Chương 200: Đêm Công Chiếu
Ngày công chiếu chính thức cuối cùng cũng đến. Bảy giờ tối, tại Rạp chiếu phim trung tâm Vân Hòa, ánh đèn rực rỡ chiếu sáng khắp lối đi. Các phóng viên đã có mặt từ rất sớm, máy ảnh sẵn sàng chụp lại từng khoảnh khắc. Đây không phải một buổi ra mắt hoành tráng với thảm đỏ dài hàng trăm mét, không có hàng loạt ngôi sao nổi tiếng, không có loa thanh âm vang vọng khắp nơi. Nhưng đối với Studio Tinh Vân, với những người đã dồn bao tâm huyết vào tác phẩm này.. Đây là một ngày vô cùng đặc biệt, là ngày họ đưa đứa con tinh thần ra trước ánh sáng công chúng.
Dương Khải, Hà Tử Minh cùng các diễn viên chính lần lượt bước trên thảm đỏ. Tiếng máy ảnh liên tục vang lên, chớp nháy không ngừng. Một phóng viên bước tới, đưa micro về phía Dương Khải: "Dương đạo, đây là bộ phim đầu tiên ông hợp tác cùng Studio Tinh Vân. Ông đánh giá như thế nào về đơn vị này và đoàn phim?"
Dương Khải suy nghĩ chốc lát, ánh mắt hướng về phía trước một cách chân thành: "Đây là một đoàn phim rất nghiêm túc. Từ trên xuống dưới, ai cũng chỉ tập trung vào câu chuyện, vào chất lượng tác phẩm. Họ không chạy theo danh tiếng, không cố gắng tạo ra những vẻ bề ngoài rực rỡ. Họ chỉ có một mong muốn duy nhất - làm ra một bộ phim tốt, xứng đáng với sự tin tưởng của khán giả."
Hà Tử Minh đứng trước ống kính, gương mặt có chút căng thẳng. Một phóng viên hỏi: "Đây là vai diễn quan trọng nhất trong sự nghiệp của anh cho đến nay. Anh có thực sự tự tin vào vai diễn này không?"
Hà Tử Minh mỉm cười, nụ cười bình dị và chân thật: "Tôi đã cố gắng hết sức mình trong suốt quá trình quay phim. Còn kết quả có tốt hay không, có xứng đáng hay không.. Xin hãy để khán giả quyết định."
Câu trả lời đơn giản, không hoa mỹ, không tự đại. Nhưng chính sự khiêm tốn và chân thành ấy đã lập tức giành được nhiều thiện cảm từ những người có mặt.
Bên trong rạp chiếu, Lục Trạch không chọn vị trí hàng đầu dành cho người lãnh đạo hay nhà sản xuất. Anh chỉ chọn một vị trí bình thường, ở hàng ghế giữa, nơi không ai dễ dàng nhận ra. Bên cạnh anh là Tần Mộc Tuyết. Cô nghiêng đầu nhìn anh trong ánh sáng mờ ảo, giọng nhẹ nhàng: "Hôm nay là ngày đặc biệt mà. Anh.. Anh không hồi hộp sao?"
Lục Trạch nhìn về phía màn hình đang tối dần, giọng nói cũng nhẹ như gió thoảng: "Có chứ. Nhưng đây là khoảnh khắc mà mọi người trong đoàn đã chờ đợi bao lâu nay. Anh không muốn.. Lúc này chỉ nghĩ đến bản thân mình."
Tần Mộc Tuyết mỉm cười, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ. Cô hiểu. Lục Trạch luôn như vậy. Dù là người đứng sau tất cả, dù là người đã vạch ra từng bước đi.. Anh luôn nghĩ đến cảm xúc và nỗ lực của mọi người trước chính mình.
Ở hàng ghế phía sau, nhà họ Lục cũng đã có mặt. Lục An Nhiên ngồi cạnh Lục Thanh Tuyết, nhỏ giọng thì thầm: "Anh giấu kỹ thật. Làm việc trong ngành điện ảnh đã lâu như vậy, lại còn tạo ra cả một bộ phim.. Mà không nói một lời nào với gia đình."
