99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 180: Cuộc Hẹn Bất Ngờ

Sáng sớm, ánh nắng vừa xuyên qua ô cửa kính văn phòng, Lục Trạch đã ngồi tại bàn làm việc. Trước mặt anh là tập hồ sơ chi tiết của Hà Tử Minh. Ngoài những đánh giá về năng lực diễn xuất, anh còn xem kỹ quá trình làm việc của cậu ấy từ khi bước vào nghề - không có scandal, không có thái độ kiêu ngạo hay đòi hỏi đặc quyền. Dù suốt thời gian dài chỉ đóng vai phụ, nhưng chưa từng có ghi nhận nào cho thấy cậu ấy bỏ dở công việc hay gây ảnh hưởng đến đoàn phim.

Lục Trạch khép tập hồ sơ lại, nói với Trần Hạo: "Thông báo cho Hà Tử Minh. Mời cậu ấy đến công ty ký hợp đồng thử vai chính." Trần Hạo gật đầu: "Được."

Cùng lúc tại phòng thu âm, Hứa Thanh Hà đang quay MV cho ca khúc thứ hai. Tinh Vân không đầu tư bối cảnh xa hoa, cũng không dùng kỹ xảo rườm rà. Họ vẫn giữ nguyên nguyên tắc: Câu chuyện và cảm xúc luôn được đặt lên hàng đầu. Đạo diễn MV ngồi trước màn hình giám sát, nói một cách bình tĩnh: "Cảnh này quay lại một lần nữa. Ánh mắt của em còn thiếu một chút cảm xúc sâu lắng."

Hứa Thanh Hà không hề than vãn hay tỏ ra mệt mỏi. Cô lặng lẽ bước về vị trí cũ, điều chỉnh lại trạng thái, rồi bắt đầu quay lại từ đầu.

Gần trưa, điện thoại trên bàn Lục Trạch rung lên. Là Tần Mộc Tuyết.

"Anh bận không?"

"Vừa xong công việc ở đây."

"Em đang ở gần công ty anh. Có thời gian ăn trưa cùng nhau không?"

Lục Trạch liếc nhìn đồng hồ, rồi mỉm cười: "Được. Em đợi anh một lát."

Hai người chọn một quán ăn nhỏ ven đường, không phải nhà hàng sang trọng, mà là nơi họ đã từng ghé qua vài lần. Tần Mộc Tuyết ngồi đối diện, chống cằm nhìn anh: "Dạo này anh gầy đi nhiều."

Lục Trạch cười nhẹ: "Có sao đâu."

"Có chứ," Tần Mộc Tuyết lắc đầu. "Anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn một chút."

Lục Trạch nhìn cô, giọng quan tâm: "Em cũng vậy. Công việc của em đâu có nhẹ nhàng gì."

Tần Mộc Tuyết bật cười trong trẻo: "Ít nhất thì em cũng có người nhắc nhở."

Hai người nhìn nhau mỉm cười, không khí tự nhiên và ấm áp đến mức những người ngồi bàn bên cạnh đều nghĩ đây là một cặp đôi đang hẹn hò. Không ai nhắc đến chuyện tình cảm, cũng không có lời thề hẹn sặc sỡ. Chỉ có sự quan tâm nhẹ nhàng, lặng lẽ lan tỏa giữa hai người.

Trên đường trở về công ty, Tần Mộc Tuyết đột nhiên hỏi: "Lục Trạch.. Nếu một ngày nào đó công ty của anh phát triển rất lớn, rất nổi tiếng.. Anh còn nhớ những ngày bình dị như bây giờ không?"

Lục Trạch trả lời ngay, không cần suy nghĩ: "Nhớ. Vì chính những ngày bình dị, những ngày cùng nhau cố gắng từ con số không.. Mới là những ngày đáng nhớ nhất."

Tần Mộc Tuyết khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng. Đáp án ấy, chính là điều cô mong muốn nghe nhất.

Buổi chiều, tại biệt thự nhà họ Lục. Lục Thanh Tuyết vừa tan làm về, tiện tay bật tivi xem tin tức. Đúng lúc có một bản tin ngắn về giải trí: "Hôm nay, Studio Tinh Vân được xác nhận đang chuẩn bị sản xuất dự án điện ảnh mới." Người dẫn chương trình chỉ nhắc qua vài câu, nhưng Lục Thanh Tuyết nghe cái tên thì đột nhiên ngẩn người. Cô nhớ đến em trai mình - Lục Trạch. Hình như cậu ấy cũng đang làm việc tại một công ty giải trí có tên tương tự. Cô lắc đầu tự cười mình: Chắc chỉ là trùng hợp thôi.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vừa kết thúc cuộc họp. Đồng nghiệp đi ngang qua mỉm cười nói: "Cuối tuần có buổi công chiếu phim độc lập khá hay. Nghe nói có người của Tinh Vân cũng sẽ tham dự." Lâm Nhược Hy gật đầu một cách lịch sự: "Nếu rảnh, tôi sẽ đi xem." Đó chỉ là câu trả lời xã giao thông thường. Cô hoàn toàn không hay biết, khoảng cách giữa mình và Lục Trạch - người mà cô đã từng quen biết - đang ngày càng xa thêm một chút.

Buổi tối, tại Studio Tinh Vân. Lục Trạch đứng trước cửa sổ lớn, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh trong màn đêm. Điện thoại trong tay anh rung nhẹ, một tin nhắn đến từ Tần Mộc Tuyết: "Đừng thức khuya quá nhé."

Lục Trạch đọc dòng chữ, khóe miệng khẽ cong lên nụ cười ấm áp. Anh gõ chữ trả lời: "Em cũng vậy."

Đêm ấy, ánh đèn trong văn phòng vẫn còn sáng rực. Nhưng trong lòng Lục Trạch, dường như đã có thêm một tia ấm áp, dịu nhẹ và vững chãi, đi cùng anh trên chặng đường dài phía trước.

Hết Chương 180
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 181: Quyết Định Cuối Cùng



Sáng hôm sau, tại phòng họp tầng ba Studio Tinh Vân. Toàn bộ thành viên chủ chốt của dự án điện ảnh thứ ba đều đã có mặt. Trên màn hình lớn hiện ra hai cái tên đứng cuối cùng: Hà Tử Minh và Chu Dật. Đây là hai ứng viên xuất sắc nhất vượt qua các vòng thử vai, và hôm nay sẽ là buổi thảo luận cuối cùng để đưa ra quyết định.

Dương Khải nhìn quanh mọi người rồi nói: "Lần cuối. Mỗi người hãy nói rõ ý kiến của mình."

Một nhân viên bộ phận sản xuất lên tiếng trước: "Tôi ủng hộ Chu Dật. Cậu ấy có danh tiếng hơn, đã có khán giả biết đến. Nếu dùng cậu ấy, sẽ dễ dàng hơn trong việc thu hút đầu tư và thu hút sự chú ý ban đầu."

Một người khác lập tức phản bác: "Nhưng nhân vật trong kịch bản này.. Hà Tử Minh mới thực sự hợp. Tính cách, ngoại hình, ánh mắt và cách diễn xuất.. Tất cả đều khớp với những gì chúng ta xây dựng. Nếu chọn Chu Dật vì danh tiếng, có thể sẽ làm nhân vật mất đi hồn cốt vốn có."

Cuộc thảo luận kéo dài gần nửa giờ. Hai phía đều có lý lẽ vững chắc. Cuối cùng, mọi ánh mắt đều chuyển về phía Lục Trạch. Anh chậm rãi đóng tập hồ sơ trên tay, giọng nói bình tĩnh nhưng chắc chắn:

"Chọn Hà Tử Minh."

Không ai phản đối. Bởi vì họ đều hiểu, đây cũng chính là lựa chọn mà đa số mọi người trong lòng đều nghiêng về. Chỉ là cần một người nói ra một cách dứt khoát.

Sau cuộc họp, Trần Hạo lập tức liên lạc. Đầu dây bên kia, sau khi nghe thông báo, Hà Tử Minh im lặng rất lâu. Giọng nói cậu ấy có chút run vì xúc động: "Các anh.. Thật sự chọn tôi sao?"

"Đúng," Trần Hạo trả lời. "Nếu đồng ý, chiều nay đến công ty ký hợp đồng."

"Cảm ơn.. Cảm ơn mọi người," Hà Tử Minh nói nhanh. "Tôi sẽ không làm mọi người thất vọng."

Tại bộ phận âm nhạc, công đoạn quay MV cho ca khúc thứ hai đã hoàn thành gần hết. Chỉ còn vài cảnh cuối cùng. Hứa Thanh Hà đứng xem lại những đoạn phim đã quay, đột nhiên nhận ra - ánh mắt mình, cách mình biểu hiện cảm xúc trước máy quay, đã trưởng thành và tự nhiên hơn rất nhiều so với ngày mới bước chân vào nghề. Nhà sản xuất đứng bên cạnh gật đầu: "Chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta sẽ phát hành đúng kế hoạch."

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết đến Studio Tinh Vân. Trên tay cầm hai ly cà phê nóng hổi. Cô đặt một ly trước mặt Lục Trạch: "Đoán là anh lại bận đến quên uống nước."

Lục Trạch bật cười nhận lấy: "Cảm ơn em."

Tần Mộc Tuyết liếc nhìn đống tài liệu dày trên bàn: "Nhiều việc lắm sao?"

Lục Trạch gật đầu: "Ừ. Nhưng mọi việc đều đáng giá."

Hai người ngồi trò chuyện thêm một lúc. Không nói về công việc, không nói về tương lai hay kế hoạch lớn. Chỉ kể vài chuyện đời thường, vài điều nhỏ nhặt gặp trong ngày. Chính những khoảnh khắc bình dị như thế này, lại khiến khoảng cách giữa hai người càng ngày càng thu hẹp, ấm áp và yên bình.

Buổi tối tại nhà họ Lục. Lục An Nhiên vừa về nhà, đặt điện thoại xuống bàn rồi nói: "Cha, hôm nay con thấy tin tức. Công ty Tinh Vân đã chọn được diễn viên chính cho bộ phim mới rồi."

Lục Thiên Thành ngẩng đầu từ tờ báo: "Ừ. Xem ra công ty này làm việc khá bài bản."

Lục Thanh Tuyết cũng góp lời: "Con cũng nghe vài đồng nghiệp trong ngành nhận xét. Họ không chạy theo ngôi sao lớn, mà chọn người thực sự phù hợp với nhân vật."

Lục Thiên Thành khẽ gật đầu, giọng có chút tán thành: "Đó mới chính là cách làm nghề đúng nghĩa."

Không ai trong số họ ngờ được, người đưa ra quyết định ấy, người kiên quyết chọn Hà Tử Minh thay vì diễn viên nổi tiếng - chính là đứa con trai, đứa em trai mà họ vẫn nghĩ chỉ đang làm một công việc bình thường ở đâu đó.

Cùng lúc đó, tại một quán cà phê trong trung tâm thành phố. Lâm Nhược Hy đang ngồi gặp khách hàng. Bàn bên cạnh có hai người trẻ đang nói chuyện: "Tinh Vân dạo này phát triển nhanh thật. Nghe nói ông chủ rất trẻ, lại cực kỳ có mắt nhìn người."

Lâm Nhược Hy vô thức liếc sang, rồi lại thu hồi ánh mắt. Cái tên Tinh Vân cứ lặp đi lặp lại bên tai cô, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ - số phận và con đường của mình, đã thực sự tách ra khỏi Lục Trạch từ rất lâu rồi.

Đêm đã khuya. Lục Trạch ngồi một mình trong văn phòng. Anh mở cuốn sổ kế hoạch, cầm bút đánh dấu thêm hai mục:

Đã chọn diễn viên chính

Tiền kỳ hoàn thành 70%

Anh khép cuốn sổ, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa. Con đường phía trước vẫn còn rất dài, vẫn còn nhiều thử thách đang chờ đợi. Nhưng Lục Trạch biết một điều chắc chắn - Tinh Vân đã từng bước, đi đúng hướng. Và họ sẽ tiếp tục đi, một cách vững vàng và kiên định.

Hết Chương 181
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 182: Ngày Phát Hành

Bảy giờ sáng đúng giờ, các nền tảng âm nhạc trực tuyến đồng loạt cập nhật. Ca khúc mới của Hứa Thanh Hà - 《Ánh Sao Cuối Chân Trời》 - chính thức ra mắt công chúng. Không có banner quảng cáo lớn ở trang chủ, không có chiến dịch quảng bá quy mô lớn, cũng không có thông báo rộn ràng. Chỉ có một dòng thông báo nhỏ gọn: Tên ca khúc, tên ca sĩ Hứa Thanh Hà, đơn vị phát hành Studio Tinh Vân. Còn tên người sáng tác, vẫn chỉ có hai chữ: Ẩn danh.

Tại Studio Tinh Vân, phòng họp yên lặng đến kỳ lạ. Tất cả mọi người đều ngồi nhìn màn hình thống kê số liệu đang cập nhật theo giây. Năm phút đầu, lượt nghe còn chưa cao. Mười phút, số liệu tăng chậm và đều đặn. Hai mươi phút sau, những bình luận đầu tiên bắt đầu xuất hiện:

« "Giọng hát tiến bộ thật rõ rệt." »

« "Bài này hoàn toàn khác phong cách bài trước, nhưng lại rất đi vào lòng người." »

« "Ca từ viết hay, giản dị mà sâu lắng." »

Không có bình luận bùng nổ, không có lời khen ngợi quá đà. Nhưng tỷ lệ đánh giá tích cực lại ở mức rất cao. Lục Trạch nhìn bảng số liệu, khẽ gật đầu một cách hài lòng.

Trần Hạo ngồi bên cạnh hỏi nhỏ: "Chúng ta có cần mua thêm gói quảng bá để đẩy nhanh tốc độ không?"

Lục Trạch lắc đầu: "Chờ. Nếu bài hát đủ tốt, chính những người nghe sẽ tự giới thiệu cho nhau."

Buổi trưa, Hứa Thanh Hà mở điện thoại, lặng lẽ đọc từng bình luận của khán giả. Có người khen, có người góp ý, thậm chí có người chỉ ra vài chỗ cô xử lý kỹ thuật chưa hoàn hảo. Cô không hề buồn bã hay phản bác. Ngược lại, cô cầm cuốn sổ tay, lặng lẽ ghi chép lại từng ý kiến hữu ích.

Huấn luyện viên đứng bên cạnh nhìn thấy, liền hỏi: "Cảm thấy thế nào sau khi đọc những bình luận ấy?"

Hứa Thanh Hà ngước lên, ánh mắt trong sáng và đầy quyết tâm: "Lần này.. Em lại muốn cố gắng hát tốt hơn nữa."

Huấn luyện viên mỉm cười hài lòng. Đó chính là điều ông mong muốn thấy nhất.

Tại bộ phận điện ảnh, Hà Tử Minh đến công ty đúng giờ. Hôm nay là buổi đọc kịch bản đầu tiên. Không khí trong phòng rất thoải mái, không có ai ép tiến độ, cũng không có ai ra lệnh một cách hà khắc. Lục Trạch ngồi bên cạnh, nói với cậu ấy: "Có chỗ nào chưa hiểu, hoặc cảm thấy chưa hợp lý, cứ thoải mái hỏi và cùng trao đổi."

Hà Tử Minh hơi ngạc nhiên. Ở những đoàn phim trước, cậu thường chỉ nhận kịch bản rồi tự tìm cách diễn cho đúng yêu cầu. Đây là lần đầu tiên, đạo diễn, biên kịch và diễn viên cùng ngồi lại với nhau, trao đổi từng chi tiết nhỏ, cùng nhau xây dựng nhân vật từ đầu đến cuối. Cảm giác được tôn trọng và tin tưởng, khiến trong lòng cậu tràn đầy sự xúc động.

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết đến công ty. Vừa nhìn thấy Hà Tử Minh bước ra từ phòng họp, cô liền mỉm cười chúc mừng: "Chúc mừng em. Vai diễn chính đầu tiên, hãy cố gắng thật tốt nhé."

