- Xu
- 25,150
Chương 40. Tần số của sự thật
Mưa nhân tạo trút xuống Đế Đô Học Phủ không mang theo hơi thở của đất trời. Nó là một hỗn hợp nước tái chế lạnh lẽo, mang theo mùi ozone nồng nặc và vị kim loại chát chúa của hệ thống lọc đô thị. Linh Chi bước nhanh qua dãy hành lang vắng lặng nối giữa thư viện và khu ký túc xá, tiếng giày bốt nện xuống nền đá cẩm thạch phát ra những âm thanh khô khốc, vang vọng vào những bức tường cao vút.
"Linh Chi! Đợi đã..."
Một tiếng gọi khàn đặc, đứt quãng vang lên từ phía sau. Linh Chi không cần quay lại cũng biết đó là ai. Bước chân cô khựng lại một nhịp, đôi vai vô thức gồng lên.
Triệu Minh loạng choạng lao tới. Hắn không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy của một người anh trai, mà trông giống một xác sống đang vật vờ trong cơn hấp hối. Dưới ánh đèn neon chập chờn của dãy hành lang, gương mặt hắn xám xịt, mồ hôi trộn lẫn với nước mưa chảy dài xuống cằm.
Hắn lại ho. Từng cơn ho rũ rượi như muốn xé toạc cuống phổi. Hắn quỵ xuống ngay trước mặt cô, bàn tay run rẩy đưa chiếc khăn tay lên miệng. Khi hắn lấy khăn ra, một vệt đỏ thẫm hiện rõ mồn một.
"Anh không sao... đừng lo..." Hắn thều thào, gượng dậy định nắm lấy tay cô.
Linh Chi đứng yên, nhưng cô không đưa tay ra đón lấy hắn như mọi khi. Ánh mắt cô nheo lại, tập trung vào vệt đỏ trên chiếc khăn trắng. Với bản năng của một đặc nhiệm từng lăn lộn trong các khu ổ chuột, cô ngửi thấy một mùi vị lạ lùng. Nó không phải mùi tanh nồng, sắt lạnh của máu tươi chảy ra từ huyết quản. Nó là một mùi ngọt lợ, hăng hắc của hóa chất thực phẩm trộn lẫn với một loại dung dịch làm đặc.
Cô nhìn xuống cổ áo của hắn. Một vệt chất lỏng màu tím sẫm dính trên lớp vải, nơi mà lẽ ra máu phổi phải có màu đỏ tươi oxy hóa.
"Anh Chương, anh cần đến trạm y tế!" Cô nói, giọng nói phẳng lặng đến mức chính cô cũng cảm thấy rùng mình. Không có sự lo lắng, không có sự hoảng hốt. Chỉ có một sự quan sát lạnh lùng.
"Không! Trạm y tế... là người của Lạc Minh!" Triệu Minh vội vàng phản đối, bàn tay hắn nóng rực một cách bất thường khi chạm vào da cô. Hắn đang sốt, nhưng đó là cơn sốt do thuốc kích thích gây ra, không phải do bệnh lý.
"Nghe anh, Linh Chi... đừng tham gia nhóm nghiên cứu đó. Sở Lạc Minh... hắn sẽ biến em thành vật chứa dữ liệu. Anh cảm nhận được... ký ức của anh đang gào thét vì em..."
Hắn gục đầu vào vai cô, hơi thở hôi hám và nóng hổi phả vào cổ cô. Linh Chi cảm thấy một sự ghê tởm trào dâng. Hắn đang dùng cái chết giả tạo này để cầm tù cô. Hắn muốn cô ở ngoài cuộc chơi, bởi vì hắn sợ rằng chỉ cần cô bước vào phòng Lab của Lạc Minh, mọi lớp vỏ bọc mà hắn dày công xây dựng sẽ vỡ vụn dưới ánh sáng của những thiết bị quét gene tối tân nhất.
***
Cách đó mười hai tầng lầu, trên ban công lộng gió của tòa tháp Trung tâm, một bóng người đơn độc đứng im lìm giữa làn mưa. Sở Lạc Minh không che ô, cũng không dùng màng năng lượng bảo vệ. Nước mưa chảy dọc theo những đường nét sắc sảo trên gương mặt cậu, thấm đẫm bộ lễ phục trắng quốc sĩ, khiến nó dán chặt vào cơ thể gầy gò nhưng săn chắc.
Đôi mắt bạc của cậu phóng tầm nhìn xuống sân trường qua một hệ thống kính áp tròng tích hợp vi mạch. Dưới kia, bóng dáng Linh Chi đang bị kẻ mạo danh bám lấy như một loài ký sinh.
[Cảnh báo: Áp lực nội sọ của chủ nhân tăng cao.]
[Chỉ số adrenalin: 165%.]
[Hệ thống phát hiện ý định phá hủy mục tiêu]
Eve báo cáo, giọng nói giờ đây không còn bình thản mà mang theo một sự rung động của tần số cảnh báo cấp S.
[Ngài đang có ý định kích hoạt hệ thống âm thanh định hướng tầm xa để tiêu diệt màng nhĩ của đối tượng Triệu Minh.]
"Eve, phân tích thành phần mẫu vật trên tay hắn!" Lạc Minh ra lệnh. Giọng cậu khàn đặc, nén lại từ một cơn núi lửa đang chực trào trong lồng ngực.
[Kết quả quét phổ quang: 72% siro bắp nồng độ cao, 15% màu thực phẩm số 4, 13% dung dịch thuốc ức chế hô hấp Methyl-D.]
[Kết luận: Một màn kịch rẻ tiền được dàn dựng bởi tổ chức Azure để thao túng tâm lý đối tượng Diệp Linh Chi.]
Lạc Minh không nói gì, nhưng bàn tay trái của cậu – bàn tay vẫn còn cảm giác da thịt – đang siết chặt lấy thanh lan can hợp kim. Tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két, rợn người. Dưới áp lực kinh hoàng từ sự căm giận tột độ, thanh thép cứng cáp bắt đầu biến dạng, móp méo rồi cong hẳn sang một bên như một sợi bún.
Cơn ghen tuông của một kẻ mang trái tim máy không giống với con người. Nó là một dạng xung đột lập trình lỗi. Bản năng nguyên thủy trong tiềm thức muốn lao xuống xé xác kẻ đang chạm vào cô ấy, nhưng giao thức "Quốc sĩ" của Đế quốc lại bắt cậu phải đứng im để giữ vững quân cờ của mình.
"Hắn đang dùng sự thương cảm bẩn thỉu đó để bôi nhọ ký ức của người khác!" Lạc Minh lẩm bẩm. Máu từ các kẽ móng tay bắt đầu rỉ ra do lực bóp quá lớn.
[Chủ nhân, nếu ngài không buông tay, tôi sẽ kích hoạt giao thức "Phản ứng đào thải" để cưỡng chế ngắt thần kinh] Eve đe dọa.
[Ngài đang tự hủy hoại phần cứng chỉ để nhìn một kẻ hề diễn kịch.]
Lạc Minh đột ngột buông tay. Thanh lan can giờ đây đã là một đống phế liệu cong queo. Cậu nhìn xuống Linh Chi, rồi bất chợt đưa tay nhấn vào bảng điều khiển ảo trên cổ tay.
"Eve, kích hoạt hệ thống phát sóng hạ tần hướng về khu vực hành lang phía Tây. Tần số: 12Hz."
[Mục tiêu?]
"Kẻ đang giả vờ khó thở. Hãy cho hắn biết cảm giác khó thở thật sự là như thế nào."
***
Phía dưới hành lang, Triệu Minh đang định tiếp tục màn kịch van nài thì đột ngột, sắc mặt hắn biến đổi. Một luồng sóng âm không thể nghe thấy nhưng có thể cảm nhận được bằng lồng ngực đánh thẳng vào hệ hô hấp của hắn. Thuốc Methyl-D trong người hắn phản ứng với sóng hạ tần, khiến cơ phổi co thắt thật sự.
Hắn trợn mắt, hai tay ôm lấy cổ họng, hơi thở rít lên như tiếng gió lùa qua khe cửa. Lần này, hắn không cần diễn. Hắn ngã quỵ xuống, mặt tím tái, mồ hôi thật sự vã ra vì nghẹt thở.
Linh Chi lùi lại một bước. Cô nhìn kẻ đang vật lộn dưới đất bằng một ánh mắt không chút dao động. Sự nhạy cảm của một đặc nhiệm cho cô biết có một sự tác động ngoại vi vừa xảy ra. Cô ngước mắt nhìn lên đỉnh tháp.
Giữa màn mưa xám xịt và những tia chớp xa xăm, bóng trắng của Lạc Minh hiện rõ mồn một trên ban công cao vút. Cậu đứng đó, lạnh lẽo, uy nghiêm và tàn nhẫn. Cô biết chính cậu đã ra tay. Không phải để cứu cô, mà là để trừng phạt kẻ đang mạo danh một cách vụng về.
