2,811 ❤︎ Bài viết: 2274 Tìm chủ đề
2093 9
Ngô Tất Tố là một trong những tác giả có nhiều tác phẩm tiêu biểu phản ánh sự bất công, tàn bạo của xã hội đương thời. Trong đó tác phẩm "Tắt đèn" của ông là một tác phẩm tiêu biểu. Nội dung kể về cuộc sống khổ cực, bất hạnh, của gia đình chị Dậu. Ngô Tất Tố đã khắc họa hình ảnh nhân vật chị Dậu là một người phụ nữ dù sống trong hoàn cảnh khốn cùng thì phẩm chất cao quý, sống gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn của mình. Ta có thể thấy rõ sự yêu thương chồng con, hết lòng chăm sóc gia đình của chị thông qua những cử chỉ dịu dàng đối với chồng khi anh Dậu bị bệnh. Chị đã nấu cháo cho anh ăn, cẩn thận chăm sóc, dùng những lời nói dịu dàng khuyên bảo chồng mình. Cũng vì tình yêu chồng mà chị đã dám đứng lên đánh lại tên cai lệ và người nhà lí trưởng để bảo vệ anh khi thấy tên cai lệ xông lên vào đánh và bắt anh đi. Là người hiền lành nên khi cai lệ vào nhà chị dùng lời nói nhẹ nhàng van xin hắn mong gợi được lòng thương hại của hắn. Tuy chị hiền lành, hết mực yêu thương chồng con nhưng ẩn sau những điều đó là một sức mạnh tiềm tàng. Khi bị bọn cai lệ áp bức, dồn vào bước đường cùng, chị đã đứng lên đánh trả lại bọn chúng chỉ vì bảo vệ anh Dậu. Chị Dậu khiến tôi vô cùng khâm phục sức mạnh tiềm tàng của chị cũng như tình yêu sâu nặng mà chị dành cho chồng mình. Vì chồng chị đã không sợ uy quyền của bọn thống trị mà đánh tên cai lệ và người nhà lí trưởng khiến hắn ngã chỏng quèo ra mặt thềm. Ngô Tất Tố xây dựng hình ảnh nhân vật bằng cách đặt tình huống gây cấn, hấp dẫn. Thể hiện tính cách, diễn biến tâm trạng nhân vật thông qua những hành động, ngôn ngữ, cử chỉ. Có thể nói tác giả đã thành công xây dựng nhân vật chị Dậu góp phần thể hiện chủ đề tư tưởng trong tác phẩm.
 
Last edited by a moderator:
1,642 ❤︎ Bài viết: 1906 Tìm chủ đề
Bài phân tích của Nguyễn Nguyễn Thái Bảo lớp 12d1 khối chuyên văn trường THPT Nguyễn Tất Thành – Hà Nội - Giải ba kì thi HSG cấp quận 2006

Phân tích nhân vật Chị Dậu trong tác phẩm Tắt Đèn

Chị Dậu phải dứt tình "bán con gái đầu lòng cùng đàn chó" để nộp sưu cho chồng, nào ngờ chị còn phải đóng thêm một suất sưu của chú Hợi- em chồng đã chết từ năm ngoái. Anh Dậu vẫn bị trói, đánh cho chết đi sống lại nhiều lần và bọn chúng đem trả cho chị Dậu trong tình cảnh "thập tử nhất sinh". Sáng hôm sau, vừa tỉnh lại một lát. Run rẩy vừa kề bát cháo đến miệng thì bọn cai lệ, người nhà lý trưởng hùng hổ xông vào định trói anh Dậu giải ra đình. Anh hốt hoảng "lăn đùng ra không nói được câu gì."

Trong những lần chống trả lại thế lực đen tối của xã hội, đây là lần chống trả quyết liệt nhất. Một mình chị đánh trả lại cả một bọn "đầu trâu mặt ngựa", "tay thước, tay đao". Sức mạnh của lòng căm thù, tình yêu thương chồng tha thiết đã tiếp thêm nghị lực cho chị để chị chiến thắng kẻ thù áp bức chị.

