Xuyên Không Tình Yêu Ngăn Cấm Giữa Hai Thế Giới - Esther Nguyễn

Thảo luận trong 'Đã Hoàn Thành' bắt đầu bởi Esther Nguyễn, 8/8/2018.

  1. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Xem: 677
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Tình yêu ngăn cấm giữa hai thế giới

    Tác giả: Esther Nguyễn

    [​IMG]

    Thể loại: Xuyên không, romance, ngụy insect, trung cổ, đồng nhân, huyền ảo

    Văn án:

    Link góp ý: Các tác phẩm của Esther Nguyễn
     
    Alissa, Minh Nguyệt, Admin4 người khác thích bài này.
    Last edited by a moderator: 14/10/2019
  2. Đang tải...
  3. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương I"
    Chương I

    Khoan đã, chuyện gì đang xảy ra đây. Kinh nghiệm đi làm nhiệm vụ của mình mấy năm nay, à không, trước khi dòng thời gian thay đổi mình đi cả trăm lần rồi và đây là lần đầu tiên khi dịch chuyển không gian tôi bị ngất. Còn nữa, hình dạng này là sao chứ, mặc dù tôi có thể thay đổi ngoại hình nhưng tại sao tôi lại bị teo nhỏ lại. Nó làm tôi nhớ chuyện conan mà tôi đã từng đi. Nhưng hình dạng này cũng dễ thương đấy chứ, chỉ khoảng 4-5 tuổi thôi mà nó lại gọi nhớ lại gợi cho tôi một tuổi thơ đầy sóng của bản thân.

    Tôi đã phải chịu khổ khá nhiều đến lúc 10 tuổi và cũng là lúc tôi gặp được Linh, mặc dù cuộc sống trở nên đầy sóng gió hơn nhưng tình bạn của chúng tôi đã lấn át cái khổ nên tôi cũng thấy vui vẻ rất nhiều.

    Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng ồn gần đó, tôi liền đi đến xem. Trước mắt tôi là một cậu bé cũng chỉ khoảng 5 tuổi bị những đứa con trai lớn hơn vây quanh trêu ghẹo, còn một vài đứa lấy đá ném vào người nó. Nó chẳng chống đối chỉ ngồi khóc, tôi không chịu được đành chạy đến can ngăn ngay:

    - Dừng lại, cậu ấy có làm gì sai mà các anh đối xử với cậu ấy như thế

    - Ngươi là ai, không cần xen vào việc này. Hắn chỉ là con tư sinh đê tiện, con của ả điếm không xứng đáng ở đây. Ngươi cũng vậy? Ngươi biết ta là ai không mà can ngăn – Một tên lớn nhất và cũng là đứa cầm đầu khinh bỉ nói

    Tôi nhìn đứa bé đang rưng rưng nước mắt, tức giận nói lại:

    - Không xứng đáng ư? Vậy các anh cũng không xứng đáng để hỏi ta đâu?

    - Kiêu ngạo, ngươi là ai?

    - Nếu ta nói, ta là thiên thần của Chúa thì sao?

    - Haha các ngươi nghe không? Nó nói nó là thiên thần kìa

    Bọn nhóc liền cười tôi một cách kinh bỉ. Được thôi, đây là điều các ngươi muốn đấy, nhóc con. Tôi thi chuyển phép thuật. Từ dưới đất bỗng nhiên mọc những dây gai quấn lấy chân chúng nó, đùng một cái, sấm sét gầm hét giữa trời quang đãng

    - Như vậy đủ chưa hả? Hay muốn thêm

    Bọn chúng sợ hãi chạy đi. Tôi quay lại nhìn cậu bé sau lưng, nó có vẻ còn rất sợ hãi và ngạc nhiên

    - Cậu có sao không? Đừng sợ - tôi giơ tay ra đỡ cậu bé đứng dậy

    - Cô.. là.. ai?

    - Cậu không cần biết, chúng ta đi thôi

    Tôi niệm chú kỹ năng dịch chuyển tức thời của bản thân đưa cả hai đến một đồng cỏ gần đó

    - Cậu bị thương rồi, để tớ giúp cho

    Tôi nghĩ ngay đến phép phong và mộc, hai phép có khả năng chữa trị rồi thi chuyển ngay, các vết bầm dần dần tan biến

    - Cảm ơn

    - Cậu thật dễ thương quá! Sao bọn họ lại ức hiếp cậu thế?

    - Vì.. mẹ tôi

    - Cho dù mẹ cậu là gì thì bọn chúng cũng không thể xúc phạm cậu và mẹ được. Vì thế hãy mạnh mẽ lên

    - Cô tên gì?

    - Cứ gọi tớ là Esther. Chúng ta có thể trở thành bạn không

    - Bạn ư?

    - Đúng vậy, bạn bè. Còn không nếu cậu thích, sau này khi gặp lại, tớ sẽ làm em gái cậu

    - Tôi chưa từng có bạn, tôi cũng không biết mình có em gái không nữa

    - Vậy sau này tớ sẽ là bạn và cũng là em gái cậu nhé. Nửa chiếc nhẫn này sẽ là vật chứng

    Tôi tháo ngay một chiếc nhẫn đang đeo bẻ làm hai

    - Cậu tên gì?

    - Duagloth

    Tôi khắc lên nửa chiếc nhẫn chữ Duagloth, nửa còn lại chữ Esther. Tôi đưa nửa nhẫn có chữ Esther cho nó

    - Cậu giữ kỹ nhé. Nhẫn này sẽ giúp cậu nhận biết tớ, bây giờ tớ phải đi rồi

    - Cậu đi thật ư?

    - Hãy nhớ rằng: Mọi chuyện sẽ ổn thôi, dù thế gian này không ai quan tâm cậu nhưng hãy nhớ rằng còn một cô gái tên Esther quan tâm đến cậu. Tạm biệt – tôi vừa nói xong thì tôi cũng biến mất trước mắt Dualgoth
     
    AdminPhoenixfire thích điều này.
  4. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương II
    Chương II

    Tôi biến mất trước sự ngạc nhiên của nó. Bỗng, tôi bị đẩy ra khỏi dòng thời gian của trò chơi. Trò chơi cứ đang chạy nhanh mà tôi thì không thể nào tham gia được. Tôi đành ngồi chờ thời cơ nhưng lại lâu quá.

    - Linh, tớ gặp rắc rối rồi – tôi nói, viên đá hình trái tim giữ vòng cổ của tôi phát sáng. Viên đá này giúp tôi và Linh có thể nói chuyện với nhau, đương nhiên Linh cũng có một cái

    - Sao vậy?

    - Tớ không thể tham gia vào trò chơi được

    - Mình nghĩ nó đã được hoàn thành toàn thiện. Muốn vào được phải tìm hoặc tạo một lỗ hỏng

    - Vậy cậu lấy laptop của hành tinh Zi đi. Sử dụng ảo ảnh giúp tớ

    - Ừ

    Thế là Linh xuất hiện trước mặt tôi nhưng chỉ là ảo ảnh, đối với Linh cũng vậy. Đây chỉ là phép liên kết không gian nhỏ nhưng rất tiện và tốt nữa

    - Xem ra hơi bị khó à! – Linh vừa đánh máy vừa than thở

    - Tại sao chứ? – tôi lại xem những dãy chữ số trên màn hình

    - Nó khá là hiện đại và tốt nữa

    - Để tớ

    Thế là tôi giật lấy laptop và đánh cực nhanh

    - Có lỗ hỏng rồi kìa – Linh đang nhìn dòng thời gian trò chơi thốt lên

    - Gì chứ? Tớ vẫn chưa làm xong mà

    - Lỗ hỏng ngày càng lớn hơn

    - Không thể nào! – tôi không thể tin vào mắt mình

    - Được rồi, cậu đi được rồi đấy. Cẩn thận nhe – Linh từ từ biến mất

    - Khoan đã, cái này không khoa học chút nào!

    Nhưng Linh cũng biến mất, tôi đành thi chuyển phép thuật vào trong game

    ~~~

    - Đây là đâu?

    Tôi từ từ mở mắt, ánh sáng chói lòa của phép thuật cũng biến mất. Tôi thấy mình ăn mặc rách rứa, dơ bẩn cùng một số người khác bị chở trên một chiếc xe bò. Đây là lần đầu tôi bị thảm hại nhất, những lần trước có tệ đến đâu cũng có một bộ đồ sạch sẽ, bình thường. Tôi nhìn xung quanh, cũng có một đoàn người bị bắt đi theo, không đông lắm nhưng tôi nghĩ đây là thời chiến tranh, đó là những tù binh của một làng nào đó.

    - Chúng ta sẽ bị đưa đi đâu? – tôi hỏi những người trên xe

    - Tôi nghĩ chúng ta sẽ bị đưa đến chỗ hắc công tước – một cô gái đang trong trạng thái sợ hãi trả lời

    - Hắc công tước?

    - Cô không biết à? – một người phụ nữ ngạc nhiên

    - Tôi nghe nói hắc công tước rất thích các trò tra tấn. Chắc chúng ta đến để mua vui cho ngài rồi – một người khác buồn bã nói

    Tôi nghe như vậy thì im lặng.Tôi lo lắng cho những người này. Bản thân tôi thì có thể đối phó với tên hắc công tước đó nhưng những người này thì không.

    - Mà hắc công tước đó là ai?

    - Cô thật sự không biết ư? – mọi người trên xe ngạc nhiên

    Tôi gật đầu. Mọi người bắt đầu kể cho tôi nghe

    - Tôi nghe nói năm 11 tuổi hắn đã được phong làm công tước

    - Hình như hắn là con riêng của giáo hoàng

    - Nghe nói giáo hoàng quan tâm hắn lắm

    - Mà tôi nghe một số quý tộc nói mẹ hắn là một ả điếm

    - Thật ư? - tất cả mọi người đều ngạc nhiên kể cả tôi

    A, con trai của ả điếm ư? 11 tuổi phong làm công tước. Không lẽ là nhóc con đó. Tôi chạm nhẹ nửa chiếc nhẫn đeo trên cổ. Duagloth, chúng ta lại gặp nhau rồi.
     
  5. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương III"
    Chương III

    Chiếc xe đi đến một lâu đài khá là u ám. Mọi người đều rất sợ hãi, nhưng tôi thì không. Bỗng tôi nhìn xuống dưới chân. Viên đá phép thuật để chế ngự sức mạnh ma cà rồng của tôi đang được đính trên chiếc vòng chân. Nó đã có nhiều vết nứt. Chết tiệt! Lần trước đi chiến đấu về quên nâng cấp và sữa chữa nó. Nếu tôi gặp máu thì không thể kiềm chế được. Còn những trang sức và vòng cổ chứa những sức mạnh của tôi, nên ẩn chúng thì tốt hơn. Tôi đọc thần chú, những trang sức được tàng hình đi, chỉ còn chiếc vòng có nửa chiếc nhẫn, tôi giấu nó sau lớp áo. Chiếc xe đã tiến vào trong lâu đài. Tất cả người trong xe và những người khác kể cả tôi đều bị đưa đi vào ngục.

    Một lúc sau, có những tên lính dẫn một số người và tôi đưa đến một căn phòng khác đầy những dụng cụ tra tấn. Những người đang thật sự rất hoang mang và sợ hãi. Tôi phải tìm cách "đi" trước nếu không mùi máu quá tanh sẽ làm viên đá vỡ mất và sức mạnh ma cà rồng sẽ tái phát. Bỗng chúng tôi nghe tiếng nói ngoài cửa:

    - Ngài đã ở chiến trường lâu rồi. Hạ nhân đã chuẩn bị cho ngài một ít trò rồi, ngài muốn đi xem không?

    - Cũng được

    Cánh cửa được mở ra. Những người lính nhấn đầu chúng tôi quỳ xuống. Tôi ngước nhẹ, đúng là Duagloth. Mắt bạch ngân và tóc màu đen chẳng sai, nhưng hắn đã lớn rồi, không còn như trước nữa, đã thay đổi rất nhiều.

    - Ngài muốn bắt đầu trò nào trước? – viên tướng đi chung hắn hỏi

    Hắn nheo mài. Chỉ thẳng vào tôi. Trùng hợp ghê

    - Ả đó

    Viên tướng ra hiệu, tên lính dẫn tôi đến trước mặt hắn. Tôi ngước nhìn, hắn còn đeo nửa chiếc nhẫn tôi đã đưa. Có lẽ hắn vẫn còn nhớ đến tôi.

    - Duagloth – tôi nói nhỏ, vừa niệm chú, nửa chiếc nhẫn rơi xuống trước mắt tôi lộ rõ chữ "Esther" tôi còn khắc

    Hắn kéo cây kiếm ra khỏi vỏ chém mạnh qua tôi. Tôi liền lấy tay nắm lại, máu chảy từng giọt.

    - Esther - Tôi giật nửa chiếc nhẫn còn lại, ném xuống.

    Chữ "Duagloth" hiện rõ trước mắt hắn. Hắn xẹt qua một tia ngạc nhiên. Tất cả người trong phòng đều kinh ngạc về việc tôi làm. Hắn rút cây kiếm lại, ra lệnh dẫn tôi đi. Vừa bước ra khỏi căn phòng đó thì bên trong vang lên những tiếng hét kinh hoàng. Mùi tanh của máu tràn đi, viên ngọc chế ngự sức mạnh ma cà rồng rung lên, tạo ra những vết nứt nhỏ

    Tôi bị đưa đến một căn phòng khác không có một ai nhưng lại đầy đủ những dụng cụ tra tấn. Tôi xòe bàn tay đầy máu. Tôi lấy viên đá ra, sức mạnh ma cà rồng được giải phóng. Vết thương liền được hồi phục, sau đó tôi đặt viên đá lại chổ cũ. Nếu không có viên đá này thì không biết bao nhiêu người sẽ chết vì tôi nữa.

    Một tiếng sau.

    Cánh cửa phòng được mở ra. Một mình Duagloth bước vào, tay hắn cầm một chiếc nhẫn nguyên vẹn. Chúng nó khớp với nhau. Không nghi ngờ gì nữa, tôi chắc rằng hắn vẫn còn nhớ tôi nhưng không ngờ, hắn quá lại đa nghi. Hắn hỏi một câu lạnh lùng:

    - Nửa chiếc nhẫn này, ở đâu ngươi có?

    - Nửa chiếc nhẫn đó ư? Hừm, thật sự đó là một chiếc nhẫn hoàn hảo nhưng tôi lại bẻ một nửa tặng cho một người rồi, – tôi dịch chuyển tức thời đến trước mặt hắn – Duagloth

    Hai khuôn mặt cách nhau chưa đầy một gang tay, hắn rút cây đoản kiếm gác trên cổ tôi

    - Tôi đến đây để thực hiện lời hứa xưa. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, dù thế gian này không ai quan tâm cậu nhưng hãy nhớ rằng còn một cô gái tên Esther quan tâm đến cậu.

    Hắn im lặng, buông cây đoản kiếm. Hắn không ngờ tôi lại trở lại. Việc lúc nhỏ.

    - Thật sự là cô?

    Tôi đưa bàn tay bị thương lúc nãy lên mà bây giờ đã lành.

    - Anh nghĩ ai có thể làm được? Anh trai.

    - Đương nhiên là em rồi, em gái. Anh đợi em rất lâu rồi – hắn hôn nhẹ lện trán tôi, hắn ôn nhu hơn rất nhiều

    - Xin lỗi anh, em đến trễ. Phải để anh chịu khổ rồi.

    - Không sao, cả đời này anh cũng có thể đợi em, thiên thần. Anh mới là người phải xin lỗi

    - Em đến đây để cho anh biết thế nào là ấm áp một lần nữa – tôi ôm ngay anh ấy. Phép chữ Tình bắt đầu hoạt động. Hạt giống đã gieo từ 15 năm trước, khi tôi gặp anh ấy. Và bây giờ là thời gian để chăm sóc nó. Trái tim anh ấy là một màn đêm lạnh lẽo. Tôi không thể đem ánh sáng tới được vì sẽ có một người khác làm điều đó nhưng tôi có thể cho anh ấy biết ánh sáng như thế nào.
     
    Admin thích bài này.
  6. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương IV"
    Chương IV

    Tôi lùi lại một bước, mắt vẫn nhìn thẳng vào Duagloth. Hắn vẫn còn ngỡ ngàng, hắn vẫn không biết bản thân vừa làm những gì. Có lẽ hắn đang cố gắng suy nghĩ, một thiên thần bỗng nhiên xuất hiện rồi lại biến mất và bây giờ lại xuất hiện một lần nữa. Cuối cùng hồn phách của hắn cũng trở về, hắn đứng dậy kéo tôi ra khỏi phòng, giao cho tên viên tướng đang đứng đợi ở ngoài. Tên ấy liền ra hiệu cho lính dẫn tôi đi

    - Cô cũng may mắn đấy, hiếm khi thấy công tước đại nhân tha cho tù binh nữ

    - Vậy ư? – tôi nở một nụ cười như hoa mùa xuân – Đúng là tôi rất may mắn

    Không biết khi tên viên tướng này biết tôi sẽ là em gái của Duagloth thì hắn còn ngạc nhiên tới cỡ nào. Những tên lính đưa tôi đến một căn phòng ở gần một góc khuất của lâu đài. Ở đấy cũng có bốn cô gái mặt mày lấm lem, có lẽ cũng là những tù binh được tha chết nhưng phải làm nô lệ. Nhưng điều đặc biệt là họ có nét hao hao giống tôi. Có lẽ Duagloth vẫn luôn chờ đợi và tìm kiếm tôi. Không quá bạc tình đấy chứ!

