20
0
"Tiễn Táng" là một bản nhạc kể chuyện đầy trầm mặc, mở ra một không gian âm nhạc nhuốm màu sương khói và những hoài niệm xa xăm về một thời đã qua. Lời bài hát không chỉ đơn thuần là sự than khóc cho cái chết, mà là một nghi lễ tâm linh nhẹ nhàng để tiễn đưa những linh hồn đã hoàn thành sứ mệnh của mình nơi nhân gian. Qua lăng kính của một pháp sư bất tử, sự chia ly hiện lên vừa tàn nhẫn bởi dòng thời gian vô tình, vừa đẹp đẽ bởi những tình cảm chân thành đã được chưng cất qua hàng thập kỷ.
Từng câu hát như những bước chân lầm lũi trên con đường vạn dặm, nơi nhân vật chính đi nhặt nhạnh từng mảnh vụn của ký ức-từ nụ cười của người đồng đội cũ đến những phép màu đã phai nhạt theo năm tháng. Hình ảnh "mưa tro" và "ánh đèn chập chờn bên sông Vong Xuyên" gợi lên một sự giao thoa mong manh giữa hai bờ sinh tử, nơi kẻ ở lại dùng trí tuệ và lòng trân trọng để giữ cho dấu chân người đi trước không bị hư vô nuốt chửng. Bài hát khơi gợi trong người nghe một nỗi buồn thanh thản, nhắc nhở rằng dù vạn vật có thể tan biến vào tro bụi, nhưng những gì được khắc ghi trong lòng trân trọng sẽ trở thành một loại "phép màu" vĩnh cửu. "Tiễn Táng" chính là khúc ca dành cho những ai đang học cách đối diện với sự mất mát, để hiểu rằng lời chào vĩnh biệt đôi khi lại là cách duy nhất để bắt đầu một hành trình thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sự sống và tình người.
Lời bài hát:
Thời gian rã rời ký ức mờ xa
Bóng người khuất giữa sương mờ linh địa
Ngọn nến cháy cạn tro tàn phủ đất
Lời chú ngân vang tiễn một linh hồn rời nhân gian
Chẳng còn điều gì để nói cùng nhau
Âm thanh vỡ vụn trong hư không
Dòng thời gian xin ngừng trôi một khắc
Để nghi lễ được tròn trước bình minh
Tạm biệt nhé linh hồn lạc lối
Đường sang bên kia đã mở rồi
Giữa mưa tro kẻ tiễn thầm gọi
Ánh đèn chập chờn đưa người qua sông Vong Xuyên
Từng năm tháng phai phép thuật cũng tàn
Những giấc mơ cũ trôi vào hư ảo
Bình minh soi sáng chỉ còn hình bóng
Giữa trần gian lạnh chẳng còn ai nghe lời khấn
Nơi phía bên kia có yên bình không
Có dòng suối nào không còn nước mắt
Nếu kiếp sau người được sinh ra
Liệu có nhớ được tiếng gọi đêm nay
Kẻ tiễn bước qua muôn vùng đất
Tìm lại giấc mơ, tìm phép màu cũ
Đọc lời kinh trong gió đêm dài
Giữa ngàn hồn phiêu du vẫn gọi tên một người
Trên con đường xa, cùng Fren và Stark
Bình minh phủ sáng mái tóc vàng phai
Gió mang hương xưa, ta nghe tiếng cười
Từ một thời mười năm diệt Ma Vương nơi tận cùng thế giới
Nụ cười ấy, đã ngủ trong ký ức
Nhưng mỗi phép chú vẫn giữ hơi ấm người
Bước thêm một lần, giữa vạn dặm tuyết rơi
Frieren lại hóa tro, để hồi sinh điều đã mất
Ngày trời xanh ấy, linh hồn được dẫn đi
Chuông tang ngân hoa tàn rơi phủ mộ
Kẻ tiễn đưa người cũng là kẻ tiễn táng người