Hình ảnh chị Dậu trong đoạn trích "Tức nước vỡ bờ" trong tiểu thuyết Tắt đèn đã làm sáng tỏ điều đó. Phải thấy rõ rằng chị Dậu là một phụ nữ rất yêu thương chồng. Trong hoàn cảnh chồng bị đau ốm, vừa tỉnh lại đã bị cai lệ và người nhà lý trưởng đến bắt, tình thế hiểm nguy, tính mạng chồng bị đe dọa chị đã hết lời van xin "hai ông làm phúc nói với ông lý cho cháu khất". Chị tự kiềm chế, nín chịu, dằn lòng xuống để cầu khẩn thiết tha: "Xin ông dừng lại, cháu van ông, ông tha cho.." nhưng bọn chúng không chút động lòng, một mực không buông tha, chạy sầm sập đến trói anh Dậu.

Tức quá, không thể chịu được nữa, chị Dậu liều mạng cự lại: "Chồng tôi đau ốm không được phép hành hạ". Tình thế ấy buộc người đàn bà quê mùa, hiền lành như chị Dậu phải hành động để bào vệ tính mạng chồng, bảo vệ cuộc sống của chính mình và các con. Chị dùng lí lẽ đanh thép để cự lại, cách xưng hô đã thay đổi, tỏ thái độ ngang hàng, kiên quyết sau khi đã chịu đựng, nhẫn nhục đến cùng. Bị dồn vào thế chân tường, không còn con đường nào khác, chị phải đánh trả lại bọn chúng – cai lệ và người nhà lí trưởng.

Cái tát giáng vào mặt chị như lửa đổ thêm dầu, làm bừng lên ngọn lửa căn hờn, chị nghiến hai hàm răng: "Mày trói chồng bà đi, bà cho mày xem!". Chị vụt đứng lên trong tư thế của kẻ đầy tự tin, chị "túm lấy cổ hắn, ấn dúi ra cửa.." làm hco hắn ngã chỏng quèo trên mặt đất. Khi người nhà lí trưởng bước đến giơ gậy chực đánh, nhanh như cắt, chị Dậu nắm lấy gậy hắn, chỉ hai bàn tay không, người đàn bà con mọn ấy đứng thẳng dậy tuyên chiến với kẻ thù. Một trận đấu không cân sức nhưng chị đã chiến thắng bằng chính sức mạnh của tình yêu và lòng căn thù "chị túm lấy tóc, lẳng một cái làm cho nó ngã nhào ra thềm".

Hành động của chị Dậu tuy bột phát nhưng nó phản ánh một quy luật của cuộc sống "Tức nước vỡ bờ – có áp bức, có đấu tranh". Chị Dậu vốn là người đàn bà nhu mì, hiền lành, chưa hề gây gổ để làm mất lòng ai nhưng với kẻ thù chị đã tỏ ra quyết liệt: "Thà ngồi tù chứ để cho chúng làm tình làm tội mãi, tôi không chịu được".

Trong tình cảnh bị áp bức quá sức chịu đựng, chị đã đứng dậy chống lại thế lực thống trị, áp bức tàn bạo, giành lại quyền sống. Cho dù sự phản kháng ấy hoàn toàn là sự đấu tranh tự phát, chưa giải quyết được tận cùng những mâu thuẩn đối kháng để rồi cuối cùng chị Dậu vẫn phải "chạy ra ngoài trời, trời tối như mực, như cái tiền đồ của chị Dậu" (Đoạn cuối tác phẩm).

Đoạn trích này miêu tả lại cảnh chị Dậu đánh lại tên cai lệ và người nhà lí trưởng, dám chống lại kẻ ác vẫn khiến cho người đọc hả hê.