    - Chào mừng cô gái mới, tôi là Anna cũng là người ở đây lâu nhất

    - Chào mọi người tôi là Esther, có gì nhờ mọi người giúp đỡ nhé

    - Đương nhiên rồi, chúng ta đều là những người may mắn được ân xá mà. Cô thay đồ rồi nghỉ một tí đi. Sau đó còn làm việc nữa

    - Vâng

    Tôi nhận bộ đồ mới, mặc dù nói đồ mới nhưng chỉ đỡ hơn bộ tôi đang mặc một tí thôi. Tôi nhanh chóng tắm sơ, thay đồ, cột tóc cao lên. Ba cô gái còn lại thì thầm với nhau về tôi. Mà cũng đúng, ngoại hình của tôi bây giờ rất khác người: Đôi mắt màu xanh bích trong khi mái tóc dài màu đen óng, làn da trắng trẻo không tì vết. Tôi nghĩ lần sau nên để bản thân xấu xí một chút kẻo để bị gièm pha

    - A, Esther là một tiểu thư của một gia đình giàu có nào đó phải không? – Anna hỏi tôi

    - Không đâu ạ. Em chỉ là một người bình thường thôi

    - Vậy ư? – Anna liếc mắt nghi ngờ - được rồi, em là người mới nên cho em chọn việc làm đấy. Em muốn đi dọn dẹp lâu đài hay đi ra sân bắn cung để phục vụ các vị tướng quân

    - Em muốn ra sân bắn

    Anna và mọi người ngạc nhiên.

    - Em có chắc không, ở ngoài đấy nguy hiểm, có thể mất mạng như chơi. Chị thấy em nên dọn dẹp lâu đài thì tốt hơn

    - Không sao đâu

    - Được rồi, Emma em cũng đi ra sân bắn chung Esther đi

    - Hả? Không được đâu chị? Nếu như ở ngoài ấy có ngài Duagloth thì em chết chắc

    - Có gì mà sợ, chỉ cần em phục vụ tốt là được rồi

    - Vâng

    Emma dẫn tôi đi. Trên đường tôi cũng có hỏi thăm đôi chút, Anna là con gái của môt địa chủ, do chiến tranh thì bị bắt, may mắn được sống sót nhưng phải làm tì nữ. Ỷ bản thân ở lâu nên thường sai khiến những người khác. Ở lâu đài này cũng rất ít các tì nữ nên công việc của mỗi người rất nhiều. Đi một chút chúng tôi cũng đến sân bắn. Sân bắn cũng khá rộng, các tên lính chạy khắp nơi.

    - Esther, cô đi dắt ngựa ra đi.

    - Vâng

    Tôi đi lại chuồng ngựa. Theo kinh nghiệm chiến đấu của tôi thì đa số đều thuộc loại hung hăng và mạnh mẽ nhất. Nếu người bình thường không có khả năng khống chế ngựa hay không có kinh nghiệm rất dễ bị thương. Còn đối với tôi dễ như ăn cháo, tôi cũng nhanh chóng dắt con ngựa mà tôi cho là nguy hiểm nhất. Tôi dắt nó đến chỗ các tên tướng đang chuẩn bị cưỡi ngựa bắn cung, Duagloth cũng có ở đó. Tôi giao cho một tên lính gần tôi nhất rồi lùi lại năm bước. Tôi niệm chú, con ngựa bỗng nhảy dựng lên, nó đang điên tiết, bắt đầu làm loạn. Trò này thật sự rất vui, nhìn sự hỗn loạn do bản thân tạo ra nhưng bỗng nhiên. Soẹt một cái con ngựa ngã xuống. Duagloth đã giết con ngựa một cách nhanh chóng, không tiếc nuối một chút gì

    - Ai đã dắt con ngựa này ra đây – Hắn lạnh lùng hỏi

    - Là em – tôi bước nhận

    - Esther? - Hắn nheo mắt nhìn tôi

    Bỗng nhiên Emma chạy lại kéo tôi quỳ xuống

    - Xin lỗi ngài, Esther là người mới không biết gì đã làm loạn, xin ngài tha cho

    - Cút ra

    - Xin ngài

    - CÚT RA

    - Cậu đi đi, tôi không sao

    Emma lùi ra, cô ấy thật sự rất can đảm khi xin cho tôi

    - Làm loạn đủ chưa? – Duagloth đến trước mặt tôi hỏi

    - Chưa đủ đâu. Em sẽ còn làm loạn cho đến khi nào anh thực hiện lời hứa

    - Vậy ư? – Duagloth kéo tôi dậy tuyên bố lớn – Các ngươi nghe rõ đây. Từ hôm nay Esther sẽ là EM GÁI của ta

    Tất cả mọi người kể cả tôi đều đứng hình. Chuyện gì đang xảy ra đây, không ngờ Duagloth quay nhanh như chong chóng. Một phút trước tôi còn là một phạm nhân thì một phút sau trở thành em gái của công tước. Một phút im lặng trôi qua. Bỗng nhiên một tên tướng cất tiếng hỏi nghi ngờ

    - Thưa ngài công tước, ngài có nói lầm không? Tên nô lệ này không thể là một công nương cao quý được

    - Ta không hề nhầm lẫn. Các ngươi đưa em ấy đi thay áo quần, cho em ấy ở căn phòng cạnh phòng ta

    - Không cần như vậy đâu – Tôi nói nhỏ

    - Cứ nghe theo lời anh. Thật sự anh vẫn muốn gặp lại em một lần nữa, lần này anh sẽ không để em đi đâu

    - Anh nói thì dễ lắm chứ 15 năm trước anh đâu có làm được

    - Bây giờ thì khác – Duagloth thả tôi ra - cứ nghe theo lời anh

    Mấy tên lính dẫn tôi đi, sau đó thì mấy tì nữ kéo tôi đi tắm thêm một lần nữa. Ngâm cho tôi dủ thứ dược phẩm thơm, mặc cho tôi bộ váy nhung rem màu hồng. Rồi đưa tôi đến một căn phòng rộng rãi được trang hoàn rất đẹp. Tôi ngồi trên ghế, mọi việc xảy ra quá nhanh làm tôi ngỡ ngàng chưa định hồn lại được.
     
    Admin thích bài này.
  7. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương V"
    Chương V

    Cũng gần một tháng trôi qua

    Nhớ lại cái ngày ngây ngốc, ngoan hiền của bản thân mà tôi bật cười. Cũng đã một tháng rồi, kể từ ngày hôm đó, tôi trở thành một công nương cao quý. Anh Duagloth dường như đi suốt, rất ít khi ở lâu đài, khoảng một tuần thì có về thăm hỏi, quan tâm tôi một chút rồi đi nữa. Chuyến đi mới nhất của anh ấy là tuần trước đến Roma. Mà cũng sắp về rồi, tôi phải chuẩn bị một chút. Vừa thoáng nghĩ thì Anna đến báo:

    - Thưa công nương, có thông báo từ ngài công tước là ngài đang trên đường về lâu đài. Khoảng trưa nay thì về tới ạ

    - Được rồi, đừng khách sáo thế. Cứ gọi tôi là Esther được rồi

    - Nhưng công tước sẽ phạt tôi

    - Được rồi, cứ lui ra đi

    - Vâng

    Sao sớm thế, tôi cứ nghĩ phải một hai ngày mới về tới chứ. Chuyến đi này là do đích thân hoàng đế viết thư mời, công nhận anh ấy xử lý nhanh thật. Ở thế giới này đã là một tháng, nhưng ở chỗ Ruth thì chưa tới 3 ngày (vì thời gian ở các thế giới không đồng đều), mà lại nhớ Ruth quá nhưng không dám làm phiền. So với tôi thì Ruth hiền lành hơn rất nhiều, nhưng có rất mạnh. Công việc của cậu ấy là quản lý dãy ngân hà Fel, cậu ấy ít đi làm nhiệm vụ giống tôi, mà cũng chính vì thế, cậu ấy lại có rất ít bạn. Thôi bỏ qua việc đó đi, nếu không vì trốn cậu ấy thì tôi cũng không đến đây đâu

    Tôi nhanh chóng tắm rửa, mặc đồ thật dễ thương, chuẩn bị một ít trà bánh. Anh Duagloth rất thích trà tôi làm, mà cũng đúng, cái gì tôi cũng làm rất giỏi (thật sự trước đó vài năm khi còn ở với Ruth tôi đã đốt ít nhất 5 cái nhà bếp, gây hoả hoạn 10 lần). Tôi đang bưng khay thức ăn ra ngoài vườn thì có tiếng gọi:

    - Esther! Em làm gì đó?

    - ANH - tôi quay lại, đó là Duagloth - Sao anh về sớm vậy

    - Anh xong việc thì về. Em không muốn anh về à?

    - Em muốn anh về mà

    - Cái gì đó? -Duagloth để ý đến cái khay trên tay tôi

    - Là bánh với trà. Như cũ nhé

    - Tuỳ em - nói rồi Duagoth quay lưng đi về phòng

    Về sớm thật, tôi thầm nghĩ. Bước đi trên con đường lát sỏi ra sau lưng lâu đài có một khu vườn nhỏ. Khu vườn này do tự tay tôi trồng, lúc đầu nó còn sơ sài do không ai chăm sóc, nhưng tôi cũng cải tạo nó lại theo kiểu Trung Đông khá đẹp. Giữa vườn có một cái bàn nhỏ dưới tán cây. Tôi đặt khay bánh lên bàn. Lúc này cũng vậy khi Duagloth ở lâu đài thì hai anh em rất hay đến đây chơi. Nơi đây có lẽ là nơi phòng thủ yếu nhất nhưng Duagloth lại rất vô tư, bình thường hay nghi ngờ, nhưng những lúc ở với tôi, anh ấy thật sự rất tin tưởng tôi.

    - I LOVE YOU - một vòng tay ôm ngang tôi

    - Được rồi, đừng đùa nữa

    - Anh không đùa đâu, em gái yêu dấu - Duagloth bỗng dưng dịu dàng đến bất ngờ

    - Quà của em đâu? - tôi nũng nịu

    Duagloth lấy trong người ra một cái vòng tay bằng hồng ngọc đeo cho tôi

    - Em thấy đẹp không?

    - Đẹp lắm, cái gì anh cho em em đều thấy đẹp - Tôi ngắm cái vòng tay - chuyến đi này thế nào?

    - Tên hoàng đế ấy muốn anh qua Anh quốc - Duagloth kéo ghế ngồi xuống

    - Anh quốc? Vậy khi nào anh đi?

    - Có lẽ tuần sau - Ánh mắt Duagloth dịu dàng nhìn tôi- nhưng anh không muốn đi

    - Đừng nói như vậy chứ. Em có thể tự lo cho bản thân được mà

    - Dạo này em ốm quá đấy - Duagloth nhấp một chút trà

    - Em đang giảm cân mà

    - Giảm cân? Em gái của anh xinh đẹp rồi, không cần giảm cân đâu.

    - Em có muốn đâu. Tại vì.. tại vì.. Mà tuần này anh ở lâu đài phải không? Em muốn đi săn

    - Đi săn? - Duagloth nheo mắt nhìn tôi

    - Đúng vậy. Em toàn ở lâu đài không, rất buồn đó. Em chỉ muốn đi săn với anh thôi

    - Được rồi, anh cho phép nhưng để bảo vệ em. Trong 2 ngày tới, em phải học bắn cung

    - Anh xem thường em rồi. Esther này là nữ hán tử không sợ gì hết

    Duagloth phát cười. Vậy mới là em gái của hắn

    Hai ngày trôi qua thật dễ dàng

    Tôi cũng đã phá nát mấy chục cái bia thì Duagloth cũng cho tôi đi săn. Mà công nhận, các cái bia ở đây thật tệ, bắn mới vài mũi tên thì đã hư rồi. Bắn cung là sở trường của tôi, tôi rất ghét kiếm thuật vì nó chẳng thú vị chút nào, mà Ruth cứ bắt tôi học. Học cho nhiều vào rồi tôi cũng ít đụng tới kiếm. Thời thế ở đó cũng đâu loạn lạc. Khi xuyên đến thế giới này thì khác. Ruth cứ sử dụng thần giao mà nhắn tôi đủ thứ chuyện nên việc đi săn này, tôi không thèm thông báo luôn. Cứ xem tôi như một đứa nhóc 3 tuổi vậy. Tôi rất ghét. Ở đây có Duagloth quan tâm tôi là đủ rồi..

    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
    Admin thích bài này.
  8. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương VI"
    Sáng sớm

    - Cái gì mà ồn ào thế – tôi nửa mơ nửa tỉnh ngồi dậy

    - Không phải em muốn đi săn sao? Quên rồi hả?

    Cái giọng quen thuộc này, khoan đã đây là phòng con gái mà.

    - Anh.. Muốn chết hả – một cái gối ném thẳng về hướng tiếng nói – ra ngoài!

    - Nếu còn muốn đi thì nhanh lên – Duagloth cứ thế bước ra cửa

    Tôi đứng dậy, ra khỏi giường:

    - ANNA!

    - Dạ.. công nương – Anna đang đứng góc từng bỗng giật mình

    - Sao chị để cho anh ấy vào – khuôn mặt tôi đằng đằng sát khí

    - Xin lỗi công nương, nô tỳ không dám ngăn ngài ấy

    - Haiz, được rồi, chuẩn bị đồ đi – tôi thở dài

    Không biết anh ấy đã thấy gì rồi. Theo thói quen, tôi chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng tanh. Lúc trước ngủ chung Ruth, không ai dám vào phòng chúng tôi. Nay ở đây, tôi cũng nghĩ vậy mà quên cái tên đó. Đáng ghét!

    * * *

    Tiếng vó ngựa khắp nơi. Mấy chục kỵ sĩ đứng đợi tôi đến là xuất phát

    - Sao đông vậy anh?

    Duagloth không thèm trả lời, chỉ ra hiệu cho đám kỵ sĩ bắt đầu đi. Xem thường mình hả, phải cho hắn một bài học.

    Đoàn người chúng tôi hướng đến khu rừng rậm gần lâu đài. Nơi đây được đồn là có nhiều thú dữ nên tôi rất tò mò muốn đến. Lâu rồi chơi đụng tay đụng chân nên hơi chán. Hôm nay phải chơi hết mình

    - Esther.. – Duagloth gọi tôi

    - Sao vậy?

    - Em còn nhớ 15 năm trước, lúc em giúp anh không

    - Em nhớ, mà có chuyện gì sao?

    - Em thật mạnh mẽ

    - Chỉ vậy thôi ư? Sao anh lại lôi chuyện cũ ra chứ

    - Có lẽ anh lo lắng quá nhiều rồi – Duagloth tự dưng nhỏ tiếng – Anh sợ anh sẽ đánh mất em lần nữa

    Nhìn bộ mặt nghiêm túc của anh ấy, tôi cũng đã hiểu ra chuyện. Anh ấy muốn tôi mãi mãi ở cùng anh ấy:

    - Anh biết không? Loài chim được Thượng Đế ban tặng cho đôi cánh không phải chỉ để cho đẹp, mà nó dùng để bay. Một con chim ở trong lồng son không bao giờ vui vẻ bằng một chú chim tự do, nó sẽ chết dần, chết mòn trong cái lồng xinh đẹp ấy.

    Duagloth không nói gì, lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự ấm áp của gia đình thì hắn nhận ra rằng, hắn thật sự thèm muốn nó. Hắn không muốn thứ ấy cứ thế mà vuột mất. Nhưng hắn không thể nào giam cầm cô em gái đầy sức sống ấy, huống hồ chi, cô ấy lại là một thiên thần có sức mạnh thật sự

    - Sao vậy? Anh không được khoẻ à? – tôi lo lắng nhìn Duagloth – Hay chúng ta trở về

    - Không cần đâu. Cứ đi tiếp đi – Cuối cùng hồn phách hắn cũng trở lại, nhưng hắn không dám nhìn thẳng Esther

    - À, nói đến lúc đó em nhớ lại cảnh anh khóc sướt mướt. Thật là dễ thương.. Hay là anh làm lại một lần nữa nha

    - Gì chứ! Anh không đùa với em đâu -Duagloth đỏ mặt

    - Anh đáng yêu quá!

    Nhưng nói tới đây, mặt Duagloth trở nên nghiêm túc. Thời gian ấy chẳng vui vẻ tí nào. Sau khi tôi rời anh ấy không lâu, anh ấy đã thay đổi rất nhiều, nhiều lắm.

    Bầu không khí trở nên im lặng quá mức, chỉ có tiếng chân ngựa lộc cộc bước đi

    - Anh! Hay chúng ta thi đua đi

    - Thi?

    - Ngày hôm nay, ai săn được nhiều thú hơn sẽ thắng. Người thua sẽ làm theo lời người thắng. Anh thấy được không?

    - Tùy em

    - Vậy.. - Tôi chỉ ngay ba tên kỵ sĩ gần tôi nhất - Ba tên này sẽ là người của em, còn lại là của anh. Bắt đầu từ giờ đến chiều sẽ kết thúc. Good luck

    Nói xong tôi thắng ngựa chạy đi. Ba tên kỵ sĩ cũng biết điều chạy theo, không kịp cho Duagloth nói gì

    - Ha, cắt đuôi được anh ấy rồi. Cuối cùng mình cũng được tự do - tôi thở phào cho ngựa ngừng lại

    Xung quanh tôi là cây cối rậm rạp, tiếng chim kêu chíp chíp, tiếng suối róc rách làm tôi cảm thấy thư thái. Mình phải tận hưởng trọn chuyến đi săn này mới được!

