Chương 180: Cuộc Hẹn Bất Ngờ
Sáng sớm, ánh nắng vừa xuyên qua ô cửa kính văn phòng, Lục Trạch đã ngồi tại bàn làm việc. Trước mặt anh là tập hồ sơ chi tiết của Hà Tử Minh. Ngoài những đánh giá về năng lực diễn xuất, anh còn xem kỹ quá trình làm việc của cậu ấy từ khi bước vào nghề - không có scandal, không có thái độ kiêu ngạo hay đòi hỏi đặc quyền. Dù suốt thời gian dài chỉ đóng vai phụ, nhưng chưa từng có ghi nhận nào cho thấy cậu ấy bỏ dở công việc hay gây ảnh hưởng đến đoàn phim.
Lục Trạch khép tập hồ sơ lại, nói với Trần Hạo: "Thông báo cho Hà Tử Minh. Mời cậu ấy đến công ty ký hợp đồng thử vai chính." Trần Hạo gật đầu: "Được."
Cùng lúc tại phòng thu âm, Hứa Thanh Hà đang quay MV cho ca khúc thứ hai. Tinh Vân không đầu tư bối cảnh xa hoa, cũng không dùng kỹ xảo rườm rà. Họ vẫn giữ nguyên nguyên tắc: Câu chuyện và cảm xúc luôn được đặt lên hàng đầu. Đạo diễn MV ngồi trước màn hình giám sát, nói một cách bình tĩnh: "Cảnh này quay lại một lần nữa. Ánh mắt của em còn thiếu một chút cảm xúc sâu lắng."
Hứa Thanh Hà không hề than vãn hay tỏ ra mệt mỏi. Cô lặng lẽ bước về vị trí cũ, điều chỉnh lại trạng thái, rồi bắt đầu quay lại từ đầu.
Gần trưa, điện thoại trên bàn Lục Trạch rung lên. Là Tần Mộc Tuyết.
"Anh bận không?"
"Vừa xong công việc ở đây."
"Em đang ở gần công ty anh. Có thời gian ăn trưa cùng nhau không?"
Lục Trạch liếc nhìn đồng hồ, rồi mỉm cười: "Được. Em đợi anh một lát."
Hai người chọn một quán ăn nhỏ ven đường, không phải nhà hàng sang trọng, mà là nơi họ đã từng ghé qua vài lần. Tần Mộc Tuyết ngồi đối diện, chống cằm nhìn anh: "Dạo này anh gầy đi nhiều."
Lục Trạch cười nhẹ: "Có sao đâu."
"Có chứ," Tần Mộc Tuyết lắc đầu. "Anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn một chút."
Lục Trạch nhìn cô, giọng quan tâm: "Em cũng vậy. Công việc của em đâu có nhẹ nhàng gì."
Tần Mộc Tuyết bật cười trong trẻo: "Ít nhất thì em cũng có người nhắc nhở."
Hai người nhìn nhau mỉm cười, không khí tự nhiên và ấm áp đến mức những người ngồi bàn bên cạnh đều nghĩ đây là một cặp đôi đang hẹn hò. Không ai nhắc đến chuyện tình cảm, cũng không có lời thề hẹn sặc sỡ. Chỉ có sự quan tâm nhẹ nhàng, lặng lẽ lan tỏa giữa hai người.
Trên đường trở về công ty, Tần Mộc Tuyết đột nhiên hỏi: "Lục Trạch.. Nếu một ngày nào đó công ty của anh phát triển rất lớn, rất nổi tiếng.. Anh còn nhớ những ngày bình dị như bây giờ không?"
Lục Trạch trả lời ngay, không cần suy nghĩ: "Nhớ. Vì chính những ngày bình dị, những ngày cùng nhau cố gắng từ con số không.. Mới là những ngày đáng nhớ nhất."
Tần Mộc Tuyết khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng. Đáp án ấy, chính là điều cô mong muốn nghe nhất.
Buổi chiều, tại biệt thự nhà họ Lục. Lục Thanh Tuyết vừa tan làm về, tiện tay bật tivi xem tin tức. Đúng lúc có một bản tin ngắn về giải trí: "Hôm nay, Studio Tinh Vân được xác nhận đang chuẩn bị sản xuất dự án điện ảnh mới." Người dẫn chương trình chỉ nhắc qua vài câu, nhưng Lục Thanh Tuyết nghe cái tên thì đột nhiên ngẩn người. Cô nhớ đến em trai mình - Lục Trạch. Hình như cậu ấy cũng đang làm việc tại một công ty giải trí có tên tương tự. Cô lắc đầu tự cười mình: Chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vừa kết thúc cuộc họp. Đồng nghiệp đi ngang qua mỉm cười nói: "Cuối tuần có buổi công chiếu phim độc lập khá hay. Nghe nói có người của Tinh Vân cũng sẽ tham dự." Lâm Nhược Hy gật đầu một cách lịch sự: "Nếu rảnh, tôi sẽ đi xem." Đó chỉ là câu trả lời xã giao thông thường. Cô hoàn toàn không hay biết, khoảng cách giữa mình và Lục Trạch - người mà cô đã từng quen biết - đang ngày càng xa thêm một chút.
Buổi tối, tại Studio Tinh Vân. Lục Trạch đứng trước cửa sổ lớn, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh trong màn đêm. Điện thoại trong tay anh rung nhẹ, một tin nhắn đến từ Tần Mộc Tuyết: "Đừng thức khuya quá nhé."