Có thể nói, Ngô Tất Tố qua cách miêu tả thái độ phản kháng quyết liệt của nhân vật chị Dậu, nhà văn đã khẳng định sức mạnh phản kháng của người nông dân bị áp bức là tất yếu. Từ đó góp phần thổi bùng lên ngọn lủa đấu tranh cách mạng của người nông dân ta chống lại kẻ thù xâm lược và tay sai phong kiến sau này nhất là tư khi có Đảng lãnh đạo mà trong "Tắt đèn" chưa có ánh sáng của Đảng rọi chiếu.

Ngô Tất Tố chưa miêu tả những người đã giác ngộ mà chỉ mới miêu tả quá trình phát triển từ chỗ bị áp bức đến chỗ hành động tự phát nhưng ông đã hé mở cho thấy được tính quy luật trong sự phát triển của hiện thực xã hội Việt nam.
 
1,642 ❤︎ Bài viết: 1906 Tìm chủ đề
Phân tích nhân vật chị Dậu trong tác phẩm Tắt đèn

Dựa trên nhận định của nhà văn Nguyễn Tuân: "Ngô Tất Tố đã đưa ra, đã dám đưa ra một nhân vật đàn bà nông thôn khỏe khoắn, lành mạnh như chị Dậu", có thể thấy hình tượng chị Dậu trong tiểu thuyết Tắt đèn là một trong những thành công xuất sắc nhất của văn học hiện thực Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Qua đoạn trích Tức nước vỡ bờ, Ngô Tất Tố không chỉ khắc họa vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ nông dân mà còn phát hiện ở họ sức sống mãnh liệt cùng tinh thần phản kháng mạnh mẽ trước áp bức bất công.

Hơn hai nghìn năm trước, Trang Tử từng nói: "Biển cả là nơi mà tất cả các nguồn nước trên thế gian này đều đi ra từ đó, nhưng nó không vơi, và nó cũng là nơi đón nhận tất cả các nguồn nước, nhưng nó không đầy". Văn học cũng bắt nguồn từ chính cuộc sống con người. Từ hiện thực đau thương của người nông dân Việt Nam dưới chế độ thực dân phong kiến, Ngô Tất Tố đã viết nên Tắt đèn – tác phẩm được xem là đỉnh cao trong sự nghiệp sáng tác của ông. Đặc biệt, qua đoạn trích Tức nước vỡ bờ, nhà văn đã xây dựng thành công hình tượng chị Dậu, người phụ nữ nông dân tiêu biểu với những phẩm chất vừa "lành mạnh", vừa "khỏe khoắn", đúng như lời nhận xét sâu sắc của Nguyễn Tuân.

Trước hết, chị Dậu là một người phụ nữ nông dân "lành mạnh" với những phẩm chất truyền thống đáng quý. Hoàn cảnh gia đình chị vô cùng éo le: Nghèo đói, chồng đau ốm, con thơ dại, lại phải gánh hai suất sưu vô lý. Trước những khó khăn chồng chất ấy, chị trở thành chỗ dựa duy nhất của cả gia đình. Để có tiền nộp sưu, chị phải chạy vạy khắp nơi, bán hết những gì có thể bán, từ đàn chó đến đứa con gái đầu lòng. Những hành động ấy cho thấy sự đảm đang, tháo vát và đức hi sinh lớn lao của người phụ nữ nông dân.

Không chỉ vậy, chị Dậu còn là người vợ hết lòng yêu thương chồng. Khi anh Dậu bị đánh đập đến thập tử nhất sinh rồi bị ném trả về nhà, chị tận tình chăm sóc, lo lắng từng miếng ăn, giấc ngủ cho chồng. Hình ảnh chị "rón rén" bưng bát cháo, quạt cho nguội rồi dịu dàng nói: "Thầy em cố ngồi dậy húp ít cháo cho đỡ xót ruột" chứa đựng biết bao tình yêu thương, sự ân cần và lo lắng. Chị quên đi những nhọc nhằn của bản thân để chỉ nghĩ đến sự sống của chồng. Chính tình yêu thương sâu nặng ấy đã làm nổi bật vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam: Hiền hậu, thủy chung, giàu đức hi sinh và luôn hết lòng vì gia đình.

