265
16
Phồn Hoa
trình bày bởi Bùi Anh Tuấn và Hiền Hồ
nằm trong chương trình "Gala Nhạc Việt 2026 - Năm Mới Khởi Sắc"
trình bày bởi Bùi Anh Tuấn và Hiền Hồ
nằm trong chương trình "Gala Nhạc Việt 2026 - Năm Mới Khởi Sắc"
Được thể hiện bởi giọng ca của nam nghệ sĩ Bùi Anh Tuấn và nữ nghệ sĩ Hiền Hồ, "Phồn Hoa" chính thức phát hành cùng với một lyric video vào lúc 19h ngày 22 tháng 1 năm 2026. Đây một sáng tác đến từ nam nghệ sĩ Tăng Nhật Tuệ, nằm trong chương trình "Gala Nhạc Việt 2026 - Năm Mới Khởi Sắc".
"Phồn Hoa" chính là bức tranh đối lập đầy xúc động, giữa mùa xuân nơi thị thành và mùa xuân nơi miền quê; từ đó khắc họa tâm tư và nỗi lòng của những người con xa quê trên nền nhạc pop đầy cảm xúc. Ở nơi phố phường đông vui và tấp nập, con người ta vẫn cảm thấy lạc lõng cô đơn vì nỗi nhớ gia đình. Dù đi xa đến đâu thì quê hương vẫn luôn là bến bờ ấm áp chờ đợi ta trở về, thành công chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta còn kịp quay về và trân trọng những người đã lặng lẽ hy sinh vì mình!
Xuân thị thành phồn hoa giăng lối
Xuân thơm phức Tết về muôn nơi
Những gương mặt người đời thảnh thơi
Nhìn bụi mưa trên môi bồi hồi
Ai nặng lòng miền quê xa vắng
Xuân trong nắng những ngày ngây ngô
Bếp sau nhà lửa hồng em thơ
Nồi bánh chưng khói chiều con mơ
Con vẫn khờ lắm mẹ ơi
Phồn hoa nhức nhối mình con bên đời
Xuân về phố núi mình chưa?
Cha ơi có lẽ xuân sau con về
Mẹ vì yêu con tuổi xuân bấy nhiêu cũng không còn
Mẹ vì yêu con bàn tay ấy đã ôm con trong bão giông
Như ngọn lửa ấm những đêm ấu thơ
Cho giấc mơ con nơi nương nhờ
Chờ con nhé tương lai nắng xuân không xa
Đón con về nhà
Hạ về đơm hoa, vì con cha khom lưng cúi đầu
Hạ vàng sang thu, đường mưa gió lớn có cha đón đưa
Những ngày mùa đông, nhường hơi ấm cho riêng con dẫu thân buốt lạnh
Là bao dung với con, là ơn nghĩa sinh thành thấu tận trời xanh
Con biết một kiếp này đây
Dù con ngốc nghếch dù không nên người (rồi khiến cha mẹ buồn)
Cha mẹ vẫn mãi chở che
Nên con sẽ sớm ngày mang xuân về
Mẹ vì yêu con, tuổi xuân bấy nhiêu cũng không còn
Mẹ vì yêu con, bàn tay ấy đã ôm con trong bão giông
Như ngọn lửa ấm những đêm ấu thơ
Cho giấc mơ con nơi nương nhờ
Chờ con nhé tương lai nắng xuân không xa
Đón con về nhà
Hạ về đơm hoa, vì con cha khom lưng cúi đầu
Hạ vàng sang thu, đường mưa gió lớn có cha đón đưa
Những ngày mùa đông, nhường hơi ấm cho riêng con dẫu thân buốt lạnh
Là bao dung với con, là ơn nghĩa sinh thành thấu tận trời xanh
Hạ về đơm hoa, vì con cha khom lưng cúi đầu
Hạ vàng sang thu, đường mưa gió lớn có cha đón đưa
Những ngày mùa đông, nhường hơi ẩm cho riêng con dẫu thân buốt lạnh
Là bao dung với con, là ơn nghĩa sinh thành thấu tận trời xanh
Thành thị xa hoa, nhiều khi cánh tay con muốn buông rời
Lại tự nghĩ đến bao nước mắt, mồ hôi mẹ cha
Bằng tình yêu con của mẹ cha, khiến con có được sức mạnh
Xứng đáng mãi là mùa xuân ấm áp của cả nhà
Chỉnh sửa cuối:

