158
0
QUÁ KHỨ KHÔNG LẶP LẠI
Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng
Thể loại: Truyện ngắn
Cuộc Thi Nét Bút Tuổi Xanh tuần 17+18+19/2026
Chủ đề: Đứa Con Trong Góc Nhỏ
Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng
Thể loại: Truyện ngắn
Cuộc Thi Nét Bút Tuổi Xanh tuần 17+18+19/2026
Chủ đề: Đứa Con Trong Góc Nhỏ
Một buổi chiều mưa nặng hạt, Huyền đi bộ đón con từ nhà trẻ trở về. Một tay cô nắm chiếc ô, một tay kéo theo bé út đi vào trong nhà.
- Con chậm thôi kẻo ngã, nền trơn lắm.
Nhưng cô bé lại bắt đầu chạy vội ra phía trước rồi cười khanh khách, đôi giày nhỏ bắn tung những giọt nước lên chân váy cũng không thèm để ý. Giọng cô bé vọng lại:
- Mẹ ơi, chị Duyên với chị Linh về chưa ạ?
Huyền bật cười:
- Các chị đã về rồi. Mẹ vừa đi làm về thì các chị đã vội nhắc mẹ đi đón con đấy.
Đôi mắt bé An bỗng sáng rực, hỏi:
- Thế bố con về chưa?
- Chưa.
- Bố bảo hôm nay sẽ mua bánh kem nhỏ cho chúng con mà.
- Thì bé An phải chờ bố về đã chứ?
Đúng lúc ấy, ngoài cổng vang lên tiếng xe máy quen thuộc. Mấy cô bé trong nhà lập tức chạy ùa ra, tiếng cười ríu rít.
Long dựng chiếc xe máy dưới mái hiên, tháo mũ bảo hiểm rồi cởi áo mưa, còn chưa kịp bước vào đã bị bé An ôm lấy chân, tiếng gọi lảnh lót vang lên:
- Bố ơi!
Hai cô bé lớn cũng cất tiếng chào:
- Bố đã về.
- Bố có bị mưa ướt không?
Long bật cười, cúi xuống bế bé An lên, một tay thì xoa đầu hai bé lớn, hỏi:
- Không đâu. Thế hôm nay, trong các con ai nhớ bố nhiều nhất?
Bé An vung vẩy hai chân trên tay Long, giọng nói ngọt ngào kề sát tai anh:
- Con ạ!
Hai chị gái cũng vội reo lên:
- Con nữa ạ!
- Con cũng nhớ bố nhất!
Huyền thấy vậy bèn giả bộ buồn rầu:
- Hóa ra mấy đứa chỉ nhớ bố Long thôi, chẳng có ai nhớ mẹ Huyền cả.
Ba cô con gái bật cười khúc khích:
- Chúng con cũng nhớ mẹ nữa.
Tiếng cười của đám trẻ giữa buổi chiều mưa khiến bầu không khí trong căn nhà nhỏ thêm ấm áp. Long nhìn ba đứa con, trên tay anh là túi đựng bánh mới mua:
- Nào, mỗi chị em một cái. Nhớ ăn cơm rồi mới được ăn nhé!
Huyền đã vào trong bếp nấu cơm, cô nhìn ra, cười:
- Anh cứ chiều con đi. Đến lúc con bỏ cơm là em bực đấy.
Long cười:
- Các con rất biết nghe lời mà.
Huyền lườm Long một cái, anh lại cười vui vẻ. Sau một ngày làm việc, trở về là có người ra cửa đón, có những tiếng gọi "bố" ríu rít bên tai, có một mái ấm luôn tràn ngập tiếng cười thì Long đã thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
Long là con cả trong một gia đình có ba anh em trai. Ngày còn nhỏ, nhà anh rất nghèo. Long học khá nhưng anh vẫn luôn chung tay gánh vác công việc cùng bố mẹ. Từ lúc mười ba, mười bốn tuổi, anh đã biết cùng bố đi bắt cá, soi ếch vào buổi tối. Nghỉ hè, anh lại đi làm thuê khắp nơi để lo tiền học phí.
Khi ấy, Long có một em trai tên Hùng kém anh ba tuổi. Sức khỏe của Hùng không tốt vì Hùng là đứa trẻ sinh non. Khi mang thai Hùng được hơn tám tháng, mẹ vẫn cố ra đồng làm việc rồi không may vấp ngã. Có lẽ vì thế mà bố mẹ đều muốn bù đắp cho Hùng nhiều hơn. Bố mẹ luôn nói:
- Con là anh cả thì phải biết nhường nhịn và chăm sóc cho em.
Sức khỏe của Hùng rất yếu, mỗi lần anh dẫn Hùng đi theo làm gì đó bố mẹ đều không vui. Bố mẹ đều muốn Hùng chỉ tập trung vào học hành. Hùng đã không phụ kỳ vọng của bố mẹ, em ấy học rất giỏi, rất sớm đã trở thành niềm tự hào của cả nhà.