    * * *

    Ba canh giờ sau

    - Haizzz, mệt thật

    Chúng tôi cuối cùng cũng dừng lại. Nãy giờ tôi săn cũng được kha khá: Ba con nai, một con sư tử. Chuyến này tôi thắng chắc rồi. Haha!

    Sột soạt.. Im nào, hình như có gì đó trong bụi cỏ gần đó.. Tôi ra hiệu trật tự, kéo cung nhắm thẳng vào ngay bụi cỏ.

    Vút.. Mũi tên bay thẳng đến. Bỗng nhiên có một chú thỏ nhảy ra, né được mũi tên

    - Đáng ghét! Khoan đã

    Tôi nhìn con thỏ. Nó có một bộ lông màu đen, giữa trán nó có nửa cái mặt trăng. Nhìn quen quen..

    - Mẹ! - con thỏ kêu lên

    - A, tiểu hắc thỏ! - cuối cùng tôi cũng nhớ ra

    Tiểu hắc thỏ là con của tôi và Ruth, chúng tôi còn có một tiểu bạch thỏ nữa nhưng nó thuộc chủ quyền của Ruth, con tiểu hắc thỏ thuộc chủ quyền của tôi

    - Sao con lại ở đây? - tôi xuống ngựa chạy, chạy lại ôm nó

    - Là mẹ Ruth bảo con đến giám sát mẹ

    - RUTH! Con nhỏ đáng ghét đó. Khổ cho con rồi. Phải đi xa như vậy

    - Dạ. Là mẹ Ruth đưa con đến đây nên con không mất tí năng lượng nào

    - Vậy thì tốt. Con thật đáng thương. Bị mẹ kế bắt nạt rồi

    - Sao mẹ lại nói mẹ Ruth là mẹ kế?

    - Con phải cẩn thận với mẹ kế nghe chưa. Hehe, Ruth ơi! Cậu không bao giờ thắng được tớ đâu

    (Ruth: Cậu lại lên cơn rồi Esther. Về đây rồi cậu đừng trách tại sao tớ ác. Cậu đừng quên giữa chúng ta có thần giao cách cảm, tớ nghe hết điều cậu nói đấy)

    - Ủa, hình như mình nghe tiếng của Ruth. Mà thôi, Ruth làm gì có ở đây. Đi về thôi

    - Mình có nên có với mẹ về thần giao cách cảm không nhỉ? - tiểu hắc thỏ nghĩ - mà thôi, tội nghiệp mẹ quá

    - Sao vậy?

    - Không có gì hết. Chúng ta về thôi

    - Ukm

    Hôm nay là một ngày tuyệt vời. Tâm trạng của tôi rất tốt. Cuộc thi này mình phải chiến thắng
     
    Admin thích bài này.
  9. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương VII"
    Chương VII

    Tại điểm xuất phát

    - Anh Duagloth lâu quá

    - Duagloth là ai vậy mẹ? - tiểu hắc thỏ ngây ngốc hỏi

    - À, con phải kêu bằng bác đấy

    - Sao con có nhiều chú bác quá vậy?

    - Mà thôi, tốt nhất con đừng nói chuyện với bất cứ ai ngoài mẹ

    - Tại sao vậy?

    - Thì cứ nghe lời mẹ đi.

    Tôi sợ mọi người sẽ bị dọa vì một con thỏ biết nói, rồi tôi sẽ bị nghi ngờ là một phù thủy rồi ném đá tôi cho đến chết. Đối với ba tên kỵ sĩ đi theo tôi, tôi có thể dùng phép thuật để họ quên hết về tiểu hắc thỏ

    - Mẹ đang nghĩ gì vậy?

    - Mẹ đang nghĩ cách tìm anh Duagloth thôi

    - Không phải mẹ có kỹ năng dịch chuyển tức thời sao

    - Ừ nhỉ. Nhưng làm sao mẹ biết chỗ của anh ấy đây.. Đúng rồi, chiếc nhẫn. Con ở đây đợi mẹ nha

    Nói rồi tôi thi chuyển phép thuật

    * * *

    Bịch.. Tôi ngã từ trên xuống khi đang thi chuyển kỹ năng giữa chừng

    - A.. Đau quá..

    - Esther?

    - Anh Duagloth!

    - Sao em ở đây?

    - Đương nhiên là đón anh rồi

    Duagloth xuống ngựa, đến bên tôi

    - Em có đau lắm không?

    Nói rồi, Duagloth nâng tôi lên, để tôi trên ngựa

    - A.. a.. nh

    - Sao thế?

    - Không.. Không có gì - tôi đỏ mặt

    - Em thấy nóng hả?

    - Không, ngựa em để ở đầu rừng. Chúng ta về thôi

    * * *

    Kết quả cuộc thi

    Duagloth: Hai con gấu, một con hổ.

    Esther: Ba con nai, một con sư tử.

    * * *

    -..

    -..

    - Em thắng nhé!

    Thoạt nhìn ai cũng thấy là Duagloth hơn tôi nhưng tôi vẫn cố gắng dành phần thắng

    - Em giỏi lắm

    - Đương nhiên rồi. Vậy anh phải làm theo yêu cầu của em nha

    - Em muốn gì?

    - Em muốn.. sau này anh đi đâu thì anh cũng phải dẫn em theo

    -..

    - Không nói là đồng ý phải không? Yeahhh. Em yêu anh quá đi

    - Nhưng.. đi theo anh là phải chịu khổ đó

    - Em trải qua nhiều chuyện rồi. Một chút khổ không làm gì được em đâu. Chỉ cần có thể ở bên cạnh anh là được rồi

    - Tùy em

    Nói rồi, Duagloth quay đi. Có lẽ hắn đã lo xa cho cô em gái của hắn rồi.

    * * *

    - Mẹ..

    - Gì thế?

    - À.. Mẹ Ruth nói con bảo mẹ phải trở về

    - Gì chứ?

    Tôi vẫn chưa muốn trở về tí nào. Nhưng nếu Ruth gọi về giữa nhiệm vụ chắc là việc quan trọng rồi, có điều tôi hơi lo cho Duagloth. Chuyến đi sắp tới của anh ấy chắc chắn là có chuyện rồi

    - Tiểu hắc, con ở lại theo dõi Duagloth. Nếu có chuyện gì nhờ con đỡ một phần nha. Trở lại mẹ sẽ thưởng

    - Vâng, mẹ đi về vui nha

    - Ừ

    Thật sự trong lòng tôi chẳng vui tí nào, nhưng đành phải về thôi. Không để Duagloth lo lắng tôi để lại một bức thư nhỏ trên bàn, nói rằng tôi đi làm một số việc sẽ trở lại sớm thôi

    * * *

    Phép dịch chuyển không gian..

    Ở cổng trước lâu đài lớn

    - Linh! Có gì nói mau - tôi không giấu được sự bực bội

    - Vào trong lâu đài đi. Tớ không muốn nói chuyện ngoài cổng đâu

    Phòng ngủ

    - Cuối cùng là chuyện gì - tôi ngồi xuống giường

    - Cậu đến gặp Mued đi

    - Thời cơ vẫn chưa đến. Tớ không muốn

    - Cậu phải nhanh chóng tập hợp gia đình chúng ta lại. Còn giải thích việc quay ngược thời gian.

    - Nhưng chúng ta đã thống nhất là sẽ từ từ nói Mued sau mà

    - Không được! Chúng ta phải hợp sức chống lại Lucifer. Cậu biết rõ hắn đã làm gì chúng ta mà

    - Bây giờ còn sớm. Cậu gấp quá đấy

    - Sau khi sử dụng phép quay ngược thời gian, hắn đã mất nhiều linh lực vì thế lúc này hắn vẫn còn yếu. Đây là lúc chúng ta phản công

    - Nhưng..

    - Ngọc, cậu còn lưu luyến hắn phải không?

    -..

    - Tớ biết đã có một thời gian hai người yêu nhau, nhưng hắn đã thay đổi rồi. Hắn là ác quỷ

    - Cậu thôi đi! Tớ cũng là một con quái vật. Tớ là đứa con lai giữa trắng và đen. Tớ có yêu ác quỷ hay không là việc của tớ

    - NGỌC! Có phải cậu ở bên hắn mấy tháng qua nên cậu..

    - Đó là Duagloth, không phải Lucifer

    - Hai người đó có khác gì nhau

    - Duagloth là Duagloth, Lucifer là Lucifer. Cậu đừng xem họ là một

    - Hừ, cậu không phải luôn xem Duagloth là Lucifer à?

    - Tớ không hề xem Duagloth là thế thân đâu. Bây giờ hắn là anh trai của tớ, cậu tôn trọng anh ấy một chút đi - tôi lạnh lùng bước ra cửa

    - NGỌC..

    Tôi không để Linh kịp nói gì nữa, cứ thế bước ra, đóng rầm cửa lại. Tại sao cậu ấy lại như thế chứ?

    - Ngọc! Cuối cùng cũng gặp em

    - Ơ, Vamp! Sao anh ở đây

    - Anh nghe nói đá grace (*) của em bị hư, anh đem viên khác đến

    - Cảm ơn anh, chúng ta ra vườn nói chuyện đi

    - Ừ

    *đá grace là viên đá phong ấn sức mạnh ma cà rồng trong người Esther

    Vườn..

    - Hai em cãi nhau phải không?

    - Vâng, cậu ấy lại xem thường đứa con lai như em rồi

    - Sao em lại nói vậy? Anh thấy em rất tuyệt mà

    * * *

    - Có lẽ em rõ anh nhất. Anh cũng là con lai, một đứa con của ma cà rồng và một vị tiên. Vì thế anh mới chịu được ánh nắng mặt trời. Dù em là con lai nhưng em lại là một nữ hoàng cao quý

    - Nhưng mà..

    - Anh hiểu, cha mẹ em vốn không thuộc về nhau nhưng họ cũng đã cho em ra đời. Em phải quý trọng và tự hào chứ. Em có một người mẹ là thiên thần được Thượng Đế quan tâm, em có một người cha là một ma cà rồng có dòng máu hoàng gia-dòng máu của các vị vương của ma cà rồng trên khắp vũ trụ. Đến anh cũng không xứng để làm người hầu nữa

    - Anh đừng nói như vậy chứ. Em đã nhận anh là anh trai. Anh thuộc trong gia đình của em và anh là người thân của em mà

    - Vậy em hãy vui lên, đừng ủ rũ nữa. Để anh giúp em gắn viên đá grace vào vòng chân nhé

    - Vâng

    Vamp quỳ xuống, nhẹ nhàng thay viên đá nhỏ ở vòng chân của tôi

    - Xong rồi đó. Em thưởng gì cho anh

    - Ơ..

    Bỗng Vamp ôm nhẹ, vuốt mái tóc của tôi để lộ cái cổ trắng tinh

    - Cho anh chút máu nhé - Vamp liếm nhẹ trên cổ tôi rồi cắn xuống

    - Ưm, ít thôi. Mai em phải đi rồi, đừng nhiều quá em mệt
     
    Admin thích bài này.
  10. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương VIII"
    La Mã

    - Thật là mệt. Dùng nhiều phép thuật quá rồi. Có lẽ mình nên nghỉ ngơi vài ngày nhỉ - tôi ngồi xuống giường than thở

    Ở đây đã hơn một tuần trôi qua. Có lẽ Duagloth cũng sắp về rồi. Mà không, tôi không chắc anh ấy có gặp được Lâm Linh không nữa. Nếu anh ấy không gặp được thì anh ấy sẽ khốn khổ hơn rất nhiều

    - MẸ! - tiểu hắc thỏ nhảy lên khi thấy tôi

    - Duagloth có sao không? - tôi lo lắng hỏi

    - Dạ, người mẹ bảo con theo dõi đã bị ám sát. Con đã giúp đỡ một phần nên không đến nỗi phải chết nhưng mất rất nhiều máu và lạc vào một lâu đài ở Anh quốc

    - Mẹ hiểu rồi. Chỉ cần anh ấy không mất mạng là được. Mẹ biết anh ấy rất mạnh mẽ, có thể chịu được vết thương đó mà. Bây giờ mẹ đi đón anh ấy

    - Nhưng mẹ đã sử dụng quá nhiều phép thuật rồi. Không đủ năng lượng để sử dụng phép dịch chuyển tức thời hai lần đâu

    - Vậy con chuẩn bị cho mẹ hai con thiên mã

    - Thiên mã? Ở đây khó tìm lắm. Mẹ đừng đùa chứ

    - Cứ nghe theo lời mẹ. Mẹ đi đây

    - Vâng, mẹ đi thông thả

    * * *

    - Cầu mong anh ấy chịu được - tôi nói nhỏ bước đi trong hầm rượu

    Bỗng nhiên tôi phát hiện anh ấy nằm ở một góc tường, tôi nhanh chóng chạy lại. Vết thương tuy không còn chảy máu nhưng quá nặng. Nhìn Duagloth có vẻ vừa chợp mắt, trên người anh ấy có một cái khăn, chắc chắn anh ấy đã gặp Lâm Linh. Tôi vươn tay định chạm vào người Duagloth thì bỗng nhiên anh ấy bắt lấy cổ tay tôi

    - Ai? - Duagloth nhanh chóng mở mắt

    - Là em- tôi nhẹ nhàng trả lời

    - Esther! Tại sao em lại ở đây? - Duagloth ngạc nhiên

    - Anh yên nào, để em giúp anh trị vết thương

    * * *

    Tôi nhanh chóng lấy trong áo ra một lọ thuốc màu xanh, đọc câu thần chú hệ gió, những hạt bột bay lên rồi hạ xuống trên vết thương



    Vết thương ngay tức khắc liền lại như chưa có chuyện gì xảy ra.

    - Anh thấy đỡ hơn chưa

    - Em giỏi lắm

    - Ý anh là sao chứ? Anh còn thời gian mà khen em hả. Anh đang ở địa phận của kẻ thù đó

    - Bởi vì có em nên anh không lo

    - Dẻo miệng ghê. Em giết anh chết luôn bây giờ. Anh ỷ lại em quá đó

    - Vì em là thiên thần giỏi giang, mạnh mẽ nhất của anh nên anh không lo gì

    - Em chịu thua anh luôn. Thôi chúng ta về La Mã thôi

    - Ừ, em có chuẩn bị không?

    - Đương nhiên là có rồi. Em đã chuẩn bị ngựa cách lâu đài này 3 dặm. Phép thuật của em bây giờ rất yếu, không thể dịch chuyển đến tận nơi. Có lẽ chúng ta phải đi bộ một quãng

    - Không sao, vết thương của anh đã lành rồi. Sẽ không sao đâu

    - Ai nói đã lành. Chỉ là vết thương mới liền miệng thôi, phải mất 1 ngày nội thương mới khỏi

    - Em đừng lo..

    - Được rồi

    * * *

    Bên ngoài lâu đài

    Năng lượng của tôi cũng cạn, nên tôi chỉ dịch chuyển đến một khu rừng cách đó 2 dặm

    - Anh đi được không? - tôi dìu nhẹ Duagloth

    - Anh đi được, em không cần lo - Duagloth cứ thế hất tay tôi ra

    -..

    Tôi đi trước, Duagloth bước theo sau đi qua khu rừng. Một sự im lặng không hề nhẹ bao trùm lên chúng tôi. Duagloth nhìn theo dáng người thanh mảnh của tôi bước đi bỗng rung lên, anh ấy dừng lại

    - Sao thế? - tôi lo lắng nhìn Duagloth

    - Không sao đâu. Em cứ đi tiếp đi

    - Anh đừng cố sức

    Tôi huýt sáo. Hai con thiên mã từ trời bay xuống. Không dễ gì mượn được hai con ngựa này. Nhưng nếu kêu chúng đến ngay chỗ lâu đài thì sẽ tập trung sự chú ý của người khác. Vào sâu trong rừng sẽ ít người hơn

    - Bắt đầu từ đây chúng ta sẽ đi ngựa nha

    * * *

    Hai con thiên mã từ từ cất cánh đưa chúng tôi trở về lâu đài

    * * *

    Đã 3 ngày kể từ ngày đó. Duagloth không nói gì với tôi, còn lại tránh mặt tôi nữa. Điều đó làm tôi thật sự lo lắng. Tôi đã chuẩn bị vài loại dược trị thương muốn đưa cho anh ấy nhưng vẫn chưa có cơ hội. Vết thương đã lành hẳn rồi, nhưng sau này anh ấy phải đi xử lý công việc nữa. Tôi mong anh ấy vẫn thấy ổn. Tốt nhất nên đến gặp mặt thì tốt hơn. Có lẽ anh ấy đang ở phòng

    Cốc cốc..

    - Ai?

    - Là em, Esther

    - Vào đi

    Tôi mở cửa bước vào. Căn phòng rất tối, chỉ có duy nhất một cây nến ở trên bàn làm việc. Duagloth dừng viết, nhìn tôi:

    - Em có chuyện muốn nói với anh

    - Anh cũng có chuyện muốn với em

    - Anh nói trước đi

    - Giáo hoàng gửi thư, muốn anh đến Roma. Vì cuộc thi lần trước nên anh sẽ dẫn em theo. Em chuẩn bị đi

    - Đi Roma thật ư? Yeahhhh. Em thương anh quá đi! - tôi hét lên, phát tan sự yên tĩnh trong phòng

    - Vậy em muốn nói gì?