Lục Thanh Tuyết nhìn về phía trước, bóng dáng người anh trai lặng lẽ ngồi trong ánh sáng mờ khiến cô có một cảm giác khó tả: "Có lẽ.. Em ấy muốn dùng chính tác phẩm của mình để nói. Thay vì những lời nói hứa hẹn hay giải thích."
Lục Thiên Thành ngồi ngay bên cạnh. Ông không lên tiếng, không bình luận, không tỏ ra bất kỳ sự quan tâm đặc biệt nào. Nhưng ánh mắt ông đang nhìn về phía màn hình với sự chăm chú hiếm thấy. Ông không bỏ lỡ bất kỳ một chi tiết nào.
Ánh sáng trong rạp dần tắt hẳn. Màn hình lớn sáng lên. Câu chuyện chính thức bắt đầu. Không khí ban đầu còn có chút xôn xao, có vài tiếng nói nhỏ. Nhưng dần dần, theo từng cảnh quay, từng lời thoại, từng biểu cảm trên gương mặt nhân vật.. Cả rạp lặng đi. Không ai nói chuyện. Không ai di chuyển. Tất cả mọi người đều dần bị cuốn vào câu chuyện bình dị mà sâu lắng, vào những lựa chọn, những mất mát, những niềm vui và cả những nỗi đau mà nhân vật đang trải qua.
Hai tiếng trôi qua trong im lặng. Khi dòng chữ kết thúc dần hiện ra trên màn hình, nhạc nền nhẹ nhàng lan tỏa rồi chìm dần.. Không ai đứng dậy ngay. Mọi người vẫn ngồi yên, dường như còn chìm đắm trong cảm xúc mà bộ phim để lại. Vài giây trôi qua trong im lặng. Sau đó, tiếng vỗ tay đột ngột vang lên, to lớn và kéo dài hơn hẳn buổi chiếu thử. Không phải phép lịch sự, mà là sự tán thành xuất phát từ trái tim.
Sau khi ra khỏi rạp, những đánh giá đầu tiên bắt đầu lan tỏa. Trên mạng xã hội, trên các diễn đàn phim ảnh, những dòng chia sẻ liên tục xuất hiện: "Một tác phẩm không ồn ào, không cố gắng gây sốc, nhưng lại giàu cảm xúc đến lạ thường." "Đạo diễn còn trẻ, nhưng có cách kể chuyện riêng, rất dịu nhẹ mà đi sâu vào lòng người." Điểm số ban đầu từ khán giả không phải là cao nhất trong các tác phẩm đang chiếu, nhưng đã vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu.
Tại văn phòng Studio Tinh Vân, nhân viên trực theo dõi số liệu báo cáo liên tục: "Suất chiếu đầu tiên phản hồi rất tốt. Đánh giá trên mạng xã hội đa số là tích cực. Nhiều người đang hẹn bạn bè cùng xem vào các suất sau."
Trần Hạo nhìn Lục Trạch, giọng có chút phấn khởi: "Lục tổng, chúng ta.."
Lục Trạch giơ tay nhẹ nhàng ngăn lại, giọng vẫn bình thản như thường: "Chờ đã. Đừng vội kết luận. Một ngày, một suất chiếu.. Không thể quyết định tất cả. Hãy xem phản ứng trong những ngày tới."
Đêm đã khuya. Lục Trạch và Tần Mộc Tuyết rời khỏi rạp chiếu, bước đi trên con đường yên tĩnh vắng người. Ánh đèn đường vàng ấm áp chiếu xuống, kéo dài hai bóng dáng trên mặt đường.
Tần Mộc Tuyết bước bên cạnh anh, đột nhiên hỏi: "Anh.. Anh vui không?"
Lục Trạch ngước nhìn ánh đèn thành phố xa xa, giọng nói trầm ấm và đầy sự thỏa mãn: "Vui chứ. Không phải vì số liệu, không phải vì lời khen. Mà vì.. Mọi người đã không phụ lòng nhau. Tất cả những nỗ lực, những vất vả, những ngày đêm không ngủ.. Đều đã có giá trị."
Tần Mộc Tuyết dừng bước, nhìn anh trong ánh sáng mờ ảo, giọng nói nhẹ nhàng mà rõ ràng: "Anh cũng vậy, Lục Trạch. Anh đã đi rất xa rồi.. Xa hơn cả những gì chính anh từng nghĩ."
Lục Trạch không trả lời ngay. Anh chỉ mỉm cười, nụ cười bình yên và đầy hy vọng.
Cùng lúc đó, tại nhà họ Lục. Sau khi ra khỏi rạp, cả gia đình vẫn chưa ngủ. Tống Uyển Như nhìn chồng đang ngồi trên sô pha trong im lặng, bèn bước tới hỏi nhẹ nhàng: "Ông thấy.. Bộ phim thế nào?"
Lục Thiên Thành im lặng một lúc, như đang cân nhắc từng lời nói. Rồi ông chậm rãi mở miệng, chỉ nói hai chữ: "Không tệ."
Chỉ hai chữ. Ngắn gọn, bình thản, dường như không có gì đặc biệt. Nhưng đối với gia đình này, đối với Lục Thiên Thành người luôn khó tính và dè dặt.. Đó đã là một sự công nhận lớn lao hơn bất kỳ lời khen ngợi hoa mỹ nào. Tống Uyển Như mỉm cười, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.
Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy ngồi trong xe, lướt qua những đánh giá đầu tiên trên điện thoại. Cô đọc từng dòng chữ, từng lời bình luận, ánh mắt dừng lại ở cái tên Studio Tinh Vân. Bỗng dưng, một cái tên khác hiện lên trong đầu cô - Lục Trạch.
Cô giật mình, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Tại sao lại là anh? Tại sao cái tên này lại xuất hiện đúng vào lúc này? Cô cố gắng gạt đi suy nghĩ ấy, tự nhủ trong lòng: Chắc chỉ là trùng hợp thôi. Thế giới rộng lớn này, có bao nhiêu người cùng tên là chuyện bình thường mà.
Khi ngày dần đi đến hồi kết, bảng doanh thu ngày đầu tiên được gửi đến văn phòng. Con số không phải là vĩ đại, không gây chấn động toàn ngành. Nhưng nó đã vượt xa mọi dự tính ban đầu, vượt xa những gì Tinh Vân từng đạt được trước đây.
Lục Trạch nhìn qua báo cáo một lần, rồi chậm rãi đóng máy tính. Anh đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh vô số trong đêm. Anh hiểu rõ, con số này không có nghĩa là họ đã chiến thắng. Nó chỉ chứng minh một điều - họ đã đi đúng hướng.
Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Phía trước vẫn còn rất dài, vẫn còn vô vàn thử thách. Nhưng Lục Trạch mỉm cười. Bước đầu đã vững chãi, vậy thì chặng đường dài phía trước.. Họ cũng nhất định sẽ đi được.
Hết chương 200
Dương Khải, Hà Tử Minh cùng các diễn viên chính lần lượt bước trên thảm đỏ. Tiếng máy ảnh liên tục vang lên, chớp nháy không ngừng. Một phóng viên bước tới, đưa micro về phía Dương Khải: "Dương đạo, đây là bộ phim đầu tiên ông hợp tác cùng Studio Tinh Vân. Ông đánh giá như thế nào về đơn vị này và đoàn phim?"
Dương Khải suy nghĩ chốc lát, ánh mắt hướng về phía trước một cách chân thành: "Đây là một đoàn phim rất nghiêm túc. Từ trên xuống dưới, ai cũng chỉ tập trung vào câu chuyện, vào chất lượng tác phẩm. Họ không chạy theo danh tiếng, không cố gắng tạo ra những vẻ bề ngoài rực rỡ. Họ chỉ có một mong muốn duy nhất - làm ra một bộ phim tốt, xứng đáng với sự tin tưởng của khán giả."
Hà Tử Minh đứng trước ống kính, gương mặt có chút căng thẳng. Một phóng viên hỏi: "Đây là vai diễn quan trọng nhất trong sự nghiệp của anh cho đến nay. Anh có thực sự tự tin vào vai diễn này không?"
Hà Tử Minh mỉm cười, nụ cười bình dị và chân thật: "Tôi đã cố gắng hết sức mình trong suốt quá trình quay phim. Còn kết quả có tốt hay không, có xứng đáng hay không.. Xin hãy để khán giả quyết định."
Câu trả lời đơn giản, không hoa mỹ, không tự đại. Nhưng chính sự khiêm tốn và chân thành ấy đã lập tức giành được nhiều thiện cảm từ những người có mặt.
