99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 160: Trước Thềm Liên Hoan Phim



Ba ngày sau, đoàn Tinh Vân đến thành phố Nam Giang, nơi diễn ra Liên hoan Phim Thanh Niên Vân Hòa. Đối với những đạo diễn đã có tên tuổi, đây chỉ là một hoạt động thường niên. Nhưng với các đạo diễn trẻ mới bước chân vào nghề, chỉ cần được xuất hiện tại đây, đã là một cột mốc đáng nhớ trên con đường sự nghiệp.

Tại phòng họp của Tinh Vân trước khi khởi hành, Dương Khải nhìn lịch trình hiển thị trên màn hình rồi đọc to: Ngày mai chúng ta lên đường, chiều tham dự buổi giao lưu, tối là lễ khai mạc chính thức. Lục Trạch gật đầu rồi nói: Đoàn chúng ta đi gọn thôi, không cần phô trương hay tạo sự chú ý không cần thiết. Mọi người đều đồng ý. Hiện tại Tinh Vân chưa có đủ sức mạnh và danh tiếng để tổ chức những màn xuất hiện rầm rộ. Và hơn hết, họ hiểu rõ một điều: Thứ quan trọng nhất vẫn luôn là chất lượng tác phẩm.

Cùng lúc đó, trên mạng danh sách các đoàn phim tham dự liên hoan chính thức được công bố. Ngoài bộ phim Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn của Tinh Vân, còn có rất nhiều tác phẩm khác đến từ các công ty lớn và những nhà làm phim độc lập. Trong phần bình luận, có vài người nhắc đến Tinh Vân: Hình như đây chính là công ty từng có bộ phim có doanh thu khá hồi đầu năm, đạo diễn còn rất trẻ, nghe nói kịch bản cũng không tệ. Những bình luận không nhiều, cũng không tạo ra tiếng vang lớn. Nhưng ít nhất, đã có người thực sự nhớ đến họ.

Trước khi lên đường, Hứa Thanh Hà đến tiễn mọi người. Cô mỉm cười nói: Lần này nhất định phải mang tin tốt về cho mọi người. Dương Khải cười đáp: Chỉ được đề cử thôi đã là tin tốt rồi đó. Lục Trạch cũng bổ sung thêm một cách bình tĩnh: Đừng đặt nặng vấn đề giải thưởng. Nếu có cơ hội gặp gỡ các đạo diễn và nhà sản xuất khác, hãy dành thời gian trò chuyện và học hỏi. Quan hệ trong ngành cũng là một loại tài sản vô giá mà chúng ta cần tích lũy. Dương Khải lắng nghe rồi ghi nhớ kỹ trong lòng. Anh hiểu rõ, mỗi lần tham dự một sự kiện lớn như thế này, mục đích không chỉ là để nhận giải thưởng, mà còn là để mở rộng tầm nhìn và học hỏi từ những người đi trước.

Trong khi đó, Trương Nghi gửi tin nhắn cho Lục Trạch: Một tác giả lớn vừa phát hành bộ truyện mới, dữ liệu toàn nền tảng đang thay đổi liên tục. Lục Trạch mở bảng xếp hạng ra xem, quả nhiên thấy tên Vô Danh đã lùi từ hạng năm mươi ba xuống hạng năm mươi sáu. Anh chỉ mỉm cười nhẹ, không hề có chút thất vọng. Đây vốn là chuyện bình thường của thị trường văn học, luôn có người tiến lên và cũng luôn có người tụt lại. Điều quan trọng nhất không phải là vị trí cao thấp trong một tuần, mà là giữ vững được nhịp độ phát triển và chất lượng của chính mình.

Trên xe đến thành phố Nam Giang, đoàn Tinh Vân chỉ có sáu người, ngồi chung một chiếc xe thương mại thông thường. Không có vệ sĩ đi theo, không có đội ngũ truyền thông lớn, cũng không có bất kỳ sự ưu đãi đặc biệt nào. Khi xe dừng lại tại trạm nghỉ trên đường, một đoàn xe khác vừa tiến vào. Logo của Thiên Quang Entertainment nổi bật trên thân những chiếc xe sang trọng, ngay lập tức rất nhiều người lấy điện thoại ra chụp ảnh. Một ngôi sao hạng A bước xuống xe, lập tức có hàng loạt người hâm mộ reo hò và đám phóng viên nhanh chóng vây quanh.

Dương Khải đứng nhìn cảnh tượng đó, khẽ thở ra một hơi dài: Khoảng cách.. Thật là quá lớn. Lục Trạch đứng bên cạnh cũng nhìn theo rồi nói: Đúng vậy, khoảng cách hiện tại vẫn rất lớn. Nhưng rồi sẽ có một ngày, chúng ta không cần phải ngước nhìn theo người khác. Mà chính họ, sẽ phải quay đầu nhìn về phía chúng ta. Dương Khải nghe vậy thì mỉm cười. Anh tin vào những lời ấy, không phải vì nó quá hào hùng, mà vì anh biết rõ, chỉ cần họ tiếp tục làm phim một cách chân thành và nghiêm túc, ngày đó chắc chắn sẽ đến.

Buổi tối, đoàn Tinh Vân đến khách sạn và tiến hành làm thủ tục nhận phòng. Đúng lúc đó, một nhân viên của ban tổ chức bước tới hỏi một cách lịch sự: Xin lỗi, ai là đạo diễn Dương Khải ạ? Dương Khải hơi ngạc nhiên rồi trả lời: Là tôi đây. Người nhân viên mỉm cười nói: Ngày mai sau buổi lễ khai mạc, sẽ có một buổi tọa đàm dành riêng cho các đạo diễn trẻ triển vọng. Ban tổ chức rất mong anh có thể tham dự và chia sẻ kinh nghiệm.

Dương Khải sững người tại chỗ. Anh hoàn toàn không ngờ rằng, với tư cách là một đạo diễn mới lần đầu được đề cử, mình lại có cơ hội ngồi cùng những người đi trước và tham gia buổi tọa đàm quan trọng như vậy. Lục Trạch đứng phía sau thấy vậy thì khẽ gật đầu mỉm cười. Anh hiểu rõ, đây mới thực sự là giá trị lớn nhất mà chuyến đi này mang lại. Không phải chiếc cúp giải thưởng, không phải tấm bằng chứng nhận. Mà là một cánh cửa, đang từ từ mở ra trước mắt họ.

Hết Chương 160
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 161: Ngày Khai Mạc



Sáng sớm, tại khách sạn Hoa Đình, đoàn Tinh Vân đều đã thức dậy từ rất sớm. Dương Khải mặc bộ vest đơn giản, không phải hàng cao cấp hay đặt may riêng, nhưng được ủi phẳng phiu và chuẩn bị vô cùng chỉnh tề. Anh đứng trước gương, hít sâu một hơi để bình tĩnh lại. Đây là lần đầu tiên trong đời, anh tham dự một liên hoan phim với tư cách là đạo diễn chính thức của một bộ phim được đề cử. Cảm xúc trong lòng vừa hồi hộp vừa tự hào, khó tả thành lời.

Trong khi đó, Lục Trạch đang ngồi xem lại lịch trình trong tay. Chín giờ sáng đăng ký thông tin đoàn phim, mười giờ tham dự buổi giao lưu với các nhà phát hành, mười bốn giờ là buổi tọa đàm dành cho các đạo diễn trẻ, và mười chín giờ chính thức bắt đầu lễ khai mạc. Không có hạng mục nào yêu cầu Lục Trạch xuất hiện hay phát biểu. Đúng như dự định ban đầu, anh vẫn lặng lẽ đứng sau hậu trường, để Dương Khải đại diện cho toàn bộ đoàn phim bước ra phía trước.

Tại trung tâm tổ chức liên hoan phim, từ sáng sớm đã có vô số đoàn phim đến tham dự. Các công ty lớn kéo theo đội ngũ đông đảo, người thì cầm máy ảnh, người thì cờ biểu ngữ, đèn flash chớp liên tục gần như không ngừng nghỉ. Khi đoàn Tinh Vân bước vào, chỉ có sáu người đi cùng nhau, không có tiếng reo hò, không có ai đưa máy ảnh chụp lại. Không ai chú ý đến họ. Chính điều đó lại khiến Lục Trạch cảm thấy thoải mái. Anh hiểu rõ, ở giai đoạn này, công ty càng ít bị mọi người chú ý, càng có nhiều không gian và thời gian để yên tĩnh phát triển.

Tại khu vực làm thủ tục đăng ký, nhân viên ban tổ chức xem lá thư mời rồi ngước nhìn Dương Khải: Đoàn phim Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn phải không ạ? Dương Khải gật đầu. Nhân viên mỉm cười chúc mừng: Đây là lần đầu tiên đoàn phim của các anh tham dự liên hoan phải không? Đúng vậy. Chúc các anh có những trải nghiệm thật tốt tại đây. Chỉ là một lời chúc bình thường, nhưng lại khiến Dương Khải mỉm cười vui vẻ. Anh cảm nhận được sự chân thành trong lời nói ấy.

Buổi giao lưu giữa các nhà làm phim và nhà phát hành diễn ra trong hội trường lớn. Hơn ba mươi nhà đầu tư và nhà phát hành cùng các đạo diễn trẻ ngồi chung một không gian. Một nhà sản xuất kinh nghiệm đứng trên sân khấu chia sẻ: Một bộ phim được đánh giá là nghệ thuật xuất sắc không đồng nghĩa sẽ có doanh thu tốt. Ngược lại, một bộ phim thu về doanh thu cao cũng không hẳn là tác phẩm có giá trị nghệ thuật. Việc cân bằng giữa nghệ thuật và thị trường, đó chính là bài toán khó nhất mà mỗi người làm phim đều phải cố gắng giải quyết. Lục Trạch ngồi ở hàng ghế dưới, lặng lẽ ghi nhớ từng lời nói. Anh hiểu rõ, đây cũng chính là bài toán mà Tinh Vân đang cố gắng tìm lời giải. Họ cần tạo ra những tác phẩm có giá trị, nhưng đồng thời cũng cần đủ sức tồn tại và phát triển trên thị trường.

Đến buổi chiều, buổi tọa đàm dành cho các đạo diễn trẻ chính thức diễn ra. Dương Khải được sắp xếp ngồi ở hàng thứ hai, không phải vị trí trung tâm nổi bật, nhưng cũng không còn là khán giả bình thường ngồi dưới hội trường. Một đạo diễn đàn anh ngồi bên cạnh quay sang hỏi: Cậu đã làm nghề được bao lâu rồi? Dương Khải trả lời: Đã hơn ba năm ạ. Vậy cậu đã quay được mấy bộ phim? Hai bộ phim ạ. Người đạo diễn kia gật đầu rồi nói một cách chân thành: Đừng vội vàng nghĩ đến thành công hay danh tiếng. Mười năm đầu bước vào nghề, chủ yếu là để học hỏi và tích lũy. Mười năm sau, khi đã đủ vững vàng, đó mới chính là lúc cậu thực sự tạo ra phong cách riêng của mình. Dương Khải lắng nghe rồi cúi đầu cảm ơn. Chỉ một câu nói ngắn gọn ấy, lại đáng giá hơn vô số những bài giảng lý luận suông.

Bên ngoài hội trường, Lục Trạch tình cờ gặp Lý Minh Thành. Hai người cùng nhau bước ra ngoài uống một tách cà phê. Lý Minh Thành mỉm cười hỏi: Lần này đến đây chủ yếu là để học hỏi phải không? Lục Trạch gật đầu: Đúng vậy. Và cũng muốn kết nối thêm với những người cùng ngành. Lý Minh Thành nhìn anh một lát rồi nói: Tôi nhận ra một điều, cậu thực sự khác với những ông chủ trẻ khác mà tôi từng gặp. Họ luôn thích nói về những thành công đã đạt được, về những kế hoạch to lớn trong tương lai. Còn cậu, lại luôn nói về những việc cần làm, về những kế hoạch cụ thể. Lục Trạch cười nhẹ rồi trả lời: Vì thành công hôm nay không bao giờ đảm bảo cho ngày mai. Chỉ có những bước đi vững chãi mới thực sự thuộc về mình.

Buổi tối, lễ khai mạc chính thức bắt đầu. Ánh đèn trên sân khấu rực rỡ chiếu sáng khắp hội trường. Từng đoàn phim lần lượt bước vào theo danh sách đã công bố. Khi đến lượt đoàn Tinh Vân, không có tiếng hò reo vang dội, chỉ có vài tràng vỗ tay lịch sự từ những người ngồi gần lối đi. Nhưng Dương Khải vẫn bước đi một cách bình tĩnh và tự tin. Anh biết rõ, hôm nay có thể chưa có ai biết đến họ. Nhưng nếu họ tiếp tục tạo ra những tác phẩm tốt, một ngày nào đó, khi họ bước ra, toàn bộ hội trường sẽ đứng lên vỗ tay chào đón.

Ở hàng ghế khán giả, Lục Trạch lặng lẽ nhìn bóng dáng Dương Khải trên sân khấu. Trong lòng anh không hề có chút tiếc nuối hay ghen tị. Bởi vì ngay từ những ngày đầu thành lập Tinh Vân, mục tiêu của anh chưa bao giờ là để bản thân trở nên nổi tiếng. Anh muốn nâng cao không chỉ riêng mình, mà là nâng cao cả Tinh Vân, nâng cao từng người đang cùng nhau đi trên con đường này.

Đêm đó, lễ khai mạc kết thúc trong tiếng vỗ tay vang vọng. Nhưng đối với Dương Khải, và cũng với cả Tinh Vân, đây chưa phải là đích đến. Hành trình thực sự của họ, mới chỉ chính thức bắt đầu.

Hết Chương 161
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 162: Những Gương Mặt Trong Ngành

Sáng hôm sau, là ngày thứ hai của Liên hoan Phim Thanh Niên Vân Hòa. Hôm nay không có thảm đỏ rực rỡ, không có lễ trao giải trọng thể, mà là chuỗi diễn đàn chuyên môn dành cho người trong nghề. Đối với phần lớn khán giả bên ngoài, những buổi thảo luận này có lẽ không hấp dẫn bằng những sự kiện công chúng. Nhưng với những người thực sự làm phim, đây mới chính là giá trị lớn nhất của toàn bộ liên hoan phim.

Tại hội trường số ba, diễn đàn với chủ đề Điện ảnh thương mại và con đường của đạo diễn trẻ chính thức diễn ra. Hơn một trăm người có mặt, phần lớn đều là đạo diễn, biên kịch, nhà sản xuất và đại diện các công ty điện ảnh. Dương Khải ngồi ở hàng giữa, tay cầm sổ tay chăm chú lắng nghe và ghi chép từng ý chính. Lục Trạch chọn một vị trí ở hàng cuối, lặng lẽ ngồi nghe mà không gây sự chú ý.

Trên sân khấu, một đạo diễn kỳ cựu có hơn hai mươi năm kinh nghiệm mở đầu chia sẻ: Rất nhiều người mới bước vào nghề thường hỏi tôi, làm sao để nhanh chóng nổi tiếng? Ông dừng lại vài giây, ánh mắt lướt qua toàn hội trường. Nhưng đó là câu hỏi sai. Câu hỏi mà các bạn nên hỏi chính là: Làm sao để có được bộ phim thứ hai?

Cả hội trường lập tức im lặng. Ông tiếp tục nói với giọng chắc chắn: Có vô số người làm ra bộ phim đầu tay thành công rực rỡ, được mọi người khen ngợi, được báo chí đăng tin. Nhưng sau đó thì biến mất hoàn toàn. Bởi vì họ chỉ chuẩn bị cho bộ phim đầu, chứ chưa bao giờ chuẩn bị cho con đường dài phía sau. Lục Trạch ngồi phía sau nghe vậy thì khẽ gật đầu. Những lời này hoàn toàn trùng khớp với định hướng mà anh đã xây dựng cho Tinh Vân ngay từ đầu. Một tác phẩm xuất sắc không thể xây dựng cả sự nghiệp. Chỉ có sự kiên trì và liên tục tạo ra tác phẩm mới, mới thực sự có thể đứng vững.

