Chương 1:
Mùi thuốc sát trùng nồng đậm.
Lục Hoài Du vừa mở mắt ra đã cảm thấy đầu đau như búa bổ.
".. Ba ơi.."
Một giọng trẻ con run run vang bên tai.
Lục Hoài Du khựng lại.
Ba?
Ai là ba?
Cậu còn chưa kịp phản ứng thì một cục bông nhỏ đã nhào tới, ôm chặt lấy tay cậu. Đứa bé khoảng bốn, năm tuổi, mắt đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ theo.
"Ba tỉnh rồi.. Con tưởng ba không cần con nữa.."
Lục Hoài Du: "?"
Khoan đã.
Cậu độc thân hai mươi mấy năm, trai tân chính hiệu, con ở đâu ra?
Đúng lúc này, một đoạn ký ức xa lạ như thủy triều tràn vào đầu cậu --
* * *Cậu xuyên sách rồi.
Xuyên vào một quyển tiểu thuyết giới giải trí cẩu huyết mà tối qua cậu vừa đọc để giết thời gian.
Nguyên chủ cũng tên Lục Hoài Du.
Một bình hoa tai tiếng trong giới giải trí, dựa vào khuôn mặt mà sống, kỹ năng diễn xuất thì thảm không nỡ nhìn, còn vì muốn nổi tiếng mà ký kết hôn nhân hợp đồng với ảnh đế đỉnh lưu --
Tạ Uyên.
Nghĩ đến cái tên này, mí mắt Lục Hoài Du giật mạnh. Trong nguyên tác, Tạ Uyên là nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp của giới giải trí:
- lạnh lùng
- khó gần
- thủ đoạn mạnh
- và đặc biệt.. Cực kỳ ghét nguyên chủ.
Hai người kết hôn chỉ vì lợi ích, sau đó cùng tham gia một show thực tế nuôi con.
Kết quả nguyên chủ tác oai tác quái trên show, đối xử lạnh nhạt với đứa bé, cuối cùng bị toàn mạng mắng đến lui khỏi giới.
Còn Tạ Uyên.. Sau khi show kết thúc không lâu liền ly hôn sạch sẽ.
Lục Hoài Du: "..."
Cậu chậm rãi cúi đầu.
Nhóc con trước mặt đang nắm chặt tay áo cậu, ánh mắt vừa sợ vừa mong chờ.
Tim Lục Hoài Du bỗng mềm nhũn.
* * *Đáng yêu quá vậy trời.
Trong nguyên tác, đây là bé con mà hai người nhận nuôi tạm thời khi tham gia show --
Tạ Tinh.
Một cục bông nhỏ hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.
Nhưng nguyên chủ lại chẳng thèm quan tâm.
Lục Hoài Du hít sâu một hơi, giơ tay --
Nhẹ nhàng xoa đầu nhóc.
"Không đâu."
Giọng cậu còn hơi khàn sau khi tỉnh dậy.
"Anh không bỏ em."
Đôi mắt Tạ Tinh lập tức sáng lên.
Ngay đúng lúc này cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Một thân ảnh cao lớn bước vào, vest đen thẳng tắp, khí chất lạnh đến mức như mang theo cả khí áp thấp.
Lục Hoài Du vừa ngẩng đầu --
Tim trực tiếp "cạch" một tiếng.
Xong.
Chính chủ tới rồi.
Ảnh đế.. Tạ Uyên.
Ánh mắt người đàn ông rơi xuống tay hai người đang nắm lấy nhau.
Không khí trong phòng bệnh trong nháy mắt lạnh xuống
Không khí trong phòng bệnh.. Lạnh đến mức có thể đông đá.
Lục Hoài Du bị ánh mắt người đàn ông đối diện nhìn đến tê cả da đầu.
Trong ký ức nguyên chủ --
Tạ Uyên nổi tiếng ba chữ:
Khó ở chung.
Cực! Kỳ! Khó!
Quả nhiên, người đàn ông chỉ đứng ở cửa hai giây, ánh mắt đã rơi thẳng xuống bàn tay Lục Hoài Du đang đặt trên đầu Tạ Tinh.
Ánh nhìn sâu, trầm, khó đoán.
".. Tỉnh rồi?" Tạ Uyên mở miệng trước.
Giọng thấp mà lạnh.
Lục Hoài Du lập tức thu tay về, ngồi thẳng lưng như học sinh bị bắt quả tang.
"Ừ.. Tỉnh rồi."
Nói xong chính cậu cũng muốn tự đập đầu.
Ủa khoan.
Hai người là vợ chồng hợp pháp mà?
Sao cậu căng thẳng như gặp chủ nợ vậy?
-
Tạ Uyên bước vào.
Mỗi bước chân đều như giẫm lên dây thần kinh của người khác.
Anh dừng lại bên giường bệnh, ánh mắt lướt qua Lục Hoài Du từ trên xuống dưới, giọng bình thản:
"Bác sĩ nói cậu chỉ bị choáng nhẹ."
Ngụ ý: Chưa chết được.
Lục Hoài Du: "..."
Người này nói chuyện đúng là không có chút nhiệt độ nào.
-
Đúng lúc này, Tạ Tinh lén lút chui sát lại gần Lục Hoài Du.
Giọng nhỏ xíu:
"Anh ơi.."
Tim Lục Hoài Du mềm cái rụp.
Cậu theo bản năng xoa đầu nhóc một cái, động tác rất tự nhiên, nhưng ngay giây sau.. Nhiệt độ trong phòng bệnh rõ ràng lại hạ xuống vài độ.
Lục Hoài Du: "..."
Khoan đã! Sao cậu có cảm giác..
Mình vừa làm chuyện gì không nên làm vậy?
-
Quả nhiên, ánh mắt Tạ Uyên rơi xuống tay cậu, dừng hai giây rồi rất chậm rãi dời đi.
".. Nếu cậu không thoải mái với thằng bé," anh nói, giọng vẫn bình tĩnh, "có thể nói trước."
Ý tứ rất rõ, không cần miễn cưỡng diễn.
Lục Hoài Du sững lại.
Trong nguyên tác, đúng là nguyên chủ cực kỳ ghét việc phải chăm trẻ con trên show.
Thậm chí còn nhiều lần tỏ thái độ.
Nhưng cậu cúi đầu nhìn cục bông nhỏ đang lén nắm góc áo mình.
".. Không phải miễn cưỡng."
Lục Hoài Du ngẩng đầu.
Lần đầu tiên nhìn thẳng vào Tạ Uyên, khoé môi cong nhẹ.
"Tôi thấy em ấy.. Khá đáng yêu."
Không khí im lặng một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Ánh mắt Tạ Uyên --
Rõ ràng khựng lại.
-
Đúng lúc này, điện thoại của anh rung lên.
Tạ Uyên liếc nhìn màn hình, mày khẽ nhíu.
"Show 'Ba Ba Siêu Nhân Nhí' xác nhận ghi hình sớm."
Anh nhìn Lục Hoài Du ánh mắt sâu không thấy đáy.
"Ba ngày nữa xuất phát."
Tim Lục Hoài Du: Cạch.
Tới rồi.
Plot tử thần của nguyên chủ..
Chính thức bắt đầu.
-
Ở một góc mà không ai để ý -
Tạ Tinh lặng lẽ nắm chặt tay áo Lục Hoài Du hơn một chút.
Nhỏ giọng.
"Anh ơi.."
"Lần này.. Anh vẫn ở cùng con chứ?"
Đầu ngón tay Lục Hoài Du khựng lại.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng rơi nghiêng, không ai biết vận mệnh của ba người từ khoảnh khắc này đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.