Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,306 ❤︎ Bài viết: 3600 Tìm chủ đề
8652 1,154
I

Các cô gái cùng thời với tôi

Tôi giống các cô và lại khác các cô

Trán tôi dô ra bướng bỉnh hơn, bàn tay thô lại còn vụng nữa.

Vụng đến nỗi không chỉ mó tới đâu là đổ vỡ.

Mà khi nói chuyện với ai, tôi thấy tay thừa không biết giấu vào đâu.

Như các cô tôi có một tình yêu rất sâu

Rất dữ dội nhưng không bao giờ yêu được hết

Ở các cô, các cô âm thầm chịu đựng

Cho đến ngày tình yêu ấy tắt đi.

Còn ở tôi, tôi mang nó nặng nề

Muốn nguôi quên, nó lại ngày càng lớn

Luôn xao động, tôi không sao ngủ được.

Không làm sao có thể ngồi nguyên

Tôi sợ màu trời sau khung cửa bình yên

Con đường vắng, người đi và rừng cây lặng gió.

Tôi yêu những dòng sông mùa nước lũ

Sau phá phách ngàn đời vẫn là lượng phù sa

Cơn mưa rào, yêu biết mấy cơn mưa

Qua sấm sét, cỏ cây từng trải

Tôi không thích nhìn ngôi nhà lộng lẫy,

Bằng những công trình còn sắt thép ngổn ngang

Những công trình giống như tuổi thanh niên

Chưa hoàn chỉnh nhưng đó là hi vọng.

Nếu được đổi nghề tôi sẽ xin đi xây dựng

Không phải ở trong nhà rộng mát này đâu

Với nghề kia tôi luôn được bắt đầu

Mùi vôi vữa bao giờ cũng mới..

Những cái chính chúng ta ta thường chả nói

Mà bọn con gái mình hay nói xấu lẫn nhau

Bọn con trai nghe lỏm đôi câu:

"Cô này lác, cô kia thì cằm lẹm.."

Họ khinh chúng ta và lời cửa miệng:

"Chuyện đàn bà".

Họ có biết đâu

Biết bao điều mãi tận thẳm sâu

Ta chịu đựng hy sinh vì họ.

II

Dẫu sao con trai cũng là đáng quý

Mỗi người sinh ra đã hướng sẵn một chân trời

Việc hôm nay họ không để ngày mai

Họ lượng sức, lượng đường "đi phải đến".

Đầu óc họ đã quen tính toán.

Mỗi khoản trong đời đều xếp thành ngăn:

Ngăn làm thơ, ngăn đánh giặc, gia đình

Tình yêu nữa cũng trong ngăn của họ

Ôi con trai thật kì lạ

Tôi yêu tất cả mọi người mà chẳng yêu được riêng ai

Không sĩ diện đâu, nếu tôi yêu được một người

Tôi sẽ yêu anh ta hơn anh ta yêu tôi nhiều lắm

Tôi yêu anh dẫu ngàn lần cay đắng..

Con gái chúng mình mang tiếng nhỏ nhen chật hẹp,

Nhưng hơn bọn con trai cái đức biết hi sinh

Ta yêu người con trai không phải vì mình

Mà họ yêu ta vì họ yêu chính họ

Được yêu hai lần, họ cao lên một bậc

Ta không được yêu cảm thấy thấp dần đi

Vì chính ta cũng chẳng yêu ta.

Chúng ta cam lòng với việc tần tảo nuôi con việc đồng ruộng hậu phương là việc phụ.

Con trai cho rằng ra mặt trận, làm thơ.. là việc chính của đời kia.

Nhưng họ đâu biết rằng nếu không có chúng ta thì họ cũng chẳng đánh giặc làm thơ.

Không có chúng ta, chỉ họ sống với nhau thôi họ sẽ trở thành ngu ngốc.

III

Và cả anh, anh yêu của riêng em

Khi anh nói yêu em, trái tim em đập chừng mạnh quá.

Mạnh đến nỗi em tưởng là nghe rõ

Tiếng tim anh đang đập vì em

Em yêu anh, yêu anh như điên

Em viết những bài thơ tình yêu tưởng anh là ý tứ

Trán em bớt dô ra, bàn tay không vụng nữa

Tay này đây, em may áo cho anh

Bàn sẽ cắm hoa, tường sẽ treo tranh

Em sẽ làm theo những điều anh mơ ước

Và khi nào anh buồn, em sẽ hát

Bài hát tình yêu ca ngợi con trai

Khi chỉ anh nghe, hát cho cả mọi người

Để họ biết thế nào là hạnh phúc

Em yêu sự thông minh hóm hỉnh

Đến thói thường hay cáu gắt của anh

Nếu đời anh đã xếp thành ngăn

Em sẽ đảo tung lề thói cũ.