Đến giờ giải lao, Dương Khải đang xếp hàng lấy nước uống thì bị một đạo diễn trung niên gọi lại. Anh nhìn Dương Khải rồi hỏi: Cậu chính là đạo diễn Dương Khải phải không ạ? Dương Khải hơi ngạc nhiên rồi trả lời: Vâng, chính là em. Người đàn ông mỉm cười: Tôi đã xem bộ phim Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn của cậu. Dương Khải vội nói: Phim còn rất nhiều thiếu sót, mong anh chỉ giáo. Người kia lắc đầu: Ai làm phim cũng đều có thiếu sót. Nhưng điều tôi thấy ở cậu, là cậu biết cách kể chuyện. Đó là năng khiếu quý giá nhất mà không phải ai cũng có.

Anh đưa cho Dương Khải một tấm danh thiếp rồi nói: Tôi là Chu Chính. Nếu sau này có cơ hội, chúng ta có thể ngồi lại và trao đổi nhiều hơn về phim ảnh. Dương Khải hai tay nhận lấy tấm danh thiếp, cảm thấy lòng mình ấm áp và vô cùng trân trọng. Ở phía xa, Lục Trạch nhìn thấy toàn bộ sự việc. Anh không bước tới can thiệp hay giới thiệu bản thân. Anh hiểu rõ, đây là cơ hội mà Dương Khải tự mình tạo ra và nhận được, đó mới thực sự có ý nghĩa.

Trong khi đó, tại khu vực triển lãm dự án phim mới, các công ty lớn như Thiên Quang, Hoàng Triều và Tinh Hải đều có gian hàng riêng rộng rãi, trưng bày thông tin và hình ảnh ấn tượng. Tinh Vân thì không có gian hàng. Hiện tại, quy mô và sức mạnh của họ chưa đủ để có mặt tại đây. Trần Hạo nhìn quanh rồi nói một cách hơi thất vọng: Nhìn thấy sự chênh lệch thật rõ rệt. Lục Trạch mỉm cười an ủi: Không sao đâu. Năm nay chúng ta đến đây để học hỏi, để biết mình còn thiếu những gì. Đến năm sau, chúng ta sẽ cố gắng mang theo một dự án xứng đáng để có mặt tại đây. Lời nói đơn giản nhưng lại khiến Trần Hạo cảm thấy có thêm động lực.

Buổi chiều, Lục Trạch tình cờ gặp Lý Minh Thành tại khu vực nghỉ ngơi. Lý Minh Thành hỏi: Cậu có định tìm thêm nhà đầu tư cho dự án tiếp theo không? Lục Trạch trả lời thẳng: Có. Nhưng không phải bây giờ. Tinh Vân còn cần thêm những thành tích thực sự trên thị trường. Lý Minh Thành gật đầu tán thành: Đúng vậy. Người ta chỉ tin vào những tác phẩm đã làm ra, chứ không bao giờ tin vào những kế hoạch chỉ nằm trên giấy. Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười, đều hiểu rõ sự thật đơn giản ấy.

Trên mạng xã hội và các trang tin điện ảnh, những thông tin về liên hoan phim bắt đầu lan rộng. Nhưng phần lớn sự chú ý và tin tức đều dành cho các đoàn phim lớn có tên tuổi. Một blogger chuyên về điện ảnh viết trong bài tổng kết: Ngoài những tác phẩm của các công ty lớn, liên hoan năm nay còn có vài đoàn phim trẻ đáng chú ý. Trong đó, bộ phim Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn của đạo diễn mới Dương Khải cho thấy tiềm năng trong cách xây dựng nhân vật và kể chuyện. Chỉ đúng một dòng ngắn ngủi như vậy. Nhưng đối với Tinh Vân, đó đã là một bước tiến vô cùng quý giá.

Buổi tối, đoàn Tinh Vân trở về khách sạn. Dương Khải đặt tấm danh thiếp của đạo diễn Chu Chính lên bàn, ngồi xuống rồi nói: Em có cảm giác, chỉ trong một ngày hôm nay, em học được nhiều điều hơn cả nửa năm qua. Lục Trạch rót cho anh một ly trà nóng rồi nói: Đó chính là lý do chúng ta đến đây. Không phải để chứng minh mình đã giỏi, mà để nhận ra mình còn thiếu những gì, và cần cố gắng như thế nào.

Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ và xa vời. Ngày mai là lễ trao giải chính thức. Tinh Vân không đặt bất kỳ kỳ vọng nào vào giải thưởng. Nhưng tất cả mọi người trong đoàn đều hiểu rõ, dù có đoạt giải hay không, chuyến đi này đã thực sự đáng giá. Bởi vì họ đã mở rộng tầm nhìn, gặp gỡ những người trong nghề, và quan trọng nhất là họ biết rõ mình đang ở đâu, và cần đi như thế nào để đến được nơi mình mong muốn.

Hết Chương 162
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 163: Đêm Trao Giải

Từ đầu giờ chiều ngày cuối cùng, khách mời đã lần lượt có mặt tại hội trường. Không khí hôm nay náo nhiệt và trang trọng hơn hẳn lễ khai mạc, bởi vì đây chính là đêm công bố những giải thưởng mà mọi người đã chờ đợi.

Tại khu vực hậu trường, Dương Khải đang chỉnh lại cà vạt trước gương. Trần Hạo bước tới thấy vậy thì mỉm cười hỏi: Hồi hộp lắm sao? Dương Khải gật đầu thành thật: Có một chút. Nhưng em cũng biết rõ, khả năng đoạt giải của chúng ta không lớn. Lục Trạch đứng bên cạnh vỗ nhẹ vai anh: Chỉ riêng việc được đề cử, đã là một bước tiến lớn rồi. Đừng để kết quả cuối cùng ảnh hưởng đến tinh thần và niềm đam mê làm phim của em cho những tác phẩm sau này. Dương Khải hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại: Em hiểu rồi.

Ánh đèn trong hội trường dần tắt, MC bước ra giữa sân khấu và lễ trao giải chính thức bắt đầu. Tiếng vỗ tay vang lên theo từng hạng mục được công bố. Các giải thưởng về kỹ thuật, quay phim, thiết kế đạo cụ lần lượt được trao ra. Tên Tinh Vân không xuất hiện trong bất kỳ hạng mục nào. Điều đó hoàn toàn nằm trong dự đoán của mọi người.

Sau gần một giờ đồng hồ, MC mở phong bì tiếp theo với giọng nói rõ ràng: Giải Đạo diễn trẻ triển vọng. Máy quay lướt nhanh qua gương mặt bốn người được đề cử, trong đó có Dương Khải, một nữ đạo diễn phim độc lập, và hai đạo diễn trẻ đến từ các công ty lớn. Không khí trong hội trường trở nên yên lặng. MC nhìn vào tấm thẻ trong tay rồi công bố: Người đoạt giải là Lưu Chấn Vũ.

Tiếng vỗ tay vang lên. Một đạo diễn trẻ của Hoàng Triều Media bình tĩnh đứng dậy, bước lên sân khấu để nhận giải. Dương Khải khẽ thở ra, trong lòng có chút tiếc nuối khó tả. Nhưng chỉ trong giây lát, anh đã mỉm cười và cùng mọi người đứng lên vỗ tay chúc mừng người chiến thắng. Lục Trạch đứng ở hàng ghế sau nhìn thấy điều đó thì khẽ gật đầu. Anh hiểu rõ, biết cách chúc mừng người khác, cũng chính là một phần của sự trưởng thành.

Ít phút sau, đến hạng mục Kịch bản gốc xuất sắc. Tên bộ phim Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn lại một lần nữa được đọc lên trong danh sách đề cử. Nhưng kết quả cuối cùng vẫn không thuộc về Tinh Vân. Người chiến thắng là một biên kịch kỳ cựu với hơn mười năm kinh nghiệm trong nghề. Không ai trong đoàn cảm thấy bất công hay oan khuất. Bởi vì mọi người đều hiểu rõ, khoảng cách giữa họ và những người đi trước vẫn còn vô cùng lớn.

Sau khi lễ trao giải kết thúc, mọi người lần lượt đứng dậy ra về. Một vài đạo diễn trẻ khác chủ động bước tới bắt tay Dương Khải: Phim của anh khá tốt, hy vọng sau này có cơ hội hợp tác, cố gắng lên. Những lời nói đơn giản và chân thành ấy lại khiến Dương Khải cảm thấy vui hơn cả việc nhận giải. Ít nhất, tác phẩm của họ đã thực sự được những người trong nghề nhìn thấy và ghi nhận.

Bên ngoài hội trường, gió đêm thổi hơi lạnh. Trần Hạo ngước nhìn tấm biển tên liên hoan phim trước cổng rồi nói: Thật ra cũng có chút tiếc, nhưng mà chuyến đi này đã rất đáng giá. Lục Trạch mỉm cười trả lời: Nếu hôm nay chúng ta đoạt giải, thì mới là điều kỳ lạ đó. Mọi người nghe vậy thì cùng bật cười. Đúng vậy, Tinh Vân mới thành lập chưa lâu, mới có hai bộ phim, và đạo diễn cũng mới chỉ bước vào nghề chưa được bao lâu. Nếu họ dễ dàng vượt qua những người đã làm nghề hơn mười năm, thì đó mới thực sự là điều không hợp lý.

Đêm đã muộn, đoàn Tinh Vân trở về khách sạn và bắt đầu thu dọn hành lý. Sáng mai họ sẽ trở về thành phố, quay lại với công việc thường ngày. Dương Khải đặt hai tấm giấy chứng nhận đề cử lên bàn, ngắm nhìn chúng hồi lâu rồi cẩn thận cất vào trong túi. Lục Trạch thấy vậy thì hỏi: Không thấy thất vọng sao? Dương Khải cười: Có chút ạ. Nhưng nhiều hơn cả sự thất vọng, là em có thêm động lực. Ít nhất, em đã biết chính mình hiện đang đứng ở đâu, và còn phải cố gắng bao xa nữa. Lục Trạch mỉm cười hài lòng. Đó chính là điều anh mong muốn. Không phải một chiếc cúp hay một tấm huy chương, mà là một đạo diễn trẻ hiểu rõ vị trí của mình và kiên định bước tiếp trên con đường đã chọn.

Cùng lúc đó, tại trụ sở Tinh Vân, Hứa Thanh Hà vẫn đang xem trực tiếp buổi lễ. Khi thấy đoàn phim trở về mà không có giải thưởng nào, cô liền gửi một tin nhắn ngắn gọn: Lần sau chúng ta nhất định sẽ cố gắng hơn. Ít phút sau, điện thoại của Dương Khải reo lên, anh trả lời chỉ hai chữ: Nhất định.

Đêm ấy không có tiệc ăn mừng, không có tiếng reo hò rộn ràng. Chỉ có một nhóm người trẻ lặng lẽ thu dọn hành lý, mang theo những bài học quý giá và sự trưởng thành trong suy nghĩ. Họ trở về, không phải để thất vọng hay chùn bước, mà để chuẩn bị cho những tác phẩm tốt đẹp hơn trong tương lai.

Hết Chương 163
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 164: Trở Về



Sáng hôm sau, đoàn Tinh Vân rời thành phố Nam Giang. Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh trên đường cao tốc, hòa vào dòng xe ngược xuôi như bao chuyến đi khác. Không ai nói nhiều, mỗi người ngồi yên theo vị trí của mình, trong lòng đều đang suy ngẫm về những gì vừa trải qua. Có chút tiếc nuối vì không mang về giải thưởng. Có những điều mới học được, những quan sát quý giá. Nhưng hơn hết, mỗi người đều cảm nhận được rõ ràng khoảng cách giữa Tinh Vân và những công ty dẫn đầu trong ngành. Đó không phải khoảng cách xa vời không thể vượt qua, nhưng cũng tuyệt đối không thể rút ngắn trong một ngày hai bữa.

Trên xe, Trần Hạo mở máy tính bảng và lướt qua tin tức: Tối qua có vài bài báo nhắc đến liên hoan phim. Anh đưa màn hình cho mọi người cùng xem. Một trang tin điện ảnh viết: Liên hoan Phim Thanh Niên năm nay chứng kiến sự xuất hiện của nhiều gương mặt đạo diễn trẻ. Trong đó, Dương Khải của Tinh Vân Entertainment để lại ấn tượng bằng lối kể chuyện ổn định và cách xây dựng nhân vật chặt chẽ, dù chưa đủ sức cạnh tranh ở các hạng mục giải thưởng cao. Một bài bình luận khác nhận định: Tinh Vân vẫn là công ty nhỏ với quy mô khiêm tốn, nhưng nếu tiếp tục giữ vững chất lượng kịch bản như hiện tại, đây sẽ là tên tuổi đáng để theo dõi trong vài năm tới.

Không có lời ca ngợi quá mức, không có tiêu đề giật gân hay bài báo đặc biệt. Chỉ là những nhận xét khách quan, ngắn gọn và công bằng. Nhưng đối với Tinh Vân, đó đã là tín hiệu vô cùng tích cực. Ít nhất, họ đã được những người trong nghề biết đến, được đánh giá và ghi nhận.

Buổi chiều khi về đến công ty, toàn bộ nhân viên tập trung trong phòng họp. Đây không phải buổi lễ chúc mừng, mà là buổi tổng kết chuyến đi. Lục Trạch đứng trước bảng trắng, viết rõ ba mục lớn: Điện ảnh, Âm nhạc và Văn học. Anh quay sang mọi người rồi nói: Ba tháng vừa qua, cả ba mảng đều có những bước tiến nhất định. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng nhìn thấy rõ những thiếu sót và hạn chế của chính mình.

Anh quay sang Dương Khải: Về mảng điện ảnh, chúng ta cần tích lũy thêm kinh nghiệm thực tế. Đừng vội chạy theo những dự án lớn hay cố gắng chen vào những chủ đề hào nhoáng mà mình chưa đủ sức. Hãy đi từng bước một, vững chắc hơn là nhanh chóng. Dương Khải lắng nghe rồi gật đầu ghi nhớ.

Sau đó, Lục Trạch nhìn về phía Hứa Thanh Hà: Về âm nhạc, ca khúc đầu tiên đã hoàn thành tốt nhiệm vụ giúp khán giả biết đến em. Còn ca khúc thứ hai, chúng ta vẫn chưa phát hành. Hãy tiếp tục luyện tập, hoàn thiện chính mình cho đến khi thực sự sẵn sàng. Hứa Thanh Hà ngồi thẳng người, trả lời một cách nghiêm túc: Vâng, em hiểu rồi.

Cuối cùng, Lục Trạch nhìn vào màn hình gọi video với Trương Nghi: Về mảng văn học, hãy giữ vững tốc độ cập nhật và chất lượng như hiện tại. Đừng vì muốn chạy theo bảng xếp hạng mà tăng số chương hay hạ thấp yêu cầu với chính tác phẩm. Trương Nghi ở đầu bên kia mỉm cười: Tôi cũng hoàn toàn đồng ý với anh. Chất lượng mới là thứ giữ chân độc giả lâu dài.

Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời phòng. Lục Trạch giữ lại Dương Khải. Anh từ trong ngăn kéo lấy ra một cuốn sổ tay, đưa cho Dương Khải. Bên trong là những ghi chép tỉ mỉ anh viết trong suốt chuyến đi tham dự liên hoan phim: Những lời chia sẻ của các đạo diễn kỳ cựu, những kinh nghiệm về tổ chức sản xuất và quản lý đoàn phim, cả những sai sót và hạn chế mà Tinh Vân từng mắc phải và cần khắc phục. Lục Trạch nói: Hãy đọc kỹ. Đây mới chính là phần thưởng quý giá nhất mà chúng ta mang về từ chuyến đi này.

Dương Khải nhận lấy cuốn sổ, lật mở vài trang. Nhìn những dòng chữ nhỏ gọn, ghi rõ ràng từng ý chính, ánh mắt anh dần trở nên nghiêm túc và trân trọng. Anh hiểu rõ, những kiến thức này sẽ giúp anh trưởng thành nhanh hơn rất nhiều.

