Có những người từng yêu nhau rất nhiều nhưng lại đánh mất nhau chỉ sau vài năm bước chân vào cuộc sống trưởng thành.
Thành và Linh từng tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Họ cùng ngồi trên giảng đường đại học, cùng ăn những bữa cơm sinh viên, cùng vẽ ra tương lai có căn nhà nhỏ, có ban công đầy nắng và có tiếng cười của những đứa trẻ.
Rồi cuộc sống của người trưởng thành bắt đầu. Một người ở lại Hà Nội, một người lại vào Nam lập nghiệp.
Không ai phản bội, không ai hết yêu, chỉ là mỗi ngày, khoảng cách giữa họ lại lớn thêm một chút.
Cho đến một ngày, cả hai đều nhận ra điều đáng sợ nhất trong tình yêu không phải chia tay, mà là khi người mình yêu dần trở thành một người xa lạ.
Chiều cuối tháng chín, sân trường Đại học phủ đầy lá vàng. Thành đứng dưới gốc bằng lăng, tay cầm hai ly trà sữa. Cậu nhìn đồng hồ lần thứ năm rồi bật cười:
- Chắc lại ngủ quên.
Đúng lúc ấy, một cô gái tóc dài buộc cao, ôm chồng giáo trình hớt hải chạy tới:
- Xin lỗi... xin lỗi... Em lại dậy muộn.
Tay Thành đưa ly trà sữa, miệng khẽ đáp:
- Biết ngay mà.
Linh nhận lấy, cười ngượng:
- Anh đoán được à?
- Ba lần liên tiếp rồi. Không đoán được nữa thì chắc anh là một người ngốc.
Cả hai phá lên cười. Đây vốn là những cuộc đối thoại quen thuộc của họ, giữa hai người đang yêu nơi giảng đường đại học.
Bốn năm đại học trôi qua nhanh đến mức chẳng ai kịp nhận ra. Thành và Linh cùng học nhóm, cùng làm thêm, cũng cùng nhau thức trắng làm đồ án.
Có những hôm chỉ còn năm mươi nghìn trong ví, hai đứa vẫn chia nhau một suất cơm sườn. Linh cười bảo:
- Sau này có tiền, em nhất định phải gọi thêm hai quả trứng ốp.
Thành chỉ cười cười xoa đầu cô, lén chia thêm cho cô một miếng sườn trong bát của mình. Trong mối quan hệ này, Thành luôn là người bình tĩnh, Linh thì lúc nào cũng hấp tấp. Thành luôn có kế hoạch cụ thể, Linh lại thích làm theo cảm hứng. Ấy vậy mà hai người chưa bao giờ cãi nhau mà giận quá một ngày.
Buổi lễ tốt nghiệp diễn ra. Linh mặc áo cử nhân, cầm bó hoa chạy tới ôm Thành:
- Cuối cùng chúng mình cũng tốt nghiệp rồi!
Thành nhìn cô rất lâu, nói:
- Từ hôm nay, cuộc sống mới đang chờ đợi chúng ta.
Linh cười.
- Có anh thì em chẳng sợ.
Thành không trả lời. Anh nắm chặt tay cô, trong lòng thầm hứa sẽ cho cô một tương lai hạnh phúc.
Ba tháng sau, lời hứa ấy bắt đầu khó thực hiện. Thành được nhận vào một công ty kỹ thuật ở Hà Nội. Lương không quá cao nhưng khá ổn định. Trong khi đó, Linh nhận được lời mời từ một tập đoàn truyền thông tại Thành phố Hồ Chí Minh. Mức lương gần gấp ba so với Thành.
Linh cầm thư mời rất lâu, ấp úng nói với Thành:
- Em không biết nên đi hay ở lại.
Thành im lặng một lúc rồi trả lời:
- Nếu là anh... anh sẽ đi.
Linh ngẩng phắt đầu lên, bỗng nhiên cảm thấy tức giận:
- Anh nói gì cơ?
- Đây là cơ hội của em.
- Vậy còn chuyện của chúng ta? Anh đã hứa sau khi tìm được việc làm sẽ tổ chức đám cưới.
Thành mỉm cười, khẽ xoa đầu cô an ủi:
- Máy bay chỉ mất có hơn hai tiếng thôi. Chúng ta vẫn có thể gặp nhau mà.
Linh ôm lấy Thành, thút thít:
- Em hứa nhất định sẽ về thường xuyên.
- Anh cũng vậy. Khi có thời gian sẽ vào thăm em.
Cả hai đều tin tưởng khoảng cách sẽ không phải vấn đề.
Tháng đầu tiên, ngày nào họ cũng gọi video. Kể nhau nghe từng chuyện nhỏ. Linh khoe văn phòng mới. Thành khoe cây xương rồng đặt trên bàn làm việc. Họ vẫn vui vẻ như chưa từng xa nhau.
Tháng thứ hai, Linh bắt đầu tăng ca. Có hôm mười một giờ đêm mới tan làm. Thành cũng phải đi công tác. Lúc Linh rảnh thì Thành đang họp. Lúc Thành gọi lại thì Linh đã ngủ. Tin nhắn nhiều lên nhưng cuộc gọi thì thưa đi.
Một buổi tối, Thành gọi ba lần. Linh không bắt máy. Đến gần một giờ sáng, Linh mới nhắn:
- Xin lỗi anh. Em mệt quá, ngủ quên mất.
Thành nhìn tin nhắn rất lâu rồi mới trả lời:
- Ừ... không sao!
Thật ra hôm ấy là sinh nhật của Thành. Thành không ngờ mới xa nhau mấy tháng mà đến sinh nhật anh Linh cũng không nhớ nổi.
Mấy hôm sau, Thành không gọi cho Linh nữa. Mỗi tối chỉ gửi đến một tin nhắn chúc ngủ ngon. Một hôm, Linh gọi lại, dè dặt hỏi:
- Anh giận em hả?
- Không.
- Anh nói dối.
Thành chỉ cười nhạt:
- Anh với em đều đã lớn rồi.
- Ý anh là gì?
- Không có gì.
Cuộc gọi kết thúc trong im lặng. Lần đầu tiên, cả hai không biết phải nói gì với nhau về những suy nghĩ trong lòng.
Đến cuối năm, Linh được thăng chức. Thành cũng trở thành trưởng nhóm. Họ đều đạt được điều họ từng mong muốn. Chỉ có điều, người đầu tiên muốn chia sẻ tin vui lại không còn ở cạnh.
Đêm giao thừa, pháo hoa rực sáng, Linh đứng giữa dòng người ở phố đi bộ. Cô mở điện thoại, muốn gọi cho Thành. Nhưng rồi lại thôi. Ở đầu bên kia, Thành cũng cầm điện thoại rất lâu, cuối cùng chỉ gửi một dòng:
- Chúc mừng năm mới.
Ba phút sau, Linh trả lời:
- Chúc mừng năm mới.
Sau đó, không có thêm gì nữa. Thành nhìn chằm chằm màn hình tối dần. Lần đầu tiên, anh cảm thấy khoảng cách giữa Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh không còn được tính bằng hơn một nghìn cây số. Rõ ràng chỉ hơn hai tiếng đồng hồ trên máy bay mà đến hiện tại, họ vẫn chưa thu xếp nổi một lần để gặp lại nhau. Rõ ràng Linh đã hứa sẽ về thường xuyên, rõ ràng anh cũng hứa sẽ vào thăm Linh.
Tết Nguyên Đán, anh vốn có ý định vào trong đó. Nhưng Linh lại trả lời, mấy ngày lễ lớn thế này, công việc tại tập đoàn truyền thông của cô sẽ càng bận rộn. Thành thở dài, ngồi xuống một chiếc ghế đá trống tại một quảng trường, lẳng lặng nhìn ánh pháo hoa bay trên bầu trời. Có lẽ anh sẽ không hối hận khi khuyên Linh chấp nhận thư mời khi đó, nhưng anh vẫn cảm thấy một khoảng trống đang len lỏi trong tim. Khoảng trống đó đang lan rộng khiến khoảng cách giữa anh và Linh ngày càng lớn.
Bên kia, Linh cũng thẫn thờ nhìn tin nhắn đã gửi đi. Cô cũng đang nhìn chằm chằm vào điện thoại như đang mong chờ gì đó. Có thể là một cuộc gọi, cũng có thể chỉ là một tin nhắn mới. Nhưng... không có gì cả. Linh bỗng ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc tức tưởi. Nếu giờ này có Thành bên cạnh, chắc chắn anh sẽ dỗ dành và an ủi cô. Nhưng bên cô vẫn chỉ là những bước chân xa lạ, những âm thanh xa lạ của những con người xa lạ... Và Linh hiện tại, chỉ còn có một mình.