Năm Long học lớp 12, anh bất ngờ nhận được tin anh sắp có thêm một người em trai nữa. Thời gian ấy, mẹ luôn cảm thấy cả người mệt mỏi, bà đi khám và phát hiện ra bản thân đã có thai được hơn bốn tháng. Tuổi mẹ khi ấy đã lớn, cái thai cũng đã thành hình và điều đó có nghĩa là, gia đình anh đã khó khăn sẽ lại càng thêm khó khăn hơn khi sinh đứa trẻ này ra. Khi ấy, bố đã nói với anh:
- Long này, con là con cả, sức khỏe khá tốt. Sau khi con tốt nghiệp thì hãy tạm hoãn thi đại học, chịu khó đi làm mấy năm để giúp đỡ gia đình nhé.
Mẹ cũng nói:
- Mẹ biết chuyện này khiến con thiệt thòi. Nhưng em Hùng học rất giỏi, sức khỏe lại không tốt, tuổi cũng còn nhỏ chưa thể giúp được gì cho gia đình. Nhà mình lại sắp có em nhỏ cần chăm sóc. Bố mẹ đã lớn tuổi, không thể lo toan cho cả hai anh em cùng đi học. Con thông cảm cho bố mẹ nhé.
Không muốn bố mẹ khó xử, Long gật đầu đồng ý. Thầy giáo chủ nhiệm từng hỏi anh:
- Em học không tệ, luôn đứng trong top 5 của lớp. Em không thi đại học, không thấy tiếc sao?
- Tiếc ạ.
Chỉ hai chữ thôi đã nói lên tất cả nỗi lòng của Long khi ấy. Long rất tiếc, là đằng khác. Nếu chỉ vì bản thân, anh hoàn toàn có thể vừa học vừa làm. Nhưng bố mẹ đã lớn tuổi. Anh tiếp tục thi đại học thì không có cách lo chi phí ăn học của Hùng. Em nhỏ cũng sắp chào đời, anh không thể mặc kệ tất cả.
Hùng tốt nghiệp cấp hai với tấm bằng loại giỏi, bố mẹ khuyên Hùng nên chọn thi vào một trường chuyên có tiếng, học phí dù đắt hơn nhưng rất có ích cho tương lai của Hùng. Long sau khi tốt nghiệp cấp ba với tấm bằng loại khá, lại bắt đầu xin gia nhập vào một đội thợ hàn.
Long rất chịu khó nên từ một người mới tập tành học việc đã trở thành một thợ hàn có tay nghề rất chắc. Lương của anh ngày càng cao nhưng bố bị thoái hóa cột sống rất nặng, gánh nặng cả gia đình liền đổ dồn lên vai anh, một chàng trai mới ngoài hai mươi tuổi.
Trong thời gian cùng cực ấy, Long đã gặp gỡ Huyền. Huyền là con của mẹ đơn thân nhưng cô lại có mẹ và ông bà ngoại hết lòng yêu thương. Tính cách cô thẳng thắn nhưng cũng vô cùng mềm mại. Cô luôn không hiểu vì sao thứ gọi là gia đình lại trở thành một gánh nặng của Long như vậy. Thân quen rồi yêu đương, đến cả khi kết hôn, Huyền vẫn không hiểu rốt cuộc Long đang đóng vai trò gì trong gia đình ấy.
Nhìn cảnh bố mẹ Long thản nhiên dẫn con út ngày ngày đi khu vui chơi giải trí, Long thì ngày ngày tăng ca cặm cụi đến gần chín giờ đêm. Tiền Long gửi về hàng tháng, một nửa bố mẹ Long giữ lại chi tiêu, một nửa gửi thẳng cho Hùng đang học Đại học Y ở Hà Nội. Mẹ Long còn gọi điện rất thản nhiên:
- Hùng à, con học hành vất vả, muốn ăn gì thì cố gắng bồi bổ, đừng tiếc tiền. Thu nhập anh con rất ổn định, thằng út cũng được chăm sóc tốt lắm. Con cố gắng giữ gìn sức khỏe là bố mẹ yên tâm rồi.
Huyền khi ấy chỉ đứng chết sững nhìn Long nghe với thái độ đã quen từ lâu. Huyền giương đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Long:
- Anh không thấy tủi thân sao? Anh cũng là con trai của bố mẹ mà. Bố mẹ thấy Hùng học hành vất vả sao không thấy anh hàng ngày hơn chín giờ tối mới về nhà? Tiền anh gửi cho bố mẹ đâu có ít nhưng tháng nào cũng kêu thiếu. Anh ngoài ba bữa cơm thì tiền để mua một bộ quần áo mới cũng không có. Chẳng phải Hùng đã tốt nghiệp rồi sao? Tại sao hàng tháng bố mẹ vẫn gửi nhiều như vậy?