    Tôi lấy trong người ra một lọ thuốc nhỏ

    - Đây là thuốc phục hồi. Anh nên nghỉ ngơi một chút. Đừng quá gắng sức

    - Em lại quá lo rồi. Vết thương đã lành hẳn rồi

    - Không phải vết thương đó. Anh đã làm việc quá sức rồi, anh cần nghỉ

    -..

    - Vì thế em quyết định chuyến đi này sẽ kéo dài hơn dự định 3 ngày. Đó sẽ là thời gian của riêng hai chúng ta

    - Em lại làm chuyện không đâu

    - Anh.. anh muốn gì hả?

    - Anh rất bận..

    - Anh hết thương em rồi phải không? Huhu, em giận anh luôn

    - Thôi được rồi, anh chiều em

    - Yeah, anh dễ thương quá - tôi hôn nhẹ lên má Duagloth

    Anh ấy giật mình, phản ứng rất lạ. Chẳng lẽ..

    - Đó là nụ hôn đầu tiên anh nhận được.

    - Kể cả mẹ của anh..

    - Anh chưa từng gặp bà ấy, chỉ vì bà ấy là..

    - Duagloth.. Đây là lần đầu tiên anh mở lòng. Em cứ nghĩ anh không thích nói về mẹ của anh

    - Đúng như vậy, anh thật sự rất ghét bà ấy. Chính bà ấy đã bỏ rơi anh, nếu như bà ấy không sinh anh ra trên đời này thì tốt hơn. Chính vì bà ấy đã khiến anh chịu nhiều đau khổ, chính bà ấy đã khiến anh trở nên như vầy, không còn nhân tính nữa..

    - Không, anh là con người dịu dàng, quan tâm đến người anh thật sự yêu thương. Chỉ là anh không biết cách thể hiện thôi. Sau này chúng ta còn nhiều thời gian, hãy tận hưởng đi, Duagloth.

    - Es.. Esther

    Duagloth vuốt nhẹ mái tóc, khẽ hôn lên trán tôi

    - Đây là lời đáp trả. Cảm ơn nhé. Tối rồi, em về phòng đi

    - Ngủ ngon!

    - Ngủ ngon!
     
    Admin thích bài này.
  11. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương IX"
    Chương IX

    Sáng hôm sau

    Tôi dậy sớm hơn thường lệ. Emma sửa soạn mặc cho tôi một bộ đầm xoè ngắn, rất dễ thương. Tôi bước đến trước gương, bế hắc tiểu thỏ lên thì thầm:

    - Con biến thành bông tai đi

    - Ý mẹ con sẽ phải biến thành trang sức để mẹ đeo hả? Ở đây mẹ có thiếu món gì đâu?

    - Đúng là mẹ không thiếu, nhưng nếu con muốn đi theo thì làm ngay.

    - Con không chịu đâu. Hic hic, mẹ ăn hiếp con.

    - Con mà không nghe, mẹ quăng con về bây giờ.

    - Hic hic, mẹ đáng ghét!

    Nói rồi, tiểu bạch thỏ biến thành đôi bông tai có đính kim cương đen lấp lánh, xinh đẹp. Tôi cầm chúng lên, đeo ngay vào. Bây giờ hoàn hảo rồi. Đi thôi!

    Từ đây đến Roma mất khoảng 1 ngày đường, chưa kể thời gian nghỉ chân. Đến Roma rồi thì cũng phải mất 1 canh giờ để đến hoàng cung. Có lẽ hôm sau mới gặp được giáo hoàng.

    Tôi thì khá lo lắng cho chuyến đi này, có lẽ nó không đơn giản là một chuyến đi bình thường. Những kẻ đã ám sát Duagloth chắc chắn không bỏ qua cơ hội này vì chúng nghĩ vết thương của anh ấy không thể lành nhanh chóng được.

    - Em đừng lo - Duagloth bỗng nhiên bước vào phòng.

    - Sao anh lại vào đây?

    - Chuyến đi này chắc chắn an toàn. Những kẻ đó anh đã xử lý hết rồi.

    - Ai nói em sợ nguy hiểm. - bỗng nhiên tôi nghĩ đến câu sau của Duagloth - Nhưng.. những kẻ đó.. anh đã.. giết hết ư?

    - Đúng vậy! - Duagloth lạnh lùng trả lời.

    - Bây giờ.. em hiểu vì sao giáo hoàng lại gọi anh rồi

    - Hừ, đi thôi. Trễ rồi.

    * * *

    - Lên xe đi!

    - Khoan đã, em không thích đi xe ngựa.

    - Lên mau!

    - Hức, đồ đáng ghét! Ỉ lớn hiếp em - tôi giận dỗi bước lên xe, đóng cửa một cái rầm.

    Duagloth không nói gì hết, ra hiệu cho quân lính xuất phát.

    * * *

    Chiều tà..

    Chiếc xe cũng đưa tôi đến Roma, chuyến đi xa này làm tôi khá mệt mỏi, tôi chỉ muốn ngủ một giấc. Bỗng nhiên chiếc xe thắng gấp làm tôi xém té xuống sàn. Có tiếng gõ cửa nhẹ.

    - Đến nơi rồi, xuống đi!

    Nãy giờ không để ý thì tôi cũng đã đến nơi. Mở cửa bước ra. Trước mắt tôi là sự huy hoàng, sự huy hoàng của La Mã cổ. Những cây cột được trang hoàng lộng lẫy, những bức tượng con vật được đẽo gọt một cách cánh thận những bức tường kiên cố.

    - Đi thôi! - Duagloth nắm lấy tay tôi dẫn đi - ở đây rất rộng, cẩn thận lạc đường.

    - Vâng!

    Duagloth đưa tôi vào vương cung. Tất cả mọi người đều kính cẩn chào, ai ai cũng ngạc nhiên về tôi và thái độ của Duagloth đối với tôi, bàn tán to nhỏ làm tôi rất khó chịu.

    Chúng tôi dừng lại trước một căn phòng lớn. Có lẽ đây là phòng dành riêng cho Duagloth. Nhưng.. khoan đã, chẳng lẽ tôi.. ở chung với anh ấy!

    - Anh.. chúng ta.. ngủ chung hả?

    - Đương nhiên rồi. Vì việc này quá gấp nên anh chưa chuẩn bị. Với lại.. chúng ta là anh em, chuyện này không sao đâu.

    - Không sao mới lạ. Anh cứ làm như chúng ta là con nít vậy.. - tôi bực bội đáp trả.

    - Coi như là em đền bù cho quá khứ của anh đi - Duagloth hôn nhẹ lên trán tôi.

    - Được rồi - tôi mềm lòng, đẩy cửa bước vào.

    Không gian trong phòng rất rộng rãi. Có một cái bàn ở giữa phòng, một cái giường và một phòng tắm riêng, giữa phòng có một cái đèn trần rất đẹp với những cây nến lung linh. Quả là người có quyền lực có khác, căn phòng được bố trí để người ở có thể cảm thấy thoải mái nhất.

    Tôi ngồi xuống ghế một cách khó chịu. Căn phòng này chỉ có một chiếc giường, như vậy chúng tôi phải bắt buộc ngủ chung. Việc này làm tôi gợi lại những chuyện không hay trước đây, nhưng để Duagloth vui, tôi đành bấm bụng làm theo.

    - Nếu em không thích thì anh ngủ trên ghế cũng được. - Duagloth dường như đoán được ý nghĩ của tôi.

    - Không sao đâu - tôi gượng cười - dù gì em cũng quen với việc ngủ chung rồi.

    - Anh không ép em.

    - Được mà, chúng ta sẽ có một buổi tiệc đêm, cùng nhau uống trà, ăn bánh, kể những câu chuyện cho nhau. Em sẽ làm những điều mà một em gái nên làm, em sẽ tạo nên một kỷ niệm cực đẹp giữa hai chúng ta.

    -..

    Duagloth im lặng suy nghĩ một lúc, rồi đáp lại.

    - Ừm. Chỉ cần em thấy thoải mái là được.

    - Em rất thoải mái mà. Anh đừng lo.

    - Bây giờ anh phải đến chào giáo hoàng, em cứ ngoan ngoãn đợi ở đây.

    - Không chịu đâu. Em muốn ra ngoài cơ! - Tôi làm nũng

    - Được rồi - Duagloth đưa tôi một cái huy hiệu nhỏ - cầm cái này theo, em sẽ có thể tự do đi lại trong cung điện.

    - Vâng, anh đi mau nhé!

    - Ừm

    Duagloth hôn nhẹ lên trán tôi rồi mở cửa bước ra ngoài. Cuối cùng tôi cũng được ở một mình, bây giờ tôi có thể thoải mái làm những điều mình muốn rồi.

    Thế là tôi chạy ngay đến khu bếp chuẩn bị một ít bánh, trà. Đám đầu bếp bị tôi dùng huy hiệu dọa bọn họ sợ xanh cả mặt. Không ngờ Duagloth cũng có tiếng đến thế nên làm cái tính quậy phá của tôi trỗi dậy, thế là trên đường về, tôi trở thành một bad girl. Dùng huy hiệu đi vòng vòng hù dọa đám nô tỳ. Nếu không phải vì ở hành tinh trung tâm bị Ruth mắng suốt ngày, lại còn phải đóng giả làm em gái ngoan hiền thì tôi cũng không dấu bản tính thật đâu.
     
    Admin thích bài này.
  12. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương X"
    Chương X

    - DẬY MAU LÊN- tôi hét lớn

    Cái tên này hôm qua ngủ ôm tôi rất chặt muốn chết luôn, vậy mà bây giờ lại chưa dậy nữa, có lẽ mình cho uống thuốc quá liều rồi.

    Nhưng nhìn kỹ thì lúc ngủ, Duagloth thật sự rất dễ thương a. Mặc dù đã lớn rồi nhưng tôi vẫn xem anh ấy là cậu bé của 15 năm trước, cái dáng vẻ đáng yêu với một tâm hồn trong sáng, vậy mà bây giờ lại bị vấy bẩn.

    Tôi giơ tay định chạm vào khuôn mặt điển trai trước mắt tôi, bỗng nhiên Duagloth lại bắt lấy.

    - Mới sáng em lại muốn làm gì? - Duagloth mở mắt một cách lười biếng - đêm qua cho anh uống thuốc vẫn chưa đủ?

    - Hả! Sao anh biết?

    - Vậy là em thừa nhận rồi!

    - Anh biết mà vẫn uống. Tại sao chứ? Anh không sợ bị hạ độc à?

    - Em dám? Anh tin em không dám làm điều đó đâu!

    - Anh tin nhầm người rồi. Tin tưởng em là một quyết định sai lầm rồi!

    - Anh thà chịu thiệt còn hơn là nghi ngờ em - vừa nói hắn vừa vuốt nhẹ mái tóc của tôi.

    Cái tên này đúng là rắn độc, buông lời ngọt ngào với vẻ đẹp sa ngã để dụ dỗ con người. Thật giống..

    - Được rồi, đừng giỡn nữa. Anh thay đồ đi. Không phải hôm nay anh gặp giáo hoàng à? Em sẽ đợi ở ngoài.

    - Ừ..

    Tôi bước ra ngoài, đóng cửa lại. Haiz.. Không biết phải làm sao cho đúng đây. Ở với Duagloth thật nguy hiểm, cứ như vậy thì mình sẽ bị dụ dỗ mất. Không được! Không được! Phải tìm cách thôi!

    Đang suy nghĩ mông lung thì cánh cửa mở ra làm tôi suýt ngã. Duagloth đã sửa soạn xong. Trang phục La Mã màu đen với thắt lưng màu tím đậm càng làm cho hắn trở nên vừa huyền bí, hắc ám vừa rất đẹp a.

    - Em muốn nhìn anh đến bao giờ?

    - Ơ, em có?

    - Đi thôi, kẻo trễ - Duagloth bất ngờ kéo tôi đi

    - Đi đâu?

    - Gặp giáo hoàng đại nhân.

    - Tại sao chứ? Giáo hoàng muốn phạt anh mà, sao lại kéo em theo.

    - Anh muốn giới thiệu em với giáo hoàng, hơn nữa không phải giáo hoàng không phải muốn phạt anh. Chỉ là vài chuyện chính trị thôi.

    - Phù, may quá. Tưởng em lại thành bia đỡ đạn chứ. - tôi vờ thở phào cười.

    - Anh không tệ đến mức đó đâu - Duagloth nhăn mặt.

    - Ai biết được.

    * * *

    Tại một giáo đường nhỏ..

    - Thần đến rồi!

    - Ngươi đến rồi à - bỗng nhiên giáo hoàng chú ý đến tôi - là ai?

    - Em gái ta.

    - Em gái?

    - Vâng. Việc này không quan trọng, ngài không cần quan tâm. Ngài muốn gặp ta để làm gì?

    - Không phải ta nói rồi sao. Ta muốn hỏi ngươi vài việc - bỗng nhiên giáo hoàng liếc đến tôi như muốn ra hiệu

    - Cô ấy không phải người ngoài

    - Anh cứ nói chuyện đi, em ra ngoài đợi cũng được

    Tôi nói thế rồi quay lưng bước ra cửa. Cánh cửa lớn được đẽo khắc tinh tế hình ảnh của các vị thánh, xung quanh là những dây trường xuân như đang quấn chặt lấy nó. Đúng là La Mã có khác. Tôi đã được đọc về khắp nơi trên vũ trụ này, thấy được những đất nước huy hoàng, những hành tinh xinh đẹp nhưng tôi cũng phải công nhận một điều, La Mã rất tuyệt vời, cho dù có chiến tranh nhưng thế nào, nó vẫn dũng mãnh, làm rúng động đến thời gian. Cuộc nói chuyện của Duagloth kéo dài một càng lâu làm tôi thấy chán khi phải chờ đợi. Thế là tôi quyết định đi dạo một vòng xung quanh, chắc Duagloth sẽ không biết đâu nhỉ.

    * * *

    Dạo xung quanh nhà thờ làm tôi cảm thấy hơi chán nên quyết định đi xa hơn. Không ngờ, vừa bước ra cổng chưa đầy chục bước đã đụng trúng một ai đó. Nhìn lại, trông hắn có vẻ có quyền lực và của cải, xung quanh có người hầu theo, bộ đồ hắn đang mặc đều là vải mắc tiền. Người này cũng khá trẻ nhưng trông cũng rất cao ngạo. Tôi vội vàng xin lỗi rồi tìm cách tránh đi. Không chừng sẽ gây thêm phiền phức cho Duagloth. Bỗng nhiên hắn hỏi tôi:

    - Cô là ai? Nơi này không phải ai cũng có thể đến đâu. Hơn nữa, ta chưa từng gặp cô một lần nào cả.

    - Nếu muốn hỏi người khác là ai thì trước hết phải giới thiệu bản thân chứ. Hơn nữa tôi rất bận không rãnh nói chuyện - tôi quay đi.

    - Ha, ta là Olybrius - hắn vừa nói vừa nắm lấy cổ tay tôi - đang nói chuyện mà bỏ đi thì không phải lễ đâu.

    - Olybrius? Tôi là Esther. Hiện tại ta đang rất gấp, anh tôi đang đợi. Xin lỗi nhưng không thể tiếp chuyện.

    Thế là tôi cố gắng giật tay ra nhưng không thể. Bỗng nhiên, huy hiệu của Duagloth trong người tôi rơi ra. Một tên người hầu nhặt lên đưa cho hắn. Hắn ngắm cái huy hiệu rồi đánh giá:

    - Không ngờ cô Esther đây lại là trộm nhỉ. Cả gan lấy đồ của công tước nữa. Không sợ chết à?

    Tôi vừa cố gắng giành lại vừa thanh minh:

    - Đó là của anh tôi. Trả lại đây.

    Hắn bỗng nhiên cười lớn:

    - Ngươi mà là em gái của tên hắc công tước máu lạnh đó à!

    - Đúng vậy!

    - Hình như hắn đang ở giáo đường này với giáo hoàng. Hay để ta đưa ngươi đến đó kiểm chứng..

    - Không được!

    - Tại sao? Nếu ngươi thật là em gái hắn thì sợ gì?

    - Tại vì.. vì..

    Bỗng nhiên một cánh tay quàng qua cổ tôi kéo lại sau, một giọng quen thuộc vang lên:

    - Tại vì Esther đúng là em gái cưng của ta nên không kiểm chứng đâu, hoàng đế

    Tên hoàng đế ngạc nhiên:

    - Công tước!

    - Anh!

    Duagloth liếc mắt nhìn tôi. Ánh mắt màu bạc mang theo một tia giận dữ như trách tôi tại sao lại không nghe lời.

    - Haha, có vẻ Esther đúng là em gái của công tước rồi - hắn vừa nói vừa ném trả cái huy hiệu - sau này ngài nên quản em mình tốt hơn.

    - Hừ, cảm ơn đã nhắc nhở. Mong sau này ngài không làm phiền em ấy là được rồi!

    Tên hoàng đế bỗng nhiên cười lớn rồi bước đi. Duagloth vẫn một tay ôm tôi, một tay cầm cái huy hiệu.

