BÌNH CHỌN CHO "TAM DIỆN TRÙM GIẢI TRÍ

  • 1. Theo bạn Lục Trạch dùng thân phận nào vả mặt đã nhất? - Vo Danh- Tinh Dạ- Tạ Hành

    Votes: 0 0.0%
  • 2. Bạn muốn chương tới Lục Trạch làm gì? - Mở công ty Tinh Vân - Thu mua đối thủ - Lộ thân phận

    Votes: 0 0.0%
  • Mọi người vote + cmt lý do đi để tác giả có động lực ra chương mới

    Votes: 0 0.0%

  • Số người bình chọn
    0
  • Poll closed .
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 240: Người Đứng Sau Cái Tên

Phá Kén vẫn không ngừng leo lên. Từ hạng sáu, lên hạng năm, rồi hạng tư. Nhưng phía trước vẫn là những cái tên đã đứng trên đỉnh nhiều năm. Chu Tĩnh. Lâm Phong. Đường Nhã. Triệu Văn Sơn. Bốn cái tên bốn phong cách, đều là những ngọn núi mà bất kỳ ai mới vào nghề cũng phải ngước nhìn. Tinh Dạ muốn vượt qua họ, không thể chỉ dựa vào một bài hát.

Một bài phân tích chuyên môn được đăng tải, nhanh chóng lan truyền khắp các diễn đàn. Tiêu đề rất thẳng thắn. Tinh Dạ đã đủ tư cách tranh danh hiệu Kim Bài hay chưa?

Bài viết không tâng bốc quá mức, cũng không phủ nhận thành tích. Tác giả liệt kê rõ ràng từng con số. Nhiều ca khúc vào Top hai mươi. Một số vào Top mười. Có tác phẩm đứng hạng ba. Có nhạc phim. Có tác phẩm cho ca sĩ hạng A. Khả năng sáng tác đa dạng, phong cách không lặp lại. Nhưng kết luận cuối cùng vẫn là: Tinh Dạ đã bước vào khu vực cạnh tranh chính thống. Nhưng chưa đủ điều kiện trở thành Kim Bài. Thứ hắn thiếu không phải lượt nghe. Mà là thời gian và giải thưởng lớn.

Bài viết được chia sẻ hàng chục nghìn lần. Không ai phản bác. Bởi đó là sự thật.

Tại Tinh Vân, Lâm Nhiên mở bài viết trước mặt Lục Trạch. Họ đánh giá khá công bằng.

Lục Trạch gật đầu. Đúng.

Anh có thấy khó chịu không?

Không.

Thật sao?

Muốn trở thành Kim Bài thì phải chấp nhận để mọi người đặt mình lên bàn cân. Lục Trạch lật từng trang hồ sơ tác phẩm. Nếu nghe một lời khen thì vui, nghe một lời bình thì giận, thì đến già cũng chỉ là người mới.

Ngay sau đó, một cuộc họp quan trọng được tổ chức. Không còn bàn việc phát hành bài nào hay không. Mà bàn về chiến lược dài hạn.

Lục Trạch đặt tập tài liệu xuống. Trong một năm tới, chúng ta không cần chạy theo hạng nhất.

Mọi người đều nhìn hắn.

Điều cần làm là xây dựng danh mục tác phẩm. Ca sĩ hạng A. Ca sĩ hạng B. Tân binh. Nhạc phim. Album. Nhạc cho các chương trình lớn. Không bỏ sót bất kỳ lĩnh vực nào.

Lâm Nhiên hỏi. Ý anh là muốn Tinh Dạ sáng tác càng nhiều càng tốt?

Không chỉ nhiều. Lục Trạch lắc đầu. Phải đa dạng. Phải chứng minh Tinh Dạ có thể viết mọi phong cách, mọi chủ đề, mọi cảm xúc. Để khi ai đó nghĩ về Tinh Dạ, họ không nghĩ đến một bài hát, mà nghĩ đến một sự đảm bảo về chất lượng.

Kế hoạch được triển khai. Tinh Vân bắt đầu nhận thêm dự án. Nhưng không phải dự án nào cũng nhận. Những hợp đồng muốn chiếm toàn bộ bản quyền đều bị từ chối. Những đề nghị ép Tinh Dạ viết theo yêu cầu một cách máy móc cũng bị loại. Tinh Vân bắt đầu có những nguyên tắc riêng, không vì lợi ích trước mắt mà hạ tiêu chuẩn.

Điều này nhanh chóng bị các công ty lớn nhận ra. Một giám đốc âm nhạc nói với người bên cạnh. Bọn họ không chỉ bán nhạc. Họ đang xây dựng thương hiệu Tinh Dạ. Đằng sau người này chắc chắn có người rất hiểu thị trường, rất biết cách tính đường dài.

Không ai biết. Người đó chính là Lục Trạch.

Phá Kén cuối cùng dừng chân ở hạng ba. Không thể vượt qua hai tác phẩm của Kim Bài đứng trên. Nhưng đây vẫn là một thành tích khiến nhiều người phải thay đổi thái độ. Hai vị trí đầu đều là tác giả có hơn mười năm kinh nghiệm. Còn Tinh Dạ, mới xuất hiện chưa đầy hai năm.

Tô Uyển tham gia một chương trình phỏng vấn. Người dẫn chương trình hỏi. Ca khúc Phá Kén đang rất thành công. Cô đánh giá Tinh Dạ như thế nào?

Tô Uyển mỉm cười. Rất có tài. Và càng viết càng tốt.

Cô có muốn tiếp tục hợp tác?

Đương nhiên.

Vậy cô nghĩ Tinh Dạ khi nào có thể trở thành Kim Bài?

Tô Uyển suy nghĩ rồi cười. Cái này phải hỏi chính anh ấy. Tôi chỉ biết là, cứ tốc độ này thì không xa.

Đoạn phỏng vấn nhanh chóng được lan truyền. Một câu hỏi xuất hiện khắp nơi. Tinh Dạ bao giờ mới đủ điều kiện nhận danh hiệu cao quý nhất?

Không ai biết. Ngay cả Lục Trạch cũng không thể nói trước. Bởi danh hiệu Kim Bài không phải do một người quyết định. Nó được tạo nên bởi thời gian, bởi tác phẩm, bởi sự công nhận của cả một thế hệ.

Trong khi âm nhạc đang từng bước leo lên, điện ảnh cũng đến giai đoạn quan trọng. Bộ phim thứ tư của Tinh Vân chuẩn bị công chiếu. Đúng lúc đó, một công ty lớn cũng công bố phim mới cùng thời điểm. Đạo diễn là người đã có tên tuổi nhiều năm. Truyền thông lập tức đặt lên bàn cân. Dương Khải đối đầu đạo diễn kỳ cựu. Tinh Vân đối đầu tập đoàn lớn. Phim trẻ đối đầu phim lớn.

Nhà đầu tư hơi lo lắng. Có cần đổi lịch phát hành không? Tránh họ một thời gian thì tốt hơn.

Dương Khải nhìn Lục Trạch. Lục Trạch lắc đầu.

Không đổi.

Đối thủ rất mạnh.

Biết.

Có thể ảnh hưởng doanh thu.

Cũng có thể. Lục Trạch nhìn poster bộ phim trên tường. Nhưng nếu cứ thấy đối thủ mạnh thì né, thì chúng ta bao giờ mới thật sự bước vào thị trường? Bao giờ mới dám đứng cạnh những tên tuổi lớn?

Quyết định được giữ nguyên. Phim sẽ ra mắt đúng ngày đã định.

Trong những ngày quảng bá bận rộn, Tần Mộc Tuyết có nhiều cơ hội làm việc cùng Lục Trạch. Một buổi quay kéo dài đến tối muộn. Mọi người đều đã về, chỉ còn hai người trong phòng chờ.

Lục Trạch thu xếp tài liệu. Sao chưa về?

Đợi anh.

Có việc sao?

Không.

Vậy sao đợi?

Tần Mộc Tuyết nhìn hắn. Không biết. Chỉ là không muốn về một mình.

Lục Trạch bật cười. Em thành thật thật.

Không được sao?

Được chứ.

Cô im lặng một lát rồi hỏi nhẹ. Lục Trạch. Anh có từng nghĩ, sau này mình sẽ trở thành người thế nào không?

Hắn dừng tay. Có.

Là người thế nào?

Người mà chính mình mong muốn trở thành.

Cụ thể thì sao?

Chưa biết. Lục Trạch nhìn cô. Nhưng chắc chắn không phải người sống trong sự nghi ngờ và nhìn nhận của người khác.

Tần Mộc Tuyết khẽ mỉm cười. Vậy thì em chờ xem. Chờ đến ngày anh trở thành người như anh mong muốn.

Câu nói rất nhẹ. Nhưng trong lòng Lục Trạch lại có một cảm giác khó tả. Hắn nhìn cô. Lần đầu tiên, hắn nhận ra Tần Mộc Tuyết đã không còn chỉ là một đồng nghiệp. Cô đang trở thành người mà hắn muốn chia sẻ cả tương lai.

Ở phía bên kia thành phố, Tần Vũ Đồng nhận được một tin nhắn từ bạn bè. Nghe nói ông chủ Tinh Vân rất trẻ, lại rất có năng lực. Tập đoàn lớn cũng phải dè chừng.

Cô nhìn dòng chữ, ngón tay dừng trên màn hình. Một suy nghĩ lại hiện lên. Nếu Lục Trạch.. Thật sự là người đó thì sao?

Cô lập tức lắc đầu. Không thể nào. Nhưng lần này, cô không thể gạt bỏ hoàn toàn suy nghĩ ấy. Có điều gì đó đang thay đổi.

Còn tại phòng làm việc, Lục Trạch nhìn bảng số liệu trên màn hình. Phá Kén hạng ba, vẫn đang có dấu hiệu đi sâu vào lòng người. Vô Danh ổn định hạng mười lăm. Bộ phim sắp ra mắt. Tất cả đều đang đi đúng hướng.

Hắn nhìn những dòng chữ Danh hiệu Kim Bài trên tài liệu. Chưa đủ. Vẫn còn thiếu thời gian, thiếu giải thưởng, thiếu sự công nhận rộng rãi. Nhưng lần đầu tiên, khoảng cách không còn xa đến mức không thể nhìn thấy. Tinh Dạ đã đứng dưới chân núi. Bây giờ, hắn sẽ leo lên. Từng bước một. Từng tác phẩm một. Cho đến ngày, không còn ai có thể nói Tinh Dạ chỉ là một người mới nổi.

Hết chương 240.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 241: Cuộc Chiến Tài Nguyên

Sau khi ca khúc Phá Kén tiến vào hạng ba, cái tên Tinh Dạ đã chính thức bước vào tầm mắt của những người đứng đầu ngành. Không còn là nhận xét một nhạc sĩ trẻ có tiềm năng. Mà dần trở thành một người có khả năng thay đổi cục diện trên bảng xếp hạng. Sự thay đổi này chỉ cách nhau vài tuần. Nhưng đối với Tinh Vân, nó báo hiệu một điều khác. Cuộc chiến giành tài nguyên đã chính thức bắt đầu.

Một dự án album lớn chuẩn bị khởi động. Ca sĩ chính là một Thiên Vương có lượng người hâm mộ khổng lồ. Ban đầu, phía sản xuất chủ động liên hệ Tinh Vân. Họ muốn Tinh Dạ viết hai ca khúc chủ lực. Lâm Nhiên nhận được đề nghị, lập tức báo cho Lục Trạch.

Đây là cơ hội rất tốt. Cô nói.

Lục Trạch lật hồ sơ. Đúng. Thiên Vương hợp tác, ảnh hưởng sẽ rất lớn.

Vậy chúng ta nhận chứ?

Đàm phán trước đã.

Ba ngày sau, đàm phán thất bại. Không phải vì thù lao. Mà vì điều khoản bản quyền. Phía bên kia yêu cầu toàn quyền chỉnh sửa tác phẩm theo ý muốn. Thậm chí có quy định nếu bản nhạc được sửa nhiều đến mức thay đổi bản chất, họ có quyền đổi tên tác giả.

Lục Trạch xem xong, trả lời một câu ngắn gọn. Không ký.

Nhưng chuyện không dừng lại ở đó. Ngay ngày hôm sau, phía Thiên Vương công bố danh sách nhạc sĩ tham gia album. Tinh Dạ không có tên. Thay vào đó, bốn ca khúc quan trọng nhất đều do bốn Kim Bài sáng tác. Một bài của Chu Tĩnh. Một bài của Đường Nhã. Một bài của Triệu Văn Sơn. Một bài của Lâm Phong.

Toàn ngành lập tức hiểu rõ. Đây không còn là một dự án âm nhạc thông thường. Đây là một sự tập hợp lực lượng rõ ràng.

Truyền thông lập tức viết bài. Bốn Kim Bài cùng sáng tác cho một album. Tinh Dạ bị loại. Khoảng cách giữa người mới và Kim Bài đã được thể hiện một cách trắng trợn. Một số bình luận còn cay nghiệt hơn. Đứng hạng ba thì sao? Muốn đứng trên sân khấu lớn vẫn phải dựa vào những người có danh hiệu. Tinh Dạ còn chưa đủ tư cách.

Tại Tinh Vân, không khí có chút nặng nề. Hứa Thanh Hà cầm điện thoại bước vào phòng. Bọn họ cố ý làm vậy đúng không?

Lục Trạch gật đầu. Khả năng rất cao.

Anh không tức sao?

Có chứ. Nhưng hắn đặt điện thoại xuống bàn. Càng bị ép xuống, ta càng thấy rõ mình còn thiếu gì.

Tinh Dạ thiếu gì? Không phải lượt nghe. Không phải vị trí trên bảng xếp hạng. Mà là sức nặng của tác phẩm. Là sự công nhận của giới chuyên môn. Là những tác phẩm đủ tầm để đứng cạnh những tên tuổi lớn. Lục Trạch hiểu rõ điều đó. Vì vậy hắn không đáp trả bằng lời nói. Hắn đáp trả bằng tác phẩm.

Một dự án khác được gửi đến. Ca sĩ không phải Thiên Vương. Chỉ là một nữ ca sĩ hạng A đang trên đà phát triển. Cô muốn Tinh Dạ viết một ca khúc cho album cá nhân. Không có điều khoản khắt khe. Không có yêu cầu bất hợp lý. Lục Trạch đồng ý.

Hắn dành rất nhiều thời gian cho ca khúc này. Sửa đi sửa lại. Tinh chỉnh từng nốt nhạc. Từng câu lời. Cuối cùng, bản nhạc hoàn thành. Tên ca khúc Sau Khi Rời Xa.

Ca sĩ nghe xong bản demo, im lặng rất lâu. Cô ngước nhìn Lục Trạch. Đây là bài hát viết cho em sao?

Ừ.

Anh hiểu em đến mức này sao?

Lục Trạch mỉm cười. Không phải anh hiểu em. Mà anh hiểu bài hát cần có những gì để đi vào lòng người.

Ca khúc được phát hành. Không có chiến dịch quảng bá lớn. Không có banner trên trang chủ. Không có sự kiện ra mắt rầm rộ. Nhưng chỉ sau một tuần, ca khúc leo lên hạng tám. Tuần thứ ba, đứng hạng tư. Một lần nữa, Tinh Dạ lọt vào nhóm đầu bảng xếp hạng. Không phải hạng nhất. Nhưng một tác phẩm không có tài nguyên hỗ trợ mà có thể đứng ở vị trí này, đủ để khiến nhiều người phải thay đổi thái độ.

Một nhà bình luận âm nhạc thống kê lại toàn bộ thành tích trong vòng vài tháng. Nhiều tác phẩm vào Top hai mươi. Nhiều tác phẩm vào Top mười. Ba tác phẩm vào Top năm. Tác phẩm nhạc phim. Tác phẩm cho mọi cấp độ ca sĩ. Mỗi phong cách đều khác nhau, mỗi bài đều có dấu ấn riêng. Bài phân tích kết luận. Nếu Tinh Dạ tiếp tục duy trì tốc độ và chất lượng này, danh hiệu Kim Bài chỉ còn là vấn đề thời gian.

Lần đầu tiên, câu nói này không còn bị xem là quá sớm.

Nhưng đúng lúc đó, một tin tức khác lập tức lấn át mọi sự chú ý. Lâm Phong công bố album cá nhân mới. Mười ca khúc, do chính hắn sáng tác toàn bộ. Trong đó có ba tác phẩm được giới chuyên môn đánh giá là có sức nặng tranh giải thưởng lớn. Toàn bộ sự chú ý của ngành lập tức chuyển sang album này. Tinh Dạ lại bị đẩy ra rìa.

Lục Trạch đọc tin tức, không có vẻ thất vọng. Lâm Phong là Kim Bài. Đó chính là khoảng cách. Muốn vượt qua họ, không thể chỉ dựa vào vài bài hát hạng tư hay hạng ba. Cần nhiều hơn thế.

Bên lĩnh vực điện ảnh cũng có diễn biến tốt. Bộ phim thứ tư của Tinh Vân chính thức công chiếu. Ngày đầu tiên doanh thu ở mức trung bình, không bùng nổ. Nhưng phản hồi của khán giả rất tốt. Ngày thứ hai, doanh thu tăng. Ngày thứ ba, tiếp tục tăng. Dương Khải nhìn số liệu, nét mặt dần thả lỏng.

Có vẻ ổn. Ông nói.

Lục Trạch gật đầu. Chưa thể kết luận. Phải xem tuần đầu mới có cơ sở đánh giá.

Một bài đánh giá phim được đăng tải. Bộ phim không có ngôi sao lớn. Không có kỹ xảo rực rỡ. Nhưng kịch bản vững chắc, cảm xúc chân thực. Dương Khải đang trưởng thành từng ngày. Tinh Vân lại nhận được một đợt chú ý từ giới truyền thông.

Tần Mộc Tuyết cũng có bước tiến rõ rệt. Một cảnh diễn của cô được khán giả bình chọn là cảnh ấn tượng nhất tuần. Không phải vì diễn xuất hoàn hảo không tì vết. Mà vì cô thể hiện được sự thay đổi trong tâm trạng nhân vật một cách tự nhiên. Tên cô bắt đầu xuất hiện trong danh sách những diễn viên trẻ đáng chú ý.

Sau buổi quảng bá, cô tìm gặp Lục Trạch. Anh thấy em diễn thế nào?

Tiến bộ rất nhiều. Lục Trạch trả lời.

Chỉ vậy thôi sao? Nghe miễn cưỡng quá.

Lục Trạch bật cười. Vậy anh nói thật. Có một khoảnh khắc em nhìn hơi cứng, chưa đủ tự nhiên.

Tần Mộc Tuyết há miệng, rồi khẽ gật đầu. Anh cứ nói thẳng. Em sẽ nhớ.

Tốt. Lục Trạch nhìn cô. Nhớ rồi sửa thì mới tiến bộ được.

Cô nhìn hắn, ánh mắt trong đêm tối có chút lấp lánh. Lục Trạch. Sau này nếu em nổi tiếng, anh có còn dám nói em diễn chưa tốt không?

Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt cô. Dám.

Tần Mộc Tuyết bật cười. Được. Anh cứ nói thẳng như vậy.

Cùng lúc đó, tại nhà họ Lục. Lục An Nhiên đang xem tin tức trên điện thoại. Cô liên tục thấy tên Tinh Vân xuất hiện trong các tin tức giải trí.

Ba ơi. Cô quay sang Lục Thiên Thành. Ba có biết công ty Tinh Vân không?

Lục Thiên Thành đang đọc báo, ngẩng đầu. Nghe tên rồi.

Công ty này phát triển nhanh thật. Nghe nói ông chủ rất trẻ, lại rất có năng lực.

Lục Thiên Thành gật đầu. Người trẻ mà làm được như vậy thì không đơn giản.

Ở lối vào phòng, Lục Trạch vừa bước vào. Anh nghe rõ từng câu. Chỉ khẽ mỉm cười, không nói một lời. Không ai trong gia đình biết. Người họ vừa khen ngợi, đang đứng ngay trước mặt. Nhưng thời điểm để lộ thân phận, vẫn chưa đến.

Cuộc chiến vẫn đang tiếp tục. Bảng số liệu cập nhật từng ngày. Tinh Dạ đứng hạng tư, vẫn đang chờ cơ hội tiến lên. Vô Danh ổn định hạng mười bốn. Bộ phim thứ tư doanh thu đều đặn tăng. Hứa Thanh Hà hoàn thành bản thu âm ca khúc mới. Tần Mộc Tuyết nhận được lời mời tham dự lễ trao giải. Tinh Vân đã chính thức bước vào vòng cạnh tranh của các công ty trung cấp.

Phía trước vẫn là bảy Kim Bài. Vẫn là những tập đoàn lớn có tài nguyên vô hạn. Họ chưa hề lùi bước. Nhưng Lục Trạch không vội. Anh đóng máy tính, đứng dậy ra ngoài cửa sổ nhìn thành phố về đêm.

Kim Bài không phải danh hiệu để chạy theo. Là thứ phải dùng hàng chục tác phẩm, dùng nhiều năm bền bỉ, dùng sự công nhận của cả một thế hệ để đổi lấy. Và Tinh Dạ, mới chỉ bắt đầu con đường đó.

Hết chương 241.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 242: Một Bước Gần Hơn

Cái tên Tinh Dạ tiếp tục xuất hiện trên các bảng xếp hạng. Không còn gây bất ngờ như trước. Người trong ngành dần quen với việc nhìn thấy hắn ở nhóm đầu. Nhưng chính sự quen thuộc ấy lại khiến áp lực lớn hơn. Bởi một khi đã được xem là người có thực lực, mỗi tác phẩm mới đều sẽ bị đem ra so sánh với tất cả những gì hắn đã làm trước đây.

Ca khúc Sau Khi Rời Xa giữ vững hạng năm thêm một tuần. Sau đó rơi xuống hạng bảy. Không có tác phẩm nào có thể mãi đứng trên đỉnh. Lục Trạch nhìn số liệu, không có vẻ thất vọng. Một tác phẩm thật sự đáng giá không phải là tác phẩm đứng hạng nhất một ngày. Mà là tác phẩm vẫn được nhớ đến sau khi đã rời khỏi bảng xếp hạng.

Đúng lúc ấy, Hiệp hội Âm nhạc Vân Hòa chính thức công bố danh sách đề cử sơ bộ Giải thưởng Âm nhạc năm nay. Danh sách vừa xuất hiện, cả giới âm nhạc lập tức sôi động. Bảy Kim Bài gần như đều có tác phẩm xuất hiện. Lâm Phong có ba đề cử. Chu Tĩnh có hai. Đường Nhã có hai. Triệu Văn Sơn có một. Phó Thanh có một. Tô Minh Viễn có hai. Trần Hạo Nhiên có một. Và trong danh sách, có một cái tên khiến nhiều người phải ngạc nhiên. Tinh Dạ. Một đề cử duy nhất. Hạng mục Nhạc sĩ mới xuất sắc nhất.

Tin tức nhanh chóng lan rộng khắp các diễn đàn. Tinh Dạ được đề cử! Cuối cùng cũng được hệ thống giải thưởng công nhận! Nhưng chỉ là hạng mục dành cho người mới thôi. Muốn trở thành Kim Bài thì còn xa lắm. Có người chúc mừng. Có người vẫn mỉa mai. Nhưng lần này, những lời chê bai không còn quá gay gắt. Bởi đây là lần đầu tiên, Tinh Dạ chính thức có tên trong danh sách giải thưởng cấp quốc gia.

Lâm Nhiên bước vào phòng làm việc, nét mặt vui vẻ.

Chúc mừng anh.

Lục Trạch mỉm cười. Cảm ơn em.

Anh có hồi hộp không?

Không.

Thật sao?

Lục Trạch chỉ vào màn hình. Giải thưởng này, thắng thì tốt. Không thắng cũng không sao. Quan trọng không phải là nhận giải. Quan trọng là đã có tên trong danh sách.

Một đề cử. Chỉ một bước nhỏ. Nhưng đối với Tinh Dạ, đó là bước chân đầu tiên tiến vào hệ thống giải thưởng chính thống.

Tại văn phòng của một Kim Bài, ông ta cũng đang xem danh sách. Nhìn thấy tên Tinh Dạ, ông ta chỉ mỉm cười nhẹ.

Cuối cùng cũng đến lượt người này.

Trợ lý đứng bên cạnh hỏi. Anh nghĩ hắn có khả năng thắng giải không?

Có khả năng. Nhưng đề cử và chiến thắng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cùng lúc đó, Tinh Vân nhận được một lời mời hợp tác lớn từ một nền tảng phát nhạc trực tuyến hàng đầu. Họ muốn mua bản quyền độc quyền toàn bộ tác phẩm âm nhạc của Tinh Vân trong hai năm. Mức giá rất cao. Nhưng đổi lại, Tinh Vân không được hợp tác với bất kỳ nền tảng nào khác.

Lục Trạch đọc xong hợp đồng, đặt xuống bàn.

Chúng ta không ký hợp đồng độc quyền.

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. Lý do ạ? Mức giá này rất tốt.

Tiền rất quan trọng. Nhưng quyền lựa chọn còn quan trọng hơn. Lục Trạch lắc đầu. Chúng ta chưa đủ lớn để tự trói mình vào một nơi.

Đối phương nhận được câu trả lời không hài lòng. Họ bắt đầu dùng những biện pháp ngầm. Một số nguồn quảng bá bị cắt. Một vài chương trình vốn đã đồng ý mời nghệ sĩ Tinh Vân đột nhiên đổi người. Không ai nói rõ lý do. Nhưng ai trong ngành cũng hiểu. Tinh Vân đã bị chèn ép vì không chịu ký hợp đồng.

Hứa Thanh Hà biết chuyện, lo lắng đến gặp Lục Trạch.

Có phải vì chúng ta không ký hợp đồng nên họ làm khó dễ?

Khả năng rất cao.

Vậy chúng ta có cần nhượng bộ một chút không?

Lục Trạch nhìn cô. Không cần.

Anh không sợ chúng ta sẽ bị cô lập sao?

Lục Trạch mỉm cười. Sợ chứ. Nhưng sợ không có nghĩa là phải cúi đầu.

Hứa Thanh Hà im lặng nghe từng câu. Sau một lúc, cô khẽ gật đầu. Em hiểu rồi.

Trong lĩnh vực văn học, Vô Danh cũng gặp trở ngại. Một tác giả trẻ nổi tiếng đột ngột phát hành tác phẩm mới. Chất lượng rất cao. Chỉ trong vòng một tuần, bảng xếp hạng có sự thay đổi rõ rệt. Vô Danh từ hạng mười bốn rơi xuống hạng mười sáu. Độc giả bắt đầu tranh luận. Liệu Vô Danh có thể giữ được vị trí không? Tác phẩm này quá mạnh. Ngày càng khó vào Top mười.

Nhưng Vô Danh không thay đổi lịch đăng chương. Không tăng số chương để chạy số liệu. Không cố tình viết những nội dung gây chú ý. Chỉ tiếp tục câu chuyện theo đúng nhịp độ đã định. Một chương mới được đăng, không có quảng cáo, không có thông báo đặc biệt. Nhưng lượng đọc vẫn ổn định. Lục Trạch nhìn số liệu, khẽ gật đầu. Những độc giả thực sự yêu thích câu chuyện mới là nền tảng vững chắc nhất.

Điện ảnh cũng có tin tốt. Bộ phim thứ tư sau một tuần công chiếu, doanh thu đã vượt qua bộ phim đầu tiên. Không phải bùng nổ đến gây sốc. Nhưng từng ngày đều có tiến bộ. Phản hồi khán giả ngày càng tốt. Dương Khải bắt đầu nhận được nhiều lời mời từ các công ty lớn. Một công ty thậm chí đề nghị hợp đồng ba năm với mức đãi ngộ cao gấp nhiều lần hiện tại.

Dương Khải xem xong hợp đồng, đặt trả lại cho người đại diện.

Tôi không nhận.

Người kia ngạc nhiên. Anh có suy nghĩ kỹ chưa?

Không cần suy nghĩ thêm.

Lý do tại sao?

Dương Khải mỉm cười. Bởi tôi còn chưa trả hết những gì Tinh Vân đã cho tôi.

Lục Trạch nghe được chuyện này khi hai người gặp nhau. Anh nhìn Dương Khải, có chút ngạc nhiên.

Anh từ chối thật sao?

Đúng.

Có tiếc không?

Cũng có chút. Dương Khải nhìn hắn. Nhưng tôi muốn xem, Tinh Vân cuối cùng có thể đi đến đâu.

Lục Trạch im lặng vài giây. Sau đó đưa tay ra.

Vậy thì cùng nhau đi.

Dương Khải nắm chặt tay hắn. Cùng nhau đi.

Một cái bắt tay đơn giản. Không có lời hứa hào nhoáng. Nhưng đó chính là nền tảng vững chắc nhất của Tinh Vân.

Tần Mộc Tuyết cũng biết chuyện này. Một ngày sau, cô tìm gặp Lục Trạch.

Anh có bao giờ lo người khác sẽ rời đi khi nhận được lời mời tốt hơn không?

Có chứ.

Vậy anh làm gì để giữ họ?

Không phải giữ. Là cho họ lý do để tự nguyện ở lại.

Lý do là tiền sao?

Cũng có. Nhưng còn có thứ quan trọng hơn tiền.

Là gì ạ?

Là niềm tin. Lục Trạch nhìn cô. Niềm tin vào nơi này sẽ có tương lai. Niềm tin vào những người cùng đi.

Tần Mộc Tuyết im lặng nghe. Sau một lúc, cô khẽ nói. Có lẽ đó chính là lý do nhiều người tin anh đến vậy.

Không khí giữa hai người trở nên yên lặng. Không ai nói lời yêu. Không ai xác nhận quan hệ. Nhưng từng ánh mắt, từng câu nói, đều đã vượt qua ranh giới của đồng nghiệp.

Cuối tuần, bảng số liệu cập nhật. Tinh Dạ đứng hạng bảy. Vô Danh hạng mười sáu. Hứa Thanh Hà hạng hai mươi bốn bảng xếp hạng ca sĩ. Bộ phim thứ tư doanh thu tiếp tục tăng. Tinh Vân bị chèn ép về nguồn quảng bá nhưng vẫn từng bước mở rộng.

Và quan trọng nhất. Tinh Dạ đã có đề cử giải thưởng đầu tiên.

Lục Trạch nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Chỉ một năm trước, không ai biết Tinh Dạ là ai. Bây giờ, cái tên ấy đã đứng trước cánh cửa dẫn đến danh hiệu cao quý nhất. Chưa bước vào. Nhưng đã có chìa khóa trong tay.

Hết chương 242.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 243: Không Ai Nhường Đường

Đề cử giải thưởng của Tinh Dạ khiến cái tên hắn xuất hiện dày đặc hơn trên mọi phương diện. Nhưng cùng với danh tiếng ngày càng lớn, cũng đến những ánh mắt không còn thiện cảm. Một người mới nổi quá nhanh, tự nhiên sẽ có người muốn biết: Hắn thực lực đến đâu? Và quan trọng hơn, có thể bị chặn lại ở đâu?

Một buổi họp nội bộ tại một tập đoàn giải trí lớn. Trên màn hình hiển thị danh sách những nhân sự chủ chốt của Tinh Vân. Hứa Thanh Hà. Tần Mộc Tuyết. Dương Khải. Vài gương mặt trẻ khác đang trên đà phát triển. Một giám đốc cấp cao đặt tay lên bàn, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp đều đặn.

Hiện tại chưa cần động vào Lục Trạch. Hắn vẫn chưa đủ tầm để chúng ta phải để ý. Nhưng Tinh Dạ.. Ông ta ngước nhìn cái tên trên màn hình. Phải cho hắn hiểu, ngành này không phải cứ muốn leo là có thể leo lên được.

Ngày hôm sau, ba lời mời hấp dẫn được gửi đến ba người tại Tinh Vân. Hứa Thanh Hà nhận được đề nghị hợp đồng quảng cáo với mức thù lao cao gấp đôi hiện tại. Tần Mộc Tuyết được mời đóng vai nữ chính trong bộ phim có vốn đầu tư lên đến hàng chục triệu. Một nghệ sĩ trẻ khác nhận được đề nghị ký hợp đồng độc quyền với điều kiện đãi ngộ vượt xa mức Tinh Vân có thể đưa ra. Tất cả đều có một điểm chung: Điều kiện tốt hơn nhiều so với hiện tại.

Lâm Nhiên đặt ba bản đề nghị lên bàn trước mặt Lục Trạch.

Bọn họ đang cố tình đào người của chúng ta.

Lục Trạch xem qua từng trang rồi đặt xuống. Đúng vậy.

Chúng ta có cần điều chỉnh mức lương và đãi ngộ ngay không?

Lục Trạch lắc đầu. Không cần.

Lâm Nhiên ngạc nhiên. Tại sao ạ?

Nếu người ta thực sự muốn đi, thì dù giữ bằng tiền cũng chỉ giữ được thân thể, không giữ được lòng người. Lục Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ. Cách tốt nhất để giữ người không phải là đưa tiền nhiều hơn. Mà là cho họ thấy, ở Tinh Vân, họ có thể đi xa hơn bất kỳ nơi nào khác.

Hứa Thanh Hà là người đầu tiên đưa ra câu trả lời. Cô gặp người đại diện của bên mời, trả lại bản hợp đồng một cách lịch sự nhưng chắc chắn.

Xin lỗi. Em không nhận.

Người đại diện cau mày. Cô có chắc chắn không? Điều kiện của chúng tôi tốt hơn rất nhiều nơi cô đang làm.

Em biết. Hứa Thanh Hà mỉm cười. Nhưng em muốn tự mình xem, Tinh Vân có thể đưa em đi xa đến đâu.

Tần Mộc Tuyết cũng nhận được đề nghị tương tự. Cô không trả lời ngay, mà mang toàn bộ tài liệu đến gặp Lục Trạch.

Anh nghĩ em nên nhận lời mời này không?

Lục Trạch không xem tài liệu, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô. Em muốn nhận không?

Em.. Em chưa biết.

Vậy thì đừng ký. Quyết định thuộc về em, không phải dựa vào lời khuyên của ai.

Tần Mộc Tuyết ngẩn người. Chỉ đơn giản vậy thôi sao?

Ừ.

Nhưng đây là vai nữ chính. Cơ hội nhiều người mơ ước cũng không có được.

Anh biết. Lục Trạch nói một cách bình thản. Nhưng cơ hội phù hợp mới là cơ hội tốt.

Tần Mộc Tuyết nhìn hắn một lúc. Vậy anh không cố tình giữ em lại sao?

Lục Trạch im lặng một lát. Anh rất muốn em ở lại. Nhưng quyết định cuối cùng, phải do chính em đưa ra.

Tần Mộc Tuyết cúi đầu, ngón tay vô thức vuốt nhẹ góc tài liệu. Sau đó, cô ngước nhìn hắn, ánh mắt rõ ràng và kiên định.

Vậy em không đi.

Lục Trạch nhìn cô. Không cần vì anh mà đưa ra lựa chọn này.

Không phải vì anh. Tần Mộc Tuyết nói nhẹ nhưng rõ ràng. Em chỉ cảm thấy, ở đây, em thực sự phù hợp hơn.

Lục Trạch mỉm cười. Vậy thì tốt quá.

Nhưng chuyện không kết thúc ở đó. Ngay sau khi Tần Mộc Tuyết từ chối, phía công ty kia lập tức tung tin ra ngoài. Nữ diễn viên trẻ bị công ty quản lý cấm đoán, không cho nhận vai nữ chính. Tin tức lan truyền nhanh chóng. Lời bàn tán lập tức xoay hướng. Tinh Vân quá độc đoán. Nghệ sĩ không có quyền tự quyết định tương lai. Công ty nhỏ lại muốn kìm chân người tài.

Lâm Nhiên tức giận đến mặt đỏ bừng. Họ nói dối trắng trợn! Chúng ta có cần lên tiếng giải thích ngay không?

Lục Trạch vẫn bình tĩnh lắc đầu. Không cần vội. Chờ một chút.

Chỉ một ngày sau, đạo diễn bộ phim đó chính thức lên tiếng trên trang cá nhân. Tôi xác nhận Tần Mộc Tuyết hoàn toàn tự nguyện từ chối vai diễn. Không có bất kỳ sự cấm đoán hay áp lực nào từ phía công ty quản lý. Một câu nói đủ để toàn bộ dư luận đảo chiều. Tinh Vân không cần nói thêm một lời nào.

Lâm Nhiên thở phào. Thật may là đạo diễn ấy công bằng.

Lục Trạch mỉm cười. Không phải may mắn. Là vì họ cũng không muốn đắc tội với những người có lẽ trong tương lai sẽ đứng ngang hàng với họ.

Trong khi đó, tại phòng soạn nhạc, Lục Trạch hoàn thành một tác phẩm mới. Lần này không viết cho ca sĩ lớn, không viết cho dự án phim, mà viết cho Hứa Thanh Hà. Từ những ngày đầu khó khăn nhất, hai người đã cùng nhau đi qua rất nhiều. Lần này, Lục Trạch muốn đưa giọng ca của cô lên một tầm cao mới.

Ca khúc có tên Đi Qua Những Ngày Dài. Giai điệu không quá mạnh, không quá bi thương. Nhưng trong từng nốt nhạc, từng câu lời, đều chứa đựng sự trưởng thành, sự kiên trì và niềm tin vào tương lai. Hứa Thanh Hà nghe bản demo, mắt cô dần đỏ ẩm.

Anh viết bài này cho em sao?

Ừ.

Anh dường như hiểu em hơn cả chính em.

Lục Trạch mỉm cười. Không phải anh hiểu em. Là anh hiểu những gì em đã trải qua, và những gì em xứng đáng nhận được.

Cô gật đầu, giọng có chút run. Em cảm ơn anh.

Ca khúc chính thức phát hành. Ngày đầu tiên đứng hạng mười tám. Ngày thứ ba hạng chín. Ngày thứ năm hạng năm. Đến ngày thứ bảy, chính thức leo lên hạng ba. Hứa Thanh Hà một lần nữa đứng trong nhóm cao nhất của bảng xếp hạng. Cái tên Tinh Dạ lại một lần nữa được mọi người nhắc đến với sự ngưỡng mộ.

Người ta bắt đầu nhận ra một điều. Tinh Dạ viết cho ai, người đó sẽ có tác phẩm thành công. Hứa Thanh Hà từ một ca sĩ không ai biết, nay đã có ba tác phẩm liên tiếp vào Top mười, hai tác phẩm vào Top ba. Cặp đôi sáng tác và ca sĩ này, dường như đang tạo ra một kỷ nguyên mới.

Tin tức này cũng đến tai Lâm Phong. Ông xem bảng xếp hạng, nhìn tên Tinh Dạ ở vị trí thứ ba, bên cạnh tên Hứa Thanh Hà. Lần này, Lâm Phong không cười nhẹ như trước.

Trợ lý đứng bên cạnh hỏi. Anh đã bắt đầu coi người này là đối thủ thực sự rồi sao?

Lâm Phong lắc đầu. Chưa hoàn toàn là đối thủ. Nhưng là một đối thủ tiềm năng mà không ai có thể bỏ qua.

Trong lĩnh vực văn học, Vô Danh cũng có bước tiến quan trọng. Tác phẩm của đối thủ dần giảm nhiệt. Vô Danh trở lại hạng mười ba. Không phải bứt phá vượt bậc. Nhưng từng ngày từng ngày, đều đang tiến về phía trước một cách vững chắc.

Điện ảnh cũng có tin vui. Bộ phim thứ tư chính thức vượt qua mốc doanh thu dự kiến ban đầu. Dương Khải nhận được hai lời mời quan trọng. Một từ công ty sản xuất phim lớn, một từ nền tảng phát hành trực tuyến hàng đầu. Lần này, ông không lập tức từ chối như trước. Ông đến gặp Lục Trạch.

Tôi muốn nghe ý kiến của cậu trước khi quyết định.

Lục Trạch nhìn ông. Anh thực sự muốn đi đâu sao?

Không hề.

Vậy thì không cần suy nghĩ nhiều.

Dương Khải bật cười. Cậu thật sự không bao giờ cố tình giữ người lại sao?

Người thực sự muốn đi, dù giữ cũng không giữ được lâu. Lục Trạch nói một cách bình thản. Còn người không muốn đi, thì không cần nói cũng sẽ ở lại.

Dương Khải gật đầu. Tôi hiểu rồi.

Buổi tối, sau khi kết thúc công việc, Tần Mộc Tuyết cùng Lục Trạch đi bộ ra ngoài. Ánh đèn đường vàng nhạt chiếu xuống, kéo dài bóng hai người trên vỉa hè.

Cô đột nhiên hỏi. Anh có bao giờ sợ không? Sợ một ngày nào đó, tất cả mọi người đều rời đi?

Lục Trạch im lặng một lát. Có chứ.

Vậy tại sao anh vẫn cứ làm như vậy? Vẫn cứ cho họ lựa chọn, vẫn cứ tin tưởng họ?

Lục Trạch chậm rãi trả lời. Bởi vì con người không thể vì sợ mất một thứ mà không dám xây dựng nó từ đầu. Nếu chỉ vì sợ chia ly mà không dám cùng nhau đi, thì mãi mãi cũng không có gì thuộc về mình.

Tần Mộc Tuyết bước chậm lại một chút, đi ngang bên cạnh hắn. Nghe những lời đó, cô bước gần hắn thêm một chút, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.

Vậy thì em sẽ không đi. Cô nói nhẹ, giọng chắc chắn như một lời hứa.

Lục Trạch quay sang nhìn cô, ánh đèn phản chiếu trong mắt anh. Anh chỉ nói một chữ. Ừ.

Không cần nói thêm gì. Cả hai đều hiểu.

Cuối tuần, bảng số liệu cập nhật. Tinh Dạ có nhiều tác phẩm liên tiếp vào Top hai mươi, Top mười, Top năm, và hai tác phẩm vào Top ba trong vòng chưa đầy nửa năm. Đã có một đề cử giải thưởng quan trọng. Vô Danh hạng mười ba, đang tiến đều đặn. Hứa Thanh Hà hạng ba, trở thành ca sĩ trẻ được chú ý nhất. Bộ phim tiếp tục tăng trưởng doanh thu. Tần Mộc Tuyết ngày càng được công chúng yêu mến. Tinh Vân vẫn đang chịu nhiều áp lực từ bên ngoài, nhưng không một ai trong số họ lựa chọn rời đi.

Không ai nhường đường. Không ai lùi bước. Và cũng không ai có ý định dừng lại. Bởi tất cả đều hiểu một điều. Cuộc chiến thực sự, những thử thách thực sự, mới chỉ bắt đầu.

Hết chương 243.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 244: Tấm Vé Đầu Tiên

Ca khúc Đi Qua Những Ngày Dài vẫn đang được mọi người bàn tán. Tinh Dạ lại có thêm một tác phẩm lọt vào hạng ba. Đối với người ngoài, đây đã là một thành tích đáng ngưỡng mộ. Nhưng với những người thực sự hiểu sâu sắc ngành âm nhạc, vẫn chưa đủ. Muốn chạm tay vào danh hiệu Kim Bài, không thể chỉ dựa vào những con số trên bảng xếp hạng.

Hiệp hội Âm nhạc Vân Hòa chính thức công bố danh sách cuối cùng những người tranh giải. Tinh Dạ vẫn giữ vững một đề cử duy nhất. Nhạc sĩ mới xuất sắc nhất. Không có thêm tên ở hạng mục nào khác. Nhưng điều đó cũng đủ khiến giới truyền thông chú ý. Nhiều bài phân tích bắt đầu đặt Tinh Dạ cạnh những gương mặt trẻ khác. Có người xếp hắn ở vị trí đầu. Có người xếp thứ hai. Cũng có người bình luận hắn chỉ đang gặp thời thế thuận lợi. Lục Trạch không để tâm những lời đó. Điều hắn thực sự quan tâm, là ý nghĩa của giải thưởng này.

Lâm Nhiên bước vào phòng, thấy hắn đang xem lại hồ sơ đề cử.

Anh rất muốn giành giải này sao?

Lục Trạch gật đầu. Có.

Cô hơi ngạc nhiên. Em vẫn tưởng anh không mấy để ý đến giải thưởng.

Không mấy để ý là không đặt tất cả hy vọng vào đó. Lục Trạch ngước nhìn cô. Nhưng khi đã có cơ hội đứng trên bục nhận giải, thì phải cố gắng giành lấy. Một giải thưởng này không thể biến ai thành Kim Bài ngay lập tức. Nhưng nó là viên gạch đầu tiên. Là tấm vé vào cửa chính thức.

Trong giới âm nhạc, những người đủ tư cách đánh giá danh hiệu Kim Bài bắt đầu tổng hợp toàn bộ thành tích của Tinh Dạ. Một thành viên hội đồng bình luận. Thành tích thương mại rất tốt. Độ phủ tác phẩm ngày càng rộng. Nhưng thời gian hoạt động quá ngắn. Số lượng giải thưởng còn quá ít. Danh mục tác phẩm chưa đủ dày đặc. Người bên cạnh gật đầu đồng ý. Còn quá sớm để nói đến danh hiệu cao quý nhất. Nhưng đây là một người rất đáng để theo dõi.

Đây chính là đánh giá mà Lục Trạch mong muốn. Chưa ai gọi hắn là Kim Bài. Nhưng cũng không ai còn dám xem hắn là một người vô danh.

Đúng lúc đó, album lớn của bốn Kim Bài chính thức phát hành. Những ca khúc chủ lực nhanh chóng chiếm trọn các vị trí cao nhất trên bảng xếp hạng. Chu Tĩnh. Lâm Phong. Đường Nhã. Triệu Văn Sơn. Bốn cái tên gần như lấp đầy mười vị trí đầu. Tinh Dạ bị đẩy lùi xuống hạng mười một. Đây là lần đầu tiên sau rất lâu, tên hắn rời khỏi nhóm mười người dẫn đầu.

Lập tức có những lời bình luận cay nghiệt lan ra. Cuối cùng cũng thấy khoảng cách thật sự. Tinh Dạ vẫn chưa đủ tầm. Khi Kim Bài ra tay, người mới lập tức lộ ra thực lực. Tin tức lan truyền nhanh chóng. Lâm Nhiên nhìn Lục Trạch, lo lắng hỏi.

Chúng ta có cần lên tiếng hay có động thái gì không?

Lục Trạch lắc đầu. Không cần.

Anh không cảm thấy khó chịu sao?

Không. Hắn chỉ bình thản nhìn màn hình. Chờ đợi.

Một tuần sau, một đoạn video Hứa Thanh Hà biểu diễn trực tiếp ca khúc Đi Qua Những Ngày Dài được đăng lên mạng. Không có quảng cáo lớn. Không có chiến dịch đẩy hot search. Nhưng đoạn điệp khúc đầy cảm xúc nhanh chóng được lan truyền trong hàng nghìn video ngắn. Lượt nghe tăng vọt. Từ hạng mười một, leo lên hạng tám, rồi hạng sáu, và cuối cùng dừng lại ở hạng năm. Chỉ trong vài ngày, Tinh Dạ đã trở lại nhóm năm người dẫn đầu.

Lần này, không ai còn có thể chế giễu. Bởi họ nhận ra một điều đáng sợ. Tinh Dạ không chỉ có một tác phẩm thành công. Mỗi khi bị đẩy xuống, hắn luôn có một tác phẩm khác kéo tên hắn trở lại. Đó mới chính là sức mạnh thực sự.

Một nhà phân tích âm nhạc viết bài bình luận. Điều đáng chú ý nhất ở Tinh Dạ không phải là những ca khúc đứng hạng nhất. Mà là khả năng duy trì chất lượng ở mức cao. Nếu hắn tiếp tục duy trì nhịp độ này trong vài năm nữa, hoàn toàn có thể trở thành một trong những Kim Bài mới của Vân Hòa. Lần này, bài viết không nhận được bất kỳ lời phản bác nào.

Tại văn phòng Tinh Vân, Hứa Thanh Hà đặt điện thoại xuống, nhìn Lục Trạch.

Lục tổng, em có đang giúp anh bước gần hơn đến danh hiệu Kim Bài không?

Lục Trạch bật cười. Không phải em giúp anh. Em đang giúp chính mình tiến về phía trước.

Còn anh thì sao?

Anh cũng đang đi cùng con đường đó.

Hứa Thanh Hà mỉm cười, ánh mắt sáng rực. Nghe thì có vẻ lạnh lùng vô tình. Nhưng lại là lời nói thật nhất.

Trong lĩnh vực văn học, Vô Danh cũng có bước tiến quan trọng. Một chương đặc biệt được đăng ra, không có quảng bá, không có thông báo trước. Nhưng nội dung sâu sắc và cảm động đã khiến độc giả tranh luận không ngớt. Khi bảng xếp hạng cập nhật, tên Vô Danh đã chính thức xuất hiện ở vị trí thứ mười. Lần đầu tiên bước vào nhóm mười tác phẩm dẫn đầu. Lục Trạch nhìn con số trên màn hình, khóe miệng khẽ nhếch lên. Cuối cùng cũng đến ngày này.

Điện ảnh cũng có những tín hiệu tốt đẹp. Bộ phim thứ tư dần vượt qua nhiều tác phẩm có vốn đầu tư lớn hơn. Dương Khải nhận được đề cử giải thưởng Đạo diễn trẻ triển vọng. Tên Tinh Vân bắt đầu xuất hiện trong các bài phân tích thị trường. Những công ty từng xem Tinh Vân như đối thủ nhỏ bé, nay đã chính thức đưa công ty vào danh sách cần theo dõi sát sao.

Cùng với sự phát triển, áp lực cũng đến. Một số diễn viên bắt đầu hỏi về điều khoản hợp đồng. Một số nhà đầu tư khuyến nghị Tinh Vân mở rộng quy mô nhanh hơn. Có người đề nghị Lục Trạch sử dụng danh tiếng Tinh Dạ để thu hút vốn và hợp tác lớn. Tất cả đều được hắn từ chối.

Chúng ta không cần chạy quá nhanh. Lục Trạch nói một cách bình thản.

Nhưng đây là cơ hội hiếm có. Có người nhắc nhở.

Cơ hội không có nghĩa là phải lấy tất cả cho mình. Nếu chạy quá nhanh, sẽ bỏ lỡ những thứ quan trọng nhất trên đường đi.

Tần Mộc Tuyết ngồi bên cạnh nghe hết cuộc họp. Khi mọi người đã rời đi, cô hỏi nhẹ.

Anh luôn tiến bước chậm rãi như vậy sao?

Ừ.

Không sợ người khác sẽ vượt lên trước?

Cũng có chút lo lắng. Lục Trạch nhìn cô. Nhưng anh muốn khi họ quay đầu lại, thì thấy chúng ta đã đi xa hơn bất kỳ ai.

Tần Mộc Tuyết bật cười. Tham vọng thật lớn.

Chỉ có một chút thôi.

Cô nhìn hắn, ánh mắt trong sáng. Em rất thích kiểu tham vọng này của anh.

Lục Trạch hơi ngạc nhiên. Thật sao?

Ừ. Bởi vì nó không khiến người khác cảm thấy sợ hãi. Cô đứng dậy, mỉm cười rồi bước ra cửa. Chỉ khiến người ta muốn cùng anh đi đến cùng.

Lục Trạch nhìn theo bóng cô, ngẩn người trong giây lát. Sau đó, hắn khẽ mỉm cười.

Đến ngày lễ trao giải chính thức. Khán phòng lấp lánh ánh đèn. Tinh Dạ có mặt trong danh sách những người tranh giải Nhạc sĩ mới xuất sắc nhất. Những đối thủ đều rất mạnh. Người nào cũng có thành tích tốt, cũng có tác phẩm được yêu thích. Tinh Dạ vẫn là người ít kinh nghiệm nhất, mới xuất hiện trong thời gian ngắn nhất.

Người dẫn chương trình bước ra, mở phong bì. Không khí trong phòng yên lặng đến lạ thường.

Giải thưởng Nhạc sĩ mới xuất sắc nhất.. Thuộc về Tinh Dạ!

Tiếng vỗ tay lập tức vang vọng khắp phòng. Tên Tinh Dạ sáng rực trên màn hình lớn. Lục Trạch đứng dậy, bước lên bục. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không nghĩ đến những con số trên bảng xếp hạng. Không nghĩ đến những lời chế giễu của đối thủ. Hắn chỉ nghĩ đến một điều.

Tấm vé đầu tiên đã nằm trong tay.

Hắn hiểu rõ. Đây chưa phải danh hiệu Kim Bài. Thậm chí còn rất xa. Nhưng đây là bước chân đầu tiên, là sự công nhận chính thức. Từ hôm nay, con đường dẫn đến đỉnh cao đã mở ra trước mắt. Và hắn sẽ tiếp tục đi, từng bước một, cho đến ngày xứng đáng với danh hiệu cao quý nhất.

Hết chương 244.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 245: Bước Gần Hơn

Chiếc cúp được đặt trên bàn làm việc. Lục Trạch nhìn nó vài giây rồi thu ánh mắt lại. Đây không phải lần đầu cái tên Tinh Dạ xuất hiện trong những buổi lễ lớn. Cũng không phải lần đầu tác phẩm của hắn được ngành âm nhạc chú ý. Từ những ca khúc xuất hiện trong các bộ phim của Tinh Vân, cho đến những tác phẩm được giao cho nghệ sĩ trong công ty, cái tên Tinh Dạ đã dần có chỗ đứng vững chắc trong lòng công chúng và giới chuyên môn. Đặc biệt sau khi một số ca khúc liên tiếp tiến vào nhóm đầu bảng xếp hạng, người trong ngành đã không còn ai xem hắn là một nhạc sĩ vô danh hay chỉ nhờ may mắn. Nhưng chiếc cúp trước mặt vẫn có ý nghĩa riêng. Bởi đây là bước xác nhận chính thức từ tổ chức chuyên môn. Tinh Dạ đã chính thức bước vào nhóm những nhạc sĩ trẻ có thành tích đáng chú ý nhất hiện nay.

Lâm Nhiên bước vào phòng, đặt một tập tài liệu xuống bàn.

Chúc mừng anh.

Lục Trạch ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ. Cảm ơn em.

Anh trông không có vẻ vui lắm.

Lục Trạch nhìn chiếc cúp trên bàn. Vui chứ. Chỉ là.. Đây chưa phải đích đến. Thậm chí còn chưa đi được nửa chặng đường.

Lâm Nhiên hiểu ý anh. Chiếc cúp này chỉ là một dấu mốc nhỏ. Phía trước vẫn còn một con đường rất dài.

Lục Trạch mở bảng thống kê thành tích của Tinh Dạ trên màn hình. Nhiều tác phẩm đã có thứ hạng tốt. Một số ca khúc từng lọt vào nhóm mười tác phẩm dẫn đầu. Một vài tác phẩm giữ được sức nóng trong thời gian dài, chứng minh giá trị thực sự chứ không phải hiện tượng nhất thời. Những ca khúc nhạc phim do Tinh Vân sản xuất cũng nhiều lần được giới chuyên môn nhắc đến như những tác phẩm xuất sắc. Hai ca khúc giao cho nghệ sĩ nội công ty cũng giúp cái tên Tinh Dạ lan tỏa rộng hơn. Không còn là nhận xét kiểu một bài hát nổi tiếng nhờ may mắn. Mà đã dần trở thành một nhận định: Mỗi khi Tinh Dạ ra tác phẩm mới, đều đáng để lắng nghe và trông đợi. Đó mới chính là thứ Lục Trạch mong muốn xây dựng từ rất lâu.

Nhưng bên cạnh bảng thành tích cá nhân, Lục Trạch lại mở ra một danh sách khác. Bảy cái tên đã đứng trên đỉnh giới sáng tác nhiều năm. Lâm Phong. Chu Tĩnh. Đường Nhã. Triệu Văn Sơn. Phó Thanh. Tô Minh Viễn. Trần Hạo Nhiên. Bảy người, bảy phong cách, bảy vị trí đã được củng cố bằng thời gian, số lượng tác phẩm, giải thưởng và ảnh hưởng trong toàn ngành. Mỗi người đều có hàng trăm tác phẩm, mạng lưới nghệ sĩ hợp tác lâu năm, và vị thế không ai có thể lay chuyển. So với họ, Tinh Dạ vẫn còn quá trẻ. Vẫn thiếu thời gian tích lũy. Thiếu số lượng tác phẩm đủ dày. Thiếu những giải thưởng cấp cao nhất. Thiếu một tác phẩm có sức ảnh hưởng vượt ra ngoài phạm vi thị trường âm nhạc.

Lục Trạch nhìn danh sách bảy cái tên, hoàn toàn bình thản. Không có cảm giác áp lực hay thất vọng. Hắn hiểu rõ một điều. Muốn trở thành Kim Bài, không thể dựa vào một chiếc cúp hay vài ca khúc đứng cao trên bảng xếp hạng. Phải có một hồ sơ thành tích đủ dày, đủ bền, đủ đa dạng và đủ thời gian thử thách.

Điện thoại trên bàn reo vang. Lâm Nhiên nhìn màn hình rồi báo cáo.

Lại có thêm vài lời mời hợp tác mới gửi đến.

Của những đơn vị nào?

Một số công ty giải trí lớn. Đều có dự án cụ thể.

Cô đưa tập tài liệu cho Lục Trạch xem. Một bộ phim điện ảnh lớn. Một album của ca sĩ hạng A. Một chương trình truyền hình quy mô. Một dự án âm nhạc độc lập chất lượng cao. Tất cả đều mong muốn mời Tinh Dạ sáng tác tác phẩm riêng.

Lục Trạch xem từng đề nghị một cách tỉ mỉ, sau đó đặt tài liệu xuống bàn.

Chúng ta sẽ xem xét và chọn lọc.

Không nhận hết các dự án này sao?

Lục Trạch lắc đầu. Chất lượng luôn quan trọng hơn số lượng. Tinh Dạ đã có danh tiếng, nên mỗi tác phẩm ra đời đều phải xứng đáng với sự trông đợi đó.

Lâm Nhiên gật đầu. Cô hiểu rõ từ khi Tinh Dạ được nhiều người biết đến, áp lực cũng theo đó tăng lên gấp bội. Mỗi tác phẩm mới đều bị đặt dưới ánh mắt của toàn ngành. Nếu tốt, danh tiếng sẽ càng vững chắc. Nếu bình thường, người ta sẽ lập tức đặt câu hỏi liệu Tinh Dạ có thực sự xứng đáng với sự chú ý đó hay không. Nhưng đây chính là điều Lục Trạch đã chuẩn bị tinh thần từ đầu. Muốn đứng ở vị trí cao hơn, thì phải chịu được ánh mắt soi xét của mọi người.

Một tin tức khác cũng lan ra trong giới. Một tập đoàn giải trí lớn công khai bày tỏ mong muốn hợp tác dài hạn với Tinh Dạ. Họ không đưa ra con số cụ thể, chỉ nói một câu: Chúng tôi hy vọng có cơ hội đồng hành cùng một nhạc sĩ trẻ có đủ tiềm năng để trở thành Kim Bài trong tương lai.

Tin tức lập tức thu hút sự chú ý. Dư luận bàn tán sôi nổi. Tinh Dạ đã được các tập đoàn lớn săn đón rồi. Còn trẻ mà thành tích đã rất ấn tượng. Nếu cứ tiếp tục phát triển như hiện tại, vài năm nữa hoàn toàn có thể đạt được danh hiệu cao quý nhất. Nhưng cũng có những ý kiến dè dặt. Vẫn còn quá sớm để nói vậy. Thành tích hiện tại thực sự tốt nhưng chưa đủ dày. Danh hiệu Kim Bài không phải chỉ có vài bài hát nổi tiếng là có thể đạt được.

Lục Trạch đọc tất cả những bình luận đó, không có ý định phản bác. Bởi những người nói câu cuối cùng.. Hoàn toàn không sai.

Tại phòng làm việc của mình, Lâm Phong cũng đã đọc được tin tức đó. Trợ lý đứng bên cạnh hỏi.

Anh đánh giá thế nào về Tinh Dạ?

Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi trả lời. Có thực lực rất tốt.

Anh nghĩ người này có thể trở thành Kim Bài trong tương lai không?

Có khả năng cao.

Còn bao lâu thì đủ tiêu chuẩn ạ?

Không ai biết chắc. Lâm Phong đặt điện thoại xuống, ánh mắt trông xa. Còn phải xem người này có thể duy trì được phong độ trong bao lâu.

Đó không phải sự dè bỉu. Đó là nhận định hoàn toàn thực tế. Một nhạc sĩ có thể viết được vài bài hát hay là chuyện không quá khó. Nhưng một Kim Bài.. Phải có khả năng tạo ra tác phẩm chất lượng trong nhiều năm liền, không ngừng nghỉ, không đi xuống.

Tại Tinh Vân, Lục Trạch cũng đang suy nghĩ về chính điều đó. Hắn không cần một tác phẩm đứng đầu bảng xếp hạng trong một tuần rồi nhanh chóng bị lãng quên. Hắn cần một kho tác phẩm thực sự. Không nhất thiết mọi tác phẩm đều phải là hiện tượng. Nhưng phải đủ số lượng, đủ chất lượng, đủ đa dạng thể loại, đủ nhiều giọng ca biểu diễn, đủ mọi đối tượng khán giả, và quan trọng nhất là đủ thời gian để chứng minh giá trị bền vững.

Lục Trạch mở một bản nhạc mới trên máy tính. Tên tác phẩm đã được viết sẵn. Kẻ Đi Ngược Gió. Phần giai điệu đã hoàn thành khá nhiều. Chưa có lời. Chưa có người biểu diễn.

Lâm Nhiên nhìn bản nháp rồi hỏi.

Anh đã định giao cho ai hát bài này chưa?

Chưa biết.

Vậy sao anh đã viết xong phần nhạc?

Viết trước đã. Khi tác phẩm thực sự hoàn hảo, sẽ có người phù hợp xuất hiện.

Không sợ không tìm được giọng ca xứng đáng sao?

Lục Trạch nhìn những nốt nhạc trên màn hình, nói một cách chắc chắn.

Bài hát thực sự hay, thì chắc chắn sẽ tìm được người hát xứng đáng với nó.

Cùng lúc đó, Hứa Thanh Hà cũng đang chuẩn bị cho ca khúc tiếp theo. Hai tác phẩm trước đã giúp cô tiếp tục giữ vững vị trí trên bảng xếp hạng. Cô chưa phải Thiên Vương, chưa phải Thiên Hậu. Nhưng cô đã hoàn toàn không còn là một gương mặt mới vô danh. Tên cô bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong các danh sách đề cử. Lượng người nghe theo dõi ổn định và tăng trưởng đều. Các chương trình và nhà sản xuất bắt đầu chủ động gửi lời mời. Đó không phải vận may. Đó là thành quả của sự chăm chỉ và từng bước tích lũy.

Lục Trạch xem qua số liệu hoạt động của Hứa Thanh Hà, rồi lại nhìn sang bảng thành tích tổng hợp của Tinh Dạ. Một người đang tiến về phía trước dưới ánh mặt trời, với tên thật và gương mặt được mọi người biết đến. Một người đang lặng lẽ đi lên trong bóng tối, chỉ để lại tên tác giả trên từng tác phẩm. Cả hai đều chưa đứng trên đỉnh cao. Nhưng cả hai đều đang đi đúng hướng, từng bước một, không ngừng nghỉ.

Trong lĩnh vực văn học, tác phẩm của Vô Danh vẫn giữ vững vị trí cao trên bảng xếp hạng. Không tăng vọt đột ngột. Nhưng số lượng độc giả trung thành ngày càng lớn, bình luận và đánh giá cũng ngày càng cao. Một nhà xuất bản lớn đã liên hệ về vấn đề bản quyền và chuyển thể. Lục Trạch yêu cầu giữ lại quyền chuyển thể thành phim ảnh. Hắn đã nhìn thấy một khả năng khác. Văn học có thể trở thành nguồn tác phẩm vô giá cho điện ảnh trong tương lai.

Tinh Vân cũng đang chuẩn bị cho dự án phim tiếp theo. Dương Khải đã bắt đầu hoàn thiện kịch bản. Tần Mộc Tuyết đang chuẩn bị cho một vai diễn mới đầy chiều sâu. Toàn bộ công ty đang từng bước hoàn thiện cơ cấu và hệ thống. Không còn phụ thuộc vào một dự án hay một tác phẩm duy nhất.

Lục Trạch ngồi trong văn phòng, trước mặt là ba tập tài liệu đại diện cho ba lĩnh vực quan trọng. Âm nhạc. Văn học. Điện ảnh. Ba con đường khác nhau. Nhưng đều hướng về cùng một mục tiêu. Xây dựng Tinh Vân trở thành một nền tảng vững chắc, nơi những tác phẩm có giá trị có thể ra đời và đi xa.

Hắn lại nhìn chiếc cúp trên bàn một lần nữa. Một giải thưởng không thể biến Tinh Dạ thành Kim Bài ngay lập tức. Nhưng nó chứng minh một điều quan trọng nhất. Hắn đang đi đúng con đường. Phía trước vẫn còn bảy cái tên đứng trên đỉnh cao. Không cần vội vàng tìm cách vượt qua họ trong một ngày. Không cần đối đầu trực diện để chứng minh sức mạnh. Chỉ cần tiếp tục tích lũy. Một tác phẩm. Một dấu ấn. Một giải thưởng. Một bước tiến. Từng ngày. Từng tháng. Từng năm. Cho đến một ngày nào đó, cái tên Tinh Dạ thực sự đủ sức nặng để đứng ngang hàng với bảy Kim Bài kia. Không phải vì ai đó ban cho danh hiệu. Mà vì.. Chính hắn đã tự mình đi đến vị trí đó.

Hết chương 245.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 246: Một Bài Hát Mới

Chiếc cúp vẫn nằm yên trên bàn làm việc. Nhưng Lục Trạch đã không còn nhìn nó nữa. Ngay sau lễ trao giải, cuộc sống tại Tinh Vân vẫn tiếp tục theo nhịp độ quen thuộc. Không có hàng loạt phóng viên kéo đến chờ trước cổng. Không có vô số hợp đồng đổ về một cách đột ngột. Càng không có chuyện chỉ sau một đêm, Tinh Dạ lập tức trở thành nhân vật đứng đầu giới âm nhạc. Thứ thực sự thay đổi, chính là cách mọi người nhìn nhận Tinh Dạ. Nếu trước đây Tinh Dạ được xem là một nhạc sĩ trẻ có vài tác phẩm nổi bật, thì từ khi có giải thưởng chính thức, hắn đã có thêm một dấu mốc vững chắc để chứng minh thực lực không phải là hiện tượng nhất thời.

Lâm Nhiên bước vào phòng, đặt một tập tài liệu dày dặn xuống trước mặt Lục Trạch.

Đây là danh sách các lời mời hợp tác mới gửi đến trong vài ngày qua.

Lục Trạch mở ra xem. Một dự án album. Hai bộ phim điện ảnh. Một chương trình truyền hình quy mô. Ba ca sĩ có danh tiếng muốn đặt tác phẩm. Ngoài ra còn có vài đề nghị hợp tác dài hạn với điều kiện rất hấp dẫn. Hắn lật xem từng trang, sau đó ngước nhìn.

Trong số này, dự án điện ảnh nào có chất lượng tốt nhất?

Có hai bộ phim gửi lời mời. Lâm Nhiên chỉ vào một tập hồ sơ. Bộ này do một đạo diễn có tiếng đứng mũi. Kịch bản được đánh giá cao. Chỉ có điều ngân sách sản xuất không quá lớn.

Lục Trạch gật đầu. Đưa hồ sơ này cho Dương Khải xem. Hãy để anh ấy tự đánh giá và đưa ra quyết định. Còn các dự án âm nhạc thì chọn hai dự án phù hợp nhất với phong cách của Tinh Dạ.

Chúng ta không nhận hết các đề nghị này sao?

Lục Trạch đóng tập hồ sơ lại, nói một cách bình thản. Danh tiếng càng lớn, thì càng phải biết lựa chọn cẩn thận. Một tác phẩm không tốt sẽ làm tổn hại danh tiếng hơn là một cơ hội bị bỏ lỡ.

Lâm Nhiên hiểu ý anh, gật đầu rồi rời phòng.

Ở bên ngoài, cái tên Tinh Dạ ngày càng được nhắc đến nhiều hơn. Nhưng lần này không phải vì một ca khúc cụ thể nào đó đang đứng cao trên bảng xếp hạng. Mà vì mọi người bắt đầu thống kê lại toàn bộ những tác phẩm do Tinh Dạ sáng tác từ khi xuất hiện cho đến nay. Một bài phân tích chi tiết được đăng trên diễn đàn âm nhạc, nhanh chóng thu hút sự chú ý. Tác giả bài viết liệt kê từng tác phẩm, từ nhạc phim cho đến ca khúc giao cho các ca sĩ, từ những tác phẩm lọt vào nhóm hai mươi, mười, cho đến những tác phẩm có sức ảnh hưởng rộng lớn. Kết luận cuối cùng được viết một cách rõ ràng: Tinh Dạ đã không còn là một hiện tượng âm nhạc đơn lẻ. Hắn đang từng bước xây dựng cho mình một hệ thống tác phẩm riêng, có phong cách riêng, và có đủ sức nặng để tồn tại theo thời gian.

Bài viết nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi. Nhiều người đọc xong mới ngỡ ngàng nhận ra. Họ đã nghe những giai điệu của Tinh Dạ trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Trong rạp chiếu phim. Trong chương trình truyền hình. Trong quảng cáo. Ngay cả những lúc họ không để ý đến tên tác giả. Đến khi tất cả được liệt kê ra một cách rõ ràng, họ mới nhận ra rằng Tinh Dạ đã đi được một chặng đường dài như thế nào.

Tại phòng thu âm, Hứa Thanh Hà vừa hoàn thành một lần thử thu. Cô tháo tai nghe ra, nhìn về phía Lục Trạch.

Anh nghe thử xem bản này được không ạ?

Lục Trạch gật đầu. Bản thu vang lên trong không gian yên tĩnh. Đây là ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió mà hắn đã viết dành cho cô. Giai điệu không quá mạnh mẽ, không có những đoạn cao trào dồn dập. Nhưng giai điệu đi vào lòng người một cách lặng lẽ, dễ nhớ và khó quên. Lời ca kể về một người luôn đi ngược chiều gió, vượt qua những khó khăn, và cuối cùng nhận ra rằng chính những thử thách đã tạo nên con người của mình.

Hứa Thanh Hà ngồi lắng nghe bản thu của chính mình, sau đó nói nhỏ. Em rất thích bài hát này.

Vậy thì giữ bản chất này. Lục Trạch nói. Nhưng vẫn còn một chỗ cần chỉnh sửa.

Cô ngạc nhiên. Chỗ nào chưa tốt ạ?

Lục Trạch chỉ vào đoạn cuối của bản nhạc. Em đang hát như đang kể lại câu chuyện của một người khác. Nhưng bài hát này phải là câu chuyện của chính em. Phải là những gì em đã trải qua, những gì em cảm nhận.

Hứa Thanh Hà im lặng vài giây. Cô hiểu ý anh. Cô hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu. Em hiểu rồi. Cho em thử lại một lần nữa.

Lần thu thứ hai bắt đầu. Không có bất kỳ thay đổi nào về kỹ thuật thanh nhạc. Chỉ có điều, khi mở lời hát, giọng ca của Hứa Thanh Hà đã hoàn toàn khác. Mỗi lời ca đều như xuất phát từ đáy lòng, như cô đang nói lên chính những tháng ngày mình đã cố gắng vượt lên. Khi giai điệu cuối cùng lắng xuống, phòng thu yên lặng trong giây lát.

Lục Trạch mỉm cười. Được rồi. Bản này chính là cái chúng ta cần.

Hứa Thanh Hà tháo tai nghe ra, ánh mắt còn ngấn nước. Cô mỉm cười. Lần này em cũng cảm thấy vậy. Giống như bài hát thực sự là của em.

Ca khúc chưa được phát hành ngay. Tinh Vân chủ động chọn thời điểm. Bởi hiện tại thị trường âm nhạc đang có quá nhiều tác phẩm lớn vừa ra mắt. Một số Kim Bài vừa tung ca khúc mới. Một số ca sĩ hạng A cũng đang trong giai đoạn quảng bá album. Nếu phát hành ngay lúc này, tác phẩm dễ bị chìm trong dòng thông tin dày đặc.

Lục Trạch mở lịch phát hành trên màn hình. Hắn không tìm cách đối đầu trực diện với bất kỳ ai. Chỉ đơn giản chọn một khoảng thời gian phù hợp, khi sức nóng của các tác phẩm lớn đã giảm đi phần nào. Đây không phải là sự né tránh. Mà là cách làm việc một cách cẩn trọng, để tác phẩm có cơ hội được lắng nghe một cách công bằng.

Trong khi đó, dự án điện ảnh thứ năm của Tinh Vân có những tiến triển quan trọng. Dương Khải bước vào phòng làm việc, vẻ mặt tràn đầy sự tự tin.

Diễn viên chính đã được tôi chọn.

Lục Trạch ngước nhìn. Ai vậy?

Dương Khải đưa cho hắn một tờ giấy. Một nam diễn viên trẻ tuổi. Thành tích diễn xuất tốt. Được giới chuyên môn đánh giá cao. Nhưng danh tiếng trong công chúng chưa thực sự lớn.

Lục Trạch đọc qua hồ sơ rồi gật đầu. Được. Người này rất phù hợp với nhân vật.

Dương Khải ngạc nhiên. Cậu không đề nghị chọn một diễn viên nổi tiếng hơn để bảo đảm doanh thu sao?

Không cần. Lục Trạch trả lời một cách chắc chắn. Bộ phim này giá trị nhất nằm ở nội dung và diễn xuất. Chúng ta cần người diễn xuất tốt nhất, chứ không phải người có danh tiếng lớn nhất.

Dương Khải mỉm cười. Đúng chính xác ý tôi.

Nhưng ngay sau đó xuất hiện một vấn đề. Một nhà đầu tư muốn thay đổi diễn viên chính bằng một gương mặt có sức hút công chúng lớn hơn. Hai bên trao đổi nhưng không đi đến thống nhất. Dương Khải kiên quyết bảo vệ lựa chọn của mình. Cuối cùng cuộc đàm phán đi vào bế tắc. Lúc này Lục Trạch mới bước vào.

Chúng tôi có thể tự đảm bảo phần ngân sách sản xuất. Lục Trạch nói một cách bình thản. Vì vậy không cần thay đổi diễn viên.

Nhà đầu tư nhíu mày. Nhưng nếu không có gương mặt nổi tiếng, ai sẽ bảo đảm doanh thu phòng vé?

Lục Trạch nhìn đối phương. Không ai có thể đảm bảo chắc chắn điều đó. Nhưng nếu ngay từ đầu chúng ta đã hy sinh chất lượng nghệ thuật chỉ để đổi lấy một cái tên, thì cũng chưa chắc sẽ có được doanh thu như mong muốn.

Căn phòng im lặng. Cuối cùng nhà đầu tư nhượng bộ.

Khi mọi người rời phòng, Dương Khải nhìn Lục Trạch, giọng nói tràn đầy sự biết ơn. Cảm ơn cậu.

Không cần cảm ơn. Lục Trạch mỉm cười. Anh bảo vệ đúng điều cần bảo vệ.

Dương Khải nhìn hắn một lát rồi hỏi. Cậu thực sự tin tưởng vào bộ phim này đến vậy sao?

Ừ. Lục Trạch trả lời. Bởi Tinh Vân không chỉ cần những bộ phim thu được nhiều tiền. Chúng ta cần những tác phẩm khiến người ta sau này khi nhắc đến Tinh Vân, sẽ nhớ đến những bộ phim có giá trị.

Dương Khải không nói thêm gì. Chỉ gật đầu một cách chắc chắn.

Trong lĩnh vực văn học, tác phẩm của Vô Danh vẫn giữ vững vị trí trong nhóm đầu bảng xếp hạng. Không có sự tăng trưởng đột biến. Nhưng số lượng độc giả theo dõi và đánh giá lại ngày càng ổn định và cao hơn. Chính sự bền vững này khiến một nhà xuất bản lớn bắt đầu xem xét nghiêm túc hơn về việc hợp tác. Lần này họ không chỉ đề nghị xuất bản sách. Họ muốn thảo luận về quyền chuyển thể thành phim ảnh.

Lục Trạch đọc kỹ đề nghị hợp tác, ánh mắt khẽ thay đổi. Một ý tưởng dần hình thành trong đầu. Nếu Tinh Vân tự mình thực hiện việc chuyển thể, thì chúng ta sẽ có thể hoàn thành cả một chuỗi giá trị hoàn chỉnh. Từ tiểu thuyết gốc, biên soạn kịch bản, sản xuất phim, sáng tác nhạc phim. Khi đó, âm nhạc và văn học sẽ không còn là những lĩnh vực riêng biệt. Chúng sẽ trở thành những mảnh ghép quan trọng trong một hệ sinh thái mà Tinh Vân đang xây dựng.

Cuối ngày làm việc, Lục Trạch bước ra khỏi văn phòng. Tần Mộc Tuyết đang đứng ở hành lang, dường như đang đợi hắn.

Anh vừa xong việc sao?

Ừ.

Cô đưa cho hắn một chai nước khoáng. Uống đi cho mát. Anh lại làm việc đến muộn thế này.

Lục Trạch nhận lấy, mỉm cười. Cảm ơn em. Chỉ có một chút việc.

Đừng quá sức mình. Cô nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. Chiếc cúp giải thưởng anh đặt ở đâu rồi?

Trong tủ trong phòng.

Sao không đặt trên bàn cho mọi người thấy? Em tưởng anh sẽ rất tự hào về nó.

Lục Trạch cười nhẹ. Anh thực sự rất quý trọng giải thưởng đó. Nhưng anh lại thích những thứ mà anh chưa đạt được hơn.

Tần Mộc Tuyết ngẩn ra. Những thứ chưa đạt được?

Ừ. Khi còn chưa có, mới có động lực để tiến về phía trước.

Cô nhìn hắn vài giây, sau đó khẽ mỉm cười. Anh thật sự có tham vọng.

Chỉ có một chút thôi. Lục Trạch cũng cười.

Ánh nắng chiều dần tắt. Đèn phòng thu vẫn sáng. Bản nhạc Kẻ Đi Ngược Gió nằm yên trên bàn. Chưa phát hành. Chưa có số liệu lượt nghe. Chưa có thứ hạng trên bảng xếp hạng. Không ai biết tác phẩm này sẽ đạt được thành tích như thế nào. Nhưng chính điều đó lại là con đường mà Lục Trạch đã chọn. Không dựa vào một tác phẩm duy nhất. Không dựa vào một giải thưởng. Mà từng bước, từng tác phẩm, từng năm tháng, xây dựng cho mình một kho tác phẩm đủ lớn, đủ giá trị, đủ để cho đến một ngày nào đó, khi mọi người liệt kê những nhạc sĩ xuất sắc nhất của Vân Hòa.. Cái tên Tinh Dạ sẽ là một cái tên không thể nào bỏ qua.

Hết chương 246.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 247: Dự Án Mới

Bản nhạc mới vẫn chưa phát hành. Nhưng tại Tinh Vân, một dự án khác đã được đẩy nhanh tiến độ. Bộ phim thứ năm. Kịch bản đã hoàn thiện. Đạo diễn đã xác định. Nam chính cũng đã được chọn. Chỉ còn nữ chính và một số vai phụ. Dương Khải đặt danh sách diễn viên lên bàn.

Có ba người phù hợp nhất với nhân vật.

Lục Trạch xem từng cái tên. Người thứ nhất có danh tiếng khá tốt. Người thứ hai có diễn xuất ổn định. Người thứ ba là một diễn viên trẻ mới nổi, chưa có nhiều tác phẩm nhưng từng nhận được đánh giá cao từ giới chuyên môn. Hắn dừng lại ở cái tên cuối cùng.

Chọn cô ấy.

Dương Khải không có vẻ ngạc nhiên. Tôi cũng nghiêng về cô ấy nhất.

Vậy quyết định.

Không cần thử vai để xác nhận cuối cùng sao?

Vẫn phải tổ chức thử vai theo đúng quy trình. Lục Trạch trả lời một cách chắc chắn.

Dương Khải gật đầu. Đúng vậy. Không có ngoại lệ.

Tinh Vân đã không còn là một studio nhỏ chỉ vài người. Nhưng Lục Trạch vẫn giữ nguyên một nguyên tắc từ những ngày đầu. Không vì danh tiếng mà bỏ qua quy trình. Diễn viên có tiếng tăm cũng phải thử vai. Người mới vô danh cũng có cơ hội nếu thực sự phù hợp. Không ai được đặc cách.

Buổi thử vai được tổ chức một cách đơn giản nhưng nghiêm túc. Ba nữ diễn viên lần lượt bước vào phòng. Cảnh thử chỉ dài vài phút, nhưng đòi hỏi thể hiện được sự thay đổi cảm xúc trong một khoảnh khắc. Dương Khải quan sát tỉ mỉ từng biểu cảm, từng cử chỉ. Lục Trạch ngồi ở góc phòng, lặng lẽ theo dõi, không đưa ra nhận xét sớm.

Đến lượt người thứ ba. Cô bước ra sau khi kết thúc cảnh. Căn phòng im lặng vài giây. Dương Khải quay đầu nhìn Lục Trạch. Lục Trạch gật đầu một cách chắc chắn.

Chính là cô ấy.

Diễn viên trẻ nhận được vai chính. Tin tức không gây chú ý lớn bên ngoài. Bởi đây không phải bộ phim có dàn sao rực rỡ hay kinh phí khổng lồ. Nhưng trong giới nội bộ, nhiều người bắt đầu nhận ra một điều. Tinh Vân đang đi một con đường hoàn toàn khác các công ty lớn. Họ không chạy theo những cái tên nổi tiếng. Họ tìm người thực sự phù hợp. Họ đang tự xây dựng đội ngũ của mình.

Tại cuộc họp kế hoạch sản xuất, Lục Trạch nhìn lịch trình.

Bao lâu thì hoàn thành phần quay?

Dương Khải tính toán. Khoảng bốn tháng.

Ngân sách có đủ dùng không?

Dương Khải đưa ra con số đã tính kỹ. Lục Trạch gật đầu.

Được. Giữ nguyên kế hoạch.

Cậu không muốn tăng thêm một chút ngân sách để mọi thứ hoàn hảo hơn sao?

Không cần. Lục Trạch lắc đầu. Thêm tiền không phải lúc nào cũng giải quyết được mọi vấn đề. Điều quan trọng là chúng ta dùng số tiền đó một cách hợp lý.

Dương Khải cười. Cậu càng ngày càng giống một nhà sản xuất thực thụ.

Vốn dĩ tôi cũng là người đứng ra chịu trách nhiệm mà. Lục Trạch cũng mỉm cười.

Trước đây cậu không có vẻ như vậy.

Vậy bây giờ thì sao?

Giống hơn hẳn.

Cùng lúc đó, ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió cuối cùng cũng xác định ngày phát hành. Người hát là một ca sĩ nam đang có vị trí khá tốt trên thị trường. Chưa phải Thiên Vương. Chưa phải hạng cao nhất. Nhưng giọng hát của anh ấy hoàn toàn phù hợp với giai điệu và nội dung bài hát. Lục Trạch không cần một cái tên quá lớn để thu hút sự chú ý. Hắn muốn chứng minh một điều khác. Một tác phẩm thực sự tốt, hoàn toàn có thể đưa người biểu diễn tiến thêm một bước dài.

Ngày phát hành được công bố. Cộng đồng người nghe lập tức để ý. Lại là Tinh Dạ! Mới nhận giải thưởng đã có tác phẩm mới. Không biết lần này sẽ đạt thành tích như thế nào. Mọi người dần nhận ra một thay đổi lớn. Tên Tinh Dạ không còn xuất hiện cách xa nhau nhiều tháng như trước. Tần suất tác phẩm ra đời đều đặn, chất lượng vẫn được giữ vững. Cái tên Tinh Dạ đã dần trở thành một sự hiện diện quen thuộc trên thị trường âm nhạc.

Ca khúc chính thức phát hành. Những giờ đầu tiên không có sự bùng nổ đột ngột. Vị trí thứ hai mươi tám. Một số người bình luận. Khởi đầu khá ổn. Không quá nổi bật. Có lẽ lần này khó vào nhóm mười. Lục Trạch không hề lo lắng. Hắn đã quá quen với nhịp độ này. Một tác phẩm có giá trị không nhất thiết phải thành công ngay trong ngày đầu tiên.

Ngày thứ hai, vị trí hai mươi mốt. Ngày thứ ba, mười bảy. Ngày thứ năm, mười ba. Đến ngày thứ bảy.. Chính thức bước vào nhóm mười tác phẩm được nghe nhiều nhất. Không phải kỳ tích. Không phá vỡ kỷ lục nào. Nhưng một lần nữa, Tinh Dạ lại có thêm một tác phẩm đứng trong nhóm cao.

Một nhà bình luận âm nhạc viết bài phân tích. Điểm đáng chú ý nhất của Tinh Dạ hiện tại không phải là một tác phẩm nào đó đứng đầu bảng. Mà là tỷ lệ thành công vô cùng ổn định. Hầu như mọi tác phẩm ra đời đều đi lên đều đặn và giữ vững vị trí. Nếu duy trì được tốc độ và chất lượng này thêm vài năm nữa, Tinh Dạ hoàn toàn có đủ nền tảng để được xem xét danh hiệu Kim Bài.

Lần này, không còn quá nhiều ý kiến phản bác. Bởi những con số đang tự nói lên sự thật.

Trong phòng họp của một công ty giải trí lớn, người giám đốc đặt báo cáo xuống bàn.

Chúng ta không thể phủ nhận sự trưởng thành của Tinh Dạ được nữa.

Người ngồi đối diện hỏi. Ý anh là Tinh Dạ đã đủ sức cạnh tranh với chúng ta?

Chưa hoàn toàn. Nhưng đã đủ để chúng ta không thể coi thường hay xem nhẹ.

Một người khác cười. Vậy thì mời hắn về công ty chúng ta. Đưa ra điều kiện tốt nhất.

Chúng ta đã thử.

Kết quả thế nào?

Không đồng ý. Và vấn đề lớn nhất là.. Cho đến nay vẫn không ai biết Tinh Dạ thực sự là ai.

Căn phòng im lặng.

Bí ẩn về thân phận Tinh Dạ lại một lần nữa trở thành chủ đề được bàn tán. Nhưng lần này không còn chỉ là sự tò mò đơn thuần. Mà là vì giá trị của cái tên ấy đang ngày càng tăng lên từng ngày.

Tại văn phòng Tinh Vân, Hứa Thanh Hà đang nghe ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió. Giai điệu chậm rãi kết thúc. Cô ngước nhìn Lục Trạch.

Sau này anh có viết cho em một bài hát hay như thế này không?

Lục Trạch mỉm cười. Chắc chắn có.

Bao giờ vậy anh?

Chưa biết chắc.

Cô khẽ nhíu mũi. Lại chưa biết.

Phải có chủ đề và cảm xúc thực sự phù hợp mới viết được. Không thể viết chỉ để có bài.

Hứa Thanh Hà bật cười. Anh thật sự khó tính với tác phẩm của mình.

Với những tác phẩm mà mọi người sẽ nghe trong nhiều năm, thì phải khó tính chứ.

Cô nhìn hắn một lát rồi nói. Vậy nếu em có một câu chuyện muốn kể.. Anh có thể viết thành bài hát cho em không?

Lục Trạch nhìn ánh mắt trông đợi của cô. Có. Khi em sẵn sàng kể, anh sẽ viết.

Thật chứ?

Ừ.

Được rồi. Hứa Thanh Hà nở nụ cười rạng rỡ. Em sẽ giữ lời hứa này.

Phía bên kia, Tần Mộc Tuyết vừa hoàn thành buổi thử trang phục cho bộ phim mới. Cô bước ra khỏi phòng thay đồ, đứng trước gương xoay nhẹ người. Lục Trạch đang đợi bên ngoài, liếc nhìn rồi nói.

Rất phù hợp với nhân vật.

Chỉ có vậy thôi sao? Cô ngoái đầu hỏi.

Anh nghĩ là rất phù hợp.

Nghe cứ như anh đang đánh giá diễn viên thử vai vậy.

Thì em sắp bước vào trường quay với vai diễn này rồi mà.

Cô hơi nghiêng đầu. Không có nhận xét nào khác sao?

Lục Trạch nhìn cô một lát, rồi nói một cách thành thật. Cũng rất đẹp.

Tần Mộc Tuyết hơi ngẩn người. Mặt chốc chốc đỏ ửng. Cô vội quay mặt đi, cố giữ giọng bình thường.

Được.. Em vào phòng thay đồ lại đây.

Nhưng khóe môi cô không thể nào kìm nén mà cong lên một nụ cười ấm áp.

Tinh Vân tiếp tục vận hành theo nhịp độ của riêng mình. Một bộ phim chuẩn bị khởi quay với đội ngũ được lựa chọn cẩn thận. Một ca khúc mới lặng lẽ tiến vào nhóm mười tác phẩm dẫn đầu. Một tác phẩm văn học vẫn giữ vững vị trí cao. Một giọng ca trẻ đang từng ngày trưởng thành. Mỗi lĩnh vực đều chỉ tiến thêm một bước nhỏ. Không có bước nhảy vọt khiến cả kinh ngạc. Nhưng chính những bước đi vững chắc ấy, đang từng ngày củng cố nền móng cho Tinh Vân.

Cuối ngày làm việc, Lục Trạch xem qua bảng tổng hợp tình hình. Điện ảnh: Chuẩn bị bấm máy đúng tiến độ. Âm nhạc: Tinh Dạ tiếp tục duy trì chuỗi tác phẩm thành công. Văn học: Vô Danh vẫn giữ vững lượng độc giả trung thành. Nghệ sĩ: Hứa Thanh Hà tiếp tục phát triển đều đặn. Hắn tắt màn hình. Phía trước vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Nhưng ít nhất, mọi thứ đều đang đi đúng hướng.

Trên con đường âm nhạc, cái tên Tinh Dạ vẫn đang từng bước đi lên. Chưa đến đỉnh cao. Chưa đứng ngang hàng với bảy Kim Bài. Nhưng mỗi tác phẩm một, mỗi ngày một, khoảng cách đang dần thu hẹp. Không phải hôm nay. Không phải ngày mai. Nhưng chắc chắn, ngày đó sẽ đến.

Hết chương 247.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 248: Khởi Động

Ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió vẫn giữ vững vị trí trong nhóm mười tác phẩm được nghe nhiều nhất. Sau một tuần, tác phẩm không tiếp tục tăng vọt lên những thứ hạng cao hơn, nhưng cũng không có dấu hiệu sụt giảm nhanh chóng. Đó chính là kiểu thành tích mà Lục Trạch mong muốn nhất. Ổn định. Bền vững. Không cần sự ồn ào, không dựa vào một đợt quảng bá quy mô lớn để bùng nổ trong vài ngày rồi nhanh chóng bị lãng quên.

Bảng xếp hạng được hiển thị trên màn hình phòng họp. Lâm Nhiên nhìn qua rồi nói.

Hiện tại đang ở vị trí thứ chín.

Lục Trạch gật đầu.

Không biết sẽ giữ được bao lâu nữa. Lâm Nhiên bổ sung.

Cứ tiếp tục theo dõi. Lục Trạch nói một cách bình thản. Không cần làm gì thêm. Một khi tác phẩm đã ra mắt, hãy để thị trường và khán giả tự đưa ra câu trả lời cuối cùng.

Trong khi đó, một công việc quan trọng hơn đã đến lúc chính thức bắt đầu. Bộ phim thứ năm của Tinh Vân chính thức khởi động. Đạo diễn Dương Khải tổ chức cuộc họp đầu tiên với toàn bộ thành viên đoàn phim. Diễn viên. Biên kịch. Tổ quay phim. Thiết kế mỹ thuật. Phục trang. Tổ âm thanh. Tất cả đều có mặt đầy đủ.

Lục Trạch không ngồi ở vị trí trung tâm. Hắn chọn một góc phía sau, lặng lẽ quan sát. Dương Khải đứng trước màn hình, ánh mắt lướt qua từng gương mặt.

Đây là bộ phim thứ năm Tinh Vân sản xuất. Không phải bộ phim có quy mô lớn nhất. Nhưng tôi mong đây sẽ là bộ phim tốt nhất mà chúng ta từng làm.

Không có tiếng vỗ tay. Chỉ có những ánh mắt nghiêm túc, những cái gật đầu chắc chắn. Mọi người đều hiểu ý nghĩa của những lời vừa nói.

Lục Trạch nhìn quanh căn phòng, trong lòng cũng có những cảm xúc riêng. Tinh Vân đã thực sự khác xa những ngày đầu. Những người từng phải kiêm nhiệm nhiều công việc cùng một lúc, bây giờ đã có vị trí và trách nhiệm rõ ràng. Bộ phận sản xuất. Bộ phận quản lý diễn viên. Bộ phận hậu kỳ. Nhóm âm nhạc. Một bộ phận truyền thông nhỏ nhưng đủ năng lực. Công ty vẫn chưa thực sự lớn. Nhưng đã có hình dáng rõ ràng của một đơn vị sản xuất nghệ thuật thực sự, chứ không còn là một nhóm nhỏ gắng gượng.

Sau khi cuộc họp kết thúc, Dương Khải tìm đến Lục Trạch.

Cậu không có điều gì muốn nói với mọi người sao?

Anh đã nói đủ rồi. Lục Trạch mỉm cười.

Tôi tưởng người đứng đầu công ty phải có vài lời phát biểu mở màn.

Đây là bộ phim của anh. Lục Trạch trả lời một cách thành thật. Anh là người đạo diễn, anh đại diện cho linh hồn tác phẩm.

Dương Khải nhìn hắn, có chút ngạc nhiên. Cậu thực sự để tôi toàn quyền quyết định về phần nghệ thuật?

Trong phạm vi sáng tạo, hoàn toàn do anh quyết định. Lục Trạch nói rõ. Còn về ngân sách và tiến độ, thì đương nhiên vẫn do tôi theo dõi.

Dương Khải bật cười. Cũng hợp lý. Không ai có thể làm tất cả mọi thứ.

Ngày quay đầu tiên chính thức bắt đầu. Không có phóng viên chờ đợi. Không có thảm đỏ. Không có lễ khai máy rườm rà. Chỉ có đoàn phim làm việc từ tờ mờ sáng đến khi trời tối hẳn. Cảnh đầu tiên rất đơn giản. Một con phố cũ. Hai nhân vật gặp nhau sau nhiều năm. Nhưng Dương Khải vẫn yêu cầu quay đi quay lại nhiều lần. Đến lần thứ sáu, khi mọi người gần như kiệt sức, ông mới gật đầu.

Được rồi. Bản này chính là cái chúng ta cần.

Lục Trạch đứng phía sau màn hình giám sát, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào. Hắn tin vào con mắt và sự kiên trì của Dương Khải.

Tần Mộc Tuyết cũng có mặt trong cảnh quay này. Đây là vai diễn mới của cô, không phải nữ chính với danh tiếng rực rỡ, nhưng là một nhân vật có nội tâm sâu sắc và nhiều đất diễn để thể hiện. Khi cảnh quay kết thúc, Dương Khải gật đầu.

Khá ổn.

Tần Mộc Tuyết hơi nghiêng đầu. Chỉ ổn thôi sao ạ?

Đây mới là lần đầu tiên. Dương Khải nhìn cô. Còn rất nhiều ngày phía trước.

Vậy thì những lần sau em sẽ làm tốt hơn. Cô trả lời một cách tự tin.

Đúng thái độ. Dương Khải mỉm cười. Đó chính là điều tôi mong muốn.

Sau khi nghỉ giải lao, Tần Mộc Tuyết thấy Lục Trạch đang đứng ở góc phòng. Cô bước tới.

Anh thấy em diễn vừa rồi thế nào?

Không tệ. Lục Trạch trả lời.

Anh cũng nói giống đạo diễn, chỉ không tệ thôi sao? Cô nhăn mũi.

Vậy em muốn anh nói gì?

Ít nhất cũng phải khen một câu chứ. Cô cười vui vẻ.

Lục Trạch nhìn cô một lát, rồi nói một cách nghiêm túc. Diễn rất tốt.

Thật chứ? Ánh mắt cô sáng lên.

Thật.

Cô hài lòng cười rạng rỡ. Được rồi, em sẽ cố gắng hơn nữa.

Nhưng quá trình quay phim không phải lúc nào cũng thuận lợi. Ngày thứ ba, trời đổ mưa to từ sáng. Cảnh quay ngoài trời đã chuẩn bị cả ngày đành phải tạm hoãn. Chi phí phát sinh. Tiến độ có nguy cơ bị chậm. Một số nhân viên bắt đầu lo lắng. Dương Khải nhìn lịch quay, mặt có vẻ khó nghĩ.

Nếu cứ tiếp tục thời tiết như thế này, chúng ta sẽ bị chậm tiến độ.

Lục Trạch nhìn bảng ngân sách và phương án dự phòng.

Có phương án thay thế không?

Có. Nhưng phải điều chỉnh lịch và chi phí.

Thực hiện theo phương án đó. Lục Trạch nói chắc chắn. Không quay cảnh này trong điều kiện không đảm bảo.

Dương Khải ngạc nhiên. Không tiếc công sức và thời gian đã chuẩn bị sao?

Tiếc một ngày còn hơn phải dùng một cảnh quay không đạt yêu cầu trong cả bộ phim. Lục Trạch trả lời. Chúng ta không thể hy sinh chất lượng chỉ để kịp tiến độ.

Dương Khải nhìn hắn một lát, sau đó gật đầu. Đúng vậy. Cảm ơn cậu.

Đó là nguyên tắc Lục Trạch luôn nhắc nhở mọi người. Không vì muốn nhanh mà làm tầm thường. Tinh Vân hiện tại chưa đủ lớn để lãng phí cơ hội. Nhưng cũng tuyệt đối không được vì tiết kiệm thời gian hay tiền bạc mà đánh đổi chất lượng tác phẩm. Một bộ phim kém sẽ làm tổn hại danh tiếng nhiều hơn là một bộ phim quay chậm nhưng xứng đáng.

Trong khi đó, trên bảng xếp hạng âm nhạc, Kẻ Đi Ngược Gió vẫn giữ vững vị trí thứ chín. Không tăng. Không giảm. Nhìn thấy số liệu, Hứa Thanh Hà hơi lo lắng.

Anh không hề thất vọng sao?

Vì sao phải thất vọng?

Ca khúc không vào được nhóm năm tác phẩm dẫn đầu. Mọi người đều nói Tinh Dạ đang tiến gần đến danh hiệu Kim Bài, nên tác phẩm nào cũng phải đứng cao nhất.

Lục Trạch lắc đầu. Tiến gần đỉnh cao không có nghĩa là mọi tác phẩm đều phải đứng vị trí số một. Một ca sĩ có thể có một bài hát đứng đầu bảng. Nhưng để trở thành nhạc sĩ hàng đầu, phải có cả một kho tác phẩm bền vững. Một bộ phim có thể thắng phòng vé. Nhưng để trở thành công ty lớn, phải có nhiều tác phẩm thành công liên tiếp. Một cuốn sách có thể nổi tiếng. Nhưng để trở thành tác giả được kính trọng, phải có nhiều tác phẩm có giá trị.

Hứa Thanh Hà lắng nghe, chậm rãi gật đầu. Cô hiểu rõ ý nghĩa đằng sau những lời nói ấy. Và câu nói đó, cô sẽ ghi nhớ rất lâu.

Lục Trạch hiểu rõ quy luật phát triển. Hắn không vội vàng. Hắn không cần một sự bùng nổ rồi im lặng. Hắn cần sự tích lũy bền bỉ. Mỗi tác phẩm một. Mỗi bước tiến một. Đủ thời gian, đủ số lượng, đủ chất lượng.

Trong lĩnh vực văn học, có tin tức mới đến. Tác phẩm của Vô Danh vẫn nằm vững trong nhóm đầu bảng xếp hạng. Nhà xuất bản đã gửi lại đề nghị hợp tác. Lần này điều khoản tốt hơn hẳn. Người phụ trách hỏi ý kiến Lục Trạch.

Chúng ta có thể ký hợp đồng này không ạ?

Lục Trạch xem qua điều khoản. Quyền chuyển thể thành phim ảnh có được giữ lại không?

Chúng ta có thể thương lượng điều khoản này.

Vậy tiếp tục đàm phán. Lục Trạch quyết định. Chúng ta không vội ký.

Vô Danh vẫn chưa phải tác giả được biết đến nhiều nhất. Nhưng mỗi ngày, giá trị tác phẩm đều tăng lên. Và quan trọng hơn, Tinh Vân đang có trong tay một nguồn tài nguyên quý giá mà nhiều công ty khác không có: Bản quyền nguyên tác có chất lượng, hoàn toàn tự chủ.

Ngày lại ngày trôi qua. Bộ phim tiếp tục được quay theo đúng tiến độ điều chỉnh. Ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió vẫn lặng lẽ hiện diện trên bảng xếp hạng. Vô Danh vẫn đều đặn đăng chương mới. Hứa Thanh Hà vẫn luyện tập và chuẩn bị cho những bước tiến tiếp theo. Tinh Vân vẫn tiếp tục mở rộng đội ngũ một cách thận trọng. Không có sự kiện lớn lao nào xảy ra. Nhưng từng chi tiết nhỏ, từng công việc hoàn thành, đều đang góp phần xây dựng nền móng vững chắc cho tương lai.

Cuối ngày làm việc, Dương Khải ngồi nghỉ bên cạnh Lục Trạch.

Cậu có biết điều tôi vừa nhận ra không?

Điều gì vậy?

Trước đây tôi luôn nghĩ Tinh Vân phát triển rất nhanh. Dương Khải nhìn ra trường quay. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu. Cậu đang cố tình giữ cho tốc độ phát triển chậm lại. Chậm nhưng chắc.

Lục Trạch mỉm cười. Không phải cố tình chậm.

Vậy thì là gì?

Đúng tốc độ mà chúng ta thực sự có thể đi. Không hơn không kém.

Dương Khải im lặng một lát, sau đó bật cười. Có lẽ cậu đúng.

Ở những công ty lớn khác, mọi thứ vẫn diễn ra với tốc độ chóng mặt. Ngôi sao mới liên tục xuất hiện. Phim lớn liên tục ra mắt. Tác giả trẻ liên tục nổi lên. Không ai dừng lại chờ Tinh Vân. Thị trường luôn vận động. Cạnh tranh luôn diễn ra. Và chính trong sự khắc nghiệt đó, mỗi bước đi vững chắc của Tinh Vân mới càng trở nên có giá trị. Họ không chạy đua với ai khác. Họ chỉ chạy đua với chính mình, ngày một tốt hơn ngày hôm qua.

Hết chương 248.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 249: Những Đối Thủ Mới

Ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió bước sang tuần thứ ba trên bảng xếp hạng. Vị trí bắt đầu có những thay đổi rõ rệt. Một tác phẩm mới của ca sĩ hạng A chính thức ra mắt. Một ca khúc khác do nhạc sĩ nổi tiếng sáng tác cũng nhanh chóng leo lên. Kẻ Đi Ngược Gió từ vị trí thứ chín lùi xuống thứ mười một. Không có bất kỳ sự ngạc nhiên hay tranh cãi nào. Thị trường vốn luôn vận động như vậy. Một tác phẩm đi xuống không có nghĩa nó đã thất bại. Chỉ đơn giản là những tác phẩm mới đã xuất hiện và giành được sự chú ý.

Lâm Nhiên nhìn số liệu trên màn hình, giọng có chút tiếc nuối.

Rơi hai hạng so với tuần trước.

Lục Trạch vẫn bình thản.

Điều đó hoàn toàn bình thường.

Chúng ta không cần đẩy mạnh quảng bá để giữ hạng sao?

Không cần. Lục Trạch lắc đầu. Tác phẩm này đã hoàn thành sứ mệnh của nó.

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. Vào được nhóm mười cũng được xem là hoàn thành mục tiêu sao?

Đúng vậy. Lục Trạch nhìn những con số đang thay đổi liên tục. Không phải tác phẩm nào cũng cần đứng vị trí số một để được xem là thành công.

Hắn đã sớm hiểu một quy luật đơn giản. Nếu mỗi lần một tác phẩm rời khỏi nhóm cao đều phải lập tức dùng mọi cách để kéo lại, thì sớm muộn Tinh Vân cũng sẽ kiệt sức. Điều quan trọng nhất không nằm ở một tác phẩm hay một tuần xếp hạng. Mà nằm ở tổng thể.

Cùng lúc đó, một tin tức khác lan ra trong giới. Một nhạc sĩ trẻ đang có sức hút mạnh vừa chính thức ký hợp đồng với một công ty giải trí lớn. Ngay ngày công bố, phía công ty đã tung ra kế hoạch sản xuất album quy mô. Ba ca khúc đơn. Ba nhà sản xuất tên tuổi. Hai nhạc sĩ nổi tiếng tham gia viết tác phẩm. Một trong số đó chính là một Kim Bài. Thị trường lập tức chú ý. Đây sẽ là đối thủ đáng gờm của rất nhiều ca sĩ. Và đây cũng là minh chứng cho một sự thật: Những người mới luôn xuất hiện, luôn có điều kiện tốt hơn, luôn có nguồn lực mạnh hơn.

Lục Trạch đọc qua tin tức, không có chút lo lắng nào. Ngược lại, hắn thấy đó là điều tất yếu. Nếu Tinh Vân muốn tồn tại và phát triển lâu dài, thì không thể chỉ nhìn vào vài đối thủ hiện tại. Bởi cứ qua mỗi năm, sẽ lại có những gương mặt mới bước lên, có những kế hoạch mới ra đời, có những sức mạnh mới xuất hiện. Không ai có thể đứng yên một chỗ mà mong giữ vững vị trí.

Tại trường quay, Dương Khải đang trao đổi với tổ quay phim. Hai người có ý kiến khác nhau về góc máy cho cảnh quay quan trọng.

Góc máy này sẽ tạo ra khung cảnh đẹp hơn. Nhân viên quay phim kiên trì trình bày.

Đẹp nhưng không phù hợp với trạng thái cảm xúc của nhân vật tại khoảnh khắc này. Dương Khải lắc đầu. Hai bên tranh luận gần mười phút mà vẫn chưa đi đến thống nhất. Cuối cùng Dương Khải quay sang Lục Trạch.

Cậu thấy phương án nào phù hợp hơn?

Lục Trạch nhìn màn hình giám sát, lặng im vài giây rồi trả lời.

Chúng ta giữ phương án của đạo diễn.

Nhân viên quay phim hơi không phục. Nhưng góc độ kia..

Lục Trạch nói một cách bình thản nhưng chắc chắn. Đây là tác phẩm mà anh Dương Khải chịu trách nhiệm nghệ thuật. Chúng ta tôn trọng quyết định của người đạo diễn.

Dương Khải không nói thêm gì, nhưng ánh mắt có chút hài lòng.

Đoàn phim tiếp tục công việc. Đến cảnh đối thoại dài gần sáu phút. Không có hành động mạnh. Không có hiệu ứng đặc biệt. Chỉ có hai nhân vật ngồi nói chuyện trong một căn phòng đơn giản. Nhưng để thể hiện đúng trọng tâm, đúng cảm xúc, hai diễn viên đã phải quay đi quay lại suốt cả buổi. Lục Trạch vẫn đứng phía sau màn hình, theo dõi từng lần diễn. Hắn không hề sốt ruột hay thúc giục. Bởi hắn hiểu rõ, những cảnh tưởng như bình thường này, đôi khi lại chính là những khoảnh khắc quyết định giá trị nghệ thuật của cả bộ phim.

Đến lần quay thứ tám, khi lời thoại cuối cùng lắng xuống, Dương Khải mới gật đầu một cách nhẹ nhàng.

Được rồi. Bản này chính là cái chúng ta cần.

Cả đoàn thở phào nhẹ nhõm. Không có tiếng vỗ tay. Không có lời khen to tiếng. Mọi người chỉ nhanh chóng chuyển sang chuẩn bị cho cảnh tiếp theo. Đó mới chính là công việc thực sự. Lặng lẽ, kiên nhẫn, và luôn hướng về phía trước.

Tần Mộc Tuyết đi ngang qua Lục Trạch trong lúc chuyển cảnh. Cô ngước nhìn hắn.

Anh thấy cảnh vừa rồi em diễn thế nào ạ?

Rất tốt. Lục Trạch trả lời một cách thành thật.

Anh đã theo dõi từ đầu đến cuối sao?

Ừ.

Vậy thì chỉ có rất tốt thôi sao? Cô mỉm cười, có chút mong đợi.

Muốn nghe lời nhận xét khác hơn à?

Đúng vậy.

Lục Trạch nhìn ánh mắt trông đợi của cô, suy nghĩ một lát rồi nói. Em không làm anh thất vọng.

Tần Mộc Tuyết ngẩn người. Câu nói ấy đơn giản nhưng lại nặng giá trị hơn mọi lời khen hoa mỹ. Cô im lặng một lát, sau đó mỉm cười rạng rỡ.

Được. Câu này em rất thích.

Nói rồi cô quay người đi chuẩn bị cho cảnh tiếp theo, bước chân nhẹ nhàng hơn hẳn.

Bên ngoài trường quay, một phóng viên đã chờ từ lâu. Anh ta muốn phỏng vấn Tinh Vân về bộ phim đang quay. Nhân viên bộ phận truyền thông tiếp nhận yêu cầu nhưng trả lời một cách nhất quán.

Bộ phim vẫn đang trong giai đoạn quay. Khi có thông tin chính thức, chúng tôi sẽ thông báo rộng rãi. Hiện tại chưa có gì để chia sẻ thêm.

Không cố tạo sự chú ý. Không tung ảnh hậu trường liên tục để giữ nhiệt. Không dùng chuyện cá nhân hay tin đồn để thu hút ánh nhìn. Tinh Vân vẫn giữ cách làm việc của riêng mình. Yên lặng, tập trung, và chờ đợi tác phẩm tự nói lên tất cả.

Trong lĩnh vực văn học, tác phẩm của Vô Danh tiếp tục được cập nhật đều đặn. Lần này thứ hạng có sự cải thiện nhẹ, leo lên vị trí thứ tám. Khu bình luận bắt đầu xuất hiện những nhận xét có chiều sâu. Vô Danh lại đi lên rồi. Ổn định đến mức khó tin. Có những tác giả nổi tiếng một thời rồi biến mất. Còn Vô Danh thì cứ viết đều, cứ giữ vững vị trí, khó mà lật đổ được. Một độc giả lâu năm viết một câu khiến nhiều người đồng tình: Đó mới chính là điểm đáng sợ nhất. Không bùng nổ, nhưng không bao giờ ngừng tiến lên.

Lục Trạch đọc qua những bình luận đó, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Đó chính xác là thứ hắn mong muốn xây dựng. Không phải một lần nổi tiếng rồi bị lãng quên. Mà là sự hiện diện bền vững, ngày càng chặt chẽ trong lòng người theo dõi.

Tại Tinh Vân, kế hoạch phát hành ca khúc tiếp theo của Hứa Thanh Hà cũng được đưa ra thảo luận. Lần này tác phẩm không phải do Tinh Dạ sáng tác. Một nhạc sĩ khác trong ngành gửi đến tác phẩm và đề nghị hợp tác. Lục Trạch nghe thử rồi gật đầu.

Chất lượng tốt. Có thể chấp nhận.

Hứa Thanh Hà hơi ngạc nhiên. Anh không tự viết cho em sao?

Lục Trạch nhìn cô một cách nghiêm túc. Anh rất muốn viết cho em. Nhưng em không thể chỉ hát những tác phẩm của một người.

Cô im lặng, chờ giải thích.

Nếu em thực sự muốn trở thành một ca sĩ có vị trí vững chắc. Lục Trạch nói tiếp. Em phải có khả năng thể hiện được nhiều phong cách, nhiều tác giả khác nhau. Không thể mãi phụ thuộc vào một nguồn tác phẩm duy nhất.

Hứa Thanh Hà lắng nghe, rồi chậm rãi gật đầu. Em hiểu rồi.

Đó cũng chính là cách Tinh Vân xây dựng nghệ sĩ. Không biến ca sĩ thành cái bóng của một nhạc sĩ. Không để danh tiếng của người sáng tác lấn át tài năng của người biểu diễn. Họ cần tự mình trưởng thành. Tự mình chứng minh. Tự mình tạo lấy vị trí cho chính mình.

Còn Tinh Dạ thì vẫn tiếp tục viết. Nhiều tác phẩm mới được hoàn thành nhưng chưa có kế hoạch phát hành ngay. Một số được dành cho dự án phim sắp tới. Một số được lưu lại cho những ca sĩ phù hợp. Một số chỉ đơn giản nằm trong kho tác phẩm, chờ thời điểm thích hợp. Hắn không cần mọi thứ đều xuất hiện trước công chúng ngay lập tức. Bởi một kho tác phẩm đủ lớn, đủ đa dạng, mới thực sự là nền tảng vững chắc nhất.

Cuối tuần, bảng tổng hợp cập nhật đầy đủ số liệu. Ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió đứng thứ mười một, vẫn giữ được sức nghe ổn định. Tác phẩm của Vô Danh đứng thứ tám. Hứa Thanh Hà tiếp tục tích lũy điểm thành tích một cách đều đặn. Bộ phim thứ năm đã hoàn thành hơn một phần ba tiến độ quay. Tinh Vân cũng đang tuyển dụng thêm nhân sự cho bộ phận sản xuất và hậu kỳ. Không có thành tích nào đủ làm chấn động cả ngành. Nhưng cũng không có dấu hiệu thất bại hay đi xuống. Mọi thứ đều đang tiến về phía trước.

Lục Trạch tắt màn hình bảng số liệu. Hắn bước ra cửa sổ, nhìn ánh nắng chiều. Con đường phía trước vẫn còn rất dài. Tinh Dạ chưa phải Kim Bài. Tinh Vân chưa phải công ty hàng đầu. Hứa Thanh Hà chưa phải ca sĩ hạng A. Vô Danh chưa phải tác giả số một. Bộ phim mới còn chưa hoàn thành. Nhưng tất cả mọi người, mọi việc, đều đang đi đúng hướng. Chậm rãi. Chắc chắn. Và quan trọng nhất là.. Không bao giờ dừng lại.

Hết chương 249.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 250: Một Bước Tiến

Bảng xếp hạng mới vừa được cập nhật. Ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió đứng ở vị trí thứ mười một. Không cao như tuần trước. Nhưng cũng hoàn toàn không phải một kết quả đáng thất vọng. Lục Trạch nhìn con số đó vài giây rồi tắt màn hình. Không cần đẩy mạnh quảng bá để kéo hạng. Không cần tranh cãi hay điều chỉnh kế hoạch. Một tác phẩm khi đã ra đời, khi đã hoàn thành sứ mệnh của mình, thì cũng đến lúc nên buông tay để thị trường tiếp tục vận động.

Ngay khi hắn chuẩn bị rời phòng, Lâm Nhiên bước vào.

Lục tổng.

Ừ?

Có một cuộc hẹn đối phương muốn gặp anh.

Ai vậy?

Một công ty giải trí lớn trong ngành.

Lục Trạch hơi nhướng mày. Họ muốn nói về bộ phim chúng ta đang sản xuất?

Không chỉ vậy. Lâm Nhiên đặt tập hồ sơ lên bàn. Họ muốn hợp tác toàn diện với Tinh Vân.

Lục Trạch mở hồ sơ xem kỹ. Không phải đề nghị mua cổ phần. Không phải bàn chuyện sáp nhập. Cũng hoàn toàn không có ý định mua lại Tinh Vân. Họ muốn trở thành đối tác chiến lược. Cùng đầu tư một dự án điện ảnh. Cùng phối hợp phát triển một dự án âm nhạc. Cung cấp tài nguyên phát hành và phân phối. Điều kiện nhìn chung khá hào phóng và có lợi.

Lâm Nhiên nhìn hắn. Chúng ta có nên tiếp nhận lời mời gặp mặt không?

Có. Lục Trạch gật đầu.

Chúng ta đồng ý hợp tác sao?

Chưa. Lục Trạch khép hồ sơ lại. Trước hết cần biết họ thực sự muốn gì, và cái giá chúng ta phải trả là bao nhiêu.

Đây không phải lần đầu Tinh Vân nhận được lời mời hợp tác. Nhưng trước đây, đa số đều là những đơn vị nhỏ hơn, có cùng quy mô hoặc yếu thế hơn. Còn bây giờ, những công ty lớn đã bắt đầu chủ động tìm đến. Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất. Tinh Vân đã bước ra khỏi giai đoạn chỉ được người khác quan sát và dè dặt. Giờ đây, họ đã thực sự có giá trị để đối phương muốn cùng đồng hành.

Cuộc gặp được tổ chức tại một khách sạn trung tâm. Đối phương là Phó Tổng Giám đốc phụ trách mảng nội dung sản xuất. Ông ta bắt tay Lục Trạch với thái độ thân thiện.

Lục tổng, rất vui có cơ hội được gặp mặt.

Xin chào.

Hai bên ngồi xuống. Người kia không vòng vo dài dòng.

Tôi nghĩ anh cũng phần nào lý giải lý do chúng tôi chủ động tìm đến. Chủ yếu là về mảng điện ảnh.

Đúng vậy. Ông ta đưa ra tài liệu chi tiết. Chúng tôi muốn cùng Tinh Vân đồng đầu tư bộ phim tiếp theo của anh.

Lục Trạch xem qua các điều khoản. Các ông muốn nắm quyền phân phối sản phẩm?

Đúng vậy.

Trong bao lâu?

Ba năm.

Phạm vi phân phối?

Toàn thị trường Vân Hòa.

Lục Trạch chưa vội trả lời. Điều kiện không tệ. Nhưng cũng chưa đủ tốt để lập tức đồng ý.

Còn về mảng âm nhạc thì sao? Lục Trạch hỏi.

Người kia mỉm cười. Chúng tôi biết Tinh Vân hiện đang có một nghệ sĩ trẻ rất tiềm năng. Hứa Thanh Hà đúng không? Chúng tôi có thể cung cấp tài nguyên phát sóng trên các chương trình truyền hình, hệ thống quảng bá rộng khắp.

Lục Trạch đặt tài liệu xuống. Đổi lại các ông muốn nhận được gì?

Quyền ưu tiên hợp tác với nghệ sĩ này trong tương lai.

Lục Trạch hiểu rõ ý định. Họ muốn lấy quyền ưu tiên ký kết hợp đồng dài hạn với Hứa Thanh Hà để đổi lấy tài nguyên quảng bá. Hắn lắc đầu.

Điều này không thể đồng ý.

Người kia hơi bất ngờ. Chúng ta hoàn toàn có thể thương lượng điều kiện.

Phần này không cần thương lượng. Lục Trạch nói một cách bình thản nhưng chắc chắn. Nghệ sĩ của Tinh Vân phải có quyền tự lựa chọn con đường đi của chính mình. Không ai được thay họ quyết định.

Căn phòng im lặng vài giây.

Cuộc trao đổi kéo dài hơn một giờ. Cuối cùng hai bên chưa ký kết bất kỳ văn bản nào. Nhưng cũng không tan vỡ. Họ thống nhất sẽ tiếp tục đàm phán về dự án điện ảnh, vốn là phần hai bên đều có thể cùng nhau tìm tiếng nói chung. Đó cũng đã là một kết quả rất tốt.

Trên đường trở về công ty, Lâm Nhiên ngồi bên cạnh hỏi.

Anh không sợ chúng ta bỏ lỡ một cơ hội lớn sao? Đó là một trong những công ty mạnh nhất ngành. Họ có nguồn lực mà chúng ta hiện tại chưa có.

Tôi biết. Lục Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Vậy tại sao anh lại từ chối ngay phần quan trọng nhất?

Lục Trạch quay lại nhìn cô. Bởi vì Tinh Vân chưa đến mức phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Chúng ta có thể đi chậm hơn một chút. Nhưng chúng ta sẽ đi bằng chính đôi chân của mình.

Lâm Nhiên im lặng. Cô hiểu rõ ý nghĩa đằng sau câu nói ấy. Tinh Vân đã thực sự có đủ năng lực và tiềm năng để tự mình lựa chọn đối tác. Chứ không còn phải ai đưa điều kiện tốt thì lập tức đồng ý.

Trong khi đó, tại trường quay, bộ phim thứ năm đã quay được gần một nửa tiến độ. Những cảnh quan trọng nhất, mang trọng tâm nội dung bắt đầu được thực hiện. Dương Khải yêu cầu tất cả diễn viên tập trung cao độ. Không có nhiều cơ hội để quay lại. Càng về cuối tác phẩm, từng khoảnh khắc càng cần được hoàn thiện một cách hoàn hảo.

Một cảnh quay đặc biệt khó được tổ chức. Nhân vật chính đứng giữa sân ga. Không nói một lời. Chỉ lặng lẽ nhìn đoàn tàu dần dần rời đi, mang theo những người thân, những lựa chọn, và cả một phần quá khứ. Dương Khải yêu cầu quay đi quay lại hơn mười lần. Lục Trạch vẫn đứng phía sau màn hình, lặng lẽ quan sát. Đến lần thứ mười một, khi ánh mắt của diễn viên hoàn toàn hòa vào trạng thái cần có, Dương Khải mới gật đầu.

Được rồi. Bản này chính là cái chúng ta cần.

Lần này ông không yêu cầu quay thêm.

Sau khi cảnh quay kết thúc, Dương Khải quay sang Lục Trạch.

Cậu thấy thế nào?

Rất tốt. Hoàn hảo.

Có góc độ hay đoạn nào cần chỉnh sửa không?

Không cần. Lục Trạch mỉm cười.

Dương Khải cũng cười. Cuối cùng cũng có một cảnh mà cậu không yêu cầu quay lại.

Bởi vì bản thân nó đã đủ hoàn hảo rồi.

Tần Mộc Tuyết đứng ở phía sau, vừa hoàn thành xong phần diễn của mình trong cảnh phụ. Cô bước tới.

Anh cũng đã xem từ đầu đến cuối chứ?

Ừ.

Thế nào ạ? Cô có chút mong đợi.

Tiến bộ rất rõ rệt. Lục Trạch nhìn cô. So với những ngày đầu, em đã trưởng thành rất nhiều.

Cô mỉm cười vui vẻ. Em luyện tập mỗi ngày đấy.

Anh biết.

Anh biết sao được?

Chỉ cần nhìn vào cách em đứng trước máy quay là đủ hiểu.

Hai người nói chuyện một cách tự nhiên, không ai nhận ra. Nhưng mối quan hệ giữa họ đang dần thay đổi. Không nhanh. Không rực rỡ. Nhưng từng chút một, mỗi ngày một, đều trở nên gần gũi hơn.

Ở một lĩnh vực khác, Vô Danh nhận được thư đề nghị chính thức từ nhà xuất bản. Lần này không chỉ là đề nghị xuất bản sách. Họ muốn thảo luận về quyền chuyển thể thành phim ảnh. Lục Trạch đọc kỹ từng điều khoản. Dương Khải cũng tham gia xem xét nội dung.

Tác phẩm này có đủ tiềm năng để trở thành một bộ phim tốt. Dương Khải nói.

Ừ. Lục Trạch gật đầu.

Vậy chúng ta ký hợp đồng chứ?

Chưa. Lục Trạch lắc đầu.

Dương Khải nhìn hắn. Lại chưa?

Phải xem họ đưa ra điều kiện gì, và chúng ta còn giữ lại được những quyền gì. Lục Trạch nói một cách chắc chắn. Tôi hiểu rõ giá trị của tác phẩm này. Nếu bán quyền quá sớm với giá quá rẻ, thì sau này chúng ta sẽ mất đi quyền chủ động hoàn toàn. Nếu Tinh Vân thực sự muốn xây dựng một hệ sinh thái từ văn học đến điện ảnh, thì những tài sản cốt lõi này nhất định phải nằm trong tầm kiểm soát.

Vô Danh có thể chưa phải tác giả nổi tiếng nhất. Nhưng những tác phẩm của hắn, chính là những viên gạch đầu tiên mà Tinh Vân có thể tự mình xây dựng thành những tác phẩm điện ảnh giá trị.

Cuối ngày làm việc, Hứa Thanh Hà hoàn thành buổi luyện thanh. Cô bước ra phòng thu, thấy Lục Trạch vẫn đang ngồi xem tài liệu.

Anh chưa về sao?

Chưa.

Vẫn còn nhiều việc ạ?

Ừ.

Anh lúc nào cũng bận rộn. Cô khẽ cười, giọng có chút quan tâm. Em biết công ty đang phát triển. Nhưng anh cũng đừng làm việc quá sức. Hãy nhớ nghỉ ngơi.

Lục Trạch ngước nhìn cô, ánh mắt trở nên ấm áp hơn.

Anh sẽ ghi nhớ lời em nhắc nhở.

Một ngày nữa trôi qua lặng lẽ. Tinh Vân nhận được lời mời hợp tác từ công ty lớn. Bộ phim thứ năm tiến thêm một bước quan trọng. Vô Danh nhận được đề nghị chuyển thể. Hứa Thanh Hà tiếp tục trưởng thành. Tinh Dạ vẫn đều đặn tích lũy kho tác phẩm. Không có sự kiện nào đủ làm chấn động cả ngành. Nhưng chính điều này mới là thay đổi lớn nhất. Tinh Vân đã không còn phải đi tìm đối tác. Đã đến lúc, những người khác chủ động tìm đến Tinh Vân. Không phải vì vận may. Không phải vì có người nâng đỡ. Mà bởi họ đã nhìn thấy một công ty nhỏ, đang từng ngày, từng bước, xây dựng cho chính mình một nền tảng vững chắc.

Còn Lục Trạch hiểu rõ. Những lời mời, những sự chú ý, những thành tích nhỏ bé này, mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn rất dài. Nhưng ít nhất, họ đã đi đúng hướng. Và quan trọng nhất, họ vẫn đang tự mình bước đi.

Hết chương 250.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 251: Tiến Độ

Bộ phim thứ năm của Tinh Vân đã quay được hơn một nửa tiến độ. Đây chính là giai đoạn bận rộn nhất. Mỗi ngày đều có cảnh mới. Mỗi ngày đều có những vấn đề bất ngờ phát sinh. Bảng lịch quay được dán kín trên tường phòng sản xuất, từng khoảng thời gian đều được sắp xếp chặt chẽ đến mức một giờ chậm trễ ở một cảnh, hoàn toàn có thể kéo lùi cả lịch trình ngày hôm sau.

Dương Khải cầm tập phân cảnh đứng giữa trường quay, giọng nói rõ ràng.

Cảnh này phải hoàn thành trước khi trời tối hẳn.

Quay phim ngước nhìn ánh sáng ngoài trời rồi gật đầu.

Chúng ta còn khoảng bốn mươi phút ánh sáng tự nhiên đủ chuẩn.

Tất cả diễn viên nhanh chóng vào vị trí. Tổ ánh sáng chạy nhanh điều chỉnh thiết bị. Mọi người đều tự động gấp rút, không cần ai nhắc nhở. Lục Trạch đứng ở góc phòng quan sát một lúc rồi lặng lẽ rời đi. Hắn không cần xuất hiện ở mọi nơi, không cần can thiệp vào mọi việc. Một công ty thực sự muốn phát triển, không thể mãi lúc nào cũng dựa vào một người đứng đầu.

Trở lại công ty, Lâm Nhiên đang xem báo cáo tài chính tháng.

Doanh thu từ các bộ phim cũ vẫn duy trì mức ổn định.

Còn mảng âm nhạc?

Ba ca khúc trước vẫn tiếp tục tạo ra doanh thu bản quyền đều đặn mỗi tháng.

Văn học thì sao?

Doanh thu bản quyền xuất bản có dấu hiệu tăng nhẹ.

Lục Trạch nhận lấy tập báo cáo xem qua. Tinh Vân vẫn chưa kiếm được những khoản tiền lớn khiến ai cũng phải ngước nhìn. Nhưng điều đáng mừng là nguồn thu đã bắt đầu đa dạng hóa. Từ điện ảnh. Từ âm nhạc. Từ bản quyền tác phẩm. Từ hoạt động của các nghệ sĩ. Đó mới chính là sự thay đổi quan trọng nhất.

Bộ phận hậu kỳ đã tuyển đủ người chưa?

Lâm Nhiên lắc đầu. Thêm được hai người có kinh nghiệm, nhưng vẫn còn thiếu.

Tiếp tục tuyển. Lục Trạch suy nghĩ rồi nói. Tinh Vân đang chuẩn bị cho những ngày phía trước. Một bộ phim thành công chưa đủ. Sau này khi cùng lúc có hai hay ba dự án chạy, nhân sự hiện tại sẽ không đáp ứng nổi. Phải chuẩn bị trước khi cần dùng.

Trên thị trường âm nhạc, ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió đã rời khỏi nhóm mười tác phẩm dẫn đầu, hiện đứng ở vị trí thứ mười bốn. Không ít người bắt đầu đưa ra nhận định. Lần này thành tích thấp hơn kỳ vọng. Ngay cả Tinh Dạ cũng có lúc tác phẩm không giữ được vị trí cao lâu. Nhưng cũng có ý kiến bình luận một cách công bằng: Dù không đứng cao, nhưng vẫn duy trì được sức nghe tốt hơn nhiều tác phẩm khác.

Một nhà bình luận âm nhạc viết bài phân tích: Điều đáng chú ý không phải là thứ hạng của một ca khúc. Mà là sự thật rằng Tinh Dạ vẫn liên tục có tác phẩm ra đời, và tác phẩm nào cũng đều giữ được chất lượng ổn định. Đây mới là điều khó làm nhất.

Lục Trạch đọc qua bài viết rồi tắt màn hình. Không phải tác phẩm nào cũng đều phải thành công rực rỡ. Điều đó hoàn toàn bình thường. Điều quan trọng là, dù tác phẩm này không đứng cao nhất, mọi người vẫn đang chờ đợi tác phẩm tiếp theo.

Buổi chiều, Hứa Thanh Hà bước vào phòng thu. Ca khúc mới đã hoàn thành phần hòa âm. Đây không phải tác phẩm của Tinh Dạ, mà là sáng tác của một nhạc sĩ trẻ khác trong ngành. Cô ngồi nghe xong, hơi có chút lo lắng.

Liệu người nghe có thích tác phẩm này không anh?

Lục Trạch nhìn cô. Bản thân em có thích không?

Em rất thích.

Vậy là đủ rồi. Nếu em thực sự cảm nhận được và hát bằng cả trái tim, khán giả sẽ cảm nhận được cùng em.

Chỉ đơn giản có vậy thôi sao?

Lục Trạch giải thích một cách kiên nhẫn. Khán giả trên thị trường sẽ nghe vô số loại ca khúc với vô số phong cách khác nhau. Nếu em chỉ mãi hát những tác phẩm của một người, thì con đường nghệ thuật của em sẽ càng lúc càng hẹp lại. Chúng ta không muốn em chỉ được biết đến khi hát nhạc của Tinh Dạ. Chúng ta muốn chính em, với tài năng và phong cách của riêng mình, được mọi người công nhận.

Hứa Thanh Hà lắng nghe, chậm rãi gật đầu. Cô hiểu rõ ý định của Lục Trạch và Tinh Vân. Họ không muốn xây dựng một ca sĩ chỉ biết phụ thuộc vào một nhạc sĩ. Họ đang cố gắng tạo ra một nghệ sĩ thực thụ, có thể tự mình đứng vững trên mọi sân khấu.

Trong lĩnh vực văn học, tác phẩm của Vô Danh vẫn giữ vững vị trí thứ tám thêm một tuần nữa. Nhà xuất bản tiếp tục gửi đến phương án hợp tác mới. Lần này, sau nhiều lần đàm phán, họ đồng ý để tác giả giữ lại một phần quyền chuyển thể thành phim ảnh. Lục Trạch đọc kỹ từng điều khoản, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Cuối cùng những nỗ lực đàm phán cũng đã có kết quả.

Buổi tối, khi trời đã tối hẳn, Dương Khải trở lại công ty. Ông đặt tập kịch bản lên bàn Lục Trạch, vẻ mặt có chút suy nghĩ.

Có một điều tôi vẫn chưa thực sự hài lòng ở cảnh cuối cùng.

Lục Trạch mở kịch bản, đọc lại kỹ từng đoạn. Sau đó ngước nhìn. Anh cảm thấy chưa đủ sức nặng về cảm xúc đúng không?

Đúng vậy. Dường như vẫn còn thiếu một chút gì đó để gắn kết toàn bộ câu chuyện.

Hai người im lặng một lúc, cùng suy nghĩ. Sau đó Lục Trạch cầm bút, viết thêm vài dòng ngắn gọn vào cuối trang. Dương Khải cầm lên đọc, lặng im vài giây rồi gật đầu chắc chắn.

Được rồi. Chính là cái thiếu đó.

Đó cũng chính là điều khiến Dương Khải luôn nể phục Lục Trạch. Hắn không bao giờ can thiệp một cách thừa vào công việc sáng tạo của người khác. Nhưng mỗi khi thực sự cần ý kiến, hắn luôn có thể đưa ra đúng vào điểm mấu chốt, đúng vào chỗ còn thiếu sót mà không ai nhận ra.

Trời đã khá muộn. Tần Mộc Tuyết vừa hoàn thành xong cảnh quay cuối cùng trong ngày. Cô bước vào phòng sản xuất lấy đồ, thấy Lục Trạch vẫn ngồi xem tài liệu.

Anh vẫn chưa về sao?

Chưa.

Ngày nào cũng thấy anh ở đây đến muộn.

Thói quen rồi.

Cô bước tới, đặt một ly cà phê nóng xuống trước mặt hắn. Uống đi cho đỡ mệt.

Lục Trạch ngước nhìn, mỉm cười. Cảm ơn em.

Không cần. Cô ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt nhìn hắn. Em nghe nói có công ty lớn trong ngành muốn hợp tác với Tinh Vân đúng không?

Đúng vậy.

Anh đã đồng ý chưa?

Chưa.

Tại sao vậy? Nhiều người chắc chắn sẽ đồng ý ngay.

Lục Trạch nhìn cô một cách bình thản. Bởi vì chúng ta vẫn còn có sự lựa chọn. Chúng ta không cần phải vội vàng.

Tần Mộc Tuyết nhìn hắn vài giây, sau đó nở nụ cười. Nghe anh nói thật tự tin.

Đây không phải là sự tự tin mù quáng. Lục Trạch nói chậm rãi. Mà là kết quả của những sự chuẩn bị mà chúng ta đã làm từ rất lâu.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn. Toàn bộ ngành giải trí vẫn không ngừng vận động và thay đổi. Ngôi sao mới liên tục xuất hiện. Phim lớn liên tục ra mắt. Tác giả trẻ liên tục nổi lên. Mỗi ngày đều có người tiến lên phía trước. Và cũng mỗi ngày đều có người bị lãng quên và bỏ lại phía sau.

Tinh Vân vẫn còn là một công ty tương đối trẻ và nhỏ bé. Tinh Dạ vẫn chưa đạt đến danh hiệu Kim Bài. Vô Danh vẫn chưa đứng đầu bảng xếp hạng. Hứa Thanh Hà vẫn chưa trở thành ca sĩ hạng A. Nhưng nền móng mà Tinh Vân đang xây dựng đã hoàn toàn khác trước. Từng bộ phận trong công ty đang dần hoàn thiện. Từng dự án đều đang tích lũy thêm kinh nghiệm và giá trị. Từng con người đều đang trưởng thành mỗi ngày.

Lục Trạch đứng dậy, nhìn bảng kế hoạch chi tiết dán trên tường. Mảng âm nhạc đang tiến thêm một bước. Mảng điện ảnh đang hoàn thiện tác phẩm. Mảng văn học đang thương lượng hợp tác. Các nghệ sĩ đều đang phát triển. Mỗi lĩnh vực đều chỉ tiến thêm một chút. Không nhanh. Nhưng vô cùng vững chắc.

Hắn hiểu rõ một điều. Một công ty thực sự vững mạnh không bao giờ được xây dựng chỉ bằng vài tác phẩm thành công rực rỡ trong thời gian ngắn. Mà được xây dựng bằng chính thời gian. Và Tinh Vân.. Đang từng ngày, từng chút một, tích lũy thứ quý giá nhất đó.

Hết chương 251.
 
Chỉnh sửa cuối:
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 252: Bản Cắt Đầu Tiên

Bộ phim thứ năm bước vào tuần quay cuối. Những cảnh quan trọng nhất đã hoàn thành. Đoàn phim bắt đầu chuyển sang những cảnh bổ sung và các phân đoạn nối. Không khí trong trường quay nhẹ hơn trước. Nhưng không ai thực sự thả lỏng. Bởi mọi người đều hiểu rõ, quay xong chỉ mới hoàn thành một nửa chặng đường.

Dương Khải ngồi trước màn hình xem lại toàn bộ cảnh quay đã ghi hình. Ông ngồi yên gần ba tiếng, chăm chú theo dõi từng khung hình, không nói một lời. Đến khi đoạn cuối cùng kết thúc, ông mới tháo tai nghe ra, lặng im chốc lát rồi nói.

Ngày mai chúng ta quay thêm hai cảnh.

Trợ lý bên cạnh hơi ngạc nhiên. Có chỗ chưa đạt yêu cầu sao ạ?

Ừ. Đoạn ở giữa phim. Ông ngón tay chỉ vào màn hình. Nhịp độ diễn có phần chậm, chưa đủ sức nặng.

Lục Trạch đứng phía sau nghe hết. Hắn bước tới. Quay lại đoạn đó?

Đúng vậy.

Vậy chúng ta sắp xếp thời gian quay lại. Lục Trạch gật đầu. Không ai có ý kiến phàn nàn. Tinh Vân có thể tốn thêm một ngày, tốn thêm một chút chi phí. Nhưng tuyệt đối không thể mang một đoạn phim chưa hoàn hảo vào giai đoạn hậu kỳ.

Ngày hôm sau, hai cảnh bổ sung được hoàn thành một cách suôn sẻ. Lần này, khi xem lại màn hình, Dương Khải cuối cùng cũng gật đầu.

Được rồi. Đạt yêu cầu.

Bộ phim chính thức đóng máy. Không có lễ ăn mừng rình rang. Không có phóng viên chờ đợi. Chỉ có một bữa cơm đơn giản tại nhà hàng gần đó dành cho toàn bộ thành viên đoàn phim. Dương Khải nâng ly, giọng chân thành.

Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng nhau suốt thời gian qua.

Tiếng vỗ tay vang lên ấm áp. Lục Trạch ngồi ở cuối bàn, lặng lẽ nhìn những gương mặt đã cùng nhau làm việc từ tờ mờ sáng đến tối khuya. Hắn chợt nhận ra, Tinh Vân.. Đã thực sự có trong tay một đoàn phim gắn bó, đủ năng lực và đủ tâm huyết.

Sau khi đoàn phim giải tán, công việc lập tức chuyển sang giai đoạn hậu kỳ. Dựng phim. Chỉnh sửa âm thanh. Định màu. Sáng tác nhạc phim. Hoàn thiện hiệu ứng hình ảnh. Từng khâu đều được phân công rõ ràng và tiến hành một cách cẩn trọng. Lục Trạch đặc biệt dành sự chú ý cho phần nhạc phim. Bởi hắn hiểu rõ, một bộ phim tốt không chỉ cần hình ảnh đẹp, âm nhạc đúng lúc còn có thể quyết định cả cảm xúc của khán giả.

Vài ngày sau, Dương Khải mang đến bản dựng đầu tiên.

Cậu xem qua đi.

Lục Trạch nhận lấy tập tài liệu. Tổng thời lượng khoảng bao nhiêu?

Gần hai tiếng.

Được rồi.

Hắn ngồi một mình trong phòng chiếu nhỏ của Tinh Vân. Đèn tắt. Màn hình sáng lên. Câu chuyện bắt đầu. Không có tiếng ồn ào. Không có bình luận. Chỉ có hình ảnh và âm thanh từ bộ phim, lặng lẽ dẫn dắt người xem theo từng cung bậc cảm xúc.

Hai tiếng sau, đèn phòng chiếu bật sáng. Lục Trạch vẫn ngồi yên trên ghế, ánh mắt chưa rời khỏi màn hình. Dương Khải bước tới, giọng có chút chờ đợi.

Thế nào?

Có tiềm năng rất lớn. Lục Trạch nói chậm rãi. Nhưng..

Nhưng có vấn đề ở đoạn giữa đúng không?

Không phải chậm. Lục Trạch suy nghĩ rồi nói. Chỉ là còn thiếu một điểm nhấn đủ sức nặng để kéo trái tim khán giả.

Dương Khải ngước nhìn bản dựng trên màn hình, lặng im chốc lát rồi gật đầu. Cậu nói đúng. Tôi cũng cảm thấy vậy nhưng chưa tìm ra chỗ chưa đủ.

Hai người ngồi xuống thảo luận. Không thay đổi toàn bộ cấu trúc. Không cắt bỏ những đoạn quan trọng. Chỉ điều chỉnh một số cảnh nối. Cắt bớt vài đoạn đối thoại hơi dài dòng. Đẩy nhanh nhịp ở những khoảnh khắc cần sự cấp bách. Giữ lại những khoảng lặng cần thiết để cảm xúc lắng đọng.

Ở phòng chiếu bên kia, Tần Mộc Tuyết cũng đang xem bản dựng. Khi cảnh của mình xuất hiện trên màn hình, cô ngước nhìn chăm chú, không bỏ lỡ một cử chỉ, một ánh mắt. Khi phần phim kết thúc, cô quay sang Lục Trạch đang đứng bên cạnh.

Anh thấy em diễn trong phim thế nào?

Tiến bộ rất nhiều so với những ngày đầu. Lục Trạch trả lời một cách thành thật.

Vậy có cảnh nào em diễn chưa tốt không? Cô lập tức hỏi.

Có. Lục Trạch không che giấu. Cảnh thứ ba, khi nhân vật nhận được tin buồn.

Tại sao ạ?

Cảm xúc hơi nhẹ. Chưa đủ sự đứt gãy và đau đớn mà nhân vật cần thể hiện tại khoảnh khắc đó.

Tần Mộc Tuyết im lặng, gật đầu nhẹ. Em cũng cảm thấy khi xem lại, dường như em chưa hoàn toàn chạm đến đáy cảm xúc của nhân vật. Lần sau em sẽ làm tốt hơn.

Ừ. Lần sau nhất định sẽ tốt hơn.

Không có những lời khen hoa mỹ. Không có những câu an ủi vô nghĩa. Nhưng chính sự thẳng thắn, chính sự nhận xét chính xác ấy, lại khiến cô càng tin tưởng và kính trọng anh hơn.

Trong lĩnh vực âm nhạc, Tinh Dạ không vội phát hành tác phẩm mới. Một số người bắt đầu thắc mắc. Tinh Dạ gần đây sao im lặng vậy? Có lẽ đang chuẩn bị một album lớn? Không ai biết câu trả lời. Thực tế là Lục Trạch đang tập trung toàn bộ sức lực cho bộ phim này. Hắn không muốn cứ mỗi tháng phải tung ra một ca khúc chỉ để duy trì sự chú ý của công chúng.

Một nhạc sĩ thực thụ hoàn toàn có thể im lặng vài tháng để tích lũy. Một bộ phim có thể mất nửa năm để hoàn thiện. Một cuốn tiểu thuyết có thể được viết trong nhiều năm. Không phải mọi thứ trên đời này đều cần chạy theo tốc độ chóng mặt của mạng xã hội, đều phải luôn xuất hiện trước mắt mọi người.

Hứa Thanh Hà vẫn tiếp tục quảng bá ca khúc mà cô đã thu âm cùng nhạc sĩ khác. Tác phẩm không phải là một ca khúc bùng nổ đứng đầu mọi bảng xếp hạng. Nhưng lượng nghe luôn ổn định, không sụt giảm. Ngày càng nhiều chương trình mời cô tham gia. Số lượng khán giả yêu mến cô tiếp tục tăng lên. Cô đang từng bước tiến lên. Không nhanh. Nhưng rất vững chắc.

Trong lĩnh vực văn học, Vô Danh vừa hoàn thành một giai đoạn quan trọng của tác phẩm. Thứ hạng vẫn giữ vững vị trí thứ tám. Có những tác giả mới xuất hiện, có những thứ hạng thay đổi qua từng ngày. Nhưng những độc giả thực sự yêu mến câu chuyện vẫn ở đó, vẫn chờ đợi từng chương mới.

Lục Trạch xem qua bảng số liệu tổng hợp. Không có gì quá nổi bật. Không có sự kiện nào làm chấn động cả ngành. Nhưng hắn lại cảm thấy rất hài lòng. Bởi nếu mọi thứ đều bùng nổ cùng một lúc, mọi thứ đều tăng vọt không ngừng, thì câu chuyện sẽ trở nên không thực tế. Và Tinh Vân không cần những sự bùng nổ chóng vánh rồi lịm tắt.

Một tuần sau, bản dựng thứ hai chính thức hoàn thành. Dương Khải ngồi xem từ đầu đến cuối. Lần này, khi hình ảnh cuối cùng biến mất, ông không nói gì ngay. Chỉ quay sang Lục Trạch, ánh mắt sáng lên một niềm vui chân thành.

Được rồi. Bản này chính là cái chúng ta cần.

Lục Trạch gật đầu. Vậy chúng ta bắt đầu giai đoạn hậu kỳ cuối cùng.

Bộ phim thứ năm của Tinh Vân đã chính thức bước vào giai đoạn hoàn thiện cuối cùng. Từ những trang kịch bản đơn thuần trên giấy, nó đã thực sự trở thành một bộ phim hoàn chỉnh. Nhưng còn một bước quan trọng nhất chưa thực hiện. Phát hành. Và đó mới là lúc, khán giả và thị trường sẽ đưa ra phán quyết cuối cùng.

Lục Trạch đứng trước màn hình, nhìn tấm poster tạm thời của bộ phim. Không có tên tuổi ngôi sao lớn. Không có kinh phí sản xuất khổng lồ. Nhưng có một đội ngũ, từng người một, đều đã trưởng thành hơn sau từng dự án. Hắn khẽ nói, như nói với chính mình.

Lần này.. Chúng ta hãy để tác phẩm tự nói lên tất cả. Và để khán giả đưa ra câu trả lời cuối cùng.

Hết chương 252.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 253: Bộ Phim Bước Ra Khỏi Phòng Dựng

Bản dựng cuối cùng chính thức được hoàn thành. Phòng chiếu của Tinh Vân im lặng chỉ còn tiếng gió thoảng. Dương Khải ngồi ở hàng ghế đầu, Lục Trạch ngồi phía sau. Không còn cảnh quay thừa. Không còn đoạn chuyển cảnh cần chỉnh sửa. Bộ phim đã thực sự hoàn chỉnh trong từng khung hình, từng giây phút. Đèn phòng chiếu bật lên, ánh sáng chiếu rọi trên những gương mặt còn chút xúc động. Dương Khải tháo kính ra, lau nhẹ rồi nói.

Lần này tôi thực sự hài lòng.

Lục Trạch gật đầu. Vậy có thể gửi hồ sơ đi kiểm duyệt.

Đó chính là bước tiếp theo. Sau bao tháng ngày chuẩn bị, quay phim, chỉnh sửa, bộ phim thứ năm của Tinh Vân cuối cùng cũng rời khỏi phòng dựng, bước ra với thế giới bên ngoài.

Ngay khi công việc hậu kỳ kết thúc, một vấn đề quan trọng ngay lập tức xuất hiện. Lịch phát hành và đơn vị phân phối. Lâm Nhiên đặt ba phương án hợp tác lên bàn.

Có ba đơn vị quan tâm và muốn nhận phân phối bộ phim. Điều kiện mỗi bên một kiểu.

Lục Trạch xem kỹ từng phương án. Một nền tảng đưa ra mức chi phí trả trước rất cao nhưng thời gian chiếu rạp quá ngắn. Một đơn vị khác muốn độc quyền toàn bộ nhưng đòi hỏi quyền quyết định nội dung quảng bá. Đơn vị thứ ba đưa ra điều kiện cân bằng hơn, mức chi phí hợp lý và thời gian phát hành đủ dài.

Lục Trạch suy nghĩ rất lâu rồi đặt hồ sơ xuống. Chúng ta chọn bên thứ ba.

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. Không chọn bên trả giá cao nhất sao?

Không.

Tại sao ạ?

Bộ phim cần thời gian để đến với khán giả. Lục Trạch giải thích một cách bình thản. Không thể chỉ nhìn vào số tiền nhận được trước mắt. Nếu thời gian chiếu quá ngắn, cơ hội tiếp cận khán giả sẽ giảm đi rất nhiều. Tinh Vân hiện tại cần doanh thu. Nhưng còn cần hơn cả doanh thu, đó là danh tiếng và sự tin yêu của khán giả.

Ngày công bố lịch phát hành chính thức được xác định. Poster phim xuất hiện trên các kênh thông tin. Tên phim được đăng tải. Không có dàn diễn viên toàn sao. Không có ngân sách quảng bá khổng lồ. Nhưng bên góc dưới, hai chữ Tinh Vân đã đủ khiến nhiều người chú ý. Một số diễn đàn điện ảnh lập tức có người bàn luận.

Phim mới của Tinh Vân đấy. Lại là đạo diễn Dương Khải. Không biết lần này chất lượng thế nào, có vượt qua bộ trước không? Nhưng nói thật, Tinh Vân gần đây làm phim khá đều, bộ nào cũng giữ được mức chất lượng ổn định.

Những bình luận như vậy, đối với Lục Trạch, đã là một tín hiệu tốt đẹp nhất. Ít nhất, khán giả đã bắt đầu nhận ra và ghi nhớ tên công ty. Họ không còn là cái tên xa lạ hay bị xem nhẹ như trước đây.

Dương Khải không tham gia vào những cuộc thảo luận trên mạng. Ông chỉ tiếp tục công việc của mình. Trailer chính thức được hoàn thiện. Phần nhạc phim được chỉnh sửa lại cho phù hợp. Toàn bộ hệ thống âm thanh được kiểm tra lần cuối. Lục Trạch tự mình nghe lại toàn bộ phần nhạc phim. Đến một đoạn, hắn yêu cầu giảm âm lượng xuống.

Dương Khải nghe lại rồi lập tức hiểu ý. Cậu sợ phần âm nhạc quá nổi bật sẽ lấn át cả cảm xúc trong cảnh phim đúng không?

Đúng vậy. Lục Trạch gật đầu. Nhạc phim là để nâng đỡ, không phải để thu hút mọi sự chú ý.

Được. Tôi sẽ điều chỉnh ngay.

Sau khi giảm âm lượng, đoạn phim trở nên hài hòa và tự nhiên hơn hẳn. Cảm xúc từ cảnh quay trở thành trọng tâm, âm thanh chỉ lặng lẽ đi cùng, nâng đỡ từng khoảnh khắc.

Trong lúc mảng điện ảnh đang chuẩn bị phát hành, mảng âm nhạc vẫn tiếp tục vận hành theo nhịp độ riêng. Ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió đã rời khỏi nhóm mười tác phẩm dẫn đầu. Một ca khúc mới của ca sĩ hạng A vừa ra mắt đã chiếm vị trí cao trên bảng xếp hạng. Bên dưới tên tác giả sáng tác, rõ ràng là một trong bảy Kim Bài đang hoạt động. Lục Trạch lướt qua thông tin đó một cách bình thản, không có ý định cạnh tranh hay đối đầu.

Ít nhất là vào lúc này. Hắn hiểu rõ khoảng cách giữa mình và những người đó. Tinh Dạ mới chỉ đang trong giai đoạn tích lũy. Nếu bây giờ cố ý tung tác phẩm chỉ để đối đầu trực tiếp với Kim Bài, chỉ để chứng minh bản thân không thua kém ai, đó không phải là sự tự tin. Đó là thiếu khôn ngoan, không biết mình đang ở đâu.

Lâm Nhiên bước vào phòng, thấy hắn đang xem bảng xếp hạng. Anh định khi nào thì phát hành ca khúc tiếp theo của Tinh Dạ?

Chưa biết. Lục Trạch trả lời.

Lại chưa biết sao? Cô hơi bất ngờ. Anh không sợ nếu im lặng quá lâu, công chúng sẽ dần quên Tinh Dạ sao?

Lục Trạch lắc đầu một cách chắc chắn. Không sợ.

Tại sao vậy ạ?

Người ta sẽ nhớ một tác phẩm thực sự hay trong nhiều năm. Lục Trạch nói chậm rãi. Nhưng người ta sẽ nhanh chóng quên những tác phẩm được tung ra liên tục chỉ để giữ nhiệt mà không có giá trị. Tôi thà để Tinh Dạ xuất hiện ít hơn, nhưng mỗi lần xuất hiện đều đủ để người nghe nhớ đến.

Lâm Nhiên im lặng, sau đó nhẹ nhàng gật đầu. Cô đã dần quen với cách làm việc của hắn. Không chạy theo sự nổi tiếng chóng vánh, chỉ xây dựng giá trị bền vững.

Ở một công ty giải trí lớn khác, mọi người đang tất bật chuẩn bị. Một nhạc sĩ trẻ vừa hoàn thành album đầu tay. Người giám đốc nghe thử rồi gật đầu.

Chất lượng không tệ. Có đủ sức vào nhóm hai mươi tác phẩm dẫn đầu.

Vậy thì đẩy mạnh quảng bá. Dùng mọi nguồn lực có sẵn.

Toàn bộ phòng ban lập tức vào guồng công việc. Không ai quan tâm Tinh Vân đang làm gì. Đó mới chính là thị trường thực sự. Mỗi công ty đều có mục tiêu riêng. Mỗi nghệ sĩ đều đang cố gắng tiến lên. Không ai đứng yên chờ Tinh Vân trưởng thành. Không ai nhường đường cho bất kỳ ai.

Trong lĩnh vực văn học, tác phẩm của Vô Danh vẫn giữ vững vị trí cao. Nhưng lần này, một tác giả mới bất ngờ bứt tốc rất mạnh. Từ vị trí thứ ba mươi, chỉ trong thời gian ngắn đã leo lên thứ mười hai. Diễn đàn độc giả lập tức náo nhiệt. Tác giả này mạnh thật! Phong cách viết rất cuốn hút. Có khả năng tiến thẳng vào nhóm mười. Một số độc giả lâu năm của Vô Danh bắt đầu lo lắng, sợ thứ hạng sẽ bị tụt lại.

Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng, khóe môi khẽ nở nụ cười nhẹ. Đây mới chính là cạnh tranh thực sự. Không có vị trí nào được giữ mãi chỉ vì thành tích trong quá khứ. Nếu Vô Danh muốn giữ vững vị trí, thì phải tiếp tục viết tốt hơn. Phải luôn tiến về phía trước. Không có ai được ngủ quên trên chiến thắng cũ.

Hứa Thanh Hà cũng đang chuẩn bị cho lịch trình mới. Cô bắt đầu được mời tham gia một số chương trình truyền hình có quy mô khá tốt. Chưa phải những chương trình lớn nhất, nhưng đủ để khán giả biết mặt và nghe giọng hát của cô. Người quản lý nói với cô. Đây là cơ hội rất tốt, phải chuẩn bị thật kỹ.

Hứa Thanh Hà gật đầu. Em sẽ cố gắng chuẩn bị tốt nhất có thể.

Cô đã không còn là cô gái trẻ chỉ biết đứng trong phòng thu chờ tác phẩm mới. Cô đang dần học cách trở thành một nghệ sĩ thực thụ. Tự tin. Chững chạc. Và luôn cố gắng hoàn thiện chính mình.

Lục Trạch xem qua lịch làm việc của cô, không can thiệp quá nhiều vào từng chi tiết. Mỗi người đều phải tự trưởng thành bằng chính đôi chân của mình. Nếu Tinh Vân thực sự muốn trở thành một công ty lớn mạnh, thì không thể chỉ có một người đứng đầu chống đỡ tất cả. Phải có những người cùng nhau bước đi, cùng nhau trưởng thành.

Ngày phát hành chính thức được công bố. Còn đúng ba tuần. Tinh Vân bắt đầu tiến hành các hoạt động quảng bá. Poster chính thức được tung ra. Đoạn trailer giới thiệu được công bố. Một vài bài phỏng vấn đạo diễn và diễn viên chính. Một vài khoảnh khắc hậu trường chân thực. Không quá rộn ràng. Không quá rình rang. Nhưng đủ để khán giả nhận ra và mong chờ. Một số người bắt đầu đặt câu hỏi. Bộ phim này có đáng để bỏ tiền ra xem không?

Câu trả lời cuối cùng.. Chỉ có thể đến từ chính khán giả. Và từ những con số phòng vé trung thực nhất.

Lục Trạch đứng trước tấm poster lớn của bộ phim trong phòng sản xuất. Dương Khải bước tới, đứng bên cạnh.

Cậu có lo lắng không?

Có. Lục Trạch trả lời một cách thành thật.

Thật vậy sao? Dương Khải hơi ngạc nhiên. Tôi tưởng cậu lúc nào cũng bình tĩnh.

Lục Trạch mỉm cười. Bình tĩnh không có nghĩa là không lo lắng. Đây là bộ phim mà chúng ta đã dồn tâm huyết vào, lo lắng là điều tất nhiên.

Hai người cùng im lặng, nhìn tấm poster trước mặt. Một bộ phim nữa chuẩn bị bước ra thị trường, đối mặt với hàng trăm tác phẩm khác cùng lúc. Lần này, Tinh Vân không còn chỉ muốn chứng minh rằng mình có thể làm phim. Họ muốn chứng minh một điều lớn lao hơn. Tinh Vân có thể liên tục tạo ra những tác phẩm tốt. Và Tinh Vân xứng đáng để khán giả luôn chờ đợi.

Hết chương 253.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 254: Ba Tuần Trước Ngày Công Chiếu

Ba tuần trước ngày công chiếu. Tinh Vân bước vào giai đoạn quảng bá. Không có chiến dịch quy mô lớn. Không mua hàng loạt từ khóa nổi bật. Không cố tình tạo tin tức cho diễn viên. Đội ngũ truyền thông chia công việc thành từng giai đoạn rõ ràng. Phát hành đoạn giới thiệu chính. Công bố hình ảnh nhân vật. Chia sẻ một vài khoảnh khắc tại trường quay. Sau đó mới tiến hành các buổi phỏng vấn. Lục Trạch xem qua kế hoạch rồi ký duyệt.

Tiến hành theo kế hoạch này.

Lâm Nhiên hỏi. Chúng ta không tăng ngân sách quảng bá sao?

Không.

Anh không muốn bộ phim được nhiều người biết đến hơn?

Rất muốn.

Vậy tại sao không đẩy mạnh quảng bá?

Lục Trạch chỉ vào bảng dự toán chi phí. Chúng ta chưa biết phản ứng của khán giả sẽ như thế nào. Đừng tiêu tiền trước khi biết chính xác mình đang mang đến điều gì.

Lâm Nhiên hiểu ý anh. Tinh Vân không thể dùng tiền để mua lấy sự công nhận. Ít nhất là ở giai đoạn hiện tại.

Đoạn giới thiệu chính thức được phát hành. Trong hai giờ đầu, lượt xem ở mức khá. Không bùng nổ. Không tạo thành hiện tượng. Nhưng những bình luận dần xuất hiện ngày càng nhiều. Hình ảnh trông rất tốt. Không khí của bộ phim có vẻ khác với những tác phẩm thương mại gần đây. Dương Khải vẫn giữ được phong cách của mình. Diễn viên chính chưa nổi tiếng nhưng trông rất hợp với nhân vật. Một số người vẫn có ý kiến dè dặt. Không có diễn viên nổi tiếng, liệu doanh thu phòng vé có được tốt không?

Đó là câu hỏi mà Tinh Vân không thể trả lời thay cho khán giả.

Dương Khải đọc qua những bình luận trên mạng. Ông không vui cũng không buồn. Phản ứng như vậy là hoàn toàn bình thường.

Lục Trạch gật đầu. Ít nhất họ đã dành thời gian xem đoạn giới thiệu.

Đúng vậy. Còn lại hãy chờ bộ phim ra mắt.

Một ngày sau, một bài phân tích về đoạn giới thiệu xuất hiện trên diễn đàn điện ảnh. Người viết không quá khen ngợi. Cũng không có ý kiến tiêu cực. Chỉ nhận xét một cách khách quan: Tinh Vân dường như đang tìm cho mình một hướng đi riêng. Bài viết được nhiều người chia sẻ. Không phải vì nội dung gây tranh cãi. Mà bởi một nhận định cuối cùng: Nếu chất lượng bộ phim giữ được như những gì thể hiện trong đoạn giới thiệu, đây có thể là một trong những tác phẩm đáng xem trong tháng này.

Lục Trạch đọc xong bài phân tích. Anh tắt điện thoại. Được rồi.

Trong lúc đó, một bộ phim khác cũng công bố lịch công chiếu. Dàn diễn viên đều là những tên tuổi lớn. Đạo diễn là một trong những người có vị trí cao trong ngành. Ngân sách sản xuất và quảng bá rất lớn. Ngày công chiếu lại trùng với bộ phim của Tinh Vân. Tin tức lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ thị trường. Hai tác phẩm hoàn toàn khác nhau. Một bên là dự án lớn với mọi điều kiện thuận lợi. Một bên là Tinh Vân với những bước đi vững chãi. Khoảng cách về quy mô và nguồn lực là điều ai cũng thấy rõ.

Lâm Nhiên nhìn thông tin lịch phát hành. Chúng ta có cần điều chỉnh ngày công chiếu không?

Lục Trạch lắc đầu. Không.

Nhưng bộ phim kia mạnh hơn chúng ta rất nhiều.

Tôi biết.

Vậy chúng ta vẫn giữ nguyên ngày?

Vẫn giữ nguyên.

Anh không sợ bị ảnh hưởng nghiêm trọng sao?

Lục Trạch nhìn cô một cách bình thản. Nếu cứ thấy tác phẩm lớn thì tránh, thì chúng ta sẽ không bao giờ học được cách cạnh tranh thực sự.

Tuy nhiên anh cũng không chủ động tạo xung đột. Không đưa ra lời khẳng định chắc chắn về kết quả. Không so sánh hai bộ phim. Không đưa ra nhận xét về đối phương. Tinh Vân chỉ tiếp tục thực hiện tốt công việc của chính mình. Để khán giả tự đưa ra lựa chọn.

Ở phía công ty sản xuất bộ phim lớn, họ cũng đã biết đến sự hiện diện của Tinh Vân. Nhưng không ai xem đây là đối thủ thực sự. Một người phụ trách bộ phận truyền thông nói với cấp dưới. Không cần để ý đến họ. Hai bên không cùng phân khúc thị trường. Hãy tập trung thực hiện tốt kế hoạch của chúng ta. Không ai có ý định xem Tinh Vân là đối thủ. Đó chính là khoảng cách thực tế giữa hai bên. Tinh Vân vẫn còn là một công ty trẻ và nhỏ bé.

Trong lĩnh vực âm nhạc, một thông tin khác cũng được công bố. Một nhạc sĩ Kim Bài chuẩn bị phát hành tác phẩm mới. Tên tuổi của người này đã rất nổi tiếng và được công chúng công nhận từ lâu. Ngay khi thông báo được đưa ra, dù bảng xếp hạng chưa thay đổi, các nền tảng âm nhạc đã chuẩn bị sẵn sàng. Người hâm mộ chờ đợi từng giờ. Các kênh tin tức liên tục cập nhật thông tin. Các ca sĩ khác cũng đều chú ý đến sự kiện này. Lục Trạch chỉ xem qua thông tin đó một cách bình thường. Không có bất kỳ phản ứng đặc biệt nào. Tinh Dạ ở hiện tại chưa cần phải bước ra đối đầu trực tiếp với người đó. Một ngày nào đó sẽ có cơ hội. Nhưng chưa phải lúc này.

Hứa Thanh Hà bước vào phòng làm việc. Anh không định phát hành ca khúc mới cùng thời điểm sao?

Không.

Vì có nhạc sĩ Kim Bài phát hành tác phẩm sao?

Không chỉ vì anh ta. Lục Trạch giải thích một cách kiên nhẫn. Tác phẩm của mình cần được phát hành vào thời điểm phù hợp với chính nó. Không nên biến mỗi lần phát hành tác phẩm thành một cuộc so sánh hay đối đầu.

Hứa Thanh Hà lắng nghe rồi chậm rãi gật đầu. Em đã hiểu.

Ba ngày sau, ca khúc mới của nhạc sĩ Kim Bài chính thức phát hành. Ngay lập tức chiếm vị trí số một trên mọi bảng xếp hạng. Số lượt nghe tăng vọt. Tên tác giả xuất hiện trên khắp các kênh thông tin. Không ai cảm thấy bất ngờ. Đó là thành quả mà người ấy đã xây dựng trong suốt nhiều năm qua. Lục Trạch nhìn những con số trên màn hình. Không có cảm giác thất vọng hay áp lực. Chỉ có một suy nghĩ. Khoảng cách giữa chúng ta vẫn còn rất xa.

Nhưng anh không hề nao núng. Bởi mục tiêu mà Tinh Vân và Tinh Dạ hướng tới chưa bao giờ là vượt qua một người nào đó trong thời gian ngắn. Mục tiêu thực sự là một ngày nào đó, có đủ thành tích và vị trí để đứng trên cùng một sân khấu với họ.

Thời gian tiếp tục trôi qua. Còn hai mươi ngày. Mười chín ngày. Bộ phim của Tinh Vân đang từng bước tiến gần đến ngày công chiếu. Ngày càng nhiều người biết đến tên bộ phim. Các diễn viên chính bắt đầu tham gia các buổi phỏng vấn. Đạo diễn Dương Khải cũng lần đầu tiên xuất hiện trong một chương trình chuyên về điện ảnh. Ông không nói nhiều về nội dung hay những con số mong đợi. Chỉ nói một câu đơn giản: Chúng tôi đã dành rất nhiều tâm huyết cho bộ phim này.

Câu nói ấy không tạo thành xu hướng trên mạng. Nhưng được nhiều người trong ngành nhắc lại với sự kính trọng. Bởi họ đều nhận ra một điều. Tinh Vân đang thay đổi. Chậm rãi. Nhưng thay đổi một cách thực sự.

Lục Trạch nhìn lịch công chiếu trên bàn làm việc. Còn mười chín ngày nữa. Phía trước là một tác phẩm lớn với mọi ưu thế. Bên cạnh là một nhạc sĩ Kim Bài vừa tạo được sức ảnh hưởng lớn. Phía sau là những công ty khác cũng đang không ngừng phát triển. Tinh Vân vẫn còn rất nhỏ bé. Nhưng đây là lần đầu tiên, họ đang đứng ở một vị trí mà toàn bộ thị trường đều có thể nhìn thấy. Và Lục Trạch hiểu rõ. Bộ phim này sẽ chính là bước kiểm tra tiếp theo trên con đường dài của họ.

Hết chương 254.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 255: Phản Ứng Đầu Tiên

Trailer thứ hai được tung ra. Lần này Tinh Vân không tập trung giới thiệu cốt truyện. Đội ngũ truyền thông chọn một số phân cảnh giàu cảm xúc của nhân vật chính. Không lời giới thiệu dài dòng. Không khẩu hiệu lớn lao. Chỉ có vài hình ảnh nối tiếp nhau. Một con phố sau cơn mưa. Một căn phòng trống. Một cuộc gặp gỡ. Và ánh mắt hai nhân vật chính khi đứng cách nhau chỉ vài bước chân. Trailer kết thúc, tên phim hiện rõ trên màn hình. Còn mười tám ngày.

Phản ứng lần này tốt hơn hẳn trailer đầu tiên. Các diễn đàn điện ảnh bắt đầu thảo luận sôi nổi hơn. Trailer lần này có vẻ hay hơn. Diễn viên nữ diễn xuất khá ổn. Dương Khải xử lý hình ảnh rất chắc tay. Cảm giác đây không phải là loại phim thương mại thông thường. Lượng tìm kiếm tên phim tăng lên rõ rệt. Không quá đột biến. Nhưng đủ để đội ngũ truyền thông chú ý và ghi nhận.

Lâm Nhiên mang báo cáo số liệu vào phòng làm việc. Lượng tìm kiếm tăng khoảng ba mươi phần trăm. Chúng ta có nên đẩy mạnh quảng bá thêm không?

Chưa cần. Lục Trạch nhìn số liệu trên giấy.

Tại sao ạ?

Đây là phản ứng tự nhiên từ khán giả. Lục Trạch chỉ vào các con số. Nếu chúng ta đẩy quá mạnh ngay lúc này, người ta sẽ cảm thấy chúng ta đang cố tạo nhiệt giả tạo. Tốt nhất hãy để tác phẩm tự nói lên giá trị của mình.

Lâm Nhiên gật đầu, hoàn toàn tán thành.

Tinh Vân bắt đầu nhận được nhiều lời mời phỏng vấn. Dương Khải nhận hai chương trình chuyên môn. Tần Mộc Tuyết nhận một buổi phỏng vấn về nhân vật. Diễn viên nam chính nhận ba lời mời. Còn những lời mời dành riêng cho Lục Trạch, hắn đều nhẹ nhàng từ chối tất cả.

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. Anh không xuất hiện trước truyền thông sao?

Không cần.

Nhưng anh là người sáng lập Tinh Vân, khán giả hoàn toàn có quyền biết về anh.

Bộ phim này thuộc về đạo diễn, thuộc về các diễn viên và toàn bộ đội ngũ. Lục Trạch nói một cách bình thản. Hãy để mọi người tập trung vào tác phẩm. Còn về tôi, cứ để họ tò mò cũng không sao.

Lâm Nhiên bật cười. Anh thật là người khó hiểu nhất mà tôi từng gặp.

Dương Khải tham gia chương trình điện ảnh đầu tiên. Người dẫn chương trình hỏi. Tinh Vân trong thời gian gần đây phát triển khá nhanh, ông đánh giá thế nào về công ty mà mình đang gắn bó?

Dương Khải suy nghĩ rồi trả lời. Tinh Vân vẫn còn rất trẻ.

Có tiềm năng phát triển thành công ty lớn trong tương lai không?

Rất có.

Vậy liệu Tinh Vân có thể trở thành một trong những công ty hàng đầu ngành không?

Câu hỏi đó thì nên hỏi người sáng lập.

Ông có ý nói đến anh Lục Trạch?

Đúng vậy.

Theo ông, cậu ấy có đủ tham vọng và năng lực để đưa Tinh Vân đi xa không?

Dương Khải mỉm cười. Cậu ấy có tham vọng rất lớn. Và quan trọng nhất, cậu ấy luôn biết rõ mình đang hướng tới đâu.

Đoạn phỏng vấn này nhanh chóng được lan truyền trên mạng. Lần đầu tiên, nhiều người bắt đầu chú ý đến cái tên Lục Trạch. Không phải với tư cách một nhà sáng tác hay người nghệ sĩ. Mà với tư cách người đứng sau sự phát triển của Tinh Vân.

Một số bài viết bắt đầu nhắc đến hình ảnh và thông tin sơ lược về người sáng lập Tinh Vân. Không ít người tỏ ra tò mò. Ông chủ Tinh Vân trông còn trẻ thế sao? Nghe nói trước đây anh ấy từng làm nhân viên hậu trường tại đoàn phim. Tinh Vân hoàn toàn do anh ấy tự xây dựng từ hai bàn tay? Khả năng hoạch định và quản lý thực sự rất ấn tượng.

Tuy nhiên mọi thông tin vẫn chỉ dừng ở mức ít ỏi. Lục Trạch chủ động giữ khoảng cách với truyền thông, không xuất hiện, không phát ngôn, không tạo bất kỳ điểm nhấn nào về bản thân.

Trong khi đó, ca khúc của nhạc sĩ Kim Bài vẫn vững vàng đứng ở vị trí đầu bảng. Khoảng cách với tác phẩm đứng thứ hai rất rõ rệt. Các chuyên gia phân tích âm nhạc đều đưa ra nhận định tương tự. Một bài viết viết: Đây chính là sự khác biệt cốt lõi giữa những nhạc sĩ đã đạt đỉnh Kim Bài và những người mới đang trên đường phát triển. Họ không chỉ đơn thuần tạo ra những ca khúc được yêu thích. Họ có khả năng định hướng và dẫn dắt cả thị trường.

Lục Trạch đọc qua bài phân tích đó một cách bình thản. Hắn không phản bác. Bởi hắn hiểu rõ, đó là sự thật.

Tinh Dạ ở hiện tại thực sự chưa đủ tư cách để đối đầu trực tiếp với những vị Kim Bài. Nhưng Lục Trạch cũng không hề vội vàng. Bởi trong máy tính của hắn, một tác phẩm mới đang dần hoàn thiện. Chưa được phát hành. Chưa có ca sĩ thể hiện. Chỉ là bản nhạc còn trong quá trình chỉnh sửa. Hắn nghe lại, chỉnh sửa một đoạn, nghe lại lần nữa, rồi lại xóa đi viết lại.

Một tác phẩm thực sự có giá trị không phải lúc nào cũng ra đời trong nháy mắt. Có những ca khúc phải được viết đi viết lại rất nhiều lần mới thực sự chạm đến trái tim người nghe. Lục Trạch không hề vội.

Ở phòng tập, Hứa Thanh Hà đang luyện ca khúc mới. Cô đã có một lượng khán giả yêu mến tương đối ổn định. Không phải hàng triệu người. Nhưng mỗi khi cô đăng bài, đều có những bình luận thân thuộc từ những ngày đầu tiên theo dõi. Đó chính là tài sản quý giá nhất mà bất kỳ nghệ sĩ nào cũng cần có.

Cô hỏi người quản lý. Khi nào thì chúng ta sắp xếp lịch quay MV cho ca khúc này ạ?

Đang trong quá trình sắp xếp.

Ca khúc này có phải do Tinh Dạ sáng tác không?

Không phải.

Hứa Thanh Hà gật đầu nhẹ. Cô đã dần quen với việc thử sức với nhiều phong cách khác nhau, từ nhiều tác giả khác nhau. Cô hiểu rõ, mình cần trở thành một nghệ sĩ có thể hát được mọi loại tác phẩm, chứ không phải chỉ dựa vào một cái tên.

Trong lĩnh vực văn học, Vô Danh vẫn giữ vững vị trí thứ tám. Tác giả mới xuất hiện kia đã tiến thẳng vào Top 10. Cuộc cạnh tranh trở nên rõ rệt hơn. Độc giả của hai bên đều có những nhận định riêng, thảo luận một cách công bằng. Không có những cuộc cãi lộn vô lý. Mọi người đều chờ đợi xem tác phẩm nào sẽ giữ được vị trí cao và lâu dài hơn.

Tinh Vân hoàn toàn không can thiệp vào cuộc cạnh tranh này. Lục Trạch thậm chí không bao giờ nhắc đến chuyện thứ hạng trong các cuộc họp nội bộ. Vô Danh phải tự mình khẳng định giá trị thông qua từng chương. Đó là quy luật của thị trường.

Còn mười bảy ngày nữa đến ngày công chiếu. Bộ phim lớn của đối thủ liên tục tung ra các hoạt động quảng bá quy mô lớn. Poster mới. Trailer mới. Buổi họp báo với hàng loạt nghệ sĩ nổi tiếng. Tên phim liên tục xuất hiện trên mọi kênh thông tin. So với chiến dịch rình rang ấy, những hoạt động quảng bá của Tinh Vân thật nhỏ bé đến mức gần như không đáng kể. Nhưng Lục Trạch vẫn giữ nguyên kế hoạch ban đầu, không thay đổi bất cứ điều gì.

Dương Khải bước vào phòng làm việc. Thật sự chúng ta không tăng cường quảng bá thêm sao?

Không.

Nếu phòng vé ban đầu không cao thì sao?

Chúng ta chấp nhận kết quả. Lục Trạch trả lời một cách bình thản. Nếu tác phẩm đủ tốt, khán giả sẽ tự tìm đến. Nếu không, thì đó cũng là câu trả lời chân thực nhất mà thị trường dành cho chúng ta.

Dương Khải nhìn vẻ mặt bình tĩnh của anh, rồi cũng bật cười. Cậu thật sự bình tĩnh đến mức khiến người khác cũng phải yên tâm.

Lục Trạch mỉm cười. Không bình tĩnh thì lại có thể làm gì khác đâu. Bộ phim vẫn phải công chiếu, và khán giả vẫn sẽ đưa ra phán quyết cuối cùng.

Tối hôm đó, Lục Trạch ngồi một mình trong phòng làm việc. Bản nhạc mới vẫn chưa hoàn chỉnh trên màn hình. Ngày công chiếu đang đến gần. Vô Danh đang đối mặt với đối thủ mới. Hứa Thanh Hà đang từng bước trưởng thành. Tinh Vân vẫn đang tiến về phía trước, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chãi.

Hắn nhìn màn hình máy tính trong im lặng. Vài phút sau, ngón tay gõ nhẹ thêm một dòng nhạc vào bản thảo. Lần này, anh không xóa đi nữa. Lục Trạch tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lắng nghe trong đầu giai điệu vừa hoàn thành. Có lẽ.. Đã đến lúc hoàn thiện nó.

Hết chương 255.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 256: Ngày Công Chiếu Đang Đến Gần

Bản nhạc cuối cùng cũng hoàn thành. Lục Trạch nghe lại từ đầu đến cuối, không sửa thêm nốt nào. Tên bài hát vẫn chưa được quyết định. Hắn lưu bản nhạc vào thư mục riêng, không có ý định phát hành ngay. Hiện tại, điện ảnh mới là việc cần ưu tiên hơn tất cả.

Còn mười sáu ngày. Bộ phim thứ năm của Tinh Vân bước vào giai đoạn chuẩn bị cuối cùng. Poster chính thức được treo tại một số rạp chiếu phim. Không nhiều. Chỉ là những vị trí được lựa chọn kỹ lưỡng. Lâm Nhiên mang báo cáo vào phòng.

Các rạp đều phản hồi khá tốt.

Số suất chiếu đợt đầu khoảng bao nhiêu?

Ba trăm suất mỗi ngày.

Lục Trạch gật đầu. Đủ rồi.

Chúng ta không đề nghị thêm suất sao?

Đợi xem phản ứng sau ngày đầu tiên đã.

Đó chính là cách Tinh Vân luôn làm việc. Không bao giờ đánh cược toàn bộ số vốn ngay từ nước đi đầu tiên.

Một số rạp bắt đầu mở bán vé sớm. Những giờ đầu, tốc độ bán không cao. Không có cảnh người xếp hàng dài. Không có tình trạng vé cháy. Nhưng cũng hoàn toàn không có chỗ trống. Từng vé được đặt ra rồi lần lượt được mua. Từng nhóm khán giả đã bắt đầu ghi lịch xem phim.

Một tài khoản chuyên về điện ảnh với số lượng người theo dõi lớn đăng bài chia sẻ: Tôi đã đặt vé bộ phim mới của Tinh Vân. Không phải vì có diễn viên nổi tiếng. Chỉ là muốn xem thử, sau bao bộ phim, Dương Khải và Tinh Vân lần này mang đến điều gì.

Bài đăng không tạo thành hiện tượng. Nhưng có hàng nghìn lượt tương tác và chia sẻ.

Dương Khải tình cờ đọc được bài viết. Ông chỉ nói một câu đơn giản. Ít nhất đã có người thực sự chờ đợi bộ phim này.

Lục Trạch gật đầu. Đó đã đủ cho chúng ta bắt đầu.

Ở phía đối thủ, bộ phim lớn cũng đã mở bán vé. Chỉ trong thời gian ngắn, số lượng vé đặt trước tăng vọt. Truyền thông lập tức đưa tin rầm rộ. Một số bài viết bắt đầu đặt hai bộ phim ra so sánh. Phim bom tấn đối đầu phim nhỏ? Tinh Vân có thể trụ được bao lâu trên thị trường? Khoảng cách về kinh phí và quy mô quá lớn.

Lục Trạch không đưa ra bất kỳ phản hồi nào. Tinh Vân cũng không trả lời hay bình luận.

Một phóng viên chủ động liên hệ, muốn phỏng vấn riêng Lục Trạch về những ý kiến đó. Lâm Nhiên hỏi anh.

Chúng ta có nhận lời không?

Không.

Không cần giải thích cho khán giả hiểu sao?

Không cần.

Nhưng họ đang nói phim của chúng ta không có cửa thắng.

Lục Trạch trả lời một cách bình thản. Bộ phim chưa chính thức công chiếu. Tất cả những nhận định hiện tại đều chỉ là suy đoán. Hãy đợi khán giả thực sự xem rồi hãy đưa ra kết luận.

Câu trả lời ấy không được đưa ra trên bất kỳ kênh truyền thông nào. Lục Trạch hiểu rõ, lời nói không trọng bằng tác phẩm.

Tần Mộc Tuyết bước vào phòng, vẻ mặt có chút căng thẳng. Đây là bộ phim đầu tiên mà cô đảm nhận vai trò quan trọng nhất. Cô hỏi anh.

Anh nghĩ bộ phim sẽ nhận được phản ứng thế nào?

Tôi cũng không biết.

Anh cũng không biết ư?

Không ai có thể biết trước được kết quả.

Nhưng anh là nhà sản xuất của bộ phim mà.

Nhà sản xuất cũng không nhìn thấy tương lai. Anh chỉ có thể đảm bảo chúng ta đã cố gắng hết sức.

Tần Mộc Tuyết bật cười. Anh nói thật đến mức khó tin.

Đó vốn là sự thật.

Cô im lặng một lát rồi nói nhỏ. Em thực sự mong bộ phim sẽ thành công.

Anh cũng vậy.

Nếu không thành công thì sao?

Lục Trạch nhìn cô một cách kiên định. Thì chúng ta tìm ra những điểm chưa tốt. Sau đó, làm bộ phim tiếp theo tốt hơn.

Tần Mộc Tuyết nhìn anh, sau đó chậm rãi gật đầu. Ừ. Đúng vậy.

Còn mười bốn ngày. Đội ngũ truyền thông bắt đầu công bố những đoạn ngắn về quá trình quay phim. Không tiết lộ nội dung cốt truyện. Chỉ cho thấy những khoảnh khắc chân thực tại trường quay. Dương Khải tỉ mỉ chỉnh sửa từng cảnh. Các diễn viên luyện thoại đến nhiều lần. Nhân viên hậu kỳ làm việc trong đêm. Nhạc sĩ thu âm phần nhạc phim. Những hình ảnh đơn giản ấy lại nhận được sự đồng cảm và tin tưởng. Một bình luận được nhiều người tán thành: Nhìn cách toàn đoàn làm việc, thấy họ thực sự nghiêm túc và tận tâm.

Cũng trong giai đoạn này, Hứa Thanh Hà xuất hiện trong một chương trình âm nhạc. Cô biểu diễn ca khúc mới mà mình đã chuẩn bị. Không phải tiết mục cuối cùng. Không phải sân khấu lớn nhất. Nhưng phần trình diễn của cô được đánh giá rất cao. Sau chương trình, tên Hứa Thanh Hà xuất hiện trong danh sách những từ khóa được tìm kiếm nhiều. Số lượng người theo dõi cô tiếp tục tăng lên. Không đột biến. Nhưng rất đều đặn.

Lục Trạch xem qua số liệu báo cáo. Tiến triển không tệ.

Lâm Nhiên nói. Cô ấy đang tiến lên từng ngày một cách rất vững chắc.

Ừ.

Khi nào anh định giao cho cô ấy một tác phẩm lớn hơn?

Lục Trạch suy nghĩ rồi trả lời. Đợi.

Đợi cái gì ạ?

Đợi đến đúng thời điểm.

Tinh Vân không mong muốn Hứa Thanh Hà nổi tiếng chỉ trong một tháng. Mục tiêu thực sự của họ là, sau một năm, hai năm, hay nhiều năm sau, người ta vẫn còn nhớ đến tên tuổi và giọng hát của cô.

Trong lĩnh vực văn học, tác phẩm của Vô Danh tạm thời tụt xuống vị trí thứ chín. Tác giả mới kia đã vượt lên trước. Diễn đàn độc giả bắt đầu tranh luận về hai tác phẩm. Nhưng chỉ một tuần sau, Vô Danh lại quay trở lại vị trí thứ tám. Không có sự bùng nổ nào. Chỉ là số lượng độc giả trung thành luôn ổn định. Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng, khóe môi khẽ nở nụ cười. Đúng như anh dự đoán.

Thời gian tiếp tục trôi đi. Còn mười ba ngày. Mười hai ngày. Mười một ngày. Tên bộ phim ngày càng được nhiều người biết đến. Không phải là một hiện tượng gây sốt. Nhưng đã có đủ người thực sự mong chờ ngày công chiếu.

Cuộc họp cuối cùng trước ngày công chiếu được tổ chức. Lâm Nhiên báo cáo kế hoạch. Ngày mai chúng ta bắt đầu giai đoạn quảng bá cuối cùng.

Tiến hành theo kế hoạch.

Chúng ta có tăng ngân sách quảng bá không?

Vẫn giữ nguyên.

Không tăng thêm một chút nào sao?

Lục Trạch đưa mắt nhìn tấm poster bộ phim trên tường. Chúng ta đã làm hết sức mình với tác phẩm này. Còn lại..

Anh ngừng lại một chút, giọng nói bình thản nhưng chắc chắn.

Hãy để khán giả đưa ra câu trả lời cuối cùng.

Hết chương 256.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 257: Trước Giờ Mở Màn

Chiến dịch quảng bá cuối cùng chính thức bắt đầu. Tinh Vân vẫn không thay đổi cách làm. Không tung hàng loạt tin tức gây chú ý. Không cố tình tạo tranh cãi. Chỉ lần lượt công bố những nội dung cốt lõi nhất. Đoạn giới thiệu cuối cùng. Poster chính thức cuối. Một bài phỏng vấn ngắn của đạo diễn Dương Khải. Một số hình ảnh chân thực tại trường quay. Sau đó.. Hoàn toàn im lặng.

Phản ứng của khán giả dần tăng lên. Một số người đã đặt vé từ sớm. Một số khác vẫn đang cân nhắc. Cũng có không ít người hoàn toàn chưa biết đến sự tồn tại của bộ phim. Đó chính là thực tế. Tinh Vân vẫn chưa có đủ sức ảnh hưởng để chỉ cần công bố tác phẩm là cả thị trường đều chú ý. Lục Trạch hiểu rõ điều đó. Cho nên hắn không đặt kỳ vọng quá cao ngay từ đầu.

Tại phòng họp Tinh Vân. Lâm Nhiên đặt bảng dự kiến doanh thu phòng vé lên bàn.

Chia thành ba mức ạ.

Mức thấp nhất khoảng bao nhiêu?

Khoảng bảy mươi triệu đồng.

Mức trung bình?

Khoảng một trăm hai mươi triệu.

Mức cao nhất?

Khoảng hai trăm triệu.

Lục Trạch nhìn những con số. Không tệ.

Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên. Anh không kỳ vọng cao hơn thế sao?

Có.

Bao nhiêu ạ?

Lục Trạch mỉm cười. Để khán giả quyết định.

Cô cũng bật cười. Anh lúc nào cũng nói đúng câu đó.

Bởi vì đó chính là sự thật.

Dương Khải cũng nhận được bản số liệu dự đoán. Ông không quan tâm quá nhiều đến những con số trên giấy tờ. Điều ông thực sự để tâm là những đánh giá sau khi khán giả xem phim.

Doanh thu có thể cao thấp khác nhau. Nhưng giá trị của tác phẩm sẽ luôn ở đó.

Lục Trạch gật đầu. Đúng vậy.

Một ngày trước ngày công chiếu. Buổi chiếu sớm dành cho giới truyền thông và nhà phê bình được tổ chức. Đây là lần đầu tiên những người bên ngoài đoàn phim được xem trọn vẹn tác phẩm. Đèn phòng chiếu tắt. Bộ phim bắt đầu.

Hai tiếng sau. Đèn bật sáng. Không có tiếng vỗ tay vang dội. Nhưng cũng hoàn toàn không có sự im lặng ngượng ngùng. Mọi người bắt đầu trao đổi với nhau. Một nhà phê bình nhanh chóng gõ vài dòng vào điện thoại. Một người khác quay sang đồng nghiệp bên cạnh.

Khác với những gì tôi tưởng tượng.

Ừ. Nhịp phim ổn và mượt hơn cả trong đoạn giới thiệu. Đặc biệt là đoạn cuối..

Dương Khải đứng ngoài hành lang. Ông không vội hỏi mọi người đánh giá thế nào. Chỉ chậm rãi uống một ngụm nước. Lục Trạch bước tới.

Thế nào ạ?

Chưa biết.

Anh không nghe họ nói gì sao?

Không cần. Dương Khải nhìn về phía cửa phòng chiếu. Ngày mai mới là ngày thật sự bắt đầu.

Đến gần nửa đêm. Những bài đánh giá đầu tiên chính thức xuất hiện trên mạng. Không phải toàn lời khen ngợi. Một số người đánh giá cao cách kể chuyện và nhịp điệu. Một số khác cho rằng đoạn giữa phim hơi chậm. Diễn xuất của Tần Mộc Tuyết được nhiều người nhắc đến với nhận xét tích cực. Một nhà phê bình cho 8, 1 điểm. Một người khác cho 7, 8 điểm. Có bài viết chỉ cho 7 điểm. Không có điểm số quá cao. Nhưng nhìn chung, hầu hết đều công nhận bộ phim có chất lượng đáng giá.

Lâm Nhiên xem qua tổng hợp các bài đánh giá. Khá ổn rồi anh ạ.

Lục Trạch gật đầu. Ừ.

Không tạo thành hiện tượng.

Chúng ta cũng chưa cần điều đó.

Nhưng có vẻ chắc chắn sẽ không thất bại.

Đó mới là điều quan trọng nhất.

Trong khi đó, bộ phim lớn của đối thủ cũng nhận được những phản ứng trái chiều. Quy mô lớn. Hiệu ứng hình ảnh đẹp mắt. Dàn diễn viên toàn những tên tuổi nổi tiếng. Nhưng nhiều nhà phê bình đồng ý rằng kịch bản thiếu chiều sâu, nhân vật chưa được xây dựng tốt. Điểm đánh giá cũng không cao như mọi người kỳ vọng. Thị trường bắt đầu có những bài so sánh hai tác phẩm. Lục Trạch vẫn hoàn toàn im lặng, không tham gia hay bình luận bất kỳ điều gì.

Sáng hôm sau. Ngày công chiếu chính thức. Những suất chiếu đầu tiên mở bán vé. Tinh Vân nhận được báo cáo từ các rạp. Tỷ lệ vé bán được.. Sáu mươi bảy phần trăm. Không cao vút. Nhưng cũng hoàn toàn không thấp. Dương Khải nhìn con số trên giấy. Đã có thể xem là khởi đầu tốt.

Lục Trạch gật đầu. Tiếp tục theo dõi những suất tiếp theo.

Hai giờ sau. Tỷ lệ lấp đầy tiếp tục tăng lên bảy mươi mốt phần trăm. Một số rạp bắt đầu chủ động bổ sung thêm suất chiếu. Lâm Nhiên nhanh chóng báo cáo.

Có rạp đã tăng suất chiếu thêm khoảng mười hai phần trăm ạ.

Tiếp tục theo dõi diễn biến.

Trên mạng xã hội, những khán giả đầu tiên xem phim đã bắt đầu chia sẻ cảm nhận.

Phim xem dễ chịu hơn tôi tưởng tượng. Đoạn cuối thực sự khiến tôi không ngờ. Tần Mộc Tuyết diễn xuất tiến bộ rất nhiều. Không phải tác phẩm gây sốt nhưng hoàn toàn đáng giá tiền vé.

Cũng có những bình luận thẳng thắn ý kiến khác. Đoạn giữa hơi chậm, nếu cắt bớt khoảng mười phút sẽ hoàn hảo hơn.

Tinh Vân không cố tình lọc bỏ hay xóa những ý kiến trái chiều. Họ để mọi người nói lên cảm nhận thật của chính mình.

Đến cuối ngày đầu tiên công chiếu. Con số doanh thu cuối cùng được gửi về phòng họp. Lâm Nhiên nhìn màn hình vài giây, sau đó quay sang Lục Trạch.

Doanh thu ngày đầu: Mười tám phẩy sáu triệu đồng.

Căn phòng im lặng chốc lát. Dương Khải hỏi. So với mức dự đoán thì sao?

Cao hơn mức thấp nhất ạ.

Lục Trạch gật đầu. Không tệ.

Lâm Nhiên mỉm cười. Anh không có chút vui mừng hay muốn ăn mừng sao?

Lục Trạch đứng dậy, nhìn con số trên màn hình. Có thể vui một chút. Nhưng đừng vội vàng. Ngày đầu tiên chỉ mới là ngày đầu tiên.

Hắn hiểu rõ. Bộ phim đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên một cách ổn định. Nhưng chặng đường phía trước vẫn còn rất dài. Và kết quả cuối cùng, chưa ai có thể nói trước.

Hết chương 257.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 258: Ngày Thứ Hai

Ngày đầu tiên kết thúc với doanh thu 18, 6 triệu. Con số không tạo chấn động. Nhưng đủ để Tinh Vân thở phào nhẹ nhõm. Bộ phim không bị thị trường từ chối. Điều quan trọng hơn cả, tỷ lệ đánh giá của khán giả xem xong tiếp tục tăng lên.

Sáng hôm sau, bảng số liệu được cập nhật. Lượt đánh giá mới xuất hiện liên tục. Nhiều người sau khi xem phim đã chủ động giới thiệu cho bạn bè. Một bình luận được chia sẻ rộng rãi: Không phải phim có quy mô lớn, nhưng xem xong thấy hoàn toàn đáng tiền vé. Một bình luận khác: Nếu bạn thích những bộ phim chú trọng vào cảm xúc và nhân vật, thì đây là lựa chọn rất đáng. Không phải những lời được thuê để quảng bá. Đó là phản ứng hoàn toàn tự nhiên từ chính khán giả.

Lâm Nhiên đặt báo cáo lên bàn. Suất chiếu buổi sáng tăng so với hôm qua.

Tăng khoảng bao nhiêu?

Khoảng tám phần trăm.

Lục Trạch gật đầu. Tốt.

Chúng ta có cần tăng cường quảng bá thêm không?

Không.

Lại không tăng sao?

Phản ứng tự nhiên đang lan tỏa rất tốt. Lục Trạch chỉ vào những con số trên giấy. Đừng can thiệp vào đó. Đừng phá vỡ nhịp độ tốt đẹp này.

Đến giữa ngày, các rạp tiếp tục bổ sung suất chiếu. Những suất có tỷ lệ lấp đầy cao được mở thêm. Tinh Vân bắt đầu nhận được thông báo từ đơn vị phân phối, đề nghị tăng suất chiếu trên toàn quốc. Lâm Nhiên hỏi.

Chúng ta đồng ý ạ?

Đồng ý.

Không cần giữ nguyên kế hoạch ban đầu sao?

Không cần. Khán giả muốn xem thì cho họ đủ cơ hội xem.

Trong khi đó, bộ phim lớn của đối thủ bắt đầu có dấu hiệu giảm nhiệt. Không phải thất bại hoàn toàn. Vẫn có lượng khán giả rất lớn. Nhưng lời truyền miệng không tốt như kỳ vọng. Nhiều người sau khi xem đã chia sẻ ý kiến chưa thực sự hài lòng. Dần dần, một bộ phận khán giả bắt đầu chuyển sang lựa chọn bộ phim của Tinh Vân. Không phải vì Tinh Vân quảng bá mạnh hơn. Mà đơn thuần là khán giả tự đưa ra lựa chọn sau khi tham khảo đánh giá.

Buổi chiều, một bài phân tích của nhà phê bình nổi tiếng chính thức được đăng tải. Tiêu đề rất đơn giản: Một bộ phim không ồn ào. Bài viết không tâng bốc quá mức. Tác giả chỉ phân tích một cách khách quan cách Dương Khải xây dựng nhịp phim, cách kể chuyện và sự trưởng thành trong phong cách. Đặc biệt, phần cuối bài viết dành nhiều lời khen cho đoạn kết và ý nghĩa mà bộ phim truyền tải. Điểm số cuối cùng: 8, 3/10. Bài viết nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi. Lượng tìm kiếm tên phim tăng lên rõ rệt trên mọi nền tảng.

Dương Khải đọc qua bài phân tích. Ông im lặng một lát rồi nói nhỏ. Ít nhất, họ đã thực sự hiểu bộ phim mà chúng tôi muốn nói.

Lục Trạch mỉm cười. Đó mới chính là điều quý giá nhất.

Tần Mộc Tuyết cũng bắt đầu được công chúng chú ý. Nhiều bài viết nhắc đến cô với nhận định: Một phát hiện mới của Tinh Vân. Tên cô xuất hiện nhiều hơn trên các diễn đàn điện ảnh. Số lượng người theo dõi cô tăng lên từng ngày. Không đến mức nổi tiếng chỉ sau một đêm. Nhưng so với trước đây, mọi thứ đã hoàn toàn khác.

Cô gọi điện cho Lục Trạch, giọng vui vẻ. Anh đã xem bài viết về em chưa?

Xem bài nào?

Bài phân tích khen em đấy.

Rồi.

Anh chỉ nói vậy thôi à? Em được khen đấy.

Thì em diễn xuất tốt mà.

Cuối cùng anh cũng nói câu đó. Giọng Tần Mộc Tuyết rõ ràng vui hẳn lên.

Tại phòng họp, Lâm Nhiên đưa số liệu doanh thu ngày thứ hai. Lục Trạch nhìn màn hình. 21, 4 triệu. Tăng so với ngày đầu. Không tăng vọt. Nhưng xu hướng đi lên rất vững chắc.

Lâm Nhiên nói. Nếu giữ được tốc độ này..

Chưa cần dự đoán. Lục Trạch ngắt lời một cách nhẹ nhàng. Chúng ta cứ theo dõi từng ngày một.

Đó cũng chính là nguyên tắc mà hắn luôn nhắc nhở mọi người. Không được vì một ngày tốt mà nghĩ mình đã thành công vĩ đại. Cũng không được vì một ngày không tốt mà nghĩ mình đã thất bại hoàn toàn. Một tác phẩm điện ảnh cần ít nhất vài ngày để thị trường và khán giả đưa ra phản ứng chân thực nhất.

Ngày thứ ba. Doanh thu tiếp tục tăng nhẹ: 22, 1 triệu. Ngày thứ tư: 20, 8 triệu. Không còn tăng liên tục. Nhưng vẫn giữ được mức doanh thu rất ổn định. Tổng doanh thu bộ phim đã vượt mốc 80 triệu. Tinh Vân chính thức có lãi từ tác phẩm này.

Tin tức về bộ phim cũng bắt đầu xuất hiện trên các trang giải trí lớn hơn. Lần này, Tinh Vân không còn là cái tên xa lạ hay bị xem nhẹ nữa. Nhiều bài viết đưa ra nhận định chung: Tinh Vân tiếp tục chứng minh năng lực sản xuất phim bền vững. Dương Khải đang dần xây dựng cho mình một vị trí riêng trong ngành. Tần Mộc Tuyết có màn xuất hiện thực sự đáng chú ý. Không ai gọi đây là một tác phẩm bom tấn. Không ai khẳng định Tinh Vân đã trở thành công ty lớn. Nhưng rõ ràng.. Không còn ai dám xem nhẹ họ như trước đây.

Lục Trạch đứng trước bảng số liệu doanh thu. Nhớ lại những ngày đầu, bộ phim đầu tiên từng khiến hắn phải tính toán từng khoản chi phí nhỏ. Đến bộ phim thứ năm này.. Tinh Vân đã có thể tự đứng vững trên thị trường, cạnh tranh bình đẳng với những tác phẩm có quy mô lớn hơn. Đó mới chính là thành quả thực sự mà hắn luôn hướng tới. Không phải một con số cao nhất thời. Mà là năng lực và kinh nghiệm đang dần hình thành một cách vững chắc.

Dương Khải bước vào phòng, nhìn bảng số liệu rồi quay sang Lục Trạch. Vậy bộ phim tiếp theo chúng ta chuẩn bị khi nào?

Lục Trạch mỉm cười. Đang trong quá trình chuẩn bị.

Đã có kịch bản chưa?

Có vài ý tưởng khá tốt.

Dương Khải cũng cười. Vậy thì tôi xin nghỉ vài ngày trước khi bắt đầu lại.

Được chứ.

Ông vừa đi được vài bước thì dừng lại, quay đầu nhìn Lục Trạch. Cảm ơn.

Lục Trạch hơi ngạc nhiên. Vì bộ phim này à?

Ừ. Cảm ơn vì đã tin tưởng. Dương Khải gật đầu, rồi bước ra khỏi phòng.

Tinh Vân đã bước qua một cửa ải quan trọng. Nhưng Lục Trạch hiểu rõ, thành công của một bộ phim không bao giờ là lý do để chủ quan. Bởi phía trước thị trường vẫn còn rất nhiều đối thủ mạnh. Trong lĩnh vực điện ảnh, âm nhạc, văn học.. Mọi nơi đều có những người đã đứng trên đỉnh cao nhiều năm. Và một ngày nào đó, Tinh Dạ cũng sẽ phải bước lên cùng sân khấu với họ. Nhưng chưa phải hôm nay.

Hết chương 258.
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 259: Thành Quả Đầu Tiên

Bộ phim bước sang ngày thứ năm công chiếu. Doanh thu không còn tăng mạnh như hai ngày đầu. Nhưng lượng khán giả vẫn giữ ở mức rất ổn định. Đến cuối ngày, tổng doanh thu chính thức vượt một trăm hai mươi triệu đồng. Con số hiện rõ trên bảng thống kê. Lâm Nhiên nhìn vài giây rồi quay sang Lục Trạch.

Đã vượt mức dự kiến trung bình rồi anh ạ.

Lục Trạch gật đầu. Ừ.

Chúng ta không ăn mừng một chút sao?

Có.

Khi nào thì ăn mừng?

Đợi khi bộ phim kết thúc lộ trình chiếu.

Lâm Nhiên bật cười. Anh thật sự..

Cô không nói hết câu. Bởi cô hiểu rõ suy nghĩ của anh. Lục Trạch không bao giờ muốn biến một thành công vừa đủ thành lý do để mọi người tự mãn và lơ là.

Trên mạng, phản ứng của khán giả ngày càng tích cực. Điểm đánh giá trung bình luôn được giữ ở mức tốt. Nhiều người sau khi xem đã chủ động giới thiệu cho bạn bè, người thân. Hiệu ứng truyền miệng dần hình thành. Không bùng nổ trong một đêm. Nhưng lan tỏa đều đặn, từng chút một.

Một bài phân tích chuyên sâu xuất hiện trên trang điện ảnh lớn. Tiêu đề đơn giản: Tinh Vân đang dần tìm được vị trí của chính mình? Tác giả phân tích chi tiết năm bộ phim mà Tinh Vân đã tham gia sản xuất. Từ những tác phẩm đầu còn nhiều thiếu sót, đến bộ phim hiện tại với sự trưởng thành rõ rệt trong từng khâu. Kết luận được viết rất chân thực: Tinh Vân chưa phải công ty lớn. Nhưng tốc độ trưởng thành và sự nghiêm túc trong từng tác phẩm thực sự đáng chú ý.

Bài viết nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi. Lục Trạch đọc xong, không bình luận, không trả lời. Chỉ lưu lại vào thư mục riêng.

Trong phòng họp, Dương Khải nhìn bảng số liệu doanh thu cập nhật liên tục. Có vẻ bộ phim sẽ vượt mức một trăm năm mươi triệu.

Khả năng rất cao.

Cậu có hài lòng với kết quả này không?

Có.

Dương Khải mỉm cười vui vẻ. Cuối cùng cũng được nghe câu này từ miệng cậu.

Ngay khi mọi người đang tập trung vào thành công của bộ phim, lĩnh vực âm nhạc lại có những thay đổi. Ca khúc của nhạc sĩ Kim Bài vẫn vững vàng giữ vị trí số một. Hai vị trí tiếp theo cũng thuộc về những tác phẩm của các nhạc sĩ tên tuổi. Khoảng cách với những tác phẩm phía sau rất rõ rệt. Ca khúc Kẻ Đi Ngược Gió đã tụt ra ngoài hai mươi vị trí dẫn đầu. Không còn ai bàn luận hay so sánh. Một tác phẩm mới đã thay thế vị trí đó.

Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng một lát rồi tắt màn hình. Không có chút tiếc nuối. Mỗi tác phẩm đều có vòng đời của chính nó.

Hứa Thanh Hà bước vào phòng làm việc, thấy vẻ mặt bình thản của anh. Anh không định làm gì để giữ vị trí cho bài hát đó sao?

Không.

Vậy thì ca khúc mới thì sao ạ?

Đang trong quá trình hoàn thiện.

Khi nào thì phát hành?

Chưa quyết định.

Hứa Thanh Hà gật đầu một cách hiểu rõ. Em đã hiểu.

Tại phòng thu, Hứa Thanh Hà tiếp tục luyện tập ca khúc mới. Bài hát không quá khó về kỹ thuật. Nhưng yêu cầu cô phải hát bằng cảm xúc nhiều hơn, không cần phô diễn kỹ năng thanh nhạc. Cô phải hát đi hát lại nhiều lần. Đến lần thứ bảy, khi giọng hát hòa trộn hoàn hảo với giai điệu, Lục Trạch mới gật đầu. Được rồi.

Hứa Thanh Hà thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng được.

Trong khi đó, cuộc cạnh tranh trên bảng xếp hạng văn học vẫn diễn ra hấp dẫn. Tác giả mới vẫn tiếp tục leo hạng. Đã vươn lên vị trí thứ bảy. Vô Danh giữ vững vị trí thứ tám. Khoảng cách chỉ còn đúng một bậc. Diễn đàn độc giả trở nên náo nhiệt. Vô Danh sắp bị vượt rồi chăng? Tác giả này thực sự quá mạnh. Xem ai có thể giữ vững vị trí lâu hơn.

Lục Trạch lướt qua những bình luận đó một cách bình thản. Không can thiệp. Không làm gì cả. Vô Danh có những độc giả trung thành của mình. Tác phẩm có sức hút riêng. Nếu muốn giữ vững vị trí, chỉ có một cách: Viết tốt hơn. Chất lượng mới là câu trả lời cuối cùng.

Ngày thứ bảy công chiếu. Tổng doanh thu chính thức vượt một trăm năm mươi triệu. Tinh Vân tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ. Không có phóng viên. Không có tiệc tùng rình rang. Chỉ có những người đã trực tiếp tham gia vào quá trình làm phim. Dương Khải nâng cốc. Chúc mừng tất cả mọi người.

Tiếng vỗ tay vang lên ấm áp trong phòng. Lục Trạch cũng nâng cốc. Bộ phim này đã mang lại cho chúng ta kết quả tốt đẹp. Tất cả mọi người đều đã làm rất tốt. Nhưng đừng quên.. Bộ phim tiếp theo vẫn phải tốt hơn bộ phim này.

Mọi người cùng cười. Không ai phản bác. Bởi họ đều hiểu rõ, đây mới chỉ là sự khởi đầu.

Sau buổi gặp mặt, Tần Mộc Tuyết đứng ngoài hành lang, nhìn con số doanh thu trên điện thoại. Một trăm năm mươi triệu.. Cô thì thầm.

Lục Trạch bước tới. Ừ.

Em chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày như hôm nay.

Đây mới chỉ là bước khởi đầu.

Anh lúc nào cũng nói đây mới chỉ là bắt đầu.

Bởi vì đó chính là sự thật.

Cô ngước nhìn anh. Vậy mục tiêu tiếp theo của chúng ta là gì?

Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi trả lời. Đưa em lên một vị trí cao hơn.

Còn Tinh Vân thì sao?

Cũng vậy.

Còn anh thì sao?

Lục Trạch im lặng chốc lát. Anh cũng vậy.

Không ai biết, trong phòng làm việc của Lục Trạch, một bản kế hoạch chi tiết mới đã được mở ra. Dự án điện ảnh thứ sáu. Bên cạnh đó là danh sách những tác phẩm âm nhạc sắp hoàn thành. Bản thảo chương mới của Vô Danh. Kế hoạch đào tạo và phát triển nghệ sĩ trong dài hạn.

Tinh Vân vừa bước qua một bậc thang quan trọng. Nhưng phía trước vẫn còn rất nhiều đỉnh cao cần vượt qua. Và lần này, Lục Trạch không còn chỉ nghĩ đến việc tồn tại trong ngành. Hắn bắt đầu hướng tới một mục tiêu lớn lao hơn. Làm sao để Tinh Vân thực sự bước vào vòng cạnh tranh ở cấp độ cao nhất.

Hết chương 259.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back