Lạc Minh không hề né tránh ánh mắt của cô. Dù cách nhau hàng trăm mét, Linh Chi vẫn cảm nhận được luồng điện tích từ đôi mắt bạc kia đang xuyên thấu qua màn mưa, siết chặt lấy tim cô. Một cảm giác an toàn kỳ lạ xen lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng cô. Kẻ đứng trên cao kia mới chính là người hiểu cô nhất, biết rõ sự hoài nghi của cô, và sẵn sàng dùng quyền lực tối thượng để dẹp bỏ mọi sự cản trở rẻ tiền.
Triệu Minh sau một lúc vật lộn đã dần lấy lại được hơi thở khi luồng sóng âm ngưng bạt. Hắn nhìn Linh Chi, thấy cô đang nhìn lên tháp điều hành với một ánh mắt mà hắn chưa từng thấy – một ánh mắt chứa đựng sự kết nối mà hắn, dù có gương mặt của Hàn Chương, cũng không bao giờ chạm tới được.
"Anh về đi!" Linh Chi nói, giọng cô giờ đây cứng như đá. "Đừng dùng cái chết để thử thách sự kiên nhẫn của em nữa. Nó chỉ làm em thấy anh xa lạ hơn mà thôi."
Cô quay lưng, bước đi về phía khu vực đăng ký dự án. Cô không còn quan tâm đến kẻ đang bò lết phía sau. Trong tâm trí cô lúc này chỉ còn hình ảnh bóng trắng đơn độc trên cao kia. Lạc Minh đang chờ cô. Cậu ta muốn cô vào phòng Lab, muốn cô đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có thể bóp nát trái tim cô.
Trên ban công, Lạc Minh dựa hẳn vào tường sau khi Eve kích hoạt liều thuốc an thần để làm dịu cơn sóng não. Cậu nhìn bóng dáng nhỏ bé của Linh Chi khuất dần vào tòa nhà đăng ký.
[Lựa chọn phù hợp nhất đã thực hiện: Xua đuổi kẻ quấy nhiễu và thúc đẩy đối tượng Diệp Linh Chi tiến vào giai đoạn 2] Eve thông báo đều đều.
[Nhưng chủ nhân, việc ngài dùng sóng hạ tần đã để lại dấu vết dữ liệu. Azure sẽ biết ngài đã can thiệp.]
"Để chúng biết!" Lạc Minh nhắm mắt lại, mặc kệ nước mưa thấm vào những vết thương trên tay. "Tôi muốn chúng biết rằng, bất cứ bàn tay nào chạm vào cô ấy đều sẽ phải chịu sự trừng phạt của Đế quốc."
"Linh Chi! Đợi đã..."
Một tiếng gọi khàn đặc, đứt quãng vang lên từ phía sau. Linh Chi không cần quay lại cũng biết đó là ai. Bước chân cô khựng lại một nhịp, đôi vai vô thức gồng lên.
Triệu Minh loạng choạng lao tới. Hắn không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy của một người anh trai, mà trông giống một xác sống đang vật vờ trong cơn hấp hối. Dưới ánh đèn neon chập chờn của dãy hành lang, gương mặt hắn xám xịt, mồ hôi trộn lẫn với nước mưa chảy dài xuống cằm.
Hắn lại ho. Từng cơn ho rũ rượi như muốn xé toạc cuống phổi. Hắn quỵ xuống ngay trước mặt cô, bàn tay run rẩy đưa chiếc khăn tay lên miệng. Khi hắn lấy khăn ra, một vệt đỏ thẫm hiện rõ mồn một.
"Anh không sao... đừng lo..." Hắn thều thào, gượng dậy định nắm lấy tay cô.
Linh Chi đứng yên, nhưng cô không đưa tay ra đón lấy hắn như mọi khi. Ánh mắt cô nheo lại, tập trung vào vệt đỏ trên chiếc khăn trắng. Với bản năng của một đặc nhiệm từng lăn lộn trong các khu ổ chuột, cô ngửi thấy một mùi vị lạ lùng. Nó không phải mùi tanh nồng, sắt lạnh của máu tươi chảy ra từ huyết quản. Nó là một mùi ngọt lợ, hăng hắc của hóa chất thực phẩm trộn lẫn với một loại dung dịch làm đặc.
Cô nhìn xuống cổ áo của hắn. Một vệt chất lỏng màu tím sẫm dính trên lớp vải, nơi mà lẽ ra máu phổi phải có màu đỏ tươi oxy hóa.
"Anh Chương, anh cần đến trạm y tế!" Cô nói, giọng nói phẳng lặng đến mức chính cô cũng cảm thấy rùng mình. Không có sự lo lắng, không có sự hoảng hốt. Chỉ có một sự quan sát lạnh lùng.