Lục Trạch đọc dòng chữ, khóe miệng khẽ cong lên nụ cười ấm áp. Anh gõ chữ trả lời: "Em cũng vậy."
Đêm ấy, ánh đèn trong văn phòng vẫn còn sáng rực. Nhưng trong lòng Lục Trạch, dường như đã có thêm một tia ấm áp, dịu nhẹ và vững chãi, đi cùng anh trên chặng đường dài phía trước.
Hết Chương 180
Lục Trạch khép tập hồ sơ lại, nói với Trần Hạo: "Thông báo cho Hà Tử Minh. Mời cậu ấy đến công ty ký hợp đồng thử vai chính." Trần Hạo gật đầu: "Được."
Cùng lúc tại phòng thu âm, Hứa Thanh Hà đang quay MV cho ca khúc thứ hai. Tinh Vân không đầu tư bối cảnh xa hoa, cũng không dùng kỹ xảo rườm rà. Họ vẫn giữ nguyên nguyên tắc: Câu chuyện và cảm xúc luôn được đặt lên hàng đầu. Đạo diễn MV ngồi trước màn hình giám sát, nói một cách bình tĩnh: "Cảnh này quay lại một lần nữa. Ánh mắt của em còn thiếu một chút cảm xúc sâu lắng."
Hứa Thanh Hà không hề than vãn hay tỏ ra mệt mỏi. Cô lặng lẽ bước về vị trí cũ, điều chỉnh lại trạng thái, rồi bắt đầu quay lại từ đầu.
Gần trưa, điện thoại trên bàn Lục Trạch rung lên. Là Tần Mộc Tuyết.
"Anh bận không?"
"Vừa xong công việc ở đây."
"Em đang ở gần công ty anh. Có thời gian ăn trưa cùng nhau không?"
Lục Trạch liếc nhìn đồng hồ, rồi mỉm cười: "Được. Em đợi anh một lát."
Hai người chọn một quán ăn nhỏ ven đường, không phải nhà hàng sang trọng, mà là nơi họ đã từng ghé qua vài lần. Tần Mộc Tuyết ngồi đối diện, chống cằm nhìn anh: "Dạo này anh gầy đi nhiều."
Lục Trạch cười nhẹ: "Có sao đâu."
"Có chứ," Tần Mộc Tuyết lắc đầu. "Anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn một chút."
Lục Trạch nhìn cô, giọng quan tâm: "Em cũng vậy. Công việc của em đâu có nhẹ nhàng gì."
Tần Mộc Tuyết bật cười trong trẻo: "Ít nhất thì em cũng có người nhắc nhở."
Hai người nhìn nhau mỉm cười, không khí tự nhiên và ấm áp đến mức những người ngồi bàn bên cạnh đều nghĩ đây là một cặp đôi đang hẹn hò. Không ai nhắc đến chuyện tình cảm, cũng không có lời thề hẹn sặc sỡ. Chỉ có sự quan tâm nhẹ nhàng, lặng lẽ lan tỏa giữa hai người.
Trên đường trở về công ty, Tần Mộc Tuyết đột nhiên hỏi: "Lục Trạch.. Nếu một ngày nào đó công ty của anh phát triển rất lớn, rất nổi tiếng.. Anh còn nhớ những ngày bình dị như bây giờ không?"
Lục Trạch trả lời ngay, không cần suy nghĩ: "Nhớ. Vì chính những ngày bình dị, những ngày cùng nhau cố gắng từ con số không.. Mới là những ngày đáng nhớ nhất."
Tần Mộc Tuyết khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng. Đáp án ấy, chính là điều cô mong muốn nghe nhất.
Buổi chiều, tại biệt thự nhà họ Lục. Lục Thanh Tuyết vừa tan làm về, tiện tay bật tivi xem tin tức. Đúng lúc có một bản tin ngắn về giải trí: "Hôm nay, Studio Tinh Vân được xác nhận đang chuẩn bị sản xuất dự án điện ảnh mới." Người dẫn chương trình chỉ nhắc qua vài câu, nhưng Lục Thanh Tuyết nghe cái tên thì đột nhiên ngẩn người. Cô nhớ đến em trai mình - Lục Trạch. Hình như cậu ấy cũng đang làm việc tại một công ty giải trí có tên tương tự. Cô lắc đầu tự cười mình: Chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vừa kết thúc cuộc họp. Đồng nghiệp đi ngang qua mỉm cười nói: "Cuối tuần có buổi công chiếu phim độc lập khá hay. Nghe nói có người của Tinh Vân cũng sẽ tham dự." Lâm Nhược Hy gật đầu một cách lịch sự: "Nếu rảnh, tôi sẽ đi xem." Đó chỉ là câu trả lời xã giao thông thường. Cô hoàn toàn không hay biết, khoảng cách giữa mình và Lục Trạch - người mà cô đã từng quen biết - đang ngày càng xa thêm một chút.
Buổi tối, tại Studio Tinh Vân. Lục Trạch đứng trước cửa sổ lớn, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh trong màn đêm. Điện thoại trong tay anh rung nhẹ, một tin nhắn đến từ Tần Mộc Tuyết: "Đừng thức khuya quá nhé."
Lục Trạch đọc dòng chữ, khóe miệng khẽ cong lên nụ cười ấm áp. Anh gõ chữ trả lời: "Em cũng vậy."
Đêm ấy, ánh đèn trong văn phòng vẫn còn sáng rực. Nhưng trong lòng Lục Trạch, dường như đã có thêm một tia ấm áp, dịu nhẹ và vững chãi, đi cùng anh trên chặng đường dài phía trước.
Hết Chương 180
