- Xu
- 752,900,026
1592
3
Có những đêm, chỉ cần trở mình cũng chạm phải khoảng trống. Chiếc giường vẫn vậy, căn phòng vẫn vậy, nhưng người từng khiến mọi thứ trở nên ấm áp đã không còn ở đây nữa. Hóa ra cô đơn không phải là ở một mình, mà là nhớ rất rõ cảm giác từng có một người bên cạnh.
Từng quen với một vòng tay đủ rộng để nép vào mỗi khi mệt mỏi, từng có một bờ vai để dựa vào mỗi khi buồn. Đến khi tất cả chỉ còn là ký ức, cái lạnh của đêm khiến em cuộn mình trong chăn vẫn thấy thiếu một hơi ấm chẳng thứ gì có thể thay thế. Nỗi nhớ thật kỳ lạ. Nó không ở một nơi cố định mà theo mình trong từng cử động. Nằm nghiêng bên nào cũng nhớ. Nhắm mắt cũng nhớ. Mở mắt ra vẫn chỉ thấy căn phòng im lặng đến nao lòng. Có những lúc chỉ muốn đưa tay chạm vào trái tim mình để tự hỏi, vì sao đã cố quên mà vẫn đau đến thế?
Thế là không anh..
Em một mình trong đêm
Cuộn tròn chăn vẫn không đủ ấm
Chợt thèm lắm vòm ngực rộng
Gối bình yên lên cánh tay.
Thế là không anh..
Em lăn bên nào cũng chạm vào nỗi nhớ
Trên trần nhà con thạch sùng than thở
Sấp ngửa bàn tay không chạm nổi lòng mình
Thế là không anh..
Em co ro trên chiếc giường
Bỗng thênh thang đến lạ
Quên và nhớ khi hai người đôi ngã
Sao không giản đơn như yêu và không yêu?
Thế là không anh..
Em với nỗi buồn chơi trò cút bắt
Khi vỡ òa những dòng nước mắt
Ừ.. Em thua..
Người ta vẫn thường nói, hết yêu thì cứ bước tiếp. Nhưng làm sao có thể đơn giản như vậy. Nếu yêu và quên chỉ cách nhau một quyết định, có lẽ đã chẳng có những đêm dài thao thức, chẳng có những giọt nước mắt rơi trong bóng tối mà không ai hay biết.
Rồi em học cách sống cùng nỗi buồn. Có ngày tưởng mình đã ổn, đã mỉm cười được rồi, nhưng chỉ một bản nhạc cũ, một góc phố quen hay một mùi hương thoáng qua cũng đủ kéo tất cả trở về. Em cứ chạy trốn ký ức, còn ký ức thì lặng lẽ đợi em ở mọi nơi.
Và đến cuối cùng, em cũng phải thừa nhận rằng mình đã thua. Thua không phải vì yêu ít hơn, mà vì yêu quá nhiều. Thua không phải trước một người, mà trước chính nỗi nhớ của mình. Có những cuộc chia ly không cần nước mắt lúc rời đi, chỉ cần những đêm rất dài sau đó, khi chợt nhận ra..
Thế là không còn anh nữa..
Từng quen với một vòng tay đủ rộng để nép vào mỗi khi mệt mỏi, từng có một bờ vai để dựa vào mỗi khi buồn. Đến khi tất cả chỉ còn là ký ức, cái lạnh của đêm khiến em cuộn mình trong chăn vẫn thấy thiếu một hơi ấm chẳng thứ gì có thể thay thế. Nỗi nhớ thật kỳ lạ. Nó không ở một nơi cố định mà theo mình trong từng cử động. Nằm nghiêng bên nào cũng nhớ. Nhắm mắt cũng nhớ. Mở mắt ra vẫn chỉ thấy căn phòng im lặng đến nao lòng. Có những lúc chỉ muốn đưa tay chạm vào trái tim mình để tự hỏi, vì sao đã cố quên mà vẫn đau đến thế?
Thế là không anh..
Em một mình trong đêm
Cuộn tròn chăn vẫn không đủ ấm
Chợt thèm lắm vòm ngực rộng
Gối bình yên lên cánh tay.
Thế là không anh..
Em lăn bên nào cũng chạm vào nỗi nhớ
Trên trần nhà con thạch sùng than thở
Sấp ngửa bàn tay không chạm nổi lòng mình
Thế là không anh..
Em co ro trên chiếc giường
Bỗng thênh thang đến lạ
Quên và nhớ khi hai người đôi ngã
Sao không giản đơn như yêu và không yêu?
Thế là không anh..
Em với nỗi buồn chơi trò cút bắt
Khi vỡ òa những dòng nước mắt
Ừ.. Em thua..
Người ta vẫn thường nói, hết yêu thì cứ bước tiếp. Nhưng làm sao có thể đơn giản như vậy. Nếu yêu và quên chỉ cách nhau một quyết định, có lẽ đã chẳng có những đêm dài thao thức, chẳng có những giọt nước mắt rơi trong bóng tối mà không ai hay biết.
Rồi em học cách sống cùng nỗi buồn. Có ngày tưởng mình đã ổn, đã mỉm cười được rồi, nhưng chỉ một bản nhạc cũ, một góc phố quen hay một mùi hương thoáng qua cũng đủ kéo tất cả trở về. Em cứ chạy trốn ký ức, còn ký ức thì lặng lẽ đợi em ở mọi nơi.
Và đến cuối cùng, em cũng phải thừa nhận rằng mình đã thua. Thua không phải vì yêu ít hơn, mà vì yêu quá nhiều. Thua không phải trước một người, mà trước chính nỗi nhớ của mình. Có những cuộc chia ly không cần nước mắt lúc rời đi, chỉ cần những đêm rất dài sau đó, khi chợt nhận ra..
Thế là không còn anh nữa..
Last edited by a moderator:
