Sáng mai, thi kết thúc môn kinh tế vĩ mô. Nên Đại Thiếu Gia phải có mặt để thi. Cậu là người thông minh nhưng không thích lên lớp học thường xuyên. Chỉ khi nào thi mới xuất hiện.
Cậu đi cầu thang lên tầng hai, tìm phòng thi 202, khi gần tới thì cậu đứng khựng lại. Đứng trước phòng thi 202 là một cô gái nhìn dáng phía sau rất quen.
"Đại Thiếu Gia.. Đại Thiếu Gia đến rồi." Một thằng bạn khi vừa thấy cậu liền kêu lớn, khiến ai cũng quay qua nhìn cậu.
Và nhờ thằng bạn cậu mà cô gái quay lưng lại, nhìn về phía cậu thì.. tim cậu đập loạn xạ, mĩm cười, thì ra cô ấy học chung khoa quản trị kinh doanh với mình.
Sau khi thi xong thì cậu có hỏi mấy thằng bạn về cô gái đó. Cô ấy tên là "Nguyễn Anh Thư" mọi người hay gọi cô là "Tiểu Thư" lý do không phải là cô giàu có gì mà vì cô rất dịu dàng, giỏi giang, xinh đẹp.. và cô tên "Thư" nữa nên mới gọi là "Tiểu Thư."
Từ khi Đại Thiếu Gia biết được cô học chung khoa với cậu. Cậu thường xuyên đến lớp học. Và nhờ những người bạn đi theo dõi coi cô đăng ký học những môn nào, để cậu đăng ký học chung.
Ngày nào cũng vậy. Cậu luôn theo sau cô, từ trạm xe bus gần nhà cô lên đến trường học. Vào lớp học thì chọn chỗ ngồi sau cô và có thể quan sát cô. Giờ về thì luôn chạy sau xe bus chở cô về đến nhà cô ở đường Lý Thường Kiệt, Quận 10, nhìn cô xuống xe bus, đợi cô vào nhà, rồi cậu mới về nhà ở Quận 2. Từ ngày cậu để ý đến cô, lúc nào cậu cũng siêng đi học, ít đi chơi đêm lại. Bây giờ tâm trí cậu chỉ có cô thôi. Đam mê đua xe giờ chỉ xếp thứ hai sau Tiểu Thư.
Đám bạn cậu thấy cậu thay đổi cũng chỉ biết lắc đầu và nói: "Đường đường là một Đại Thiếu Gia kiêu ngạo, lạnh lùng, dám nói dám làm, được rất nhiều thiên kim tiểu thư theo đuổi, đều từ chối, không thèm để ý tới. Chỉ vì một con nhỏ gia cảnh bình thường. Ba làm nhân viên công ty nhỏ. Mẹ buôn bán tạp hóa ở nhà mà khiến cậu ngày nhớ đêm mong. Chỉ biết âm thầm làm kị sĩ đi theo sau cô, mà chưa dám một lần nói chuyện."
Ngày sinh nhật cô, cậu đã bí mật tặng hoa và gấu cho cô. Một bó hoa hồng đỏ rất lớn hình trái tim, con gấu teddy dài khoảng 50 cm mặc áo len có chữ love. Khi người giao hàng đến trường học gọi cô ra nhận quà. Cô đã hỏi "ai tặng." Nhưng câu trả lời là "không biết." Cô cầm bó hoa mĩm cười, hoa rất đẹp, cô rất thích gấu teddy, và cô rất muốn biết ai là người tặng cho cô, sao lại biết ngày sinh nhật cô?
Cô ôm bó hoa lớn và gấu bông ra về, cô đi bộ lại trạm xe bus, còn khoảng 30m, thì trời đổ cơn mưa lớn. Cô vừa chạy vừa lấy thân mình che cho gấu bông khỏi ướt, vừa đúng lúc xe bus tới, cô lên xe bus đi về. Lúc đó cậu đang mua áo mưa định chạy lại đưa cho cô nhưng cô đã lên xe bus rồi.
Ngày hôm sau, cậu thấy cô đã cảm, cô mặc áo ấm, do hôm qua cô dầm mưa. Cậu đau, cậu sót nhìn cô bị cảm, cậu tự trách nếu cậu đặt tặng quà về nhà cho cô, thì chắc cô đã không bệnh rồi.
"Tiểu Thư, cậu sao vậy.." Cô bạn hoảng hốt khi thấy cô ngất xỉu, đầu đập xuống bàn.
Nhanh như cắt, cậu bay lại ẵm cô đi xuống phòng y tế. Trán đổ mồ hôi, gương mặt lo lắng nhìn cô.
"Tiểu Thư, cậu tỉnh lại đi, Tiểu Thư." Cậu gọi nhưng cô vẫn bất tỉnh, người cô rất nóng.
Cậu liền gọi bác sĩ tới trường học, khám cho cô.
"Đại Thiếu Gia, tôi đã tiêm thuốc và vô nước biển cho Tiểu Thư. Không sao rồi, cậu yên tâm." Bác sĩ.
"Cám ơn! Bác sĩ." Khuôn mặt vẫn còn lo lắng.
Sau khi tiễn bác sĩ về. Cậu vào phòng y tế lại. Cậu đưa tay sờ lên trán cô, xem còn nóng không, trán cô đã hạ nhiệt, cô vẫn đang ngủ, chắc do liều thuốc bác sĩ tiêm. Cậu đã có một phần yên tâm. Cậu nắm tay cô, một lát sau, cậu ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
"Đại Thiếu Gia.. Đại Thiếu Gia.." Tiểu Thư đã dậy và thấy anh ngồi gục đầu ngủ cạnh tay cô.