Long thở dài, anh khẽ ôm cô vào lòng. Bản thân anh cũng không biết phải an ủi Huyền thế nào cho phải. Cưới Huyền rồi để cô chịu nhiều ấm ức như vậy, anh cũng thật sự cảm thấy áy náy. Nhưng không biết từ bao giờ, hình ảnh anh trong mắt bố mẹ chỉ còn là một thợ hàn cuối tháng nộp lương mà thôi. Mỗi khi có người hỏi thăm về con cái trong nhà, bố mẹ đều nói:
- Thằng Huy còn nhỏ, tính tình hơi nhõng nhẽo, dỗ dành một chút là qua. Công việc của thằng Long ổn định, cũng không cần phải lo cho nó nữa. Thằng Hùng đi học xa nhà, sức khỏe nó không tốt nhưng học khá lắm, năm nào cũng có học bổng đấy. Chúng tôi rất tự hào về Hùng, sau này đều trông cậy vào nó lo tuổi già đây.
Mỗi khi như vậy, tâm của Long đều lạnh xuống. Có lẽ trong mắt bố mẹ, một thợ hàn như anh không đáng để trông cậy lúc tuổi già. Nhưng không hiểu sao, đôi khi anh lại nghĩ, như thế đối với anh lại là một sự giải thoát. Sau này có Hùng chăm lo bố mẹ, anh cũng có thể suy nghĩ cho bản thân mình rồi.
Giờ anh đã lập gia đình, Hùng cũng đã ra trường, có lẽ đã đến lúc anh có thể rời đi. Anh nói nhỏ với Huyền:
- Anh sẽ xin phép bố mẹ ra ở riêng. Chúng mình sẽ tự lo cho nhau, được không?
Huyền úp mặt vào ngực anh, ấm ức:
- Bố mẹ sẽ đồng ý sao?
Long cười, nụ cười nhạt đến mức khó tả thành lời:
- Năm nay Hùng ra trường rồi, bố mẹ sẽ không luyến tiếc anh đâu.
Nhìn nụ cười của Long, Huyền vừa đau lòng vừa tự trách:
- Em xin lỗi, có lẽ là do em quá ích kỷ.
Long lại cười, anh hiểu Huyền chỉ là đang thương xót cho anh.
Mỗi ngày sau đó Long vẫn về rất muộn, nhưng không còn vì liều mạng tăng ca. Anh kết thúc công việc sớm rồi tranh thủ theo các lớp dạy nghề. Anh không muốn bản thân vẫn mãi chỉ là một thợ hàn bình thường, anh muốn nâng cao giá trị bản thân.
Tháng ấy, Long lấy lương, bố mẹ liền gọi vợ chồng Long vào nói chuyện. Thấy vợ chồng Long bước vào, bố Long nhìn thẳng vào Long, hỏi:
- Bố nghe mẹ con nói, tháng này lương con đưa chưa bằng một nửa của tháng trước. Công việc của con có vấn đề gì sao?
Long bình tĩnh đáp:
- Dạ không có. Chỉ là tháng này con không tăng ca, lương chỉ còn chưa đến hai phần ba.
Mẹ Long vội nói:
- Nhưng tiền lương con đưa cho mẹ còn chưa bằng một nửa tháng trước.
Long nhìn bà:
- Mẹ à, con không tăng ca, con đi học thêm lớp nâng cao tay nghề vào buổi tối. Học phí cũng cần chi trả. Vợ con cũng cần mua sắm đồ cá nhân. Nên con chỉ có thể đưa mẹ chừng đó.
Mẹ Long nói:
- Vợ con cũng đi làm, sao phải lấy lương của con mua đồ?
- Nhưng đó vốn là trách nhiệm của con. Con đã lấy Huyền thì phải có trách nhiệm với cô ấy.
Bố Long đập tay xuống bàn, chiếc bàn kêu rầm một tiếng. Huyền vô thức giật mình nhìn sang, chỉ thấy bố Long trầm giọng nói:
- Nếu con mệt mỏi có thể không tăng ca nhưng sao bỗng nhiên đi học nâng cao tay nghề? Con đã hai bảy tuổi đầu, còn học thêm để làm gì?
Long cười nhạt:
- Chỉ là để nâng cao tay nghề thôi bố. Tay nghề cao hơn thì công việc của con cũng có thể khác đi, thu nhập cũng sẽ tốt hơn...
Mẹ Long bỗng cắt ngang:
- Bố mẹ đã nói rồi, con tạm thời chịu khó một thời gian. Hùng ra trường tìm được công việc thì gia đình mình cũng sẽ đỡ vất vả. Sao con nóng vội vậy?
Long thở dài một tiếng, giọng anh trở nên mệt mỏi chưa từng có:
- Mẹ à, một thời gian mà mẹ nói là từ khi con tốt nghiệp cấp ba đến tận bây giờ. Cái tạm thời mà mẹ nói đã kéo dài chín năm rồi ạ.