Định mệnh trói nhau giữa hai bờ sinh tử
Pháp sư tiễn táng đốt đuốc trong đêm
Dẫn bước linh hồn sang miền tịch lặng
Nếu có phép màu xin giữ lại dấu chân
Giữa muôn kiếp luân hồi
Vẫn còn một kẻ đi tìm điều dang dở
Từng câu hát như những bước chân lầm lũi trên con đường vạn dặm, nơi nhân vật chính đi nhặt nhạnh từng mảnh vụn của ký ức-từ nụ cười của người đồng đội cũ đến những phép màu đã phai nhạt theo năm tháng. Hình ảnh "mưa tro" và "ánh đèn chập chờn bên sông Vong Xuyên" gợi lên một sự giao thoa mong manh giữa hai bờ sinh tử, nơi kẻ ở lại dùng trí tuệ và lòng trân trọng để giữ cho dấu chân người đi trước không bị hư vô nuốt chửng. Bài hát khơi gợi trong người nghe một nỗi buồn thanh thản, nhắc nhở rằng dù vạn vật có thể tan biến vào tro bụi, nhưng những gì được khắc ghi trong lòng trân trọng sẽ trở thành một loại "phép màu" vĩnh cửu. "Tiễn Táng" chính là khúc ca dành cho những ai đang học cách đối diện với sự mất mát, để hiểu rằng lời chào vĩnh biệt đôi khi lại là cách duy nhất để bắt đầu một hành trình thấu hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sự sống và tình người.
Bài hát: Tiễn Táng
Trình bày: Mẫn Kỳ
Trình bày: Mẫn Kỳ
Lời bài hát:
Thời gian rã rời ký ức mờ xa
Bóng người khuất giữa sương mờ linh địa
Ngọn nến cháy cạn tro tàn phủ đất
Lời chú ngân vang tiễn một linh hồn rời nhân gian
Chẳng còn điều gì để nói cùng nhau
Âm thanh vỡ vụn trong hư không
Dòng thời gian xin ngừng trôi một khắc
Để nghi lễ được tròn trước bình minh
Tạm biệt nhé linh hồn lạc lối
Đường sang bên kia đã mở rồi
Giữa mưa tro kẻ tiễn thầm gọi
Ánh đèn chập chờn đưa người qua sông Vong Xuyên
Từng năm tháng phai phép thuật cũng tàn
Những giấc mơ cũ trôi vào hư ảo
Bình minh soi sáng chỉ còn hình bóng
Giữa trần gian lạnh chẳng còn ai nghe lời khấn
Nơi phía bên kia có yên bình không
Có dòng suối nào không còn nước mắt
Nếu kiếp sau người được sinh ra
Liệu có nhớ được tiếng gọi đêm nay
Kẻ tiễn bước qua muôn vùng đất
Tìm lại giấc mơ, tìm phép màu cũ
Đọc lời kinh trong gió đêm dài
Giữa ngàn hồn phiêu du vẫn gọi tên một người
Trên con đường xa, cùng Fren và Stark
Bình minh phủ sáng mái tóc vàng phai
Gió mang hương xưa, ta nghe tiếng cười
Từ một thời mười năm diệt Ma Vương nơi tận cùng thế giới
Nụ cười ấy, đã ngủ trong ký ức
Nhưng mỗi phép chú vẫn giữ hơi ấm người
Bước thêm một lần, giữa vạn dặm tuyết rơi
Frieren lại hóa tro, để hồi sinh điều đã mất
Ngày trời xanh ấy, linh hồn được dẫn đi
Chuông tang ngân hoa tàn rơi phủ mộ
Kẻ tiễn đưa người cũng là kẻ tiễn táng người
Định mệnh trói nhau giữa hai bờ sinh tử
Pháp sư tiễn táng đốt đuốc trong đêm
Dẫn bước linh hồn sang miền tịch lặng
Nếu có phép màu xin giữ lại dấu chân
Giữa muôn kiếp luân hồi
Vẫn còn một kẻ đi tìm điều dang dở