Đêm đã khuya, Lục Trạch vẫn ở lại công ty. Anh mở giao diện hệ thống xem lại số liệu tổng hợp. Danh tiếng của Tinh Vân trong ba mảng văn học, âm nhạc và điện ảnh đều đang tăng trưởng một cách ổn định, đặc biệt là mảng điện ảnh có sự gia tăng nhẹ sau thông tin liên hoan phim. Không có phần thưởng bất ngờ, không có bước nhảy vọt. Chỉ có những con số chậm rãi, đều đặn đi lên từng ngày.

Lục Trạch đóng hệ thống, lấy một tờ giấy trắng và viết ở góc trên dòng chữ: Kế hoạch phim điện ảnh số 3. Sau đó, anh đặt bút xuống và ngồi yên. Anh không vội viết tiếp. Bởi vì anh hiểu rõ, một bộ phim thực sự có giá trị không bao giờ bắt đầu từ một ý tưởng chợt đến hay một cảm hứng nhất thời. Nó cần thời gian để ấp ủ, cần quan sát cuộc sống, cần chuẩn bị thật chu đáo từ nội dung đến nhân vật, từ kịch bản đến kế hoạch sản xuất.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ và xa vời. Tinh Vân đã trở về sau chuyến đi. Nhưng hành trình của họ, với những bài học mới và nhận thức rõ ràng hơn về chính mình, lại vừa chính thức bước vào một chặng đường mới.

Hết Chương 164
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 165: Chọn Con Đường Tiếp Theo



Một tuần sau khi trở về từ liên hoan phim, mọi hoạt động tại Studio Tinh Vân đã hoàn toàn trở lại quỹ đạo thường ngày. Bộ phận điện ảnh tiếp tục chuẩn bị cho dự án phim thứ ba, bộ phận âm nhạc vẫn kiên trì theo đúng kế hoạch đào tạo và rèn luyện, còn bộ phận văn học thì đều đặn cập nhật tác phẩm theo lịch đã hẹn. Không có tin tức chấn động, không có thành công đột biến hay giải thưởng lớn. Tinh Vân vẫn tiếp tục phát triển theo nhịp độ vốn có, chậm rãi nhưng vô cùng vững chãi.

Tại phòng họp, trên màn hình lớn hiển thị thông tin ba hướng dự án phim cho lần tiếp theo. Dự án A là phim tình cảm đô thị, Dự án B là phim thanh xuân học đường, và Dự án C là phim điều tra kết hợp yếu tố tâm lý. Dương Khải xem qua ba tập hồ sơ rồi nói một cách thận trọng: Cả ba chủ đề đều có thể thực hiện được. Nhưng với nguồn lực hiện tại, chúng ta chỉ đủ sức làm một bộ. Đó chính là thực tế khó khăn mà mọi công ty nhỏ đều phải đối mặt - không phải muốn làm gì cũng được, mà phải biết lựa chọn thứ thực sự phù hợp với mình.

Cuộc thảo luận diễn ra sôi nổi. Trần Hạo nói trước: Nếu xét về tính an toàn, hãy chọn phim tình cảm đô thị. Dòng phim này dễ tìm nhà đầu tư, rủi ro thấp và đã có nhiều bộ thành công. Một biên kịch trẻ khác thì đưa ra ý kiến: Tôi lại ủng hộ phim thanh xuân học đường. Khán giả trẻ hiện nay rất đông, dễ tạo được sự đồng cảm và có cơ hội tốt tại phòng vé. Trong khi đó, Dương Khải lại nhìn về hồ sơ phim điều tra tâm lý: Cá nhân tôi thực sự thích câu chuyện và cách xây dựng nhân vật trong dự án này. Nhưng.. Chi phí sản xuất và kỹ thuật quay sẽ cao hơn nhiều, đòi hỏi chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.

Mọi người đều quay sang nhìn Lục Trạch, chờ đợi quyết định cuối cùng. Anh không trả lời ngay mà đặt ra một câu hỏi khác: Nếu chúng ta chỉ được làm một bộ phim, thì mọi người mong muốn sau ba năm, khi nhắc đến Tinh Vân, khán giả sẽ nhớ đến chúng ta vì điều gì? Cả phòng họp lập tức im lặng. Đây không còn là câu hỏi về doanh thu hay lợi ích trước mắt, mà là về định vị và con đường phát triển dài hạn của cả công ty.

Sau vài phút suy ngẫm, Dương Khải lên tiếng một cách chắc chắn: Em mong muốn, khi ai đó nhắc đến Tinh Vân, họ sẽ nghĩ đến những câu chuyện có chiều sâu, có cảm xúc chân thực và để lại suy ngẫm cho người xem. Lục Trạch mỉm cười và gật đầu: Vậy thì chúng ta đã có đáp án.

Trong khi đó, tại phòng luyện tập bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà đang tập hát cùng ban nhạc sống. Lần này không phải để thu âm trong phòng cách âm, mà là để chuẩn bị cho buổi biểu diễn trực tiếp đầu tiên trên truyền hình. Đó là một sân khấu nhỏ với khoảng ba trăm khán giả, không bán vé và do chính đài truyền hình tổ chức. Huấn luyện viên nói một cách nghiêm túc: Hát trong phòng thu và hát trực tiếp trên sân khấu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Không có cơ hội sửa sai, không có cách nào chỉnh sửa sau này. Lần đầu cô hát, bị lệch nhịp. Lần thứ hai, giọng hát hơi run vì căng thẳng. Phải đến lần thứ năm, cô mới dần kiểm soát được giọng nói, nhịp điệu và cảm xúc. Không ai sốt ruột hay thúc giục, bởi vì mọi người đều hiểu rõ: Đây chính là quá trình trưởng thành mà không ai có thể thay thế.

Tại bộ phận văn học, Trương Nghi gọi điện báo tin vui: Tác phẩm thứ hai của Vô Danh vừa chính thức vượt mốc một triệu lượt đọc. Lục Trạch mỉm cười: Đó là một cột mốc đáng nhớ. Nhưng vẫn chưa đủ. Trương Nghi cười: Tôi biết rõ. Muốn lọt vào Top ba mươi tác giả, chúng ta còn phải cố gắng rất nhiều. Hiện tại Vô Danh vẫn đứng quanh vị trí thứ năm mươi trên bảng xếp hạng, chưa có tác phẩm nào tạo ra hiện tượng hay gây chấn động. Mọi thứ vẫn diễn ra đúng theo kế hoạch dài hạn mà hai người đã thống nhất từ trước.

Buổi chiều, một nhân viên trẻ gõ cửa phòng làm việc của Lục Trạch và báo cáo: Lục tổng, chúng ta nhận được hơn năm mươi hồ sơ đăng ký thực tập. So với nửa năm trước, con số này đã tăng gần gấp ba lần. Lục Trạch lướt qua các hồ sơ, thấy trong đó có sinh viên tốt nghiệp ngành đạo diễn, người chuyên về quay phim, kỹ thuật âm thanh và cả những biên kịch trẻ đầy tiềm năng. Anh khép tập hồ sơ lại rồi nói: Chọn ra mười người. Không nhất thiết phải là người có thành tích học tập đẹp nhất. Hãy chọn những người thực sự có thái độ tốt, sẵn sàng học hỏi và kiên trì.

Đêm đã dần khuya, Lục Trạch vẫn đứng trước cửa sổ trong phòng làm việc. Ánh đèn bên trong công ty vẫn còn sáng rực rỡ. Anh nghĩ lại, chỉ một năm trước, nơi này chỉ có vài người cùng nhau chia sẻ công việc. Hiện tại, Tinh Vân đã có hơn ba mươi nhân viên chính thức. Vẫn còn rất nhỏ bé nếu so với những ông lớn như Thiên Quang hay Hoàng Triều, gần như không đáng kể trong toàn ngành. Nhưng mỗi người đang có mặt tại đây, đều đang cùng nhau xây dựng một giấc mơ, cùng nhau bước đi trên một con đường.

Lục Trạch mở hệ thống kho tác phẩm, lướt qua từng mục trong ba mảng văn học, âm nhạc và điện ảnh. Rồi anh khẽ đóng giao diện lại. Chưa phải lúc. Những tác phẩm tiếp theo sẽ không được tung ra một cách vội vàng. Chúng sẽ chỉ xuất hiện, khi Tinh Vân thực sự sẵn sàng để đón nhận.

Hết Chương 165

/book]
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 166: Buổi Biểu Diễn Đầu Tiên

Ba ngày sau, tại đài truyền hình Nam Giang, mọi người đang khẩn trương chuẩn bị cho chương trình âm nhạc cuối tuần. Sân khấu không lớn, khán phòng chỉ có khoảng ba trăm chỗ ngồi. Đây không phải chương trình có tỷ suất người xem cao nhất, cũng không quy tụ những ngôi sao hạng A. Nhưng đối với những ca sĩ mới vừa bước vào nghề, được đứng trên sân khấu này biểu diễn trực tiếp, đã là một cơ hội vô cùng quý giá.

Tại hậu trường, Hứa Thanh Hà đứng một góc, hít sâu hơi thở để bình tĩnh lại. Hai tay cô nắm chặt chiếc micro, lòng bàn tay hơi ẩm ướt vì căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cô biểu diễn trực tiếp trước ống kính với tư cách là ca sĩ của Tinh Vân. Không có phòng thu cách âm, không có cơ hội chỉnh sửa hay làm lại. Chỉ cần hát sai một nhịp, hơi thở không đều, toàn bộ khán giả sẽ nghe thấy ngay lập tức. Huấn luyện viên bước đến vỗ nhẹ vai cô rồi mỉm cười: Đừng nghĩ đến máy quay hay hàng trăm con mắt đang nhìn. Hãy nghĩ đơn giản rằng, em đang đứng kể một câu chuyện cho mọi người cùng nghe. Hứa Thanh Hà nghe vậy thì khẽ gật đầu, cố gắng thả lỏng vai và bình tĩnh lại.

Trong khán phòng, Lục Trạch và Trần Hạo ngồi ở hàng ghế phía sau. Họ không muốn bước lên hậu trường hay gây sự chú ý, chỉ lặng lẽ ngồi quan sát và chờ đợi. Chương trình chính thức bắt đầu, từng ca sĩ lần lượt bước lên sân khấu. Có người là nghệ sĩ đã có nhiều năm kinh nghiệm, có người cũng mới ra mắt không lâu. Không khí trong phòng dần trở nên nồng nhiệt theo từng màn biểu diễn.

Đến lượt Hứa Thanh Hà. MC giới thiệu một cách dịu dàng: Tiếp theo, xin mời quý vị lắng nghe giọng ca trẻ Hứa Thanh Hà cùng ca khúc Ngày Mai Sẽ Khác. Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng, không quá lớn và cuồng nhiệt, nhưng đủ để cô cảm nhận được sự ủng hộ và mỉm cười tự tin hơn. Ánh đèn trên sân khấu dịu xuống, giai điệu bài hát vang lên nhẹ nhàng. Cô bắt đầu cất giọng. Những câu đầu còn hơi căng do hồi hộp, nhưng khi vào điệp khúc, giọng hát dần trở nên tròn trịa, ổn định và chan chứa cảm xúc. Cô thực sự đang kể câu chuyện của bài hát bằng chính giọng ca của mình.

Khi giai điệu cuối cùng kết thúc, khán phòng vang lên những tràng pháo tay chân thành. Không phải tiếng reo hò điên cuồng, nhưng đó là sự công nhận thực sự từ những người đã lắng nghe. Tại hàng ghế giám khảo, một vị giám khảo gật đầu nói: Rất nhiều tiến bộ. Vẫn còn thiếu kinh nghiệm sân khấu và cách xử lý giai điệu, nhưng so với lần ghi hình trước, em ấy đã làm tốt hơn nhiều. Một giám khảo khác bổ sung: Có tiềm năng rõ rệt. Nếu may mắn gặp được những ca khúc thực sự phù hợp với giọng hát, em ấy hoàn toàn có thể tiến xa hơn trên con đường này. Lục Trạch ngồi phía dưới nghe thấy những lời nhận xét đó, chỉ lặng lẽ ghi nhớ trong lòng. Anh hiểu rõ, một ca sĩ không bao giờ có thể đi xa chỉ nhờ một bài hát thành công. Còn rất nhiều điều cần chuẩn bị.

Sau khi chương trình kết thúc, vài khán giả đứng chờ ở lối ra. Một cô gái trẻ bước nhanh đến trước mặt Hứa Thanh Hà, tay cầm một quyển sổ nhỏ và nói một cách hồi hộp: Chị Thanh Hà, em rất thích bài hát của chị. Có thể xin chữ ký của chị được không ạ? Hứa Thanh Hà hơi ngạc nhiên. Đây là người hâm mộ đầu tiên chủ động đến gặp cô. Cô mỉm cười thật tươi, nhận lấy quyển sổ và ký tên một cách cẩn thận, rồi cúi đầu cảm ơn cô gái.

Trên đường trở về công ty, Trần Hạo cười nói: Hôm nay chúng ta đã có người hâm mộ đầu tiên xin chữ ký rồi đó. Hứa Thanh Hà nghe vậy thì mặt đỏ ửng, ngượng ngùng nói: Chỉ có một người thôi mà. Lục Trạch ngồi bên cạnh nói một cách nghiêm túc nhưng ấm áp: Chỉ một người cũng là khởi đầu. Đừng xem nhẹ bước đi ban đầu này. Cô nghe vậy thì gật đầu thật mạnh, ghi nhớ lời anh nói.

Buổi tối, chương trình được phát sóng trên kênh truyền hình. Trên mạng xã hội và các diễn đàn âm nhạc bắt đầu xuất hiện những bình luận ngắn gọn: Giọng hát khá trong và ổn định, ca sĩ mới này hát trực tiếp tốt hơn mình tưởng, vẫn còn hơi căng nhưng có thể nghe ra cô ấy đã luyện tập rất chăm chỉ. Bên cạnh những lời khen, cũng có những ý kiến thẳng thắn: Phong cách biểu diễn chưa thực sự nổi bật, cần có thêm những ca khúc mới để tạo dấu ấn riêng. Lục Trạch đọc hết từng bình luận, sau đó khép điện thoại lại. Anh hiểu rõ, lời khen sẽ tiếp thêm động lực, còn lời chê sẽ giúp nhận ra những điểm cần cải thiện. Miễn là những góp ý đều chân thành, thì tất cả đều đáng để lắng nghe.

Đêm càng khuya, giao diện hệ thống Danh Vọng hiện ra trước mắt anh. Mảng âm nhạc ghi nhận mức tăng trưởng nhẹ. Không nhiều, không đột biến, nhưng vô cùng ổn định. Lục Trạch nhìn con số ấy rồi khẽ mỉm cười. Tinh Vân lại vừa tiến thêm một bước nhỏ trên con đường dài. Và phía trước, vẫn còn vô số những sân khấu lớn hơn đang chờ đợi họ.

Hết Chương 166
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 167: Tác Động Sau Buổi Biểu Diễn

Hai ngày sau buổi biểu diễn, mọi hoạt động tại Studio Tinh Vân đã trở lại nhịp độ thường ngày. Màn trình diễn của Hứa Thanh Hà không tạo ra cơn sốt trên mạng, cũng không lọt vào danh sách tìm kiếm thịnh hành. Nhưng trong nội bộ công ty, ai cũng cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Một sự thay đổi âm thầm nhưng vững chắc.

Tại bộ phận âm nhạc, quản lý đưa báo cáo số liệu cập nhật: Lượng người theo dõi tài khoản chính thức tăng khoảng tám phần trăm. Ca khúc Ngày Mai Sẽ Khác có thêm rất nhiều lượt nghe mới sau khi chương trình phát sóng. Fanclub chính thức cũng đã vượt mốc một nghìn sáu trăm thành viên. Đó đều là những con số không lớn, hoàn toàn không thể so sánh với những ca sĩ nổi tiếng. Nhưng Lục Trạch hiểu rõ, những con số này đều đến từ khán giả thực sự thích giọng hát, chứ không phải do quảng bá ồ ạt hay trao đổi lượt nghe. Sau khi xem xong báo cáo, anh chỉ nói một câu ngắn gọn: Tiếp tục.