Điều đơn giản anh hiểu ra tất cả

Rằng tình yêu không thể tách rời

Khi ấy em là cơ thể anh rồi

Nếu cắt đi anh sẽ ngàn lần đau đớn

Nhưng mà anh thì vẫn là anh

Anh không vượt qua bọn con trai ấy nữa

Anh tính nỗi đau, niềm vui bằng tháng, bằng tuần lễ

Nhưng với em, em hiến cả cuộc đời

Anh tiếc thời gian chúng ta đã qua rồi

Em, em biết không gì mất được

Bài thơ nói về trái tim anh lại viết bằng bộ óc.

Đọc bài thơ yêu em thấy sự chia xa

Và bỗng nhiên em lại bơ vơ

Tay vẫn vụng, trán dô ra như trước

Biết bao giờ em trở nên tốt được

Vì khi già tay còn vụng về hơn!

21-10-1970



Xuân Quỳnh

55434591581_c98572d85a_o.png


Cảm nhận về bài thơ này​


Thơ Viết Cho Mình Và Những Người Con Gái Khác là một trong những bài thơ đặc biệt nhất của Xuân Quỳnh. Đọc tác phẩm, người ta có cảm giác như đang lắng nghe một người phụ nữ trò chuyện rất chân thành với chính mình, với những người phụ nữ khác và với người mình yêu. Không màu mè, không cố gắng trở nên hoàn hảo, Xuân Quỳnh hiện lên đúng với con người thật của mình: bộc trực, nhiều cảm xúc, nhiều yêu thương nhưng cũng đầy những day dứt và mâu thuẫn.

Điều khiến bài thơ cuốn hút là sự thành thật hiếm có. Nhà thơ không ngại nói về những vụng về, những mặc cảm, sự bướng bỉnh hay những yếu đuối của bản thân. Chính sự không hoàn hảo ấy lại khiến hình ảnh người phụ nữ trở nên gần gũi và đáng yêu hơn. Bà không xây dựng một hình tượng lý tưởng, mà để người đọc bắt gặp trong đó hình ảnh của biết bao người phụ nữ bình thường ngoài cuộc sống.

Tác phẩm còn là tiếng nói mạnh mẽ về giá trị của người phụ nữ. Xuân Quỳnh không phủ nhận sự tài giỏi hay bản lĩnh của đàn ông, nhưng bà cũng không chấp nhận việc những hy sinh âm thầm của phụ nữ bị xem là điều hiển nhiên. Bằng giọng điệu nhẹ nhàng mà thẳng thắn, nhà thơ nhắc đến những đóng góp lặng lẽ phía sau mỗi thành công của người đàn ông, để khẳng định rằng tình yêu và sự hy sinh của người phụ nữ cũng xứng đáng được trân trọng.

Đến phần cuối, bài thơ trở nên mềm mại và giàu cảm xúc hơn khi nói về tình yêu. Người phụ nữ trong thơ yêu hết mình, sẵn sàng thay đổi, sẵn sàng hiến dâng tất cả cho người mình yêu. Nhưng càng yêu nhiều, cô càng nhận ra sự khác biệt trong cách đàn ông và phụ nữ yêu nhau. Một bên vẫn giữ được lý trí, còn một bên dường như trao trọn cả cuộc đời. Chính sự đối lập ấy tạo nên nỗi bâng khuâng, khiến cái kết vừa buồn vừa rất thật.

Điều đẹp nhất ở bài thơ không phải là những triết lý về đàn ông hay phụ nữ, mà là khát vọng được sống đúng với cảm xúc của mình. Xuân Quỳnh không che giấu những yếu đuối, cũng không cố trở thành một người mạnh mẽ. Bà chấp nhận yêu bằng tất cả trái tim, chấp nhận cả những tổn thương nếu đó là cái giá của một tình yêu chân thành. Chính sự chân thực ấy đã khiến bài thơ vẫn còn nguyên sức lay động sau nhiều năm.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,642 ❤︎ Bài viết: 1906 Tìm chủ đề

Đọc hiểu bài thơ


Thơ viết cho mình và những người con gái khác.

Bài thơ "Thơ viết cho mình và những người con gái khác" là một trong những tiếng lòng chân thành và giàu trắc ẩn nhất của Xuân Quỳnh. Ở đó, bà không chỉ nói hộ tâm tư của chính mình mà còn đại diện cho cả một "nửa thế giới" với những khát khao và lo âu đầy nữ tính.

Dưới đây là phần phân tích chi tiết để bạn có cái nhìn sâu sắc hơn về tác phẩm này:

1. Sự đồng cảm giữa những người đàn bà​


Ngay từ nhan đề, Xuân Quỳnh đã xác lập một sự kết nối. "Mình" và "những người con gái khác" tuy là những cá thể riêng biệt nhưng lại chung một "mẫu số" về số phận và cảm xúc.

