* * *
- Dậy đi học Trang ơi! - Đó là tiếng gọi của Hiếu- cô bạn thân nhất của Trang.
- Ừ, xuống liền. - Nhỏ nói với vẻ mặt còn ngáy ngủ.
- Nhanh lên, Vững với Quân đang đứng đợi kìa.
- Đây.
Nhỏ nói và chạy nhanh xuống lầu. Hôm nay là bắt đầu năm học lớp 10, thế nên ai nhìn cũng xinh tươi cả.
Ngoài sân Vững và Quân nói chuyện:
- Nè, Quân. - Anh gọi.
- Hả?
- Cậu thích Trang thiệt hả? - Anh hỏi.
- Suỵt, cậu nói nhỏ thôi, làm gì mà la lớn thế. - Cậu nói.
- Ừ ừ, thế thích thật à?
- Ừ thì.. thì.. có. - Cậu ngập ngừng đáp.
- Ái chà chà, ghê thiệt, thích sao không tỏ tình đi chứ.
- Thì..
Cậu đang ấp úng thì cô và nhỏ chạy ra.
- Mau lên, đi học thôi. - Nhỏ nói và ngồi sau xe cậu. Cô cũng ngồi sau xe anh.
Trên đường đi, bốn người trò chuyện rất vui vẻ. Khi tới trường, học như là tâm điểm thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng tiếc là, anh và cô đã thành một cặp, chỉ còn cậu và nhỏ bị mọi người bao vây, một lúc lâu mới thoát ra được.
- Lớp 10a2, đây rồi. - Nhỏ reo lên.
- Vào. - Anh nói.
Bốn người học cùng một lớp. Bước vào và ngồi xuống ai cũng liếc mắt nhìn. Cô giáo bước vào và xếp lại chỗ ngồi. Anh vẫn được ngồi với cô ở dãy 2 bàn 2. Còn nhỏ ngồi sau cô, ngồi cùng với lớp trưởng của lớp. Cậu thì ngồi sau nhỏ, ngồi với cô gái có biệt danh là "tiểu thư đài cát", chảnh cực ki chảnh và tiểu thư đó đã thích cậu mất rồi.
Buổi học đầu tiên kết thúc, với biết bao điều mới lạ ở ngôi trường mới.
- Ê, đi ăn không, tối nay ba mẹ mình đi chơi rồi. - Cô lên tiếng.
- Ý, trùng hợp ghê, ba mẹ mình cũng đi chơi rồi nè. - Nhỏ nói.
- Trùng hợp cái gì, cậu không nhớ là ba mẹ tụi mình hẹn nhau đi du lịch một tháng sao? - Anh nói.
- Ủa, à, mình quên. - Nhỏ đáp.
- Đi ăn thôi. - Cậu tiếp lời.
Họ đi vào một quán ăn của Nhật, ngồi xuống gọi đồ ăn và họ tình cờ gặp Nhung- Tiểu thư đài cát lúc sáng. Nhung thấy Quân liền chạy đến ngồi bên, nhưng đương nhiên là Quân tránh rồi, vì Quân đâu thích Nhung, Quân chỉ thích Trang thôi. Thấy Nhung ngồi gần Quân, Trang cảm thấy hơi khó chịu. Nhung vẫn cố tiếp cận cậu, nhưng cậu đều tránh và cậu choàng tay qua vai nhỏ và nói:
- Nè, tránh ra đi, có thấy bạn gái tôi đây không hả?
- Đúng đó, mặt dày ghê. - Anh và cô đồng thanh nói.
- À, ừ, thì.. Cô đấy, không được đụng vào người yêu tôi, nếu không thì cô đừng trách. - Nhỏ nói, nhỏ không hiểu tại sao lại làm như vậy, đó là phản xạ tự nhiên hay.. Nhỏ cũng thích Quân.
Nhung thấy thế thì tức giận bỏ đi. Cuối cùng thì bốn người họ vừa ăn vừa tâm sự. Rồi những ngày tiếp theo qua đi, tình bạn giữa họ ngay càng bền chặt hơn. Rồi một hôm, trường tổ chức tiệc ăn ở trường, không chỉ ăn mà còn được khiêu vũ nữa, nói chung hôm đấy ai cũng phải mặc thật đẹp. Đương nhiên là anh sẽ nhảy với cô rồi. Còn cậu và nhỏ thì không biết sao nữa, nhiều người mời Trang nhưng Trang không đồng ý, nhiều người mời Quân Quân cũng chẳng đồng ý. Chiều đó, trên đường về, Quân đã mời Trang nhảy và tất nhiên là nhỏ đồng ỷ rồi. Ngày hôm đó cũng tới, Nhung không được nhảy với cậu nên tức lắm, nên đã lên kế hoạch hại nhỏ. Tối đó Nhung điện cho Trang và nhờ Trang vào nhà kho lấy giúp đồ, nhỏ tin vậy nên làm theo. Vừa bước vào phòng kho thì cách của đóng sầm lại. Nhỏ sợ hãi òa khóc và kêu lớn:
- Có ai không, thả tôi ra với. Quân ơi, Hiếu ơi, Vững ơi.
