Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,304 ❤︎ Bài viết: 3599 Tìm chủ đề
1592 3
Có những đêm, chỉ cần trở mình cũng chạm phải khoảng trống. Chiếc giường vẫn vậy, căn phòng vẫn vậy, nhưng người từng khiến mọi thứ trở nên ấm áp đã không còn ở đây nữa. Hóa ra cô đơn không phải là ở một mình, mà là nhớ rất rõ cảm giác từng có một người bên cạnh.

Từng quen với một vòng tay đủ rộng để nép vào mỗi khi mệt mỏi, từng có một bờ vai để dựa vào mỗi khi buồn. Đến khi tất cả chỉ còn là ký ức, cái lạnh của đêm khiến em cuộn mình trong chăn vẫn thấy thiếu một hơi ấm chẳng thứ gì có thể thay thế. Nỗi nhớ thật kỳ lạ. Nó không ở một nơi cố định mà theo mình trong từng cử động. Nằm nghiêng bên nào cũng nhớ. Nhắm mắt cũng nhớ. Mở mắt ra vẫn chỉ thấy căn phòng im lặng đến nao lòng. Có những lúc chỉ muốn đưa tay chạm vào trái tim mình để tự hỏi, vì sao đã cố quên mà vẫn đau đến thế?

Thế là không anh..

Em một mình trong đêm

Cuộn tròn chăn vẫn không đủ ấm

Chợt thèm lắm vòm ngực rộng

Gối bình yên lên cánh tay.

Thế là không anh..

Em lăn bên nào cũng chạm vào nỗi nhớ

Trên trần nhà con thạch sùng than thở

Sấp ngửa bàn tay không chạm nổi lòng mình

Thế là không anh..

Em co ro trên chiếc giường

Bỗng thênh thang đến lạ

Quên và nhớ khi hai người đôi ngã

Sao không giản đơn như yêu và không yêu?

Thế là không anh..

Em với nỗi buồn chơi trò cút bắt

Khi vỡ òa những dòng nước mắt


Ừ.. Em thua..

55429282812_2882f9346f_o.png


Người ta vẫn thường nói, hết yêu thì cứ bước tiếp. Nhưng làm sao có thể đơn giản như vậy. Nếu yêu và quên chỉ cách nhau một quyết định, có lẽ đã chẳng có những đêm dài thao thức, chẳng có những giọt nước mắt rơi trong bóng tối mà không ai hay biết.

Rồi em học cách sống cùng nỗi buồn. Có ngày tưởng mình đã ổn, đã mỉm cười được rồi, nhưng chỉ một bản nhạc cũ, một góc phố quen hay một mùi hương thoáng qua cũng đủ kéo tất cả trở về. Em cứ chạy trốn ký ức, còn ký ức thì lặng lẽ đợi em ở mọi nơi.

Và đến cuối cùng, em cũng phải thừa nhận rằng mình đã thua. Thua không phải vì yêu ít hơn, mà vì yêu quá nhiều. Thua không phải trước một người, mà trước chính nỗi nhớ của mình. Có những cuộc chia ly không cần nước mắt lúc rời đi, chỉ cần những đêm rất dài sau đó, khi chợt nhận ra..

Thế là không còn anh nữa..
 
Last edited by a moderator:
2 ❤︎ Bài viết: 19 Tìm chủ đề

Thế là không anh..​


Thế là không anh giữa những chiều

Em ôm thương nhớ đến cô liêu

Người đi mang cả mùa yêu cũ

Để lại hiên nhà gió hắt hiu


Thế là đành thôi một chữ thương

Lặng lẽ quay lưng bước ngược đường

Đoạn tình dang dở xin gác lại

Phó mặc duyên mình cho gió sương

55429308907_7349fe6040_o.png
 
Last edited by a moderator:
5,259 ❤︎ Bài viết: 564 Tìm chủ đề
Thế là góc quán chiều nay,
Ly trà đắng ngắt, bàn tay lạnh lùng.
Thế là hết những cạn cùng,
Hết bao hẹn ước đi chung một đường.

Thế là gió bỗng vô thường,
Thổi bay đi mất mùi hương dịu dàng.
Mộng xưa nay đã lỡ làng,
Người đi để lại muôn vàn xót xa.

Thế là những tháng ngày qua,
Tựa như một giấc chiều tà mong manh.
Bầu trời mây vẫn trong xanh,
Chỉ là khoảng trống không anh bên đời.

Thế là kết thúc thật rồi,
Lời yêu chưa dứt trên môi nghẹn ngào.
Mai này dù có ra sao,
Xin ôm trọn giấc chiêm bao một đời.

Thế là... Không anh...

Một vài dòng chia sẻ:

Cảm xúc khi nhận ra người từng gắn bó nay đã không còn chung bước luôn là một khoảng lặng rất khó tả. Hy vọng bài thơ này đã thay bạn nói lên những chông chênh trong lòng. Đôi khi, cho phép mình buồn một chút cũng là cách để trái tim dần mạnh mẽ và được chữa lành.
 
Last edited by a moderator:
1,642 ❤︎ Bài viết: 1877 Tìm chủ đề
Thế là góc quán chiều nay,
Ly trà đắng ngắt, bàn tay lạnh lùng.
Thế là hết những cạn cùng,
Hết bao hẹn ước đi chung một đường.

Thế là gió bỗng vô thường,
Thổi bay đi mất mùi hương dịu dàng.
Mộng xưa nay đã lỡ làng,
Người đi để lại muôn vàn xót xa.

Thế là những tháng ngày qua,
Tựa như giấc mộng chiều tà mong manh.
Bầu trời mây vẫn trong xanh,
Chỉ là khoảng trống không anh bên đời.

Thế là kết thúc thật rồi,
Lời yêu chưa dứt trên môi nghẹn ngào.
Mai này dù có ra sao,
Cất riêng một thuở ngọt ngào vào tim.

Thế là... Không anh...


Thế Là Không Anh​


Thế là quán cũ chiều nay,
Một mình em với heo may bên thềm.
Trà chưa nguội đã thành quên,
Bàn tay ôm lấy bàn tay lạnh lùng.

Thế là hết những nhớ mong,
Hết con đường nhỏ từng chung lối về.
Gió mang hương cũ đi xa,
Để hoàng hôn tím nhạt nhòa bóng ai.

Thế là từ buổi chia hai,
Tháng ngày bỗng hóa một trời mênh mang.
Ngoài kia mây vẫn lang thang,
Chỉ trong tim đã vỡ tan một người.

Thế là kết thúc thật rồi,
Lời yêu mắc lại bên môi nghẹn ngào.
Mai sau dẫu có thế nào,
Em xin giữ lấy ngọt ngào đã qua.

Thế là mình hóa người ta,
Anh mang đi cả thiết tha một thời.
Em về nhặt bóng chiều rơi,
Nghe trong khoảng vắng một đời không anh.

Thế là...
Từ đó về sau,
Mùa nào cũng thiếu một màu yêu thương.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back