Tại phòng luyện thanh, Hứa Thanh Hà vẫn đến đúng giờ và luyện tập chăm chỉ như mọi ngày. Huấn luyện viên thấy vậy thì hỏi: Em không xem những bình luận trên mạng sao? Hứa Thanh Hà cười trả lời: Em có xem. Nhưng chỉ xem một lần thôi. Nếu cứ đọc đi đọc lại, em sẽ bị lời khen hay lời chê chi phối, không thể tập trung vào việc của mình. Huấn luyện viên nghe vậy thì gật đầu hài lòng. Đó chính là tư duy cần có của một nghệ sĩ thực thụ - tiếp thu những ý kiến đóng góp, nhưng không để cảm xúc chi phối chính bản thân.

Tại bộ phận điện ảnh, sau một tuần thảo luận và cân nhắc, cuối cùng ba phương án dự án phim thứ ba đã được thu hẹp lại. Hai phương án bị loại bỏ, chỉ còn lại phim tình cảm đô thị. Không phải vì thể loại này dễ thực hiện hay dễ có doanh thu. Mà vì trong ba phương án, đây là dự án phù hợp nhất với năng lực, kinh nghiệm và nguồn lực hiện có của Tinh Vân. Lục Trạch mở tập hồ sơ kịch bản, anh không viết lại nội dung hay thay đổi cốt truyện, chỉ đánh dấu vài điểm cần điều chỉnh: Nhịp mở đầu hơi chậm, nhân vật phụ còn chưa thực sự nổi bật, và đoạn cao trào cuối cùng chưa đủ sức nặng cảm xúc. Dương Khải ngồi bên cạnh chăm chú ghi chép từng ý, không có chút phản bác hay tự ái. Bởi vì tại Tinh Vân, mọi lời góp ý đều hướng về tác phẩm, chứ không bao giờ hướng về cá nhân.

Buổi chiều, Trương Nghi gửi báo cáo định kỳ về bộ phận văn học: Tác phẩm thứ hai của Vô Danh đã lọt vào danh sách đề cử của chuyên mục Tác phẩm nổi bật trong tuần. Nhưng cạnh tranh ở hạng mục này vô cùng gay gắt. Lục Trạch hỏi: Khoảng cách với vị trí thứ ba mươi trên bảng xếp hạng còn bao xa? Vẫn còn khá xa ạ. Ít nhất cần thêm vài tháng tích lũy đều đặn mới có thể tiến vào nhóm đó. Lục Trạch gật đầu. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ với một hay hai tác phẩm, có thể thay đổi mọi thứ và vươn lên vị trí cao ngay lập tức. Con đường này vốn cần thời gian và sự kiên trì.

Trên các trang tin ngành giải trí, tin tức liên tục được cập nhật. Một công ty giải trí quy mô trung bình công bố kế hoạch đào tạo nhóm ca sĩ mới. Một công ty khác thông báo đầu tư sản xuất hai bộ phim điện ảnh lớn. Ngành giải trí vẫn vận hành không ngừng nghỉ, không vì Tinh Vân tồn tại mà chậm lại, cũng không vì ai mà dừng bước. Muốn tồn tại và phát triển, cách duy nhất là luôn luôn tiến về phía trước.

Cuối giờ chiều, một nhân viên gõ cửa phòng làm việc và báo cáo: Lục tổng, có một đạo diễn tự do gửi hồ sơ đến công ty. Anh ấy nói muốn tìm cơ hội hợp tác với Tinh Vân. Lục Trạch nhận lấy hồ sơ xem qua. Thành tích trong hồ sơ không có gì nổi bật, chỉ có vài bộ phim ngắn và một bộ phim web nhỏ. Không có giải thưởng danh giá, cũng không có doanh thu đáng kể. Anh không từ chối ngay mà nói: Sắp xếp lịch, tuần sau tôi sẽ gặp anh ấy. Trần Hạo đứng bên cạnh hơi ngạc nhiên: Anh thấy anh ấy có tiềm năng sao? Lục Trạch lắc đầu: Hiện tại thì chưa biết. Nhưng muốn biết, phải gặp trực tiếp và lắng nghe. Đối với một công ty còn nhỏ như Tinh Vân, họ không có quyền bỏ lỡ bất kỳ ai có năng lực, ngay cả khi năng lực ấy chưa được ai chứng minh.

Buổi tối, Lục Trạch đứng một mình trong phòng làm việc, ánh mắt dừng lại trên logo Tinh Vân treo trên tường. Chỉ nửa năm trước, rất ít người biết đến cái tên này. Còn hiện tại, họ đã có ca sĩ, có đạo diễn, có biên kịch, và ngày càng có nhiều người trẻ muốn đến và cùng nhau xây dựng. Quy mô vẫn còn rất nhỏ bé so với những công ty lớn. Nhưng rõ ràng, Tinh Vân đã không còn chỉ là một điểm khởi đầu đơn độc nữa.

Anh khép cửa văn phòng khi ra về. Ngày mai, Tinh Vân sẽ đón một vị khách mới. Có thể đó chỉ là một cuộc gặp gỡ bình thường mà không có kết quả gì. Nhưng cũng có thể, đó sẽ là khởi đầu cho một cơ hội mới mà chính họ cũng chưa hình dung ra.

Hết Chương 167
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 168: Đạo Diễn Tìm Đến

Sáng hôm sau, đúng chín giờ, quầy lễ tân Studio Tinh Vân đón một vị khách. Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, ăn mặc giản dị, trên tay cầm một chiếc cặp da đã cũ. Nhân viên lễ tân hỏi một cách lịch sự: Là anh Lương Dật phải không ạ? Anh ta gật đầu: Vâng. Tôi có hẹn với Lục tổng.

Ít phút sau, tại phòng họp, Lương Dật bước vào. Vẻ mặt anh có chút căng thẳng, nhưng vẫn chủ động cúi đầu chào một cách chân thành: Lục tổng, cảm ơn anh đã dành thời gian gặp tôi. Lục Trạch mỉm cười ra hiệu: Mời anh ngồi.

Không có những lời khách sáo rườm rà, cuộc trò chuyện nhanh chóng đi vào vấn đề. Lục Trạch mở tập hồ sơ mà Lương Dật gửi đến. Ba bộ phim ngắn, một bộ phim web. Không có tác phẩm nào thực sự nổi bật, doanh thu ở mức bình thường, và danh tiếng gần như không có. Anh ngước nhìn người đối diện rồi hỏi một cách trực tiếp: Tại sao anh lại chọn đến Tinh Vân?

Lương Dật im lặng vài giây, dường như đang suy nghĩ để nói thật lòng. Sau đó anh trả lời một cách chắc chắn: Bởi vì tôi đã xem hai bộ phim của công ty. Tôi cảm thấy.. Mọi người ở đây thực sự muốn kể chuyện chứ không chỉ chạy theo lợi ích hay hào nhoáng. Tôi muốn đến thử sức. Ít nhất, tôi muốn được làm phim cùng những người vẫn còn tin vào giá trị của kịch bản và câu chuyện.

Cả căn phòng lặng yên. Đó không phải là câu trả lời hoàn hảo hay hoa mỹ, nhưng lại vô cùng chân thành. Sau đó, cuộc trao đổi tiếp tục diễn ra. Dương Khải cũng tham gia và hỏi: Anh thấy điểm yếu lớn nhất của mình là gì? Lương Dật không né tránh hay ngụy trang: Tốc độ. Tôi luôn chuẩn bị quá kỹ, suy nghĩ quá lâu, nên nhiều cơ hội đã trôi qua trong khi tôi vẫn chưa sẵn sàng. Còn điểm mạnh? Tôi rất kiên nhẫn. Và tôi luôn thích trao đổi, lắng nghe ý kiến của biên kịch và những người cùng đoàn trước khi quyết định.

Dương Khải nghe vậy thì quay sang nhìn Lục Trạch, khẽ gật đầu. Ít nhất, người này hiểu rõ chính mình. Đó đã là một ưu điểm quý giá mà không phải ai cũng có.

Sau cuộc gặp, Lương Dật rời đi. Trần Hạo hỏi Lục Trạch: Anh thấy anh ấy thế nào? Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi trả lời: Chưa thể ký hợp đồng chính thức ngay. Nhưng.. Chúng ta có thể thử hợp tác. Giao cho anh ấy một dự án phim ngắn. Nếu kết quả tốt, chúng ta sẽ bàn tiếp. Không ai phản đối. Đó cũng chính là nguyên tắc của Tinh Vân: Không hứa hẹn quá nhiều, không vội vàng quyết định, mọi thứ đều dựa trên năng lực và kết quả thực tế.

Buổi chiều, tại bộ phận văn học, Trương Nghi gọi điện báo tin: Nền tảng muốn mở chuyên mục phỏng vấn các tác giả tiêu biểu trong tuần. Họ muốn mời Vô Danh tham gia. Lục Trạch hỏi: Phỏng vấn bằng văn bản chứ không phải xuất hiện trực tiếp? Đúng vậy. Và hoàn toàn không yêu cầu tiết lộ thông tin cá nhân hay ảnh đại diện. Lục Trạch suy nghĩ rồi trả lời: Được. Nhưng nội dung chỉ xoay quanh quá trình và suy nghĩ về sáng tác. Không trả lời bất kỳ câu hỏi nào liên quan đến đời sống hay thân phận cá nhân. Trương Nghi cười: Tôi sẽ trao đổi rõ với họ.

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà vừa kết thúc buổi luyện tập. Quản lý đưa cho cô một lịch biểu mới: Có một buổi biểu diễn tại trung tâm thương mại lớn vào tuần tới. Khán giả dự kiến khoảng năm trăm người. Không phải chương trình lớn hay được truyền hình trực tiếp, nhưng là cơ hội tiếp xúc gần gũi với công chúng. Hứa Thanh Hà vui vẻ nhận lời. Đối với cô, mỗi lần đứng trên sân khấu, dù lớn hay nhỏ, đều là một cơ hội để học hỏi và trưởng thành.

Buổi tối, Lục Trạch mở sổ kế hoạch năm của Tinh Vân. Anh dùng bút đánh dấu từng mục đã hoàn thành: Tham dự Liên hoan phim Thanh Niên, Hứa Thanh Hà biểu diễn trực tiếp lần đầu, Mở rộng tuyển dụng và thu hút nhân tài. Phía dưới vẫn còn những mục tiêu đang chờ thực hiện: Phát hành ca khúc thứ hai, Khởi động sản xuất phim điện ảnh thứ ba, Tiếp tục nâng vị trí của Vô Danh trên bảng xếp hạng tác giả.

Lục Trạch đặt bút xuống, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Con đường phía trước vẫn còn rất dài, và chặng đường dài nhất còn chưa bắt đầu. Nhưng ít nhất, mỗi mục tiêu mà họ đã đặt ra, đều đang từng bước trở thành hiện thực.

Hết Chương 168
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 169: Cuộc Phỏng Vấn Của Vô Danh



Ba ngày sau, tại trụ sở nền tảng văn học, biên tập viên Trương Nghi nhận được email xác nhận cuối cùng. Tác giả Vô Danh đồng ý tham gia chuyên mục phỏng vấn tác giả tiêu biểu. Yêu cầu chỉ có một điều kiện duy nhất: Không lộ diện, không tiết lộ bất kỳ thông tin cá nhân nào. Nền tảng nhanh chóng chấp nhận. Bởi trong giới văn học mạng, có không ít tác giả chọn cách giữ kín thân phận, nên yêu cầu này cũng không có gì đặc biệt hay khó thực hiện.

Tại Studio Tinh Vân, buổi sáng. Lục Trạch mở tập câu hỏi được gửi đến. Tổng cộng mười câu, đều xoay quanh quá trình và suy nghĩ về sáng tác, hoàn toàn không có câu hỏi nào liên quan đến đời sống riêng hay thân phận thật. Anh bắt đầu trả lời từng câu một một cách chân thành và ngắn gọn.

Câu hỏi thứ nhất: Điều gì khiến anh bắt đầu viết tiểu thuyết? Anh viết: "Tôi thích kể chuyện. Khi có một câu chuyện muốn nói, tôi sẽ viết nó ra."

Câu hỏi thứ hai: Anh có đặt mục tiêu đứng Top đầu trên bảng xếp hạng không? Trả lời: "Có. Nhưng thứ tôi ưu tiên theo đuổi trước hết, là viết tốt từng tác phẩm trong tay."

Câu hỏi thứ ba: Anh có bí quyết nào để giữ vững tiến độ cập nhật không? Trả lời: "Lập kế hoạch rõ ràng trước khi bắt đầu viết. Không chạy theo cảm hứng nhất thời."

Từng câu trả lời đều ngắn gọn, không hoa mỹ, không khoe khoang, nhưng vô cùng thực tế và chân thành.

Buổi chiều, bài phỏng vấn chính thức được đăng tải với tiêu đề: Trò chuyện cùng tác giả Vô Danh. Ngay sau khi xuất hiện, độc giả bắt đầu để lại bình luận: "Không ngờ Vô Danh lại ít nói như vậy", "Câu trả lời rất thực tế, không hào nhoáng", "Tưởng sẽ chia sẻ nhiều bí quyết viết truyện hơn". Cũng có người trêu: "Giữ bí mật thân phận kỹ thật, đến giờ vẫn không biết anh là ai". Không khí thảo luận khá sôi nổi trong vài giờ, nhưng rồi cũng nhanh chóng lắng xuống. Trong giới văn học mạng rộng lớn, đây chỉ là một chuyên mục nhỏ, chưa đủ sức tạo ra làn sóng hay thay đổi thứ hạng đột ngột.

Tại bộ phận âm nhạc, lịch biểu diễn tại trung tâm thương mại đã được ban tổ chức gửi đến. Hứa Thanh Hà sẽ biểu diễn hai ca khúc. Một bài là tác phẩm của chính cô - Ngày Mai Sẽ Khác. Bài còn lại là một ca khúc nổi tiếng của tác giả khác, được chọn để phù hợp với chủ đề của chương trình. Huấn luyện viên nhắc nhở: "Đừng chỉ tập trung vào bài hát của mình. Hãy học cách thấu hiểu và thể hiện những tác phẩm của người khác. Đó cũng là một kỹ năng mà mọi ca sĩ cần có." Hứa Thanh Hà lắng nghe rồi ghi chép cẩn thận từng lời.

Tại bộ phận điện ảnh, Lương Dật quay lại công ty. Lần này anh mang theo bản kịch bản phim ngắn mà anh đã viết. Độ dài khoảng ba mươi phút, không quá dài, nhưng đủ để thử sức. Lục Trạch ngồi đọc từ đầu đến cuối trong im lặng. Đến trang cuối cùng, anh mới đặt tập giấy xuống và nhận xét: "Cấu trúc câu chuyện khá ổn, mạch lạc và rõ ràng. Nhưng nhân vật chính còn thiếu một điểm bùng nổ cảm xúc, khiến người xem chưa thực sự ấn tượng sâu sắc." Lương Dật lập tức mở sổ tay ra ghi chép từng ý. Anh không giải thích, không bào chữa, cũng không tranh luận. Chỉ lắng nghe và ghi nhận. Lục Trạch nhìn thấy thái độ ấy, trong lòng lại tăng thêm vài phần đánh giá. Một đạo diễn có chính kiến là điều tốt. Nhưng biết cách lắng nghe và tiếp thu ý kiến, còn quan trọng hơn nhiều.

Cuối giờ chiều, Dương Khải tìm đến phòng làm việc của Lục Trạch. Anh nói với ánh mắt kiên định: "Em đã suy nghĩ xong hướng đi cho bộ phim điện ảnh thứ ba." Lục Trạch ra hiệu: "Nói xem." Dương Khải chậm rãi nói: "Em muốn thử cách kể chuyện chậm lại. Tập trung hơn vào cảm xúc và thay đổi nội tâm của nhân vật, thay vì chạy theo tình tiết liên tục." Lục Trạch hỏi: "Vì sao lại có suy nghĩ này?" "Sau chuyến đi tham dự liên hoan phim, em nhận ra," Dương Khải thành thật nói, "trước đây em quá chú ý vào cách xây dựng tình tiết hấp dẫn, mà vô tình quên mất thứ quan trọng nhất: Đó là cảm xúc thật của nhân vật." Lục Trạch nghe vậy thì mỉm cười hài lòng. Đó chính là điều anh mong đợi nhất. Không phải học cách bắt chước những người khác. Mà là tự mình nhìn ra thiếu sót, và tìm cách đi tốt hơn.

Đêm đã khuya. Lục Trạch mở giao diện hệ thống Danh Vọng. Ba dòng thông báo hiện lên đơn giản: Điện ảnh tăng nhẹ, Âm nhạc tăng nhẹ, Văn học tăng nhẹ. Không có bước nhảy vọt, không có phần thưởng lớn. Chỉ có những con số chậm rãi, đều đặn đi lên. Anh nhìn những con số ấy rồi khẽ đóng giao diện. Anh hiểu rõ, con đường dẫn đến đỉnh cao chưa bao giờ được tạo nên bằng một bước nhảy thần kỳ. Mà được xây dựng từ vô số bước đi nhỏ, đều đặn và kiên trì mỗi ngày.

Hết Chương 169
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 170: Cuộc Họp Quý Đầu Tiên

Đầu tháng mới, Studio Tinh Vân tổ chức cuộc họp tổng kết quý đầu tiên kể từ khi công ty được kiện toàn nhân sự và quy trình làm việc. Đây là lần đầu tiên toàn bộ nhân viên tập trung đầy đủ trong phòng họp. Không khí yên tĩnh, trang trọng nhưng không hề căng thẳng. Trên màn hình lớn hiện lên bốn mục chính: Tổng kết, Vấn đề, Kế hoạch, Mục tiêu.

Phần thứ nhất - Tổng kết

Trần Hạo đứng lên báo cáo số liệu tổng hợp:

- Bộ phận điện ảnh: Hoàn thành chuyến tham dự Liên hoan Phim Thanh Niên với hai đề cử, bắt đầu xây dựng kế hoạch phim thứ ba, mở rộng danh sách diễn viên và nhà sáng tạo trẻ sẵn sàng hợp tác.

- Bộ phận âm nhạc: Ca khúc đầu tiên duy trì lượt nghe ổn định trên các nền tảng; ca khúc thứ hai đã hoàn thành bản thu thử nhưng chưa phát hành; Hứa Thanh Hà hoàn thành buổi biểu diễn trực tiếp đầu tiên và nhận được phản hồi tích cực.

- Bộ phận văn học: Hai tác phẩm đều duy trì tiến độ cập nhật đều đặn; Vô Danh giữ vị trí quanh Top 50 tác giả; hoàn thành chuyên mục phỏng vấn với nền tảng mà không tiết lộ thân phận.

Không có thành tích đột phá hay số liệu ấn tượng vượt bậc. Nhưng mọi thứ đều đi đúng theo kế hoạch đã đặt ra. Không chậm tiến độ, không lệch hướng.

Phần thứ hai - Vấn đề

Lục Trạch đứng lên, viết rõ ba vấn đề chính lên bảng trắng:

1. Thiếu nhân lực chuyên môn - Đặc biệt là bộ phận hậu kỳ. Nếu cùng lúc triển khai hai dự án, nguồn nhân lực hiện tại hoàn toàn không đủ đáp ứng.

2. Thiếu đội ngũ nghệ sĩ đa dạng - Hiện tại Tinh Vân gần như chỉ có Hứa Thanh Hà. Nếu cô vắng mặt hoặc tạm dừng công việc, bộ phận âm nhạc sẽ gần như ngừng trệ.

3. Thiếu tác phẩm dự phòng - Chỉ có một bộ phim, một bài hát đang hoạt động. Không có phương án dự phòng, rất dễ bị tổn thất khi có rủi ro.

Không ai phản bác. Đó đều là những sự thật rõ ràng mà ai cũng nhìn thấy.

Phần thứ ba - Kế hoạch

Lục Trạch nói chậm rãi, giọng chắc chắn:

"Từ hôm nay, Tinh Vân sẽ không mở rộng quy mô một cách đột biến. Ưu tiên hàng đầu: Làm tốt từng dự án trong tay. Đồng thời, tuyển dụng và đào tạo thêm nhân sự cho các vị trí còn thiếu."

Dương Khải bổ sung kế hoạch cụ thể: "Đội điện ảnh sẽ hoàn thành bản nháp đầu tiên của phim thứ ba trong vòng hai tháng tới, tập trung mài giũa nội dung thay vì chạy tiến độ."

Huấn luyện viên bộ phận âm nhạc báo cáo: "Hứa Thanh Hà sẽ tiếp tục rèn luyện kỹ năng biểu diễn trực tiếp, đồng thời chuẩn bị cho việc phát hành ca khúc thứ hai vào thời điểm phù hợp."

Trương Nghi tham gia qua cuộc gọi từ bộ phận văn học: "Tác phẩm thứ hai của Vô Danh dự kiến hoàn thành trong vài tháng tới. Hiện tại chưa mở tác phẩm mới, tập trung đảm bảo chất lượng và tốc độ cho tác phẩm đang đăng."

Lục Trạch gật đầu. Đó cũng chính là quyết định của anh - không nên viết quá nhiều tác phẩm cùng lúc, dễ dẫn đến chia sẻ sức lực và hạ thấp chất lượng.

Phần cuối - Mục tiêu

Lục Trạch viết bốn mục tiêu chính cho quý tiếp theo:

Hoàn thành phim điện ảnh thứ ba

Phát hành ca khúc thứ hai

Đưa Vô Danh tiến gần nhóm Top 30 tác giả

Tiếp tục tuyển dụng và xây dựng đội ngũ

Không có mục tiêu "đứng đầu ngành", "trở thành số một", hay "vượt qua các công ty lớn". Bởi vì hiện tại, những điều đó còn quá xa vời. Muốn đi xa, trước hết phải bước vững từng bước.

Sau cuộc họp, mọi người lần lượt trở về vị trí làm việc. Không có khẩu hiệu hô to, không có lời hứa hẹn hào nhoáng. Nhưng ai cũng hiểu rõ chính xác mình cần làm gì tiếp theo.

Buổi chiều, Lục Trạch nhận được báo cáo tài chính quý. Doanh thu tăng nhẹ so với quý trước. Không nhiều, nhưng đủ để duy trì hoạt động, chi trả lương và dành một phần ngân sách cho dự án phim mới. Anh ký tên vào báo cáo, khẽ thở ra một hơi đều. Anh hiểu rõ, một công ty muốn tồn tại và phát triển, không chỉ cần tác phẩm tốt. Mà còn cần có dòng tiền khỏe mạnh để đi tiếp.

Đêm đã khuya, Lục Trạch đứng ở ban công văn phòng, nhìn ánh đèn rực rỡ trong tòa nhà đối diện. Ở đó, biết bao công ty giải trí khác cũng đang làm việc muộn, cũng đang chuẩn bị dự án mới, cũng đang đào tạo nghệ sĩ. Ngành giải trí không bao giờ chờ đợi bất kỳ ai. Nếu dừng lại một bước, sẽ có mười người vượt qua.

Anh quay trở lại bàn làm việc, mở tập hồ sơ với tiêu đề "Dự án điện ảnh số 3". Lần này, anh cầm bút và viết dòng đầu tiên của kế hoạch sản xuất chi tiết. Một hành trình mới của Tinh Vân, chính thức khởi động.

Hết Chương 170
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 171: Bắt Đầu Từ Kịch Bản



Sáng hôm sau, tại phòng biên kịch của Studio Tinh Vân. Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành lập, công ty tập trung toàn bộ đội ngũ sáng tạo để cùng nhau phát triển một dự án điện ảnh ngay từ những ngày đầu có ý tưởng. Trong phòng họp có Lục Trạch, Dương Khải, hai biên kịch trẻ và một trợ lý chuyên ghi chép. Không khí yên tĩnh, mọi người đều chuẩn bị sẵn sàng tập trung vào công việc.

Lục Trạch đặt một tập giấy trắng lên giữa bàn, ánh mắt lướt qua từng người rồi nói một cách chậm rãi: "Trước khi viết bất kỳ dòng chữ nào, chúng ta cần thống nhất một điều. Tác phẩm mà chúng ta tạo ra, phải thực sự kể được một câu chuyện. Chứ không phải chỉ đơn thuần là ghép các tình tiết hấp dẫn lại với nhau." Mọi người đều hiểu rõ ý anh, đồng loạt gật đầu ghi nhận.

Buổi thảo luận đầu tiên chính thức bắt đầu. Một biên kịch trẻ đề xuất: "Chúng ta có thể làm một bộ phim tình cảm xoay quanh hai người trẻ, gần gũi với cuộc sống hiện đại." Dương Khải lắc đầu: "Chủ đề tình yêu đã có quá nhiều người làm rồi. Nếu chỉ dừng lại ở đó, câu chuyện sẽ trở nên quá quen thuộc, khó để để lại ấn tượng." Một người khác bổ sung: "Nếu thêm yếu tố hài hước xen vào, có lẽ sẽ dễ tiếp cận khán giả và dễ bán vé hơn." Lục Trạch vẫn ngồi lắng nghe, chưa vội đưa ra ý kiến, chỉ tay cầm bút ghi vài dòng ngắn gọn vào sổ tay.

Sau gần một giờ thảo luận, anh mới ngước nhìn mọi người và đặt ra một câu hỏi: "Nếu chúng ta bỏ đi hết những tình tiết hấp dẫn, những chi tiết trang trí bề ngoài.. Thì câu chuyện còn lại điều gì?" Cả căn phòng lập tức im lặng. Không ai có thể trả lời ngay lập tức. Bởi vì đó cũng chính là điều khó nhất trong việc kể chuyện - tìm ra cốt lõi thực sự nằm bên dưới mọi lớp vỏ bọc.

Đến giờ nghỉ trưa, mọi người tạm dừng công việc. Dương Khải cầm ly cà phê đứng bên cạnh cửa sổ, giọng nói có chút suy tư: "Em mới nhận ra, viết kịch bản thật sự khó hơn em tưởng rất nhiều." Lục Trạch mỉm cười: "Viết ra chữ thì không khó. Nhưng viết ra những câu chữ có linh hồn, có sức nặng.. Mới thực sự là điều khó." Dương Khải nghe vậy thì bật cười, cảm thấy lòng mình có thêm nhiều suy ngẫm.

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà vẫn chăm chỉ luyện tập cho buổi biểu diễn cuối tuần. Lần này ban nhạc quyết định đổi cách phối khí hoàn toàn mới, nên cô phải làm quen lại từ đầu. Ba lần hát đầu tiên, cả tốc độ lẫn cảm xúc đều chưa thực sự ổn định. Cô không nản lòng, nghỉ một lát rồi lại tiếp tục. Đến lần thứ tư, giọng hát và giai điệu mới dần hòa quyện vào nhau. Huấn luyện viên gật đầu đánh giá: "Tốt hơn hôm trước rồi. Nhưng vẫn phải luyện tập thêm cho thật nhuần nhuyễn." Hứa Thanh Hà lau mồ hôi trên trán, đáp lại một cách chắc chắn: "Vâng em hiểu." Cô biết rõ, trên con đường này hoàn toàn không có con đường tắt nào.

Buổi chiều, Trương Nghi gửi báo cáo số liệu về tác phẩm thứ hai của Vô Danh. Lượng độc giả mới tăng vào trang không nhiều, không tạo ra bước đột biến. Nhưng tỷ lệ độc giả quay lại đọc tiếp chương lại tăng lên một mức mới. Lục Trạch nghe báo cáo rồi nói: "Đây mới là con số đáng giá. Độc giả đến rồi đi thì chẳng có ý nghĩa gì. Còn những người thực sự ở lại, đồng hành cùng câu chuyện.. Đó mới là tài sản quý giá nhất."

Cuối giờ chiều, Lương Dật quay lại công ty. Lần này anh mang theo bản kịch bản phim ngắn đã được sửa chữa. Lục Trạch cầm lấy và đọc kỹ từ đầu đến cuối. Nhiều chi tiết đã được điều chỉnh, hình ảnh nhân vật chính rõ nét hơn, lý do và động cơ hành vi cũng hợp lý và thuyết phục hơn nhiều. Anh đặt kịch bản xuống rồi nói: "Có tiến bộ rõ rệt." Lương Dật thở phào nhẹ nhõm, trên mặt hiện nụ cười mệt mỏi nhưng vui vẻ: "Tôi đã ngồi sửa suốt ba đêm liền." Lục Trạch mỉm cười: "Vậy thì ba đêm đó, hoàn toàn không lãng phí."

Đêm đã dần khuya, toàn bộ thành viên nhóm điện ảnh vẫn còn ở công ty tiếp tục công việc. Bảng trắng trên tường đã được viết kín những dòng ghi chú: Tên nhân vật, mối quan hệ giữa các nhân vật, mốc thời gian quan trọng, những mâu thuẫn chính và thứ yếu.. Chưa có một cảnh quay nào được viết thành bản kịch bản hoàn chỉnh. Nhưng nền móng cho cả câu chuyện, đã dần hiện ra rõ ràng.

Lục Trạch đứng trước bảng trắng, nhìn những dòng chữ rồi khẽ nói với mọi người: "Đừng vội vàng. Một kịch bản tốt có thể mất vài tháng để hoàn thiện. Nhưng khi bước vào giai đoạn quay phim, nó sẽ tiết kiệm cho chúng ta rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc sau này." Mọi người đều hiểu rõ ý anh. Với quy mô và nguồn lực hiện tại, Tinh Vân hoàn toàn không đủ khả năng để sửa sai liên tục trong quá trình sản xuất. Chuẩn bị thật kỹ lưỡng từ đầu, chính là cách tiết kiệm chi phí và đảm bảo chất lượng tốt nhất.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố đã thưa dần. Nhưng ánh đèn trong phòng biên kịch vẫn sáng rực rỡ, hòa vào màn đêm. Đó cũng chính là một dấu hiệu rõ ràng - Tinh Vân đang bước vào giai đoạn sáng tạo quan trọng nhất kể từ ngày thành lập. Và họ đang xây dựng mọi thứ, từ chính những nền móng vững chắc nhất.

Hết Chương 171
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 172: Góc Nhìn Khác Nhau

Ba ngày sau, tại phòng biên kịch, những ghi chú trên bảng trắng đã nhiều hơn hẳn. Tên tuổi các nhân vật, mạch truyện chính, mối quan hệ giữa các nhân vật.. Đều dần trở nên rõ ràng và cụ thể. Nhưng cũng chính từ khi khung xương câu chuyện định hình, những ý kiến khác nhau bắt đầu xuất hiện.

Trong buổi thảo luận, một biên kịch trẻ lên tiếng: "Nếu thêm một cú lật ngược tình tiết ở cuối, khán giả sẽ cảm thấy bất ngờ và ấn tượng hơn." Người còn lại lắc đầu ngay: "Nhưng nếu làm vậy, suy nghĩ và lựa chọn của nhân vật trước đó sẽ trở nên vô lý. Tâm lý nhân vật sẽ không còn hợp lý." Hai người bắt đầu trao đổi, rồi dần trở thành tranh luận. Không khí không căng thẳng hay xung đột, nhưng ai cũng tin vào ý kiến của mình, không ai chịu nhường bước.

Dương Khải ngồi một bên im lặng, chăm chú ghi lại từng ý kiến rồi quay sang nhìn Lục Trạch, chờ đợi. Lục Trạch vẫn ngồi lắng nghe, chưa vội lên tiếng. Mười phút sau, khi cuộc tranh luận dần chậm lại, anh mới mở lời: "Không ai trong số các bạn sai."

Mọi người đều ngước nhìn anh. Anh tiếp tục nói một cách bình tĩnh: "Người thứ nhất đang nghĩ đến cảm xúc của khán giả. Người thứ hai đang nghĩ đến sự nhất quán của nhân vật. Hai điều đó đều rất cần thiết." Anh cầm bút, viết lên bảng hai chữ lớn: Khán giả và Nhân vật.

"Một bộ phim tốt, không thể chỉ có một trong hai điều này," anh giải thích. "Nếu chỉ chiều theo khán giả, nhân vật sẽ trở nên giả tạo, mất đi tính logic nội tại. Nếu chỉ theo ý nhân vật mà không để ý đến khán giả, câu chuyện sẽ trở nên khó tiếp cận, khiến người xem khó đồng cảm. Công việc của chúng ta, chính là tìm ra điểm cân bằng giữa hai phía."

Cả phòng dần yên lặng. Mọi người suy ngẫm về những lời vừa nghe.

Buổi chiều, Dương Khải mang bản đề cương câu chuyện mới đến. Anh đã chỉnh lại phần mở đầu, nhịp kể chuyện chậm lại, nhưng quá trình hình thành tính cách và hoàn cảnh của nhân vật được xây dựng rõ ràng và chi tiết hơn nhiều. Lục Trạch đọc từ đầu đến cuối rồi gật đầu: "Tốt hơn bản trước." Sau đó anh lắc đầu nhẹ: "Nhưng vẫn còn thiếu một điều."

Dương Khải vội hỏi: "Thiếu điều gì ạ?"

"Xung đột," Lục Trạch trả lời. "Một nhân vật chỉ thực sự sống, thực sự có sức nặng, khi họ buộc phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn. Khi hai điều họ đều quý trọng, chỉ có thể chọn một." Dương Khải nghe vậy thì lập tức mở sổ tay, ghi chép thật cẩn thận.

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà hoàn thành buổi biểu diễn tại trung tâm thương mại. Khán giả có khoảng năm trăm người, đông hơn lần trước. Có vài người đã nhận ra cô ngay từ khi bước ra sân khấu. Sau khi kết thúc chương trình, ba khán giả nhỏ tuổi đến xin chụp ảnh chung. Một bé gái khoảng mười tuổi tay cầm một chiếc đĩa nhạc nhỏ, ngước nhìn cô nói: "Chị ơi, em rất thích bài hát chị hát." Hứa Thanh Hà ngồi xuống, cẩn thận ký tên lên chiếc đĩa, rồi nhẹ nhàng cảm ơn bé gái.

Trên đường trở về công ty, cô mở điện thoại xem lại tấm ảnh vừa chụp. Mỉm cười nhìn rất lâu trong im lặng. Cô hiểu rõ, con đường mà mình đang đi, vẫn còn dài vô cùng. Nhưng mỗi ngày, mỗi bước chân, nó lại rộng mở thêm một chút.

Tại bộ phận văn học, Trương Nghi gửi báo cáo số liệu. Bài phỏng vấn của Vô Danh không tạo ra hiệu ứng lớn hay làm thứ hạng nhảy vọt. Nhưng lượng người theo dõi tài khoản tác giả lại tăng thêm một chút, đều đặn và vững chắc. Quan trọng hơn là nội dung bình luận của độc giả đã thay đổi. Thay vì chỉ bàn về tình tiết hay đoán trước kết cục, họ bắt đầu thảo luận về cách xây dựng nhân vật, về những suy nghĩ và lựa chọn của từng người trong câu chuyện. Lục Trạch lướt qua vài bình luận, khẽ gật đầu hài lòng. Đó chính là điều anh mong muốn đạt được.

Buổi tối, Lục Trạch nhận được email từ Lương Dật. Anh đã sửa xong bản kịch bản phim ngắn thứ ba. Không có lời hỏi thăm quá nhiều, không có câu hỏi thúc giục kết quả. Chỉ có một dòng ngắn gọn ở cuối thư: "Nếu có thời gian rảnh, mong anh dành chút thời gian góp ý thêm."

Lục Trạch đọc xong toàn bộ kịch bản rồi khẽ mỉm cười. Anh thấy được, ngoài sự cố gắng trong nghề, Lương Dật còn có một thái độ làm việc rất đáng quý - kiên trì, khiêm tốn và không ngại cải thiện. Một người có thái độ như vậy, dù chưa thành công ngay, nhưng chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội đi xa hơn những người khác.

Đêm đã khuya, Lục Trạch quay lại phòng biên kịch một mình. Trên góc nhỏ của bảng trắng, anh viết thêm một dòng chữ: "Khán giả nhớ nhân vật. Không phải nhớ tình tiết." Anh đặt bút xuống, nhìn dòng chữ ấy trong im lặng. Đó sẽ là nguyên tắc cốt lõi cho bộ phim thứ ba này. Và có lẽ, sẽ là nguyên tắc mà Tinh Vân luôn giữ vững cho rất nhiều tác phẩm sau này.

Hết Chương 172
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 173: Một Cuộc Gặp Bất Ngờ

Một tuần sau.

Buổi sáng, Lục Trạch vừa bước vào văn phòng đặt ba lô xuống, Trần Hạo đã gõ cửa nhẹ rồi bước vào.

"Lục tổng, có khách đang chờ ở phòng tiếp khách. Người của Đài truyền hình Nam Giang."

Lục Trạch hơi ngẩng đầu, có chút ngạc nhiên. "Họ nói gặp tôi có việc gì?"

"Họ muốn trao đổi về hợp tác."

Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi nói: "Được. Mời họ vào."

Phòng tiếp khách.

Người đến là một phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, trang phục chỉnh tề gọn gàng, gương mặt toát lên sự tự tin và lịch sự. Cô tự giới thiệu:

"Xin chào. Tôi là Tôn Vân, phụ trách bộ phận nội dung giải trí của Đài truyền hình Nam Giang."

Hai bên bắt tay. Sau vài câu xã giao, Tôn Vân đi thẳng vào vấn đề một cách rõ ràng:

"Lần trước, Hứa Thanh Hà của công ty chúng tôi tham dự chương trình âm nhạc cuối tuần của đài. Dù không tạo ra hiện tượng hay số liệu đột biến, nhưng phản hồi từ khán giả rất tốt, tỷ lệ giữ chân người xem ở mức ổn định và cao hơn nhiều ca sĩ khác."

Lục Trạch lắng nghe, không ngắt lời.

Tôn Vân tiếp tục: "Đến tháng sau, đài sẽ chính thức sản xuất một chương trình âm nhạc mới. Quy mô không lớn, không phải chương trình tranh giải hay tìm kiếm tài năng. Chúng tôi muốn mời Hứa Thanh Hà tham gia với tư cách khách mời biểu diễn định kỳ."

Không phải ca sĩ chính. Không phải giám khảo. Chỉ là khách mời, đến biểu diễn một ca khúc trong mỗi số phát sóng.

Lục Trạch không trả lời ngay mà hỏi: "Thời hạn bao lâu?"

"Mười hai số phát sóng," Tôn Vân trả lời. "Mỗi tháng ghi hình một lần. Cát-xê không cao, chúng tôi không giấu điều này. Nhưng chương trình phát vào khung giờ vàng cuối tuần, lượng người xem ổn định và độ phủ sóng tốt."

Lục Trạch lặng lẽ cân nhắc. Hiện tại Tinh Vân không phải đang cần thu nhập tức thời. Điều họ thiếu nhất chính là độ nhận diện, là cơ hội để khán giả quen mặt, quen giọng ca của Hứa Thanh Hà. Một khung giờ phát sóng ổn định, dù chỉ là biểu diễn một ca khúc, cũng vô cùng giá trị.

Anh vẫn cẩn thận hỏi thêm: "Thời gian ghi hình có ảnh hưởng đến lịch thu âm và tiến độ sản xuất phim của chúng tôi không?"

Tôn Vân lắc đầu chắc chắn: "Chúng tôi sẽ thông báo lịch trước hai tuần. Hai bên hoàn toàn có thể phối hợp điều chỉnh để không xung đột."

Lục Trạch gật đầu. "Được. Chúng tôi sẽ xem xét hợp đồng chi tiết. Nếu không có điều khoản bất hợp lý, chúng tôi đồng ý hợp tác."

Tôn Vân mỉm cười vui vẻ. Cuộc gặp diễn ra suôn sẻ hơn cả mong đợi.

Khi tin tức được thông báo tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà đứng ngẩn người ra, mắt chớp liên tục như không tin vào tai mình.

"Em.. Em được mời tham gia chương trình truyền hình định kỳ ạ?"

Huấn luyện viên đứng bên cạnh mỉm cười vỗ vai cô: "Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Đừng vì được mời mà tự mãn, cũng đừng vì thấy mình còn nhỏ mà tự ti. Cứ đứng trên sân khấu, hát thật tốt như mọi ngày."

Hứa Thanh Hà nghe vậy thì gật đầu thật mạnh, ánh mắt trong sáng tràn đầy sự quyết tâm.

Tại bộ phận điện ảnh, Dương Khải vẫn chăm chỉ mài giũa kịch bản. Đến bản thứ năm, cấu trúc toàn bộ câu chuyện đã gần như hoàn chỉnh. Nhân vật có lý do, xung đột có trọng tâm, kết nối giữa các chi tiết chặt chẽ và tự nhiên. Lục Trạch đọc hết từ đầu đến cuối, lần đầu tiên anh không đánh dấu quá nhiều chỗ cần sửa. Chỉ chỉnh lại vài đoạn hội thoại cho gần gũi và tự nhiên hơn.

Dương Khải nhìn bản thảo với những nét bút đỏ ít hơn hẳn, không khỏi mỉm cười vui vẻ. Anh ngước nhìn Lục Trạch: "Cuối cùng.. Em cũng tiến bộ rồi phải không?"

Lục Trạch đặt tập giấy xuống, mỉm cười trả lời: "Không phải chỉ em. Là cả nhóm cùng nhau tiến bộ."

Tại bộ phận văn học, Trương Nghi gọi điện báo tin vui: "Tác phẩm thứ hai của Vô Danh vừa lên thêm ba bậc. Hiện đang đứng khoảng hạng 47 trên bảng xếp hạng tác giả."

Khoảng cách với Top 30 vẫn còn rất xa. Nhưng con số đang thay đổi từng ngày, từng chút một, không ngừng nghỉ.

Buổi tối, Lục Trạch mở sổ kế hoạch công ty. Anh dùng bút đánh dấu thêm một mục: Hợp tác tham gia chương trình âm nhạc định kỳ.

Ngay bên dưới, vẫn còn hai mục tiêu đang chờ thực hiện:

- Phát hành ca khúc thứ hai của Hứa Thanh Hà

- Khởi động chính thức sản xuất phim điện ảnh thứ ba

Anh nhìn những dòng chữ ấy trong im lặng rất lâu, rồi khẽ khép cuốn sổ lại.

Tinh Vân ngày nay, đã không còn chỉ là một công ty nhỏ chuyên sản xuất phim điện ảnh như lúc ban đầu. Họ đang từng bước, một cách chậm rãi nhưng vô cùng vững vàng, xây dựng cho mình một vị trí vững chắc trên nhiều lĩnh vực khác nhau trong ngành giải trí.

Từng bước đi. Và từng bước, đều để lại dấu ấn.

Hết Chương 173
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 174: Bản Nháp Cuối Cùng



Hai tuần sau, tại phòng biên kịch Studio Tinh Vân. Suốt nửa tháng qua, ánh đèn trong căn phòng này gần như chưa bao giờ tắt trước mười một giờ đêm. Những tờ ghi chú trên bảng trắng đã được viết đi viết lại vô số lần - có những ý tưởng bị gạch bỏ hoàn toàn, có những nhân vật được xây dựng lại từ đầu, và có cả những phân cảnh quan trọng đã được sửa đổi đến lần thứ bảy.

Buổi sáng, Dương Khải bước vào phòng, đặt một tập tài liệu dày cộp lên giữa bàn. Giọng nói anh có chút xúc động nhưng tràn đầy niềm vui: "Lục tổng, đây là bản nháp hoàn chỉnh đầu tiên."

Lục Trạch nhận lấy tập kịch bản, nhưng không mở ra ngay. Anh ngước nhìn từng người trong phòng rồi hỏi: "Tất cả mọi người đều đã xem qua và góp ý rồi phải không?" Mọi người đồng loạt gật đầu. Anh gật đầu lại: "Tốt. Hôm nay, chúng ta chỉ làm một việc duy nhất. Đọc."

Chín giờ sáng, buổi đọc kịch bản chính thức bắt đầu. Không ai ngắt lời, không ai chen vào bình luận. Mỗi người thay phiên nhau đọc lời thoại của từng nhân vật, để nghe xem câu chữ khi nói ra có tự nhiên hay không. Thỉnh thoảng, Lục Trạch chỉ cầm bút đánh dấu một chấm tròn nhỏ bên lề giấy, không nói thêm gì.

Đến mười một giờ sáng, mọi người mới chỉ đọc xong phần một. Một biên kịch trẻ thở dài một hơi rồi nói: "Khi đọc thành tiếng, em mới phát hiện ra.. Có nhiều câu thoại viết ra thì ổn, nhưng nói ra thì rất gượng ép và không tự nhiên." Dương Khải gật đầu đồng cảm: "Đúng vậy. Viết trên giấy và nghe bằng tai, là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau."

Buổi chiều, toàn bộ kịch bản mới được đọc xong từ đầu đến cuối. Cả căn phòng im lặng gần một phút, không ai nói ra lời. Lục Trạch khép tập giấy lại, giọng nói bình tĩnh: "Ổn." Mọi người đều ngước nhìn anh. Anh tiếp tục: "Ổn, không có nghĩa là đã đủ tốt."

Anh cầm bút, viết lên bảng trắng ba dòng rõ ràng: Nhịp phim, Lời thoại, Cao trào cuối cùng. "Đây là ba phần cần được tinh chỉnh thêm," anh nói. Dương Khải cầm sổ tay ghi chép từng ý một cách cẩn thận. Không ai tỏ ra thất vọng hay nản lòng. Bởi vì đây là lần góp ý ít nhất kể từ khi dự án bắt đầu. Mỗi lần, số chỗ cần sửa lại càng ít đi - đó chính là tiến bộ.

Trong khi đó, tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà nhận được bản demo ca khúc thứ hai. Cô đeo tai nghe, ngồi yên lặng nghe hết từ đầu đến cuối. Ca khúc lần này có tiết tấu nhanh hơn, cách xử lý giai điệu đòi hỏi kỹ thuật cao hơn hoàn toàn so với bài hát trước. Huấn luyện viên đứng bên cạnh hỏi: "Có cảm thấy áp lực không?" Hứa Thanh Hà gật đầu thẳng thắn rồi mỉm cười: "Có áp lực thật. Nhưng em muốn thử."

Tại bộ phận văn học, vào buổi tối, Trương Nghi gửi tin nhắn báo cáo: "Độc giả đang bắt đầu suy đoán kết thúc tác phẩm. Có rất nhiều giả thuyết khác nhau được đưa ra trên diễn đàn." Lục Trạch chỉ trả lời ngắn gọn: "Đừng phản hồi. Đừng dẫn dắt. Hãy để chính tác phẩm trả lời tất cả vào đúng thời điểm." Đó là nguyên tắc anh luôn giữ vững - không tiết lộ trước, không can thiệp vào suy nghĩ của độc giả, hãy để họ tự trải nghiệm và đồng hành cùng câu chuyện.

Cuối giờ chiều, Lương Dật xuất hiện tại công ty. Lần này anh mang theo bản kịch bản phim ngắn sau khi đã sửa đổi nhiều lần. Lục Trạch nhận lấy, đọc rất chậm và cẩn thận từng trang. Khi đọc xong, anh đặt tập giấy xuống, ngước nhìn Lương Dật rồi nói một cách chắc chắn: "Tôi thấy có hứng thú. Anh có muốn thử hợp tác cùng chúng tôi trên một dự án ngắn không?"

Lương Dật sững người, không tin vào tai mình. "Ý anh là?"

"Chưa phải ký hợp đồng chính thức," Lục Trạch giải thích. "Chỉ là thử hợp tác cùng nhau. Nếu phong cách và cách làm việc phù hợp, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp."

Lương Dật đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Lục Trạch, giọng nói có chút run vì xúc động: "Cảm ơn anh." Đối với anh, đây là cơ hội đầu tiên được bước chân vào môi trường làm việc chuyên nghiệp của một công ty điện ảnh.

Đêm đã khuya, Lục Trạch đứng trước cửa phòng biên kịch. Ánh đèn bên trong vẫn còn sáng rực. Tất cả mọi người đã tự nguyện ở lại, tiếp tục tinh chỉnh từng câu thoại, từng chi tiết nhỏ. Không ai bắt ép, không ai giám sát, cũng không ai than phiền vất vả.

Lục Trạch khẽ mỉm cười trong lòng. Anh hiểu rõ, một công ty muốn đi xa, không bao giờ có thể chỉ dựa vào năng lực của một người. Điều thực sự quý giá, là có một tập thể cùng nhau tin vào giá trị của tác phẩm, cùng nhau cố gắng và cùng nhau tiến bước.

Hết Chương 174
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 175: Quyết Định Khởi Quay

Ba ngày sau, đúng chín giờ sáng, cuộc họp lớn tại Studio Tinh Vân chính thức diễn ra. Lần này không chỉ có bộ phận biên kịch, mà đại diện từ tất cả các bộ phận đều có mặt: Đạo cụ, quay phim, ánh sáng, hậu kỳ và sản xuất. Đây là cuộc họp quan trọng nhất kể từ khi đoàn phim trở về từ Liên hoan Phim Thanh Niên.

Lục Trạch mở đầu cuộc họp, tay đặt lên bản kịch bản đặt giữa bàn: "Bản thảo kịch bản đã hoàn thành. Trong hai tuần qua, mọi người đã cùng nhau sửa đổi tổng cộng chín phiên bản. Từ hôm nay, đây sẽ là bản chính thức dùng để lập kế hoạch sản xuất."

Không có tiếng vỗ tay. Mọi người đều hiểu rõ, hoàn thành kịch bản mới chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn rất dài và nhiều thử thách.

Tiếp theo, Trần Hạo trình bày chi tiết ngân sách dự án. "Nguồn vốn đầu tư vẫn thấp hơn nhiều so với các bộ phim của các công ty lớn," anh nói một cách thẳng thắn. "Vì vậy, chúng ta phải kiểm soát thật chặt từng khoản chi phí, không được lãng phí dù chỉ một chút." Trên màn hình lớn, từng hạng mục chi phí được liệt kê rõ ràng: Chi phí xây dựng bối cảnh, chi phí thiết bị, chi phí diễn viên, chi phí hậu kỳ.. Mỗi con số đều đã được tính toán và cân nhắc vô cùng cẩn thận.

Dương Khải lên tiếng sau khi xem qua danh sách: "Em có đề nghị. Chúng ta nên dành thêm một phần kinh phí cho công đoạn thu âm hiện trường. Có nhiều cảnh, nếu giữ lại âm thanh và lời thoại thu trực tiếp tại hiện trường, cảm xúc sẽ chân thực và mạnh mẽ hơn rất nhiều so với thu lại trong phòng." Mọi người bắt đầu trao đổi, cân nhắc ưu và nhược điểm. Sau gần hai mươi phút thảo luận, đề nghị này được thông qua. Lục Trạch chỉ nói một câu: "Nếu khoản chi phí đó giúp nâng cao chất lượng tác phẩm, thì nó hoàn toàn xứng đáng."

Tại bộ phận tuyển chọn diễn viên, danh sách ứng viên thử vai đã được chuẩn bị đầy đủ. Lần này, Tinh Vân vẫn giữ nguyên nguyên tắc: Ưu tiên diễn viên trẻ, có thực lực và phù hợp với nhân vật, chứ không chạy theo danh tiếng hay lượng người theo dõi. Không chỉ vì ngân sách hiện tại chưa đủ khả năng mời diễn viên nổi tiếng, mà còn vì Lục Trạch luôn tin rằng - một diễn viên thực sự phù hợp với vai diễn, luôn quan trọng hơn một ngôi sao lớn.

Trong khi đó, tại phòng thu âm, Hứa Thanh Hà chính thức bước vào giai đoạn thu âm cho ca khúc thứ hai. So với lần đầu, lần này cô tự tin và chủ động hơn hẳn. Dù vẫn phải thu lại nhiều lần để đạt được yêu cầu, nhưng cô không còn hoảng sợ hay mất bình tĩnh như trước. Nhà sản xuất âm nhạc ngồi bên bảng điều khiển, khẽ gật đầu đánh giá: "Rất nhiều tiến bộ."

Tại bộ phận văn học, buổi chiều cùng ngày, Trương Nghi gửi báo cáo số liệu mới nhất. Tác phẩm thứ hai của Vô Danh chính thức lọt vào Top 45 bảng xếp hạng tác giả. Tốc độ tăng thứ hạng không nhanh, nhưng vô cùng ổn định. Độc giả cũ vẫn luôn theo sát từng chương, còn lượng độc giả mới tìm đến thì ngày càng tăng dần.

Cuối cuộc họp, Lục Trạch đứng dậy, ánh mắt lướt qua từng người trong phòng. Anh nói chậm rãi nhưng chắc chắn: "Từ hôm nay, dự án điện ảnh số ba chính thức bước vào giai đoạn tiền kỳ. Trong vòng ba tháng tới, tôi hy vọng mọi người sẽ dốc toàn lực cho công việc." Không có những lời hô hào to lớn, không có những lời hứa hẹn hào nhoáng. Chỉ có những cái gật đầu vững chắc từ mọi người. Ai cũng hiểu rõ, đây chính là tác phẩm sẽ quyết định xem Tinh Vân có thể tiến thêm một bước trên con đường này hay không.

Buổi tối, sau khi mọi người về hết, Lục Trạch ngồi một mình trong văn phòng. Anh mở giao diện hệ thống, xem số liệu tổng hợp của ba mảng hoạt động: Điện ảnh, âm nhạc và văn học. Ba con số đều đang tăng trưởng một cách chậm rãi nhưng đều đặn. Anh không vội mở dự án mới, cũng không cố gắng đẩy nhanh tốc độ phát triển. Anh hiểu rõ, điều Tinh Vân cần nhất lúc này không phải là có nhiều tác phẩm cùng lúc. Mà là biến những gì họ đang có, thành những thành công thực sự vững chắc.

Lục Trạch tắt màn hình máy tính, bước ra khỏi phòng. Nhìn dọc hành lang, anh thấy ánh đèn ở nhiều phòng ban vẫn còn sáng rực rỡ. Mọi người vẫn đang tự nguyện ở lại tiếp tục công việc. Và anh biết, bộ phim thứ ba này - cuối cùng đã chính thức khởi động.

Hết Chương 175
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 176: Cuộc Gọi Về Nhà

Cuộc họp tiền kỳ dự án điện ảnh thứ ba vừa kết thúc. Mọi người nhanh chóng ghi chép xong rồi trở về vị trí, bắt đầu công việc ngay. Lục Trạch cũng thu dọn tài liệu chuẩn bị rời phòng họp. Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.

Anh liếc nhìn màn hình. Dãy số đã lưu từ rất lâu, vẫn chưa hề thay đổi. Anh im lặng vài giây, rồi nhấn nút nghe.

"A lô."

Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ dịu dàng, có chút ấm áp: "Tiểu Trạch, cuối tuần này nếu không quá bận, con về nhà một chuyến nhé."

Lục Trạch khẽ ngừng thở. Đó là giọng của mẹ - Tống Uyển Như.

"Cha con có chuyện muốn nói với con." Giọng bà tiếp tục vang lên, không rõ vui hay buồn.

Lục Trạch hỏi một cách bình tĩnh: "Chuyện gì vậy mẹ?"

"Không có chuyện lớn đâu," Tống Uyển Như đáp một cách mềm mại. "Chỉ là.. Đã rất lâu rồi cả nhà chưa cùng nhau ăn một bữa cơm."

Lục Trạch liếc nhìn lịch làm việc trong tay. Toàn bộ những ngày tới đều đã được sắp xếp kín mít. Nhưng sau một lát suy nghĩ, anh vẫn trả lời: "Được ạ. Nếu không có việc đột xuất, con sẽ về."

Đầu dây bên kia dường như thở ra nhẹ nhõm. Tống Uyển Như khẽ mỉm cười: "Được. Mẹ đợi con."

Cuộc gọi kết thúc. Lục Trạch đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt vẫn bình tĩnh như chưa có gì xảy ra. Nhưng trong lòng anh thì rõ ràng - những bữa cơm cùng cả nhà như thế này, đã rất lâu rồi chưa từng có.

Tại biệt thự nhà họ Lục, phòng khách rộng rãi và yên tĩnh. Tống Uyển Như vừa cất điện thoại xuống, Lục Thiên Thành vẫn ngồi trên ghế sô pha xem báo. Ông không ngẩng đầu, chỉ hỏi một cách lạnh nhạt: "Nó đồng ý về chứ?"

"Ừ," Tống Uyển Như đáp. "Nó bảo sẽ cố gắng về."

Lục Thiên Thành chỉ gật đầu nhẹ, không nói thêm một lời nào, mắt vẫn dán vào trang báo.

Đúng lúc đó, cửa chính được mở ra. Một cô gái bước vào, tay cầm chiếc túi xách công sở, gương mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc. Đó là Lục Vân Hi - chị cả của Lục Trạch. Cô đặt túi xuống, chào hai người: "Cha, mẹ, con vừa về."

Tống Uyển Như cười nói: "Cuối tuần này Tiểu Trạch cũng sẽ về."

Lục Vân Hi hơi ngạc nhiên, ngước nhìn mẹ: "Nó chịu về sao?"

"Ừ. Cũng đã lâu rồi."

Lục Vân Hi khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Trong ấn tượng của cô, kể từ ngày Lục Trạch rời nhà ra ngoài sống, cậu em trai này gần như rất ít khi bước chân về. Mỗi lần về cũng chỉ ở một lát rồi vội vàng đi, không bao giờ ở lại lâu.

Buổi chiều tại Studio Tinh Vân. Lục Trạch đang ngồi xem lại lịch thử vai và danh sách địa điểm quay dự kiến thì có tiếng gõ cửa.

"Mời vào."

Cửa mở ra. Tần Mộc Tuyết bước vào. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, trên tay cầm một tập tài liệu, gương mặt tươi tắn. Nghe nói công ty anh chuẩn bị khởi động phim mới, em có vài thông tin có thể giúp ích cho việc chọn địa điểm quay.

Lục Trạch mỉm cười: "Tin của em nhanh thật."

Tần Mộc Tuyết đặt tập tài liệu lên bàn. Anh mở ra xem - là danh sách chi tiết các địa điểm quay phù hợp với yêu cầu của kịch bản, kèm theo hình ảnh, chi phí và những lưu ý cần thiết. Anh ngước nhìn cô: "Cảm ơn em."

Tần Mộc Tuyết lắc đầu nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn thẳng vào anh: "Chỉ coi như giúp bạn thôi."

Hai người nhìn nhau một lát, không ai nhắc đến chuyện tình cảm hay quá khứ. Nhưng giữa họ, sự tin tưởng và ăn ý đã nhiều hơn trước rất nhiều.

Cùng lúc đó, tại một văn phòng công ty khác. Lâm Nhược Hy đang ngồi xử lý tài liệu. Một đồng nghiệp đi ngang qua, đặt một tờ báo lên bàn cô: "Nhược Hy, công ty giải trí này dạo này phát triển khá nhanh đấy."

Lâm Nhược Hy nhận lấy. Góc dưới trang tin có một bài báo nhỏ, giới thiệu về những bước phát triển gần đây của một công ty trẻ. Tên công ty được in rõ ràng: Tinh Vân Entertainment.

Cô chỉ lướt qua vài dòng, rồi đặt tờ báo xuống bàn một cách vô tâm. Cô hoàn toàn không hề hay biết - người mà cô đã từng quen, người mà cô từng nghĩ đã mất hút trong thành phố rộng lớn này, hiện đang chính là người đứng đầu công ty ấy.

Buổi tối, Lục Trạch đứng trước tấm kính lớn trong phòng làm việc, nhìn ánh đèn thành phố rực rỡ ngoài kia. Cuối tuần này anh sẽ trở về nhà. Không phải để khoe thành tích, cũng không phải để chứng minh điều gì với ai. Chỉ đơn thuần, đó là một bữa cơm gia đình - thứ mà anh đã rất lâu rồi chưa từng có cơ hội ngồi cùng nhau ăn.

Hết Chương 176
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 177: Bữa Cơm Gia Đình

Chiều thứ bảy, một chiếc xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Lục. Lục Trạch bước xuống, trên tay chỉ mang theo một túi quà nhỏ gọn. Không phải rượu quý, cũng không phải đồ vật đắt tiền. Chỉ là vài hộp trà - loại mà cha anh vẫn thường thích uống. Anh đứng trước cánh cổng sắt vài giây, rồi mới bước vào bên trong.

Tống Uyển Như đang đứng trong phòng khách, thấy con trai bước vào thì vội tiến ra đón: "Tiểu Trạch, con về rồi." Lục Trạch khẽ gật đầu: "Mẹ." Bà nhìn con trai từ đầu đến chân, thấy anh gầy hơn trước một chút, nhưng tinh thần lại tốt và vững chãi hơn hẳn. Bà mỉm cười: "Vào nhà đi. Cha và các chị đều đã đến rồi."

Trong phòng khách, Lục Thiên Thành vẫn ngồi trên ghế sofa quen thuộc. Ông ngước nhìn con trai, chỉ khẽ gật đầu một cách lạnh nhạt: "Về rồi à." "Vâng ạ." Lục Trạch đáp. Không khí trong phòng vẫn có chút gì đó xa lạ, gượng ép như mọi khi.

Đúng lúc ấy, giọng nói của chị cả vang lên từ cầu thang: "Tiểu Trạch." Lục Vân Hi bước xuống, theo sau là chị hai Lục Vũ Đồng. Không lâu sau, Lục Thanh Tuyết và Lục An Nhiên cũng lần lượt xuất hiện. Đã rất lâu rồi, cả gia đình mới cùng nhau đông đủ trong một căn phòng như thế này.

Bữa cơm bắt đầu. Không ai nói quá nhiều chuyện. Phần lớn chỉ là những câu hỏi thăm đơn giản, thông thường: "Làm việc có bận không?"... "

Cũng khá bận ạ."... "

Có nhớ ăn uống đầy đủ không?"... "

Vẫn ổn ạ." Cuộc đối thoại không quá thân mật, không có những lời hỏi han ân cần. Nhưng cũng không còn căng thẳng và đối đầu như những lần trước.

Ăn được một lúc, Lục An Nhiên đột nhiên lên tiếng: "Đúng rồi, dạo này em có nghe đến một công ty, hình như tên là Tinh Vân. Nghe nói phát triển khá nhanh." Lục Trạch tay vẫn đều đặn gắp thức ăn vào bát, mặt bình thản như không có chuyện gì: "Vậy sao?"

Lục An Nhiên tiếp tục: "Ừ. Có một ca sĩ tên Hứa Thanh Hà của công ty đó, bạn em ai cũng thích." Lục Thanh Tuyết cũng gật đầu góp lời: "Chị làm trong ngành truyền thông, gần đây cũng thường thấy tên Tinh Vân xuất hiện trên tin tức. Quy mô chưa lớn, nhưng tốc độ phát triển thì khá ổn."

Lục Thiên Thành đặt chén xuống bàn, giọng vẫn không đổi sắc: "Công ty mới muốn đi được xa, không phải chuyện dễ dàng đâu." Lục Trạch chỉ im lặng lắng nghe, không giải thích, không phủ nhận, cũng không hề hé lộ một chút thông tin nào rằng chính anh là người đứng sau tất cả những điều họ đang nói.

Sau bữa cơm, mọi người ngồi lại uống trà. Lục Vũ Đồng quay sang hỏi em trai: "Công việc hiện tại của con thế nào rồi?" Lục Trạch mỉm cười nhẹ: "Cũng ổn chị ạ. Em đang làm ở một công ty giải trí, chủ yếu phụ trách công việc phía sau hậu trường." Đó là sự thật, nhưng không phải là toàn bộ sự thật. Lục Vũ Đồng cũng không hỏi sâu thêm, dường như chỉ muốn biết anh vẫn ổn là đủ.

Cùng lúc đó, tại Studio Tinh Vân. Tần Mộc Tuyết đứng trước cửa phòng thu âm, chờ đợi. Khi Hứa Thanh Hà bước ra, mặt còn hơi đỏ vì vừa hát xong, Tần Mộc Tuyết liền hỏi: "Thế nào rồi?" Nhà sản xuất âm nhạc bước ra sau, mỉm cười một cách hài lòng: "Bản thu hoàn chỉnh rồi. Chỉ cần chỉnh thêm một chút kỹ thuật là có thể vào giai đoạn hậu kỳ." Ca khúc thứ hai, đã tiến thêm một bước quan trọng trên con đường đến với công chúng.

Ở một nơi khác, Lâm Nhược Hy đang dùng bữa tối cùng đồng nghiệp. Một người bạn ngồi đối diện cười nói: "Nghe nói công ty Tinh Vân đang tuyển dụng đấy. Công ty mới thành lập không lâu nhưng có vẻ khá có tiềm năng." Lâm Nhược Hy chỉ mỉm cười lịch sự: "Công ty mới thì cơ hội nhiều, nhưng rủi ro cũng lớn." Cô không để ý đến câu chuyện ấy, càng không ngừng nghĩ ngợi thêm. Cô hoàn toàn không biết, con đường mà mình đang đi, đã tách ra khỏi con đường của Lục Trạch từ rất lâu rồi.

Đêm đã dần khuya. Lục Trạch rời khỏi nhà họ Lục. Chiếc xe dần đi xa, bỏ lại sau lưng biệt thự lớn với ánh đèn vẫn còn sáng. Lục Thiên Thành đứng trước hiên nhà, nhìn theo bóng xe khuất dần trong màn đêm. Ông khẽ nói một câu rất nhỏ, chỉ đủ chính mình nghe thấy: "Đứa con trai này.. Dường như đã thực sự trưởng thành rồi."

Tống Uyển Như đứng bên cạnh, khẽ gật đầu: "Ừ. Ít nhất, nó cũng đã biết cách tự chăm sóc bản thân."

Không ai trong số họ hay biết. Đứa con trai mà họ vẫn nghĩ chỉ là một nhân viên bình thường đi làm thuê, đang từng ngày, từng bước một, xây dựng cho mình một vị trí và một công ty giải trí của riêng mình. Một ngày nào đó, cái tên Tinh Vân sẽ vang vọng khắp nơi. Và đến lúc đó, có lẽ họ sẽ vô cùng ngạc nhiên.

Hết Chương 177
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 178: Tin Tức Trên Truyền Hình

Sáng thứ hai, đúng tám giờ, toàn bộ đoàn làm phim đã có mặt đầy đủ tại Studio Tinh Vân. Hôm nay là ngày diễn ra buổi thử vai đầu tiên cho các nhân vật chính của bộ phim thứ ba. Từ sớm, bên ngoài phòng thử vai đã có không ít gương mặt diễn viên trẻ, ai cũng mang theo niềm hy vọng và chút hồi hộp.

Trong phòng thử vai, Lục Trạch ngồi ở hàng ghế cuối cùng, lặng lẽ quan sát và ghi chép. Người đưa ra quyết định chính vẫn là Dương Khải, Lương Dật cùng tổ biên kịch. Lục Trạch rất ít khi lên tiếng, chỉ chăm chú lắng nghe và theo dõi từng biểu cảm, từng cách diễn xuất của mỗi người.

Sau hơn hai giờ liên tục thử vai, mười mấy diễn viên đã lần lượt hoàn thành phần thi của mình. Dương Khải khẽ lắc đầu, giọng có chút thất vọng: "Vẫn chưa đúng người. Chưa có ai thực sự hòa hợp với nhân vật."

Lục Trạch khép cuốn sổ tay lại, nói một cách bình tĩnh: "Không cần vội. Chúng ta còn thời gian đủ để tìm. Đừng vì muốn kịp tiến độ mà chọn nhầm người, thì sau này sẽ hối hận không kịp." Mọi người đều gật đầu đồng ý.

Tại bộ phận âm nhạc, ca khúc thứ hai của Hứa Thanh Hà đã hoàn thành toàn bộ công đoạn hậu kỳ. Nhà sản xuất bật bản thu âm cuối cùng. Giai điệu lan tỏa trong phòng, mọi người lặng im lắng nghe từ đầu đến cuối. Khi nhạc dừng lại, Hứa Thanh Hà vội hỏi với chút hồi hộp: "Thầy.. Bản này ổn chứ ạ?"

Nhà sản xuất tháo tai nghe ra, lần đầu tiên nét mặt anh tràn đầy nụ cười chân thành: "Lần này em hát tốt hơn hẳn bài đầu tiên. Cảm xúc chân thực, kỹ thuật cũng ổn định. Tiến bộ rất rõ rệt." Hứa Thanh Hà thở phào nhẹ nhõm, nụ cười nở trên môi. Bao ngày tháng luyện tập không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng đã đơm hoa kết trái.

Buổi trưa, tại biệt thự nhà họ Lục. Tống Uyển Như đang dọn dẹp phòng khách, chiếc tivi vẫn mở ở kênh giải trí. Bản tin giữa trưa bắt đầu phát, người dẫn chương trình nói: "Gần đây, một số công ty giải trí mới thành lập đang có bước phát triển khá ổn định. Một trong số đó phải kể đến Studio Tinh Vân."

Trên màn hình lướt qua vài hình ảnh - có Hứa Thanh Hà đang biểu diễn, có logo công ty, và có vài cảnh quay trong hai bộ phim trước của Tinh Vân. Tống Uyển Như chỉ nhìn thoáng qua rồi nói một cách vô tâm: "Công ty này.. Hình như hôm trước An Nhiên cũng vừa nhắc đến."

Đúng lúc đó, Lục Thanh Tuyết bước xuống cầu thang. Cô vô tình nhìn thấy hình ảnh trên màn hình thì ngừng lại: "À, chính công ty này đấy. Gần đây giới truyền thông cũng đang bắt đầu chú ý. Nghe nói người đứng đầu còn rất trẻ, chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng."

Tống Uyển Như mỉm cười cảm thán: "Người trẻ bây giờ thật sự giỏi quá." Hai người đều không hề nghĩ ngợi, càng không hay biết - người mà họ đang nói đến một cách ngưỡng mộ, chính là đứa con trai, đứa em trai mà họ vẫn nghĩ chỉ đang làm một công việc bình thường ở đâu đó.

Chiều cùng ngày, Lục Trạch nhận được cuộc gọi từ Tần Mộc Tuyết. Giọng cô vang lên rõ ràng qua điện thoại: "Lục Trạch, chiều nay anh có rảnh không? Em vừa liên hệ được một địa điểm quay phim rất phù hợp, muốn anh đến cùng xem xét."

Lục Trạch liếc qua lịch làm việc trên máy tính: "Được. Nửa tiếng nữa anh sẽ đến." Đầu dây bên kia, Tần Mộc Tuyết khẽ nở nụ cười: "Vâng, em đợi anh."

Cùng lúc đó, tại một công ty khác. Lâm Nhược Hy đang tham dự cuộc họp. Quản lý đặt một tập hồ sơ lên bàn cô: "Có một đối tác tiềm năng, từng hợp tác rất tốt với Studio Tinh Vân. Nếu mọi việc thuận lợi, chúng ta cũng có thể thiết lập quan hệ hợp tác." Lâm Nhược Hy chỉ gật đầu ghi nhận. Cái tên Tinh Vân lại một lần nữa xuất hiện trước mắt cô. Nhưng với cô, đó vẫn chỉ là một công ty xa lạ, không hề có bất kỳ mối liên hệ nào.

Buổi tối, sau khi cùng nhau khảo sát xong địa điểm quay, Lục Trạch và Tần Mộc Tuyết cùng đi bộ ra bãi đỗ xe. Dưới ánh đèn đường vàng dịu, Tần Mộc Tuyết quay đầu nhìn anh, giọng nhẹ nhàng: "Công việc dạo này của anh.. Có mệt lắm không?"

Lục Trạch mỉm cười: "Cũng quen rồi. Em thì sao?"

Tần Mộc Tuyết ngước nhìn anh, ánh mắt trong sáng: "Cũng bận lắm. Nhưng.. Có người để cùng nhau bàn bạc, cùng nhau chia sẻ. Hình như bớt áp lực hơn trước nhiều."

Lục Trạch hơi ngẩn người một lát, rồi khẽ mỉm cười: "Anh cũng nghĩ vậy."

Hai người nhìn nhau, không ai nói thêm một lời nào. Nhưng khoảng cách giữa họ, dường như đã gần lại thêm một chút, ấm áp và yên bình.

Ở phía xa xa, trong ánh hoàng hôn đang buông xuống, ánh đèn trên cao của Studio Tinh Vân vẫn rực rỡ sáng rực. Một chặng đường mới, đang âm thầm và vững chắc bắt đầu.

Hết Chương 178
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 179: Người Phù Hợp



Sáng hôm sau, buổi thử vai thứ hai chính thức diễn ra tại Studio Tinh Vân. Danh sách hôm nay chỉ còn lại tám người - đều là những gương mặt đã vượt qua vòng sàng lọc đầu tiên, có tiềm năng và phù hợp với yêu cầu nhân vật.

Trong phòng thử vai, Dương Khải nhìn đồng hồ rồi ra hiệu bắt đầu. Lục Trạch vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc hàng ghế cuối, tay cầm cuốn sổ đã được viết kín những dòng ghi chú. Anh chưa bao giờ đánh giá một diễn viên chỉ dựa vào ngoại hình hay danh tiếng. Điều anh thực sự quan tâm, là liệu họ có thể hóa thân, có thể trở thành nhân vật hay không.

Người thứ nhất diễn xuất ổn, nhưng cảm xúc còn hời hợt, thiếu chiều sâu. Người thứ hai lời thoại rất tự nhiên, nhưng ánh mắt lại thiếu sức nặng và sự thuyết phục. Từng người một lần lượt hoàn thành phần thử vai, nhưng vẫn chưa có ai thực sự khiến mọi người trong phòng cảm thấy "đúng rồi, chính là người này".

Đến người thứ năm. Một chàng trai khoảng hai mươi lăm tuổi bước vào. Tên anh là Hà Tử Minh. Không nổi tiếng, thậm chí chưa từng đảm nhận bất kỳ vai chính nào. Nhưng ngay khi máy quay bật lên, khi anh bước vào trạng thái nhân vật, cả căn phòng lặng im hoàn toàn. Không có giọng điệu quá phóng đại, không có biểu cảm cố gắng gây ấn tượng. Anh chỉ đơn giản.. Sống trong cảnh đó.

Chỉ hơn hai phút. Cảnh kết thúc. Không ai lên tiếng ngay. Dương Khải quay đầu nhìn Lục Trạch, chờ ý kiến. Lục Trạch khẽ gật đầu, giọng bình tĩnh: "Lưu tên cậu ấy."

Sau khi buổi thử vai kết thúc, Dương Khải hỏi thẳng: "Tại sao anh chọn cậu ấy? So với những người khác, kinh nghiệm của cậu ấy ít nhất."

Lục Trạch trả lời chậm rãi: "Vì những người khác đều đang diễn. Còn cậu ấy.. Cậu ấy không diễn, mà đang sống trong nhân vật."

Một câu nói đơn giản, nhưng khiến tất cả mọi người trong tổ tuyển chọn đều ngẫm nghĩ rất lâu.

Tại bộ phận âm nhạc, Hứa Thanh Hà nhận được lịch phát hành chính thức. Ca khúc thứ hai sẽ ra mắt công chúng sau mười ngày nữa. Cô nhìn tờ lịch trong tay, hít một hơi thật sâu. Lần này, cô không còn cảm thấy hoảng sợ hay áp lực quá mức như trước. Trong lòng chỉ có một mong muốn đơn thuần: Hát thật tốt, để khán giả cảm nhận được tất cả những gì bài hát muốn truyền tải.

Buổi chiều, Tần Mộc Tuyết bước vào văn phòng Lục Trạch, đặt một tập hồ sơ dày trên bàn: "Đây là thông tin chi tiết về vài địa điểm quay dự phòng, anh xem xét nếu cần."

Lục Trạch nhận lấy: "Cảm ơn em."

Tần Mộc Tuyết liếc nhìn bản kế hoạch trải rộng trên bàn, rồi mỉm cười nhẹ: "Hình như.. Anh lại sắp tăng ca liên tục rồi."

Lục Trạch bất đắc dĩ mỉm cười: "Có lẽ vậy."

Tần Mộc Tuyết mở túi xách, lấy ra một hộp cà phê đặt nhẹ trên góc bàn: "Đừng làm việc quên ăn quên ngủ." Nói xong, cô mỉm cười rồi bước ra khỏi phòng. Lục Trạch nhìn theo bóng cô, sau đó liếc nhìn hộp cà phê còn ấm hơi. Khóe miệng anh khẽ cong lên một nét vui nhẹ nhàng.

Buổi tối, tại nhà họ Lục. Lục An Nhiên đang lướt tin tức trên điện thoại thì đột nhiên reo lên vui vẻ: "Chị ba! Chị xem này! Hứa Thanh Hà sắp phát hành ca khúc mới rồi!"

Lục Thanh Tuyết nhận điện thoại xem qua, rồi ngẫm nghĩ vài giây: "Vẫn là công ty Tinh Vân. Khả năng hoạch định và vận hành sản phẩm.. Không tệ chút nào."

Lục Thiên Thành vừa đi ngang qua phòng khách, nghe thấy hai cô con gái nói thì dừng chân một lát. Ông chỉ nói một câu rồi tiếp tục bước lên cầu thang: "Muốn đánh giá một công ty, đừng chỉ nhìn ca sĩ hay danh tiếng. Hãy nhìn những tác phẩm mà họ tạo ra."

Không ai hay biết, chính đứa con trai mà họ vẫn nghĩ chỉ đang làm một công việc bình thường ở đâu đó, hiện đang ngồi trong văn phòng tại Tinh Vân, cầm bút hoàn thiện từng chi tiết nhỏ trong kế hoạch cho bộ phim điện ảnh thứ ba.

Cùng lúc đó, Lâm Nhược Hy tan làm, đi ngang qua quảng trường trung tâm. Màn hình lớn trên tòa nhà cao tầng đang phát đoạn quảng bá ngắn: Tên Hứa Thanh Hà, thông báo ca khúc mới sắp phát hành. Phút cuối đoạn clip, logo Tinh Vân Entertainment hiện ra trong vài giây rồi biến mất.

Lâm Nhược Hy chỉ lướt mắt nhìn thoáng qua, sau đó tiếp tục bước đi. Cô hoàn toàn không để ý, càng không hề liên tưởng - cái tên này đã xuất hiện trước mắt cô không biết bao nhiêu lần. Và người đứng sau cái tên ấy, chính là người mà cô đã từng quen, từng đi cùng một con đường.

Đêm càng khuya, Lục Trạch ngồi trước máy tính, mở bảng kế hoạch tổng thể. Anh cầm bút, đánh dấu một dòng rõ ràng: Đã chọn diễn viên chính.

Lại một bước quan trọng nữa được hoàn thành. Con đường dẫn đến ngày bấm máy chính thức, đã gần thêm một chút. Và Tinh Vân, vẫn đang tiến bước - vững chãi, chậm rãi, nhưng không bao giờ ngừng lại.

Hết Chương 179
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back