Tuy nhiên, điều làm nên giá trị đặc biệt của nhân vật chị Dậu chính là vẻ "khỏe khoắn" – sức sống tiềm tàng và tinh thần phản kháng mạnh mẽ trước áp bức. Khi cai lệ và người nhà lí trưởng xông vào nhà để bắt trói anh Dậu lần nữa, chị trước hết cố gắng nhẫn nhịn, van xin bằng giọng điệu tha thiết: "Cháu van ông, nhà cháu mới tỉnh được một lúc". Cách xưng hô "cháu – ông" thể hiện thái độ nhún nhường của người dân thấp cổ bé họng trước cường quyền.

Thế nhưng, sự nhẫn nhịn ấy không được đáp lại bằng lòng thương mà chỉ nhận về sự tàn bạo, hung hãn của bọn tay sai. Khi thấy chồng mình tiếp tục bị đe dọa, chị Dậu không còn cam chịu nữa mà chuyển sang đấu lí: "Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ". Từ cách xưng hô "cháu – ông" sang "tôi – ông", chị đã tự nâng vị thế của mình lên ngang hàng với kẻ áp bức. Đó là bước chuyển biến quan trọng trong ý thức phản kháng của người nông dân.

Khi mọi lời lẽ đều trở nên vô nghĩa trước sự tàn nhẫn của cai lệ, chị Dậu đã vùng lên đấu sức. Tiếng quát đầy phẫn nộ: "Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!" vang lên như một lời tuyên chiến. Ngay sau đó, chị túm lấy cổ cai lệ, ấn dúi hắn ngã chỏng queo ra cửa rồi tiếp tục quật ngã tên người nhà lí trưởng. Hành động ấy là đỉnh cao của tinh thần phản kháng, thể hiện sức mạnh tiềm ẩn trong người phụ nữ nông dân tưởng chừng yếu đuối. Qua đó, Ngô Tất Tố đã khẳng định một quy luật tất yếu của cuộc sống: Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh; "tức nước" tất sẽ "vỡ bờ".

Tuy hành động phản kháng của chị Dậu còn mang tính tự phát, chưa có ý thức cách mạng rõ ràng, nhưng nó đã cho thấy sức sống mãnh liệt và khát vọng bảo vệ công lý của người nông dân trước Cách mạng. Đây là một bước tiến lớn trong tư tưởng nhân đạo của Ngô Tất Tố. Nhà văn không chỉ nhìn thấy nỗi khổ của người nông dân mà còn phát hiện được sức mạnh tiềm tàng đang âm ỉ trong họ.

Thành công của hình tượng chị Dậu còn đến từ nghệ thuật xây dựng nhân vật đặc sắc của Ngô Tất Tố. Tác giả đã đặt nhân vật vào một tình huống đầy kịch tính, nơi mâu thuẫn giữa người nông dân và bọn cường hào đạt đến đỉnh điểm. Qua hệ thống lời nói, hành động, cử chỉ và sự thay đổi trong cách xưng hô, tính cách nhân vật được bộc lộ một cách tự nhiên, chân thực và sinh động. Nhờ đó, chị Dậu hiện lên vừa gần gũi với đời sống, vừa mang ý nghĩa điển hình sâu sắc.

Tóm lại, qua đoạn trích Tức nước vỡ bờ, Ngô Tất Tố đã xây dựng thành công hình tượng chị Dậu – người phụ nữ nông dân giàu tình yêu thương, đảm đang, thủy chung và giàu đức hi sinh, đồng thời mang trong mình sức sống mạnh mẽ cùng tinh thần phản kháng quyết liệt trước bất công. Nhận xét của Nguyễn Tuân hoàn toàn xác đáng khi khẳng định chị Dậu là một người đàn bà nông thôn "khỏe khoắn, lành mạnh". Hình tượng ấy không chỉ góp phần làm nên giá trị bất hủ của Tắt đèn mà còn trở thành biểu tượng đẹp về người phụ nữ Việt Nam trong văn học hiện thực trước Cách mạng tháng Tám.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back