1,576 ❤︎ Bài viết: 797 Tìm chủ đề
120 0
Tinh Nguyệt Nguyên Dã

Trình bày:
Vương Du Nhiên

Hát gốc: Nhất Khỏa Lang Tinh Hứa Lam Tâm

Tác từ, tác khúc: Tiêu Nhiên, Hứa Lam Tâm

Nhạc phim: Ngọc minh trà cốt

Trans: Aries cỏ dại

Ca khúc "Tinh Nguyệt Nguyên Dã" - bài hát cổ phong với giai điệu êm ái, du dương, nhịp điệu chậm rãi, nhẹ nhàng, kết hợp với giọng ca có phần dịu nhẹ, tạo cảm giác như ta đang bay bổng trên những tầng mây xanh biếc, lòng cũng chợt mang một cảm giác an yên đến lạ

Ca từ như nói về mối quan hệ hợp tan, cuộc đời vô thường và dòng chảy cảm xúc có phần bi thương, cô độc của người lữ khách trên hành trình đi tìm kiếm cho mình những mảnh vầng trăng còn khuyết, rồi lại ngẫm nghĩ, chẳng biết phải tỏ bày hay cất lên tiếng hát cùng ai?

Ca khúc này có bản gốc đã ra đời cách đây khoảng một năm trước do Nhất Khỏa Lang Tinh (Hứa Lam Tâm) thể hiện còn bản này lại do Vương Du Nhiên trình bày, khi nghe vào cả hai bản đều là hai cảm xúc khác nhau, bên giọng hát khá ma mị, nghe vào có chút nổi da gà, bản này thì giọng hát lại mang đến cảm giác êm dịu hơn, chung quy lại cả hai bản đều hay, hãy nghe và cảm nhận cả hai bản nhạc này nhé!

Về bộ phim, "Ngọc Minh Trà Cốt" là phim truyền hình Trung Quốc thuộc thể loại chính kịch, đấu trí, tình cảm, cổ trang, có sự tham gia của hai diễn viên Hầu Minh Hạo và Cổ Lực Na Trát, nội dung xoay quanh nhân vật có tên Lục Giang Lai - quan huyện trẻ tài năng nhưng đã đánh mất hết tất cả vì bị án oan giết vợ, hắn đã được Vinh Thiện Bảo, vị thương nhân con gái vua trà cứu sống, lợi dụng việc mất trí nhớ của hắn, nàng đã biến hắn thành mã phu để trả lại mối thù quyền lực trước đây, từ đó mở ra nhiều câu chuyện về âm mưu, về thù hận, cả về việc cả hai cùng liên minh lại với nhau minh oan cho chuyện trong quá khứ, lật mặt hung thủ gây án cũng như về một chuyện tình được nảy sinh giữa vườn trà.



Original Version:



Lời bài hát:

星月落

落入世间使得花败人断肠

多执着

惊鸿怎让人遗忘

烽火扬

再舞一回终于曲终人散场

又寻下一轮月光

山上明月洒落一丈苍凉

躺入大海草间放牛羊

那思绪化作酒水入愁肠

彷徨 入梦寻过往

子然一身快饮花中酒

镜中愁思清吟天上月

好似作画之人提笔落

思索着 与谁说

星月落

落入世间使得花败人断肠

多执着

惊鸿怎让人遗忘

烽火扬

再舞一回终于曲终人散场

又寻下一轮月光

子然一身流作山中客

卧看北斗舀酒洒人间

好似扶弦之人指尖落

思索着 与谁歌

天苍苍

原野之上云海飘散在远方

野茫茫

弄雪抚草染白霜

恨茫茫

一曲奏断天涯路无处可藏

是否隐蔽在月光

Pinyin:

Xīng yuè luò

Luò rù shìjiān shǐdé huā bài rén dùancháng

Duō zhízhuó

Jīng hóng zěn ràng rén yíwàng

Fēnghuǒ yáng

Zài wǔ yī húi zhōngyú qǔ zhōng rén sànchǎng

Yòu xún xìa yī lún yuèguāng

Shānshàng míngyuè sǎluò yī zhàng cānglíang

Tǎng rù dà hǎicǎo jiān fàng níu yáng

Nà sīxù hùa zuò jiǔshuǐ rù chóucháng

Pánghúang rùmèng xún guòwǎng

Zǐ rán yīshēn kùai yǐn huā zhōng jiǔ

Jìng zhōng chóusī qīng yín tiānshàng yuè

Hǎosì zuòhùa zhī rén tí bǐ luò

Sīsuǒzhe yǔ shéi shuō

Xīng yuè luò

Luò rù shìjiān shǐdé huā bài rén dùancháng

Duō zhízhuó

Jīng hóng zěn ràng rén yíwàng

Fēnghuǒ yáng

Zài wǔ yī húi zhōngyú qǔ zhōng rén sànchǎng

Yòu xún xìa yī lún yuèguāng

Zǐ rán yīshēn líu zuò shānzhōng kè

Wò kàn běidǒu yǎo jiǔ sǎ rénjiān

Hǎosì fú xían zhī rén zhǐ jiān luò

Sīsuǒzhe yǔ shéi gē

Tiān cāngcāng

Yúanyě zhī shàng yúnhǎi piāosàn zài yuǎnfāng

Yě mángmáng

Nòng xuě fǔ cǎo rǎn bái shuāng

Hèn mángmáng

Yī qū zòu dùan tiānyá lù wú chù kě cáng

Shìfǒu yǐnbì zài yuè guāng

Vietsub:

Trăng sao rơi xuống

Sa vào nhân gian, khiến hoa

Úa tàn, lòng người đứt đoạn

Biết bao chấp niệm

Một thoáng kinh hồng

Khiến người nhớ mãi không quên

Khói lửa nổi lên

Múa thêm một lần nữa,

Rồi khúc tàn, người cũng tan

Lại kiếm tìm một vầng trăng khác

Trăng sáng trên non

Sa xuống một trượng thê lương

Ngả mình giữa biển cỏ,

Thả dê chăn trâu

Tâm tư ấy hóa thành rượu cay,

Chảy vào lòng chất chồng bao sầu muộn

Bàng hoàng vào mộng tìm lại chuyện xưa

Một thân lẻ bóng

Say sưa chén rượu hoa

Âu sầu trong gương,

Khẽ ngăm trăng sáng trên trời

Tựa như người vẽ tranh nhấc bút

Ngẫm nghĩ rồi, biết tỏ cùng ai?

Một thân cô độc, lang bạt

Làm lữ khách nơi sơn dã

Nằm ngắm Bắc Đẩu rót rượu xuống nhân gian

Tựa như người gảy đàn,

Đầu ngón tay buông xuống

Ngẫm nghĩ rồi, biết hát cùng ai?

Trời xanh thăm thẳm,

Biển mây trên đồng hoang

Trôi dạt về phương xa

Cánh đồng mênh mông

Nghịch tuyết vờn cỏ nhuộm sương giá

Nỗi hận ngút ngàn

Khúc đàn đứt đoạn, chân trời góc biển

Chẳng còn chốn dung thân

Có hay chăng ẩn mình nơi trăng sáng?​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back