"Cô đã dậy rồi sao. Cô đã thấy khỏe chưa?" Nghe cô gọi, anh tỉnh dậy, nhìn cô, đưa tay lên sờ trán cô, coi cô hết nóng chưa.
"Cám ơn! Đại Thiếu Gia, tui đã khỏe rồi." Cô hơi e ngại khi tỉnh dậy thấy tay cậu nắm tay cô và còn lấy tay sờ trán cô nữa. Mặt cô đỏ ửng và cúi đầu.
"Tốt, nếu cô đã khỏe thì chúng ta về thôi."
Cậu đứng dậy thu dọn đồ, lấy balo của cô cầm lên (balo của cô có ở đây là do cậu kêu bạn cậu lên nói bạn của tiểu thư đưa)
"Ơ.. Balô.." Tiểu Thư chỉ biết chạy theo sau cậu (sao Đại Thiếu Gia lại cầm Balô dùm mình chứ)
Đi đến bãi giữ xe riêng của Đại Thiếu Gia trong trường. Cậu lấy nón bảo hiểm đưa cho Tiểu Thư.
"Tui đi xe bus về được rồi. Không dám làm phiền Đại Thiếu Gia." Cô e ngại.
"Để tui đưa cô về." Nói là làm, đội nón bảo hiểm cho Cô luôn.
Cậu leo lên xe moto, gạt chống xe lên. Yên xe moto phía sau hơi cao.
"Cô vịnh vai tui bước lên xe." Cậu gia lệnh cho tiểu thư. Cô chỉ biết gật đầu làm theo.
Cô vừa leo lên xe xong.
"Cô hãy ôm eo tui cho chắc" Cậu mĩm cười phóng xe moto đi.
Tiểu Thư vừa nghe cậu nói chưa kịp phản ứng gì, thì cậu đã phóng xe đi. Cô hết hồn, ôm eo cậu cứng ngắt.
"Đại Thiếu Gia.. Cậu chạy chậm lại được không?" Cô sợ, đây là lần đầu tiên cô đi xe moto phân khối lớn.
Cậu nghe cô nói thì giảm ga lại. Chạy chậm lại, thì thấy cô nới lỏng vòng tay ôm cậu ra. Nên cậu tăng ga lên, phóng xe với tốc độ cao. Cô sợ, ôm cậu cứng ngắt, mắt nhắm lại. Cậu mĩm cười hạnh phúc.
Về gần tới nhà cô, khoảng 5 căn nhà, cậu thắng xe lại, tấp lên lề cho cô xuống. Cô bước xuống xe, chân tay vẫn run. Cởi nón ra trả lại cậu.
"Cám ơn Đại Thiếu Gia!" Vẫn còn cảm giác sợ khi cậu lái xe nhưng không dám trách cậu.
"Tiểu Thư, cô cứ gọi tui là Thiên Minh đi, không cần gọi Đại Thiếu Gia đâu." Cậu cười.
"Không được, trong trường ai cũng gọi vậy mà.. sao tui dám gọi tên Đại Thiếu Gia được." Cô lắc đầu liên tục.
"Tui cho phép cô gọi tên tui đó." Cậu lại gia lệnh.
"Thuốc bác sĩ đưa, tui để trong Balô cô rồi, nhớ ăn xong rồi uống thuốc nha." Cậu đưa Balô cho cô và dặn dò.
"Cám ơn cậu.. cám ơn đã gọi bác sĩ cho tui.. cám ơn.."
"Dừng." Cậu giơ tay ra lệnh, bảo cô ngưng nói lại.
"Không cần, cô nói cám ơn nhiều như vậy. Thay vì nói cám ơn, cô có thể làm bạn với tui không?" Woa.. Đại Thiếu Gia đã can đảm lên rồi. Cậu thấy hơi ngại khi
yêu cầu cô làm bạn.
"Tui.. tui có thể làm bạn với cậu sao?" Cô ngạc nhiên, bất ngờ với lời đề nghị này.
"Được tại sao không?" Cậu gật đầu khẳng định.
Sau một hồi suy nghĩ, cô nói:
"Được tui sẽ làm bạn với cậu." Cô cười khiến cậu ngẩn ngơ.
"Tui về đây. Cô vào nhà nghĩ ngơi đi. Trưa mai tui qua đón cô đi học."
"Hả.. tui có thể đi xe bus mà, không dám làm phiền Đại Thiếu Gia." Cô lắc tay lắc đầu.
"Trưa mai 12h30, tui sẽ ở đây chờ. Cô mới hết bệnh nên để tui chở. Không được gọi Đại Thiếu Gia nữa." Chỉ tay gia lệnh cô, mĩm cười nhìn cô.
"Bye. Tiểu Thư cô đi vào nhà đi. Đứng đây lâu, gió lạnh không tốt cho người bị cảm."
"Bye. Đại.. à.. Thiên Minh." Không dám cải một lời quay lưng đi về nhà (không ngờ Đại Thiếu Gia cũng là người tốt và dễ gần, cười và thầm nghĩ).
Cậu đợi cô đi vào trong nhà thì mới phóng xe đi về nhà. Tâm trạng cậu rất phấn khởi, cậu không ngờ hôm nay có ngày cậu được nói chuyện và chở cô ấy.