"Không! Trạm y tế... là người của Lạc Minh!" Triệu Minh vội vàng phản đối, bàn tay hắn nóng rực một cách bất thường khi chạm vào da cô. Hắn đang sốt, nhưng đó là cơn sốt do thuốc kích thích gây ra, không phải do bệnh lý.
"Nghe anh, Linh Chi... đừng tham gia nhóm nghiên cứu đó. Sở Lạc Minh... hắn sẽ biến em thành vật chứa dữ liệu. Anh cảm nhận được... ký ức của anh đang gào thét vì em..."
Hắn gục đầu vào vai cô, hơi thở hôi hám và nóng hổi phả vào cổ cô. Linh Chi cảm thấy một sự ghê tởm trào dâng. Hắn đang dùng cái chết giả tạo này để cầm tù cô. Hắn muốn cô ở ngoài cuộc chơi, bởi vì hắn sợ rằng chỉ cần cô bước vào phòng Lab của Lạc Minh, mọi lớp vỏ bọc mà hắn dày công xây dựng sẽ vỡ vụn dưới ánh sáng của những thiết bị quét gene tối tân nhất.
***
Cách đó mười hai tầng lầu, trên ban công lộng gió của tòa tháp Trung tâm, một bóng người đơn độc đứng im lìm giữa làn mưa. Sở Lạc Minh không che ô, cũng không dùng màng năng lượng bảo vệ. Nước mưa chảy dọc theo những đường nét sắc sảo trên gương mặt cậu, thấm đẫm bộ lễ phục trắng quốc sĩ, khiến nó dán chặt vào cơ thể gầy gò nhưng săn chắc.
Đôi mắt bạc của cậu phóng tầm nhìn xuống sân trường qua một hệ thống kính áp tròng tích hợp vi mạch. Dưới kia, bóng dáng Linh Chi đang bị kẻ mạo danh bám lấy như một loài ký sinh.
[Cảnh báo: Áp lực nội sọ của chủ nhân tăng cao.]
[Chỉ số adrenalin: 165%.]
[Hệ thống phát hiện ý định phá hủy mục tiêu]
Eve báo cáo, giọng nói giờ đây không còn bình thản mà mang theo một sự rung động của tần số cảnh báo cấp S.
[Ngài đang có ý định kích hoạt hệ thống âm thanh định hướng tầm xa để tiêu diệt màng nhĩ của đối tượng Triệu Minh.]
"Eve, phân tích thành phần mẫu vật trên tay hắn!" Lạc Minh ra lệnh. Giọng cậu khàn đặc, nén lại từ một cơn núi lửa đang chực trào trong lồng ngực.
[Kết quả quét phổ quang: 72% siro bắp nồng độ cao, 15% màu thực phẩm số 4, 13% dung dịch thuốc ức chế hô hấp Methyl-D.]
[Kết luận: Một màn kịch rẻ tiền được dàn dựng bởi tổ chức Azure để thao túng tâm lý đối tượng Diệp Linh Chi.]
Lạc Minh không nói gì, nhưng bàn tay trái của cậu – bàn tay vẫn còn cảm giác da thịt – đang siết chặt lấy thanh lan can hợp kim. Tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két, rợn người. Dưới áp lực kinh hoàng từ sự căm giận tột độ, thanh thép cứng cáp bắt đầu biến dạng, móp méo rồi cong hẳn sang một bên như một sợi bún.
Cơn ghen tuông của một kẻ mang trái tim máy không giống với con người. Nó là một dạng xung đột lập trình lỗi. Bản năng nguyên thủy trong tiềm thức muốn lao xuống xé xác kẻ đang chạm vào cô ấy, nhưng giao thức "Quốc sĩ" của Đế quốc lại bắt cậu phải đứng im để giữ vững quân cờ của mình.
"Hắn đang dùng sự thương cảm bẩn thỉu đó để bôi nhọ ký ức của người khác!" Lạc Minh lẩm bẩm. Máu từ các kẽ móng tay bắt đầu rỉ ra do lực bóp quá lớn.
[Chủ nhân, nếu ngài không buông tay, tôi sẽ kích hoạt giao thức "Phản ứng đào thải" để cưỡng chế ngắt thần kinh] Eve đe dọa.
[Ngài đang tự hủy hoại phần cứng chỉ để nhìn một kẻ hề diễn kịch.]