Bố Long nhìn anh, nghiêm giọng hỏi:
- Vậy con muốn thế nào? Hoàn cảnh gia đình mình con hiểu rất rõ. Bố mẹ không thể lo cho tất cả các con đi học...
Long nghe vậy liền đáp:
- Nhưng Hùng năm nay cũng ra trường rồi. Em ấy đã có thể đi tìm việc làm.
Giọng mẹ Long vang lên:
- Nhưng muốn tìm công việc phù hợp không phải một sớm một chiều có thể tìm ra. Hùng cũng đến tuổi kết hôn rồi. Nó mới ra trường tự mình không thể lo được nhiều như vậy.
Nghe đến đây, Huyền không nghe nổi nữa, cô mở miệng thốt ra câu đầu tiên từ khi bước vào:
- Bố mẹ là muốn anh Long tiếp tục chu cấp cho cả nhà cho đến khi Hùng tìm được công việc phù hợp, kiếm được một nàng dâu phù hợp rồi mới đến lượt anh Long có thể tự lo cho bản thân sao?
Bố mẹ Long nghe vậy thì sững lại, bầu không khí trong căn phòng trở nên căng thẳng chưa từng có. Mặt bố Long đỏ gay, ông tức giận quát:
- Hùng là em trai của thằng Long, nó giúp đỡ em mình một chút chẳng lẽ lại không thể?
Huyền cũng không hoảng sợ, tính tình thẳng thắn của cô bỗng trỗi dậy:
- Tất nhiên là có thể! Nhưng giúp đỡ một chút không có nghĩa là anh ấy phải hy sinh cả tương lai của bản thân để chờ Hùng có được một cuộc sống hoàn hảo. Bố mẹ vẫn luôn nói Hùng cần một công việc phù hợp, cần một người vợ phù hợp. Vậy đối với anh Long, công việc hiện tại rất phù hợp với anh ấy sao? Khi anh Long muốn kết hôn với con, cũng không thấy bố mẹ tìm hiểu xem con có phù hợp với anh ấy không? Chỉ thấy gia đình con nói không cần tiền nạp lễ là bố mẹ lập tức đồng ý.
Mẹ Long nghe thế thì đứng phắt dậy, tay run run chỉ vào Huyền:
- Con... con...
Long đang định nói gì đó thì Huyền bỗng nhiên kéo lấy tay anh. Huyền tiếp tục nói:
- Con biết bố mẹ cưng chiều em út vì em ấy còn nhỏ. Nhưng em ấy cũng đã chín tuổi rồi, không thể ngày nào cũng phải dẫn đi khu vui chơi giải trí mới chịu ăn cơm. Vé vào khu vui chơi đó, sao không thể dành một chút cho anh Long sắm một bộ đồ mới? Con cũng biết bố mẹ thương Hùng vì em ấy bị sinh non, bố mẹ cảm thấy áy náy. Nhưng những điều ấy cũng không phải vì anh Long mà ra. Anh ấy có lỗi gì phải trả giá cho những điều ấy? Anh ấy hy sinh những gì cho cái nhà này chẳng lẽ bố mẹ không biết hay bố mẹ chỉ cho rằng đó là điều hiển nhiên?
Cả bố mẹ Long đều căng mặt nhìn Huyền. Bố Long nhìn sang anh, hỏi:
- Con cũng nghĩ như vậy?
Long chỉ cúi đầu, không nói gì cả. Nhưng chính sự im lặng ấy lại nói lên tất cả suy nghĩ của anh. Bố Long tức giận nói:
- Nếu đã như vậy thì hai đứa ra ở riêng đi. Thằng Hùng cũng đã ra trường sớm muộn nó cũng sẽ tìm được công việc phù hợp. Nó cũng sẽ có khả năng tự xây dựng gia đình. Từ giờ cái nhà này không cần con lo nữa...
Long nhìn bố mẹ, rõ ràng đã có thể đoán trước mọi chuyện nhưng khi nghe lời nói của bố, lòng anh vẫn lạnh ngắt. Bố Long tiếp tục nói:
- Ông nội trước đây có dành cho bố mẹ một mảnh đất dưới quê cũ. Dù ở đó xa nơi này một chút, cũng chưa có nhà ở nhưng mấy đứa cố gắng một chút sớm muộn sẽ xây được. Ngôi nhà và mảnh đất nhà mình đang ở, đã có nhà, cũng rộng rãi hơn, vậy để lại cho Hùng và Huy. Hùng sống với bố mẹ nên sẽ ở đây, nó sẽ có trách nhiệm lo chỗ ở cho thằng Huy sau này. Mấy hôm nữa bố mẹ sẽ đi làm thủ tục sang tên mảnh đất kia cho con. Con tự lo liệu cho tốt.
Long nhìn bố, rồi lại nhìn mẹ mình, sự lạnh lẽo trong lòng ngày càng lan rộng. Anh thở dài, đáp nhẹ:
- Được ạ!
Nhìn bóng lưng Long kéo tay Huyền rời đi, bố Long mím chặt môi, mẹ Long thì lặng lẽ rơi nước mắt. Bố Long nói:
- Tôi cũng không muốn làm quá với nó như vậy, dù sao cũng là con trai mình. Nhưng vợ thằng Long có vẻ là một đứa không biết nghe lời, vậy thì đây coi như bài học dành cho chúng nó.
Thời gian lặng lẽ trôi, bố mẹ Long vẫn mong chờ ngày Long và Huyền quay về nhận lỗi. Nhưng sau khi sang tên mảnh đất kia xong xuôi, hai người lại dứt khoát bán mảnh đất ấy để mua lại một mảnh đất nhỏ tại khu tái định cư gần nơi Long và Huyền làm việc. Trong lúc nhà chưa kịp xây, hai người dắt nhau về nhà ngoại ở tạm. Và ở nơi đây, Long mới hiểu tại sao tính cách của Huyền lại có thể hồn nhiên, vô tư như vậy. Anh cũng hiểu được, thế nào mới là ý nghĩa của một gia đình thực sự. Mẹ Huyền coi Long như con trai, luôn quan tâm đến anh mọi thứ mà chính mẹ anh cũng chưa từng để ý đến.
Việc học nghề của Long ngày càng tiến triển, anh dần trở thành một chuyên viên kỹ thuật hàn có kinh nghiệm. Mức lương của anh ngày càng cao, công việc cũng thoải mái hơn trước rất nhiều. Nhờ đó, cuộc sống của anh với Huyền cũng nhẹ nhàng hơn.
Hơn mười hai năm trôi qua, Long và Huyền đã có được một ngôi nhà nho nhỏ, cùng với ba cô con gái xinh đẹp, ngoan ngoãn. Bé lớn tên Duyên, học rất giỏi, tính tình hiểu chuyện nhưng nhút nhát đến mức hễ gặp người lạ là chỉ biết trốn tránh. Bé thứ hai tên Linh, thông minh, nhanh nhẹn, miệng lưỡi lanh lợi, nhưng lại chẳng có hứng thú gì với sách vở. Còn bé út tên An, trông xinh xắn, đáng yêu nhất trong ba chị em. Chỉ tiếc, sức khỏe của con bé rất kém, hễ trái gió trở trời là ốm, sốt liên miên.
Ba đứa trẻ, ba tính cách, đứa nào cũng có ưu khuyết điểm riêng. Nhưng Long và Huyền chưa bao giờ đem chúng ra so bì với nhau.
Long thường nói:
- Duyên học tốt vậy cố gắng kèm thêm cho em Linh một chút. Linh tính tình lanh lợi thì giúp đỡ để chị Duyên mạnh dạn hơn. Còn bé An, sức khỏe yếu quá, phải cố gắng chăm lo bản thân. Ba chị em phải biết trợ giúp cho nhau thì bố mẹ mới có thể yên lòng.
Huyền nghe chồng nói vừa thương xót cho anh vừa chẳng biết nói gì. Có lẽ vì từ nhỏ đã phải chịu nhiều tủi thân nên Long vẫn luôn lo lắng trong ba đứa con sẽ có đứa nào đó phải chịu ấm ức.
Bố mẹ Long từ khi thấy Huyền và Long ra ở riêng ngoài dịp lễ Tết ra rất ít khi về nhà thì rất giận. Nhưng không biết vì lý do gì, ông bà lại càng ngày càng thường xuyên đến thăm họ nhiều hơn.
Đám nhỏ thấy ông bà nội đến thăm thì mừng lắm, chúng ríu rít vây quanh, hỏi han rất nhiều điều. Bà nội nhìn ba cô cháu gái vây xung quanh, bất giác thở dài:
- Đám nhỏ thật ngoan, chỉ tiếc đều là con gái.
Long đang rót nước cho ông bà, tay bỗng dừng lại giữa chừng. Huyền thì ôm đĩa hoa quả đứng chết trân tại cửa bếp. Long mở miệng nói:
- Mẹ, con gái cũng là con của con!
Mẹ Long biết mình lỡ lời, bèn cười gượng:
- Ừ, mẹ biết. Con nào cũng là con...
Nói rồi, bà như nhớ ra điều gì đó, giọng buồn buồn:
- Thằng Hùng với cái Hà sinh được thằng Minh xong thì chẳng thấy có động tĩnh gì thêm. Minh bằng tuổi Linh mà thành tích học tập kém quá, chẳng bù cho bố nó ngày trước. Hay là khi nào rảnh, con để Duyên qua đó kèm thằng nhỏ một thời gian? Nghe nói Duyên học giỏi lắm, Linh dù lười học nhưng được Duyên kèm thêm nên thành tích cũng rất tốt.
Long nhìn mẹ mình, nụ cười nhạt dần:
- Mẹ, con không muốn Duyên phải xa nhà. Huống chi, con nghe nói Hùng đã thuê gia sư, Minh đã có người kèm thêm rồi.
Bố Long nghe vậy thì lập tức nhíu mày:
- Nó là con gái sớm muộn gì chẳng phải xa nhà. Huống chi đây là sang nhà ông bà nội với chú thím của nó, đâu tính là xa nhà?
Huyền bỗng mở miệng:
- Con biết Duyên nhà con học giỏi nhưng không thể vì lý do ấy mà bắt con bé xa bố mẹ, xa các em chỉ vì mục đích đi kèm thêm cho Minh. Nếu Minh muốn Duyên kèm thêm vậy để thằng bé sang đây với chúng con. Minh sang đây, mấy chị em đều có thể nhờ Duyên kèm học, sẽ rất vui.
Sắc mặt bố mẹ Long tối sầm. Có lẽ khi ấy ông bà đều nghĩ, trước đây không nên chưa tìm hiểu kỹ mà đã để Long cưới Huyền vào cửa. Cô con dâu này mỗi lần mở miệng cứ như muốn cầm dao xé toạc tấm màn che ông bà cố dựng lên. Bố Long tức giận quát:
- Con là con dâu sao có thể nói chuyện với bố mẹ như vậy? Thằng Long, con không dạy bảo được vợ mình sao? Đàn ông mà đến vợ mình cũng không quản được thì làm sao làm nên việc lớn?
Long nhìn bố mình với ánh mắt vô cùng kỳ lạ, anh nói:
- Bố à, con chỉ học hết cấp ba thôi, có thể làm nên việc lớn gì chứ? Huống chi, vợ con cũng đâu có nói gì sai? Bố mẹ muốn Duyên sang đó ở với bố mẹ và chú thím thì cũng nên cho chúng con một lý do thuyết phục. Đừng lấy lý do kèm cặp Minh gì đó, con bé ở nhà cũng có em cần kèm cặp, tại sao nhất định phải sang đó? Đây là trách nhiệm của con bé sao?
Bố Long tức giận đập bàn rầm rầm:
- Ý của anh là sao? Nó là chị mà không thể quan tâm tới em của nó sao? Thằng Minh chỉ có một mình, nó sang đây thì bố mẹ nó sẽ rất nhớ. Anh chị có ba đứa con gái, để một đứa sang đó thì có làm sao?
Huyền cũng tức giận, cô đứng trước mặt bố Long, nhìn thẳng vào ông, lên tiếng:
- Bố dựa vào đâu mà nói như vậy? Chúng con có ba đứa con nhưng đứa nào cũng là bảo bối trong lòng chúng con cả. Dù phải xa đứa nào chúng con đều rất nhớ. Hùng và Hà nói chỉ sinh một con là đủ rồi, đó là lựa chọn của chú thím. Chú thím nhớ con, con không phản đối. Nhưng chúng con không có trách nhiệm vì vấn đề của Minh mà phải xa con gái của mình. Xin bố mẹ hãy dùng một cái nhìn khách quan để suy nghĩ lại.
Mặt bố Long đỏ gay, có vẻ ông đang tức giận vô cùng. Mẹ Long thấy vậy bèn ra hòa giải:
- Thôi thôi... là do bố mẹ suy nghĩ không chu toàn. Bố mẹ cũng chỉ vì quá lo lắng cho tương lai của Minh mà sốt ruột. Bố mẹ thằng bé luôn bận công tác tại bệnh viện, chẳng mấy khi có thời gian quan tâm đến thằng bé. Thôi vậy, để bố mẹ về hỏi lại xem ý kiến của nó như thế nào.
Nói rồi, hai ông bà lập tức ra về. Bố Long còn rất tức giận, ném lại một câu:
- Học giỏi đến đâu cũng vẫn chỉ là con gái thôi!
Ba cô con gái của Long và Huyền từ lúc bầu không khí trở nên căng thẳng đã lôi kéo nhau vào trong phòng. Bây giờ thấy ông bà nội đã về chúng mới đi ra. Lần đầu tiên đứa bé nhút nhát như Duyên nói ra một câu không ai ngờ tới:
- Chúng con là con gái thì sao ạ? Con gái thì không xứng được học giỏi, không đáng để yêu thương sao?
Linh cũng chen lời:
- Đúng vậy, chúng con dù là con gái, học không giỏi thì vẫn được bố mẹ yêu thương mà. Tại sao ông bà nội lại không vui?
Chỉ có bé An là mím chặt môi, con bé hỏi Huyền:
- Mẹ ơi, có phải chúng con không tốt nên không được ông bà thích không? Có phải Minh là con trai nên ông bà nội mới quan tâm em ấy như vậy không ạ?
Huyền nghe mấy đứa con hỏi chuyện, nỗi uất ức trong lòng càng cuộn lên. Cô ôm lấy các con vào lòng, thì thầm:
- Các con đều rất tốt, các con đều là bảo bối của bố mẹ. Bất kỳ ai, kể cả ông bà nội, đều không có quyền bắt các con làm chuyện mình không muốn.
Long cũng cúi người, ôm lấy cả bốn mẹ con Huyền, anh thủ thỉ:
- Các con đều rất tốt. Các con đều xứng đáng được yêu thương. Mẹ con cũng là một cô gái rất tốt. Bốn mẹ con là bốn cô gái tuyệt vời nhất trong lòng bố.
Ba đứa nhỏ bỗng đồng thanh nói:
- Bà ngoại cũng rất tốt, bà ngoại cũng tuyệt vời nhất trên đời.
Linh nói thêm:
- Ông bà nội không thích chúng con vậy nghỉ hè tụi con sẽ về thăm bà ngoại.
Long và Huyền cùng bật cười:
- Được... Vậy nghỉ hè chúng ta cùng về thăm bà ngoại.
Cuối tuần, một chiếc ô tô thanh lịch đậu trước cửa nhà. Huyền ra mở cửa, trông thấy vợ chồng Hùng, còn có cả Huy với Minh. Hùng nhìn thấy Huyền, câu đầu tiên mở miệng là:
- Chị, chúng em lại đến này.
Huyền bật cười, mở cửa cho bốn người vào trong. Huyền rót nước mời mọi người, lấy bánh kẹo cho nhóc Minh. Chỉ thấy Huyền ở nhà một mình, Huy hỏi:
- Chị Huyền, anh Long đâu ạ? Mấy đứa nhỏ đâu rồi?
Huyền nhìn Huy, em trai út này của Long năm nay đã hai mươi mốt tuổi, đã không còn mang dáng vẻ bướng bỉnh, hay đòi hỏi ngày xưa. Cậu thanh niên đang học đại học năm ba này đã trưởng thành rất nhiều. Cô cười, nói:
- Mấy đứa nhỏ đều đang ở câu lạc bộ võ thuật dành cho trẻ em vào cuối tuần. Anh Long thì mới mở một xưởng cơ khí dân dụng, anh vẫn đang ở đó làm việc. Lát nữa rảnh rỗi chị dẫn mọi người qua xem.
Minh vội lên tiếng:
- Con cũng muốn đi học võ với các chị.
Huyền nhìn thân hình mũm mĩm của Minh, đưa tay nhéo má thằng bé rồi bật cười:
- Con thực sự muốn học thì hãy bảo bố mẹ đăng ký cho đi.
Nói rồi cô nhìn sang Hùng và Hà, nói:
- Trẻ con học võ rất hữu ích. Duyên nhà chị tiếp xúc với môi trường trong đó đã mạnh dạn hơn rất nhiều. Linh thì tinh nghịch, vào đó vui vẻ lắm. Còn bé An vốn yếu đuối, theo học một thời gian cơ thể đã khỏe mạnh hơn rất nhiều. Nếu có thể thì cho Minh vào đó học cũng rất tốt, thằng bé sẽ có môi trường để phát huy.
Hà nhìn Huyền, chần chừ nói:
- Chị, hôm nay vợ chồng em đến đây là muốn nhờ anh chị cho Minh ở lại một thời gian. Minh hơi nghịch ngợm, lại rất lười học. Vợ chồng em muốn Minh ở đây học tập cùng các chị của con.
Huyền nhìn Minh, cười:
- Minh có muốn ở lại với hai bác cùng các chị không?
Minh vội trả lời:
- Muốn ạ. Con nhà chỉ chơi một mình, buồn lắm.
Huyền vỗ vỗ vai Minh:
- Được. Nếu vậy thì con cứ ở đây với hai bác cùng các chị. Nhưng con phải ngoan đó, không là bác đánh đòn luôn.
Mấy người cười vui vẻ, ngoài cửa lại bỗng vang lên tiếng xe, Huyền hơi bất ngờ, vội chạy ra đón. Nhìn thấy Long, cô hỏi:
- Sao hôm nay anh về sớm vậy?
Long cười:
- Em quên sao? Hôm nay sinh nhật em mà. Mấy đứa nhóc đã giục anh đi đặt bánh kem từ rất sớm đấy.
Huyền bật cười, cô ôm lấy túi đựng bánh từ tay Long, nói:
- Các con còn chưa về, anh vào nhà tắm rửa trước đi.
Long nhìn chiếc ô tô đỗ trước cửa, hỏi:
- Hùng lại đến à?
- Đúng vậy. Vợ chồng Hùng dẫn Huy với cháu Minh sang chơi.
Long cười khẽ, anh nói:
- Vậy em giúp anh tiếp đãi mọi người nhé. Anh đi tắm trước đã.