Bên trong rạp chiếu, Lục Trạch không chọn vị trí hàng đầu dành cho người lãnh đạo hay nhà sản xuất. Anh chỉ chọn một vị trí bình thường, ở hàng ghế giữa, nơi không ai dễ dàng nhận ra. Bên cạnh anh là Tần Mộc Tuyết. Cô nghiêng đầu nhìn anh trong ánh sáng mờ ảo, giọng nhẹ nhàng: "Hôm nay là ngày đặc biệt mà. Anh.. Anh không hồi hộp sao?"
Lục Trạch nhìn về phía màn hình đang tối dần, giọng nói cũng nhẹ như gió thoảng: "Có chứ. Nhưng đây là khoảnh khắc mà mọi người trong đoàn đã chờ đợi bao lâu nay. Anh không muốn.. Lúc này chỉ nghĩ đến bản thân mình."
Tần Mộc Tuyết mỉm cười, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ. Cô hiểu. Lục Trạch luôn như vậy. Dù là người đứng sau tất cả, dù là người đã vạch ra từng bước đi.. Anh luôn nghĩ đến cảm xúc và nỗ lực của mọi người trước chính mình.
Ở hàng ghế phía sau, nhà họ Lục cũng đã có mặt. Lục An Nhiên ngồi cạnh Lục Thanh Tuyết, nhỏ giọng thì thầm: "Anh giấu kỹ thật. Làm việc trong ngành điện ảnh đã lâu như vậy, lại còn tạo ra cả một bộ phim.. Mà không nói một lời nào với gia đình."
Lục Thanh Tuyết nhìn về phía trước, bóng dáng người anh trai lặng lẽ ngồi trong ánh sáng mờ khiến cô có một cảm giác khó tả: "Có lẽ.. Em ấy muốn dùng chính tác phẩm của mình để nói. Thay vì những lời nói hứa hẹn hay giải thích."
Lục Thiên Thành ngồi ngay bên cạnh. Ông không lên tiếng, không bình luận, không tỏ ra bất kỳ sự quan tâm đặc biệt nào. Nhưng ánh mắt ông đang nhìn về phía màn hình với sự chăm chú hiếm thấy. Ông không bỏ lỡ bất kỳ một chi tiết nào.
Ánh sáng trong rạp dần tắt hẳn. Màn hình lớn sáng lên. Câu chuyện chính thức bắt đầu. Không khí ban đầu còn có chút xôn xao, có vài tiếng nói nhỏ. Nhưng dần dần, theo từng cảnh quay, từng lời thoại, từng biểu cảm trên gương mặt nhân vật.. Cả rạp lặng đi. Không ai nói chuyện. Không ai di chuyển. Tất cả mọi người đều dần bị cuốn vào câu chuyện bình dị mà sâu lắng, vào những lựa chọn, những mất mát, những niềm vui và cả những nỗi đau mà nhân vật đang trải qua.
Hai tiếng trôi qua trong im lặng. Khi dòng chữ kết thúc dần hiện ra trên màn hình, nhạc nền nhẹ nhàng lan tỏa rồi chìm dần.. Không ai đứng dậy ngay. Mọi người vẫn ngồi yên, dường như còn chìm đắm trong cảm xúc mà bộ phim để lại. Vài giây trôi qua trong im lặng. Sau đó, tiếng vỗ tay đột ngột vang lên, to lớn và kéo dài hơn hẳn buổi chiếu thử. Không phải phép lịch sự, mà là sự tán thành xuất phát từ trái tim.
Sau khi ra khỏi rạp, những đánh giá đầu tiên bắt đầu lan tỏa. Trên mạng xã hội, trên các diễn đàn phim ảnh, những dòng chia sẻ liên tục xuất hiện: "Một tác phẩm không ồn ào, không cố gắng gây sốc, nhưng lại giàu cảm xúc đến lạ thường." "Đạo diễn còn trẻ, nhưng có cách kể chuyện riêng, rất dịu nhẹ mà đi sâu vào lòng người." Điểm số ban đầu từ khán giả không phải là cao nhất trong các tác phẩm đang chiếu, nhưng đã vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu.