    - Này, anh muốn ôm em đến khi nào hả?

    - Em diễn giỏi lắm!

    - Anh nói vậy là sao?

    - Người như em mà cũng bị ức hiếp. Thật khó tin.

    - Ha, đúng là không giấu được anh. Em chỉ diễn trò thôi nhưng không ngờ hắn lại là hoàng đế La Mã.

    - Sau này cẩn thận.

    - Biết rồi mà.

    - Phải phạt em mới được.

    - Gì chứ! Em có làm gì sai đâu! Đồ đáng ghét!
     
    Admin thích bài này.
  13. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XI"
    Chương XI

    Duagloth nói thế rồi xốc tôi lên.

    - Này, bỏ em xuống - tôi vùng vẫy, đấm vài cái vào lưng Duagloth.

    - Em tự xuống được mà. - Duagloth nói đem theo một giọng chế diễu.

    - Anh kì cục thật!

    Nói như vậy nhưng tôi cũng để yên mặc Duagloth làm gì. Hắn đưa tôi về phòng rồi ném tôi lên giường.

    - Anh.. đừng có làm thật mà. Em sợ đau lắm.

    - Sợ sao không nghe lời hả, rắn độc.

    - Tại anh nói chuyện lâu quá. Hơn nữa, tên hoàng đế đó cũng bình thường mà.

    - Bình thường? Với cái hình dạng của em thì đã đủ gây chú ý cho hắn rồi.

    - Kệ em..

    Duagloth tiến lại gần tôi hơn. Nâng khuôn mặt tôi lên.

    - Anh.. anh muốn làm gì..

    Tôi chưa kịp nói hết câu thì Duagloth bất ngờ hôn lên trán tôi rồi vuốt nhẹ mái tóc cười mãn nguyện.

    - Lần sau đừng như vậy nữa.

    Giọng Duagloth dịu dàng đến lạ thường, làm cho người khác ớn lạnh cả người. Nhưng tôi chỉ cười nhạt, kéo Duagloth lại.

    - Nếu trừng phạt như vậy thì em sẽ không nghe lời anh đâu. Sự trừng phạt phải kéo dài chứ.

    - Ha, em tham lam quá đó.

    - Như anh thôi. Anh hứa nhé.

    - Được rồi, anh hứa.

    Tôi nở một nụ cười thật tươi nhưng dường như Duagloth không quan tâm tới nó. Cứ thế bước ra ngoài rồi đóng rầm cửa lại. Thái độ của Duagloth làm tôi hơi thất vọng nhưng rồi tôi cũng hiểu ra vấn đề.

    Tôi giật đôi bông tai ra, ném xuống đất. Tiểu hắc thỏ trở về hình dạng cũ nhưng chưa kịp nói gì, tôi đã thi triển phép thuật đưa hắc thỏ trở về.

    - Linh, cậu thắng rồi.

    - Không đâu, Ngọc, chuyện lần trước chúng ta vẫn chưa nói xong. Tớ muốn trực tiếp gặp cậu - tiếng của Ruth phát ra từ viên đá ở vòng cổ.

    - Ha, cậu nghe lén rồi điều khiển cảm xúc của Duagloth vẫn chưa đủ sao? Bây giờ lại muốn gặp tớ. Chuyện lần trước đã kết thúc rồi.

    - Cho cậu một thời gian. Hoặc không tớ sẽ kêu người kéo cậu về. Và lúc đó tớ không chắc mọi chuyện xảy ra tiếp theo đâu.

    - Cậu dám? - tôi bắt đầu bực bội.

    - Cậu biết rõ điều đó mà, Ngọc. À không, nữ hoàng Esther.

    Nói rồi, tiếng nói cũng biến mất. Tâm trạng của tôi bắt đầu bị xáo trộn. Tôi cười lớn một cách đau khổ

    - Duagloth.. Xin lỗi..

    Lúc đó tôi không hề biết rằng Duagloth vẫn ở ngoài cửa, lặng lẽ nghe hết cuộc trò chuyện của tôi rồi lạnh lùng bước đi về phía vương cung.

    * * *

    Một tuần sau.

    Cũng sắp đến lúc chúng tôi trở về lâu đài. Hoàng đế vì tôi mở một bữa tiệc, Duagloth đành miễn cưỡng đưa tôi đến dự

    Quả là một bữa tiệc kinh hoàng không thể tả. Mọi thứ đều bị bao trùm bởi sự rùng rợn và dã man. Vì thế, cho dù bữa tiệc có rất nhiều món ăn và rượu nhưng tôi chẳng muốn đụng đến. Duagloth ngồi kế bên cũng khá quan tâm đến tôi. Kiểu này thì cái danh em gái của công tước bắt đầu có nhiều người biết đến.

    - Hai người gặp nhau bao lâu rồi? Tại sao đó giờ công tước chưa bao giờ kể về em gái nhỉ? - tên hoàng đế bất ngờ hỏi.

    - Chúng tôi gặp nhau 15 năm rồi. Thật sự thì..

    Tôi chưa kịp nói hết câu thì Duagloth ngắt ngay.

    - Esther mắc bệnh từ nhỏ nên phải đi xa chữa bệnh. Nên ta không muốn nhắc đến. Dù sao em ta cũng khỏi bệnh từ mấy tháng trước nên ta đưa nàng về.

    - A, vậy ư? - tên hoàng đế cười một cách khó hiểu - đúng rồi Esther, sao cô không uống chút rượu? Hay là không quen?

    Thật sự thì tôi chả muốn uống tí nào nhưng hắn đã nói vậy rồi, tôi đành cầm đại một ly rượu lên uống một hớp

    Bỗng nhiên, tôi thấy xây xẩm cả người. Người ta bắt đầu nóng lên, dường như máu trong người tôi sôi sùng sục. Tôi bắt đầu lảo đảo, mắt bắt đầu mờ đi.

    Duagloth thấy tôi như vậy bèn đỡ lấy vai tôi, hỏi nhỏ:

    - Ổn không?

    - Em muốn về..

    Tôi bắt đầu lịm đi không còn biết chuyện gì đã xảy ra nhưng khi tôi tỉnh lại thì tôi đã ở trong phòng.

    Mặc dù đã có ý thức nhưng tôi không thể mở mắt lên được. Mọi thứ đều hiện lên một cách mờ mờ ảo ảo. Tôi nghe loáng thoáng giọng hai người nam rất quen nhưng không phải là giọng của Duagloth. Tiếng bước chân càng ngày càng gần, giọng nói càng ngày càng rõ.

    - Cậu ấy tỉnh chưa?

    - Có lẽ sắp tỉnh lại rồi đấy. Lấy thêm tí thuốc cho em ấy uống đi.

    Hai giọng nói này là..

    - Vamp.. Lyted.. - tôi thều thào.

    - Esther!

    Vamp đỡ tôi ngồi dậy. Tôi cố gắng mở mắt, đúng là Vamp với Lyted rồi

    - Sao hai người.. lại ở đây?

    - Đương nhiên là đến giúp cậu rồi. Biết bản thân không thể uống rượu vang trắng mà lại đi gắng uống. Đúng là đồ ngốc. Không biết tại sao một nữ hoàng có chỉ số thông minh cao như vậy mà lại không phân biệt được màu sắc nữa.

    Lyted vừa nói vừa pha thuốc vào cốc nước rồi bưng đến trước mặt tôi. Tôi nhận lấy rồi uống cạn.

    - Hứ, chỉ số thông minh cao đâu có nghĩa là cái gì cũng suy nghĩ được như cậu đâu. Tớ còn là một cô bé dễ thương chứ không phải một ông cụ non như cậu đâu.

    - Không biết tại ai mà tớ phải làm việc tối mặt hả? Suốt ngày đi chơi rồi phá hoại, chẳng làm gì được tốt hết.

    - Cậu nói vậy là sao hả? Lúc tớ thống nhất cả dãy ngân hà thì cậu có làm gì không? Tớ điều khiển cả dãy ngân hà, ngăn chặn chiến tranh, mệt muốn chết mà cậu chỉ ngồi ở nhà làm sổ sách thôi mà cũng than.

    - Vậy cậu giỏi vào vị trí của mình đi rồi biết. Một dãy ngân hà mấy ngàn hành tinh, mấy tỉ ngôi sao đều do tớ quản lí hết đó.

    - Cậu chỉ giỏi phóng đại sự thật.

    - Thôi đi Lyted, Esther còn mệt mà. Đừng cãi với em ấy nữa. Còn Esther, em thấy đỡ chưa?

    - Em đỡ rồi. Mà Vamp, anh cứ gọi em là Ngọc như Lyted với Linh đi. Gọi Esther, em chẳng quen tí nào.

    - Nhưng..

    - Không sao đâu. Em cũng gọi anh bằng biệt danh mà.

    - Ừm, anh hiểu rồi, Ngọc
     
    Admin thích bài này.
  14. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XII"
    Chương XII

    Tôi cũng dần hồi phục, bỗng nhiên tôi lại nhớ đến Duagloth.

    - Mà Vamp, Duagloth đâu rồi? Đáng lẽ anh ấy phải ở đây chứ?

    - Tên công tước ấy hả? Hắn đang ở ngoài mà em cũng đừng lo, anh đã tạo kết giới rồi nên hắn sẽ không nghe được chúng ta nói gì đâu.

    - Vậy thì tốt. Mà sao hai người lại ở đây được?

    - À, thì bọn tớ đến để chữa bệnh cho cậu mà, dưới danh là một y sĩ.

    - Hai người mà cũng chữa bệnh được à? Hay là lấy thuốc của tớ chế tạo để chữa cho tớ?

    - Đương nhiên là.. lấy thuốc của cậu rồi!

    - Hehe, biết ngay mà.

    Tôi cười vui vẻ. Vamp đỡ tôi ra ngoài cửa. Vừa mở cửa tôi đã thấy Duagloth ở đó, vẻ mặt lạnh lùng như mọi khi nhưng tôi biết trong tâm anh ấy cũng có chút lo cho tôi.

    - Thưa ngài, công nương chỉ bị choáng một chút. Có lẽ công nương không thể uống rượu vang trắng, mong ngài chú ý - Lyted khéo léo nói tình trạng của tôi cho Duagloth.

    - Ừm, hai ngươi muốn thưởng gì?

    - Anh, em muốn giữ hai người này lại. Anh cho em nhé.

    - Cứ vậy đi.

    Nói rồi Duagloth rời đi để tôi ở lại với Lyted và Vamp.

    - Cậu tùy tiện quá rồi đó.

    - Không phải hai người đến để bảo vệ tớ à?

    - Sao em lại biết được?

    - Hai người không có phép thuật mà một người thì ở vương cung giữa mấy ngàn hộ vệ còn người còn lại thì lạc giữa đời. Ai cần sự bảo vệ hơn?

    - Em thông minh quá. Đúng là Ruth phong ấn phép thuật của cô ấy nên em cũng không thể sử dụng nó được. Nhưng Ruth lại lo cho em, hơn nữa em không có phép thuật nên không thể trở về vì thế anh và Lyted đến đây để bảo vệ em và sẵn sàng đưa em trở về bất cứ lúc nào em muốn.

    - Biết ngay mà, nhưng em sẽ không trở về cho đến khi em chán thôi.

    - Cậu muốn làm sao thì mặc cậu. Tớ chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình.

    - Vậy đừng làm phiền tớ với Duagloth.

    - Việc này thì còn tùy thuộc vào thái độ và hành động của hắn.

    * * *

    Ba ngày sau..

    Kể từ ngày gặp sự cố đó, tôi cũng đi dạo một vòng ở thành Roma. Mặc dù không đi xa được nhưng cũng đã tận mắt thấy sự huy hoàng của nó. Nhưng có điều, Vamp và Lyted luôn theo dõi tôi làm tôi không thấy thoải mái cho lắm nhưng cũng đành chịu thôi, tôi không có khả năng đuổi hai người họ trở về.

    - Sao thế? Chưa muốn về à?

    - Không phải. Chỉ là.. em cảm thấy không khỏe thôi. Mà anh cũng đừng lo, sẽ mau khỏi thôi.

    Chẳng nói gì, Duagloth bỗng nhiên bế tôi lên rồi đưa lên xe.

    - Anh không đi ngựa à?

    - Em nói em không khỏe, vậy để anh chăm sóc cho.

    Chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh, một sự im lặng bao trùm. Tôi vân vê vạt áo, suy nghĩ mê man. Bỗng sựt nhớ việc tôi không thể sử dụng nguyên tố phép thuật được nhưng nghĩ kỹ lại thì tôi vẫn có thể dịch chuyển tức thời vì nó là kỹ năng riêng, hơn nữa tôi còn mấy lọ thuốc và tôi cũng có thể sử dụng chút phép hệ đất và băng vì chúng không thuộc nguyên tố chính, cả mấy năm học cung kiếm đâu phải để bỏ cho chim ăn đâu. Tính như thế thì tôi cũng không quá nỗi tàn tạ, cũng đủ bảo vệ bản thân, chỉ tại Ruth lo xa nên nhờ Lyted với Vamp đến thôi. Nhưng việc tôi lo nhất là người trước mặt tôi. Tôi là người hiểu rõ dã tâm của Duagloth nhất, nếu biết tôi không thể sử dụng phép thuật thì sẽ phản ứng như thế nào. Thật tò mò. Chỉ còn cách đánh liều hỏi thử thôi:

    - Duagloth!

    - Hử?

    - Nếu.. em không thể sử dụng phép thuật được nữa.. Anh có còn xem em là em gái nữa không?

    Ánh mắt Duagloth bỗng nhiên trở nên phức tạp nhìn ra cửa sổ.

    - Anh?

    - Anh chưa bao giờ tha cho kẻ nợ anh, kể cả em - Duagloth quay lại, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh của tôi - Em vẫn còn nợ anh một lời hứa đó.

    - Lời hứa? Không lẽ là..

    - Đúng vậy. Chính em đã nói: Nếu anh thích, khi em trở lại em sẽ trở thành em gái của anh. Nửa chiếc nhẫn là vật chứng.

    - Vậy - tôi cười khó hiểu - khi nào anh với em không còn nợ nhau nữa.

    - Khi nào một trong hai ta không còn tồn tại nữa - Duagloth hôn nhẹ lên mái tóc tôi.

    - Haha, anh nói hay lắm, nhưng có điều, anh sống không được lâu đâu..

    - Vậy thì anh lại phải càng trân trọng thời gian ở bên em.

    - Ha, được rồi. Em không quen nói dối nên em nói thẳng luôn: Tạm thời em không thể sử dụng phép thuật nữa, nhưng em cũng không trở thành gánh nặng của anh. Lúc nãy em hỏi anh như vậy vì em biết: Anh đã từng muốn lợi dụng em. Từ ngày đầu gặp lại anh sau 15 năm, chỉ trong vài lời em lại tự nhiên trở thành công nương mặc dù chưa được gia tộc công nhận. Anh đã từng muốn sử dụng phép thuật của em để gia tăng quyền lực và danh lợi phục vụ cho dã tâm của anh đúng không?

    - Đúng vậy - Duagloth không hề phủ định điều đó - nhưng.. Bây giờ đã khác. Cho dù em có trở thành gánh nặng thì anh vẫn coi em là em gái, vẫn bảo vệ em.

    - Anh tốt thật!

    - Anh không xứng đáng để em khen đâu. Em là người đầu tiên và cuối cùng được anh coi trọng.

    Tôi cười như một lời cảm ơn đáp lại nhưng tôi biết rõ tôi không phải là người duy nhất. Mỗi lần xuyên đến câu chuyện nào thì tôi cũng xem qua cốt chuyện. Đúng theo tôi nhớ thì cũng vài tháng nữa thì Duagloth được mời đến Anh quốc dự tiệc với tư cách là đại diện của La Mã. Từ đây đến lúc đó vẫn còn lâu, cứ thoải mái một chút.
     
    Admin thích bài này.
    Last edited by a moderator: 25/12/2018
  15. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XIV"
    Chương XIV

    Trên đường về lâu đài, chúng tôi cũng không nói gì nữa. Câu trả lời của Duagloth đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tại sao lại có thể như thế, chỉ là một người nhân vật ảo mà có thể nảy sinh tình cảm chẳng lẽ là vì ảnh hưởng của phép thuật sao? Có lẽ Vamp và Lyted vẫn đang theo dõi tôi nên tôi không dám manh động, đợi khi nào hai người họ lơ là một chút tôi sẽ tìm cách trốn khỏi sự kiểm soát của họ. Nhưng việc này hơi bất khả thi vì Lyted rất hiểu rõ đường đi nước bước của tôi nhưng tôi sẽ cố gắng. Đột nhiên chiếc xe dừng lại.

    - Thưa công tước, đã đến nơi.

    Tên người hầu ở ngoài mở cửa. Duagloth bước xuống rồi nắm lấy tay tôi:

    - Không ra à?

    Nghe Duagloth nói thế tôi luống cuống chỉnh lại quần áo rồi đi ra.

    Trước mặt tôi là hai hàng người hầu nghênh đón, hơn nữa đây không phải là lâu đài của Duagloth.

    - Anh.. - tôi kéo tay áo của Duagloth - đây là đâu?

    - Anh có công việc, em chịu khó ở lại đây vài ngày.

    - Vâng, chuyện..

    Tôi chưa kịp nói hết câu thì bỗng nhiên một người đàn ông trung niên xuất hiện với một cô gái khá xinh đẹp theo sau. Người đàn ông đó cất tiếng.

    - Thật xin lỗi ngài công tước, vì ngài thông báo quá bất ngờ làm tôi không chuẩn bị chu đáo tiếp ngài. Xin ngài bỏ qua - rồi hắn chỉ cô gái bên cạnh - đây là con gái của tôi, Naomi. Nó cũng gặp ngài vài lần rồi thì phải.

    Cô gái tên Naomi đó tiến lên hành lễ.

    - Chào ngài. Chúng ta cũng gặp nhau vài lần rồi nhưng chắc ngài không nhớ tôi thì phải?

    Duagloth nhìn đánh giá, rồi kéo tôi lại.

    - Brow, không biết con gái ông có thể đưa Esther đi dạo trong khi chúng ta nói chuyện không?

    - Chắc rồi công tước. Nó sẽ không từ chối lời đề nghị của ngài đâu.

    Nói rồi, người đàn ông tên Brow ra hiệu cho con gái mình. Naomi liền đưa tay ý chỉ tôi đi theo hướng đó. Tôi nhìn Duagloth, ánh mắt của anh ấy như ra hiệu cứ đi đi nên tôi cũng đành nghe theo.

    Duagloth đi theo người đàn ông tên Brow đó vào lâu đài còn tôi được Naomi dẫn đi vòng ở bên ngoài. Tôi vẫn chưa hiểu ra vấn đề nên đánh liều hỏi:

    - Cô cho tôi hỏi: Đây là đâu vậy?

    Cô gái tên Naomi giật mình, quay lại ngạc nhiên hỏi lại:

    - Cô không biết à?

    Tôi lắc đầu. Cô ấy liền giải thích:

    - Người lúc nãy là phụ thân của tôi, hầu tước Brow. Tôi là con gái duy nhất của ông ấy. Đây là lâu đài của cha tôi. Ba ngày trước, công tước gửi thư nói rằng sẽ ghé qua đây bàn chuyện nên cả lâu đài hoảng loạn lên sửa soạn nghênh đón. Mà tôi có thể hỏi cô một câu không?

    Tôi khẽ gật đầu:

    - Cô là ai? Có quan hệ gì với công tước

    - Tôi là..

    Tôi chưa kịp nói tiếp thì bỗng đâu một giọng y hệt tôi vang lên:

    - Kỹ nữ

    Tôi giật mình nhìn xung quanh. Bỗng thấy xa xa, Vamp và Lyted ngồi trên một cái cây lớn. Lyted đang nhếch mép cười. Đúng là trò của Lyted rồi, cậu ấy có tài lẻ là giả giọng người khác giống đến kinh ngạc. Nếu Lyted đã có ý muốn chơ tôi như vậy thì tôi sẽ tiếp tục.

    - Cô có thể nói lại không? Tôi không nghe rõ - Naomi hơi ngạc nhiên vì câu trả lời.

    - Tôi nói tôi là kỹ nữ được công tước sủng ái.

    Bỗng nhiên Naomi cười lớn. Cô nàng này liền lật mặt nhanh như lật sách.

    - Haha, tưởng gì, hóa ra cũng chỉ là kỹ nữ thôi. Một người như ngươi mà xứng đáng ở bên cạnh công tước ư? - Ả đẩy ngã tôi xuống đất - đúng là thật ghê tởm.

    - Ha, cô làm vậy không sợ công tước tránh phạt à?

    - Ngươi nghĩ công tước sẽ nghe ta hay nghe một ả điếm như ngươi.

    Tên Lyted lại gây chuyện cho mình mà không chịu xử lý. Tôi liếc mắt đến cái cây lúc nãy. Hai người đó đã biến mất. À, cuối cùng tôi cũng hiểu Lyted định làm gì rồi. Vậy gắng chịu một chút để trừng trị cho ả một bài học nhớ đờ. Tôi đứng dậy, phủ bụi trên áo. Cười nhẹ:

    - Đương nhiên là tin ta rồi. Cho dù ở đây có bao nhiêu nhân chứng - tôi liếc mắt nhìn từng tên người hầu - thì Duagloth vẫn nghe ta thôi.

    Ả nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.

    - Láo xược..

    Tôi không để ả nói hết câu liền đẩy ngã ả. Đám người hầu nhanh chóng đỡ Naomi dậy. Hình như cô ả bắt đầu giận để đỏ mặt, tay chỉ thẳng mặt tôi ra lệnh:

    - Bắt con điếm đó lại!

    Tôi xé áo mình rồi vờ chạy như bị đuổi. Gần đó có một cái hồ lớn tôi làm như mình bị trượt chân ngã xuống. Naomi đi đến bờ hồ cười thoải mãn khi thấy tôi đang chơi vơi dưới hồ.

    Bỗng nhiên, một bóng người chạy nhanh như cắt phóng xuống hồ. Cố đưa tôi lên bờ. Nhìn kĩ lại là Vamp.

    - sao không? - Vamp hỏi nhỏ.

    - Em ổn.

    Bỗng nhiên Duagloth và Lyted xuất hiện.

    - Ngài thấy chưa. Rõ ràng là Naomi muốn hại công nương mà. Ngài hãy làm chủ cho cô ấy đi.

    Tôi nghe Lyted nói thế liền chạy đến ôm Duagloth khóc nức nở:

    - Anh, Naomi.. cô ấy..

    Trong khi tôi đang diễn sâu thì hai tên đó lại bụm miệng cười. Bộ tôi diễn chưa đạt à?

    Duagloth nhìn tôi rồi lại nhìn Naomi. Đám người hầu nhìn nhốn nháo minh oan cho chủ nhân. Naomi cũng cố giải thích. Dường như, Duagloth không có chút phản ứng gì làm tôi hơi lo. Không lẽ anh ấy đã biết tôi đang diễn kịch ư?

    Bỗng nhiên. Vút.. Một nhát roi nhắm thẳng mặt Naomi mà đánh. Nó mạnh đến nỗi làm cô ả ngã xuống, một đường máu dài chảy xuống. Rồi tiếp roi thứ hai, roi thứ ba, thứ tư, thứ năm nhắm vào người. Mỗi đòn roi mạnh đến nỗi làm rách cả áo, hằn sâu vào da, đổ cả máu. Duagloth lạnh lùng nói:

    - Đây chỉ mới là lời cảnh báo. Lần sau thì không đơn giản như vậy đâu.

    Rồi hắn cởi áo choàng khoác cho tôi rồi dìu tôi đi về hắn lâu đài. Lúc đi ngang qua Naomi, tôi không quên để lại một nụ cười khinh rẻ. Ban đầu chỉ là Lyted muốn chọc tôi nên mới nói như vậy, tôi cũng hùa theo để xem thái độ của ả không ngờ kết quả lại như vậy. Tôi ghét nhất là kiểu người như vậy
     
    Admin thích bài này.
  16. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XV"
    Chương XV

    Duagloth đưa tôi vào lâu đài rồi bảo người hầu dẫn tôi đi thay bộ đồ khác. Vamp và Lyted cứ theo sát tôi không rời nửa bước.

    - Em ổn không? - Vamp e ngại nhìn bộ váy còn ướt đẫm nước trên người tôi.

    - Đừng lo, không đủ để khiến em bị bệnh đâu.

    - Đúng rồi, hồi nhỏ cậu bệnh suốt nên giờ bệnh nó cũng ngán cậu luôn rồi - Lyted chen ngang, trêu chọc tôi.

    - Hứ, không biết tại ai tớ mới bị như vậy.

    - Tại cậu chứ tại ai. Có ai biểu cậu nhảy xuống hồ đâu.

    - Vậy tớ rượt theo cậu thì cậu đừng có chạy đi hé.

    - Hai người thôi đi, suốt ngày cứ cãi nhau hoài vậy.

    - Tại Lyted/Ngọc gây chuyện chứ.

    - Được rồi, Ngọc, em thay đồ đi. Còn Lyted, theo tôi.

    - Vângggg..

    Hai người đó liền đi ra khỏi phòng. Tôi nhanh chóng thay một bộ đồ mới. Khó khăn lắm tôi mới chọn được một cái đầm ưng ý vì nữ nhân của giới quý tộc thích mặc áo dài, trang trí cầu kì mà tôi lại thích những cái đầm chỉ dài qua gối một chút, nhẹ nhàng, dễ di chuyển.

    * * *

    - Em định làm gì nữa vậy?

    - Đương nhiên là đến gặp Naomi rồi.

    - Cậu gây ra chuyện nên đến xin lỗi chứ gì?

    - Nói gì hả, tên người hầu kia?

    - Dù ở đây tớ là người hầu của cậu nhưng đừng quên là do Linh nhờ tớ đến đó.

    - Hứ, không được nhiều lời, đi thôi

    * * *

    Nhờ sự giúp đỡ của mấy tên người hầu. Chúng tôi cũng đến trước cửa phòng của Naomi. Nghe như bên trong khá nhộn nhịp. Mà cũng đúng, con gái cưng của hầu tước bị thương nặng như vậy, chắc cô ấy cũng hận tôi lắm. Đành chịu thôi, tôi có thói quen gây ra chuyện gì thì phải có trách nhiệm, nếu không cảm thấy lương tâm rất cắn rứt mặc dù tôi có lỗi.

    - Sao thế, không vào à? - Lyted nhìn tôi hỏi.

    Tôi lấy trong người ra một lọ thuốc nhỏ chỉ còn một ít.

    - Tí nữa đưa lọ thuốc này cho cô ấy.

    - Thuốc độc à?

    - Đừng có đùa nữa. Là thuốc lần trước tớ dùng để trị vết thương cho Duagloth còn dư một ít.

    - Cậu cũng tốt bụng quá nhỉ? - Lyted trêu tôi

    - Hừ, cậu có tin là tớ.. tớ..

    - Gì?

    - Tớ.. tớ sẽ nói.. với Linh..

    - Nói gì? Tớ không có điểm yếu đâu, ngốc.

    - Hừ, vậy ư? Tớ sẽ nói với Linh việc cậu chọc ghẹo con gái của tể tướng, còn trêu ghẹo mấy cô gái đẹp ở lâu đài. Ha, tớ không chắc cậu có thể chịu nổi sự ghen tuông của Linh đâu. Lêu lêu..

    - Cậu.. cậu.. Được rồi, tớ chịu thua.

    - Biết không thể thắng tớ thì nên đầu hàng sớm đi hihi..

    Tôi vừa nói vừa đẩy cái cửa lớn ra.

    Quả là một căn phòng sang trọng! Người hầu đang bận rộn đi đi lại lại trước mặt Naomi thấy tôi thì dừng lại. Cô nàng bây giờ đang nằm trên giường cũng đang rất tức giận khi thấy tôi:

    - Con ả đê tiện. Ngươi đến đây để làm gì hả?

    - Đừng có tỏ thái độ như thế chứ! Tôi đến trong thiện ý.

    Nói rồi tôi ra hiệu cho Lyted đưa lọ thuốc rồi nói:

    - Loại dược này có thể khiến vết thương lành nhanh chóng, cứ yên tâm mà sử dụng..

    Naomi bỗng nhiên lớn tiếng, có lẽ là giận đến cực độ rồi.

    - Ai thèm sử dụng đồ thừa của mi. Tại ngươi mà ta mới bị như vầy.

    - Hừ, lọ thuốc này là của Duagloth. Ta đã dùng nó để chữa lành vết thương khi anh ấy bị ám sát. Muốn dùng hay không tùy cô. Tôi chỉ không muốn vì tôi mà ảnh hưởng đến công việc của ANH TRAI.

    - Anh trai? Cô dám lừa tôi!

    - Ai biểu cô tin lời tôi nói. Tôi ghét nhất là những kẻ xua nịnh. Tốt nhất là cô lo dưỡng thương đi.

    Tôi quay lưng đi ra trong sự tức giận và hối hận của Naomi. Cảm giác của tôi bây giờ rất thoải mái, tôi bắt đầu tính bước tiếp theo của kế hoạch.

    - Ngọc! - Vamp gọi tôi làm tôi sực tỉnh trong lúc mê man trong những ý nghĩ.

    - Sao thế?

    - Không có gì hết. Hôm nay khiến mọi người mệt rồi. Nghỉ sớm đi.

    - Ừm, cần gì cứ tìm tụi anh.

    - Vâng

    ~~~~~~~

    Ba ngày sau..

    Bây giờ chúng tôi cũng được trở về. Kể từ vụ việc ấy tôi cũng không có nói chuyện với Duagloth nữa, dường như anh ấy trở nên âm trầm hơn.

    - Duagloth, sao thế? Đi chơi với em đi ~~~ Nói chuyện với em đi mà..

    Từ sáng đến giờ tôi cứ mè nheo với Duagloth nhưng hắn chẳng thèm để ý, cứ chú tâm đọc mấy giấy tờ.

    - Anh trai.. Dẫn em đi chơi đi..

    Duagloth không thèm phản ứng. Tôi càng ngày càng bực.

    - Anh sao vậy? Em làm gì sai hả? Anh nói đi, nếu không em giận anh luôn đấy.

    - Ồn ào. Ra ngoài chơi đi - Duagloth lạnh lùng ra lệnh, không thèm liếc mắt đến tôi

    Tôi dùng dằng ra khỏi phòng, bực tức đến nỗi đấm mạnh vào cánh cửa khiến nó phát ra âm thanh mà trong vòng 50 mét ai cũng nghe được.

    - Sao thế? - Vamp xuất hiện, ân cần hỏi tôi.

    - Không có gì hết.

    - Thôi mà, có chuyện gì cũng phải nhịn nhục chứ em yêu, đừng có thể hiện tất cả cảm xúc ra ngoài cho người khác thấy chứ1!

    - Anh trông em như vậy có như tức giận không?

    - Hơn cả tức giận.

    - Hứ, cái tên đáng ghét. Không thèm quan tâm mình, được thôi mình cũng không quản nữa. Muốn làm gì thì làm.
     
    Admin thích bài này.
    Last edited by a moderator: 25/12/2018
  17. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XVI"
    Chương XVI

    Sau hơn 2 ngày mệt mỏi ở chính nhà của mình thì tôi cũng được trở lại thế giới thời Trung Cổ. Lần này thì không có ai đi theo làm phiền tôi nữa nhưng tôi có hơi lo lắng. Tự nhiên, tôi bất ngờ biến mất rồi lại xuất hiện thì mọi người sẽ nghĩ thế nào. Công nương bỏ trốn? Không thể nào. Khắp lâu đài đều có binh lính, hơn nữa làm một công nương sung sướng như thế mà lại phải trốn đi. Cảm giác cũng có hơi hồi hộp. Nhưng chắc không sao đâu. Duagloth biết rõ tôi không phải người thường mà, hơn nữa dù có chuyện gì thì tôi vẫn có cách giải quyết, chắc không sao.

    * * *

    Tôi đáp xuống ngay căn phòng của mình. Không khí xung quanh thật lạnh lẽo và yên tĩnh cảm giác như tòa lâu đài này bị bỏ hoang vậy. Tôi mở cửa bước ra ngoài, bất ngờ gặp Emma - cô người hầu riêng của tôi.

    - Công nương - Emma ngạc nhiên thốt lên - cuối cùng người cũng trở lại. Hơn nửa tháng nay, ngài đã đi đâu vậy?

    - À.. Thì.. Ta trở về nhà.. - tôi lúng túng trả lời.

    - Về nhà? Đây không phải nhà của ngài sao? Kể từ khi ngài biến mất, tòa lâu đài này ngày càng u ám hơn đấy. Chúng tôi lúc nào cũng thấp thỏm lo âu không biết sẽ bị giết khi nào nữa.

    - Hả? Sao thế? Có chuyện gì xảy ra vậy?

    Anna liếc xung quanh không thấy ai liền kéo tôi quay trở ngược vào phòng rồi đóng cửa lại.

    - Rốt cục là có chuyện gì xảy ra? - tôi xót ruột hỏi.

    - Công nương biết không, kể từ khi ngài đến lâu đài này thì dường như chúng tôi được thấy ánh sáng vậy

    - Có cần nói quá lên như thế không?

    - Thật đấy. Trước khi ngài đến đây, ở đây như địa ngục vậy. Ai cũng sợ công tước cả.

    - Thì có ta, mọi chuyện vẫn như thế mà.

    - Không phải như vậy đâu. Kể từ khi công tước gặp ngài thì ngài ấy thay đổi hẳn. Mặc dù bề ngoài vẫn lạnh lùng như thế nhưng ngài ấy ít giết người nữa, không những vậy ngài ấy cũng có phần hiền đi nữa.

    - Vậy ư.. - tôi trầm tư suy nghĩ.

    - Nhưng kể từ khi công nương biến mất. Ngài ấy trở nên đáng sợ hơn lúc trước gấp ngàn lần. Cả lâu đài trở nên u ám lạ thường. Tôi còn sống là nhờ ơn trời đấy.

    - Có vẻ hơi căng nhỉ. Duagloth đang ở đâu?

    - Công tước đang dự tiệc do hoàng đế nước Anh mời. Có lẽ cũng sắp trở về rồi.

    - Vậy ư? Ta muốn xuống đại sảnh.

    - À.. Việc này..

    - Sao thế? Có rắc rối gì hả?

    - À.. Dạ không

    Tôi quay ra cánh cửa, đường đường chính chính đi xuống đại sảnh. Những người hầu cực kì ngạc nhiên, bàn tán xôn xao nhưng không ai dám lại gần tôi hoặc hỏi tôi đã đi đâu và tại sao xuất hiện khi này.