Lạc Minh đột ngột buông tay. Thanh lan can giờ đây đã là một đống phế liệu cong queo. Cậu nhìn xuống Linh Chi, rồi bất chợt đưa tay nhấn vào bảng điều khiển ảo trên cổ tay.
"Eve, kích hoạt hệ thống phát sóng hạ tần hướng về khu vực hành lang phía Tây. Tần số: 12Hz."
[Mục tiêu?]
"Kẻ đang giả vờ khó thở. Hãy cho hắn biết cảm giác khó thở thật sự là như thế nào."
***
Phía dưới hành lang, Triệu Minh đang định tiếp tục màn kịch van nài thì đột ngột, sắc mặt hắn biến đổi. Một luồng sóng âm không thể nghe thấy nhưng có thể cảm nhận được bằng lồng ngực đánh thẳng vào hệ hô hấp của hắn. Thuốc Methyl-D trong người hắn phản ứng với sóng hạ tần, khiến cơ phổi co thắt thật sự.
Hắn trợn mắt, hai tay ôm lấy cổ họng, hơi thở rít lên như tiếng gió lùa qua khe cửa. Lần này, hắn không cần diễn. Hắn ngã quỵ xuống, mặt tím tái, mồ hôi thật sự vã ra vì nghẹt thở.
Linh Chi lùi lại một bước. Cô nhìn kẻ đang vật lộn dưới đất bằng một ánh mắt không chút dao động. Sự nhạy cảm của một đặc nhiệm cho cô biết có một sự tác động ngoại vi vừa xảy ra. Cô ngước mắt nhìn lên đỉnh tháp.
Giữa màn mưa xám xịt và những tia chớp xa xăm, bóng trắng của Lạc Minh hiện rõ mồn một trên ban công cao vút. Cậu đứng đó, lạnh lẽo, uy nghiêm và tàn nhẫn. Cô biết chính cậu đã ra tay. Không phải để cứu cô, mà là để trừng phạt kẻ đang mạo danh một cách vụng về.
Lạc Minh không hề né tránh ánh mắt của cô. Dù cách nhau hàng trăm mét, Linh Chi vẫn cảm nhận được luồng điện tích từ đôi mắt bạc kia đang xuyên thấu qua màn mưa, siết chặt lấy tim cô. Một cảm giác an toàn kỳ lạ xen lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng cô. Kẻ đứng trên cao kia mới chính là người hiểu cô nhất, biết rõ sự hoài nghi của cô, và sẵn sàng dùng quyền lực tối thượng để dẹp bỏ mọi sự cản trở rẻ tiền.
Triệu Minh sau một lúc vật lộn đã dần lấy lại được hơi thở khi luồng sóng âm ngưng bạt. Hắn nhìn Linh Chi, thấy cô đang nhìn lên tháp điều hành với một ánh mắt mà hắn chưa từng thấy – một ánh mắt chứa đựng sự kết nối mà hắn, dù có gương mặt của Hàn Chương, cũng không bao giờ chạm tới được.
"Anh về đi!" Linh Chi nói, giọng cô giờ đây cứng như đá. "Đừng dùng cái chết để thử thách sự kiên nhẫn của em nữa. Nó chỉ làm em thấy anh xa lạ hơn mà thôi."
Cô quay lưng, bước đi về phía khu vực đăng ký dự án. Cô không còn quan tâm đến kẻ đang bò lết phía sau. Trong tâm trí cô lúc này chỉ còn hình ảnh bóng trắng đơn độc trên cao kia. Lạc Minh đang chờ cô. Cậu ta muốn cô vào phòng Lab, muốn cô đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có thể bóp nát trái tim cô.
Trên ban công, Lạc Minh dựa hẳn vào tường sau khi Eve kích hoạt liều thuốc an thần để làm dịu cơn sóng não. Cậu nhìn bóng dáng nhỏ bé của Linh Chi khuất dần vào tòa nhà đăng ký.
[Lựa chọn phù hợp nhất đã thực hiện: Xua đuổi kẻ quấy nhiễu và thúc đẩy đối tượng Diệp Linh Chi tiến vào giai đoạn 2] Eve thông báo đều đều.
[Nhưng chủ nhân, việc ngài dùng sóng hạ tần đã để lại dấu vết dữ liệu. Azure sẽ biết ngài đã can thiệp.]
"Để chúng biết!" Lạc Minh nhắm mắt lại, mặc kệ nước mưa thấm vào những vết thương trên tay. "Tôi muốn chúng biết rằng, bất cứ bàn tay nào chạm vào cô ấy đều sẽ phải chịu sự trừng phạt của Đế quốc."
Chỉnh sửa cuối:

