Cày lên được cấp sáu mươi bắt đầu mở tình năng nhận sư phụ, mỗi nhân vật game được nhận hai người làm sư phụ. Vì nể thằng Hội chỉ dạy cách chơi game và lời dụ dỗ: "Chị nhận em làm sư phụ đi, em hứa nạp cho chị lên Vip1" vậy lên quyết tâm nhận Hội là sư phụ một, người còn lại, cô quyết tâm nhận người đứng đầu sever làm sư phụ, nhất định phải là người đó.
Ngày đầu tiên gửi lời mời bái sư, gửi kèm theo một tin nhắn vào hộp chat mật của người đó:
- Bạn gì ơi, bạn có thể nhận mình làm đệ tử không, mình hứa sẽ ngoan.
Đợi cả một ngày không thấy trả lời lại lời nhắn của mình. Nhiệm vụ lần một thất bại.
Ngày hôm sau cô online khá muộn hơn 11 giờ đêm vẫn thấy vài người trên kênh thế giới nói chuyện, cũng buồn rồi lên kênh thế giới hát nghêu ngao.
"Anh xa nhớ anh có khỏe không, em lâu lắm không viết thư tay, đầu thư em chẳng biết nói gì, ngoài câu em ở đây nhớ anh vơi đầy"
Cứ nghĩ ban đêm thì mình hát hò cho đỡ cô đơn thì lại có thông báo tin nhắn mật. Mở ra thì liền thấy người đó trả lời tin nhắn của mình:
- Có thật sẽ ngoan?
- Thật, đảm bảo luôn, không bao giờ nói dối, em mà nói dối hai đầu gối em bằng nhau, mai mà nói sai ngày mai em nói lại, em mà nói điêu người yêu em chết.
- Vâng, em nói đúng sự thật ghê gớm, thế nhận bái sư đi, xong truyền công cho này!
- Vâng sư phụ.
Nhận truyền công là phương thức lên cấp nhanh nhất, nhận truyền công ngày hai lần bằng người ta cắm train cả một ngày. Cô thầm nghĩ thật hạnh phúc vì có sư phụ để nhận truyền công mỗi ngày.
Chơi game tiêu tốn được khá nhiều thời gian của cô nên qua thời gian dần dần cô cũng không còn nhớ đến mối tình đầu nữa. Cô bắt đầu nghĩ thoáng hơn, nói chuyện cùng nhiều người hơn, cũng bắt đầu học cách giao lưu và trêu ghẹo lại mọi người trên game. Đặc biệt, cô rất chịu khó nhắn tin cho sư phụ của cô.
Ban đầu anh rất lười trả lời cô, vì những tin nhắn cô gửi chỉ có là chào buổi sáng, chào buổi trưa, chào buổi tối. Thấy anh không nhắn tin lại cô lại hỏi:
- Sư phụ, sao anh không trả lời em?
Bỗng lại có tin nhắn trả lời lại, hóa ra sư phụ vẫn luôn online và đọc tin nhắn của cô, chẳng qua là chào mãi nên anh không muốn trả lời, đợi một câu hỏi khác mới chịu trả lời:
- Em chào thì anh biết nói gì với em, em cứ chào suốt thế giống kiểu hỏi anh có thích ăn rau dền không ý?
- (^_^) Vậy em hỏi anh nhiều câu khác nhé!
- Lói đi (Ông này chuyên ra có điệu kêu là lói đi, vì biết đệ tử nói ngọng âm "L" với "N" nên hay trêu chọc).
- Sư phụ vẫn online game đọc tin nhắn của đệ tử mà không trả lời à?
- Ừ.
- Sư phụ đợi đệ tử à?
- Ừ. Đợi em đòi đi thông thiên tháp tối thứ tư để kéo mà không thấy em đòi kéo?
- Tại em sợ lực chiến em thấp quá, anh kéo tạ không nổi.
- Sư phụ em là top 1 sever đấy, tối mai nhớ 21 giờ online đấy. Không anh tìm nhà em đốt nhà.
- Thế sư phụ cho em số điện thoại đi, xong em gọi sư phụ.
- Không, ở rừng đâu mà dùng điện thoại, lên game nhắn tin là được rồi.
Nghe xong lời nói của anh cô tắt game đi ngủ. Nói chuyện với anh không lần nào nổi mười câu. Anh giống như kiểu một ông chú khó tính, giống y hệt đại
boss ở công ty của cô, nói rất chi cọc cằn và được cái muốn tắt đường nói chuyện của người khác.
Cô thường chê đại boss cách nói chuyện không mê vào đâu được, tướng tá thì cũng không được đẹp trai, mọi người thường nói trai Hà Nội đẹp trai lắm, nhưng đại boss của cô chắc chắn không nằm trong đám được khen là đẹp trai kia. Người đâu mới có hơn ba mươi tuổi đầu, râu ria gì không bao giờ chịu cạo, có lần cô góp ý xong còn bị nói lại một câu là đấy là em không cảm nhận được sự đẹp của những người thích nuôi râu.
Nghe câu đấy xong cô lại nhớ tới một nhân vật trong phim từng nói. "Ta thà không lấy vợ chứ nhất quyết không thể cạo râu". Thật là bỏ râu đi khéo còn sáng sủa hơn được vài phần.
Nhiều lúc cô cũng có suy nghĩ sư phụ cô và đại boss cách ăn nói giống nhau như vậy, có khi nào hai người mà lại là một không, nhưng cô lại dẹp bỏ suy nghĩ của mình lại, đại boss già như vậy có bao giờ chơi game.
Dần dà cứ ngày qua ngày cô được sư phụ top 1 kéo các hoạt động bang, làm nhiệm cụ cá nhân, chỉ cô cách lên đồ, trang bị cường hóa, chỉ cô cách PK cho phái nga mi, cuối cùng cô cũng có thể tiến bộ. Còn rất vinh dự được bang đặt cho biệt danh "bịch máu di động". Mà đến mãi sau này khi nghiên cứu kĩ mới biết là kỹ năng của phái nga mi là phục hồi máu, vì vậy các hoạt động tổ đội, chỉ cần đến gần người đánh chính tiếp máu là cân hết các đội hình khác. Vậy nên sư phụ cô dạy cô cách lên acc tập trung chủ yếu vào máu. Khiến lực chiến cô không cao, nhưng máu thì không ai đánh chết nổi.
Chỉ có duy nhất một điều là, lần nào cô online cũng bị sư phụ la hết, căn bản tại cô thường xuyên lên muộn giờ hoạt động, làm sư phụ phải login cả hai acc của anh và của cô, xong anh đang tập trung đánh nhau thì cô online khiến anh không đánh được, trận nào gặp đối thử nhẹ nhàng thì không sao, gặp đối thủ mạnh một chút ông phải gồng mình gánh lại team để được một trận thắng. Làm cô không dám cãi lại chỉ còn có thể cười trừ.
Cuối cùng ông cũng chịu ngã ngũ cho cô một phương thức liên lạc để có thể gọi cô lên game đúng giờ.
Sau khi có được phương thức liên lạc với sư phụ, cô và anh nói chuyện nhiều hơn, không còn gó bó trong những câu chuyện về game, phương thức đánh, cách ra chiêu nữa, anh và cô bắt đầu nói chuyện đến bản thân mình ngoài đời. Vậy là sau gần chín tháng chơi game chung cô mới biết được anh đích thị là con trai Hà Nội. Ban đầu khi nói chuyện cô chỉ biết anh là người miền Bắc, vì anh nói tiếng bắc, không ngờ lại là một chàng trai Hà Nội.
Cô cũng từng có một chàng trai Hà Nội.
Cô cũng từng nói với anh cô làm việc tại Hà Nội, nhưng cả hai dường như chưa từng có suy nghĩ sẽ gặp nhau một lần.
Tháng mười một năm ấy, câu lạc bộ game tổ chức buổi offline cho các thành viên trong bang. Tất cả mọi người đều tấp lập chuẩn bị. Tâm tình cô lặng như mặt nước. Thằng em Hội cũng náo nức được gặp gỡ mọi người trong bang, còn chuẩn bị rất nhiều quà cho mọi người từ tỉnh khác đến để làm kỉ niệm. Chỉ là, đến phút cuối cùng cô lại quyết định không đi nữa.
Bởi cô sợ mình lại rung động.
Bởi cô sợ mình không kiềm nén được tình cảm của mình.
Thời gian nói chuyện với anh càng nhiều, cô lại càng duy trì một thói quen. Có thể người ta sẽ nhầm lẫn tình cảm và thói quen nhưng một khi đã lún sâu vào thì vẫn là khó dứt. Có một điều cô cũng không biết là, anh cũng vậy, vào giờ phút cuối cùng anh cũng hạ chiếc áo khoác trên tay xuống, đặt lại chiếc chìa khóa xe vào tủ, quay lại phòng của mình và ngồi online game.