Từ lần chia tay trước, tôi vẫn nhớ dáng vẻ lạnh lùng, nhưng lại ấm áp của anh ấy. Tôi vẫn nhớ, trước khi đi anh ấy đã dặn dò tôi rằng: "Nếu mà cô cảm thấy khó chịu ở vết thương, cô có thể đến bệnh viện thành phố gặp tôi. Tôi là bác sĩ khoa ngoại ở đấy". Thông qua lời dặn dò của anh ấy, tôi đã biết rằng: Anh ấy là một người tỉ mỉ, chu đáo. Và đồng thời, anh ấy cũng đã mở lời giới thiệu về bản thân với tôi, anh ấy đang dần muốn tôi hiểu rõ hơn về anh ấy, để sau này mối quan hệ của chúng tôi được sâu hơn?
"Ôi cái đầu của tôi, sao hôm nay nghĩ về anh ấy nhiều thế nhở?", tôi thầm nghĩ. "Cốc, cốc, cốc"... "
" Vào đi ". Là Đào Huệ, cô ấy vào để đưa tôi đống tài liệu phi pháp của công ty ông Kim Sung.
-" Thưa cô đây là một số nguồn tài liệu bất hợp pháp mà công ty M làm bao nhiêu năm nay, mật thám mình cử sang công ty của Lão đã gửi cho mình ạ, mời cô xem qua ", Đào Huệ nói.
Tôi cầm tài liệu lên tay, đưa mắt nhìn từng dòng chữ tố cáo những hành vi độc ác của ông ta, đây cũng là những bằng chứng mà bố mẹ tôi năm xưa tìm được (thực ra bố mẹ tôi chỉ biết được sau khi phiên tòa đầu tiên kết thúc, một người bí ẩn đã đưa đến cho bố tôi. Bố và mẹ tôi sau khi nhận được, thì liền ngoảnh đầu vào nhau và mỉm cười, vì bố mẹ tôi biết rằng: Đây chính là thứ có thể tống lão ta vào tù. Nhưng ông bà ấy đâu biết, hôm đó cũng chính là phiên tòa cuối cùng mà hai người có thể đảm nhận được. Còn đống tài liệu đó ư? Tất nhiên cũng bị lão hủy bỏ mất rồi).
Tôi bỏ tài liệu xuống bàn, cùng Đào Huệ đến phòng họp. Đến cửa, lão ta không biết từ đâu phi ra, bắt chặt tay tôi, bảo là:" Cô chính là đối tác làm ăn lớn nhất từ trước đến giờ mà tôi có được ". Tôi cũng bị giật mình với
hành động của lão.
Hình như tôi chưa kể rằng chúng tôi làm về ngành gì nhỉ? Bố nuôi của tôi là chủ tịch của công ty thời trang JL, là công ty có số doanh thu đứng hàng đầu thế giới. Rất nhiều công ty khác muốn hợp tác với chúng tôi, nhưng chuyện đó thực sự rất khó.
Vì thế, nên khi nghe nói chúng tôi muốn ngỏ ý hợp tác với lão già đó, thì ông ta lại mừng rớn cả lên. Là vì thế đấy!
Còn công ty của ông ta thì.. À! Không không, đó không phải là công ty của ông ta, đó là công ty người mẫu mà vợ ông ta cực khổ dựng lên. Không may bà ấy bị tai nạn và qua đời ngay sau đó, nên toàn bộ số tài sản bao gồm cả cái công ty người mẫu đứng hàng đầu ngành giải trí cũng đã về tay ông ta.
Quay lại vấn đề, ông ta và tôi bàn bạc với nhau hàng giờ đồng hồ. Quả thực, nếu tôi không vì mối thù nghìn kiếp với lão thì tôi cũng không hợp tác với hắn ta đâu. Kim Sung, lão ta là một con người cố chấp, bảo thủ. Bên tôi đưa ra lợi ích nào, lão ấy cũng muốn cao hơn cả. Nói thật, chứ tôi mà không vì lí do trả thù cho gia đình ấy, tôi đã cho lão ta một cốc nước vào mặt rồi.
Sau khi họp với con cáo già kia xong, tôi mang đầy sát khí ra khỏi phòng họp, tôi bảo Đào Huệ tiễn lão. Còn tôi, máu đã lên trên não rồi, bây giờ tôi cần hạ hỏa. Vì thế, tôi đã đến quán cà phê yêu thích nhất khi đến Bắc Kinh, đó là quán Plot. Tôi đã gọi một cốc Cappuccino và một chiếc bánh chocolate. Dù tôi có giận đến mấy, thì khi đến quán ấy, tôi lại có thể bình tĩnh trở lại. Tôi cũng không biết vì sao nữa? Một điều kì diệu mà ông trời đã ban cho tôi chăng?
" Kì diệu thật đấy? Lại gặp cô nữa rồi? ", một giọng nói vang lên. Tôi dường như chẳng hiểu chuyện gì, cứ mãi ngắm nhìn những đám mây cứ trôi bồng bềnh trên bầu trời cao vút đó và bất giác trả lời:" Oh! Chúng ta đã từng gặp nhau sao? ".
Sau khi nói xong, tôi chợt giật mình quay sang người đó," Thì ra là anh sao, Tiêu Nam. Oh! Không thể ngờ được? ", tôi nói với anh ấy, còn hai con mắt tôi ngơ ngác, dán chặt vào chàng bạch mã hoàng tử của tôi." Cô không thể ngờ được gì? ", anh ấy khẽ kéo ghế đối diện tôi ra và ngồi vào trước ánh mắt (có vẻ như không thể gỡ ra của tôi).
-" À! Tôi không thể ngờ được, ở đây mà cũng có thể gặp được anh ", tôi còn nói thầm ở miệng:" Chắc là do ông trời đã gắn chúng ta lại thành một cặp đấy! "
-" Cô nói thầm gì vậy, tôi không nghe rõ ", anh ấy ngơ ngác nhìn tôi,
" Ôi! Cái khuôn mặt đáng yêu ấy, đang hỏi mình sao? ", tôi thầm nghĩ và mỉm cười thân thiện với anh ấy. Và tôi chợt bừng tỉnh, trả lời câu hỏi vừa nãy của anh ấy bằng sự ấp úng, cà lắm của tôi:" Chắc.. chắc anh nghe.. nhầm.. nhầm thôi, tôi có nói thầm cái gì đâu "." Ha.. Ha.. Ha ", tôi cười nhạt.
-" Oh! Có vẻ như cô chưa giới thiệu về bản thân mình thì phải ", anh ấy hỏi khoáy tôi.
-" Tôi ư? Tôi tên là Lan Nhược ", tôi trả lời và hai cái má tôi đỏ ưng như đang gắn hai trái cà chua lên khuôn mặt vậy.
-" Lan Nhược sao? Tên cô hay thật đấy ", anh ấy dường như đang khen tên của tôi.
-" Thật sao? Cảm ơn anh nhiều "
" Reng.. reng.. reng "," Tôi có điện thoại, thành thật xin lỗi cô ". Anh ấy nghe điện thoại xong, có vẻ hớt hải, anh ấy bảo:" Tôi hiện đang có một bệnh nhân đang nguy kịch, xin lỗi cô về sự thất lễ ngày hôm nay, tôi có thể mời cô một bữa ăn để tạ lỗi, được chứ? "." Tất nhiên rồi, tôi mới về nước, nếu có anh làm bạn thì tôi sẽ rất vui đấy! ".
" Cô cho tôi xin Wechat đi! "," Ừm! Ok rồi đấy, cảm ơn anh "," Tôi phải cảm ơn cô mới đúng, thôi, tôi đi đây. Tạm biệt "." Anh đi cẩn thận".
Tim tôi đang đập loạn xạ, hình như nó muốn chuyển khỏi cơ thể tôi để sang cơ thể anh ấy thì phải?
(Tôi vui mừng đến nỗi không nói thành lời, lập tức điện tài xế đến đón tôi về nhà. Thế là tôi đã hết tức giận về việc của lão già ria mép Kim Sung kia nữa).