    Tôi vừa tới đại sảnh thì Duagloth cũng vừa về. Vẫn vẻ hiên ngang và khí chất lạnh lùng ấy nhưng sao tôi lại cảm thấy xa lạ quá. Ánh mắt Duagloth xoẹt qua một tia ngạc nhiên trong phút chốc rồi trở lại bình thường.

    - Anh trai.. - tôi gọi nhỏ.

    - Cũng biết quay lại à? - Duagloth khẩu khí lạnh lùng, lướt qua mặt tôi.

    Cảm giác lạnh run lan ra khắp cơ thể. Không ngờ mọi chuyện lại như thế. Tôi quay lưng lại, người ấy đã đi một đoạn rất xa rồi. Tôi cố hít một hơi thật dài, chạy đến ôm chầm lấy bóng lưng ấy.

    - Em xin lỗi - tôi thút thít.

    Duagloth dừng một chút rồi bỗng nhiên quay lại ôm lấy tôi rồi bế lên.

    - Duagloth.

    Những người xung quanh ngạc nhiên không nói nên lời. Duagloth mặc kệ tất cả mà đem tôi về phòng

    * * *

    Duagloth không nương tay ném tôi thẳng lên giường

    - Anh không biết đau à?

    - Đương nhiên là biết. Em biết là anh lo lắm không?

    Tôi hừ nhẹ quay mặt đi.

    - Không ngờ người như anh cũng biết lo lắng cho người khác à?

    Duagloth sầm mặt, đè tôi xuống mà hôn một cách tức giận. Tôi vùng vẫy không được bèn dùng phép thuật gió đẩy mạnh hắn ra rồi biến mất.

    Tôi dịch chuyển trở về căn phòng của mình. Khuôn mặt của tôi vẫn còn đỏ bừng, quần áo xốc xếch trông thật ngốc nghếch. Nghĩ lại cảnh xấu hổ ấy tôi càng cảm thấy bực tức. Không ngờ một ai đó vẫn mặt dày lên tận phòng tìm tôi.

    - Tôi đến đây không phải để làm tình nhân cho anh đâu - tôi quay đi.

    - Tại sao lại bất ngờ biến mất? - Duagloth lạnh lùng hỏi.

    - Anh biết rõ là tôi không thuộc về nơi này mà. Vì thế tôi có biến mất thì liên quan gì đến anh.

    - Vậy tại sao lại quay về.

    - Hừ, nếu không phải vì lời hứa đó, tôi cũng không ở đây đâu. Nhưng có lẽ lời hứa cũ phải bị phá rồi vì..

    Tôi lặng lẽ quay đầu lại. Con ngươi màu ngọc bích như con dao đâm thẳng vào ánh mắt lạnh như băng ấy. Tôi nói rõ từng chữ một.

    - Cậu bé mà tôi biết không còn tồn tại nữa.

    Một bầu không khí nặng nề bao trùm. Dường như thời gian bị cô đọng lại. Không gian trở nên mịt mù, mây đen kéo đến bao phủ cả một vùng trời. Một tia sét xẹt qua gây nên một tiếng động lớn rồi đem tôi biến mất.

    Lần này tôi dịch chuyển ra khu vườn phía sau lâu đài. Tôi mệt mỏi ngồi xuống băng ghế.

    - Chết tiệt, mình quá lạm dụng phép dịch chuyển rồi. Năng lượng không còn nhiều rồi. Phiền phức đây - tôi càu nhàu vài câu rồi gục xuống.

    Mưa bắt đầu rơi..

    Từng giọt mưa mang theo cái gió lạnh thấm vào người tôi. Không biết dầm mưa như thế này có bệnh không nữa? Điều này tôi cũng không rõ. Cơ thể tôi không bình thường, hai dòng máu xung khắc đang hòa lẫn trong người tôi.

    .

    Cơn mưa này thật giống..

    .

    Thật giống với cơn mưa ngày định mệnh ấy..

    .

    Cái ngày mà tôi mất hết tất cả..

    .

    Và phải làm lại từ đầu..

    .

    Mắt tôi mờ dần, cơ thể tôi mền nhũn. Tôi bắt đầu lịm đi.

    .

    Là ai?

    .

    Lucifer?
     
    Admin thích bài này.
    Last edited by a moderator: 25/12/2018
  18. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XVII"
    Chương XVII

    Đây là đâu? Xung quanh tôi đều là một màu đen.

    Có tiếng nói nhỏ từ đâu vọng lại. Tôi cố gắng chạy đến hướng ấy, một ánh hào quang chiếu chói mắt tôi. Sau đó, trước mắt tôi là cảnh của 15 năm về trước.

    - Con gái cưng của mẹ, lại đây nào.

    Là giọng của mẹ tôi, giọng bà ấy rất ngọt ngào, lúc nhỏ tôi cũng nghĩ rằng: Thế giới này sẽ không ai có được giọng nói đầy mê lực ấy. Điều đáng tiếc là tôi đã quên mặt mẹ tôi từ lâu. Bà ấy như thế nào? Đang ở đâu? Việc đó thì chỉ có Chúa biết thôi. Nhưng điều tôi chắc là bà ấy vẫn còn sống, nói chính xác hơn là bà ấy bất tử.

    Lúc nhỏ bà ấy đã dạy tôi nhiều điều. Những điều bà ấy dạy đều rất đúng, nó ảnh hưởng tôi của hiện tại.

    - Con có biết, nếu cha con gặp một con sư tử, ông ấy sẽ làm gì không?

    - Cha sẽ giết chết con sư tử ấy. Lấy da của nó tặng cho mẹ.

    Mẹ tôi phì cười, vuốt tóc tôi:

    - Ha, đúng rồi. Vậy còn nếu mẹ gặp nó thì sao?

    Tôi của 15 năm trước ngẫm nghĩ. Lúc ấy cũng hơi khó cho tôi, vì mẹ tôi quá được cha tôi cưng chiều. Dường như bà không gặp bất cứ nguy hiểm rủi ro nào cả. Tôi lắc đầu:

    - Con không biết.

    - Mẹ sẽ thuần hóa nó.

    - Thuần hóa?

    - Đúng thế. Giết một con sư tử rất dễ dàng nhưng thuần hóa nó rất khó. Nhưng nếu con thuần hóa được nó, nó sẽ theo con mãi. Nếu một đế quốc này được xây dựng bằng chiến tranh và máu thì nó sẽ không được bền vững, nhưng nếu được xây dựng bằng tình yêu thì nó sẽ trường tồn mãi mãi.

    - Ủa mẹ, sao đất nước mình được xây dựng bằng máu người nhưng nó vẫn tồn tại đấy thôi.

    Mẹ cười, xoa đầu tôi. Đôi lúc, tôi cũng cảm thấy mình thật ngốc nhưng làm sao được. Với trí óc đơn giản của một đứa trẻ mới 5 tuổi mà ngày nào cũng gặp cảnh máu me thì đó cũng là một ý nghĩ bình thường.

    - Con ngốc thật. Vương quốc của cha là vương quốc của ma cà rồng. Việc uống máu để tồn tại là bình thường thôi.

    - Vậy sau này con cũng uống máu sao?

    - Không đâu. Con sẽ không cần máu người để tồn tại đâu. Bởi vì..

    Bởi vì..

    Là cái gì chứ..

    Con là ai..

    Con là cái gì..

    - Rốt cuộc con là ai?

    Tôi sực tỉnh lại. Nhưng tôi không còn ở ngoài vườn mà đang nằm trên giường, ngay trong phòng của tôi. Ai đã đưa tôi vào đây?

    - Vamp, là anh hả?

    Lúc này, đầu tôi chỉ nghĩ đến những người thân của mình. Tôi đưa tay lên, chợt nhận ra, tay tôi trắng bệch, lạnh ngắt. Cuối cùng là có chuyện gì nhỉ?

    - Tỉnh rồi?

    Cái giọng quen quen này. Là Duagloth. Tôi bật dậy, đầu óc quay cuồng.

    - Là anh.. Tại sao tôi lại ở đây?

    - Ở ngoài mưa lâu vậy mà chưa chết là may rồi

    - Hừ, đừng quên tôi không phải là người thường.

    Duagloth không nói gì, đem cho tôi một ly sữa nóng rồi khoác áo choàng lên người tôi.

    - Tại sao không trở về nơi thuộc về em?

    Tôi bưng ly sữa, uống một hớp rồi giận dỗi nói.

    - Anh nghĩ vì sao tôi không về được hả? Nếu không phải vì lời hứa ngu ngốc lúc anh còn nhỏ thì tôi chẳng thèm dây dưa ở đây.

    Duagloth im lặng nhìn tôi. Tôi cảm thấy chán ghét cái bầu không khí khó xử này. Bỗng nhiên, viên đá hình trái tim ở giữa vòng cổ tôi phát sáng - Ruth gọi. Tôi quay lại nhìn Duagloth, không thể trực tiếp nói chuyện trước mắt Duagloth. Tôi đành lười biếng đuổi Duagloth ra:

    - Anh ra ngoài tí được không? Em muốn yên tĩnh một chút.

    Duagloth bỗng nhiên ngoan ngoãn nghe lời tôi đi ra ngoài. Tôi chạm nghe vào viên đá. Bỗng nhiên, hai tia sáng phóng ra, hạ xuống trên đùi tôi rồi biến thành hai hộp gỗ nhỏ. Tiếng Ruth từ viên đá vang lên:

    - Mọi thứ cậu cần tớ gửi hết rồi nhé.

    Tôi lấy tay mở chiếc hộp lớn ra. Quả nhiên, tất cả nguyên liệu tôi nhờ Ruth tìm đều có đủ. Tôi quay sang chiếc hộp còn lại hỏi:

    - Vậy cái còn lại là gì?

    - Đoán đi.

    Tôi nhanh chóng mở cái hộp nhỏ ra. Một chiếc vương miệng xinh đẹp nằm gọn trong hộp.

    - Quà đính hôn à? Nhanh nhỉ

    - Ừm, do Mued tặng đấy. Làm bằng 50 viên đá Magic cấp 2 đấy!

    - Cấp 2?

    - Đúng vậy, vì thế tớ muốn cậu trở về dự lễ đính hôn. Mued có vẻ coi trọng chúng ta lắm.

    - Vậy ư? Có lẽ chúng ta sắp hàn gắn được quan hệ cũ rồi. Tớ chắc chắn sẽ về.

    - Ừm, cảm ơn nhé. Cần gì thì gọi mình.

    - Tạm biệt.

    Tôi ngây ngốc nhìn chiếc vương miệng xinh đẹp mà không biết rằng một ai đó vẫn còn ở ngoài cửa nghe hết cuộc nói chuyện của tôi và Ruth.

    Tôi thoáng nghĩ sẽ trở về dự lễ đính hôn và làm một vài việc khác nữa nhưng có vẻ thời gian không cho phép. Nhưng trước đó phải điều chế một ít thuốc đã. Ở thời đại này rất dễ bị thương và bị bệnh. Có lẽ cơ thể tôi không sao nhưng những người khác thì có sao. Đến đây giúp người cũng tốt, mặc dù không nhận lại được nhiều năng lượng nhưng được người khác coi trọng cũng tốt. Hơn nữa, quan hệ của tôi với Duagloth. Không biết anh ấy còn giận tôi không nữa. Mặc dù biểu hiện lúc nãy cho thấy có vẻ anh ấy đã nguôi phần nào nhưng vẫn nên ngoan ngoãn một chút.
     
    Admin thích bài này.
  19. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XVIII"
    Chương XVIII

    Một tuần sau..

    - Duagloth! Em muốn đi chơi a!

    Mới sáng sớm, tôi đã làm phiền Duagloth. Thật ra là tôi muốn đi Roma nữa, tôi muốn làm một số việc ở cung vua nhưng Duagloth chẳng thèm để ý đến tôi.

    - Anh.. dẫn em đi Roma đi~~~

    Duagloth vẫn tiếp tục im lặng.

    - Anh!

    Duagloth bỗng nhiên đứng dậy, đến gần tôi.

    - Anh đồng ý đi.

    Duagloth hôn nhẹ lên trán tôi nói:

    - Đừng quậy nữa. Anh bận lắm.

    - Anh không còn quan tâm em nữa à?

    - Em muốn đi thì tự đi. – Duagloth bắt đầu bực bội.

    - Hứ, đáng ghét.

    Nói rồi tôi dịch chuyển trở về phòng. Ngã người xuống giường, tôi bắt đầu nghĩ đâu đó. Dạo này tôi cảm giác mình bị thất sủng vậy. Hay là tôi trốn ra khỏi lâu đài một lần nhỉ? Coi Duagloth sẽ có phản ứng gì.

    Nói là làm, tôi viết sẵn một bức thư ngắn có nội dung :

    "Em đi ra ngoài chơi một mình như lời anh nói. Khi nào anh tìm em, em sẽ về. Esther"

    Rồi đặt nó trên bàn. Sau đó, đó nhảy từ cửa sổ trên tòa tháp-phòng của tôi xuống, bay ra khỏi lâu đài rồi đáp xuống một thảo nguyên gần đó.

    Không khí ở đây thật trong lành, gió thổi hiu hiu làm tôi cảm thấy nhẹ cả người. Không biết phản ứng của Duagloth sau khi đọc bức thư của tôi như thế nào nữa. Nhưng trước đó tôi phải tìm một chỗ để dừng chân. Lãnh địa của Duagloth rất rộng, có lẽ tôi nên tìm một cái làng nào đó. Chưa suy nghĩ hết bỗng nhiên có một cậu nhóc khoảng 16-17 tuổi xuất hiện trước mặt tôi. Trông hắn có vẻ hơi sợ. Tôi liền hỏi thăm:

    - Nhóc con, ngôi làng gần nhất ở đâu?

    - Cô.. cô là ai?

    - Tôi á?

    Bỗng nhiên tôi nhìn lại bản thân mình. Áo gấm, sa hoa, quý báu, làn da trắng trẻo, xinh đẹp, trang sức mắc tiền. Chắc thằng nhóc này đang nghĩ tôi là một quý tộc nào đó nên nó có vẻ rất sợ. Tôi bèn trấn an nó:

    - Tôi chỉ là một người hầu của một vị bá tước thôi. Chỉ vì lỡ làm vỡ chiếc đĩa quý nên bị đuổi. Bây giờ tôi đang tìm người thân ở lãnh địa này.

    Nói thật thì tôi cũng không tự tin vào lời nói dối này nữa. Mong nó ngu ngốc mà tưởng là thật đi. Không ngờ.

    - Vậy ư? Để tôi dẫn cô về nhà tôi. Rồi anh em chúng tôi sẽ giúp cô tìm gia đình.

    Tôi thở phào:

    - Cảm ơn nhé. Tôi là Esther.

    - Còn tôi là Fen. Ở nhà tôi còn một người em nhỏ là Bell và anh trai lớn đang bị bệnh tên là Delta.

    Fen dẫn tôi đi. Chúng tôi đi qua mấy khu rừng lớn đến mấy canh giờ mấy thấy ngôi nhà của Fen. Ngôi nhà rất nhỏ, èo ộp giữa khu rừng.

    - Cậu không ở chung dân làng à?

    - Không. Thỉnh thoảng tôi mới xuống làng. Thuế ở đây rất nặng. Trốn xa làng càng tốt. – Fen bắt đầu nói nhỏ đi – Lúc trước gia đình chúng tôi cũng ở làng. Nhưng, từ khi cha mẹ tôi bị bọn thâu thuế giết. Chúng tôi đã chuyển đến đây.

    - Vậy ư?

    - Tôi rất ghét hắn.

    - Ai?

    - Tên công tước ấy đã giết cha mẹ tôi. Chính hắn đã khiến mọi người phải khốn khổ. Hắn đã bắt những người con gái xinh đẹp vào lâu đài, bắt những người khỏe mạnh ra chiến trường, mỗi năm thuế càng ngày càng tăng.. Hắn là ác quỷ.

    - Công tước?

    Không phải thằng nhóc này đang nói về Duagloth chứ. Mà chắc là vậy rồi. Đây là lãnh địa của anh ấy mà, với lại chuyện này cũng dễ hiểu, người như anh ấy, mấy việc đó mà không phải do anh ấy làm thì chắc thế giới này không ai ác cả. Nhưng.. khoan đã.. mấy người con gái xinh đẹp là sao chứ. Không ngờ nha.. Chừng nào về tôi sẽ hỏi vụ này sau.

    Fen thấy tôi thất thần thì lắc đầu. Cậu bèn kéo tôi vào trong:

    - À, cũng tới nơi rồi. Cô vào nhà đi. Bell, anh về rồi.

    Một cô bé với mái tóc màu hoàng kim và đôi mắt đen láy, tầm 12-13 tuổi chạy ra ôm Fen. Mặt của em rất đẹp nhưng hằn rõ nỗi nhọc nhằn, có lẽ phải làm việc quá sức trong cái tuổi mà đáng lẽ em phải được vui vẻ chơi đùa. Cô bé kéo kéo vạt áo của Fen, chỉ vào tôi hỏi:

    - Chị này là ai vậy?

    Fen cười, vò đầu Bell cười.

    - Cô ấy là Esther. Có lẽ cô ấy sẽ ở đây vài ngày. Em giúp cô ấy nhé.

    - Vâng ạ. Em là Bell, chào chị.

    Tôi khẽ gật đầu. Quay qua hỏi Fen:

    - Anh của cậu đâu? Không phải là anh của cậu bị bệnh à?

    - Ừm, anh ấy đang ở trong nhà. Anh bị bệnh từ nhỏ đến giờ càng ngày càng nặng. Cậu vào xem không?

    - Ừ.

    Fen dẫn tôi đi vào trong. Trong ánh sáng len lỏi, tôi thấy rõ trên chiếc giường gỗ, một chàng trai với mái tóc bạc trắng, làn da trắng, xanh xao, yếu ớt đang ngủ. Theo tôi nghĩ có lẽ là bệnh bạch tạng nhưng không giống lắm. Bệnh này thì tôi có thể chữa được nhưng khá tốn thời gian. Nhưng hắn có thể sống đến bây giờ có lẽ là rất may mắn rồi.

    - Sao thế? – Fen bỗng nhiên hỏi làm tôi giật mình.

    - Không gì hết. Mà cậu muốn anh cậu khỏi bệnh không? Tôi sẽ chữa.

    - Không thể nào. Bệnh này lúc trước các y sĩ còn bó tay, làm sao cô có thể?

    - Đừng xem thường tôi. Tôi đã từng học các loại dược. Bệnh này không nặng lắm. Tôi có thể chữa, coi như là món quà cảm ơn đã cho tôi tá túc.

    - Được vậy thì cảm ơn cô nhé! –Fen vui ra mặt.

    - Tốt quá rồi! – Bell vui vẻ ôm lấy tôi.

    Tôi chỉ cười đáp lại. Nói vậy thôi chứ tôi cũng không chắc có thể chữa liền vì không đủ nguyên liệu để điều chế thuốc. Các nguyên liệu cần thiết thì để ở lâu đài rồi, chẳng lẽ bây giờ vác mặt trở về. Không. Trong người tôi lúc nào cũng có vài lọ thuốc đã được điều chế sẵn. Cứ sử dụng nó để làm giảm bệnh trong một thời gian thử vậy. Tính mạng của con người này đang nằm trong tay tôi. Không thể bỏ mặc được.
     
    Admin thích bài này.
  20. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XIX"
    Chương XIX

    Tôi lấy trong người ra một lọ thuốc nhỏ đưa cho Fen. Bảo cậu ấy cho Delta uống. Lọ thuốc ấy chỉ có thể chữa những bệnh nhẹ như sốt hoặc ho nên không thể chữa tận gốc nhưng có thể làm giảm bớt phần nào. Tôi không bao giờ chế tạo ra thuốc đặc trị cả vì tôi hứng thú với thuốc độc nhiều hơn nên những lọ thuốc tôi chế ra thường bao hàm, có thể chữa bách bệnh tùy theo độ nặng nhẹ

    Sắc mặt Delta sau khi uống thuốc có vẻ hồng hào hơn. Tôi thoáng nghĩ: Cậu ấy không hề bệnh gì cả, có lẽ là thiếu dinh dưỡng và hệ miễn dịch kém thôi. Chỉ cần một mũi thuốc và ăn uống đầy đủ thì cậu ấy sẽ khỏe mạnh trở lại.

    Tôi quay qua hỏi Fen

    - Nhà cậu có gì ăn không?

    - Hả? Có lẽ còn ít khoai. Cô đói à? Bell vào bếp nấu gì đó đi

    - Dạ

    Bell định đi vào bếp thì tôi ngăn lại

    - Khoan, nhà cậu không có thịt à?

    - Hừ.. Đúng là sống sung sướng có khác. Chúng tôi ngày có ăn ba bữa là được rồi. Thứ xa xỉ ấy chúng tôi làm gì có

    - Sao cậu không đi săn?

    - Tôi không có thời gian. Đi kiếm tiền để đóng thuế còn thiếu trước thiếu sau. Hơn nữa nhà tôi không có gì để đi săn cả

    - Vậy để tôi cho cậu ít thịt

    - Hả

    * * *

    Bên ngoài..

    Tôi rút thanh đoản kiếm trong người ra. Nhắm một cặp bồ câu trên cây gần đó rồi phóng đi. Một con rơi xuống, tôi ra hiệu cho Bell chạy đi nhặt. Fen dường như bắt đầu nghi ngờ. Hắn nhìn tôi rồi hỏi:

    - Sao cô có thể chứ? Cô nói cô là người hầu nhưng lại biết kiếm thuật. Cô là ai?

    - Tôi.. Chỉ là tôi học khi phục vụ chủ nhân. Chủ nhân của tôi thích săn bắn nên ngài ấy bảo tôi học để phục vụ

    - Còn thanh gươm ấy, cả bộ đồ của cô. Chúng rất mắc tiền. Làm sao một người hầu bị đuổi lại có thể có được

    Tôi không ngờ cậu nhóc này lại thông minh như thế. Lần này khó ăn nha, làm sao đây? Chỉ còn cách đó thôi

    - Thì tôi đúng là người hầu bị đuổi nhưng tôi biết một ít y thuật nên có thể kiếm tiền. Còn thanh gươm ấy là chủ đã cho tôi

    Fen nghi ngờ nhìn tôi

    - Thật không?

    - Đương nhiên là thật rồi

    Đúng lúc đó, Bell quay lại trên tay có một chú chim và thanh gươm của tôi. Bé cười rồi đưa cho tôi

    - Chị giỏi quá, đúng ngay cánh nó luôn

    Tôi vuốt đầu nó

    - Ừ, để chị làm súp cho. Em đi xem anh Delta tỉnh rồi chưa

    - Vâng ạ

    Fen tạm thời tin tôi, quay vào nhà. Tôi thở phào, mén chết. Tôi nghĩ không biết bây giờ Duagloth đã phát hiện ra chưa. Không biết biểu cảm của anh ấy như thế nào. Khi nào mới tìm thấy tôi nữa. Thật mong chờ quá đi.

    Bây giờ tôi tạm gác mọi suy nghĩ qua một bên rồi đi vào giúp bọn họ

    Một lúc sau, chàng trai tên Delta tỉnh lại. Đúng như tôi nghĩ, hắn có đôi mắt màu bạc giống Duagloth. Tôi rất bối rối không biết đây là di truyền hay là bệnh nữa. Nhưng thần sắc của hắn có vẻ tốt hơn rất nhiều

    Bữa ăn tuy không đủ no nhưng tôi cảm thấy rất ngon. Có lẽ vì không có sự lạnh lùng, im lặng của Duagloth. Hơn nữa, mấy tuần nay tôi bị thất sủng nên cũng chẳng ăn gì nhiều, cũng không vui vẻ gì. Cảm giác ấm áp, thoải mái này.. Thật tuyệt

    - Ngon quá, hôm nay nhờ chị Esther mà em mới được bữa ăn ngon như thế này

    - Ừm. Delta, anh cảm thấy thế nào rồi?

    - Rất tốt, cảm ơn cô

    - Anh bị như thế bao lâu rồi?

    - Có lẽ là từ nhỏ

    - Màu mắt của anh là do cha mẹ anh cho ư?

    - Ừ, màu mắt này là do mẫu thân tôi ban tặng

    - Mẫu thân anh?

    - Mẫu thân chúng tôi là một kỹ nữ. Tôi và Fen cùng mẹ khác cha. Mẫu thân tôi sau khi sanh tôi ra thì đã bỏ tôi cho phụ thân rồi bỏ đi. Vài năm sau thì đưa Fen về và sống với phụ thân tôi. Sau đó sanh Bell vài năm thì cả hai đều bị giết

    Sau khi nghe Delta nói, tôi giật mình. Liệu ba người này là anh em cùng mẹ khác cha của Duagloth? Theo những gì Delta nói thì đúng với miêu tả về người mẹ bí ẩn của Duagloth. Chắc anh ấy cũng không biết gì về sự hiện diện của những người anh em của mình đâu? Nhưng không ngờ lại trùng hợp như vậy. Ha, nếu Fen biết người hắn ghét cay đắng là anh của mình thì sao nhỉ? Cuộc đời thật trớ trêu

    - Anh chỉ cần uống vài liều thuốc là sẽ khỏe hơn thôi. Nhưng mà hiện tại tôi chưa có nên có lẽ sau khi gặp được người thân, tôi sẽ đưa cho anh sau

    - Cảm ơn cô

    - Không sao đâu. Dù gì tôi cũng ở nhờ nhà anh mà. Hơn nữa, thấy chết mà không cứu thì còn gì là thầy thuốc nữa?

    Bell vui vẻ nắm lấy tay tôi

    - Vậy sau này, anh Delta có thể dẫn em đi chơi phải không?

    - Ừ. Nhưng bây giờ em phải ngoan. Đừng làm phiền anh ấy nghỉ ngơi

    - Vâng ạ

    Fen như đứng ngoài cuộc bực bội đứng dậy, hừ một cái rồi bỏ đi. Tôi cũng đứng dậy, đuổi theo

    - Này, cậu định đi đâu đó?

    - Đương nhiên là xuống làng đổi gạo rồi. Cô cũng phụ tôi đi. Không có việc ăn không rồi ngồi đâu

    - Hừ. Đi thì đi
     
    Admin thích bài này.
  21. Esther Nguyễn

    Esther Nguyễn Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    79
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    "Chương XX"
    Chương XX

    Ở làng..

    Đây là một ngôi làng nhỏ nghèo, chưa tới mười mấy căn nhà gạch đàng hoàng. Fen dẫn tôi đi vòng quanh thì cũng đổi được ít gạo từ những khúc gỗ đốn trong rừng. Lúc chúng tôi định trở về thì bắt gặp một cảnh thường nhật ở nơi này: Bọn thâu thuế hoành hành, bắt nạt dân đen. Hai mẹ con tội nghiệp bị đưa ra giữa đường đánh đập không thương tiếc. Máu từng hạt văng ra khắp nơi, tưởng rằng nếu thêm vài roi, người mẹ có thể chết. Tôi bối rối không biết có nên ra mặt hay không thì Fen đã kéo tôi trốn đi sau một cây cổ thụ lớn gần đó. Dường như Fen rất lo lắng, tôi cũng hiểu rõ điều đó nhưng.. Hai mẹ con bọn họ cũng là con người không thể mặc kệ được

    - Dừng lại

    Tôi hét lớn rồi chạy đến bên người mẹ đang thoi thóp và đứa trẻ khóc đầm đìa. Những người dân đang trốn trong nhà, thấy động lạ cũng liếc mắt ra xem

    - Các người đang làm gì thế? Bọn ác nhân các người không còn nhân tính hay gì? Người này có tội gì mà phải đánh đập như thế?

    - Ả ta không nộp tiền thuế nên bị như thế là đáng. Còn ngươi là ai mà dám xen vào chuyện này?

    - Ta ư? Ta là ai không quan trọng nhưng tốt nhất đừng nên động vào ta nếu còn muốn sống

    - Con.. Con đàn bà này

    Nói rồi hắn giơ roi lên. Khoảnh khắc ấy là lúc mà tôi cảm thấy lo nhất, ma trên trời, người dưới đất, ai cũng được, làm ơn cứu tôi, tôi không muốn dùng phép thuật trước đám đông đâu, kẻo bọn họ nghĩ tôi là phù thủy thì còn nguy hiểm hơn cả bị đánh nữa

    Bỗng nhiên, một hòn đá, rồi hai hòn rồi như cả một cơn mưa đá ném tới tắp vào người tên thâu thuế. Tôi nhân cơ hội này rút thanh đoản kiếm giấu kĩ trong người ra, kề lên cổ tên ấy, cười độc ác

    - Không biết ngươi giơ roi lên để làm gì nhỉ?

    - Ngươi.. ngươi dám! Công tước đại nhân sẽ không tha cho ngươi đâu

    Nghe đến danh công tước, người dân đang giúp tôi sợ hãi đến tái cả mặt. Tôi hừ nhẹ, không tha gì chứ

    - Vậy phiền ngươi gửi lời đến công tước. Một người như thế mà không thể hoàn thành yêu cầu của Esther ta thì thật tệ. Ngày mai mà ta vẫn chưa thấy người thì đừng trách ta vô tình

    - Y.. yêu c.. ầu gì chứ?

    - Ngươi không cần biết. Công tước sẽ tự hiểu

    Tôi buông lỏng thanh gươm ra. Tên ấy sợ hãi, bỏ chạy. Tưởng gì chứ, cũng chỉ là những tên nhát cấy thôi. Không đáng để tôi bận tâm.

    Tên thâu thuế vừa đi khuất thì tôi cảm giác thấy một bầu không khí tuyệt vọng đè nặng khắp nơi

    - Lần này chúng ta chết chắc rồi

    - Nếu công tước đến đây thì.. thì.. Không thể tưởng tượng được

    Gì chứ, không cần lộ khuôn mặt như thế đâu. Tôi biết là Duagloth rất đáng sợ nhưng đó giờ tôi vẫn chưa thấy nên vẫn không hiểu được. Không biết có giống như Luci.. Không được, sao tôi lại nghĩ đến hắn chứ. Không hiểu sao Ruth lại lo lắng về Duagloth đến thế, rõ ràng hắn ôn nhu đến thế. Ai da, tôi lại suy nghĩ bậy bạ gì thế, bây giờ không phải lúc. Tôi phải cứu người đàn bà đang bị thương này đã. Nhưng phải làm sao bây giờ, thuốc than thì đã hết, có kịp điều chế cái mới đâu. Tuy vẫn còn một cách nhưng quá nguy hiểm và liều lĩnh nhưng trước hết phải đem người này vào một nơi vắng một chút

    - Này, các người có thể cho tôi một chỗ chữa trị không?

    Khuôn mặt của mọi người vẫn không khỏi lo lắng, nhìn tôi nghi ngờ

    - Cô hại chúng tôi rồi!

    - Tôi xin hứa với danh dự kỵ sĩ sẽ bảo vệ mọi người không gặp phải bất cứ tổn hại rồi

    - Kỵ sĩ?

    - Xin lỗi nhé nhưng tôi đã 20 tuổi rồi

    Một người đàn ông trung niên có vẻ tin tưởng tôi ra hiệu bảo tôi có thể vào nhà ông ấy. Tôi cố gắng dìu người đàn bà vào, đặt nằm trên cái giường gỗ của chủ nhà cho phép. Khi trong căn phòng nhỏ chỉ còn tôi, người đàn bà bị thương và con gái của người thì tôi bắt đầu hỏi thăm cô bé một vài điều

    - Mẹ em tên gì thế?

    - Sarah ạ!

    - Công chúa? (*)

    Cô bé lắc đầu hỏi ngược lại tôi:

    - Chị tên gì?

    - Esther. Nó có nghĩa là ngôi sao đấy!

    - Em là Peace. Mẹ muốn thế giới này hòa bình nên mới đặt tên em như thế.

    Tôi nắm lấy đôi vai bé nhỏ nghiêm túc nhìn nó:

    - Peace, em nghe rõ nhé! Những việc chị sắp làm, em không được la lớn cũng không được nói cho người khác biết. Như vậy mẹ em mới được cứu. Nhớ cho rõ đấy

    Con bé gật đầu điên cuồng, tôi mới yên tâm. Cầm trên tay thanh đoản kiếm, tôi cắt nhẹ trên cổ tay. Máu từ trong mạch chảy ra. Màu máu đỏ tươi mang theo chút tà khí, tôi rung lên. Cho vài giọt vào miệng người đàn bà, thấy không có chuyển biến gì xấu, tôi bắt đầu cho nhiều hơn. Sắc mặt nàng ta trở nên tốt hơn, vết thương cũng ngừng chảy máu tôi mới dừng lại. Vuốt nhẹ vết cắt ở tay, máu liền dừng chảy rồi liền lại.

    Nàng ta thật may mắn. Gặp được tôi hôm nay, lại không còn bị ảnh hưởng độc tố trong người tôi. Tôi thật cảm thấy ghen tị với người này. Máu của tôi - máu của ma cà rồng, có khả năng chữa trị rất cao. Đừng nghĩ uống máu của ma cà rồng là trở thành ma cà rồng nhé. Trừ khi người đó bị cắn rồi uống máu mới bị biến đổi, chứ máu của tôi là một liều thuốc điều trị đặc biệt. Nhưng từ nhỏ tôi đã tập làm quen với độc để miễn nhiễm một số loại độc do những gia tộc khác hạ. Vì thế máu tôi cũng có độc. Vừa cứu người, vừa giết người, nó là con dao hai lưỡi.

    Hôm nay tôi xin ngủ nhờ ở đây một đêm. Fen thì có lẽ đã chạy trốn về ngôi nhà ở trong rừng rồi. Tôi cũng yên tâm về thằng nhóc ấy. Ngày mai có lẽ là một ngày mệt mỏi nên hôm nay nghỉ sớm thôi

    .

    * * *

    .

    Ở một nơi nào đó..

    Nam nhân tuấn tú lau thanh gươm vừa nhuộm máu rồi nở một nụ cười lạnh hơn băng

    - Các ngươi nghe rõ đây, tập trung tìm kiếm ở phía Tây, nhất là ở ngôi làng đó. Nếu không tìm được người thì các ngươi cũng đừng trở về

    Một tiếng hô lớn, rập ràng vang lên trong bầu không khí màu đen. Ánh mắt màu bạc nhìn về phía xa xa mang theo một chút tức giận pha một ý buồn. Em gái ư? Phiền phức!
     
    Admin thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...