Hà Tử Minh vội cúi đầu chào: "Cảm ơn chị. Em sẽ cố gắng không làm mọi người thất vọng."

Sau khi cậu ấy rời đi, Lục Trạch nhìn Tần Mộc Tuyết: "Sao em biết cậu ấy là diễn viên mới được chọn?"

Tần Mộc Tuyết cười tinh nghịch: "Anh quên em cũng làm trong ngành à? Tin tức trong giới, truyền nhanh lắm đấy." Hai người nhìn nhau, cùng bật cười.

Buổi tối tại nhà họ Lục. Lục An Nhiên đeo tai nghe nghe xong bài hát, liền nói với chị gái: "Chị ba, bài mới của Hứa Thanh Hà hay hơn hẳn bài trước. Giọng ca có hồn hơn nhiều."

Lục Thanh Tuyết nhận lấy điện thoại, nghe hết một lượt rồi khẽ gật đầu: "Ừ. Công ty Tinh Vân này.. Tiến bộ rất nhanh, mỗi sản phẩm đều tốt hơn trước."

Lục Thiên Thành ngồi trên ghế sô pha đọc báo, nghe hai con gái nói thì bình thản lên tiếng: "Chỉ một bài hát thì không nói lên được điều gì. Muốn đánh giá một công ty, hãy đợi nhìn xem họ làm được gì sau ba năm."

Lục Thanh Tuyết mỉm cười. Đó đúng là phong cách của cha cô - luôn nhìn xa, luôn cần thời gian để kiểm chứng.

Cùng lúc đó, Lâm Nhược Hy tan làm khá muộn. Trong thang máy, có người đang mở bài hát mới của Hứa Thanh Hà. Âm thanh không lớn, nhưng giai điệu và lời ca lại rất rõ ràng. Lâm Nhược Hy lặng lẽ nghe vài câu, cho đến khi bước ra khỏi thang máy. Cô hoàn toàn không hay biết, mỗi lần nghe đến cái tên Tinh Vân, mỗi lần thấy những sản phẩm của công ty ấy xuất hiện trước mắt.. Khoảng cách giữa cô và Lục Trạch, lại bị kéo xa thêm một chút.

Đêm khuya, báo cáo số liệu cuối ngày được cập nhật. Ca khúc 《Ánh Sao Cuối Chân Trời》 không tạo ra hiện tượng bùng nổ ngay trong ngày đầu. Nhưng lượng lượt nghe và lượt chia sẻ đang tăng lên một cách đều đặn và vững chắc.

Lục Trạch nhìn biểu đồ số liệu trên màn hình, khóe miệng khẽ nở nụ cười. Anh không mong muốn một ngày trở nên nổi tiếng. Điều anh thực sự mong muốn, là tạo ra những tác phẩm có thể đi được thật xa, được người nghe nhớ đến thật lâu.

Hết Chương 182
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 183: Lời Mời



Ba ngày sau, ca khúc 《Ánh Sao Cuối Chân Trời》 vẫn không tạo ra hiện tượng bùng nổ. Nhưng đường cong số liệu thì rõ ràng nhất quán - mỗi ngày đều tăng trưởng một cách đều đặn và vững chắc. Đó chính xác là điều Lục Trạch mong muốn nhất.

Tại Studio Tinh Vân, Trần Hạo gõ cửa văn phòng rồi bước vào: "Lục tổng, có khách đến gặp."

"Ai vậy?"

"Là người của Đài Truyền hình Nam Giang. Họ muốn bàn chuyện hợp tác."

Lục Trạch khẽ gật đầu: "Mời vào."

Trong phòng tiếp khách, người đến gặp chính là Tôn Vân - người mà hai bên đã từng hợp tác khá thuận lợi trước đây. Sau vài câu hỏi thăm xã giao, Tôn Vân lấy ra một tập tài liệu đặt trên bàn: "Ca khúc mới của Hứa Thanh Hà phản hồi rất tốt. Vì vậy, phía đài chúng tôi muốn mời cô ấy đến biểu diễn trong chương trình âm nhạc cuối tháng này."

Lục Trạch xem lịch làm việc trên máy tính, không có sự xung đột nào. Anh ngước nhìn Tôn Vân: "Là phát sóng trực tiếp hay ghi hình trước?"

"Trực tiếp," Tôn Vân gật đầu. "Và đây là chương trình đặc biệt, lượng khán giả xem sẽ cao hơn lần trước rất nhiều."

Lục Trạch suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Được. Chúng tôi nhận lời."

Sau cuộc họp, khi Hứa Thanh Hà biết tin thì mặt có chút căng thẳng: "Phát trực tiếp ạ?"

Huấn luyện viên bên cạnh cười: "Đúng vậy. Cho nên từ hôm nay, em phải tăng cường luyện tập. Không được để xảy ra sai sót nào."

Hứa Thanh Hà hít sâu một hơi, gật đầu một cách chắc chắn: "Vâng. Em sẽ cố gắng."

Tại bộ phận điện ảnh, buổi đọc kịch bản đã bước sang ngày thứ ba. Hà Tử Minh càng đọc, càng thấm nhuần và hiểu sâu nhân vật mà mình sẽ hóa thân. Đến một phân cảnh quan trọng, anh đột nhiên dừng lại, ngước nhìn Lục Trạch: "Lục tổng.. Em có thể đề nghị thay đổi một câu thoại không?"

Cả phòng đều quay sang nhìn anh. Lục Trạch bình tĩnh hỏi: "Vì sao?"

"Nếu nói đúng như trong kịch bản, nhân vật dường như đang cố giải thích điều gì đó," Hà Tử Minh giải thích một cách thành thật. "Em nghĩ.. Nếu giữ im lặng trong khoảnh khắc đó, nỗi đau sẽ đậm sâu và mạnh mẽ hơn nhiều."

Lục Trạch nhìn anh rất lâu, ánh mắt dần tràn đầy sự tán thành. Rồi anh mỉm cười: "Được. Hãy thử diễn lại theo cách em nghĩ."

Hà Tử Minh hít sâu, vào trạng thái nhân vật. Lần này, khi đến phân cảnh ấy, anh không nói một lời. Chỉ có ánh mắt, chỉ có nét mặt và sự im lặng.. Nhưng cả căn phòng dường như đều chìm vào nỗi đau của nhân vật.

Khi kết thúc, Dương Khải khẽ gật đầu một cách thực lòng: "Hay hơn. Nhiều hơn."

Lục Trạch cầm bút ghi lại thay đổi đó vào sổ tay. Anh hiểu rõ - một diễn viên tốt, khi đã thực sự hòa mình vào nhân vật, chính họ sẽ giúp tác phẩm hoàn thiện hơn cả những gì được viết trên giấy.

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết mang đến vài bộ bản vẽ thiết kế và mẫu trang phục: "Công ty bạn em muốn hợp tác tài trợ trang phục cho bộ phim này. Em đã xem qua, phong cách khá phù hợp với thời đại trong phim."

Lục Trạch xem qua từng bản thiết kế rồi nói: "Chất lượng và kiểu dáng không tệ. Nhưng em cũng biết, nhân vật luôn quan trọng hơn bất kỳ hình thức quảng cáo nào. Nếu thực sự phù hợp với nhân vật, chúng ta hợp tác. Nếu không, thì dù điều kiện có tốt đến đâu, chúng ta vẫn phải từ chối."

Tần Mộc Tuyết mỉm cười nhìn anh: "Em đã đoán trước anh sẽ nói đúng như vậy."

Buổi tối tại nhà họ Lục. Lục Vân Hi vừa bước vào cửa, Lục An Nhiên đã vội chạy tới: "Chị cả! Hứa Thanh Hà lại được mời lên truyền hình biểu diễn đấy!"

Lục Vân Hi nhận điện thoại xem qua thông báo, rồi khẽ nói một cách bình tĩnh: "Studio Tinh Vân này.. Đang đi rất chắc chắn. Mỗi bước đều có tính toán, không hề hấp tấp."

Lục Thiên Thành ngồi trên ghế sô pha nghe thấy, bình thản lên tiếng: "Nhưng muốn đánh giá một công ty có thực sự giỏi hay không.. Đừng nhìn ca sĩ hay bài hát. Hãy nhìn bộ phim điện ảnh tiếp theo họ làm ra."

Lục Thanh Tuyết gật đầu đồng ý: "Đúng vậy. Điện ảnh mới là thử thách thực sự, mới là nơi kiểm chứng năng lực thực sự."

Không ai trong số họ hay biết - chính bộ phim điện ảnh mà họ đang nói đến, đang được chuẩn bị từng ngày từng giờ. Và người đứng sau tất cả những kế hoạch ấy, chính là đứa con trai, đứa em trai mà họ vẫn chưa hề thực sự nhận ra.

Cùng lúc đó, Lâm Nhược Hy tan làm muộn, đi ngang qua trung tâm thương mại. Màn hình LED lớn trên tòa nhà đang phát đoạn giới thiệu chương trình âm nhạc cuối tháng. Hứa Thanh Hà xuất hiện trong vài giây, phía dưới rõ ràng hiện dòng chữ: Studio Tinh Vân.

Lâm Nhược Hy chỉ lướt mắt nhìn thoáng qua, rồi tiếp tục bước đi. Cô hoàn toàn không hay biết, có một người mà cô đã từng quen, từng đi cùng một con đường.. Đang âm thầm thay đổi cả cuộc đời mình, đang từng bước tạo dựng nên một vị trí vững chắc trong ngành.

Đêm đã khuya. Lục Trạch ngồi một mình trong văn phòng, đóng cuốn kịch bản lại. Trên trang cuối cùng, anh chỉ viết một dòng ghi chú ngắn gọn: Chuẩn bị bấm máy.

Anh nhìn dòng chữ ấy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy tự tin. Lần này, Tinh Vân sẽ tiến thêm một bước quan trọng nữa trên con đường mà họ đã chọn.

Hết Chương 183
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 184: Khởi Động Đoàn Phim

Sáng thứ hai, đúng tám giờ, toàn bộ thành viên tham gia dự án điện ảnh thứ ba đã có mặt đầy đủ tại Studio Tinh Vân. Hôm nay là ngày chính thức thành lập đoàn làm phim. Không có sân khấu trang trọng, không có thảm đỏ, không có phóng viên hay lời tuyên bố rộn ràng. Chỉ là một buổi gặp mặt nội bộ đơn giản, trong không khí phòng họp quen thuộc.

Lục Trạch đứng trước mọi người, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng gương mặt - diễn viên, tổ quay phim, ánh sáng, âm thanh, đạo cụ, hậu kỳ.. Tất cả đều đã sẵn sàng. Anh nói một cách bình tĩnh và rõ ràng:

"Bộ phim này, chúng ta không có ngôi sao lớn. Không có ngân sách khổng lồ. Nhưng chúng ta có đủ thời gian chuẩn bị. Và quan trọng nhất - chúng ta có một kịch bản tốt. Tôi hy vọng mỗi người trong số các bạn, đều có thể tận tâm làm tốt công việc của mình."

Không có tiếng vỗ tay vang dội. Nhưng ai cũng nghiêm túc gật đầu, trong ánh mắt đều tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm.

Sau cuộc họp, Dương Khải phát lịch làm việc cho từng bộ phận. Ba ngày tới sẽ tập trung đọc kịch bản, diễn thử và làm quen với bối cảnh. Một tuần sau, chính thức bấm máy.

Tại phòng tập, Hà Tử Minh cùng các diễn viên khác bắt đầu diễn thử các phân cảnh chính. Có một cảnh quan trọng, anh đã diễn liên tiếp năm lần nhưng vẫn lắc đầu không hài lòng. Lục Trạch bước tới, đứng bên cạnh hỏi nhẹ: "Em đang nghĩ gì?"

Hà Tử Minh cúi đầu, giọng có chút thất vọng: "Em.. Chỉ muốn diễn tốt hơn một chút."

Lục Trạch lắc đầu nhẹ nhàng: "Đừng nghĩ mình đang diễn. Hãy nghĩ.. Mình chính là người ấy."

Hà Tử Minh ngẩn người, im lặng suy nghĩ một lát. Sau đó, anh xin phép diễn lại một lần nữa. Lần này, khi bước vào vị trí, toàn bộ trạng thái, ánh mắt và từng cử chỉ đều hoàn toàn khác. Cảm xúc không còn là thứ được thể hiện ra, mà dường như đã hòa vào từng hơi thở.

Dương Khải ngồi bên cạnh mỉm cười hài lòng: "Đúng rồi. Chính là như vậy."

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà đang tập luyện chuẩn bị cho buổi biểu diễn trực tiếp trên Đài Nam Giang. Mỗi ngày cô đều luyện đến tối muộn. Có hôm giọng đã hơi khàn, cô vẫn kiên trì luyện tập không ngừng. Huấn luyện viên đứng bên cạnh nhìn, khẽ gật đầu với vẻ hài lòng:

"Nhớ ngày mới đến đây, em còn không dám đứng trước mấy người hát thử. Đến hôm nay.. Em đã thay đổi rất nhiều."

Hứa Thanh Hà mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn: "Đó là nhờ mọi người luôn hướng dẫn em. Và.. Cũng nhờ Lục tổng đã cho em cơ hội."

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết đến công ty, trên tay cầm một hộp cơm nóng hổi. Cô đặt nhẹ lên bàn trước mặt Lục Trạch: "Đừng nói với em.. Anh lại quên ăn cơm đúng giờ."

Lục Trạch liếc nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ chiều. Anh bất đắc dĩ mỉm cười: "Hình như.. Đúng thật là quên."

Tần Mộc Tuyết chống cằm nhìn anh: "Anh lúc làm việc thì quên luôn cả thời gian đấy."

Lục Trạch cười xin lỗi: "Lần sau.. Anh sẽ để chuông nhắc nhở."

Tần Mộc Tuyết khẽ cười trong trẻo: "Vâng, em sẽ đến kiểm tra." Hai người cùng nhìn nhau, cùng bật cười. Không khí ấm áp và nhẹ nhàng lan tỏa trong phòng.

Buổi tối tại nhà họ Lục. Lục Thanh Tuyết đang xem tin tức ngành giải trí trên điện thoại, đột nhiên có một thông báo ngắn hiện lên: Studio Tinh Vân chính thức khởi động dự án điện ảnh mới.

Lục An Nhiên ngồi bên cạnh tò mò nhìn qua: "Công ty này.. Dạo này xuất hiện trên tin tức nhiều thật."

Lục Vân Hi khẽ gật đầu: "Tốc độ phát triển khá đều, mỗi bước đi đều có tính toán."

Lục Thiên Thành ngồi trên ghế sô pha, đặt tách trà xuống bàn rồi bình thản nói: "Đừng vội kết luận. Nếu bộ phim lần này thực sự thành công, thì họ mới có thể nói là thực sự đứng vững trong ngành."

Cả nhà đều đồng ý với nhận định đó. Nhưng không ai hay biết - người đứng sau tất cả những kế hoạch, những bước đi vững chắc của Tinh Vân.. Chính là đứa con trai, đứa em trai mà họ vẫn chưa thực sự nhận ra.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vẫn đang tăng ca. Trên bàn làm việc có một tạp chí giải trí mới ra, trang bìa là hình ảnh Hứa Thanh Hà, góc dưới có dòng chữ nhỏ: Nghệ sĩ của Studio Tinh Vân. Cô lật xem vài trang rồi đặt xuống, trong lòng chỉ nghĩ: Đây là một công ty mới có chút tiềm năng thôi. Cô hoàn toàn chưa bao giờ nghĩ, số phận đã để cô và người ấy đi hai con đường ngày càng xa nhau.

Đêm đã khuya. Lục Trạch bước ra khỏi phòng tập, hít một hơi không khí trong lành. Toàn bộ đoàn phim đã sẵn sàng. Chỉ còn chờ ngày bấm máy chính thức. Anh ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, khẽ thở ra một hơi dài. Lần này, Tinh Vân sẽ cố gắng làm tốt hơn cả hai bộ phim trước. Để chứng minh - họ thực sự có thể đi được xa hơn.

Hết Chương 184
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 185: Tiếng Vỗ Tay Đầu Tiên

Ba ngày sau, tại trường quay số ba. Sáu giờ sáng đúng giờ, toàn bộ thành viên đoàn phim đã có mặt đầy đủ. Hôm nay là ngày chính thức bấm máy. Không có lễ khai máy rầm rộ, không có thảm đỏ hay phóng viên theo dõi. Chỉ có một bàn hương án đơn giản đặt ở góc phòng. Mọi người lần lượt tiến lên thắp một nén nhang, cầu mong cho quá trình quay phim diễn ra thuận lợi, suôn sẻ.

Sau nghi thức, Dương Khải cầm loa ra lệnh: "Tất cả vào vị trí!"

"Tổ ánh sáng - hoàn thành."

"Tổ máy quay - hoàn thành."

"Tổ âm thanh - hoàn thành."

Hà Tử Minh đứng trước ống kính. Lòng bàn tay cậu đã ướt đẫm mồ hôi. Đây là lần đầu tiên trong đời, cậu được đảm nhận vai chính của một bộ phim điện ảnh. Tim cậu đập nhanh đến mức dường như có thể nghe thấy rõ ràng trong không khí yên lặng.

Lục Trạch bước tới trước mặt cậu. Anh không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho Hà Tử Minh cho ngay ngắn, rồi vỗ nhẹ lên vai cậu một cách vững chãi:

"Đừng nghĩ trước mắt là máy quay. Hãy nghĩ.. Đây chính là cuộc đời của nhân vật mà em sẽ sống. Em không cần diễn, em chỉ cần là chính anh ấy."

Hà Tử Minh hít sâu một hơi thật dài, cố gắng bình tĩnh lại. Cậu khẽ gật đầu: "Em hiểu rồi."

Dương Khải giơ tay ra hiệu: "Chuẩn bị! Máy quay! Âm thanh! Action!"

Máy quay bắt đầu chuyển động. Hà Tử Minh bước từng bước chậm rãi vào khung hình. Ánh mắt cậu mệt mỏi, trống rỗng, hoàn toàn chính xác như những gì kịch bản yêu cầu. Không có biểu cảm quá đà, không có giọng điệu cố gắng gây ấn tượng. Chỉ có một sự cô đơn và đau thương lặng lẽ tỏa ra từ từng cử chỉ, từng ánh nhìn.

Cả phòng yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Cho đến khi Dương Khải hô rõ ràng: "Cắt!"

Ông nhìn màn hình giám sát một lát, rồi quay sang nhìn Lục Trạch. Lục Trạch khẽ gật đầu, giọng bình tĩnh: "Qua."

Ngay lập tức, từ trong phòng quay vang lên những tràng pháo tay. Không quá lớn, không hào hùng, nhưng lại vô cùng chân thành và ấm áp. Đó là tiếng vỗ tay đầu tiên mà cả đoàn dành cho nam diễn viên chính.

Hà Tử Minh đứng tại vị trí cũ, nghe những tiếng vỗ tay ấy, đột nhiên cảm thấy mắt mình hơi cay. Cậu cúi đầu, cố gắng kìm nén sự xúc động trong lòng.

Cùng lúc đó, tại Đài Truyền hình Nam Giang. Hứa Thanh Hà đang tổng duyệt cho buổi biểu diễn trực tiếp vào ngày mai. Đây sẽ là sân khấu lớn nhất mà cô từng đứng trên kể từ khi ra mắt. Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống, hàng trăm chiếc đèn theo dõi sẵn sàng, và phía sau là khán giả sẽ có hàng triệu người đang xem.

Đạo diễn chương trình bước tới nói nhẹ nhàng: "Đừng căng thẳng. Hãy hát như lúc em luyện tập một mình trong phòng. Hát cho chính mình trước, rồi mới hát cho khán giả nghe."

Hứa Thanh Hà hít sâu, gật đầu một cách chắc chắn: "Vâng. Em hiểu."

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết đến trường quay. Trên tay cô mang theo một thùng nước mát, phát cho từng người trong đoàn. Khi đến trước mặt Lục Trạch, cô ngước nhìn anh, thấy quầng thâm dưới mắt anh rõ ràng hơn hẳn mọi ngày.

"Hôm qua.. Anh lại thức khuya phải không?"

Lục Trạch mỉm cười nhận lấy chai nước: "Có chút việc cần xử lý."

Tần Mộc Tuyết khẽ lắc đầu, giọng đầy quan tâm: "Anh cứ luôn như vậy. Công việc thì vô cùng, nhưng sức khỏe mới là của mình. Anh cũng nên chăm sóc bản thân nhiều hơn một chút."

Lục Trạch nghe những lời ấy, trong lòng ấm áp lạ thường. Anh mỉm cười: "Cảm ơn em. Lần sau anh sẽ chú ý."

Khoảnh khắc hai người đối thoại, Dương Khải đứng từ xa nhìn thấy, liền khẽ huých vai Trần Hạo một cách tinh nghịch: "Hai người họ.. Trông có vẻ rất hợp nhau đấy."

Trần Hạo mỉm cười lắc đầu: "Đừng nhiều chuyện quá." Hai người cùng nhìn nhau rồi bật cười.

Buổi tối tại nhà họ Lục. Lục An Nhiên cầm điện thoại chạy nhanh xuống cầu thang: "Mẹ! Hứa Thanh Hà hôm nay lên bảng tìm kiếm nóng trên mạng đấy!"

Tống Uyển Như đang ngồi trên sô pha, ngước nhìn con gái: "Mẹ không hiểu mấy cái này lắm. Nghĩa là sao?"

Lục Thanh Tuyết nhận lấy điện thoại xem qua, rồi bình thản nói: "Không phải hạng nhất, nhưng cũng lọt vào Top 20. Đối với một ca sĩ mới thì đây là kết quả rất tốt."

Lục Thiên Thành ngồi bên cạnh nghe vậy, chỉ bình tĩnh lên tiếng: "Nhưng một công ty muốn tồn tại và đi được xa, không thể chỉ dựa vào một ca sĩ hay một bài hát. Phải nhìn vào những tác phẩm thực sự."

Lục Vân Hi ngồi đối diện mỉm cười: "Cha vẫn luôn khó tính như vậy."

Ở một góc khác thành phố, Lâm Nhược Hy tan làm muộn, bước vào một quán cà phê gần công ty. Hai người ngồi bàn bên cạnh đang nói chuyện với nhau: "Hứa Thanh Hà hát trực tiếp hôm nay ổn hơn mình tưởng. Giọng ca vững vàng, không run chút nào."... "

Công ty Tinh Vân này.. Có người đào tạo rất bài bản, có mắt nhìn và có tâm với nghệ sĩ."

Lâm Nhược Hy ngồi một bên, lặng lẽ uống cà phê. Cô nghe thấy cái tên Tinh Vân, nghe thấy những lời khen ngợi về công ty ấy. Nhưng cô hoàn toàn không hay biết - người mà cô từng quen, người mà cô từng nghĩ đã bỏ lỡ cơ hội.. Đang chính là người đứng sau tất cả những thành quả ấy. Đang từng bước một, xây dựng nên tất cả những điều mà người khác đang ngưỡng mộ.

Đêm đã khuya. Tại trường quay, Lục Trạch ngồi một mình xem lại cảnh quay đầu tiên trên màn hình. Chưa hoàn hảo, còn có thể chỉnh sửa thêm nhiều chỗ. Nhưng có một điều anh hoàn toàn hài lòng - cảm xúc là thật. Nhân vật đã sống.

Anh tắt màn hình, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh trong đêm. Bộ phim thứ ba, cuối cùng cũng đã chính thức lăn bánh. Và Tinh Vân, sẽ tiếp tục đi, một cách vững chãi và kiên định.

Hết Chương 185
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 186: Ánh Đèn Sân Khấu

Buổi tối, tại Đài Truyền hình Nam Giang. Phía sau sân khấu, mọi người đều đang bận rộn chuẩn bị. Nhân viên đi lại liên tục, tiếng nói nhỏ vang vọng giữa không gian chật hẹp. Hàng trăm chiếc đèn chiếu đã được kiểm tra xong, máy quay ở các vị trí đều sẵn sàng. Toàn bộ hệ thống đã vào trạng thái hoàn hảo nhất.

Trong phòng chờ, Hứa Thanh Hà ngồi trước gương. Hai tay cô đặt trên đầu gối, ngón tay khẽ nắm chặt đến mức các khớp ngón trắng đi. Đây là lần đầu tiên cô đứng trên một sân khấu lớn như thế này, biểu diễn trực tiếp trước hàng triệu khán giả theo dõi qua màn hình. Tim cô đập nhanh đến mức dường như có thể nghe thấy rõ ràng trong không khí yên lặng.

Huấn luyện viên đứng phía sau, nhìn cô qua gương rồi hỏi nhẹ nhàng: "Lo lắng phải không?"

Hứa Thanh Hà gật đầu thành thật, giọng có chút run: "Có ạ. Rất lo."

Huấn luyện viên mỉm cười, vỗ nhẹ vai cô: "Lo lắng chứng tỏ em thực sự coi trọng sân khấu. Đó là điều tốt. Nhưng hãy nhớ - khi bước ra kia, đừng nhìn vào ống kính máy quay, đừng nghĩ đến ai đang xem. Hãy nhìn vào khán giả, hát như em đang nói với họ những điều em thực sự muốn nói."

Hứa Thanh Hà hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại. Cô gật đầu: "Em hiểu rồi ạ."

Ở khu vực khán đài, hàng ghế phía sau. Lục Trạch, Tần Mộc Tuyết cùng vài nhân viên cốt cán của Tinh Vân lặng lẽ ngồi đó. Họ không ngồi hàng đầu, không được giới thiệu hay xuất hiện trên màn hình. Hôm nay họ đến không phải để khoe mặt, mà đơn giản chỉ muốn có mặt, để Hứa Thanh Hà biết rằng phía sau cô luôn có những người tin tưởng và ủng hộ.

Tần Mộc Tuyết ngước nhìn sân khấu rực rỡ ánh đèn, rồi quay sang hỏi nhỏ Lục Trạch: "Anh.. Anh có tin cô ấy sẽ làm tốt không?"

Lục Trạch mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng: "Có. Tôi hoàn toàn tin cô ấy. Nhưng.." Anh ngừng một lát rồi tiếp tục, giọng bình tĩnh mà vững chãi: "Đây vẫn là con đường của cô ấy. Phải do chính cô ấy bước đi, tự mình trải nghiệm, tự mình trưởng thành. Chúng ta có thể đứng sau ủng hộ, nhưng không thể thay cô ấy bước ra sân khấu."

Tần Mộc Tuyết nhìn anh, ánh mắt thoáng hiện nét ý cười dịu dàng. Đó cũng chính là điều cô luôn ngưỡng mộ và thích ở Lục Trạch. Anh luôn tin tưởng người của mình, luôn cho họ cơ hội và không gian để trưởng thành. Nhưng anh không bao giờ bao bọc hay nuông chiều, không bao giờ thay họ giải quyết tất cả. Bởi vì anh hiểu - chỉ có tự mình trải qua giông bão, mới thực sự trưởng thành.

Trên sân khấu, tiếng người dẫn chương trình vang lên rõ ràng: "Và bây giờ, xin mời ca sĩ Hứa Thanh Hà với ca khúc 《Ánh Sao Cuối Chân Trời》!"

Tiếng vỗ tay vang lên trong khán phòng. Hứa Thanh Hà hít sâu một hơi, bước ra từ sau cánh gà. Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống, bao bọc lấy cô. Khoảnh khắc đầu tiên, mắt cô hơi chói, tim lại một lần nữa đập nhanh hơn. Nhưng ngay khi nhạc điệu đầu tiên cất lên, cô nhắm mắt lại, để mọi lo lắng tan biến. Khi mở mắt ra, cô đã không còn thấy hàng trăm khán giả, không còn thấy máy quay, không còn thấy ánh đèn rực rỡ. Cô chỉ thấy chính mình, và những điều trái tim cô muốn nói.

Giọng hát cất lên. Không run. Không gượng ép. Mỗi lời ca, mỗi nốt nhạc đều chảy ra một cách tự nhiên, mang theo tất cả những cảm xúc chân thực nhất. Khán phòng dần yên lặng. Không ai nói một lời. Hàng trăm ánh mắt đều đổ dồn về cô, lặng lẽ lắng nghe.

Khi nốt nhạc cuối cùng tan biến trong không khí, cả khán phòng im lặng trong vài giây. Sau đó, tiếng vỗ tay vang lên to lớn và nhiệt liệt hơn bất kỳ tiết mục nào trước đó. Hứa Thanh Hà đứng tại vị trí, tay nắm chặt váy áo, cúi đầu chào. Khóe mắt cô đã đỏ hoe, nước mắt lấp lánh dưới ánh đèn. Đây là lần đầu tiên.. Cô thực sự cảm nhận được sự công nhận từ khán giả. Không phải vì ai đó đẩy cô lên, không phải vì quảng bá rầm rộ. Mà chỉ vì giọng hát, chỉ vì trái tim cô đã chạm đến trái tim của mọi người.

Sau cánh gà, Hứa Thanh Hà vừa bước xuống đã thấy Lục Trạch đang đứng chờ. Cô bước tới, giọng vẫn còn run vì xúc động: "Lục tổng.. Em.."

Lục Trạch mỉm cười, giọng bình dị mà ấm áp: "Hôm nay em hát rất tốt."

Chỉ có bảy chữ. Nhưng đủ để Hứa Thanh Hà suýt bật khóc. Bao ngày đêm luyện tập đến khàn giọng, bao lần nghi ngờ chính mình, bao nỗi sợ hãi và áp lực.. Tất cả dường như đã được đền đáp trong khoảnh khắc ấy. Cô cúi đầu, cố gắng kìm nén nước mắt, gật đầu mạnh mẽ: "Em.. Em sẽ cố gắng hơn nữa."

Cùng lúc đó, tại nhà họ Lục. Lục An Nhiên ngồi trước màn hình TV, hai tay đặt trên má, mắt không chớp: "Oa! Hôm nay Hứa Thanh Hà hát hay thật đấy! Cảm xúc tràn đầy đến mức em cứ muốn khóc theo."

Tống Uyển Như vốn đang đứng bên cạnh, nghe con gái nói thì bước lại ngồi xuống. Bà lặng lẽ nghe hết cả ca khúc từ đầu đến cuối. Khi tiếng nhạc kết thúc, bà khẽ mỉm cười: "Cô gái này.. Hát rất có tình cảm. Không phải giọng ca hoàn hảo nhất, nhưng lại là giọng ca đi vào lòng người nhất."

Lục Thanh Tuyết ngồi bên cạnh, nhìn dòng chữ nhỏ ở góc dưới màn hình - Studio Tinh Vân. Cô lẩm bẩm một cách khó hiểu: "Công ty này.. Sao ngày càng thấy quen thuộc thế nhỉ?"

Lục Thiên Thành ngồi trên ghế sô pha, không nói một lời. Ông chỉ lặng lẽ xem hết toàn bộ tiết mục, từ lúc Hứa Thanh Hà bước ra cho đến khi cô cúi đầu chào rời sân khấu. Trong lòng ông có chút ấn tượng, nhưng vẫn không nói ra.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vừa về đến nhà. Cô mở TV để xem tin tức cuối ngày, tình cờ đúng lúc chương trình phát lại tiết mục biểu diễn của Hứa Thanh Hà. Cô ngồi xuống, lặng lẽ xem vài phút. Khi ca khúc kết thúc, cô khẽ gật đầu tự nói với chính mình: "Ca sĩ này.. Có tiến bộ rõ rệt. Giọng hát ổn định, cảm xúc chân thực." Rồi cô tắt TV, đứng dậy đi vào phòng. Cô hoàn toàn không hay biết - tất cả những điều cô vừa ngưỡng mộ, tất cả những thành quả ấy.. Đều có liên quan đến Lục Trạch. Người mà cô đã từng bỏ lỡ, đang từng bước một, tạo dựng nên tất cả những điều mà người khác chỉ có thể ngước nhìn.

