"Iro giỏi lắm"
"Lợi hại ghê a"
Đám người che miệng cười khúc khích, xoa đầu nó. Meo.. nó cũng kêu lên đầy mãn nguyện!
20 phút sau anh mới bước xuống lầu, trên người mặc một bộ vét màu đen thanh lịch, đầy quý phái. Nó nhìn anh thầm đánh giá.. người này, công nhận cũng khá đẹp trai!
* * * cạch ___ cùng lúc đó cửa tolet mở ra, chiếc váy màu đen vừa rồi được thay bằng chiếc màu đỏ gợi cảm ơn, chân váy thì ngắn, cổ thì chễ chệ.. hầu như cái gì trên cơ thể mình cô ta cũng muốn kheo ra cho bằng hết.
"Anh Shinichi" cô ta thấy anh liền cất giọng gọi
Anh không quan tâm cúi xuống ôm nó lên rồi tự mình ra ngoài để mặc Yumie xách 2 túi va li đi theo sau
"Nói Iro mà là nlà n thì tốt ha" cô người hầu lên tiếng
"Đúng vậy, thấy cậu chỉ cưng nó như vậy mà".
Trong chiếc xe Bugatti Chiron màu xanh sang trọng, anh vẫn đặt nó đùi như bình thường ôn nhu xoa đầu nó, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
"Shinichi, anh định mang nó theo sao?"
"Anh Shinichi!"
"Liên quan gì đến cô?"
"Em không có ý đó, chỉ là sợ đường xa nó sẽ mệt"
Mặt dày..
"Không sao" nghe cô ta quan tâm đến Iro, anh cũng dịu đi phần nào!
Chiếc xe chạy một cạch, hơn 40 phút sau liền có mặt tại sân bay, lần này Yumie không đợi anh mà trực tiếp đi vào trước
Một lúc sau, liền đi ra.
"Anh Shinichi, họ nói không cho động vật ở trong khoang hành khác"
"Không cho!" ánh mắt lạnh lùng, trực tiếp đến quầy lễ tân
Cô lễ tân nhìn anh, liền mê mẩn, nhưng nhìn mặt lại có vẻ rất kiềm chế
"Thưa anh, chúng tôi không cho phép mang theo động vật vài khoang hành khách" nhẹ nhàng nói.
"Không cho"
"Đúng vậy, do có nhiều trường hợp bị dị ứng nên.." đưa ánh mắt nhìn Yumie đứng phía sau.. làm tốt lắm, không uổng số tiền tôi bỏ ra.. cô ta cười đắc ý
Meo.. anh nhìn nó, nó lắc đầu ý nói không sao
"Iro, vậy em cứ ngủ một chút, khi nào hạ cánh anh sẽ đón em"
Nó ngoan ngoãn gật đầu rồi chui vào chiếc lồng nhỏ để anh khóa lại.
"Chào em, chị có thể giúp gì cho em không?" chị tiếp viên thân thiện hỏi
"Chị ơi em quên chút đồ rất quam trọng trong va li, em có thể xuống khoang chứa đồ để lấy được?"
"Không được đâu em, trong quá trình bay khách không được đi vào khoang chứa đồ" cô từ từ giải thích.
"Vậy.. em đi vệ sinh chút"
Umk.. cô tiếp viên gật đầu tận tình chỉ bếp hòng vệ sinh cho cô.
*chíu*
Sau khi vào phòng về sinh Kazuha kiền dùng phép thuật dịch chuyển đến khoang chứa đồ
Trong khoang Aoko và Sonoko đã đợi sắn ở đó!
Sau khi Kazuha xác nhận sẽ không ai vào đây, ba nàng liền sử dụng phép thuật cơ thể liền phát sáng ánh sáng của tinh linh
huyền ảo.
"Ran"
"Ran ơi"
"Ran-chan"
Meo, nó đang nằm trong chiếc lồng liền nghe thấy có người gọi mình, đưa mắt nhìn ra ngoài thì thấy 3 ánh sáng huyền ảo, cô lập tức nhận ra họ
"A.. cậu đây rồi"
* * *cạch___ Sonoko búng tay một cái chiếc khóa nhỏ rơi ra, Ran leo ra ngoài.
"Cậu ta đang ở khoang vip đó, bọn mình cũng ở đó, cậu lên đi"
Meo.. meo (tưởng họ bảo cấm động vật mà)
"Trò của cái cô tiểu thư đỏng đảnh kia thôi, không phải sự thật đâu" Sonoko chu môi nói
Meo (yumie)
"Đúng rồi, hình như cô ta không thích cậu lắm" Aoko gật đầu nói.
"Đừng nói nữa, đi thôi" nói rồi Kazuha ôm lấy Ran biến về phòng vệ sinh.
Cả ba gật đầu quyết định để Ran đi ra trước.
Nó đi ra ngoài ngó ngang ngó dọc tìm bóng dáng của anh.
Meo..
"Iro" anh đang nhắm mắt thì bỗng mở mắt ra.
"Shinichi, anh nói gì vậy?" Yumie nhíu mày, Iro, lại là tên con mèo đáng chết đó.
Anh không nói gì, đưa anh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
"A, một chú mèo, dễ thương quá" một chị tiếp viên đúng gần đó thấy nói liền cúi xuống nhẹ nhàng ôm nó lên.
"Meo con bị lạc chủ nhân sao?" chị tiếp viên yêu thương nhìn nó
Meo (umk)
"Rồi, vậy chị sẽ ôm em đi một vòng tìm ha"
Cô vừa nói vừa đưa nó chậm rãi bước đi
Meo.. meo
Con mèo, con mèo đó sao lại ở đây.. yumie tình cô nhìn thấy nó
Meo.. meo
"Iro" Shinichi đứng dậy
Meo (Shinichi)
"Chủ của em" chị tiếp viên đi về chỗ anh: "Mèo của cậu, đừng để nó đi lạc nữa nha".
Iro.. anh nhìn nó một hồi liền ôm nó vào lòng cảm ơn chị tiếp viên.
Wow, mèo con dễ thương chủ nhân của đẹp trai nữa, hôm nay mình may mắn ghê..
Ánh mắt anh ôn nhu nhìn nó, vừa xa nó gần một giờ thôi mà anh đã nhớ nó đến vậy rồi.
Yumie nhìn nó, ghen tị đến nóng cả mặt, anh coi con mèo đó còn quan trọng hơn cả cô, anh coi nó như là một con người.. còn coi cô chỉ là không khí thôi sao?
"Sao nó lại ở đây nhỉ.. aaa" yumie định chạm vào nó, nó liền giương móng vuốt cào vào tay cô, tôi ta đau đớn rụt tay lại
Giám giở trò với tinh linh chúng ta, phụ nữ loài người ngu ngốc, cái chỉ là cảnh cáo nhẹ thôi.. nó nhìn cô ta ánh mắt đầy ẩn ý
"Iro, em sao vậy?" anh thấy lạ, nhìn nó
Nó không nói gì, rúc vào trong lòng anh, cái lồng sắt kia chật chội khó chịu, trong khoang chứa đồ còn bật máy lạnh khiến nó lạnh muốn chết được.
Thấy nó không kêu mà ngoan ngoãn nằm trong lòng, anh cũng không nói gì chỉ lấy một tay ôm nó, sủng nó như vật cưng bảo bối.
Yumie khó chịu, cầm chiếc túi đi vào phòng vệ sinh.
"Ran chơi độc ghê ha?"
"Là tớ chắc tớ cào thẳng mặt luôn"
"Nhìn tiểu thư thấy ớn lạnh luôn à"
Ở một góc gần đó 3 nàng xinh đẹp quyến rũ đang rất sôi nổi bàn luận, cười muốn sặc máu.
Sau 6 tiếng bay, xuống sân bay họ liền trở về trung tâm khu vực của gia tộc Kudo.
Gia tộc Kudo nổi tiếng bên Mỹ không chỉ có bề dày lịch sử lâu dài mà còn có liên quan đến một gia tộc Ichi cả đại. Ở thế kỉ XX, gia tộc Kudo vẫn còn rất nhiều người sử dụng phép thuật và nắm giữ tinh linh kiếm vũ riêng của mình.
Ở hiện tại gia tộc này cũng nổi tiếng không kém, có ảnh hưởng trực tiếp đến kinh tế của cả nước Mỹ.
"A Shinichi, con về rồi sao" mẹ của Shinichi, Yukiko chạy đến không khiêng ngại ôm chầm lấy con trai của mình.
Meo.. meo (đau, đau quá) trong vòng tay của anh, nó bị Yukiko ôm chặt đến mức khó chịu kêu lên
"Mẹ, mẹ làm Iro đau đó" anh lên tiếng
Iro.. ai vậy nhỉ? Yukiko thắc mắc nhìn xuống vòng tay của con trai mình.
"Ôi, con mèo đáng yêu quá đi" cô nhảy dựng lên như một đứa trẻ xoa đầu vuốt ve nó.
(
Yukiko rất xinh đẹp, khuân mặt còn rất trẻ nên sẽ gọi là cô, vì thực chất Yukiko không thích bị gọi là bà đâu a! "
" ahèm.. "Yumie đánh động
" À, là Yumie sao? "Bây giờ cô mới để ý đến cô ta.
" Dạ con chào bác..'bà già đáng chết, giám ngó lơ ta ".. nụ cười giả tạo.
" Rồi về phòng nghỉ ngơi đi"
Anh ôm nó, đi thẳng về phòng của mình, mặc kệ Yumie đứng đó.