Một nhà văn đã từng nói: "Khi
yêu một ai đó, hãy chứng minh rằng bạn yêu cô ấy thật sự."
Tôi chả biết lời nói đó có phải thật không nữa. Nhưng không hiểu sao khi gặp Thùy Linh, tôi lại có cảm giác lạ kì. Tôi vốn mặc cảm với mọi thứ, vậy mà từ khi về chốn này tôi dường như thay đổi rất nhiều. Cái suy nghĩ vu vơ đó cứ bám vào trong tâm trí tôi. Trời lại sáng và tiếng gọi của cô tôi lại vang lên. Nhưng tôi không ăn sáng mà tôi đi thẳng một mạch ra chợ làng, cốt là để mua một chiếc bút chì. Trớ trêu chợ làng lại không có, vì vậy tôi đứng chơ mắt ra. Lúc đó một tiếng nói từ sau lưng tôi phát ra:
"Hải Nam. Cậu ở đây làm gì vậy?"
Tôi quay lưng lại. Thùy Linh nhìn tôi, trên tay cầm cuốn sách "Nơi
Tình Yêu Chôn Vùi" mà tôi cho cô mượn. Tôi nói vu vơ:
"À Nam đi mua bút chì mà. Linh có biết chỗ nào bán bút chì không?"
Thùy Linh mỉm cười "Tớ biết nhưng nó trên huyện cơ. Muốn đi thì đi xe đạp đi hơn hai cây số là đến mà." Tôi không ngần ngại mà nói Linh dẫn tôi đi. Linh liền chạy về nhà, một lúc sau lấy ra một chiếc xe đạp. Cô ấy nhìn tôi nói tôi về lấy xe đi. Tôi ấp úng nói là xe cô Mai lấy rồi. Linh vui vẻ cho tôi mượn xe mà không một chút do dự. Thế là tôi đạp xe lai Thùy Linh đằng sau. Lần đầu lai con gái tôi thấy hơi xấu hổ, còn Thùy Linh thì vẫn vô tư nhìn ngắm cảnh vật. Nắng quái hắt lên mặt tôi làm tôi thấy hơi nóng bức. Chiếc xe đạp cứ bon bon trên con đường lớn dẫn đến huyện. Đi một lúc thì cũng đến phố huyện. Tôi ngạc nhiên khi thấy phố huyện mà cũng đông đúc như ở thành phố. Thùy Linh chỉ tay về phía một quán tạp hóa, bảo tôi rẽ vào đó. Tôi rẽ vào, để gọn xe vào một góc. Tôi vội chạy vào trong quán, nói với cô bán hàng bán cho mình một chiếc bút chì. Thanh toán xong tôi lại đi ra quay về. Thùy Linh ngồi yên trên xe, mắt tập trung vào cuốn sách. Tôi lại tiếp tục chuyến hành trình từ phố huyện trở về làng.
Mặt trời lên đỉnh, nắng trưa gắt xuống quang cảnh.
Tôi đảo mắt tìm nơi tránh nắng. Thùy Linh nói có thể ghé tạm gốc cây cổ thụ ven đường mà tránh. Tôi liền đạp xe vào gốc cây ấy, dựng xe lên. Ngồi tựa vào gốc cây, cảm giác thoải mái tràn trề khắp cơ thể. Tôi chợt nhận ra là Thùy Linh cũng ngồi cạnh tôi. Má tôi hơi đỏ ửng. Thùy Linh vẫn chăm chú đọc sách, thấy vậy tôi khẽ nói:
"Cậu thích cuốn sách này sao mà đọc chăm thế?"
"Ừ tớ rất thích. Một câu chuyện tình học trò rất hay mà tớ từng đọc. Tớ rất thích cô nữ chính trong truyện. Cô ấy là một cô gái dễ thương, rất thân thiện và đặc biệt là rất tình cảm.."
Nói đến đây, chợt Linh hạ giọng xuống. Rồi bất chợt cô nhìn tôi. Tôi bối rối trước ánh mắt của người con gái ấy. Một ánh mắt đen long lanh hiện ra dưới bầu trời nắng làm tôi như chết lặng. Tôi đơ người ra. Thùy Linh vội gập cuốn sách lại, đứng dậy đi gần đến bụi hoa cúc vàng gần đó. Hái một nhánh hoa, Thùy Linh cài lên mái tóc mình. Xong rồi cô quay người lại, vui vẻ nói tôi trông cô có giống cô gái trong truyện không. Tôi đơ mắt trước hình ảnh hiện ra. Đó có phải cô gái hay không. Hay là là một nàng tiên? Thùy Linh đứng lại nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên. Tự nhiên bỗng có tiếng sấm từ đâu đó ở đằng chân trời. Chúng tôi vội vã lên xe vội vàng đạp thật nhanh về nhà. Bầu trời vừa nắng xong bỗng nhiên đen xịt lại. Gió nổi lên bắt đầu mạnh thêm. Tôi cố gắng đạp xe nhanh nhất có thể. Linh ngồi đằng sau ôm chặt cuốn sách, gió thổi tốc bay mái tóc đen của cô. Bông hoa cúc vàng cũng theo gió trôi đi.
Vất vả lắm mới đạp về đến nhà Thùy Linh. Tôi vừa cất xe chưa kịp chạy về nhà thì mưa đến. Mưa rơi ào ào, tầm tã. Tôi đành tạm trú nhà cô đợi hết mưa. Cái bụng bỗng nhiên sôi nên vì lúc sáng tôi chưa ăn gì. Tôi xoa cái bụng của mình mà tránh mình sáng chưa ăn mà đã vội đi. Chợt mùi khoai lang nướng thơm nức mũi thoảng ra. Thùy Linh mang từ dưới bếp lên một rổ khoai nướng, để trên sạp rồi mời tôi ăn. Lúc đầu tôi còn e ngại. Nhưng trước ánh mắt năn nỉ của cô, tôi đành lấy một củ lên ăn. Tôi nhận ra đây là món khoai nướng ngon nhất mà tôi từng được ăn. Nó ngọt mà lại còn rất nóng hổi. Tôi vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon. Thùy Linh nhìn tôi ăn mà cười khúc khích. Tôi lấy thêm một củ nữa, vừa ăn vừa ngắm nhìn trời mưa. Linh đưa tay ra hấn mưa, thích thú nhìn mấy hạt mưa lách tách trên bàn tay. Ăn khoai mà ngắm cảnh mưa, lại thêm cả ngắm một người con gái hứng mưa thì tôi cá là các nhà văn nhà thơ sẽ ngay lập tức lên ý tưởng cho một tác phẩm của mình. Đặc biệt hơn nếu các họa sĩ chứng kiến cảnh này thì họ sẽ ngay lập tức vẽ ra một bức tranh ghi lại. Nghĩ đến đó tôi vội lấy ra cái bút chì lúc sáng mua, nhân lúc cơ hội thì tôi vẽ phác ngay chân dung một cô gái đang hấn mưa. Mưa ngớt thì tôi vội đứng dậy, nói lời tạm biệt với Thùy Linh. Tôi vội trở về nhà, nhanh chóng hoàn thiện bức tranh vẽ "Độc nhất" của mình.
Hết chương 3.