Đêm đã khuya. Báo cáo số liệu cuối ngày được cập nhật. Lượt nghe ca khúc tăng vọt, tốc độ nhanh hơn bao giờ hết. Lượng tìm kiếm tên Hứa Thanh Hà lần đầu tiên lọt vào Top 10 mục âm nhạc trên toàn quốc. Không phải vị trí số một, không phải hiện tượng chớp nhoáng. Nhưng đó là một bước tiến vững chắc, được xây dựng bằng sự nỗ lực và chân thành. Không chỉ là bước tiến của Hứa Thanh Hà, mà còn là bước tiến của cả Studio Tinh Vân.

Lục Trạch nhìn bảng số liệu trên màn hình, khóe miệng khẽ nở nụ cười nhẹ nhàng. Anh đóng máy tính, đứng dậy bước ra khỏi văn phòng. Ngày mai, khi bình minh đến, đoàn phim sẽ lại tiếp tục công việc. Con đường phía trước vẫn còn rất dài, vẫn còn nhiều thử thách đang chờ đợi. Nhưng Lục Trạch tin tưởng một điều - miễn là họ vẫn kiên định, vẫn chân thành, vẫn cố gắng từng ngày.. Mỗi bước đi đều sẽ để lại dấu chân sâu sắc, không bao giờ bị thời gian cuốn trôi.

Hết Chương 186
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 187: Cảnh Quay Thứ Mười Ba

Sáu giờ ba mươi sáng, ánh nắng còn chưa nóng, toàn bộ đoàn phim đã có mặt tại trường quay. Đây là ngày quay thứ tư. Tiến độ không nhanh, không hấp tấp, nhưng từng bước đều vô cùng chắc chắn. Mọi người đều hiểu - làm phim không phải chạy đua với thời gian, mà chạy với chất lượng.

Trước máy quay, Dương Khải nhìn bảng phân cảnh trong tay, giọng rõ ràng: "Chuẩn bị quay cảnh thứ mười ba."

Đây là một trong những cảnh khó nhất của bộ phim. Nhân vật chính sau nhiều năm rời xa, lần đầu tiên quay lại, đứng trước ngôi nhà cũ nơi mình lớn lên. Toàn bộ cảnh không có một lời thoại nào. Chỉ có ánh mắt, chỉ có biểu cảm, chỉ có những cảm xúc chồng chất dồn nén trong lòng. Thành bại của cảnh này, hoàn toàn nằm ở cách diễn viên thể hiện bằng chính trái tim mình.

Hà Tử Minh đứng trước cánh cổng gỗ cũ trong bối cảnh. Anh hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh.

"Action!"

Anh bước từng bước chậm rãi về phía cổng. Đôi tay khẽ run, không rõ vì gió lạnh hay vì xúc động. Ánh mắt ban đầu còn bình tĩnh, nhưng càng đến gần, dần dần chuyển thành nỗi đau đớn không thể nói ra. Máy quay ghi lại từng thay đổi nhỏ trên gương mặt anh, không bỏ lỡ một chi tiết nào. Mười giây. Hai mươi giây. Ba mươi giây.

"Cắt!"

Hiện trường yên lặng. Dương Khải không nói gì, chỉ quay đầu nhìn Lục Trạch. Lục Trạch ngồi trước màn hình giám sát, xem lại đoạn quay vừa rồi một lần, rồi chậm rãi nói: "Làm lại."

Không ai tỏ ra ngạc nhiên. Hà Tử Minh cũng chỉ gật đầu, không hề than vãn.

Lần thứ hai. "Cắt!" - Lục Trạch vẫn lắc đầu: "Cảm xúc chưa đủ sâu."

Lần thứ ba. Hà Tử Minh đã bắt đầu toát mồ hôi, cả lưng áo ướt đẫm. Anh cố gắng thêm, nhưng vẫn chưa đạt được mức yêu cầu. Sau khi hô "Cắt!", Lục Trạch bước tới trước mặt cậu.

Anh nhìn thẳng vào mắt Hà Tử Minh, giọng bình tĩnh nhưng nặng chĩu: "Em có nhớ.. Điều khiến em hối hận nhất trong đời là gì không?"

Hà Tử Minh ngẩn người, im lặng một lúc. Rồi anh gật đầu, giọng thấp: "Có."

"Đừng diễn," Lục Trạch nói chậm từng chữ. "Đừng cố thể hiện. Hãy nhớ lại cảm xúc đó. Rồi bước vào."

Hà Tử Minh đứng yên, nhắm mắt. Anh không nghĩ đến nhân vật, không nghĩ đến kịch bản. Anh chỉ để trái tim mình quay lại khoảnh khắc mà chính anh cũng hối hận nhất..

"Một lần nữa. Action!"

Lần này, Hà Tử Minh không còn cố gắng diễn. Anh chỉ lặng lẽ bước đi. Khi đứng trước cánh cổng gỗ, ánh mắt anh dần đỏ lên. Nhưng nước mắt không rơi. Chỉ có khóe miệng khẽ nở một nụ cười - nụ cười đắng chát, nụ cười của người đã hiểu ra tất cả nhưng đã quá muộn. Đau thương không vỡ òa, mà lắng đọng sâu trong đáy mắt, khiến ai nhìn thấy cũng đều cảm thấy lòng mình nặng trĩu.

"Cắt!"

Hiện trường lại một lần yên lặng. Vài giây sau, Dương Khải là người đầu tiên vỗ tay. Tiếng vỗ tay vang lên, rồi lan tỏa đến toàn bộ đoàn phim. Lục Trạch nhìn màn hình, cuối cùng cũng mỉm cười, gật đầu: "Qua."

Hà Tử Minh đứng tại vị trí, thở dài một hơi, khẽ cúi đầu. Trong lòng anh chưa bao giờ nhẹ nhõm và vui sướng như lúc này.

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà nhận được báo cáo số liệu. Ca khúc mới đã lọt vào Top 30 bảng xếp hạng tuần. Không phải vị trí cao, không có gì đột phá. Nhưng lượng nghe vẫn tăng đều, bình luận vẫn tiếp tục xuất hiện mỗi ngày. Huấn luyện viên đứng bên cạnh cười: "Đừng chỉ nhìn thứ hạng. Hãy nhìn xem - có bao nhiêu người đang nghe lại, bao nhiêu người đang nhớ đến em. Đó mới là thứ quý giá nhất."

Hứa Thanh Hà nghe vậy, khẽ mỉm cười. Cô hiểu rằng, một bước tiến vững chắc còn quý hơn mười bước nhảy vọt rồi sụp đổ.

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết đến trường quay, mang theo một hộp trái cây tươi. Cô chia cho mọi người trong đoàn, ai cũng vui vẻ nhận lấy và cảm ơn. Dương Khải vừa cười vừa nói nhỏ: "Lần nào cô Tần đến, cũng đều mang đồ cho mọi người."

Tần Mộc Tuyết mỉm cười đáp lại: "Không ăn uống đủ thì làm sao có sức mà quay phim ạ."

Lục Trạch đứng không xa, nghe những lời ấy, ánh mắt nhìn cô dịu đi hẳn.

Buổi tối tại nhà họ Lục. Lục Thanh Tuyết nhận được thư mời tham dự buổi họp báo của một đoàn phim mới. Khi nhìn tên công ty tổ chức, cô đột nhiên sững người - Studio Tinh Vân.

Lục An Nhiên ngồi bên cạnh thấy chị ngẩn người thì tò mò hỏi: "Chị sao vậy ạ?"

Lục Thanh Tuyết lắc đầu, cố giấu sự ngạc nhiên trong lòng: "Không có gì. Chỉ là.. Công ty này dạo này xuất hiện ở khắp mọi nơi." Cô thuận tay đánh dấu vào lịch, trong lòng quyết định sẽ tự mình đến tham dự, muốn xem thực sự Tinh Vân là công ty như thế nào.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy đang xem email công việc. Trong danh sách đối tác đề nghị hợp tác, có một cái tên: Studio Tinh Vân. Cô nhìn qua vài giây, rồi chuyển sang công việc khác. Đối với cô, đó vẫn chỉ là một công ty mới nổi có chút tiềm năng. Cô hoàn toàn không hề hay biết, người đứng sau tất cả những bước đi ấy.. Đang ngày càng đi xa hơn, ngày càng đứng cao hơn.

Đêm đã khuya. Lục Trạch ngồi một mình trong phòng giám sát, xem lại cảnh quay thứ mười ba. Anh mỉm cười một cách hài lòng. Có những cảm xúc không bao giờ có thể viết ra trên giấy, không bao giờ có thể chỉ huy bằng lời nói. Chỉ khi người diễn viên thực sự cảm nhận, thực sự sống trong đó.. Thì cảm xúc ấy mới có thể lan tỏa ra, chạm đến trái tim người xem. Và hôm nay, Hà Tử Minh đã làm được.

Hết Chương 187
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 188: Một Cuộc Phỏng Vấn

Ba ngày sau, tiến độ quay phim đã hoàn thành gần hai mươi phần trăm. Không có cảnh nào phải quay lại quá nhiều lần, mọi thứ diễn ra suôn sẻ đến mức tiến độ còn vượt kế hoạch nửa ngày. Ngay cả Dương Khải cũng phải ngạc nhiên: "Lần này mọi người phối hợp với nhau tốt hơn hẳn."

Lục Trạch khẽ gật đầu: "Một đoàn phim tốt không chỉ cần người giỏi. Điều quan trọng nhất là sự tin tưởng lẫn nhau. Khi mọi người cùng hướng về một mục tiêu, mọi việc sẽ tự nhiên suôn sẻ."

Vừa nói xong, Trần Hạo bước vào văn phòng. "Lục tổng," anh đưa một lá thư mời đặt trên bàn. "Có một tạp chí điện ảnh chuyên ngành muốn đến phỏng vấn đoàn phim."

"Ai?"

"Đạo diễn Dương Khải và diễn viên chính Hà Tử Minh. Họ cũng muốn phỏng vấn cả anh."

Lục Trạch suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu: "Từ chối phần phỏng vấn tôi. Chỉ cần phỏng vấn đạo diễn và diễn viên là đủ."

Trần Hạo hiểu ý anh. Lục Trạch luôn muốn những người thực sự cống hiến cho tác phẩm được đứng dưới ánh đèn. Còn người đứng sau tất cả, chưa đến lúc cần xuất hiện.

Buổi trưa, phóng viên đến trường quay đúng giờ. Hà Tử Minh lần đầu tiên đối mặt với ống kính truyền thông, không khỏi có chút hồi hộp. Phóng viên mỉm cười thân thiện: "Nghe nói đây là vai chính đầu tiên của anh. Anh có cảm thấy áp lực không?"

Hà Tử Minh gật đầu thành thật: "Có ạ. Áp lực rất lớn. Nhưng đoàn phim đã cho tôi rất nhiều thời gian để chuẩn bị, rất nhiều sự kiên nhẫn và hướng dẫn. Tôi thực sự cảm kích đạo diễn, biên kịch và mọi người. Nếu không có họ, tôi sẽ không có ngày hôm nay."

Trong khi phỏng vấn đang diễn ra, Lục Trạch đã lặng lẽ rời đi. Anh không muốn xuất hiện trong bất kỳ khung hình hay bức ảnh nào. Anh tin rằng, khi tác phẩm hoàn thành, giá trị của nó sẽ tự nói lên tất cả.

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà vẫn đến phòng thu đều đặn như mọi ngày. Huấn luyện viên nhìn số liệu trên máy tính, ngạc nhiên nói: "Ca khúc mới vẫn đang tăng hạng đều đặn. Em.. Sao không nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe?"

Hứa Thanh Hà điều chỉnh cổ họng, mỉm cười trả lời: "Nếu em nghỉ, em sợ sẽ lỡ nhịp, sẽ tụt lại phía sau. Em muốn cố gắng hơn một chút."

Huấn luyện viên nhìn cô, khẽ gật đầu với vẻ hài lòng. Đó chính là thái độ mà anh mong đợi - không bao giờ tự mãn, không bao giờ ngừng tiến bộ.

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết đến công ty, trên tay cầm một tập tài liệu dày dặn. "Em đã tổng hợp xong danh sách các rạp chiếu phim có thể hợp tác phát hành," cô đặt tài liệu lên bàn. "Đã lọc ra những đơn vị phù hợp nhất với quy mô và phong cách của chúng ta."

Lục Trạch nhận lấy, lật xem từng trang. Mỗi thông tin đều được ghi chép rõ ràng, phân tích cẩn thận. Anh ngước nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn: "Cảm ơn em."

Tần Mộc Tuyết chống cằm nhìn anh, nét mặt tinh nghịch: "Chỉ nói cảm ơn thôi à?"

Lục Trạch hơi sững lại một lát, rồi bật cười. Anh hiểu ý cô. "Vậy.. Tối nay tôi mời em ăn cơm. Được chứ?"

Tần Mộc Tuyết khẽ cong khóe môi, nụ cười rạng rỡ: "Được ạ."

Buổi tối tại nhà họ Lục. Lục Thanh Tuyết đang lật xem tạp chí điện ảnh mới nhất, đột nhiên một bài viết nhỏ đập vào mắt cô: "Studio Tinh Vân - Đoàn phim trẻ đáng chú ý". Bên dưới là ảnh chụp Dương Khải và Hà Tử Minh tại trường quay. Không có bất kỳ thông tin hay hình ảnh nào về người đứng đầu công ty.

Lục Thanh Tuyết khẽ nói một mình: "Người này.. Thật kín tiếng."

Lục Vân Hi ngồi bên cạnh nghe thấy, mỉm cười nói: "Đôi khi, những người thực sự có năng lực, lại không thích đứng trước ánh đèn rực rỡ. Họ thích để tác phẩm của mình nói lên tất cả."

Tại một quán ăn nhỏ ven đường, Lục Trạch và Tần Mộc Tuyết ngồi đối diện nhau. Hôm nay không có tài liệu, không có số liệu, không bàn về công việc. Chỉ có những câu chuyện đời thường, bình dị mà ấm áp.

Tần Mộc Tuyết nhìn anh, giọng nhẹ nhàng: "Dạo này anh có mệt không?"

Lục Trạch cười: "Có. Nhưng.. Rất vui."

Tần Mộc Tuyết lặng lẽ gắp một miếng thức ăn đặt vào bát anh, giọng dịu dàng: "Vậy thì ăn nhiều một chút."

Lục Trạch nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên nụ cười ấm áp. Không cần những lời nói hoa mỹ, không cần lời thề hẹn sặc sỡ. Đôi khi, chỉ một hành động nhỏ như thế này, đã đủ để trái tim người khác cảm thấy ấm áp và yên bình.

Cùng lúc đó, Lâm Nhược Hy vừa ra khỏi công ty, đi ngang qua sạp báo ven đường. Trên trang bìa tạp chí điện ảnh, lại một lần nữa xuất hiện cái tên Studio Tinh Vân. Cô dừng chân, nhìn vài giây rồi lặng lẽ tiếp tục bước đi. Cô hoàn toàn không hay biết, sẽ có một ngày không xa.. Chính cô sẽ phải tìm kiếm, phải đọc thật kỹ từng dòng tin, từng thông tin về công ty ấy. Bởi vì nơi đó, có người mà cô đã từng bỏ lỡ.

Hết Chương 188
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 189: Lời Mời Từ Liên Hoan Phim



Một tuần sau, tiến độ quay phim đã vượt mốc ba mươi phần trăm. Những cảnh quay vốn được đánh giá là khó nhất, đều hoàn thành một cách thuận lợi ngoài dự kiến. Dương Khải nhìn bảng tiến độ treo trên tường, nét mặt tràn đầy sự vui mừng khó giấu:

"Nếu cứ giữ được tốc độ và chất lượng như hiện tại, chúng ta sẽ đóng máy sớm hơn kế hoạch gần nửa tháng."

Lục Trạch lắc đầu một cách bình tĩnh: "Không cần vội. Thời gian tiết kiệm được, hãy dùng để quay bổ sung, chỉnh sửa thêm cho hoàn hảo. Một cảnh tốt đáng giá hơn rất nhiều so với một ngày rảnh rỗi."

Dương Khải nghe vậy, bật cười vỗ vai anh: "Đúng là phong cách của cậu. Luôn đặt chất lượng lên trên mọi thứ."

Chiều cùng ngày, Trần Hạo bước vào văn phòng, tay cầm một lá thư mời trang trọng: "Lục tổng, có thư mời tham dự Lễ công bố đề cử Liên hoan Phim Mùa Thu Vân Hòa."

Lục Trạch nhận lấy, mở ra xem. Đây không phải cho bộ phim thứ ba đang quay, mà là cho bộ phim thứ hai - tác phẩm đã đủ điều kiện tham gia liên hoan. Anh lướt qua danh sách hạng mục được đề cử: Đạo diễn trẻ triển vọng và Kịch bản gốc xuất sắc. Không phải giải thưởng lớn nhất, nhưng đối với một công ty mới như Tinh Vân, đây đã là một sự công nhận quý giá.

Anh chậm rãi khép lá thư, giọng chắc chắn: "Chúng ta sẽ tham dự."

Tại bộ phận âm nhạc, ca khúc 《Ánh Sao Cuối Chân Trời》 chính thức lọt vào Top 20 bảng xếp hạng. Bình luận của khán giả ngày càng nhiều, và phần lớn đều đồng thanh công nhận: Hứa Thanh Hà đã tiến bộ rõ rệt qua từng ngày.

Nhà sản xuất nhìn số liệu trên màn hình, mỉm cười nói với cô: "Đừng mong muốn nổi tiếng chỉ sau một đêm. Đi từng bước một, vững chắc từng ngày.. Mới là thứ có thể tồn tại lâu dài."

Hứa Thanh Hà lắng nghe, khẽ gật đầu: "Em hiểu rồi. Em sẽ không vội vàng."

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết đến công ty, trên tay cầm hai tấm vé: "Cuối tuần này có triển lãm thiết kế bối cảnh phim. Anh có thời gian cùng em đi xem không?"

Lục Trạch mở lịch xem. Cuối tuần không có lịch quay, mọi việc đều đã sắp xếp ổn thỏa. Anh ngước nhìn cô, mỉm cười: "Được. Tôi sẽ đi cùng em."

Nét mặt Tần Mộc Tuyết lập tức rạng rỡ, khóe môi khẽ cong lên nụ cười vui vẻ: "Vậy em sẽ chuẩn bị mọi thứ nhé."

Buổi tối tại nhà họ Lục. Lục Thanh Tuyết nhận được thư mời tác nghiệp tại Liên hoan Phim Mùa Thu Vân Hòa. Cô tình cờ nhìn thấy trong danh sách tham dự có tên Studio Tinh Vân.

"Thật đúng dịp," cô lẩm bẩm. "Họ cũng sẽ có mặt."

Lục An Nhiên ngồi bên cạnh tò mò hỏi: "Chị dường như rất quan tâm đến công ty này ạ?"

Lục Thanh Tuyết mỉm cười lắc đầu: "Không hẳn. Chỉ là.. Tôi thấy họ phát triển rất có kế hoạch, từng bước đều vững chãi. Điều đó rất đáng xem xét."

Lục Thiên Thành ngồi trên ghế sô pha, lật từng trang báo một cách chậm rãi, bình thản lên tiếng: "Được đề cử một lần không có nghĩa là sẽ thành công mãi. Muốn thực sự đứng vững trong ngành, phải có đủ những tác phẩm thực sự xứng đáng. Một giải thưởng không nói lên tất cả."

Ông vẫn luôn có cái nhìn khắt khe, không bao giờ vội vàng đánh giá cao ai.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy đang tan làm. Đồng nghiệp bên cạnh hỏi: "Cuối tháng này có đi tham dự Liên hoan Phim Mùa Thu không?"

Cô lắc đầu: "Không. Dạo này công việc quá nhiều."

Đồng nghiệp lại nói: "Nghe nói có một công ty mới được đề cử đấy. Tên gì nhỉ.. À, Studio Tinh Vân."

Lâm Nhược Hy chỉ mỉm cười một cách bình thản, không nói thêm một lời nào. Trong lòng cô, đó vẫn chỉ là một công ty mới có chút thành tựu ban đầu. Cô hoàn toàn không hay biết, cái tên ấy sẽ ngày càng đi sâu vào tâm trí mình, đến một ngày không thể nào bỏ qua.

Đêm đã khuya. Lục Trạch đặt lá thư mời sang một góc bàn. Ánh mắt anh lại ngay lập tức quay về với tập kịch bản đang mở trên bàn. Đối với anh, giải thưởng là sự công nhận đáng quý. Nhưng nó không quan trọng bằng từng chi tiết trong kịch bản, từng cảnh quay đang được thực hiện mỗi ngày.

Anh cầm bút, tiếp tục chỉnh sửa từng câu thoại cho cảnh quay ngày mai. Bởi vì anh hiểu rõ: Những giải thưởng chỉ là kết quả. Còn thứ thực sự quyết định tất cả.. Chính là những gì anh đang làm ngay tại khoảnh khắc này.

Hết Chương 189
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 190: Một Bước Tiến Nhỏ



Sáu giờ sáng, ánh nắng vừa ló dạng, hiện trường quay phim đã náo nhiệt. Hôm nay là ngày quay cảnh ngoài trời tại một con phố cũ. Toàn bộ phân đoạn phải hoàn thành trong vòng một ngày trước khi ánh sáng thay đổi. Dương Khải cầm loa ra lệnh rõ ràng: "Chuẩn bị! Máy quay số một vào vị trí!"

Lục Trạch đứng cạnh màn hình giám sát, lặng lẽ quan sát. Anh rất ít khi trực tiếp ra lệnh hay can thiệp vào công việc của đạo diễn, chỉ khi thực sự có vấn đề mới lên tiếng.

Cảnh quay bắt đầu. Hà Tử Minh theo yêu cầu chạy nhanh qua con phố. Đột nhiên, một đứa trẻ đóng vai quần chúng quên vị trí, chạy ngang qua đúng khung hình. Tiếng hô "Cắt!" vang lên.

Đứa bé lập tức cúi đầu, mặt tái đi vì sợ: "Cháu xin lỗi.. Cháu xin lỗi ạ!" Người mẹ đứng bên cạnh cũng liên tục cúi đầu xin lỗi, lo lắng con sẽ bị trách móc.

Lục Trạch bước tới, không đứng cao hơn mà ngồi xuống trước mặt đứa bé. Anh mỉm cười dịu dàng: "Không sao đâu. Lần đầu tiên ai cũng hồi hộp mà." Anh lấy trong túi một viên kẹo, đưa cho cậu bé. "Lần sau cố gắng làm tốt hơn một chút là được."

Đứa bé ngước nhìn, nhận lấy viên kẹo, khẽ gật đầu: "Vâng ạ."

Không khí căng thẳng lập tức tan biến. Dương Khải nhìn thấy từ xa, lặng lẽ gật đầu. Anh hiểu, sự dịu dàng và tin tưởng chính là thứ gắn kết cả đoàn phim lại với nhau.

Lần quay thứ hai, chỉ một lần là qua hoàn hảo. Cả đoàn đều thở phào nhẹ nhõm.

Buổi trưa, mọi người ngồi ăn cơm hộp ngay tại hiện trường. Lục Trạch vẫn ngồi trước màn hình, xem lại những cảnh vừa quay. Tần Mộc Tuyết bước tới, đặt trước mặt anh một ly trà lạnh: "Đừng chỉ uống cà phê. Cũng phải uống nước mới đủ sức."

Lục Trạch ngước nhìn, mỉm cười: "Cảm ơn em."

Tần Mộc Tuyết ngồi xuống bên cạnh, nhìn những người đang bận rộn xung quanh rồi nói: "Anh có nhận ra không? Mọi người trong đoàn đều rất tin tưởng anh."

Lục Trạch nhìn xa xa, thấy Hà Tử Minh đang cùng nhân viên đạo cụ chuyển đồ đạc, không có chút khoảng cách nào. Anh lắc đầu nhẹ nhàng: "Không phải họ tin tôi. Mà là họ đang tin vào chính bộ phim này. Tin vào những gì chúng ta cùng nhau tạo ra."

Tần Mộc Tuyết lặng lẽ nhìn anh. Trong ánh mắt cô, thoáng hiện nét ngưỡng mộ. Anh luôn khiêm tốn, luôn nhìn xa hơn chính bản thân mình.

Chiều cùng ngày, Trần Hạo mang báo cáo đến trường quay: "Lục tổng, ca khúc mới đã lọt vào Top 15. Còn bộ phim thứ hai, có thêm hai lời mời tham dự liên hoan phim địa phương."

Lục Trạch xem qua số liệu rồi bình thản nói: "Để đó. Chờ khi chúng ta đóng máy bộ phim này rồi hãy xử lý. Việc quan trọng nhất hiện tại vẫn là những cảnh quay ngày mai."

Buổi tối tại nhà họ Lục. Cả nhà hiếm khi có đủ mặt cùng ăn cơm. Lục An Nhiên vừa gắp thức ăn vừa nói: "Dạo này ngày nào cũng có tin về Studio Tinh Vân trên mạng ạ."

Lục Thanh Tuyết gật đầu: "Ừ. Nhưng ông chủ của họ thì quá kín tiếng. Từ lúc nghe tên đến giờ, chưa từng thấy xuất hiện trên báo hay truyền thông."

Lục Vân Hi mỉm cười: "Càng kín tiếng, càng khiến người khác tò mò. Chắc hẳn là người có sự kiêu hãnh riêng."

Lục Thiên Thành đặt đũa xuống, bình thản nói: "Người thực sự làm việc, không cần xuất hiện mỗi ngày trên tin tức. Giá trị của một công ty không nằm ở việc người chủ có nổi tiếng hay không, mà nằm ở những tác phẩm họ tạo ra."

Không ai để ý, Tống Uyển Như đang lặng lẽ nhìn chiếc ghế trống đối diện - đó là chỗ của Lục Trạch. Bà nhỏ giọng, gần như tự nói với chính mình: "Không biết Tiểu Trạch dạo này có bận lắm không.."

Cả bàn ăn chợt im lặng vài giây. Không ai nói ra, nhưng ai cũng đều nhận ra - đã rất lâu rồi, họ chưa cùng ngồi ăn một bữa cơm với cậu ấy.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy tan làm muộn. Cô lướt tin tức trên điện thoại, một bài viết hiện lên: "Studio Tinh Vân - Công ty giải trí phát triển nhanh nhất quý này". Cô đọc lướt qua tiêu đề, rồi lướt đi. Cô hoàn toàn không hay biết, sẽ có một ngày không xa.. Chính cái tên ấy sẽ khiến cô không thể nào xem nhẹ, không thể nào bình tĩnh được nữa.

Đêm đã khuya. Lục Trạch trở về văn phòng, mở cuốn sổ kế hoạch. Anh chậm rãi đánh dấu từng dòng:

Tiến độ quay phim: 35% - Đúng tiến độ, chất lượng ổn định

Ca khúc thứ hai: Top 15 - Tăng đều, phản hồi tốt

Liên hoan phim: Đã xác nhận tham dự - Bộ phim thứ hai

Anh khép sổ, đặt nhẹ trên bàn. Con đường phía trước vẫn còn rất dài, vẫn còn nhiều thử thách đang chờ đợi. Nhưng Tinh Vân đang tiến lên.. Từng bước một, một cách vững vàng và chắc chắn.

Hết Chương 190
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 191: Cuộc Gọi Từ Gia Đình

Buổi sáng, Lục Trạch vừa bước vào Studio Tinh Vân, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên. Anh rút ra xem, màn hình hiện rõ hai chữ Mẹ. Anh hơi khựng lại một chút. Đã khá lâu rồi, mẹ anh chưa từng chủ động gọi điện cho anh như thế này.

Anh nhấn nút nghe, giọng ôn hòa: "Con nghe đây ạ."

Đầu dây bên kia vang lên giọng Tống Uyển Như, vẫn dịu dàng và ấm áp như bao năm qua: "Tiểu Trạch, dạo này con có khỏe không? Công việc có vất vả lắm không?"

Lục Trạch mỉm cười, trả lời từng câu một: "Con vẫn khỏe ạ. Mẹ thì sao? Cha và các chị đều khỏe chứ ạ?"

"Đều khỏe cả," Tống Uyển Như đáp, rồi hai người lặng im vài giây. Bà dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Một lát sau, bà mới tiếp tục: "Mẹ nghe nói con vẫn bận rộn suốt ngày. Đừng thức khuya quá, ảnh hưởng sức khỏe."

Lục Trạch nghe những lời quan tâm ấy, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp. Anh khẽ đáp: "Vâng ạ. Mẹ yên tâm, con sẽ chú ý."

Cuộc nói chuyện không dài, không có những lời hỏi han dài dòng, cũng không có những câu chuyện to tát. Chỉ có những lời nhắn nhủ nhỏ nhặt, bình dị. Nhưng đó lại là cuộc nói chuyện ấm áp nhất mà Lục Trạch có được với gia đình sau rất lâu.

Trước khi cúp máy, Tống Uyển Như đột nhiên nhỏ giọng: "Nếu cuối tuần con sắp xếp được thời gian.. Về nhà ăn bữa cơm nhé. Mẹ sẽ nấu những món con thích."

Lục Trạch im lặng trong giây lát, rồi khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười nhẹ nhàng: "Được ạ. Con sẽ cố sắp xếp công việc để về."

Sau khi cúp máy, Lục Trạch vẫn đứng yên tại chỗ một lúc lâu, ngắm nhìn màn hình điện thoại đã tắt. Trần Hạo bước tới thấy anh như vậy thì tò mò hỏi: "Lục tổng, có chuyện gì vậy ạ?"

Lục Trạch lắc đầu, giọng nhẹ nhàng mà rõ ràng: "Không có gì. Chỉ là.. Hôm nay tâm trạng khá tốt."

Tại trường quay, mọi công việc vẫn tiến hành theo đúng nhịp độ. Hôm nay quay cảnh đối thoại quan trọng giữa hai nhân vật chính. Chỉ sau ba lần thực hiện, cảnh đã hoàn thành một cách trơn tru. Dương Khải ngồi trước màn hình, xem lại đoạn quay rồi mỉm cười nói: "Hà Tử Minh tiến bộ nhanh thật. Mỗi ngày một khác."

Lục Trạch đứng bên cạnh, ánh mắt tràn đầy sự tán thành: "Cậu ấy đã thực sự tìm được nhịp đập, tìm được trái tim của nhân vật. Không còn cố gắng diễn nữa, mà đã thực sự sống trong vai."

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà nhận được lời mời tham gia một chương trình phỏng vấn trên đài truyền hình. Cô lập tức gửi thư xin ý kiến cấp trên. Lục Trạch xem qua nội dung chương trình, rồi trả lời: "Chấp nhận lời mời. Nhưng hãy nhớ, nội dung phỏng vấn chỉ xoay quanh âm nhạc, quá trình sáng tác và ca khúc mới. Không tạo tin đồn, không tạo scandal, không trả lời những câu hỏi không liên quan đến chuyên môn."

Hứa Thanh Hà đọc xong chỉ thị, mỉm cười trả lời: "Em hiểu rõ ạ. Em sẽ cẩn thận."

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết đến trường quay, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ xinh xắn. Cô đưa cho Lục Trạch: "Tặng anh ạ."

Lục Trạch mở ra, bên trong là một chiếc bút máy thanh lịch, thiết kế đơn giản nhưng vô cùng tinh xảo. Anh ngước nhìn cô với ánh mắt tò mò. Tần Mộc Tuyết mỉm cười giải thích: "Em thấy anh mỗi ngày đều dùng bút ghi chép nhiều hơn dùng máy tính hay điện thoại. Nên em tự ý mua tặng, hy vọng anh thích."

Lục Trạch nhẹ nhàng vuốt ve thân bút mát lạnh, trong lòng tràn đầy sự ấm áp. Anh nói một cách chân thành: "Cảm ơn em. Anh rất thích món quà này."

"Thế là tốt rồi," Tần Mộc Tuyết cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

Buổi tối tại nhà họ Lục. Tống Uyển Như vừa cất điện thoại vào túi, khóe môi vẫn còn giữ nụ cười vui vẻ hiếm thấy. Lục An Nhiên ngồi đối diện thấy vậy thì tò mò hỏi: "Mẹ ơi, có chuyện gì vui thế ạ? Mẹ trông vui quá!"

Tống Uyển Như mỉm cười đáp: "Mẹ vừa gọi cho anh con. Anh con nói cuối tuần sẽ về nhà ăn cơm."

Lục Thanh Tuyết vừa cầm tách trà, nghe vậy thì ngẩng đầu lên: "Tiểu Trạch sẽ về?"

"Ừ," Tống Uyển Như gật đầu. "Đã lâu rồi, cả nhà chưa ngồi chung một bàn ăn cơm đông đủ."

Lục Vân Hi ngồi bên cạnh mỉm cười nói: "Đúng vậy. Lâu lắm rồi mới có dịp này."

Lục Thiên Thành ngồi trên ghế sô pha, tay vẫn cầm tờ báo như thường lệ. Ông không nói một lời, nhưng tốc độ lật báo của ông dường như đã chậm lại, ánh mắt cũng dịu đi hẳn. Không ai nói ra, nhưng ai cũng đều cảm nhận được - trong lòng ông, cũng đang chờ đợi ngày cuối tuần này.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vừa tan làm. Bạn đồng nghiệp rủ cô: "Cuối tuần này có triển lãm điện ảnh rất hay, cùng đi xem chứ?"

Lâm Nhược Hy suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Được, tôi sẽ đi cùng bạn."

Cô hoàn toàn không hay biết, cùng ngày hôm đó, cùng một thành phố.. Có một người mà cô đã từng quen, sẽ trở về nhà, bước vào một bữa cơm gia đình mà cả nhà đã chờ đợi từ rất lâu. Hai con đường, hai cuộc đời, dường như vẫn luôn song hành mà chẳng bao giờ giao nhau.

Đêm đã khuya. Lục Trạch cất chiếc bút máy Tần Mộc Tuyết tặng vào ngăn kéo bàn làm việc một cách cẩn thận. Sau đó, anh mở tập kịch bản, tiếp tục chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ cho những cảnh quay ngày mai. Dù công việc vẫn bận rộn, dù ánh đèn phòng làm việc vẫn còn thắp sáng.. Nhưng khóe môi anh vẫn luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng suốt đêm.

Có lẽ, sau bao năm xa cách, sau bao thay đổi.. Bữa cơm gia đình mà anh mong mỏi, cuối cùng cũng sắp đến.

Hết Chương 191
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 192: Bữa Cơm Cuối Tuần

Sáng thứ bảy, ánh nắng vừa vươn qua kẽ lá. Lục Trạch ra quyết định cho toàn bộ đoàn phim được nghỉ nửa ngày. Sau gần một tháng làm việc liên tục, mọi người đều cần thời gian để nghỉ ngơi, điều chỉnh lại trạng thái và thể lực. Chất lượng tác phẩm không bao giờ đến từ sự vội vã, mà đến từ sự chuẩn bị và sức bền.

Tại văn phòng, Lục Trạch xử lý xong những văn kiện cuối cùng. Anh thay bộ vest trang trọng, chọn một chiếc áo sơ mi đơn giản, không cà vạt, không khí chất của một tổng giám đốc. Chỉ đơn thuần như một người con đang trên đường về nhà.

Trần Hạo nhìn theo bóng anh, mỉm cười chúc: "Chúc Lục tổng có một ngày nghỉ vui vẻ bên gia đình."

Lục Trạch quay lại, nét mặt ôn hòa: "Cảm ơn. Cậu cũng về nghỉ sớm đi."

Gần trưa, chiếc xe chậm rãi dừng trước cổng nhà họ Lục. Lục Trạch vừa bước xuống, đã thấy Tống Uyển Như đứng đợi ngoài sân từ lúc nào. Bà mặc bộ quần áo giản dị, tóc đã có vài sợi bạc, nét mặt rạng rỡ nụ cười khi thấy con trai.

"Về rồi à con?"

Lục Trạch bước nhanh tới, giọng nhẹ nhàng: "Dạ mẹ. Con đã về."

Đã rất lâu rồi, anh mới có thể gọi ra hai tiếng "mẹ" một cách trọn vẹn và ấm áp như thế này. Tống Uyển Như hơi sững người, rồi nụ cười trên môi càng rộng ra: "Vào nhà thôi. Cơm nước cũng sắp xong hết rồi."

Vừa bước vào phòng khách, Lục An Nhiên đã chạy tới, tay khoác lấy cánh tay anh: "Anh cuối cùng cũng chịu về nhà đấy! Em nghe mẹ nói suốt cả tuần, chờ anh đến tận mấy ngày nay."

Lục Trạch cười xoa đầu em gái: "Anh bận công việc, xin lỗi nhé."

"Biết rồi, ai cũng nói anh bận," Lục An Nhiên lè lưỡi. "Nhưng bận cũng phải có ngày về nhà chứ."

Lục Vân Hi từ trên lầu bước xuống, nhìn anh từ trên xuống dưới rồi khẽ thở dài: "Dạo này gầy đi nhiều rồi đấy."

Lục Thanh Tuyết cũng bước tới, đặt một ly trà mát trên bàn cho anh: "Dù công việc có bận đến mấy, cũng phải nhớ ăn uống đầy đủ. Đừng để sức khỏe giảm sút."

Lục Trạch nhận lấy ly trà, ấm áp trong lòng: "Cảm ơn chị. Con sẽ để ý."

Không lâu sau, Lục Thiên Thành cũng trở về. Ông bước vào phòng khách, nhìn thấy Lục Trạch thì chỉ khẽ gật đầu: "Về rồi."

"Dạ, cha."

Không khí trong phòng vẫn còn chút khoảng cách, vẫn có chút dè dặt giữa cha và con. Nhưng ai cũng cảm nhận được - mọi thứ đã tốt hơn rất nhiều so với trước đây. Không còn sự lạnh lùng, không còn sự xa cách đến mức khó tiếp cận.

Bữa cơm được dọn lên bàn. Mâm cơm giản dị nhưng toàn là những món Lục Trạch thích nhất. Tống Uyển Như liên tục gắp thức ăn đặt vào bát con trai, miệng không ngừng nói: "Ăn nhiều vào, nhìn gầy thế này thì ai mà không xót."

Lục Trạch nhìn bát cơm đầy ắp thức ăn, khóe môi khẽ mỉm cười: "Dạ, con sẽ ăn hết."

Lục An Nhiên vừa ăn vừa nói: "Anh có xem chương trình biểu diễn của Hứa Thanh Hà trên TV không? Hát hay lắm! Nghe nói cô ấy thuộc công ty nào đó tên Tinh Vân.. Không biết ai có mắt nhìn tinh thế, đào tạo được người tài như vậy."

Lục Trạch tay cầm đũa, lặng lẽ lắng nghe em gái nói, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, không hé lộ một lời.

Đột nhiên, Lục Thiên Thành đặt đũa xuống, nhìn thẳng Lục Trạch: "Công việc dạo này thế nào rồi?"

Toàn bộ bàn ăn chợt im lặng. Đây là lần đầu tiên sau rất lâu, ông chủ động hỏi đến công việc của anh.

Lục Trạch ngước nhìn cha, giọng bình tĩnh và chắc chắn: "Khá ổn ạ. Con đang thực hiện một dự án phim, mọi thứ đều đi đúng tiến độ."

Lục Thiên Thành gật đầu, ánh mắt sâu thẳm không rõ suy nghĩ: "Đã chọn con đường thì làm cho đến nơi đến chốn. Đừng nửa đường bỏ cuộc, đừng làm người khác xem thường."

"Dạ," Lục Trạch trả lời ngắn gọn. Nhưng trong lòng, anh lại cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường. Dù chỉ là vài câu ngắn gọn, nhưng đó là sự quan tâm, là sự khích lệ theo cách của cha anh.

Sau bữa cơm, Tống Uyển Như mang ra một túi giấy: "Bánh mẹ tự làm, ít đường. Con mang về, khi làm việc khuya thì ăn lót dạ."

Lục Trạch nhận lấy, túi vẫn còn ấm hơi tay mẹ. Anh nói chân thành: "Cảm ơn mẹ."

Trước khi rời đi, Lục Thanh Tuyết đột nhiên hỏi: "Tiểu Trạch, công ty em đang làm.. Tên gọi là gì vậy?"

Lục Trạch bước chân ngừng lại một giây. Anh quay lại, mỉm cười một cách bình thản: "Chỉ là một studio nhỏ, chưa có thành tựu gì đáng nhắc đến. Khi nào có kết quả tốt, con sẽ báo sau."

Lục Thanh Tuyết thấy anh không muốn nói, cũng không hỏi thêm, chỉ gật đầu: "Được. Cứ cố gắng theo cách của mình. Chị luôn tin em."

Chiều, Lục Trạch lái xe rời khỏi nhà họ Lục. Qua gương chiếu hậu, anh vẫn thấy Tống Uyển Như đứng trước cổng, ánh mắt dõi theo chiếc xe cho đến khi hoàn toàn khuất bóng trong đường cong.

Anh nhẹ nhàng siết vô lăng, trong lòng bỗng dưng có thêm một ngọn lửa ấm áp. Anh hiểu rõ, từ nay con đường anh đi không chỉ để chứng minh bản thân, không chỉ để xây dựng Tinh Vân. Mà còn vì một mục tiêu cao quý hơn - đến một ngày không xa, khi mọi thứ đủ vẹn, anh sẽ để cả gia đình thực sự tự hào về mình. Để họ biết, người con trai mà họ từng lo lắng, từng không hiểu.. Đã trưởng thành, đã đứng vững, và đã làm được những điều đáng giá nhất.

Hết Chương 192
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 193: Khoảng Cách Đang Thu Hẹp



Thứ hai, khi bình minh vừa ló dạng, toàn bộ nhân viên Studio Tinh Vân đã trở lại công việc. Sau một ngày nghỉ ngắn, ai nấy dường như đều được nạp thêm năng lượng mới. Không khí trong công ty vẫn trật tự, nhưng lại có chút gì đó khác biệt - nét mặt mỗi người đều tươi tắn hơn, bước chân đều nhanh nhẹn hơn.

Trong phòng họp, Lục Trạch lướt qua báo cáo tiến độ trên màn hình. "Tiến độ quay phim vẫn ổn định," anh ngước nhìn Trần Hạo. "Nhưng không thể đợi đến khi đóng máy mới nghĩ đến hậu kỳ. Phải chuẩn bị sớm."

Trần Hạo gật đầu: "Tôi đã liên hệ với ba đội hậu kỳ chuyên nghiệp. Họ đều sẵn sàng chờ lịch."

Lục Trạch lắc đầu nhẹ nhàng: "Không chỉ chờ. Những phần không phụ thuộc vào cảnh quay còn lại, có thể giao cho họ xử lý trước. Hãy nhớ - một bộ phim không kết thúc khi hô 'Đóng máy'. Đó chỉ là lúc bước vào một giai đoạn khác, cũng quan trọng không kém."

Tại trường quay, Hà Tử Minh cầm lá thư mời trên tay, lòng chút chút do dự. Một tạp chí điện ảnh muốn viết chuyên mục riêng về anh. Anh tìm đến Dương Khải: "Đạo diễn, em có nên nhận lời không?"

Dương Khải ngạc nhiên: "Vì sao lại không?"

Hà Tử Minh ngần ngại: "Em sợ.. Khi mọi ánh mắt đổ dồn về mình, em sẽ mất đi sự tập trung. Bộ phim còn chưa hoàn thành, em chưa có thành tựu gì đáng để tự hào."

Dương Khải nghe vậy, mỉm cười vỗ vai anh: "Đó là nỗi lo tốt. Sự chú ý của công chúng là điều bình thường, khi người ta thấy giá trị trong em. Nhưng hãy nhớ một điều - đừng để ánh đèn rực rỡ bên ngoài làm em quên đi vị trí mình đang đứng, quên đi công việc em cần hoàn thành mỗi ngày."

Hà Tử Minh lắng nghe, trong lòng chợt thông suốt. Anh gật đầu: "Em hiểu rồi ạ."

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà bước vào phòng thu để bắt đầu ghi âm ca khúc thứ ba. Lần này, cô không còn là người mới run rẩy khi đứng trước micro. Nhưng thay vào đó, áp lực lại lớn hơn gấp bội. Cô hiểu rõ - hiện tại, không chỉ có công ty mà cả khán giả cũng đang chờ đợi xem cô có thể đi được bao xa. Mọi ánh mắt đều đang dõi theo, và cô không được phép để những người tin tưởng mình thất vọng.

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết mang theo một tập tài liệu đến văn phòng. Cô đặt bản kế hoạch lên bàn Lục Trạch, giọng rõ ràng: "Em nghĩ, chúng ta cần sớm xây dựng một bộ phận quản lý và đào tạo nghệ sĩ chuyên nghiệp."

Lục Trạch lật xem từng trang, ánh mắt ngày càng tán thành. Anh ngước nhìn cô: "Đúng. Hiện tại chúng ta có Hứa Thanh Hà, nhưng tương lai chắc chắn sẽ có nhiều người hơn. Nếu đợi đến khi có người rồi mới nghĩ đến cơ cấu, thì đã quá muộn."

Tần Mộc Tuyết mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: "Không thể chỉ nhìn hiện tại mà quên đi tương lai. Em đang.. Nhìn về phía mà anh sẽ đến."

Câu nói nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại khiến Lục Trạch ngẩn người. Anh nhìn cô, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc khó tả. Cô luôn nghĩ trước anh một bước, luôn nhìn xa hơn tầm mắt anh đang thấy.

Buổi tối tại nhà họ Lục, Lục Thanh Tuyết ngồi trước máy tính, lướt qua từng trang thông tin về Studio Tinh Vân. Cô không chỉ tò mò, mà còn muốn hiểu rõ - công ty nơi em trai mình đang gắn bó, rốt cuộc là như thế nào. Nhưng kết quả tìm kiếm càng nhiều, cô lại càng ngạc nhiên.

Người sáng lập và điều hành công ty rất ít khi xuất hiện trước công chúng. Tất cả các quyết định lớn, các thông báo quan trọng đều do các giám đốc khác công bố. Cô lẩm bẩm một mình: "Trong ngành giải trí đầy ắp ánh đèn, một người có thể kiên nhẫn đứng trong bóng tối như vậy.. Thật không dễ dàng."

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vừa mở email công việc. Trong danh sách đối tác tiềm năng, cái tên Studio Tinh Vân lại xuất hiện. Lần này, cô không lướt qua nhanh như mọi khi. Cô dừng mắt vài giây, lặp lại một cách khó hiểu: "Studio Tinh Vân.."

Cô không hiểu vì sao, cái tên này dường như đang xuất hiện ngày càng nhiều trong cuộc sống của mình. Từ bài báo, từ lời bạn bè, đến bây giờ lại từ danh sách hợp tác công ty. Cô có cảm giác, một sợi chỉ mảnh khẽ buộc giữa hai con đường tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau.

Đêm đã khuya. Lục Trạch mở cuốn sổ kế hoạch, viết thêm một mục mới với nét chữ rõ ràng: Xây dựng hệ thống đào tạo và quản lý nghệ sĩ.

Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang lấp lánh ánh đèn. Tinh Vân hiện tại vẫn còn quá nhỏ. Nhưng anh biết rõ - muốn trở thành một nơi thực sự có giá trị, không thể chỉ dựa vào một vài tác phẩm thành công. Cần có con người, cần có cơ cấu, cần có hệ thống. Và quan trọng nhất.. Cần có thời gian.

Anh khép sổ, khóe môi khẽ mỉm cười. Khoảng cách giữa hiện tại và tương lai vẫn còn dài. Nhưng từng ngày trôi qua, khoảng cách ấy đang dần thu hẹp. Và anh tin, với sự kiên trì và chân thành.. Ngày Tinh Vân thực sự tỏa sáng, sẽ không còn xa nữa.

Hết chương 193
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 194: Kế Hoạch Mở Rộng

Một tháng sau, Studio Tinh Vân bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới. Bộ phim điện ảnh thứ ba đã quay được hơn nửa chặng đường, tiến độ vững chắc. Ca khúc thứ ba của Hứa Thanh Hà cũng hoàn thành thu âm, sắp đến ngày ra mắt. Mọi thứ đều đi đúng kế hoạch, từng bước một, không hấp tấp nhưng cũng không chậm trễ.

Trong phòng họp, Lục Trạch đặt một tập tài liệu lên bàn. Trần Hạo, Dương Khải và Tần Mộc Tuyết đều có mặt. Anh nhìn quanh rồi nói chậm rãi: "Hiện tại, Tinh Vân không còn là một nhóm nhỏ chỉ đủ sức làm một dự án tại một thời điểm. Chúng ta cần thay đổi cơ cấu, để có thể đi xa hơn."

Trần Hạo mở tài liệu ra, bên trong là sơ đồ tổ chức mới rõ ràng: Bộ phận Điện ảnh, Bộ phận Âm nhạc, Bộ phận Quản lý Nghệ sĩ, và Bộ phận Truyền thông. Mỗi bộ phận đều có chức năng, nhiệm vụ và lộ trình phát triển riêng.

Dương Khải nhìn sơ đồ, ngước nhìn Lục Trạch với ánh mắt ngạc nhiên: "Cậu định.. Xây dựng một công ty giải trí quy mô hoàn chỉnh sao?"

Lục Trạch gật đầu: "Đúng. Nhưng không vội vàng. Mỗi bộ phận phải có người đủ năng lực và tâm huyết phụ trách. Không thể mở rộng chỉ vì muốn lớn nhanh, rồi để lại những khoảng trống không thể lấp đầy."

Đó chính là nguyên tắc Lục Trạch luôn giữ vững: Phát triển, nhưng không bao giờ chạy theo tốc độ mà đánh đổi chất lượng.

Tại phòng thu âm, Hứa Thanh Hà nghe lại bản thu hoàn chỉnh của ca khúc mới. Cô im lặng rất lâu, đến nỗi nhà sản xuất phải tò mò hỏi: "Sao vậy? Không hài lòng ư?"

Hứa Thanh Hà lắc đầu, giọng có chút xúc động: "Em chỉ đột nhiên cảm thấy.. Em đã khác rất nhiều so với ngày đầu tiên đến đây." Không phải vì một bài hát, mà là cả một quá trình. Từ một cô gái không dám ngước nhìn người khác, không dám cất tiếng trước đám đông.. Đến hôm nay, có thể tự tin đứng trước micro, để trái tim mình chảy ra trong từng lời ca. Cô thực sự đã thay đổi.

Tại trường quay, Hà Tử Minh cũng đang thay đổi từng ngày. Anh không còn chỉ biết nghe lời chỉ đạo rồi làm theo. Giữa những cảnh quay, anh bắt đầu chủ động trao đổi với đạo diễn, với tổ máy quay, với bạn diễn. Anh học cách hiểu nhân vật sâu hơn, hiểu lý do đằng sau từng cử chỉ, từng ánh mắt.

Dương Khải nhìn thấy những thay đổi đó, trong lòng vô cùng hài lòng. Một diễn viên thực sự có giá trị không chỉ vì tài năng bẩm sinh, mà vì họ luôn biết cách trưởng thành, luôn biết cách vươn lên.

Buổi tối, sau khi tan làm, Lục Trạch và Tần Mộc Tuyết cùng nhau đi bộ một đoạn đường ngắn. Hai bên hiếm khi có khoảng thời gian yên tĩnh như thế này, không có tài liệu, không có số liệu, chỉ có ánh đèn đường và gió nhẹ thổi qua.

Tần Mộc Tuyết đột nhiên hỏi: "Sau này, khi Tinh Vân lớn hơn nhiều.. Anh sẽ làm gì?"

Lục Trạch suy nghĩ một lát, rồi trả lời một cách chân thành: "Anh mong Tinh Vân không chỉ là nơi tạo ra tác phẩm. Mà còn là nơi nuôi dưỡng những người mới. Để những người thực sự có khả năng, có đam mê.. Đều có cơ hội được đứng trên sân khấu, được tỏa sáng theo cách của mình."

Tần Mộc Tuyết nhìn anh trong ánh đèn mờ ảo, giọng nhẹ nhàng: "Anh luôn nghĩ đến người khác trước."

Lục Trạch mỉm cười, ánh mắt thoáng qua một nỗi hoài niệm khó thấy: "Có lẽ.. Vì anh từng là người không có ai cho cơ hội."

Tần Mộc Tuyết im lặng. Cô hiểu rõ, đằng sau câu nói ngắn gọn ấy là cả một quá khứ, cả những ngày tháng khó khăn mà anh đã trải qua.

Cùng lúc đó, tại nhà họ Lục. Lục Thiên Thành đang xem báo cáo thị trường giải trí quý này. Ánh mắt ông dừng lại ở một cái tên: Studio Tinh Vân. Ông nhìn chữ ấy một lúc, rồi hỏi Lục Vân Hi đang ngồi bên cạnh: "Người sáng lập công ty này là ai?"

Lục Vân Hi lắc đầu: "Thông tin rất ít ạ. Chỉ biết đội ngũ quản lý đều rất trẻ, và họ làm việc vô cùng chặt chẽ."

Lục Thiên Thành gật đầu, ánh mắt thâm sâu: "Trẻ mà có thể đi đến bước này.. Không phải chuyện đơn giản."

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy lần đầu tiên chủ động gõ tên Studio Tinh Vân vào ô tìm kiếm. Không phải vì công việc, mà vì một sự tò mò khó giải thích đang ngày càng lớn dần. Cô lướt qua từng tin tức, từng dự án, từng thành tích.. Rồi khẽ nhíu mày: "Người đứng sau tất cả những điều này.. Rốt cuộc là ai?"

Đêm đã khuya. Lục Trạch đứng trước cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố trải dài đến chân trời. Anh mở cuốn sổ kế hoạch, viết rõ một dòng: Mục tiêu tiếp theo: Hoàn thành xuất sắc bộ phim thứ ba.

Dù kế hoạch tương lai có lớn đến đâu, dù giấc mơ có xa đến mấy.. Lục Trạch luôn nhớ một điều: Mọi thứ vĩ đại đều bắt đầu từ những điều nhỏ bé. Và cơ sở vững chắc nhất cho mọi tương lai.. Chính là tạo ra một tác phẩm thật tốt, thật xứng đáng với trái tim mình.

Hết chương 194
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 195: Ngày Gần Đóng Máy



Thời gian lặng lẽ trôi qua, nhanh đến mức khiến người ta ngỡ ngàng. Ba tuần kể từ ngày Lục Trạch đưa ra kế hoạch mở rộng cơ cấu, bộ phim điện ảnh thứ ba của Studio Tinh Vân đã chính thức bước vào giai đoạn quay những cảnh cuối cùng. Tiến độ đã vượt qua chín mươi phần trăm, chỉ còn lại một số phân đoạn quan trọng là có thể hoàn thành toàn bộ chặng đường quay phim.

Tại trường quay, không khí hôm nay đã hoàn toàn khác xa những ngày đầu tiên. Khi mới bắt đầu, mọi người còn ngại ngùng, còn xa lạ, mỗi công việc đều cần nhiều lời nhắc nhở, nhiều lần trao đổi đi lại. Nhưng hôm nay, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Các tổ trong đoàn đã phối hợp với nhau một cách vô cùng ăn ý, nhịp nhàng đến mức đáng kinh ngạc. Chỉ cần một ánh mắt trao đổi, một cử chỉ ra hiệu, ai cũng hiểu ngay cần làm gì, nên đứng ở đâu, phải chuẩn bị những gì. Không còn sự lúng túng, không còn sự chậm trễ, mỗi người đều đã tìm được vị trí của mình, đều đã hiểu rõ giá trị của sự đồng lòng và sự tin tưởng lẫn nhau.

Hôm nay là ngày quay cảnh khó nhất, cũng là cảnh quan trọng nhất trong toàn bộ bộ phim. Đó là khoảnh khắc nhân vật chính phải đưa ra lựa chọn thay đổi cả tương lai mình. Hà Tử Minh đứng trước máy quay, trái tim anh đập nhanh hơn bình thường. Anh hiểu rõ, cảnh này không có những lời thoại dài dòng, không có những cử chỉ rộn ràng hay lời kêu gọi xúc động. Tất cả chỉ gói gọn trong một khoảnh khắc im lặng, một ánh mắt, và một sự lựa chọn mà chính nhân vật cũng phải đánh đổi rất nhiều để có được.

Dương Khải ngước nhìn đồng hồ trên tường, rồi chậm rãi hạ tay xuống. Giọng nói ông vẫn vững vàng, nhưng có chút ấm áp hơn thường ngày: "Chuẩn bị."

Toàn bộ trường quay lập tức im lặng. Không tiếng bước chân vội vã, không tiếng nói chuyện nhỏ. Tất cả mọi ánh mắt đều hướng về phía máy quay, về phía Hà Tử Minh đang đứng yên trong vòng ánh đèn.

"Lên hình."

"Action!"

Hà Tử Minh đứng thẳng người. Anh không nói một lời. Chỉ nhìn về phía trước, như đang nhìn vào một ngã rẽ của cuộc đời, như đang cân nhắc từng giá trị, từng mất mát, từng hy vọng và từng nỗi sợ. Vài giây im lặng trôi qua, nhưng trong lòng anh dường như đang diễn ra cả một cuộc đấu tranh lớn lao. Khán giả tương lai có thể sẽ không hiểu hết những gì ẩn chứa trong ánh mắt ấy, nhưng những người đang đứng tại hiện trường hôm nay đều hiểu rõ - khoảnh khắc này, đã chứa đựng cả bao tháng ngày chuẩn bị, bao đêm suy ngẫm, bao lần anh đắn đo, bao lần anh tự hỏi chính mình.

"Cắt!"

Tiếng hô của Dương Khải vang lên. Ông không hô "Qua" ngay lập tức, mà ngồi yên trước màn hình, xem lại đoạn cảnh vừa quay một cách chậm rãi, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Mọi người trong đoàn đều nín thở chờ đợi, không ai lên tiếng, không ai di chuyển. Một phút trôi qua. Hai phút. Rồi Dương Khải chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn Hà Tử Minh đầy sự tán thành: "Qua."

Ngay sau đó, tiếng vỗ tay bỗng vang lên khắp trường quay. Lần này không phải tiếng vỗ tay thông thường, không phải tiếng vỗ tay theo phép lịch sự. Đó là tiếng vỗ tay xuất phát từ đáy lòng, từ sự vui mừng, từ sự tự hào và xúc động. Tiếng vỗ tay lớn hơn bao giờ hết, vang vọng trong không gian trường quay, như một lời khẳng định cho cả chặng đường dài mà mọi người đã cùng nhau đi qua.

Hà Tử Minh cúi đầu, hai tay nắm chặt lại, vai run nhẹ. Trong mắt anh lấp lánh những giọt lệ cố nén lại. Anh biết, từ ngày một người mới bỡ ngỡ bước vào đoàn phim, đến hôm nay có thể hoàn thành một cảnh khó như thế này.. Đó không chỉ là sự trưởng thành của một nhân vật trên giấy, mà còn là sự trưởng thành của chính anh.

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà cũng nhận được tin bộ phim sắp đóng máy. Cô nhanh chóng soạn một tin nhắn gửi đến Lục Trạch: "Chúc đoàn phim hoàn thành tốt, mọi việc đều thuận lợi. Chúc mừng mọi người."

Lục Trạch đọc xong, ngón tay gõ nhẹ màn hình, trả lời chỉ hai chữ: "Cảm ơn."

Anh không nói nhiều, không thêm những lời hứa hẹn hay đánh giá. Nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả. Nhìn lại chặng đường đã qua, từ một studio nhỏ với chỉ vài người, đến hôm nay có thể đứng vững, có thể tạo ra những tác phẩm thực sự.. Lục Trạch hiểu rõ, đây không phải thành tựu của riêng ai. Mỗi người trong Tinh Vân, từ người đứng trước máy quay đến người làm việc trong hậu trường, từ ca sĩ đến nhà sản xuất.. Đều đang cố gắng, đều đang tiến lên từng ngày. Họ không hề ồn ào, không hề phô trương, nhưng từng bước đi đều thật vững chãi, từng ngày trôi qua đều để lại dấu ấn rõ rệt.

Buổi chiều, khi ánh nắng chiều vàng bắt đầu chiếu nghiêng qua mái hiên trường quay, Tần Mộc Tuyết xuất hiện. Hôm nay cô không mang theo tập tài liệu dày dặn, không mang theo báo cáo số liệu hay bản kế hoạch. Trong tay cô chỉ có hai ly cà phê còn đang tỏa hơi ấm, mùi thơm nhẹ nhàng hòa vào không khí trong lành của buổi chiều.

Lục Trạch nhìn cô bước tới, khóe môi khẽ mỉm cười: "Hiếm khi thấy em đến mà không mang theo một đống công việc."

Tần Mộc Tuyết trao cho anh một ly, giọng nói vui vẻ như chính không khí xung quanh: "Vì hôm nay là ngày vui mà. Đã đến lúc mọi người nên thư giãn một chút, không nên lúc nào cũng chỉ nói về tiến độ, số liệu và kế hoạch."

Hai người đứng cạnh nhau, dựa vào lan can, nhìn đoàn phim đang dần thu dọn thiết bị. Ánh nắng chiều bao phủ mọi thứ trong một màu vàng ấm áp, làm dịu đi những góc cạnh thường nhật.

Tần Mộc Tuyết đột nhiên quay sang hỏi: "Sau khi bộ phim hoàn thành, anh có định nghỉ ngơi một thời gian không? Ngay cả một tuần cũng được."

Lục Trạch lắc đầu nhẹ nhàng, ánh mắt vẫn hướng về phía những người đang bận rộn: "Chắc là không. Không biết nữa.. Có lẽ sẽ sớm xem xét dự án tiếp theo thôi."

Tần Mộc Tuyết bật cười thành tiếng, lắc đầu: "Em đã đoán đúng mà. Anh chính là người không bao giờ biết cách dừng lại."

Lục Trạch cũng cười, không phủ nhận. Anh hiểu rõ bản thân mình. Trong ngành này, nếu dừng bước một ngày, có thể sẽ phải cố gắng gấp nhiều lần để đuổi kịp. Và Tinh Vân còn quá nhỏ, còn quá nhiều việc phải làm, còn quá nhiều con đường cần mở ra. Anh chưa có quyền nghỉ ngơi.

Buổi tối tại nhà họ Lục, Lục An Nhiên đang lướt tin tức trên điện thoại thì đột nhiên reo lên, thu hút sự chú ý của mọi người trong phòng: "Chị ơi! Xem này! Phim của Studio Tinh Vân sắp đóng máy rồi đấy!"

