và cậu ấy đã bàn bạc kỹ rồi. Chỉ cần anh một lòng với em, thì từ bây giờ đến thời gian đó. Em sẽ không bỏ anh.

    Tôi khẳng định. Đúng vậy! Tôi đã quyết định. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên tôi phạm phải lỗi này. Nhưng Duagloth bây giờ đã chiếm địa vị rất cao trong lòng tôi. Không hiểu tại sao, và khi nào. Có lẽ, tình cảm của tôi đối với anh ấy chỉ thua tình cảm của tôi đối với "tên ấy" một chút.

    - Em mệt chưa?

    Duagloth ân cần quan tâm.

    - Không sao, chỉ một chút việc này làm sao làm khó em được. Hay là chúng ta nghỉ một đêm ở đây đi.

    - Cứ theo ý em.

    Duagloth dìu tôi đến đại sảnh. Anh ấy tiếp tục công việc theo kế hoạch, cũng không quên thực hiện lời hứa với Lâm Linh. Ngoài tiền tài và nhân lực, thì đất đai, Duagloth nghe theo lời đề nghị của tôi đã chia cho bọn tá điền.

    Trong lâu đài, tôi cũng có thể tiếng reo hò của những người nông dân. Cảm giác thật chân thật.

    - Cuối cùng cậu cũng quyết tâm

    Ánh mắt tử sắc nhìn lên người tôi như muốn xâu xé.

    - Xem như chúng ta đánh cược một lần vậy

    Tôi nheo mắt nhìn bóng lưng Duagloth đang chỉ tay ra lệnh cho bọn thuộc hạ.

    Một cuộc đánh cược lớn..
     
    Admin thích bài này.
  18. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XXXVII"
    Chương XXXVII

    - Đêm nay thật đẹp.

    Tôi đứng bên cửa sổ ngắm ánh trăng yên bình. Đây là đêm thứ ba chúng tôi ở đây. Mọi việc vẫn thế, Duagloth vẫn mang tôi bên cạnh mỗi khi anh ấy bàn họp cho chiến tranh. Ruth vẫn giữ khoảng cách với chúng tôi. Thời gian cứ lặng lẽ trôi..

    - Ngọc, cậu có dự tính gì chưa?

    Ruth vẫn chăm chú với cuốn sách hỏi tôi

    - Ừm, có lẽ tớ sẽ tham gia chiến tranh lần này.

    - Cậu muốn hắn hắn chiến thắng ư?

    - Không hẳn

    Tôi lãng lơ nhìn bóng người dưới sân. Vẫn bận rộn như thế.

    Một con bồ câu bay từ dưới lên, rồi đậu lên vai tôi. Tôi mở mảnh giấy đeo ở chân nó ra đọc

    - Có gì thế? - Ruth vẫn nhìn vào quyển sách dày cộm, hỏi

    - Không có gì, không phải cho tớ

    Tôi buộc mảnh giấy vào chân bồ câu rồi thả nó bay đi. Nó đập cánh hướng về phía nam mà bay. Tôi nở một nụ cười

    - Xem ra, Duagloth vẫn còn giấu tớ nhiều thứ lắm. Đi thôi nào, hỏi tội anh ấy nào.

    Tôi phất áo, hướng về hướng cửa phòng mà bước tới. Ruth cũng đóng cuốn sách, đứng dậy mà theo tôi

    Chúng tôi đi xuống cái cầu thang xoắn ốc dài, bước đến đại sảnh. Đi đến đâu, những kẻ hầu người hạ đều nghiêng mình cuối chào chúng tôi. Đêm nay ai ai vẫn bận rộn, ngoại trừ chúng tôi

    - Duagloth!

    Tôi vẫy tay thu hút sự chú ý của chàng trai ở xa xa

    - Em chưa ngủ?

    Duagloth nhanh chóng tiến lại, xoa đầu tôi

    - Em muốn nói chuyện với anh. Ở đây không tiện, đến phòng anh đi.

    Tôi nhìn Duagloth bằng ánh mắt phức tạp, nói.

    Duagloth im lặng dẫn đường. Đi qua những hành lang dài, rẽ nhiều ngã rẽ, chúng tôi đến một căn phòng nhỏ ở một góc khuất lâu đài. Đây là căn phòng của anh ấy. Vì sao ư? Căn phòng của tên lãnh chúa thật ghê tởm, tôi không thích. Nên chúng tôi đều tự tìm một nơi ở khác. Tôi và Ruth thì ở trong một căn phòng nhỏ trên tòa tháp có hướng nhìn tốt, còn Duagloth chọn một căn phòng sầm uất này vì anh ấy cho rằng, đây là căn phòng sạch sẽ nhất. Nội thất bên trong không nhiều, chỉ có một chiếc giường không quá lớn và một cái bàn tròn với vài cây nến. U ám chẳng khác gì ở lâu đài của anh ấy.

    Tôi kéo ghế ngồi xuống bàn, Ruth cũng ngồi bên cạnh tôi, còn Duagloth thì đứng dựa lưng vào cánh cửa gỗ.

    - Có việc gì? Em thấy nơi này không tốt?

    Duagloth nhìn tôi, hỏi

    - Không phải, mà là..

    Reng.. reng.. reng..

    Có một tiếng gì đó nghe như tiếng chuông cắt đứt câu nói của tôi. Duagloth nheo mắt, lôi trong người ra một thứ gì đó.

    - Điện thoại?

    Tôi nhanh chóng giật lấy, nhìn qua nhìn lại. Nơi đây có điện thoại? Đúng rồi, tôi nhớ mấy hôm trước "người chơi" làm rơi nó.

    - Thứ này sử dụng sao?

    Vâng! Từ miệng tôi đã thốt ra câu nói ngu nhất từ trước đến nay.

    - Hừ, có vậy mà cũng không biết.

    Ruth giật lấy chiếc điện thoại, không quên "tặng" cho tôi một cái cốc đầu. Cậu ấy mở lên và nhấn nghe máy, và mở loa ngoài.

    - Lâm Linh?

    Một giọng nam từ chiếc điện thoại vang lên. Ba cặp mắt đều tập trung vào cái vật trên tay Ruth.

    - Anh là ai?

    Tôi cất tiếng hỏi

    - Hử? Không phải Lâm Linh. Cô ai?

    - Tôi là Esther.

    - Esther? Cô cái điện thoại đâu thế? Là nhặt được sao?

    - Không phải tôi, là anh tôi nhìn thấy.

    - Nhưng.. Rõ ràng Lâm Linh vẫn chưa ra khỏi nhà. Nói đi, cô ai?

    Đầu dây bên kia hét lớn. Tôi khẽ cười.

    - Chắc anh biết anh trai tôi đấy. Anh ấy là Duagloth.

    - Duagloth.. Là Hắc công tước Duagloth trong game Arthur vương truyền kì. Chuyện này sao? Hắn làm em gái.

    Tôi nghe giọng hoang mang của tên nam nhân kia mà cười lớn. Ra hiệu cho Duagloth lại gần.

    - Này, anh yêu, nói gì đó cho hắn biết anh đang ở đây đi.

    - Ngươi biết ta?

    Duagloth cao ngạo nhìn cái hộp biết nói, hỏi.

    - Làm sao thể? Cô ai?

    - Tôi á? Đương nhiên là công nương cao quý rồi. Và cùng với bạn thân của tôi, hack nát game này.

    Tôi nhấn mạnh câu cuối. Bên kia im lặng một hồi rồi cúp máy. Tôi thở phào, đóng vai ác mệt thật.

    - Dọa anh rồi.

    Tôi ném cái điện thoại cho Ruth rồi nhìn Duagloth tươi cười.

    - Thứ đó là gì?

    Ánh mắt Duagloth vẫn nhìn theo thứ kìa lạ trên tay Ruth. Tôi lắc đầu.

    - Giải thích thì dài. Anh cứ hiểu đó là thứ kết nối với thế giới khác.

    - Vậy còn những điều em đã nói?

    - A.. Giải thích dài lắm. Hay chúng ta mở tiệc trà luôn đi.

    Trong đêm dài dằng dẵng đấy. Tôi nói cho Duagloth nghe hết mọi sự thật. Biểu cảm của anh ấy không thay đổi gì nhiều nhưng tôi biết anh ấy cần từ từ tiếp nhận. Tôi cũng giải thích cho anh ấy về thân phận và mục đích của tôi. Anh ấy im lặng không nói gì. Tôi hiểu cho anh ấy, bởi vì đây mới là điều khó chấp nhận nhất. Mặc dù anh ấy đã biết trước điều này, cũng như đã nghi ngờ về tôi. Nhưng mọi việc không thể giải quyết trong một đêm được. Đặc biệt là khi đây là đêm cuối cùng của chúng tôi..
     
    Admin thích bài này.
  19. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
    Admin thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...