Sự tương đồng về hoàn cảnh: Dù ở địa vị nào, là người nổi tiếng hay bình dị, phụ nữ đều mang trong mình những lo toan đời thường, từ việc bếp núc, chăm con đến nỗi lo về nhan sắc tàn phai theo thời gian.

Cái nhìn bao dung: Xuân Quỳnh nhìn những người đàn bà khác bằng ánh mắt trìu mến. Bà hiểu rằng sau vẻ ngoài cứng cỏi hay những nụ cười, ai cũng có những khoảng trống cần được lấp đầy.

2. Nỗi lo âu về thời gian và sự hữu hạn​


Xuân Quỳnh luôn ám ảnh bởi sự trôi chảy của thời gian. Trong bài thơ này, nỗi lo ấy hiện lên rất cụ thể:

Sự thay đổi của ngoại hình: Những chi tiết như mái tóc bạc, vết nhăn nơi khóe mắt không chỉ là dấu hiệu của tuổi tác mà là minh chứng cho những hy sinh thầm lặng.

Sự mong manh của hạnh phúc: Với Xuân Quỳnh, hạnh phúc giống như "cánh chuồn chuồn", đẹp nhưng dễ mất. Bà lo sợ rằng khi mình già đi, liệu tình yêu có còn nồng nàn, liệu người đàn ông có còn kiên nhẫn ở lại?

3. Khát vọng yêu và được yêu mãnh liệt​


Dù lo âu, bài thơ vẫn rạng ngời một bản năng yêu thương mãnh liệt - đặc trưng của thơ Xuân Quỳnh:

Yêu bằng cả trái tim: Phụ nữ trong thơ bà không yêu một cách hời hợt. Họ yêu bằng sự dâng hiến, bằng tất cả sự chân thành và đôi khi là cả sự khờ dại.

Vẻ đẹp của sự hy sinh: Xuân Quỳnh không ca ngợi sự hy sinh như một giáo điều, mà bà vẽ nó ra như một bản năng tự nhiên. Phụ nữ tìm thấy ý nghĩa cuộc đời trong việc chăm sóc tổ ấm và gìn giữ ngọn lửa tình yêu.

4. Nghệ thuật biểu đạt​


Ngôn ngữ bình dị: Bài thơ sử dụng những hình ảnh rất đời thường (cái kim, sợi chỉ, bát cơm, ngọn đèn) tạo nên sự gần gũi, như một lời tâm tình thủ thỉ giữa những người bạn gái với nhau.

Giọng điệu suy tư, tự sự: Nhịp điệu thơ chậm rãi, lúc nhẹ nhàng như lời khuyên nhủ, lúc lại dồn dập như những cơn sóng lòng trăn trở.

Tổng kết​


Bài thơ là một bản tuyên ngôn về tâm hồn phụ nữ: Giàu yêu thương, đầy lo âu nhưng cũng vô cùng bản lĩnh. Xuân Quỳnh đã nói hộ chúng ta rằng: Phụ nữ cần được thấu hiểu, không phải vì họ yếu đuối, mà vì trái tim họ quá nhạy cảm trước những biến chuyển của cuộc đời.
 
Last edited by a moderator:
1,642 ❤︎ Bài viết: 1906 Tìm chủ đề

Phân tích bài thơ


Ngay từ phần mở đầu, Xuân Quỳnh đã giới thiệu một cái tôi rất riêng:

"Các cô gái cùng thời với tôi

Tôi giống các cô và lại khác các cô."


Đây là lời khẳng định vừa mang tính cá nhân, vừa mang ý nghĩa đại diện. Nhà thơ nhận mình là một trong những người phụ nữ của thời đại, nhưng đồng thời cũng ý thức rất rõ về cá tính riêng của mình.

Những câu thơ tiếp theo gây ấn tượng bởi sự tự bộc bạch chân thành:

"Trán tôi dô ra bướng bỉnh hơn, bàn tay thô lại còn vụng nữa.

Vụng đến nỗi không chỉ mó tới đâu là đổ vỡ."


Xuân Quỳnh không tô vẽ bản thân bằng những nét đẹp lý tưởng. Ngược lại, bà kể về những khuyết điểm rất đời thường. Chính sự tự nhiên ấy làm nên nét duyên riêng trong thơ bà và tạo cảm giác gần gũi với người đọc.

Đặc biệt, khi nói về tình yêu, Xuân Quỳnh đã diễn tả một trái tim luôn sống hết mình:

"Như các cô tôi có một tình yêu rất sâu

Rất dữ dội nhưng không bao giờ yêu được hết."


Đây là một quan niệm rất quen thuộc trong thơ Xuân Quỳnh. Tình yêu luôn mãnh liệt, luôn đầy ắp nhưng cũng luôn cảm thấy chưa đủ. Càng yêu, trái tim càng khát khao được trao đi nhiều hơn.

Một trong những đoạn thơ giàu sức gợi nhất là:

"Tôi yêu những dòng sông mùa nước lũ

Sau phá phách ngàn đời vẫn là lượng phù sa."


Hình ảnh dòng sông sau mùa lũ là một ẩn dụ đẹp về sức sống. Nhà thơ không yêu sự bình lặng tuyệt đối mà yêu những gì đã đi qua thử thách nhưng vẫn giữ được khả năng bồi đắp và sinh sôi. Đó cũng chính là cách Xuân Quỳnh nhìn nhận về con người và cuộc sống.

Sang phần hai, giọng thơ chuyển sang những suy ngẫm về đàn ông và phụ nữ:

"Con gái chúng mình mang tiếng nhỏ nhen chật hẹp,

Nhưng hơn bọn con trai cái đức biết hi sinh."


Đây là tiếng nói đầy cá tính của Xuân Quỳnh. Nhà thơ không phủ nhận phẩm chất của đàn ông, nhưng bà khẳng định vẻ đẹp riêng của người phụ nữ nằm ở khả năng yêu thương và hy sinh. Những suy nghĩ ấy phản ánh quan niệm của tác giả về vai trò của người phụ nữ trong gia đình và xã hội.

Đặc biệt, đoạn thơ:

"Nhưng họ đâu biết rằng nếu không có chúng ta thì họ cũng chẳng đánh giặc làm thơ."

Không nhằm hạ thấp người đàn ông mà để nhấn mạnh sự đồng hành của người phụ nữ phía sau những thành công lớn lao. Đây là một cách nhìn vừa thực tế vừa giàu tính nhân văn.

Phần ba là lời bộc bạch của người phụ nữ khi yêu:

"Em yêu anh, yêu anh như điên."

Câu thơ ngắn nhưng diễn tả trọn vẹn sự mãnh liệt trong tình yêu. Người phụ nữ không ngần ngại thừa nhận cảm xúc của mình và sẵn sàng sống hết mình vì tình yêu ấy.

Những câu thơ:

"Nếu đời anh đã xếp thành ngăn

Em sẽ đảo tung lề thói cũ."


Cho thấy khát vọng được hòa nhập hoàn toàn vào cuộc sống của người mình yêu. Xuân Quỳnh mong tình yêu có thể vượt qua mọi khuôn mẫu và khoảng cách để trở thành sự gắn bó trọn vẹn.

Tuy nhiên, đoạn kết lại mang màu sắc trầm lắng:

"Bài thơ nói về trái tim anh lại viết bằng bộ óc.

Đọc bài thơ yêu em thấy sự chia xa.."


Nhà thơ nhận ra rằng đàn ông và phụ nữ có cách yêu khác nhau. Nếu người đàn ông thường để lý trí song hành cùng cảm xúc thì người phụ nữ lại yêu bằng tất cả trái tim. Chính sự khác biệt ấy tạo nên những khoảng cách khó khỏa lấp.

Hai câu thơ cuối:

"Tay vẫn vụng, trán dô ra như trước

Biết bao giờ em trở nên tốt được

Vì khi già tay còn vụng về hơn!"


Đưa người đọc trở lại với hình ảnh người phụ nữ ở đầu bài thơ. Sau tất cả những yêu thương và suy ngẫm, bà vẫn là chính mình, vẫn vụng về, vẫn chân thành như thuở ban đầu. Cái kết vừa hóm hỉnh, vừa man mác buồn nhưng cũng rất đỗi nhân văn.

Về nghệ thuật, bài thơ mang đậm phong cách Xuân Quỳnh với giọng điệu tâm tình, chân thực và giàu chất tự bạch. Thể thơ tự do giúp cảm xúc tuôn chảy tự nhiên như một cuộc trò chuyện. Ngôn ngữ đời thường nhưng giàu sức biểu đạt, kết hợp giữa tự sự, trữ tình và triết luận, tạo nên một tác phẩm vừa gần gũi vừa sâu sắc.

55435055145_bd6b79d611_o.png


Thơ Viết Cho Mình Và Những Người Con Gái Khác không chỉ là lời tự bạch của Xuân Quỳnh mà còn là tiếng nói của rất nhiều người phụ nữ. Qua những suy nghĩ về bản thân, về tình yêu và về cuộc sống, nhà thơ đã khẳng định vẻ đẹp của sự chân thành, của lòng yêu thương và đức hy sinh. Chính điều đó đã giúp bài thơ vượt ra khỏi câu chuyện cá nhân để trở thành tiếng lòng của nhiều thế hệ phụ nữ Việt Nam.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back