Lục Thanh Tuyết đang ngồi bên bàn trà, nghe vậy thì ngước nhìn màn hình điện thoại mà em gái đưa tới. Cô lướt qua từng dòng tin, rồi khẽ nói: "Nhanh thật. Mới nghe tin họ bắt đầu quay mà đã sắp hoàn thành rồi."

Lục Vân Hi ngồi bên cạnh cũng gật đầu, ánh mắt có chút tán thành: "Em nhận thấy một điều. Họ làm việc rất kín tiếng, ít quảng bá rộn ràng, ít đưa tin tức ra ngoài. Nhưng xem tiến độ và cách tổ chức, thì từng bước đều rất chắc chắn, rất có kế hoạch."

Lục Thiên Thành từ trên lầu bước xuống, vừa nghe được đoạn hội thoại. Ông dừng chân, lắng nghe rồi chậm rãi ngồi xuống ghế sô pha. Ánh mắt ông vẫn bình thản, nhưng lại có thêm một chút suy nghĩ sâu xa. "Chờ khi tác phẩm chính thức ra mắt công chúng," ông nói một cách chắc chắn, "thì lúc đó mới biết được liệu những bước đi chắc chắn ấy có đem lại kết quả xứng đáng hay không. Lời nói và tin tức trên báo chí không bao giờ thay thế được giá trị thực sự của một tác phẩm."

Không ai tranh luận với ông. Nhưng trong lòng mỗi người, đều có cùng một cảm giác - cái tên Studio Tinh Vân dường như đang ngày càng hiện rõ hơn, đang ngày càng trở nên khó bị bỏ qua hơn.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vừa tan làm, đang ngồi tại bàn làm việc dọn dẹp hồ sơ. Thư ký bước vào, đặt một lá thư mời lên bàn cô: "Chị Lâm, đây là thư mời tham dự buổi chiếu thử sắp tới. Công ty sản xuất là Studio Tinh Vân."

Lâm Nhược Hy vừa nghe đến tên, tay đang sắp xếp tài liệu bỗng dừng lại. Cô chậm rãi cầm lấy lá thư, mở ra xem. Trên giấy mời in rõ ràng tên công ty: Studio Tinh Vân.

Lần này, cô không còn lướt qua như những lần trước. Cô ngắm nhìn cái tên ấy trong giây lát, ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua chữ in. Cái tên mà trước đây cô từng xem như một cái tên xa lạ, một cái tên tình cờ xuất hiện.. Nay lại hiện ra một cách liên tục, một cách không thể nào bỏ qua. Lần nào cũng là họ. Lần nào cũng là cái tên này. Lâm Nhược Hy đặt lá thư xuống, trong lòng dấy lên một sự tò mò khó giải thích. Cô không hiểu vì sao, chỉ biết rằng - Studio Tinh Vân, đã không còn là một cái tên bình thường trong mắt cô nữa.

Đêm đã khuya. Tất cả mọi người đều đã rời đi, trường quay trở nên rộng lớn và yên tĩnh đến lạ thường. Chỉ còn lại Lục Trạch. Anh bước chậm rãi giữa không gian trống trải, nhìn những dấu vết còn lại trên sàn nhà, nhìn những chiếc máy quay đang được bao bọc cẩn thận, nhìn những đèn chiếu vừa tắt còn tỏa chút hơi ấm, nhìn những bối cảnh đã gắn bó với họ bao nhiêu ngày tháng. Tất cả mọi thứ xung quanh, dường như đều đang ghi lại từng khoảnh khắc, từng nỗ lực, từng giọt mồ hôi và từng nụ cười trong suốt chặng đường vừa qua.

Anh lấy điện thoại ra, mở sổ ghi chép, viết rõ một dòng: Ngày đóng máy: Sắp tới.

Ngón tay anh dừng lại trên màn hình một lát. Lục Trạch hiểu rõ một điều - đóng máy không phải là kết thúc. Đó chỉ là sự kết thúc của một chặng đường, và đồng thời là sự khởi đầu của một cuộc chiến hoàn toàn khác. Cuộc chiến ấy không diễn ra trước máy quay, không diễn ra dưới ánh đèn. Mà diễn ra trên thị trường, diễn ra trong lòng mỗi khán giả, diễn ra giữa vô vàn tác phẩm khác đang chờ đợi được đón nhận.

Đó là cuộc chiến giữa tác phẩm mà họ đã dồn tâm huyết tạo ra, và sự khắc nghiệt của thị trường. Một cuộc chiến mà không ai biết trước kết quả. Nhưng Lục Trạch mỉm cười, ánh mắt vẫn kiên định như thường. Bởi vì anh biết, họ đã làm hết sức mình. Và đó chính là vũ khí mạnh mẽ nhất mà họ có.

Hết chương 195

 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 196: Ngày Đóng Máy



Sáng sớm, bầu trời Vân Hòa trong xanh như được tẩy rửa sạch sẽ, không một đám mây nào che lấp ánh nắng. Trường quay cuối cùng đã được dựng hoàn chỉnh, bối cảnh gọn gàng, thiết bị sẵn sàng. Hôm nay là ngày quay cảnh cuối cùng của bộ phim. Tất cả mọi người trong đoàn đều có mặt từ rất sớm, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt đều chứa đựng một niềm xúc động khó nói nên lời. Không ai nói quá nhiều, không ai cười đùa ồn ào. Bởi vì sau bao tháng ngày cùng nhau làm việc, cùng nhau vất vả, cùng nhau chia sẻ niềm vui và nỗi mệt.. Khoảnh khắc hôm nay, có một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

Dương Khải đứng trước bảng thông báo lịch quay, ngắm nhìn dòng chữ cuối cùng đã được đánh dấu đỏ. Ông thở dài nhẹ nhàng, giọng nói có chút xúc động: "Cuối cùng.. Chỉ còn một cảnh."

Đó không phải cảnh lớn, không có hàng trăm diễn viên phụ, không có kỹ xảo rực rỡ, không có cảnh quay đắt giá. Chỉ đơn thuần là một nhân vật đứng một mình, lặng lẽ nhìn về phía trước, hướng về một tương lai mà chính anh cũng chưa biết sẽ ra sao. Không có lời thoại dài dòng, không có xung đột kịch tính. Nhưng chính khoảnh khắc im lặng ấy lại là cảnh quan trọng nhất, là điểm kết thúc hoàn hảo cho cả hành trình dài của nhân vật suốt bộ phim.

Hà Tử Minh đứng trước máy quay, hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại vài giây. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh lặng lẽ nhớ lại ngày đầu tiên bước vào trường quay. Ngày ấy anh còn bỡ ngỡ, còn run rẩy, còn tự hỏi liệu mình có đủ khả năng đảm nhận vai diễn này hay không. Nhưng hôm nay, sau bao tháng ngày chìm đắm trong nhân vật, sau bao lần suy ngẫm, bao lần thử nghiệm.. Anh đã hoàn toàn khác. Anh đã thực sự hiểu người mà anh đang hóa thân.

Anh mở mắt, ánh mắt bình tĩnh và vững chãi: "Đạo diễn, em sẵn sàng rồi."

Dương Khải gật đầu, giơ tay ra hiệu: "Chuẩn bị! Action!"

Máy quay bắt đầu chuyển động. Hà Tử Minh bước đi chậm rãi, từng bước một vững vàng. Ánh mắt anh bình thản, không còn sự do dự, không còn sự hoài nghi như những ngày đầu. Đột nhiên, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản và đầy hy vọng hiện lên trên gương mặt anh. Đó chính là khoảnh khắc mà cả bộ phim hướng tới - sau bao khó khăn, bao lựa chọn, bao đánh đổi.. Cuối cùng, nhân vật đã tìm thấy bình yên trong chính trái tim mình.

"Cắt!"

Tiếng hô của Dương Khải vang lên, rõ ràng và đĩnh đạc. Ông không nói gì thêm, chỉ ngắm nhìn hình ảnh trên màn hình trong im lặng. Vài giây trôi qua, rồi ông chậm rãi giơ cao tay, giọng nói vang vọng khắp trường quay: "Đóng máy!"

Khoảnh khắc đó, cả trường quay đồng thời bùng lên tiếng vỗ tay. Tiếng vỗ tay to lớn, vang dội, hòa lẫn với những lời reo mừng: "Chúc mừng đóng máy! Chúc mừng mọi người!" Mọi người đều nở nụ cười rạng rỡ, có người quay lại ôm chặt đồng nghiệp bên cạnh, có người chỉ đứng yên lặng lẽ lau những giọt lệ chảy trên má, có người cúi đầu cố gắng kìm nén xúc động. Bởi vì họ hiểu rõ, một bộ phim không chỉ là một tác phẩm, không chỉ là một sản phẩm. Đó là khoảng thời gian bao tháng ngày mọi người cùng nhau cố gắng, cùng nhau gắn bó, cùng nhau tạo ra một điều gì đó đáng giá.

Lục Trạch đứng ở phía sau, trong bóng nhẹ của góc trường quay. Anh nhìn thấy tất cả - nụ cười, nước mắt, sự vui mừng, sự xúc động. Anh không bước ra giữa trung tâm, không nói những lời ca ngợi to tát. Như thường lệ, anh lặng lẽ chứng kiến mọi thành quả mà mọi người cùng nhau tạo nên.

Dương Khải bước tới, vỗ nhẹ lên vai anh. Ông nhìn Lục Trạch với ánh mắt đầy kính trọng và biết ơn: "Thành công bước đầu rồi."

Lục Trạch lắc đầu nhẹ nhàng, ánh mắt vẫn hướng về những người đang vui mừng phía trước: "Chưa đâu. Đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi."

Dương Khải nghe vậy thì bật cười, lắc đầu: "Đúng là cậu. Ngay cả ngày vui nhất cũng không bao giờ quên phải nhìn về phía trước."

Buổi tối, Studio Tinh Vân tổ chức một bữa tiệc nhỏ đơn giản. Không có thảm đỏ, không có hoa tươi rực rỡ, không có rượu vang đắt tiền. Chỉ có những món ăn bình dị, những chai nước ngọt, và những con người đang cùng nhau ngồi quanh những chiếc bàn dài, chia sẻ những câu chuyện, những kỷ niệm trong suốt quá trình quay phim. Tiếng cười vang lên liên tục, những câu chuyện lặp đi lặp lại vẫn khiến mọi người cười vui như lần đầu nghe.

Hà Tử Minh nâng ly lên, đứng trước mọi người. Anh nhìn quanh, giọng nói có chút run rẩy vì xúc động: "Trước hết, em xin được cảm ơn đạo diễn. Cảm ơn anh đã tin tưởng, đã kiên nhẫn chỉ bảo em từng ngày. Cảm ơn toàn thể đoàn phim, đã luôn giúp đỡ, luôn bao dung, luôn đồng lòng. Và cuối cùng, em xin cảm ơn Studio Tinh Vân.. Nơi đã cho em cơ hội, đã cho em một gia đình thứ hai."

Mọi người cùng nâng ly lên, chạm vào nhau tạo ra những tiếng trong veo. Tất cả đều hiểu, những lời nói của Hà Tử Minh cũng chính là tâm sự của mỗi người có mặt tại đây.

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà cũng nhận được thông báo và những bức ảnh chụp tại ngày đóng máy. Cô ngắm nhìn những gương mặt tươi cười, những ánh mắt sáng ngời niềm vui, rồi khẽ mỉm cười. Trong lòng cô có một cảm giác ấm áp khó tả. Tinh Vân không giống những công ty khác mà cô từng nghe nói. Nơi đây giống như một gia đình nhỏ, nơi mà mỗi người đều được tôn trọng, đều được lắng nghe, và đều đang cùng nhau trưởng thành từng ngày.

Tin tức bộ phim đóng máy cũng nhanh chóng xuất hiện trên mạng và các trang tin giải trí. Tại nhà họ Lục, Lục An Nhiên đang đọc bài viết trên điện thoại thì reo lên: "Mẹ ơi! Phim của Studio Tinh Vân đóng máy rồi đấy!"

Tống Uyển Như bước tới, ngắm nhìn bức ảnh chụp toàn thể đoàn phim. Bà nhìn kỹ từng gương mặt, rồi ánh mắt dừng lại ở một góc ảnh, nơi có một người trẻ đang đứng lặng lẽ. Bà khẽ thở ra một hơi dài, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng: "Tiểu Trạch.. Con cũng đang làm những việc lớn thật."

Lục Thiên Thành cũng có mặt trong phòng. Ông vẫn không nói nhiều, vẫn giữ vẻ mặt bình thản như thường ngày. Nhưng lần này, ông không có những lời phản bác, không có những lời dè bỉu như trước. Ông chỉ chậm rãi hỏi: "Khi nào thì công chiếu?"

Lục Vân Hi hơi ngạc nhiên, ngước nhìn cha: "Cha.. Cha cũng quan tâm đến ngày chiếu phim ạ?"

Lục Thiên Thành bình thản trả lời, ánh mắt vẫn hướng về phía màn hình điện thoại: "Tôi chỉ muốn biết.. Tác phẩm rốt cuộc có giá trị đến đâu."

Không ai bỏ qua chi tiết nhỏ ấy. Mặc dù ông cố tình nói một cách bình thường, nhưng ai cũng nhận ra - ánh mắt của ông đã bớt lạnh lùng hơn trước. Trong giọng nói của ông, đã có thêm một chút sự quan tâm thực sự.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy vừa nhận được thông báo từ công ty. Thư ký báo cáo: "Chị Lâm, buổi chiếu thử nội bộ bộ phim của Studio Tinh Vân sẽ diễn ra trong hai tuần nữa. Công ty chúng ta được mời tham dự."

Lâm Nhược Hy nhận lấy lá thư mời, mở ra xem. Trên giấy mời, tên bộ phim được in rõ ràng, trang trọng. Cô ngắm nhìn cái tên ấy trong giây lát, rồi khẽ chớp mắt. Lần này, trong lòng cô không còn chỉ là sự tò mò mơ hồ. Cô thực sự muốn biết, thực sự muốn xem.. Một công ty mà mọi người đều nói làm việc rất kín tiếng, rất chắc chắn.. Rốt cuộc, họ đã tạo ra một tác phẩm như thế nào.

Đêm đã khuya. Tất cả mọi người đều đã rời đi. Lục Trạch một mình ngồi trong phòng dựng phim, trước màn hình lớn. Anh mở lại từng đoạn cảnh quay, từ những ngày đầu tiên khi mọi thứ còn bỡ ngỡ, còn thiếu sót.. Cho đến cảnh cuối cùng vừa quay xong sáng hôm nay. Nhìn lại chặng đường dài, nhìn từng thay đổi nhỏ, từng bước trưởng thành của mọi người.. Lục Trạch cảm thấy trong lòng ấm áp và tràn đầy niềm tin.

Anh mở cuốn sổ kế hoạch, cầm bút viết rõ từng dòng:

Bộ phim thứ ba: Hoàn thành quay phim.

Giai đoạn hậu kỳ: Bắt đầu ngay trong tuần này.

Lễ trao giải Liên Hoan Phim: Chuẩn bị đầy đủ.

Anh khép sổ lại, đặt nhẹ trên bàn. Con đường điện ảnh mà anh đã chọn, lại tiến thêm một bước quan trọng. Nhưng Lục Trạch hiểu rõ, ngày đóng máy không phải là ngày chiến thắng. Ngay từ hôm nay, một cuộc chiến thực sự mới thực sự bắt đầu. Cuộc chiến với thị trường, với khán giả, với vô vàn khó khăn và thử thách đang chờ đợi phía trước.

Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh vô số. Khóe môi khẽ mỉm cười. Phía trước đúng là còn rất dài, còn rất nhiều thử thách. Nhưng với những người mà anh tin tưởng, với những tác phẩm mà họ đã dồn hết tâm huyết.. Lục Trạch tin rằng, họ sẽ không đi sai đường.

Hết chương 196

 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back