Nhỏ kêu cũng vô vọng, nhỏ rất sợ bóng tối, nhỏ lùi ra sau và bị ngã. Nhưng vẫn không có ai phát hiện ra.
Trong khi đó..
- Nè Vững, thấy Trang đâu không.
- Tớ không thấy, sao hôm nay Hiếu với Trang tới trễ ghê.
Hai người đang đứng nói chuyện thì Hiếu chạy tới.
- Chết rồi. - Cô nói.
- Sao, chuyện gì? Trang đâu? - Anh hỏi.
- Thì đấy, lúc nãy cậu ấy nghe điện thoại xong rồi đi mất luôn.
- Hả? Cậu ấy nghe điện thoại của ai? - Cậu lo lắng hỏi.
- Tớ biết được chết liền ý, giờ sao? - Cô lo lắng cũng không kém.
- Thì chia ra tìm chứ sao. - Anh nói.
Mọi người chuẩn bị tản ra đi tìm thì cậu lớp trưởng đến và nói:
- Nè, đi đâu, sắp bắt đầu chương trình rồi, cấm trốn nha mấy bạn.
- Nhưng.. - Anh nói.
- Đi vào. - Cậu lớp trưởng la lên.
- À, ừ. - Cô ấp úng đáp.
Nói rồi lớp trưởng kéo tay ba người đi, nhưng cậu tách ra và nói nhỏ với Vững và Hiếu:
- Mấy cậu nhớ nói giúp nghe, tớ phải đi tìm..
Cậu chưa kịp nói hết câu thì cô nói:
- Ừ, mau đi đi.
Cậu chạy nhanh và băng qua những dãy hành lang, khi ngang qua nhà vệ sinh nữ, cậu nghe những giọng nói cười đùa và không ai khác chính là Nhung và đám bạn của Nhung. Mọi chuyện cứ tưởng êm đềm, nhưng Quân biết được liền tra hỏi, cuối cùng Nhung cũng đành phải chỉ chỗ nhốt Trang. Trước khi đi Quân chỉ nói:
- Mấy người nghe đây, Trang mà có chuyện gì thì mấy người chết chắc.
Chạy thật nhanh đến nhà kho, bây giờ trong đầu cậu chỉ nghĩ đến nhỏ, không nghĩ đến việc gì thêm. Tới nơi, cậu gọi to:
- Có ai ở trong đó không, Trang ơi, tớ đây.
- A, Quân hả, tớ ở trong này.
- Cậu mau tránh xa cửa ra, để tớ vào.
- Ừ.
Quân đẩy mạnh cửa, chạy nhanh vào, rọi đèn nhìn xung quanh, cậu thấy nhỏ ngồi trong một góc, thu hẹp người lại, thấy vậy, cậu xót lắm. Cậu thưa biết, nhỏ sợ bóng tối kia mà. Nhỏ thấy cậu thì vui mừng chạy lại, nhưng.. Trật chân rồi, vừa đứng lên đã ngã xuống, cậu chạy đến chỗ nhỏ ngồi bệch xuống. Thấy cậu nhỏ òa khóc lớn lên và ôm chầm lấy cậu. Quân vứt chiếc đèn pin xuống và vòng tay qua ôm Trang, thấy nhỏ khóc cậu cực kì xót, vừa xót, vừa đau nữa. Khóc một lúc nhỏ nói:
- Tớ ghét cậu quá đi, thấy tớ mất tích lâu vậy giờ mới tìm thấy.
- Tớ xin lỗi.
- Bữa sau không thấy tớ thì cậu phải đi tìm mau đó.
- Ừm, tớ biết rồi.
Từ nhỏ đến lớn, nhỏ rất thích làm nũng với cậu. Nói về trình làm nũng, không ai qua được nhỏ. Cậu bế nhỏ lên và đi ra. Ngang qua nơi khiêu vũ, thấy mọi người đang rất vui vẻ và không ai chú ý tới, cậu bế nhỏ lên phòng. Trong phòng chỉ còn lạ đồ đạc của đám con gái. Đặt nhỏ ngồi lên bàn, cậu nhìn kĩ. Hôm nay, nhỏ mặc bộ đồ rất xinh, váy hồng ngắn ngang gối, tóc buộc nửa đầu.