Khi Long bước ra từ phòng tắm đã thấy Huyền và Hà đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối. Ba cô con gái nhà anh mới về, trên người còn mặc bộ võ phục màu đen. Minh đang thích thú vây quanh các chị, khen mấy bộ quần áo trông rất "oách". Long bật cười, trông thấy Hùng và Huy đang nhìn mấy đứa nhỏ với ánh mắt yêu thích.
Nhìn thấy Long, Hùng có vẻ xấu hổ, nói:
- Xin lỗi anh, mấy hôm trước bố mẹ lại vì Minh mà đến làm phiền lòng anh chị.
Long cười nhẹ:
- Không sao. Anh quen rồi.
Hùng lại cúi đầu, áy náy nói:
- Trước đây vì em, anh đã phải hy sinh quá nhiều. Thật sự rất xin lỗi anh.
Huy cũng nói:
- Em cũng xin lỗi, ngày nhỏ em không hiểu chuyện, luôn làm anh thêm vất vả.
Long nhìn hai người, nói:
- Sao mọi người lại phải xin lỗi anh. Người có lỗi với anh không phải hai người. Với lại cũng nhờ có Hùng, anh mới có thể có được cuộc sống yên ổn hiện tại.
Hùng ngập ngừng nói:
- Tiền em gửi về cho anh khi ấy chỉ là tiền em giúp anh gom lại, cũng có đầu tư thêm một chút. Thật may, nó đã giúp đỡ được anh chị lúc khó khăn nhất.
Long nghe Hùng nói, đôi mắt đã hơi đỏ. Ngày anh mới ra ở riêng, thật sự đã rơi vào cảnh túng quẫn. Anh biết bố mẹ muốn vợ chồng anh phải cúi đầu nhận lỗi nhưng anh với Huyền vốn không có lỗi gì cả. Bất ngờ, Hùng lại trở về rồi đưa cho anh một khoản tiền lớn. Hùng nói, Hùng học đại học cũng kiếm việc làm thêm, tiền bố mẹ gửi cho Hùng đều giúp anh giữ lại. Nhờ đó, anh và Huyền mới vượt qua được thời kỳ gian nan nhất ấy.
Từ nhỏ, anh vì gia đình đã hy sinh không ít. Bố mẹ không để bụng nhưng không ngờ người em trai được bố mẹ yêu thương nhất này lại rất biết nghĩ cho anh. Từ lúc anh ở đây, mấy em trai thường xuyên đến thăm. Khi anh và Huyền có việc đột xuất, Huy còn biết ghé qua giúp trông coi mấy đứa nhỏ. Mối quan hệ giữa mấy anh em đều rất tốt, ấn tượng của Huyền về mấy em trai đều thay đổi. Chẳng qua, trong mắt bố mẹ, anh vẫn chỉ là một đứa con không đáng để tâm mà thôi.
Trước đây, Long từng nghĩ, mình là anh cả nên phải có trách nhiệm với gia đình. Nhưng đến hôm nay anh cũng hiểu, một gia đình thật sự sẽ không yêu cầu ai phải có trách nhiệm hết thảy. Anh cũng đã làm trọn phận làm con, làm anh và anh không thấy áy náy khi để Hùng và Huy cùng san sẻ gánh nặng này.
Sau bữa tối, gia đình Hùng và Huy cùng ở lại dự bữa tiệc sinh nhật của Huyền. Một bữa tiệc đơn giản nhưng tràn ngập tiếng cười và lời chúc. Huyền thầm nghĩ, thật may mắn khi hai em trai của Long đều rất hiểu chuyện, Minh cũng không bị sự cưng chiều của ông bà nội làm hư. Cuộc sống gia đình hiện tại, Huyền rất ưng ý và mãn nguyện.
Long đã để cho các con quyền tự suy nghĩ vì bản thân. Trong gia đình của anh sẽ không có một đứa trẻ nào bị bỏ quên, chúng đều là mầm non quý giá, được vợ chồng anh yêu thương, đặt ở nơi có ánh nắng rạng rỡ nhất để bình yên phát triển.
- Sau này con muốn làm cô giáo!
Giọng nói nhỏ nhẹ của Duyên vang lên trước.
- Con thì muốn làm bác sĩ giống chú Hùng và thím Hà.
Giọng nói bé An theo sau.
- Con không thích học. Con muốn trở thành một nhà kinh doanh tài ba.
- Con cũng không học. Con muốn trở thành võ sĩ quyền anh, mặc những bộ võ phục "oách" nhất!
Linh và Minh tranh nhau nói.
Mấy người lớn nhìn mấy đứa trẻ, vui vẻ bật cười:
- Được thôi! Vậy mấy đứa phải cố gắng theo đuổi ước mơ của bản thân nhé!
Long mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và tràn đầy hạnh phúc.
Hoa Nguyệt Phụng
23/08/2026
Chỉnh sửa cuối:
