Tết vốn là thời khắc vui vẻ nhất trong năm, là lúc người ta mong chờ sự sum vầy, ấm áp và đủ đầy. Nhưng không phải ai cũng có một cái Tết trọn vẹn như thế. Với những gia đình nghèo, Tết đôi khi lại là những ngày dài lặng lẽ, xen lẫn niềm vui nhỏ bé là nỗi buồn khó gọi thành tên.
Những ngày cận Tết, khi ngoài kia người ta nô nức sắm sửa, nhà nhà rực rỡ ánh đèn, thì trong một góc nhỏ nào đó vẫn có những mái nhà im lìm. Không có đào, không có mai, cũng chẳng có bánh kẹo đầy bàn. Mọi thứ chỉ dừng lại ở mức "có gì dùng nấy".
Căn nhà trở nên trống trải hơn khi nghe tiếng pháo hoa từ xa vọng lại, hay tiếng cười nói của hàng xóm. Cái không khí nhộn nhịp ngoài kia càng làm cho sự thiếu thốn trong nhà trở nên rõ rệt hơn. Trẻ con thấy bạn bè có quần áo mới, có đồ chơi mới, trong khi mình vẫn mặc lại bộ đồ cũ của năm trước. Chúng không nói ra, nhưng ánh mắt có chút gì đó lặng đi. Người lớn nhìn thấy mà lòng chùng xuống, vừa thương con, vừa bất lực.
Bữa cơm ngày Tết không có nhiều món, đôi khi chỉ đơn giản như ngày thường. Không khí không hẳn là buồn, nhưng cũng chẳng đủ rộn ràng để gọi là Tết. Những lời chúc đầu năm nghe vẫn có, nhưng thiếu đi sự háo hức.
Người lớn trong gia đình nghèo thường giấu đi nỗi buồn của mình. Họ cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng lại nặng trĩu. Một năm vất vả trôi qua, họ mong Tết là lúc nghỉ ngơi, nhưng lại phải lo lắng nhiều hơn vì không đủ điều kiện lo cho gia đình một cái Tết đàng hoàng.
Đêm giao thừa, thay vì niềm vui trọn vẹn, lại là những suy nghĩ miên man về cuộc sống, về những điều chưa làm được, về một tương lai còn nhiều khó khăn phía trước.
Cái Tết nghèo có thể buồn, nhưng nó cũng khiến con người thấm thía hơn giá trị của cuộc sống. Khi không có nhiều vật chất, người ta càng hiểu rõ cảm giác thiếu thốn và biết trân trọng những gì mình có. Chính những cái Tết như vậy khiến con người trưởng thành hơn, biết cố gắng hơn để những năm sau có thể mang lại niềm vui trọn vẹn hơn cho gia đình.
Tết nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà còn là những khoảng lặng trong cảm xúc. Nhưng chính trong cái buồn ấy, con người lại học được cách yêu thương, sẻ chia và nuôi hy vọng. Và có lẽ, sau tất cả, điều người ta mong mỏi nhất vẫn là một ngày nào đó, cái Tết sẽ không còn buồn nữa.
Năm hết Tết đến vẫn còn nghèo
Không tiền mua bánh mức thịt heo
Bàn thờ bụi bám hương tàn lạnh
Bếp nồi chơ chổng chén mốc meo
Dân nghèo tạm trú kéo về quê
Nghĩa trang hoang lạnh vắng tứ bề
Một mình trơ trọi trong xóm nhỏ
Chờ đón Xuân về dạ tái tê
Tết nghèo nên chẳng có rượu trà
Bạn bè không đến ngại đường xa
Thăm viếng làm chi cho thêm tủi
Tết đến vài ngày Tết sẽ qua..
Những ngày cận Tết, khi ngoài kia người ta nô nức sắm sửa, nhà nhà rực rỡ ánh đèn, thì trong một góc nhỏ nào đó vẫn có những mái nhà im lìm. Không có đào, không có mai, cũng chẳng có bánh kẹo đầy bàn. Mọi thứ chỉ dừng lại ở mức "có gì dùng nấy".
Căn nhà trở nên trống trải hơn khi nghe tiếng pháo hoa từ xa vọng lại, hay tiếng cười nói của hàng xóm. Cái không khí nhộn nhịp ngoài kia càng làm cho sự thiếu thốn trong nhà trở nên rõ rệt hơn. Trẻ con thấy bạn bè có quần áo mới, có đồ chơi mới, trong khi mình vẫn mặc lại bộ đồ cũ của năm trước. Chúng không nói ra, nhưng ánh mắt có chút gì đó lặng đi. Người lớn nhìn thấy mà lòng chùng xuống, vừa thương con, vừa bất lực.
Bữa cơm ngày Tết không có nhiều món, đôi khi chỉ đơn giản như ngày thường. Không khí không hẳn là buồn, nhưng cũng chẳng đủ rộn ràng để gọi là Tết. Những lời chúc đầu năm nghe vẫn có, nhưng thiếu đi sự háo hức.
Người lớn trong gia đình nghèo thường giấu đi nỗi buồn của mình. Họ cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng lại nặng trĩu. Một năm vất vả trôi qua, họ mong Tết là lúc nghỉ ngơi, nhưng lại phải lo lắng nhiều hơn vì không đủ điều kiện lo cho gia đình một cái Tết đàng hoàng.
Đêm giao thừa, thay vì niềm vui trọn vẹn, lại là những suy nghĩ miên man về cuộc sống, về những điều chưa làm được, về một tương lai còn nhiều khó khăn phía trước.
Cái Tết nghèo có thể buồn, nhưng nó cũng khiến con người thấm thía hơn giá trị của cuộc sống. Khi không có nhiều vật chất, người ta càng hiểu rõ cảm giác thiếu thốn và biết trân trọng những gì mình có. Chính những cái Tết như vậy khiến con người trưởng thành hơn, biết cố gắng hơn để những năm sau có thể mang lại niềm vui trọn vẹn hơn cho gia đình.
Tết nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà còn là những khoảng lặng trong cảm xúc. Nhưng chính trong cái buồn ấy, con người lại học được cách yêu thương, sẻ chia và nuôi hy vọng. Và có lẽ, sau tất cả, điều người ta mong mỏi nhất vẫn là một ngày nào đó, cái Tết sẽ không còn buồn nữa.
Tết nghèo
Năm hết Tết đến vẫn còn nghèo
Không tiền mua bánh mức thịt heo
Bàn thờ bụi bám hương tàn lạnh
Bếp nồi chơ chổng chén mốc meo
Dân nghèo tạm trú kéo về quê
Nghĩa trang hoang lạnh vắng tứ bề
Một mình trơ trọi trong xóm nhỏ
Chờ đón Xuân về dạ tái tê
Tết nghèo nên chẳng có rượu trà
Bạn bè không đến ngại đường xa
Thăm viếng làm chi cho thêm tủi
Tết đến vài ngày Tết sẽ qua..
Last edited by a moderator:


937
8