- Trời ơi, hôm nay xinh dữ mà không được nhảy ta. - Cậu nói và béo má nhỏ.
- Trời, tớ cũng tiếc. - Nhỏ cười và đưa mắt nhìn cậu.
Nhỏ không hiểu sao lại có cảm giác rất kì lạ, khi bị nhốt lúc nào Trang cũng nghĩ đến Quân, khi thấy Quân, Trang rất rất mừng. Tại sao thế nhỉ? Thắc mắc này cứ vãn vơ mãi trong đầu, nhỏ tâm sự với cô. Sau khi nghe xong, cô chỉ cười và bảo:
- Đấy, cậu phải để tâm hơn đến với mọi người xung quanh.
- Ừ.
- Có không giữ mất đừng tìm đấy nhé cô nương.
- Hả, cậu nói gì tớ không hiểu.
- Sau này cậu sẽ hiểu.
Cô nói và nở một nụ cười. Khi về đến nhà Hiếu liền gọi điện cho Vững:
- Anh ơi! Biết tin gì chưa.
- Chưa, kể đi.
Hiếu và Vững ngồi nói chuyện với nhau suốt cả buổi tối. Thời gian trôi qua, Nhung không dám đụng đến Trang nữa, vì sự cảnh cáo đáng sự của cậu. Càng ngày cậu càng quan tâm đến nhỏ nhiều hơn. Nhỏ cũng để tâm đến cậu nhiều hơn. Gần hết cuối năm học, lớp đã tổ chức đi dã ngoại ở biển. Mọi người rất vui vẻ, ngày hôm đó, ai cũng dậy thật sớm để kịp chuyến xe, là xe đi từ sáng đến tối, nên chỗ ngồi là ngồi ghép- 4 người một chỗ. Tới nơi, mọi người đi vào khách sạn, hai người một phòng nên Trang và Hiếu ngủ chung, phòng bên là Vững và Quân. Bỗng nhiên trong ngày đầu tiên, có một cô gái tên Yến xuất hiện, tự nhận gì là.. Thanh mai
trúc mã của Vững. Đương nhiên là không phải rồi, vì Quân, Vững, Trang, Hiếu lớn lên cũng nhau mà. Cô gái đó biết anh thích cô nên nghĩ mọi cách để hại cô và tình cờ Yến biết được Hiếu không biết bơi. Chiều đó, nhân lúc cô không để ý đã đẩy cô xuống nước. Trang và Vững thấy vậy liền nhảy xuống. Éo le thây, Trang cũng đâu biết bơi, Quân nhảy xuống cứu nhỏ, con anh thì cứu cô. Lên bờ, thì nhỏ vùng dậy, từ trước đến giờ sức khỏe của nhỏ vẫn tốt hơn cô. Cô vẫn chưa tỉnh dậy, anh, cậu và nhỏ lo lắm. Đụng đến ai thì đụng chứ đụng đến Hiếu là coi như Yến chết với Trang. Nhỏ đứng dậy và nói:
- Này, con chó kia, mày làm gì bạn bà hả, mày tin là bà đập chết mày không?
- Mình, mình, mình đâu có. - Yến nói với giọng ngây thơ và đôi mắt ươn ướt.
- Mày á, hôm nay mày chết với tao. - Nhỏ định đánh Yến rồi, thì cậu lớp trưởng xuất hiện, giải vây cho Yến.
Có người cứu mà không chịu đi, Yên cứ lại gần Vững nũng nịu các kiểu. Kết cuộc là, bị anh đẩy ra thôi. Còn nhỏ thì tát thẳng và mặt Yến và cảnh cáo. Không làm gì được Yến phải đi thôi. Quân thì đi lấy khăn cho Hiếu và Trang. Còn:
- Giờ phải lam sao đây? - Trang lo lắng hỏi.
- Chừ chỉ còn cách.. ưm.. h hấp nhân tạo thôi.
- Ừ. Thay phiên nhau nghe.
- Ừ.
Thế là.. Vững và Trang thay nhau hô hấp nhân tạo cho cô. Cuối cùng cô cũng đã tỉnh dậy. Cậu cũng lấy khăn ra. Và bốn người họ cùng về khách sạn. Trong lúc bực tức Yến đã gặp được Nhung và hai người đã có một âm mưu mới.