Tại văn phòng Studio Tinh Vân, nhân viên trực theo dõi số liệu báo cáo liên tục: "Suất chiếu đầu tiên phản hồi rất tốt. Đánh giá trên mạng xã hội đa số là tích cực. Nhiều người đang hẹn bạn bè cùng xem vào các suất sau."
Trần Hạo nhìn Lục Trạch, giọng có chút phấn khởi: "Lục tổng, chúng ta.."
Lục Trạch giơ tay nhẹ nhàng ngăn lại, giọng vẫn bình thản như thường: "Chờ đã. Đừng vội kết luận. Một ngày, một suất chiếu.. Không thể quyết định tất cả. Hãy xem phản ứng trong những ngày tới."
Đêm đã khuya. Lục Trạch và Tần Mộc Tuyết rời khỏi rạp chiếu, bước đi trên con đường yên tĩnh vắng người. Ánh đèn đường vàng ấm áp chiếu xuống, kéo dài hai bóng dáng trên mặt đường.
Tần Mộc Tuyết bước bên cạnh anh, đột nhiên hỏi: "Anh.. Anh vui không?"
Lục Trạch ngước nhìn ánh đèn thành phố xa xa, giọng nói trầm ấm và đầy sự thỏa mãn: "Vui chứ. Không phải vì số liệu, không phải vì lời khen. Mà vì.. Mọi người đã không phụ lòng nhau. Tất cả những nỗ lực, những vất vả, những ngày đêm không ngủ.. Đều đã có giá trị."
Tần Mộc Tuyết dừng bước, nhìn anh trong ánh sáng mờ ảo, giọng nói nhẹ nhàng mà rõ ràng: "Anh cũng vậy, Lục Trạch. Anh đã đi rất xa rồi.. Xa hơn cả những gì chính anh từng nghĩ."
Lục Trạch không trả lời ngay. Anh chỉ mỉm cười, nụ cười bình yên và đầy hy vọng.
Cùng lúc đó, tại nhà họ Lục. Sau khi ra khỏi rạp, cả gia đình vẫn chưa ngủ. Tống Uyển Như nhìn chồng đang ngồi trên sô pha trong im lặng, bèn bước tới hỏi nhẹ nhàng: "Ông thấy.. Bộ phim thế nào?"
Lục Thiên Thành im lặng một lúc, như đang cân nhắc từng lời nói. Rồi ông chậm rãi mở miệng, chỉ nói hai chữ: "Không tệ."
Chỉ hai chữ. Ngắn gọn, bình thản, dường như không có gì đặc biệt. Nhưng đối với gia đình này, đối với Lục Thiên Thành người luôn khó tính và dè dặt.. Đó đã là một sự công nhận lớn lao hơn bất kỳ lời khen ngợi hoa mỹ nào. Tống Uyển Như mỉm cười, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.
Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy ngồi trong xe, lướt qua những đánh giá đầu tiên trên điện thoại. Cô đọc từng dòng chữ, từng lời bình luận, ánh mắt dừng lại ở cái tên Studio Tinh Vân. Bỗng dưng, một cái tên khác hiện lên trong đầu cô - Lục Trạch.
Cô giật mình, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Tại sao lại là anh? Tại sao cái tên này lại xuất hiện đúng vào lúc này? Cô cố gắng gạt đi suy nghĩ ấy, tự nhủ trong lòng: Chắc chỉ là trùng hợp thôi. Thế giới rộng lớn này, có bao nhiêu người cùng tên là chuyện bình thường mà.
Khi ngày dần đi đến hồi kết, bảng doanh thu ngày đầu tiên được gửi đến văn phòng. Con số không phải là vĩ đại, không gây chấn động toàn ngành. Nhưng nó đã vượt xa mọi dự tính ban đầu, vượt xa những gì Tinh Vân từng đạt được trước đây.
Lục Trạch nhìn qua báo cáo một lần, rồi chậm rãi đóng máy tính. Anh đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh vô số trong đêm. Anh hiểu rõ, con số này không có nghĩa là họ đã chiến thắng. Nó chỉ chứng minh một điều - họ đã đi đúng hướng.
Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Phía trước vẫn còn rất dài, vẫn còn vô vàn thử thách. Nhưng Lục Trạch mỉm cười. Bước đầu đã vững chãi, vậy thì chặng đường dài phía trước.. Họ cũng nhất định sẽ đi được.
Hết chương 200
